[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 48


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

CHƯƠNG 48

Năm xưa, Dazai có thể nói không khác lắm kẻ ăn chơi sa đọa. 

Đỉnh điểm rõ nhất, những năm tuổi mười bảy ở Mafia Cảng, hắn sớm đã giao du với không biết bao nhiêu cô gái. Nóng bỏng có, nhỏ nhắn có, thấp thấp hay cao kều cũng có. Tính cách cũng đa hình đa dạng, bạo lực, nghiêm túc, đáng yêu,….

Lần đầu của hắn là với nữ nhân nào, Dazai còn chả nhớ nổi. Cái danh sách người hắn từng cùng nhau mây mưa cả đêm phải dài ít nhất là bằng cả cuốn từ điển, có khi còn hơn. 

Theo Dazai ngày đó mà nói, làm tình chỉ giống như một thứ giải khuây cho nhu cầu sinh lí của con người, đôi bên chấp thuận là ổn. Tình yêu tình tiếc gì đó rõ là thứ bỏ đi. 

Mà hiện tại….

Nam hài tóc nâu xù bày tỏ, hắn quả nhiên thích vả mặt mình quá mà.

Cả người hắn đầy mồ hôi, cảm giác khô nóng tới tận cổ. Quái nhỉ? Rõ ràng có mình giá treo mũ uống phải xuân dược còn gì.

“Dazai…”

Khóe miệng hắn cong lên một độ cung đẹp đẽ, đồng tử nâu sậm ngày một đậm màu như muốn biến đen, ngập tràn cái cảm giác mãnh liệt tưởng rằng muốn ăn tươi nuốt sống người dưới thân. Người đó, mái tóc cam vốn có chút bồng bềnh vì mồ hôi mà bết bát dính vào trán, làn da không biết có chăng là do xuân dược trở nên hồng nhuận.

Âm thanh ban nãy gọi tên hắn, thật nhỏ, thật mềm yếu. Như là đang cố che đi từng tiếng rên nhỏ vụn hay cái thở dốc khó giấu kia.

“Tên khốn….”

Chuuya mắng hắn, bằng cái ngữ điệu mềm sụt không chút sức lực hiện tại. Bất quá, Dazai chỉ cảm thấy muốn cười. Ngày xưa, hắn không quá để ý. Nhưng giờ nghĩ lại, đám phụ nữ từng lăn giường với Dazai, đều mang một đồng tử xanh biển. Có lẽ chăng, ngay cái giây phút ấy, hắn đã luôn coi những người kia thành Chuuya mà làm.

Độc ác cong ngón tay lại, chà xát vào vách thịt non mềm trong cậu. Dazai thích ý nhìn người nọ giật nảy mình, biểu cảm trên gương mặt sớm đã ửng đỏ đầy ngượng ngùng trông đến là dễ thương. Rõ ràng đã thèm lắm rồi, còn cố gắng giữ làm gì?

Bỏ đi. Chuuya không như này mới không phải Chuuya. Cứ che đi a. Dùng tay giữ chặt miệng ngươi khi còn có thể đi~

Thật sự, con trai và con gái khác nhau rất nhiều. So với đám nữ nhân Dazai từng lên giường qua, huyệt khẩu luôn dễ dàng mở rộng, ra vào gì đó nhìn qua chẳng khó khăn mấy. Càng thuần phục, càng dễ dàng vào. Mà, dù sao thì con gái trong tình cảm nam nữ mà nói, chỉ có thể giữ vững vai vị của người bị làm mà mang thai.

Mang thai?

Vẻ mặt của Dazai nháy mắt lóe lên chút đáng tiếc. Hắn quên không tẩm nốt dược sinh con vô miếng bánh rồi! Ài, buồn ghê, không thể nhìn con sên này mang thai.

“Ta….sẽ….giết ngươi!”-Mà Chuuya sớm đã mơ hồ, câu nói cứ thốt ra một cách vô thức. Vụn vặt, thêm phần âm tuyến đầy run rẩy xen lẫn đồng tử xanh biển được phủ thêm một tầng sương mơ hồ đầy ướt át làm hắn có xúc động, muốn khi dễ người này thật nhiều.

“Ừ! Nếu như mai ngươi xuống giường được!”-Nam hài cười tít mắt, khóe miệng nâng cao như hận không thể vượt quá mang tai cúi đầu. Dùng tay gạt đi phần tóc xuề xòa nơi trán, hôn lên đó một nụ hôn nhỏ tựa chuồn chuồn lướt qua, luận động tay còn lại ngày một tăng. Ý đồ xấu xa muốn mở rộng hơn nơi khó nói của ai kia.

Lần đầu của Chuuya, phải chuẩn bị thật tốt a!

Dịch từ ruột non tiết ra làm tay hắn dễ dàng ra vào hơn hẳn. Dazai chằm chằm lồng ngực lên xuống phập phồng không ngừng, hắn cúi đầu, cắn thật mạnh vào xương quai xanh. Hắn là cắn thật, nhìn dòng máu mê người theo dấu răng chảy xuống, càng làm Dazai ngày một mê hoặc.

“Đau….”

Tựa rằng là bản năng, lại giống như cảm nhận được rõ ràng. Dazai khẽ cười, lòng như xôn xao cảm giác hồi hộp khó tả. Một đời, hắn ăn chơi sa đọa, người đầu tiên cũng không nhớ là ai. Đời này, hắn chỉ cùng một người, vĩnh viễn không quên đi cái tên này.

“Đừng lo, Chuuya, ta sẽ giúp ngươi, chuẩn bị thật đầy đủ…”

Ta nói chuẩn bị đầy đủ, không nói sẽ không làm ngươi đau nha. Không có nói một đằng làm một nẻo như cái đám đàn ông hứa sẽ nhẹ nhàng kia. Ta rất tốt phải không, chibiko? 

Trong khoảng khắc, cả người Chuuya vốn nóng hầm hập bỗng thấy lạnh toát. 

…………………

Người ta hay nói gì ấy nhỉ? À, phải, phải, thăng hoa cho lắm vào rồi ngày mai thể nào cũng sẽ đối mặt với địa ngục.

Dazai bình tĩnh nhìn người nằm cạnh mình, khắp người đầy vết răng cắn và máu đông tụ lại, còn có vài dấu đỏ đỏ khả nghi trên cổ khó che đi được. Gương mặt nam hài ấy bình yên thở đều đặn, lại không rõ đọng lại chút dấu vết hằn sâu giữa lông mày như chứng minh đêm qua đã bị hắn bắt nạt không ít.

Bình tĩnh ngồi dậy, Dazai nhìn đống băng gạc lỏng lẻo, lưng nương theo đó bởi vì chăn tuột ra lộ ra sáu vết cào đỏ rực. Bởi tiếp xúc với không khí, lại bị đau rát một trận nữa. Hắn xoa eo, oán hận thấy rõ, tối qua rõ ràng là hắn ăn Chuuya mà! Sao Dazai cũng bị đau eo?

Liếc qua đôi chân nhỏ nhắn để lộ ra, làn da trắng nõn của trẻ con nơi gió lạnh không tiếp xúc quá nhiều với ánh nắng, xúc cảm thích thích thật làm người khác muốn cắn. Ừ thì, giờ chân Chuuya đầy vết cắn thật. 

Khụ, tóm lại, chân nhỏ thì nhỏ, sao lực chân của Chuuya vẫn khỏe quá vậy!?

Thôi, vẫn là bớt phàn nàn đi. Nếu là tên lùn này vẫn giữ nguyên thể lực đời trước…..

Dazai rùng mình, xoa xoa eo, tốt nhất nên cảm thấy may khi hắn chỉ bị hơi nhức một chút chứ không phải là nát hết xương chậu. Ầy, giờ thì, ít nhất là xử lí giúp Chuuya thành toàn trước đã, không nên để ý thấy mấy thứ này. Hắn không hứng bị ăn đ-

Xoạch!

“Dazai-san! Anh có thấy Chuuya-san đâu không? Tối qua Akutagawa nói cả đêm anh ấy không về!”-Nam hài tóc trắng vội vã xộc vào, vẻ mặt lo lắng tột độ. Chuuya-san mới tới, tuy năng lực của anh ấy thì không làm cậu lo gì lắm nhưng để ý chút vẫn tốt hơn. Chưa kể tới anh ấy mới tới, đi lạc vào đâu thì sao? Phải biết cái cầu thang trong trường cứ đổi nói liên tục!

Vốn tính qua đây hỏi Dazai-san. Dù sao họ cũng là cộng sự, hẳn sẽ biết được chút thói quen đối phương sẽ đi. Thuận tiện đi thăm vị cựu cấp trên này một chút, đến giờ cậu còn chưa có cơ hội thăm người này. Nào ngờ, thứ đón tiếp Atsushi không phải cảnh người nào đó tiều tùy nằm trên giường ngước qua tưởng tượng…..

“KHÔNG!!!!! HAI NGƯỜI ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY!?”

Tiếng hét vang lớn, như có thêm hỗ trợ từ dị năng hóa hổ, Atsushi hét lên tựa tiếng gào rầm vang, gọi dậy toàn bộ Hogwarts. 

Nam hài tóc highlight trắng đen bình tĩnh đi đến cạnh Atsushi, dùng dị năng khiến vạt áo che đôi đồng tử vàng chanh. Chỉ tiếc, hai má đỏ bừng vẫn nhìn được thấy rõ. Akutagawa trang nghiêm cúi đầu, giọng nói đáng ra trấn tĩnh lại càng thiên hướng như máy móc.

“Dazai-san, Chuuya-san đã ở đây, bọn em xin phép đi trước.”

Xoạch!

Akutagawa thở dài một hơi, nhìn chăm chăm cửa bệnh thất. Không hổ là Dazai-san, ra tay thật nhanh…

Vạt áo đột ngột bị một lực nhẹ nắm lấy, hắn quay đầu, khó hiểu liếc qua người cộng sự. Sao thế?

Chỉ thấy Atsushi đỏ bừng hết khuôn mặt, đồng tử vàng chanh bối rối nhìn khắ xung quanh, giọng điệu lắp bắp khó nói:

“Cái….cái đó…Chuuya-san…Dazai-san…làm…làm gì?”

Hắn nhướn mày, mở miệng, lại ngậm vào. Akutagawa lắc đầu, vẫn ném ý nghĩ vừa rồi đi:

“Không có gì, sau này ngươi sẽ biết sau.”

“Ừm.”-Atsushi không nói, khuôn mặt vẫn đỏ ửng như cũ, ậm ừ gật đầu. Cậu còn chưa hồi thần nổi…

___________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Ta nhìn mấy cái cmt hỏi có H không, cảm thấy thật chột dạ.

Do vấn đề trình độ, thật không thể viết hay, còn không thể viết hoàn cảnh. Đành chỉ bù cho mọi người một ít ;-;

HẾT CHƯƠNG 48

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 47


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Tĩnh lặng. 

Không gian yên ắng khác thường.

Nam hài tóc cam nghiêng đầu, đồng tử xanh biển lướt qua xung quanh. Sao thế này? Không phải Atsushi chỉ là phát biểu một câu đúng sự thật thôi sao? Cái dạng trầm mặc đầy kinh hãi kiểu này là ý gì?

Song, cậu cũng thở dài một hơi, nhìn nhìn cậu nhóc tóc trắng kia lật đật đi lên trước cùng Akutagawa rồi vô cái phòng nào đó không biết tên. Chuuya không có hứng thú với mấy thứ này. So với nó, phần thưởng cả nghìn Galleons kia mới hấp dẫn.

Mà hiển nhiên, đã có người thay cậu trộm tham gia cho hai người nào đó rồi.

Suốt khoảng thời gian qua ở Hogwarts, cuộc sống của Chuuya có thể coi là tốt hơn trước mấy phần. Cậu nhìn được, không còn lo đâm sầm vào bất cứ đâu hay tự nguyện nhảy vào hồ Đen như trước. Cậu có thể nói, chẳng cần để ý trở ngại phiền phức lời chưa hết cũng buộc phải dừng bởi vốn từ quá ít ỏi.

Dù sao thì nếu nói về học, không phải trẻ con cũng nói được trước rồi mới bắt đầu học viết sao?

Lại liếc qua đồng hồ, còn chưa qua mười giờ. Chuuya nhảy xuống ghế, cầm theo một đĩa bánh, không chờ ai đi thẳng ra khỏi đại sảnh. Qua thăm cá thu chút đi, năm đó tóc cậu đúng là bị cắt, bất quá, đó cũng không phải máy cạo mà mất trơ trọi như cái đầu của tên khốn đó.

Còn bị lộ trước bao người, hẳn là sốc tâm lí dữ dội lắm.

Toàn bộ điều này có một phần khá lớn là lỗi của cậu, cho nên Chuuya hiếm thấy một lần thương hại cho Dazai, xuống bệnh thất nhìn người nọ một cái. Nào biết, ý định này sẽ khiến cậu hối hận như nào trong tương lai gần.

Mà hiện tại, nam hài mắt xanh biển nhìn cửa bệnh thất, không chút do dự giơ chân-

Rầm!

“Chuuya! Thăm bệnh mà làm như đi tống tiền vậy!”

“Ngươi làm cứ như mình không phải kẻ mới ném Akutagawa và Atsushi vào một mớ hỗn độn ấy.”

Khinh thường trừng kẻ ngồi dậy cười hề hề tỏ vẻ ngốc nghếch, tay sờ mái đầu rối bù như tổ quạ làm bộ không hiểu gì hết. Chuuya thở ra một hơi, ngồi phịch xuống cái ghế trước giường mà đặt bánh lên bàn.

Người sau trước thái độ này cũng không thể hiện bất bình gì, chỉ che miệng cười tươi. Dazai híp mắt vui vẻ, miệng ngâm nga giai điệu lạ lùng nào đó. Lâu lắm rồi hắn mới được nhìn thấy Chuuya nha! Còn là Chuuya năm mười bốn tuổi, thật đáng yêu! So với mười lăm tuổi trông còn thêm vài phần ngây ngô.

Chính xác mà nói, hắn đã được gặp và tiếp xúc thân mật với Chuuya một lần tại đại hội World Cup, thêm lần nữa bị đánh chết đi sống lại trước học sinh hai trường nhưng thú thật, Dazai đến giờ vẫn chưa từng có một lần được nghiêm túc đối diện nói chuyện tử tế với người nọ.

Liếc qua chiếc bánh trên bàn, đầu Dazai nổi lên một ý định ‘nhỏ’, ý cười trên môi hắn càng thêm nồng đậm. 

“Chuuya à~, cái bánh đó, cho ta sao?”

“Ờ. Coi như quà tạ lỗi đi, không nghĩ tới đầu ngươi lại biến thành trọc lóc như vậy….”

Chuuya a, ngươi không chọc vào nỗi đau của ta thì phải nằm viện à?

Nam hài tóc nâu biểu thị, ừ thì so với chibi-chan, hắn còn xỉa xói nhiều hơn. Nhưng cái này khác! Đầu trọc so với chiều cao, nỗi đau đầu đau hơn nhiều! Càng huống chi hiện tại Chuuya vẫn cao bằng Dazai, mũ cũng không đội, đồ mặc là đồng phục học sinh, hoàn toàn không xát được chút muối nào vào vết thương của người nọ.

Thôi kệ. Phải bình tĩnh lại! Nhẫn nại chút, nhẫn nại, nhẫn nại! Không kiên nhẫn không thể ăn thịt cừu!

Mà Chuuya hoàn toàn không nhận ra mình sắp lâm vào tình cảnh gì. Cậu khoanh tay, dựa vào ghế nhìn nhìn cái con người đang rừng rực ngọn lửa quyết tâm cho việc gì đó. Mà, làm như cậu quan tâm ấy.

Sau tất cả, những kế hoạch tên này bày ra không điên rồ cũng bệnh hoạn. Từ cái việc nhảy dù trên không trung đánh nhau với địch và phía dưới là thái bình dương đến khi thường ngày hại Chuuya bằng đủ thứ mà cậu chưa chắc đã nghĩ tới được.

Hiện tại, cậu rút được một kinh nghiệm. Tốt nhất đừng quá tò mò mấy ý định của Dazai, hoặc không, kết cục sẽ chẳng tốt đẹp chút nào.

Sau đó, Chuuya hoàn toàn hối hận mình không đoán trước ý định tên cộng sự xưa của cậu. 

“Ngươi thử một miếng trước đi.”

“Hả?”

“Ngươi thử một miếng trước đi.”-Dazai cười tươi, tay giơ miếng bánh nhỏ đến bên miệng người nọ. Bình tĩnh dịch người, giấu một lọ độc dược đã hết vào trong người.-“Ăn đi, coi như thử độc. Bánh ngươi mang, khả năng có độc vô cùng cao.”

“Không phải ngươi muốn chết lắm sao?”

“Nhưng ta không muốn quằn quại chết trong đau đớn!”

Dazai cười tươi, khóe miệng như muốn kéo qua cả mang tai tới rách miệng, ánh mắt nâu sậm hơi sáng lên đầy phấn khích nhìn nam hài ngậm lấy miếng bánh trên tay hắn. Thịt cừu a, chắc sẽ ngon lắm đây~

Trong một khắc, bình độc dược vốn đã giấu đi ấy như lộ ra dán nhãn. Mà dán nhãn ấy, chỉ độc hai chữ giản đơn đủ để Chuuya phải đập nát mọi thứ khi biết:

‘Xuân dược’

____________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Nay viết cứ thấy đứt đoạn kiểu gì ấy, nói chung là không ổn định chút nào. Hẳn là chap này rất rất không hay ;-;

À mà, bài của ta dạo này càng ngày càng tăng, chap ngắn ráng chịu đi ‘-‘)

HẾT CHƯƠNG 47

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 46


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Chương 46

Trong bóng đêm tĩnh lặng, không gian như chìm trong sự yên ắng khó có đối với một trường học luôn đầy ắp những tiếng bàn luận xôn xao kì thú xen chút âm thanh cười đùa của những đứa trẻ tuổi mới lớn, một thân ảnh vụt qua.

Thứ đó, như có như không biến mất, lại xuất hiện ở một nơi gần. Tựa như từng bước đi đều lướt trên gió. Thân ảnh đến gần trước cốc lớn ngay giữa sảnh đường, khóe miệng nhếch lên nụ cười ghê rợn của kẻ điên.

Nhiệm vụ chủ nhân gia phó, hoàn thành!

Thân ảnh đó lần nữa rời đi, nhẹ nhàng tránh gây tiếng động. Hoàn toàn không biết, sớm đã có một kẻ, khiến cho nhiệm vụ của hắn bị đảo lộn hoàn toàn mà chính hắn là người tự mình phá nó.

Chờ đến khi thân ảnh ấy rời đi, đóng hẳn cửa lễ đường lại, bóng người một đứa trẻ mới hiện ra. Mái tóc nâu xù của cậu bé nọ nghiêng nghiêng, đồng tử nâu sậm hơi khép hờ đầy khinh thường, khóe miệng vui tươi sớm đã kéo đến tận mang tai.

Không nghĩ tới nha, giáo sư “Moody” này liều lĩnh tới vậy~

Dazai ngẩng đầu, liếc lên miệng cúp vàng nọ vốn sẽ chọn quán quân vào tối mai, ánh mắt càng nhuộm thêm vài phần đắc ý. Như này hắn cũng không tính là phạm luật, đi ném tên một người chưa mười bảy tuổi vào a.

Điều duy nhất Dazai làm chỉ là đánh tráo tờ giấy vị thuộc hạ của tên bại trận giả dạng là giáo sư kia thành tờ giấy khi tên biệt danh hai đứa nó thường được gọi trên chiến trường thôi à~

Thật mong chờ quá đi! Không biết khuôn mặt của Atsushi-kun và Akutagawa sẽ trông như nào vào ngày mai nhỉ? Ài, đáng tiếc, đáng tiếc, Dazai vẫn chưa có muốn tới đại sảnh rước thêm việc vào thân trước hàng đống con mắt của mọi người.

Đầu tiên, vì sao hôm trước hắn bị chọc, bây giờ còn có tóc?

Uống dược mọc tóc? Thể chất kháng độc dược bị lộ rồi, rõ ràng nghe qua cái lí do này liền biến là nói dối, sẽ bị Dumbledore theo dõi gắt gao hơn trước phòng ngừa vạn nhất gì gì đó. Hay xổ toạc ra hắn vốn không phải dị năng giả gì?

Trong đầu Dazai không nhịn được xẹt qua cái cảnh đám tiến sĩ điên bắt bọn động vật quý hiếm về nghiên cứu mổ xẻ nghiên cứu, không cũng là cái bọn chính phủ mang ra trưng bày trong một cái bảo tàng quý hiếm nào đó.

….Tốt nhất là không. Nghĩ tới cái viễn cảnh hắn bị nhốt tại một chỗ, chịu những tên thần kinh cuồng việc thí nghiệm đã đủ làm Dazai nổi hết da gà, da vịt lên rồi.

Cho nên, vẫn là không tới đi. Dù sao thì ít ra còn thoát được cả màn tra hỏi của giá treo mũ. Ài, phải nhanh tìm ra một cái cớ giải thích được. Không cũng nhất định phải tìm một cái thần chú nào đó sửa hết kí ức của những người trong trường.

Vì những điều trên, đến tối hôm sau, nam hài mắt nâu ngoan ngoãn nằm trên giường không đi đâu. Chính xác hơn, là nằm im trên giường cười đầy tính trêu tức nghĩ tới hình ảnh hai đứa nhỏ nào đó phát ngốc khi nghe tên mình được xướng lên.

Dazai là thiên tài trong mọi mặt. Đương nhiên, nó bao gồm cả việc từ một manh mối nhỏ có thể đoán được hầu như những chuyện xảy ra sau đó để rồi nhàm chán thực hiện cái vòng luẩn quẩn không hồi kết ấy. Bởi lẽ, hắn đoán được tất cả, đó là lí do vì sao Dazai chán ghét việc sống trên đời.

Hay thậm chí, là sinh ra với tư cách làm người.

Bất quá, giây phút này, Dazai dù có đã biết được tất cả, vẫn sẽ khì cười trước biểu tình hài hước hiện lên trong đầu. Quá khứ một thời nhuốm màu u ám ngày tháng xưa sớm đã được sơn lên màu đầy sức sống, có vui, có buồn, có đau khổ. Hắn hiện tại, đã được sống như một con người, một người bình thường mà giản dị chứ không phải thiên tài điên rồ.

Người ta nói, người bình thường khao khát thành thiên tài. Thế nhưng, thiên tài thì ngược lại, họ hi vọng trở thành một kẻ tầm thường hơn bất cứ ai.

Khụ, nói cảm động vậy thôi cứ mấy nạn nhân của Dazai có sống có chết cũng không rảnh hơi cảm thông cho hắn đâu.

Tỷ như hiện tại, nam hài tóc trắng trong tâm bình tĩnh, âm thầm dùng một nét gạch đỏ lên tên ai đó. Dazai-san, chuyện này trừ ai ra, hẳn là không ai làm nổi rồi!

Cả đại sảnh ngập tiếng xôn xao, nơi nơi cũng đầy những câu hỏi đơn giản về cái tên mới nêu: Shin Soukoku là ai?

Mới vài phút trước, các học sinh tung hô, vỗ tay rầm rầm như sấm cho vị quán quân thứ ba, cũng là vị quán quân đáng ra sẽ là cuối cùng được chiếc cúp lửa chọn ra cho trận tam phép thuật lần này.

Vậy mà, ngay cái giây phút Dumbledore báo mọi người về phòng, chiếc cúp lại nổi lửa phun thêm ra thêm một tờ giấy nữa. Tờ giấy đó quá mức kì lạ, không những không ghi đại biểu cho trường nào, còn ghi mỗi hai từ ‘Shin Soukoku’ mà một chút cũng không giống tên người.

Atsushi thở dài, cảm thấy đời cậu đúng vất vả, bất kể là đời trước hay đời này. Lần nào cũng bị Dazai chơi một vố khiến cậu chết lên chết xuống đúng là mệt mà. Tính tính, tham gia giải đấu này không có vấn đề gì lớn, vừa hay có thêm Chuuya-san và Akutagawa, hè này thực sự đang rất thiếu tiền.

Chưa kể tới đây vốn là dành cho học sinh tuổi mười bảy tham gia, tuy là báo có từng có người chết nhưng hẳn là vẫn an toàn hơn chiến trường nhiều.

Tóm lại, cứ ra thú nhận trước đã, gì gì đó tính sau đi. Akutagawa chưa gì đã đứng trước mặt hiệu trưởng rồi, nhưng một lời cũng không nói mà trân trân nhìn cụ, hoàn toàn không có ý định giải thích. 

Rầm!

Nam hài tóc đỏ đối diện Atsushi kinh hãi nhìn cậu đập mạnh bàn đứng dậy, thu hút toàn bộ lực chú ý của những người xung quanh. Ron giật mình, hơi dịch ghế về sau một chút nhìn vẻ mặt khảng khái như mới quyết định điều gì quan trọng lắm của Atsushi, cảm giác sắp tới có thứ gì đó rất oanh động được thốt lên:

“Hiệu trưởng, em với Akutagawa là Shin Soukoku!”

Ờ, và nó oanh động thật, đúng như những gì Ron đã lo sợ. Bít tất của Merlin! Một đứa trẻ? Mới mười ba tuổi? Tự xưng mình là quán quân thứ tư bí ẩn những người xung quanh đang bàn tán kia!?

Đùa à! Chúng còn quá nhỏ để có thể giở trò gì đáng sợ! Chúng còn quá…thiên….chân….để lừa ai điều gì…..

Hình ảnh hai đứa trẻ nào đó ôm nhau giữa thanh thiên bạch nhật nơi các học sinh trường Hogwarts đón phái đoàn Durmstrang hiện lên trong đầu toàn bộ những người trong sảnh đường. Chưa kể tới ẩn số đến giờ vẫn chưa có lời giải đáp rốt cuộc chúng đã làm gì để mà một Atsushi vốn không nói được nay lại nhuần nhuyễn nói bình thường như chưa từng bị câm.

…..Thôi, rút lại câu vừa rồi. Hai đứa nhỏ này quá không ổn, không lạ, không lạ. Hẳn là không lạ…

Các học sinh tỏ vẻ, họ cần mua mũ bảo hiểm! Như này thì đầu họ nổ mất!

_____________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Dạo này ta vẫn cảm thấy, muốn bỏ viết truyện!!!!

Biết lí do vì sao trước ta hỏi lí do sao lại viết hơm~?

Vì toàn bộ những xui xẻo nhân vật phải chịu khi ta viết thì sớm hay muộn sau đó nó sẽ đổ ụp lên người ta!!!!  ┻━┻ ︵ヽ(‘Д’)ノ︵ ┻━┻

HẾT CHƯƠNG 46

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 15: Kết Thúc


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 15 : Kết Thúc

Hôm sau, Harry khôi phục lại ý thức, cậu chậm rãi mở mắt, thấy Albus đang ghé vào ngực cậu ngủ say.

Ánh mắt Harry lập tức trở nên nhu hòa, nhớ đến Draco và Scorpius, quay đầu nhìn về phía mép giường, thấy họ đang nằm nghỉ ngơi trên giường đối diện.

Harry hơi cử động, tính ngồi dậy, Draco nằm trên giường đối diện nghe được động tĩnh vội xuống giường giúp cậu.

“Sao dậy rồi mà không gọi tôi, cảm thấy thế nào?” Draco nâng Harry dậy, lót thêm sau lưng cậu một cái gối.

“Khá hơn nhiều rồi, nhưng đầu vẫn còn ẩn ẩn đau, hơi choáng một chút.”

Draco nói: “Viện trưởng nói, ít nhất cậu phải uống dược mấy hôm mới khỏe lại hoàn toàn được.”

Harry gật đầu, ngữ khí chần chờ, “Kia……”

“Sao vậy?”

Harry nhìn Draco nghiêm túc hỏi mình, gương mặt tái nhợt dần phiếm hồng, âm thanh càng ngày càng nhỏ, “Tôi muốn đến phòng rửa mặt.”

Draco chớp mắt, “Tôi đỡ cậu đi.” Nói xong, đỡ Harry xuống giường, đi vào phòng rửa mặt trong bệnh thất. 

Draco nhìn chằm chằm thân dưới Harry, “Thật sự cậu không cần tôi giúp sao.”

“Tôi chỉ hơi đau đầu, choáng váng, cũng không phải tay bị tàn phế.” Harry thẹn quá hóa giận mà “Phanh!” Một tiếng đóng cửa lại.

Draco sờ mũi, muốn giải thích, “Harry, tôi không có ý gì khác mà.”

Chờ Harry đi ra từ phòng rửa mặt, đến đỡ cũng không cần Draco đỡ nữa.

Draco biết Harry giận rồi, cũng không dám trêu cậu thêm, đánh thức Scorpius, Albus, dẫn chúng đến phòng rửa mặt. Chờ thu thập xong mọi chuyện, anh ra lệnh cho gia tinh làm một bữa sáng phong phú.

Harry giận nhanh, hết giận cũng nhanh. Chẳng ai ngoài Draco có thể có bản lĩnh đứng đầu trong việc chọc giận người khác, thì đương nhiên anh cũng là người đứng đầu trong việc dỗ dành người ta.

Sau khi Draco giúp Harry, Scorpius, Albus ăn xong bữa sáng, định đi đến chỗ viện trưởng Snape một chút.

Harry nghĩ hai đứa nhỏ cũng chỉ còn hai ngày nữa là phải trở về tương lai, cũng không có ngăn Draco đi.

Draco đi chưa được bao lâu, Harry đã nghe thấy tiếng bước chân và tiếng mở cửa. Harry ngẩng đầu vừa lúc nhìn thấy Ron, Hermione đi từ bên ngoài vào.

“Harry, nghe nói cậu bị tấn công, không sao chứ?” Ron quan tâm hỏi.

Harry cũng không biết thứ tấn công cậu rốt cuộc là gì, liền hàm hồ nói: “Không sao, tớ đã khá hơn nhiều rồi.”

Hermione đánh giá Harry, “Thật sự không sao chứ? Sắc mặt cậu nhìn qua rất kém.”

“Thật sự không sao, uống dược mấy ngày là ổn mà.”

Hermione lại nói với Harry thêm mấy câu, liền nói có việc, vội vội vàng vàng rồi rời đi.

Hermione đi rồi, Ron mới dám nói: “Cũng không biết Hermione vội cái gì, gần đây hiếm khi nhìn thấy mặt bồ ấy.”

“Cậu còn nói bồ ấy, không phải cậu cũng không thấy mặt đâu còn gì.” Harry nói, cùng Scorpius, Albus ngồi cạnh y chơi trò xếp gỗ do Draco tự làm.

Tớ là vì phải trốn học trưởng Diggory có được hay không. Ron đau khổ không nói nên lời, nó cũng không muốn phải cứ trốn đông trốn tây, nhưng nó lại không biết nên ứng xử thế nào trước mặt học trưởng Diggory.

Lúc này, tiếng cửa mở ra lại vang lên lần nữa, Draco mở cửa được một nửa, lộ ra nửa người mình, thấy Ron liền mang biểu cảm vui sướng khi người gặp họa.

“Nhìn xem đây là ai, nghe âm thanh là nghĩ ngay tới Weasley, kết quả đúng là mi.”

Ron thở phì phì nói: “Malfoy, mi tức cái gì, chẳng lẽ ta đến thăm Harry còn phải chờ mi đồng ý sao.”

“Đương nhiên không cần, dù gì mi cũng là bạn của Harry.” Draco nói đến đây, cười như không cười nói: “Nhưng mi cũng không thể vì bạn bè mà không quan tâm đến bạn trai mình.” Nói rồi, đẩy cửa mở hoàn toàn, để lộ ra Cedric Diggory đứng ngoài cửa.

Lông tơ toàn thân Ron đều dựng thẳng hết cả lên, luống cuống chân tay mà ngồi cũng không xong, đứng lên cũng không được, tận đến khi Diggory đến gần, nó mới không biết nên làm gì mà đứng lên.

Sắc mặt Diggory bình tĩnh nhìn thoáng qua Ron, quay đầu nhìn Harry. “Chúc em sớm hồi phục Harry.”

“Cảm ơn anh học trưởng Diggory.” Ngoài miệng Harry nói cảm ơn, mắt lại liếc qua Draco, như đang hỏi Draco chuyện gì đang xảy ra? Học trưởng Diggory sao lại đến đây nữa.

Draco chớp mắt, liếc qua Ron, quả thật đến thăm cậu chỉ là cái cớ, tìm Weasley mới là mục đích chính của Diggory.

Ron nỗ lực nháy mắt ra dấu với Harry. Này! Người anh em, thân tớ còn đang khó lo nổi, cậu có thể ngừng việc liếc mắt đưa tình với Malfoy không hả? Mau giúp tớ nghĩ cách đi chứ.

Đáng tiếc Harry và Ron từ đầu đã không dùng cùng một kênh tần số, cho nên không bắt được tín hiệu của Ron.

“Ron Weasley, anh có lời muốn nói với em.”

Sắc mặt Diggory bình tĩnh như cũ, nhưng Ron sợ anh ta đây là đang bình yên trước lúc nổi bão.

Hiện tại Ron hoàn toàn không có chỗ để trốn, đành phải căng chặt da đầu đi theo Diggory rời khỏi bệnh thất.

Diggory tìm một nơi yên tĩnh, ngừng bước mà xoay người nhìn Ron. “Anh muốn chúng ta nói rõ mọi chuyện.”

Ron ngước mắt, nhút nhát nhìn Diggory, “Học trưởng, anh muốn nói chuyện gì.”

“Em không cần khẩn trương như vậy, dù không thể làm người yêu cũng có thể làm bạn mà.”

Ron không nghĩ tới Diggory tốt như vậy, mắt lập tức tỏa sáng hỏi: “Học trưởng thật sự nghĩ như vậy sao?”

“Ân!” Thanh âm có chút trầm thấp, không rõ là đang áp lực chuyện gì.

Mà Ron đang vui vẻ căn bản không cảm nhận được. “Em còn đang đau đầu chuyện này! Học trưởng không biết ba mẹ em buồn cười như nào đâu, họ vậy mà lại cổ vũ em, muốn em theo đuổi anh, còn bảo em mời anh hè này về nhà làm khách.”

Diggory hơi nhấp nhấp môi dưới, “Thật ra anh có thể về nhà cùng em, giải thích cho ba mẹ em hiểu.”

“Thật sao? Học trưởng, anh thật sự quá tốt đi.”

Ron đơn thuần tới mức ngu ngốc hoàn toàn không biết, nó sẽ rơi vào tình huống khó xử thế nào trong tương lai.

……

Harry uống xong một lọ dược, nằm trong bệnh thất cả ngày. May mắn có Draco, Scorpius, Albus làm bạn, cũng không phải quá buồn chán.

Draco thấy sắc mặt Harry khá hơn nhiều, liền đề nghị đưa y cùng hai đứa nhỏ về hầm Slytherin nghỉ ngơi.

Harry đương nhiên không đồng ý, la hét phải về tháp Gryffindor.

Draco chỉ trích những điều không tốt ở tháp Gryffindor, Harry cũng chỉ trích những phần không tốt ở hầm Slytherin, hai người lại vì một việc nhỏ mà cãi nhau.

Draco thấy sắc trời dần tối, cuối cùng bất đắc dĩ nói: “Được rồi! Được rồi! Chúng ta để bọn nhỏ chọn đi!” Cùng lắm là giống lần trước, Albus về hầm nghỉ ngơi, Scorpius đến tháp Gryffindor nghỉ ngơi cùng Harry.

Draco và Harry nhìn Scorpius và Albus, lại thấy thân thể hai đứa nhỏ dần dần trong suốt.

“Daddy, ba, bọn con yêu hai người nhiều lắm.”

Draco cuống quýt nói: “Chúng ta cũng vậy.”

“Tôi còn chưa hôn chúc ngủ ngon chúng nữa!” Harry nhìn nơi Scorpius, Albus biến mất, trong lòng bàng hoàng, “Draco, cậu nói sau này chúng ta sẽ ở bên nhau sao? Dù gì chúng ta vẫn luôn cãi nhau.”

Draco ôm Harry, “Sẽ, tôi có thể thề với Merlin, sau này chúng ta không chỉ sẽ ở bên nhau, mà còn rất hạnh phúc.”

Harry đáp lại cái ôm của Draco, trong lòng thật sự hi vọng Merlin sẽ phù hộ cho hai người bọn họ.

Tác giả có lời muốn nói: Tuy rất không muốn, nhưng vẫn phải kết thúc. Dù gì hai đứa nhỏ cũng đã trở lại tương lai, năm 3 cũng không còn gì để viết nữa.

TOÀN VĂN HOÀN

Design a site like this with WordPress.com
Get started