[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 10: Ron Bị Lừa


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 10: Ron Bị Lừa
 

Vẻ mặt Ron quẫn bách dựa vào vách tường, không hiểu vì sao mọi việc lại biến thành như này.

Nó bị học trưởng Diggory ép vào tường.

Nhìn người dần tới gần khuôn mặt tuấn tú của mình, Ron hoảng loạn chống tay lên bả vai học trưởng Diggory, “Từ từ, học trưởng Diggory, giữa chúng ta nhất định có hiểu lầm.”

Diggory dừng lại, trong lòng buồn cười nhìn Ron hoảng loạn, sắc mặt bình tĩnh hỏi: “Nga! Hiểu lầm gì?”

Em cũng muốn biết là thứ gì tạo thành hiểu lầm này.

Đầu Ron tắc nghẽn, sốt ruột không thôi, lại không biết nên giải thích thế nào. “Em…… Anh……”

Diggory nghiêm túc chờ Ron giải thích.

“Học trưởng anh nhất định là hiểu lầm em, em không có ý tứ đó với anh, đương nhiên không phải em kỳ thị, là do bản thân em chỉ thích nữ sinh.”

“Đúng không?” Diggory tỏ vẻ dễ nói chuyện gật đầu, ngay sau đó lại dội một quả bom khác vào đầu Ron, “Nhưng bây giờ cả trường đều rộ lên tin đồn em đang theo đuổi anh.”

“Cái gì?” Ron há hốc mồm, “Là ai phát ngôn bừa bãi như thế?”

“Cái này làm sao anh biết được.” Diggory cảm thấy lời đồn này khá tốt ấy chứ, ít ra đã giúp anh hạ quyết tâm.

Ron có chút buồn bực, sau đó phát hiện có gì đó không đúng. “Không đúng, học trưởng rõ ràng biết em tìm anh là vì muốn giúp anh theo đuổi Harry, vì sao anh phải tin vào lời đồn này.” 

Diggory hơi mỉm cười, bắt đầu giải thích, “Anh cảm thấy những đồn đãi đó có phần đáng tin, nhìn qua hành động của em quả thực rất giống như em đang theo đuổi anh.”

“Không có, học trưởng không cần nói bừa.” Ron liên tục lắc đầu, “Em tuyệt không có theo đuổi anh.”

“Vậy vì sao em lại muốn thường xuyên gặp anh.”

“Em……” Ron muốn giải thích, lại bị Diggory đánh gãy ngay, “Không cần nói vì Potter, chẳng lẽ em thích Potter.”

“Không phải, em và Harry chỉ là bạn tốt mà thôi.”

“Em không cảm thấy em đang quá mức quan tâm Potter, vì Potter mà buồn lòng chuyện này hay sao?”

“Chỉ là em không quen khi nhìn Harry và Malfoy yêu nhau.”

“Chẳng lẽ em ghen ghét khi Potter và Malfoy yêu nhau? Em thích Malfoy sao?”

Ron thề thốt phủ nhận: “Sao có thể chứ?”

Diggory xác định nói: “Vậy em chính là thích anh rồi.”

Ron cảm thấy mắt mình muốn mù rồi, nó phát hiện mình tiến vào một vòng logic đầy tính luẩn quẩn, nghĩ thế nào cũng đều không ổn.

“Từ từ đã học trưởng, đầu em hiện tại đang rất loạn, anh có thể thả em về trước để suy ngẫm kỹ càng lại được không.”

Diggory lộ ra nụ cười ôn hòa, buông tay Ron ra, nhưng lại vẫn đè ép nó như cũ, “Được, vậy em trở về từ từ suy nghĩ.”

Ron bị nụ cười của Diggory làm cho lông tơ đều dựng hết cả lên, cuống quít chui ra ngoài từ dưới cánh tay Diggory, vội vội vàng vàng bỏ chạy.

Tận đến khi bóng dáng của Ron biến mất, Diggory mới mỉm cười chậm rãi rời đi.

Nhưng Diggory không biết được, anh đi chưa được bao lâu, từ trong vách tường xuất hiện ra một u linh.

“Merlin! Mình vừa nhìn thấy cái gì thế này, khó trách Pansy bảo mình phải quan sát Diggory thật kĩ, hóa ra còn có loại trò hay này để xem.”

Hình dáng u linh giống như một thiếu nữ trưởng thành, đúng là tâm tư bát quái của người già, vừa thấy chuyện này, toàn bộ linh hồn đều phát sáng.

“Không được, phải chia sẻ với Pansy, còn phải báo lại với những người khác tin này nữa.” Nói rồi, phiêu đãng rời đi.

……

Trong phòng học trống, Draco ôm Harry, “Từ giờ có chuyện không vui đều có thể nói với tôi, đừng gánh hết vào mình.”

“Được.” Harry thấp giọng lên tiếng, ngay sau đó nói: “Hôm nay tâm tình tôi không tốt đã nói ra những lời khó nghe với giáo sư Lupin.”

Draco an ủi: “Không sao, ngày mai tôi với cậu đi xin lỗi thầy.”

Harry tựa đầu vào vai Draco, thanh âm rầu rĩ, “Thầy ấy nói chúng ta không thích hợp nhau để yêu nhau.”

Draco nhướng mày, nhấp nhấp môi dưới, “Tốt nhất đừng nên xin lỗi nữa.”

Harry tức giận đẩy Draco ra, “Malfoy!”

“Harry, gọi tôi là Draco.”

Harry thấy Draco nghiêm túc nhìn chằm chằm mình đành phải đổi lại, “Draco.”

Draco dắt tay Harry, mở cửa phòng học ra, “Đi thôi! Scorpius và Albus chắc chắn rất nhớ chúng ta.”

Trên đường, Harry chú ý tới các học sinh đều nhìn họ bằng ánh mắt khác thường, không nhịn được muốn rút tay ra, kết quả lại bị Draco nắm còn chặt hơn trước.

Harry đi theo Draco đến bên ngoài cửa hầm, chần chờ, “Tôi không vào đâu.”

“Vì sao không vào, cậu không muốn nhìn thử qua nơi tôi ở sao?” Draco nói xong, mặc kệ Harry từ chối cứ thế mà kéo tay cậu vào hầm.

Trong phòng sinh hoạt chung, học sinh Slytherin không ầm ĩ như học sinh Gryffindor, ai ai cũng bận việc, chỉ là cố đè nén âm thanh xuống mức thấp nhất. Nhưng vừa thấy Draco kéo tay Harry đi vào toàn bộ đều im lặng trong nháy mắt.

“Daddy, ba.” Scorpius cùng Albus nhào vào người Draco và Harry.

Draco xoa đầu nhỏ của Scorpius và Albus, “Hai con ở đây chơi một lát, daddy và ba của hai đứa có chuyện cần nói.”

Blaise nhanh mắt thấy môi Harry hơi sưng đỏ, cũng nhận ra toàn bộ lực chú ý của Harry đều đặt trên hai đứa nhỏ, dùng sức làm mặt quỷ với Draco.

Tuyệt a! Người anh em, hành động rất nhanh, mau tiến thêm bước nữa đi.

Draco trợn trắng mắt, làm như anh coi Harry là đồ ăn ấy. Tuy hiện tại anh đã có ý nghĩ này, nhưng tuổi của anh và Harry còn quá nhỏ, làm chuyện này quá sớm sẽ không tốt cho thân thể, hơn nữa……

Draco âm thầm đánh giá dáng người của Harry. Harry thật sự quá gầy, trên người tất cả không có mấy miếng thịt, ôm cộm tới mức phát hoảng, không nuôi Harry béo lên chút anh cũng không có cách nào có thể hành động được.

“Đi nào! Harry, tôi mang cậu đi xem thử phòng ngủ của tôi.” Tuy nói hiện tại không thể ăn nhưng ôm ấp hôn hít vẫn có thể.

Harry đơn thuần hoàn toàn không biết suy nghĩ của Draco, không chờ cậu phản ứng lại, đã bị Draco kéo vào phòng ngủ của anh.

Trên mặt mấy vị học trưởng năm trên toàn là biểu cảm ái muội, mà mấy cô gái quý tộc lại ghen ghét tới mức mặt mũi trắng bệch mặt mũi.

……

Ron trở về tháp Gryffindor, mất tự nhiên ngồi trên sô pha ở phòng sinh hoạt.

Ban đầu nó còn không để ý, nhưng hiện tại nó mới phát hiện ánh mắt mà mọi người nhìn nó đều rất kỳ quái.

“Ách, Hermione……” Ron có chút thấp thỏm, bất an hỏi Hermione đang ngồi đọc sách ở bên cạnh. “Cậu có nghe được lời đồn đãi kỳ quái nào không?”

Hermione bỏ sách xuống, ngước con mắt u oán lên nhìn Ron, “Còn không phải là chuyện cậu theo đuổi Diggory hay sao? Mọi người đều biết hết rồi.” Sau đó nhỏ giọng nói thầm, “Hóa ra không phải là do tớ không hấp dẫn.”

“Cái gì, mọi người đều biết hết.” Mặc Ron trắng bệch ra, không để ý Hermione nhỏ giọng nói thầm cái gì.

“Ronnie bé bỏng, không cần hồi hộp như vậy.” Fred đi đến phía sau sô pha Ron đang ngồi, cúi người ôm lấy vai nó, “Tất cả bọn anh đều ủng hộ em, em cứ yên tâm dũng cảm mà theo đuổi người ta đi!”

“Đúng vậy! Đến cả ba mẹ chúng ta cũng ủng hộ em, em không cần phải lo lắng cái gì đâu.” George ở bên cạnh thích thú nói.

Ron cảm thấy cả người nó đều không ổn, “Cái gì, cả ba mẹ cũng biết.” Giọng nói vặn vẹo như muốn biến dạng.

Fred vỗ vai Ron, “Đúng vậy! Là bọn anh nói cho ba mẹ, có vui không, bất ngờ không, không nghĩ tới ba mẹ cũng ủng hộ, hy vọng em sớm có thể gả được vào nhà Diggory, đến cả anh cũng hơi ghen tị với em đó.”

Hai mắt Ron trợn ngược lên, hôn mê bất tỉnh.

“Ron, Ron.”

“Ron làm sao vậy?” George hỏi.

Fred vỗ mặt Ron, “Không sao, chỉ ngất xỉu thôi.”

“Được rồi, nhưng sao lại hôn mê.” George cảm thấy kỳ quái.

Fred suy đoán, “Hẳn là vì quá vui mừng, kích động.”

“Đúng không? Vậy cuối cùng chúng ta cũng làm được một chuyện tốt rồi.”

“Phải nha!”

Hai anh em hoàn toàn không biết, em trai họ là bị lừa.

HẾT CHƯƠNG 10

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 9: Draco Ghen


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 9: Draco Ghen

Harry đi vào phòng học, tiết này là do giáo sư Lupin dạy. Trong phòng học trống trải không có bàn ghế, ở góc phòng chỉ có một tủ quần áo cũ, trong tủ còn truyền từng tiếng đập mạnh bang bang từ bên trong vọng ra ngoài.

Harry khiếp sợ, đứng bên cạnh tủ quần áo nghe được tiếng động kì dị của ông kẹ bên trong càng làm cậu hốt hoảng hơn trước nhiều.

Giáo sư Lupin đã từng nói qua những việc cần phải chú ý khi đứng trước ông kẹ, còn dạy cho mọi người câu thần chú đánh bại nó, mới bắt đầu để cho bọn học sinh thử đối mặt với ông kẹ.

Quá trình diễn ra có kinh ngạc, có kinh hãi, có kinh sợ, nhưng cả đám học sinh đều miễn cưỡng có thể sử dụng được thần chú mà chống trả.

Tới lượt Harry, giáo sư Lupin dùng ánh mắt cổ vũ Harry bước lên trước.

Mặt Harry vô biểu tình, làm ra vẻ trấn định đi lên trước, mắt thấy giáo sư Lupin dùng chú ngữ mở tủ quần áo cũ ra, từ trong tủ quần áo chui ra một thân ảnh mặc chiếc áo choàng màu đen rách nát, mặt được che lại nhờ mũ áo choàng. Thân ảnh kia âm trầm duỗi ra bàn tay hư thối, khiến người ta cảm nhận được hàn ý lạnh băng đến khó thở.

Harry cảm thấy cả người lạnh lẽo, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

“Mau đọc chú ngữ, Harry.”

Harry nghe được lời giáo sư Lupin nói, muốn giơ đũa phép lên đọc chú ngữ, lại phát hiện bản thân vì tiếp xúc hàn khí sớm đã bị đông lạnh tới cứng cả người, không cách nào có thể cử động được. Tiếng thét chói tai đầy hoảng sợ của một người phụ nữ lại vang lên bên tai, theo đó là một tia ánh sáng xanh lục mang đầy chết chóc đánh trúng người nọ.

Harry cảm thấy lồng ngực co rút đau đớn, ý thức dần dần mờ đi.

Không biết đã qua bao lâu, Harry mơ hồ nghe được âm thanh của giáo sư Lupin.

“Harry, Harry, con sao rồi?”

Harry chậm rãi mở to mắt, nhận thấy bản thân sớm đã nằm trên giường ở bệnh thất, giáo sư Lupin ngồi ở mép giường quan tâm nhìn mình.

“Đứa nhỏ, lại đây, mau ăn ít chocolate đi.” Phu nhân Pomfrey đứng ở bên cạnh đưa cho Harry một thanh chocolate. “Ăn xong rồi con sẽ không sao nữa.”

“Cảm ơn người, phu nhân Pomfrey.” Harry nhận chocolate, mặc kệ việc nói chuyện cùng giáo sư Lupin, đã bắt đầu ăn chocolate.

Giáo sư Lupin nhìn nhìn Harry, ngữ khí đầy áy náy, “Thầy thực xin lỗi Harry, thầy không nghĩ ông kẹ sẽ biến thành giám ngục lại ảnh hưởng tới con lớn đến vậy.”

Harry cúi đầu nuốt miếng chocolate trong miệng, bình đạm nói: “Con đã không sao rồi, giáo sư Lupin.”

“Harry……”

“Ta còn có việc, hai thầy trò cứ từ từ.” Phu nhân Pomfrey thấy bộ dáng Lupin còn muốn nói chuyện gì đó với Harry, liền xoay người rời đi.

Lupin nhìn phu nhân Pomfrey rời đi, lại quay qua Harry bên cạnh, nhích gần lại một chút. “Harry, thầy vẫn luôn có lời muốn nói với con, con và Malfoy không hợp đâu, hai đứa vẫn không nên yêu nhau, phụ thân thằng bé năm xưa là Tử thần Thực tử, nhà bọn họ cùng kẻ thần bí……”

Harry dừng lại động tác cắn chocolate, cậu ngẩng đầu nhìn Lupin, đánh gãy lời ông nói. “Nếu ba mẹ của con còn sống, nói với con rằng con và Malfoy không hợp, con có lẽ sẽ nghe theo một ít; nhưng giáo sư Lupin là đang dùng thân phận gì để khuyên con, nếu là dùng thân phận giáo sư, cũng không cần phải quá để ý, dù gì chúng ta cũng không thân đến mức như vậy; nếu là dùng thân phận trưởng bối, vậy trước giờ thầy đã làm gì, vì sao bây giờ mới đến quan tâm con.”

“Thầy xin lỗi Harry.” Sắc mặt giáo sư Lupin hơi khó coi, không biết nên giải thích cho Harry hiểu như thế nào. “Thầy nghĩ con vẫn luôn sống rất tốt, nên mới không đến làm phiền cuộc sống của con……”

“Thầy chỉ nghĩ, nếu thầy là bạn của cha mẹ con vì sao không hề tới thăm con, quan tâm con, dù chỉ là một hai lần cũng được.”

Harry buông thanh chocolate, muốn bước xuống giường lại bị Lupin ngăn lại, “Harry con muốn đi đâu, con cần phải nghỉ ngơi.”

Thanh âm Harry lãnh đạm, “Con muốn về ký túc xá nghỉ ngơi, mong thầy tránh ra, giáo sư Lupin.”

Lupin có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn nghiêng mình tránh ra.

Harry xuống giường ra khỏi bệnh thất, cậu không rõ vì sao đến cả giáo sư Lupin cũng bảo cậu và Malfoy không hợp, dù Malfoy là con của một cựu Tử thần Thực tử, Dumbledore cũng không nói gì, thầy dựa vào cái gì phản đối.

“Potter.”

Harry nghe thấy có người gọi cậu, xoay người đã thấy Cedric đến gần. “Sao anh lại ở chỗ này, học trưởng Diggory?”

“Anh nghe nói em bị ngất, nên đến thăm em.”

“Cảm ơn anh học trưởng Diggory.”

Diggory thấy sắc mặt Harry tái nhợt, không nhịn được quan tâm nói: “Potter, sắc mặt em không tốt lắm.”

“Em không sao đâu, học trưởng.”

“Vẫn là để anh dìu em về tháp Gryffindor nghỉ ngơi đi!” Diggory nói xong, nâng tay Harry dậy.

“Không cần đâu học trưởng, em không yếu đuối như vậy……” Harry mới nói được đến đây, Malfoy không biết từ bao giờ đã đứng ngay trước mặt.

Harry chột dạ rút cánh tay lại, tuy chính cậu cũng không biết vì sao lại phải chột dạ.

Draco nhìn Harry lại liếc qua mình, liền lộ nụ cười giả tạo với Diggory, “Học trưởng, năm trên không phải rất bận sao? Học trưởng Diggory sao lại rảnh rỗi như vậy, đến đâu cũng gặp được anh.”

Sắc mặt Diggory bình tĩnh nói: “Anh chỉ là quan tâm đàn em, có gì sai sao?”

“Em thay mặt Harry cảm ơn học trưởng.” Draco nói xong, kéo tay Harry rời đi.

Thẳng đến lúc Draco và Harry đã đi xa, Ron trốn ở một nơi gần đó mới nhảy ra, đến trước mặt Cedric Diggory buồn bực nói: “Học trưởng sao anh lại để Malfoy lôi Harry đi.”

Ánh mắt Diggory sâu thẳm nhìn chằm chằm vào mắt Ron, “Anh chỉ đồng ý với em tới thăm Harry, cũng không đồng ý cái gì khác.”

“Học trưởng Diggory sao anh lại như vậy, anh không thích Harry sao?” Ron không hiểu được thái độ của Diggory.

“Weasley, chỉ sợ em hiểu nhầm việc gì rồi.” Diggory nghiêm túc nhìn về phía Ron, “Là em luôn nói anh thích Potter, muốn anh theo đuổi Potter, anh thật sự có hảo cảm với Potter, nhưng cũng không có tình cảm như thế đối với trò ấy, anh tiếp cận Potter chỉ là muốn tăng áp lực cho Malfoy, cũng không muốn theo đuổi Potter.”

“Được rồi! Đã vậy, bỏ qua chuyện này đi, hẹn gặp lại học trưởng.” Ron nhụt chí, vừa xoay người tính rời đi, đã bị Diggory bắt lấy cánh tay, ấn nó vào vách tường.

“Anh có nói để em đi sao? Weasley.” Diggory nói, ngày càng tới gần Ron.

Ron, “???”

……

“Draco cậu buông tôi ra, cậu muốn kéo tôi đi đâu?” Harry giãy dụa vài lần đều không thành công, ngược lại còn bị Draco túm tay kéo vào một phòng học trống.

Draco “Phanh” một tiếng đóng cửa phòng học, làm Harry sợ tới mức rụt hai bả vai lại, lùi dần ra phía sau.

“Tôi nghe Blaise nói cậu bị ngất, vô cùng khẩn trương tới thăm cậu, kết quả là nhìn thấy cậu và học trưởng Diggory ân ái, quả nhiên là tôi đến sai thời điểm.” Draco tức giận tiến tới gần Harry.

Harry càng ngày càng lui dần về phía sau, “Giữa tôi và học trưởng Diggory không hề có gì cả.” Sau đó lại nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chưa kể cậu cũng không phải là cái gì của tôi, dựa vào cái gì mà quản tôi.”

Draco giận tới mức cười lớn, kéo Harry qua, mạnh bạo hôn xuống.

Đầu óc Harry vì thế lại trở nên choáng váng, chút sức lực cuối cùng cũng chẳng đủ để giãy giụa.

Draco buông đôi môi đã sưng đỏ của Harry ra, cụng trán của hắn với trán của Harry, “Harry, tôi là ai?”

Harry thở dốc, ngước mắt nhìn mí mắt Draco, không biết vì sao hắn lại hỏi như vậy, nhưng vẫn trả lời hắn. “Draco Malfoy.”

“Tôi là gì của cậu?”

Harry rũ mắt không nói.

“Harry, nhìn tôi.” Draco thấy Harry lại ngước mắt nhìn mình, liền trịnh trọng nói: “Tôi là chồng tương lai của cậu, sau này không cho phép cậu đi gặp Diggory một mình.”

Harry chớp chớp mắt, “Vậy tôi cũng không cho cậu gặp cô gái xinh đẹp nào một mình.”

“Được.” Draco điệu thấp nở nụ cười.

Harry lần nữa rũ mắt, vành tai sớm đã đỏ bừng.

HẾT CHƯƠNG 9

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 8: Tình Địch Xuất Hiện (2)


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 8: Tình Địch Xuất Hiện (2)

Blaise cầm áo sơ mi và áo chùng vào Bệnh Thất liền thấy mình có chút dư thừa.

“Khụ.” Blaise ho nhẹ một tiếng, đặt áo sơ mi, áo chùng lên giường, “Tớ còn có việc, đi trước.”

“Ai!” Draco há hốc mồm, anh còn muốn nhờ Blaise giúp đỡ, kết quả Blaise lại bỏ chạy, giờ chỉ có thể trông cậy vào Harry.

Harry thấy Draco nhìn chằm chằm mình, không nhịn được hỏi: “Làm sao vậy?”

“Giúp tôi thay đồ được không?”

Harry theo tầm mắt của Draco nhìn về phía áo sơ mi và áo choàng mới hiểu được. “Nga! Được.”

Harry đứng lên giúp Draco cởi áo chùng. Vốn dĩ không có gì, khi Harry giúp Draco cởi bỏ áo sơmi đã bị thân hình trắng bóng trước mặt làm cho hoảng hốt muốn mù mắt, vội dời đi tầm mắt giúp Draco mặc áo sơ mi vào, kết quả do quá vội vàng nên sờ vào nơi không nên sờ kia.

“Potter!” Toàn bộ thân thể Draco đều căng chặt cả lên.

“Xin lỗi, tôi…… Tôi không cố ý.” Cả khuôn mặt Harry đỏ rực.

Draco hít sâu một hơi, “Không sao, để tôi tự mình mặc được rồi.” Nói xong, chậm rãi cài lại từng nút áo sơ mi.

Harry thất thố nói: “Giữa trưa rồi, tôi đi lấy chút gì đó cho cậu.” Nói rồi, chạy trối chết ra khỏi Bệnh Thất.

Draco nhìn bộ dáng chạy trối chết của Harry, nở ra một nụ cười nhỏ.

Albus thấp giọng hỏi Scorpius, “Anh hai, sao ba lại chạy đi vậy?”

Scorpius nghiêm trang nói: “Ba xấu hổ.”

Draco nghe được lời nói của Scorpius, nụ cười ngày càng rực rỡ. Bộ dáng ngượng ngùng của Harry đúng là đáng yêu.

Chờ tới khi Harry bưng cơm trưa trở lại Bệnh Thất, nhìn thấy sắc mặt Draco như bình thường dùng tay trái lấy nĩa ăn điểm tâm, không khỏi nhẹ nhàng thở ra một cái.

Harry giúp một lớn hai nhỏ ăn xong cơm trưa mới rời khỏi, đi học.

Chiều tối, cậu lại bưng bữa tối đi vào Bệnh Thất cùng Draco, Scorpius, Albus cả nhà cùng nhau ăn.

Draco uống canh ngô hầm, “Phu nhân Pomfrey nói tôi buổi tối đã có thể về hầm nghỉ ngơi, nhưng Scorpius và Albus thì làm phiền cậu chăm sóc.”

Harry dừng động tác ăn bánh mì, lo lắng nhìn Draco, “Bả vai của cậu không phải còn vài giờ mới khỏi hẳn sao?”

“Chỉ là còn hơi đau, không nâng tay lên được, tôi có thể về hầm tự lo cho bản thân được.”

Harry gật gật đầu, đồng ý lý do thoái thác của Draco.

Sau khi dùng xong bữa tối, Harry để gia tinh dọn dẹp khay đựng đồ ăn, sau đó bế Albus lên, dắt tay nhỏ của Scorpius. “Thật sự không cần tôi phải giúp cậu về hầm sao?” Harry hỏi Draco thêm lần nữa.

“Không cần, cậu còn phải chăm sóc Scorpius và Albus cho tốt đó!” Draco nói, ngồi xổm xuống hôn hôn khuôn mặt nhỏ của Scorpius, “Nhớ phải nghe lời ba nói.”

Scorpius gật đầu, hôn lại mặt Draco.

Draco ôm Albus một chút lại đứng lên, nhưng anh cảm giác được rõ ràng hơi thở Harry hơi hơi cứng lại, chẳng lẽ Harry cho rằng anh cũng muốn ôm cậu.

Draco chớp chớp mắt, nhìn qua Harry, thấy mặt Harry chậm rãi hồng lên, cả cổ cũng đỏ.

Harry cực kỳ xấu hổ, không nhịn được rũ mắt nói nhỏ, “Kia…… Tôi đi trước đây.” Nói xong, vội vàng dắt tay Scorpius rời đi.

Khóe miệng Draco hơi nhếch, có chút ảo não, anh đáng ra nên trực tiếp ôm cậu một cái mới đúng, cơ hội tốt như vậy mà lại bỏ lỡ.

……

Harry hoàn toàn không biết đến ảo não của Draco, rời khỏi Bệnh Thất cậu liền ném toàn bộ đống rối rắm đó ra khỏi não.

Sau khi trở về tháp Gryffindor, cậu chơi với Scorpius và Albus một lát, quên mất một lúc lâu mới bắt đầu làm bài tập của mình. Chờ cậu viết xong luận văn, hai đứa trẻ bên cạnh đã ngủ gà ngủ gật.

Harry vội mang hai đứa trẻ về phòng ngủ, xả nước nóng trong phòng tắm, giúp chúng dùng nước ấm tắm rửa thoải mái mà dễ chịu, quấn cho mỗi đứa một cái khăn tắm ôm đến trên giường thay áo ngủ xong, chính mình mới đi tắm thay đồ.

“Được rồi, các bảo bối, mau đi ngủ thôi!” Harry lên giường ôm Albus cùng Scorpius, tuy những người khác còn đang ở phòng sinh hoạt chung cố gắng viết luận văn chưa về phòng ngủ, nhưng Harry vẫn sử dụng thần chú tĩnh âm quanh giường. Chú ngữ này là cậu học được từ Hermione.

Sáng sớm, Harry mới tỉnh dậy đã cảm thấy cả người có chút nặng nề, vừa mở mắt, thấy Albus giống như chú ếch nhỏ nằm úp sấp trên bụng cậu, tất cả nước miếng đều dính hết lên áo ngủ của cậu. Scorpius thì ôm cứng ngắc lấy cánh tay cậu nằm cạnh bên ngủ say sưa.

Harry hơi nhúc nhích thân thể, tận lực không đánh thức hai đứa trẻ kế bên. Chờ cậu rửa mặt xong, mới gọi Scorpius và Albus tỉnh dậy, giúp chúng rửa mặt thay đồ xong, cũng đã đến giờ dùng bữa sáng.

Harry vội vã mang bọn nhỏ đến đại sảnh đường, tính toán dùng xong bữa sáng liền mang chúng đến chỗ Draco. Dù sao buổi sáng cậu còn phải lên lớp, không có thời gian chăm sóc cho hai đứa trẻ.

Harry giúp hai đứa nhỏ ăn xong bữa sáng, liền mang chúng đi đến hầm Slytherin, còn đang nghĩ có nên dùng xà ngữ để mở cửa hầm ra hay không, đã thấy cánh cửa mở ra, một cô gái tóc nâu đi từ bên trong ra.

“Xin lỗi, phiền cậu có thể liên hệ cho Draco giúp tôi được không? Tôi có việc tìm cậu ta.”

Cô gái tóc nâu, cũng chính là Astoria vừa bị Draco từ chối dùng bữa chung, giờ nhìn thấy Harry bắt chuyện với mình, mặt lập tức biến dạng méo mó, mũi cũng dường như lệch đi. “Mày cho rằng mày là ai, mày muốn gặp Draco là gặp được sao? Đừng tưởng rằng trong tương lai mày sẽ sinh ra hai đứa trẻ cho Draco là có thể tự nhiên lắc lư trước mặt Draco, tự cho mình là chủ nhân của gia tộc Malfoy.”

“Tôi không……” Tôi chỉ có chút hy vọng tình thân thôi, chẳng lẽ hy vọng một chút thứ xa vời cũng không được sao, tâm trạng Harry lập tức chùng xuống.

“Tương lai tất cả đều có thể thay đổi, ai mà biết được Draco có cùng một người khác sinh con rồi sẽ vứt bỏ mày hay không đâu.” Astoria khinh miệt đánh giá Harry, “Huống chi gia tộc Malfoy gia luôn luôn đặt lợi ích lên đầu, mày không có gia tộc nào chống lưng, không có cha mẹ chống lưng, càng không có nguồn kinh tế ổn định, dựa vào cái gì mày có thể so sánh với những thiếu nữ quý tộc như bọn tao; đứa nhỏ ai cũng có thể sinh được, cho nên Harry Potter, mày đã thua ngay từ vạch xuất phát.” Nói xong, ngẩng cao đầu đi mất.

Scorpius thấy cảm xúc Harry không ổn, vội mở miệng, “Ba đừng tin lời cô ta nói, người có ông Sirius chống lưng, còn có cả trang viên Potter, trang viên Black, ba không phải cái gì cũng không có.”

Harry xoa xoa đầu Scorpius, chỉ để an ủi nhóc, cũng không có đặt lời Scorpius nói ở trong lòng.

“Harry cậu làm sao vậy?” Draco đoán được có khả năng Harry sẽ mang Scorpius và Albus đến chỗ anh, vừa mở cửa hầm ra chuẩn bị đón người, đã thấy Harry đứng ở cửa, sắc mặt rất không ổn.

“Không có gì, cậu chăm sóc Scorpius và Albus đi! Tôi đi học.” Harry cúi đầu, không thèm liếc qua Draco một cái liền xoay người rời đi.

“Harry……” Draco thấy Harry không để ý tới anh, vội vàng cúi đầu hỏi Scorpius và Albus. “Ba của hai đứa bị sao vậy?”

Scorpius giơ tay nhỏ lên, “Con biết, nhưng daddy phải đồng ý với con không được phạt con dựa theo giáo huấn trong nhà con mới nói cho người.”

“Được, con nói đi!” Dù sao không xét theo giáo huấn trong nhà thì còn có gia phả, Draco tỏ vẻ cho dù có đổi cũng không hề áp lực.

HẾT CHƯƠNG 8

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 7: Draco Bị Thương


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Park Hoonwoo

-o0o-

Chương 7: Draco Bị Thương
 

Khi Harry đi vào phòng sinh hoạt chung, Ron vội đứng dậy đến gần, “Harry cậu về rồi.”

Harry gật gật đầu, nhớ tới tâm tình không tốt liền mặc kệ Scorpius, cảm thấy như vậy không nên. Hy vọng Draco có thể chăm sóc tốt cho Scorpius.

“Harry……” Ánh mắt Ron do dự.

“Sao vậy?”

“Cậu trở về một mình hả?”

“Scorpius ở chỗ Malfoy.” Harry cho rằng Ron là đang hỏi Scorpius.

“Không phải, tớ không hỏi Scorpius……” Ron thấy mặt Harry không bình thường, “Ách, không có gì.”

Harry cảm thấy Ron như vậy thật khó hiểu, cũng không nghĩ nhiều. Cậu đi đến bên cạnh Hermione mượn vở của cô bắt đầu làm bài.

Sau khi viết xong luận văn, Harry rửa mặt xong, hoạt động cổ chân một chút, cảm giác một chút thấy không còn trở ngại gì liền nghỉ ngơi.

Hôm sau, Harry vừa vào lễ đường đã bị hai viên đạn pháo nhỏ phi đến.

“Ba.”

“Ba.”

Harry ngồi xổm xuống, hôn hôn khuôn mặt nhỏ của Scorpius cùng Albus, tâm tình cảm thấy tốt hơn nhiều. Đột nhiên cảm thấy trên đỉnh đầu có thêm một cái bóng, cậu ngước mắt lên đã nhìn thấy Malfoy không biết đến gần từ bao giờ.

Harry không để ý Malfoy, hiện tại cậu vẫn còn giận! Cậu liếc mắt nhìn Malfoy một chút, mang Scorpius và Albus đến dãy bàn Gryffindor ăn cơm. Draco dừng một chút, xoay người đuổi kịp Harry đang nện từng bước.

Một màn này bị Ron đúng lúc vào lễ đường nhìn thấy. Trong lòng không khỏi nói thầm, da mặt Malfoy thật quá dày, Harry không để ý tới cậu ta, cậu ta còn vội vàng quấn lấy Harry không biết xấu hổ. Còn có học trưởng Diggory cũng thật là, tại sao còn không chịu hành động.

Ron nghĩ vậy, liếc qua bàn Hufflepuff nhìn Cedric Diggory, lại thấy thần sắc khó hiểu trong mắt của anh ta nhìn qua mình, bạn cùng phòng ngồi cạnh đang cùng anh ta nói nhỏ gì đó, ánh mắt cũng liên tiếp liếc nhìn qua mình.

Vẻ mặt Ron đầy dấu chấm hỏi, xảy ra chuyện gì sao?

Làm Ron thất thần càng không nghĩ đến chính là, nhất cử nhất động của nó lại rơi vào mắt của một cô gái nhỏ.

“Kế hoạch đã bắt đầu, tớ thật không thể chờ được.” Pansy kích động lầm bầm làu bàu.

Blaise yên lặng cố gắng làm cho sự tồn tại của bản thân phai nhạt đi, sau đó cúi đầu dùng cơm, anh cái gì cũng không biết. Nếu được, anh thật muốn giả vờ như không quen biết Pansy. Loại việc bắt ép người ta ghép đôi này, Pansy tự xưng là thục nữ cũng làm được, anh đã vô lực phun tào.

Harry không để ý Draco ngồi bên cạnh, một lòng giúp hai đứa trẻ dùng xong cơm, liền lôi kéo hai đứa nhỏ rời đại sảnh.

“Cậu vẫn không muốn nói chuyện với tôi sao? Potter.”

“Cậu đang đi đâu vậy? Potter.”

Draco ngăn Harry lại, “Chẳng lẽ cậu quên chút nữa còn có lớp.”

Harry liếc qua Draco, “Tôi biết, tôi sẽ không quên lớp của bác Hagrid.”

Khóe miệng Draco khẽ nhếch, “Cũng không biết tên khổng lồ kia có thể dạy cái gì? Tốt nhất không có nguy hiểm, bằng không tôi sẽ bảo ba ba của tôi không tha cho ông ta.” Anh thấy mặt Harry toàn là không quan tâm, đành phải đổi câu. “Được rồi được rồi, tôi không nói nữa là được chứ gì?”

Harry trừng mắt liếc ngang Malfoy, mang hai đứa trẻ đến Bệnh Thất trước, tính nhờ phu nhân Pomfrey giúp chăm sóc bọn nhỏ.

Draco đi theo sau Harry, đối hành vi của Harry còn có phần hài lòng, cho nên cũng không ngăn cản.

Hai người rời khỏi Bệnh Thất liền trở về phòng lấy cặp sách, nhưng địa điểm tiết học lại là cạnh cánh rừng, tất cả đều có chút há hốc mồm.

“Đây là cái gì?” Draco nhìn động vật đầu chim, cánh chim, mình ngựa phía trước cảm thấy đầu có phần đau nhức.

Harry cũng giật mình lùi về sau một bước.

Vẻ mặt Hagrid đầy cao hứng, “Nó tên là Buckbeak, thế nào? Xinh lắm đúng không?”

Draco hoài nghi mắt của tên bán khổng lồ này có vấn đề, con vật này một chút cũng không giống sinh vật vừa thần kỳ mà lại xinh đẹp, nhất định nó rất nguy hiểm.

Hagrid tiếp tục nói: “Các trò ai muốn chào hỏi Buckbeak trước.”

Mọi người sợ tới mức đều lui ra sau, để lại Harry không kịp phản ứng.

“Ta biết Harry sẽ thấy hứng thú, mau lại đây chào hỏi với Buckbeak.” Hagrid nói, đặt tay lên cổ Buckbeak. Buckbeak không kiên nhẫn, đi về phía trước vài bước.

Harry cũng có chút sợ hãi, nhưng vẫn căng da đầu mà đi lên trước, không muốn làm cho Hagrid thất vọng.

“Potter.” Draco tức điên, khẩn trương đi lên vài bước giữ chặt tay Harry, “Cậu không biết nguy hiểm sao?”

“Có Hagrid ở đây sẽ không có nguy hiểm.”

“Tên khổng lồ ngốc nghếch kia còn không chăm sóc tốt được cho mình, căn bản không hề ý thức được nguy hiểm.”

Harry có phần không cao hứng, “Không cho phép ngươi nói Hagrid nói như vậy.”

“Nhưng tôi nói thật…… Cẩn thận.” Draco thấy Buckbeak bất ngờ dậm chân kêu to, anh theo bản năng xoay người kéo Harry vào trong lòng ngực mà bảo vệ, sau đó liền cảm thấy vai bên phải đau xót, miệng không nhịn được kêu lên một tiếng.

May là Hagrid còn biết tiến lên giữ chặt Buckbeak, nếu không Harry và Draco sẽ càng chật vật không biết làm sao.

Draco chịu đau buông Harry ra, “Cậu tin chưa! Tên khổng lồ ngu ngốc đó căn bản là không xứng làm giáo sư, chẳng giáo sư nào chỉ biết mang học sinh lao đầu vào nguy hiểm.”

“Giờ là lúc nào rồi mà cậu còn nói cái này.” Harry thấy Draco đã bị thương rồi mà còn không quên quở trách Hagrid, cậu cảm thấy rất bất đắc dĩ.

Mặt Draco vốn dĩ đã trắng, giờ bị thương khiến cho mặt anh thêm phần trắng bệt, “Được rồi, là tôi tự cho là đúng, tự làm mất mặt, tự mình chuốc lấy cực khổ!”

Harry áy náy, “Malfoy, ý của tôi không phải như vậy.”

Hermione đi lên trước nghiêm túc nói: “Hai người các cậu, bây giờ không phải là lúc cãi nhau.” Nói xong, nhìn qua Hagrid, “Hagrid, thầy ngẩn người nghĩ cái gì vậy, còn không mau đưa Malfoy đến Bệnh Thất, thầy là giáo sư đó.”

“Phải, ta là giáo sư, ta phải phụ trách an toàn cho học sinh.” Hagrid lẩm bẩm xong, muốn đi tới bế Draco lên đã bị anh đẩy ra.

Nói giỡn sao. Trước mặt Harry sao có thể để người khác bế lên, anh cương quyết không thể biểu hiện mặt xấu của mình trước mặt Harry.

Hagrid không còn biện pháp, đành nhờ vả Harry và Blaise đỡ Draco đến Bệnh Thất trước. Tới Bệnh Thất rồi, phu nhân Pomfrey đã biết tin lập tức tiến đến kiểm tra vết thương của Draco. Scorpius cùng Albus đi theo sau bà lo lắng nhìn Draco.

“Các bảo bối, daddy không sao, hai đứa không cần lo lắng quá.” Draco an ủi tinh thần hai đứa trẻ nói.

Albus khụt khịt mũi nhỏ, “Daddy lừa người, trẻ ngoan không nên lừa ai hết, daddy chảy máu như vậy nhất định là rất đau.”

Scorpius hiểu biết xụ mặt, “Daddy sơ suất quá đi.”

Draco sờ mũi, anh là đang bị bọn nhỏ thuyết giáo. “Được rồi! Lần sau daddy sẽ chú ý.” Nói rồi, nhìn qua Harry.

Harry bị nhìn có chút không tự nhiên, quay đầu qua bên kia.

Sau khi phu nhân Pomfrey kiểm tra xong, nói chỉ là bị thương ngoài da và xương bị nứt rất nhỏ, uống dược bổ máu và dùng một lần chú ngữ sẽ phục hồi như cũ, qua mấy ngày là có thể phục hồi như lúc ban đầu.

Draco nằm trên giường, tuy áo sơmi cùng áo chùng đều đã được rửa sạch như mới, nhưng trong lòng anh vẫn cảm giác mũi vẫn ngửi được mùi máu tươi. “Blaise, giúp tớ lấy một bộ áo chùng mới được không??”

Blaise gật đầu, “Một lát nữa tớ sẽ quay lại.”

Blaise đi rồi, Harry ngồi ở mép giường, nhìn Albus hừ hừ mà chổng mông nhỏ bò lên giường, cuối cùng vẫn là Harry nén cười duỗi tay ra giúp bé một phen, bé mới bò được đến cạnh Draco.

“Daddy, con giúp người thổi thổi một chút liền sẽ không đau nữa.”

Draco dùng tay trái ôm Albus vào lòng, “Daddy đã không còn đau, Albus kể chuyện xưa cho daddy nghe đi!”

“Được, con sẽ chia sẻ chuyện anh hai hay kể cho daddy.” Albus dùng âm thanh non nớt kể lại câu chuyện nhỏ đơn giản. Draco, Harry, Scorpius đều hổ động chăm chú nghiêm túc nghe, Bệnh Thất yên tĩnh trở nên thật ấm áp.

HẾT CHƯƠNG 7

Design a site like this with WordPress.com
Get started