[SNS] Blueberry Eyes (HOÀN)


EDITOR: Bambi

BETA: Ellen

-o0o-

Souma ít khi nào tập trung cao độ, cậu ta chẳng hề lắng nghe vị đầu bếp hướng dẫn tiết Đồ ngọt và Tráng miệng này đang nói gì. Sự chú ý của cậu lúc này đang dồn hết lên cậu trai tóc vàng ngồi cạnh.

Tất cả mọi người đều biết trong cái đầu vô tư của tên nhóc họ Yukihira kia chả có gì ngoài nấu ăn và mấy trận Thực chiến. Cũng như nhiều người, cho dù cậu ta là tên không não với cảm xúc của người khác, nhưng với cảm xúc của mình thì không. Một điều chắc chắn là tim cậu sẽ luôn hẫng một nhịp mỗi khi bắt gặp cái nhìn thoáng qua của cậu nhóc họ Aldini tóc vàng. Tựa như sự hưng phấn do adrenaline khi giám khảo thông báo người thắng cuộc trong các trận Thực chiến vậy Dĩ nhiên, tên nhóc phá phách này không bao giờ bỏ qua cơ hội trêu chọc cậu trai tsundere kia. Cậu ta còn tưởng tượng ra mấy biểu cảm giận dữ với gò má ửng hồng dễ thương của người mình thích. Mà hơn thế nữa, những trận Thực chiến của họ mới là điều đáng mong đợi nhất. Phong cách nấu ăn của hai người hoàn toàn khác biệt, họ đều khiến đối phương cố gắng hết mức có thể. Cả hai là bạn tốt, đối thủ ngang tầm, Souma sẽ không bao giờ khiến điều này thay đổi, mặc kệ là vì lý do gì.

“Yukihira! Cậu không nghe giảng à?” Takumi nhướng mày hỏi.

“Xin lỗi. Tôi hơi mất tập trung” Vì mải đắm đuối trong đôi mắt cậu.

“Thầy vừa giảng gì ấy nhỉ?”

Cậu trai người Ý thở dài, “Chúng ta phải làm một món tráng miệng với một loại quả mọng tùy chọn là nguyên liệu chính. Thành thật mà nói, mấy ngày nay cậu chẳng tập trung gì cả, Yukihira. Cậu bị cái gì nhập à?”

Souma chỉ có thể bất lực gãi đầu cười trừ trong lúc Takumi nói rõ hơn về mấy loại quả vừa được nói qua.

“Nói chung là chúng ta chỉ cần làm một món tráng miệng với bất cứ loại quả nào ở đây?”

“Chính xác. Và bởi vì tôi là người có kha khá kinh nghiệm làm đồ ngọt, chắc chắn là phần tôi làm sẽ tuyệt hơn.” Takumi ưỡn ngực nói một cách tự hào.

Định hướng được mình sẽ làm gì, Souma cởi tấm khăn của cậu ta ra, cột nó quanh đầu “Để xem nào Takumi. Nhưng đừng khóc nếu tôi thắng trận này đấy!”

“C-câm mồm đi, đồ dở hơi! Tôi có khóc vì thua bao giờ đâu! Chúng ta đang hoà nhau với 30 trận thắng, cho nên, người sẽ khóc đến lòi mắt là cậu đấy, Yukihira!”

Tia lửa kiên định trong mắt Takumi là một trong những thứ mà cậu ta say đắm khi đấu với người con trai này. Năng lượng mà cậu toả ra, không khí căng thẳng khi cả hai đều muốn thắng đối thủ một cách tuyệt đối và hoàn mỹ. Khi Takumi lấy lưỡi dao hình trăng khuyết ra, Souma cũng cầm lấy con dao bếp của riêng mình, nhếch mép cười, “Bắt đầu thôi!”

Năm phút sau khi hết tiết, hai người ngồi lại trong khi các học sinh khác đều rời đi. Cả hai món tráng miệng của họ đều đạt điểm cao nhất lớp. Dù sao họ cũng là Đệ nhất và Đệ nhị toạ*của học viện.

*cho ai không biết thì đây là học viện ẩm thực và mười người giỏi nhất cả học viện được gọi từ Đệ nhất toạ đến Đệ thập toạ.

Vị giáo viên hôm nay đã gặp khó khăn trong việc phải chọn ra món nào ngon hơn, nhưng cuối cùng, bánh tart việt quất của Souma nhỉnh hơn chút xíu so với panna cotta mâm xôi của Takumi. Cậu đầu bếp quán ăn gia đình không thể ngưng cười trước cái bĩu môi của cậu đầu bếp người Ý sau khi có kết quả của trận chiến.

*Tart là một món bánh nướng bao gồm một lớp nhân trên một vỏ bánh pastry với một đầu mở không được phủ bánh pastry

*Panna cotta hay chè Khúc bạch là một món ngọt của Ý nấu kem, sữa và đường với bột thạch rồi đợi cho hỗn hợp đông lại

Giờ đây, ở trong lớp học trống, họ nếm thử món của nhau, trao đổi thêm về cách chuẩn bị và thông tin về món tráng miệng của cả hai. Học hỏi cùng nhau giúp cho việc học tập tiến bộ.

 “Lần tới tôi sẽ thắng cậu, Yukihira.” Takumi nói một cách phiền muộn.

Souma dùng vai huých nhẹ vai đối thủ của mình, trả lời, “Cậu luôn thế, Takumi. Cơ mà món panna cotta của cậu siêu khó ấy, vậy mà cậu làm dễ như trở bàn tay! Tôi không chắc liệu  mình có thể làm được như cậu không nữa.”

Takumi tươi tắn hơn một chút, “À mà, Yukihira—“

“Gọi tôi là Souma” Tên tóc đỏ cười toe toét, đặt một trái việt quất ngay miệng Takumi, “Chúng ta là bạn từ lâu rồi, Takumi. Chính xác thì đã tròn ba năm. Cậu không cần câu nệ mà gọi tôi bằng họ đâu”

Gương mặt thiếu niên người Ý hồng lên, nhưng vẫn ngậm lấy trái việt quất, cho phép Souma đút mình. Thấy thế, miệng tên tóc đỏ rộng đến mang tai, “Ban nãy cậu định nói gì, Takumi?”

Thiếu niên họ Aldini cố giấu khuôn mặt đỏ bừng, tiếp tục câu dang dở lúc nãy, “Sao lại là việt quất, Yuki-. Vì sao.. cậu lại chọn việt quất, S-Souma?

Câu hỏi chỉ khiến cho tên ngồi ghế số Một của học viện tiến sát lại người ngồi ghế số Hai hơn, còn vài inches nữa là chạm nhau, cậu ta nhìn chằm chằm hai viên sapphire, điều khiến cậu ta chọn loại quả mọng đó, “Vì đôi mắt của cậu làm tôi nhớ đến loại quả đó! Chúng có màu xanh lam xinh đẹp, hệt như đôi mắt cậu.” Cậu ta nói với vẻ say sưa, “Không những thế, việt quất có sự ngọt ngào gây nghiện, thôi thúc người ta ăn nó mãi. Và tôi nghĩ là tôi đã gần như mê đắm hương vị đó rồi.”

Nói đến đây, Souma đã gần Takumi tới mức mũi của họ có thể chạm vào nhau. Nếu có thể, thì ngoài mặt ra toàn thân của Takumi sẽ đỏ chót.“S-Souma, ý- ý cậu là gì?” Chàng trai trẻ người Ý bối rối, khi cậu nhìn vào đôi mắt vàng hút hồn kia.

Souma chỉ nói, “Nhắm mắt lại, Takumi.” Thẫn thờ một lát, hai hàng mi của Takumi khép lại, lẫn vào nhau. Gần như ngay sau đó, cậu cảm thấy có gì đó chạm vào môi mình, trái tim đập nhanh hơn, nhưng cuối cùng đó chỉ là một trái việt quất. Takumi ngậm lấy nó, nhai, rồi nuốt. Vẫn nhắm mắt, cậu cảm thấy có gì đó lại chạm lên môi mình. Lần này, thứ đó mềm và ấm, cảm giác như một đôi môi khác. Takumi đáp lại nụ hôn của Souma ngay tức khắc, trái tim của hai người đầu bếp đập thật mạnh, có lẽ cả trường đều nghe được. Một khắc đó dài như hàng thiên niên kỷ, sau đó, cả hai tách ra để thở, rồi nhìn nhau. Nụ cười của mèo Cheshire* vẫn nằm trên mặt Souma, cánh tay cậu ta vòng quanh eo của Takumi từ lúc nào. Cậu ta cười khúc khích trước biểu cảm mờ mịt của Takumi, người đang cố hiểu chuyện gì vừa xảy ra, “Điều tôi muốn nói, Takumi, là tôi thích cậu. Từ lâu lắm rồi. Không chừng là từ cuối năm hai.Cậu biết không, tôi đã làm món bánh tart này khi trong đầu chỉ toàn hình bóng cậu.”

*con mèo miệng rộng trong Alice ở xứ sở thần tiên

Takumi nhìn cậu ta chằm chằm, khuôn mặt vẫn còn đỏ, “Souma…”

“Giờ tôi lại hiểu hơn vì sao món bánh tart của mình lại thắng rồi! Nó ngọt và gây nghiện, hệt như đôi môi của cậu! Ai mà chẳng muốn nếm thử hương vị đó!”

“SOUMA!!! Sẽ không có ai khác được chạm vào môi tôi, đồ dở hơi!” Takumi muốn nín thở vì sự vô liêm sỉ của đối thủ . Cậu cảm thấy mình sắp chết khi khuôn mặt lại đỏ lên, lần thứ n.

Souma bắt lấy eo Takumi hòng kéo cậu lại gần, thiếu niên tóc vàng ồ lên ngạc nhiên khi cậu đặt tay lên lồng ngực tên con trai tóc đỏ. Khỉ thật, tên này có cơ bắp từ bao giờ thế?

“Nghĩa là cậu thấy ổn khi tôi hôn cậu, hửm? Theo lời cậu, ‘Không có ai khác được biết hương vị của đôi môi em cả, trừ anh ra, tình yêu của em!’ ”Souma chọc ghẹo người con trai lại còn, nhại giọng điệu của cậu ấy, “Vậy là cậu cũng thích tôi!”

“Tôi có nói thế đâu! Cậu là tên dở hơi!” Takumi thở phì phì, nhưng lại cúi đầu ngượng ngùng trong giây tiếp theo, “Nhưng…đúng là vậy. T-tôi cũng thích cậu, Souma… từ lúc cậu thắng lại con dao bán nguyệt, trong cuộc thi mùa thu năm ấy.” Một bàn tay luồn xuống cằm Takumi, nắm lấy cằm cậu, nâng nó lên, cho đến khi đôi mắt xanh biếc của cậu nhìn vào đôi mắt vàng mà cậu yêu.

“Lâu đến thế sao? Cậu không biết cậu đã giúp tôi nhiều đến mức nào đâu. Mỗi khi tôi đi ngủ, tôi vẫn luôn mơ về lần thi đấu đầu tiên của chúng ta. Cậu đã nói tôi là đối thủ của cậu trong lần đấu ấy. Từ trước đến giờ, tôi chưa gặp ai có thể khiến tôi cố gắng đến mức này. Điều đó làm tôi muốn nấu ăn với cậu mãi thôi. Và vì cậu mà nấu. Tôi cũng nhận ra, cậu còn hơn một người bạn hay một đối thủ với tôi, Takumi Aldini.” Lời của người con trai tóc đỏ rất chân thành, chúng nâng niu và vuốt ve trái tim của cậu trai người Ý. Họ cười, thế giới xung quanh như mờ hẳn đi khi họ lại trao cho nhau một nụ hôn nữa.

“Mio amore” Takumi thì thầm, ánh mắt nồng nàn.

*mio amore là my love trong tiếng Ý

HOÀN TOÀN VĂN

[HP] Chuyện Bí Mật Của Lâu Đài – Chương 4: Cứu Thế Chủ Choáng Váng


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Vị phu nhân xinh đẹp an ủi Harry một lát, sau đó xoay người rời khỏi phòng. Hiện tại, Harry biết rằng nơi cậu đang ở một nơi được gọi là Lâu đài Slyfimir, mà vị phu nhân xinh đẹp kia tên là Watts Rey Slytherin!

Cậu chưa bao giờ nghe thấy cái tên như vậy.

Harry thở gấp, cậu nghe thấy bà nói rằng những người bạn đồng hành của cậu đã tỉnh, và hiện tại họ đang làm khách trong lâu đài, mà cậu thì yêu cầu cần phải nghỉ ngơi…… Không! Cậu không cần!

Cụ Dumbledore còn chưa biết chuyện Snape là một Tử Thần Thực Tử xấu xa, hơn nữa…… Trước mắt nơi này là địa bàn của Slytherin…… Người phụ nữ kia là một Slytherin chân chính! Điều này thật sự rất đáng sợ…… Có phải hay không…… Có phải cậu đã bị Voldemort bắt lại không? Những vấn đề này khiến Harry bối rối, lo lắng và sợ hãi, nhưng cậu lại cảm thấy chính mình không nên cảm thấy sợ hãi vì điều này…… Đúng vậy, cậu không nên sợ hãi!

Dựa vào cái gì mà cậu phải sợ hãi, và tại sao phải sợ hãi? Đó căn bản không phải là lỗi của cậu!

Hơi thở của Harry dần dần bình thường trở lại, nhưng nhịp tim của cậu lại đang đập nhanh hơn, và tầm nhìn của cậu dần dần trở nên rõ ràng hơn sau khi mang kính vào. Cậu biết rằng hiện tại mình cần phải rời đi…… Đúng vậy, cậu không có nhìn thấy có người ở đây đang giám sát cậu, điều này có phải có nghĩa là…… Cậu có thể rời khỏi đây?!

Đúng vậy,cậu cần phải rời khỏi đây, sau đó tìm được Dumbledore! Nếu…… Đây đúng là chỗ của Dumbledore, cậu nhất định phải tìm được Dumbledore!

Duỗi tay sờ sờ bên cạnh, cậu hy vọng có thể tìm được áo choàng tàng hình của cậu, nhưng là…… Cậu phải thất vọng rồi, không thấy áo choàng tàng hình…… Đó là những gì mà ba đã để lại cho cậu…… Trong lòng Harry cảm thấy rất đau khổ, hiện tại cậu rất muốn lao ra ngoài đi tìm Voldemort sau đó giết chết hắn ta, nhưng cậu không có năng lực này…… Cậu không có khả năng làm được!

Hai tay nắm chặt chiếc khăn trải giường, Harry nặng nề thở phì phò, đôi mắt thì cứ không ngừng đánh giá xung quanh, giống như đang tìm một lối ra —— Không phải cửa, mà là cái gì đó khác…… Cửa sổ, hoặc là…… Cái khác……

Cạch.

Cánh cửa mở ra.

Một cậu bé trai mới chỉ có năm sáu tuổi bước vào, trong tay còn ôm một bông hoa bồ nhung.

【 Anh tỉnh rồi? 】 cậu bé nhìn Harry từ trên xuống dưới, sau đó đưa bông hoa bồ nhung cho Harry, 【 Tặng cho anh. 】

【 Ừm…… Cảm ơn. 】 theo phản xạ, Harry cầm lấy bông hoa bồ nhung và nói cảm ơn. Sau đó cậu nhận ra rằng đây không phải là điều cậu muốn nói. 【Đây…… Là chỗ nào? Còn có, em có nhìn thấy một người tên là Snape không? 】

【 Snape? Người đàn ông đen như mực kia? Nhưng mẹ em nói phải ở chung hòa thuận với người đàn ông đó, còn có anh và ông già kia nữa. 】 cậu bé nói với vẻ mặt vô cảm, nhưng giọng điệu thì rất bất đắc dĩ, 【 Em đến đây để dẫn anh đi gặp bọn họ, đi thôi. 】

Cái cậu bé lạnh lùng này không giống một cậu bé năm sáu tuổi bình thường, ít nhất cậu bé không có…… Cảm giác tùy hứng, hơn nữa khi nói chuyện cũng không có nói lắp hay nói không rõ, Harry lập tức cảnh giác, có lẽ đây không phải là một cậu bé —— Cậu đã học về độc dược giảm tuổi, như vậy…… Có phải là uống nó xong có thể khiến cơ thể biến nhỏ lại? Cho nên…… Đây là một người trưởng thành đã uống độc dược?! Cậu cũng không xác định, cũng không dám xác định, chỉ có thể thật cẩn thận từ từ di chuyển hai chân đi theo phía sau cậu bé.

Lâu đài này có chút quen thuộc.

Harry nghi hoặc trong lòng, nhưng lại không dám mở miệng hỏi, chỉ có thể yên lặng đi theo phía sau cậu bé và bước về phía trước.

Cậu bé này thật xinh đẹp, cậu không thể không thừa nhận, mái tóc màu đen, đôi mắt đen, khuôn mặt hơi tròn trịa, còn có ngũ quan tinh xảo, nếu…… Nếu cậu bé không phải là đứa trẻ bên phía Voldemort mà nói, thì có lẽ cậu sẽ rất thích đứa nhỏ này —— Harry nghĩ như vậy, sau đó nắm chặt đũa phép ở trong tay.

Harry biết, cậu sẽ không động thủ với một đứa trẻ năm sáu tuổi, nhưng cậu muốn cảnh giác từng giây từng phút, có lẽ cậu sẽ…… Bắt cóc đứa nhỏ này, sau đó chế tạo cơ hội trốn thoát. Đúng vậy, cậu cần phải trốn thoát!

【 Anh là người đầu tiên ngoại trừ mẹ của em có thể nói chuyện với em. 】 cậu bé đột nhiên mở miệng, khiến Harry sửng sốt, nhưng cậu bé cũng không có để ý đến điều đó, tiếp tục nói tiếp, 【 Vì vậy em sẽ nói với mẹ, cho mấy bọn anh lưu lại. 】

【 Cái…… Cái gì? 】 Harry sửng sốt, cậu nghĩ tới phu nhân xinh đẹp kia.

【 Cho bọn anh lưu lại. 】 Tốc độ nói chuyện của cậu bé rất nhanh, 【 Chẳng lẽ bọn anh muốn ra bên ngoài, muốn bị giáo đình bắt được và thiêu chết sao? 】

【 Không —— Ý anh là, điều đó là không thể! Muggle căn bản không thể thiêu chết Phù thủy. Đây là điều mà mọi người đều biết rõ……】 Harry rõ ràng nhớ rõ là bản thân cậu còn viết qua luận văn về vấn đề này, 【 Ngọn lửa…… Cũng không thể tổn hại đến Phù thủy…… Điều này……】

【 Nếu hết ma lực thì sao? 】 cậu bé lạnh lùng nhìn Harry một cái, 【 Hoặc là, bị hạ cấm chế? Tất nhiên, nếu là một đứa trẻ, thì cái gì cũng không cần, chỉ cần một cú đấm thì có thể đánh nát sọ của nó. 】 Những lời này, cậu bé nói một cách lạnh lùng, Harry nghe thấy thì rất khiếp sợ —— Có lẽ đây là cách giáo dục của Tử Thần Thực Tử? Harry đoán như vậy.

Cậu bé không nói chuyện nữa, chỉ là chậm rãi đi về phía trước. Harry đi theo cậu bé.

Sau khi đi qua một đoạn cầu thang, cuối cùng họ cũng đi đến một nơi rộng rãi hơn, mà cái nơi rộng rãi này cũng là đích đến của họ.

Cậu bé duỗi tay và đẩy cánh cửa trước mặt ra, Harry đi theo sau cậu bé, sau đó cậu ngây ngẩn cả người —— Giáo sư Dumbledore …… Còn có Snape nữa?! Mà người phụ nữ cậu nhìn thấy khi tỉnh dậy cũng đang ở đây.

“A, Harry, con đã đến rồi!” Cụ Dumbledore mỉm cười, “Mau tới đây, vừa lúc chúng ta có chuyện muốn nói với con.”

“Giáo sư Dumbledore …… Con cũng có chuyện muốn nói với thầy.” Harry khẩn trương nắm chặt nắm tay và đi đến trước mặt họ, mà cậu bé vẫn luôn ở bên cạnh cậu không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh người phụ nữ kia.

“Được rồi, Harry, trước tiên chúng ta hãy nói…… A, chuyện này quả thật rất thú vị,” Cụ Dumbledore chớp chớp mắt, một tia vui vẻ lập lòe trong đôi mắt xanh thẳm của ông, “Severus con trai của ta, thầy cảm thấy thế nào?”

“Chỉ có một mình ông cảm thấy thú vị, Albus,” Giọng điệu của Snape mang theo một chút tức giận, “Ngoài ra, tôi không phải là con trai của ông.”

“Ồ, được rồi được rồi,” cụ Dumbledore thờ ơ nhún vai và nhìn về phía Harry, “Harry, tới đây, để ta giới thiệu với con,” ông chỉ người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi ở bên cạnh ông, với giọng điệu vui vẻ và lại rất tôn kính mà trước đây Harry chưa bao giờ nghe qua, “Vị phu nhân này, là bà Slytherin —— Watts Rey Slytherin, mà cậu bé đứng bên cạnh bà —— Là công tước Salazar Slytherin!”

Nửa ngày, Harry không có phản ứng lại.

Cụ Dumbledore vẫn luôn giữ tư thế giới thiệu hai người bên cạnh ông, chờ phản ứng của Harry, nhưng là đợi rất lâu, Harry vẫn không có phản ứng gì.

“Có lẽ, Albus, Cứu Thế Chủ của ông đã hoàn toàn đem đầu óc của cậu ta lưu lại ở năm 1994, tôi nghĩ vậy.” Snape vui vẻ nói, “Có lẽ ông nên kiểm tra toàn diện cho cậu ta —— Thật đáng tiếc, Poppy không có ở đây.”

HẾT CHƯƠNG 4

[HP] Xuyên Không và Trọng Sinh – Chương 38: Con Đã Mười Một Tuổi Rồi


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Sau bữa tiệc cuối năm, điều duy nhất còn phải chờ đợi là kết quả thi cuối kỳ.

Rốt cuộc thì ngày đó cũng đến, cả Harry và Ron đều vượt qua kỳ thi với điểm số rất cao.

Khiến cho bọn họ cảm thấy ngạc nhiên chính là, Hermione đạt được vị trí thứ nhất cả năm học, mà Draco thì theo sát phía sau, và hắn cũng đã vượt qua môn Lịch Sử Phép Thuật, môn mà hắn đã đánh mất khá nhiều điểm, với điểm số cũng khá tốt.

“Cậu, cậu đã làm cái gì giáo sư Binns?” Ron run rẩy ngón tay hỏi Draco.

“Chỉ là đi tìm ông ấy giao lưu một chút tình cảm mà thôi……” Draco giống như rất vừa lòng đối với thành tích của mình, nhưng lại thở dài, “Alice lại muốn cười nhạo mình.”

“Tại sao?” Harry khó hiểu hỏi.

“Khi sắp nhập học, Alice đã nói với mình rằng nếu mình thi được đứng thứ nhất cả năm học, thì em ấy sẽ gọi mình là anh trai.” Draco thở dài, “Lucius nói mình nhất định có thể làm được, nhưng Alice nói rằng mình thậm chí còn không bằng một phù thủy xuất thân từ Muggle……”

“Em gái của cậu thật sự……” Ron dường như đang tìm kiếm một từ uyển chuyển hơn.

Draco thở dài. “Đột nhiên mình có chút không muốn về nhà……”

Hắn vô cùng đáng thương nhìn Harry và Ron, “Nghỉ hè có thể cho mình……”

Harry bất lực xua xua tay.

Ron bất đắc dĩ nói, “Trước đây ba ba của mình còn đi khám xét nhà cậu một lần. Nếu mình mang cậu về, ba của mình nhất định sẽ giết chết mình.”

Ánh mắt của Draco từ từ ảm đạm xuống.

Ron vỗ vai của hắn, “Nhìn thấy rõ đi, trên đời này không có khả năng mọi thứ đều hài lòng cả.”

Dường như đột nhiên, tủ quần áo của bọn họ trống không, mọi thứ được đóng gói trong va li, con cóc đang núp trong góc của Neville cũng tìm thấy.

Một thông báo đã được gửi tới trong tay các học sinh, cảnh cáo bọn họ không được sử dụng phép thuật trong lúc nghỉ hè.

“Mình vẫn luôn hy vọng bọn họ quên gửi cái này đến chúng ta.” Fred Weasley nói một cách tiếc nuối.

Hagrid phụ trách dẫn bọn họ lên thuyền để vượt qua mặt hồ. Hiện tại, bọn họ đã ngồi trên tàu tốc hành Hogwarts, trò chuyện vui vẻ suốt chặng đường, nhìn ngắm vùng nông thôn ngoài cửa sổ càng ngày càng xanh và sạch đẹp hơn.

Đoàn tàu đi qua các thị trấn Muggle. Bọn họ ăn kẹo các vị đậu, cởi áo choàng Phù thủy ra, mặc áo khoác và áo vét-tông vào. Cuối cùng đoàn tàu dừng ở nhà ga Ngã Tư Vua Sân Ga 9 ¾.

Họ phải mất ra thời gian rất lâu mới đi ra khỏi sân ga. Một ông lão bảo vệ già gầy guộc canh giữ ở cổng soát vé, một lần chỉ cho phép hai hoặc ba người đi qua, để không có quá nhiều người đi xuyên qua bức tường cùng một lúc, thu hút sự chú ý của Muggle.

Bọn họ đi về phía lối ra đến thế giới Muggle, và có rất nhiều người chạy vượt đi lên bọn họ.

Có một số người trong bọn họ hét lên: “Tạm biệt, Harry!” “Hẹn gặp lại, Potter!”

“Mình hy vọng lần này thư mình gửi cho cậu có thể tới tay cậu.” Ron nói một cách bất an, “Không lẽ tụi mình lại phải dùng xe hơi của ba để đến đón cậu? A, mình không muốn không muốn —— Mình có bóng ma tâm lý đối với cái kia……”

“Vấn đề này cậu không thể hỏi mình.” Harry thở dài, “Dobby là gia tinh của nhà Malfoy. Sao vừa rồi cậu lại không hỏi Draco?”

Ron uể oải nói, “Chẳng lẽ cậu muốn mình nói với Draco rằng gia tinh nhà cậu ta biết chuyện ba cậu ta chuẩn bị dùng cuốn sổ nhật ký của kẻ thần bí để hại chết em gái của mình sao, cho nên vì bảo vệ Harry mà nó đã gây ra không ít phiền toái cho Harry? Những lời nói này có quá nhiều kẽ hở, cậu còn muốn sống nữa không!”

“Nhìn kìa, đó chính là Harry Potter!” Bỗng nhiên một giọng nói vừa cao vừa chói tai vang lên.

“A, Ginny!” Ron khoa trương hô lên một tiếng, sau đó nháy mắt với Harry.

Harry liếc mắt nhìn một cái, mặt Ginny lập tức đỏ lên rồi tránh ở sau lưng bà Weasley.

Harry yếu ớt nói: “…… Ron, Ginny mới mười một tuổi…… Mình không có sở thích thích trẻ em……”

Ron vừa mới vẫy tay chào tạm biệt Hermione, nghe thấy lời này thì rất là khó chịu, “Cậu nghĩ rằng mình có sao! Cái này không phải là muốn thủ từ nhỏ sao! Lỡ như giữa đường bị ai đó đoạt mất thì biết làm sao!”

Harry vội vàng phụ họa.

Cậu nhìn thoáng qua nhìn thấy cả nhà Dursley đang đứng ở bên ngoài ga tàu, cảm thấy có chút nặng nề cũng có chút vi diệu.

“Mình chán ghét cả nhà kia.” Ron lẩm bẩm nhìn Harry đi về phía họ, “Cậu có muốn gặp mẹ mình không?”

Harry không muốn đi gặp Ginny, cũng không muốn nhìn thấy nháy mắt của Ron. Nhưng cậu không có lý do gì không đi gặp bà Weasley.

Sau khi quay trở về, Harry rất bất đắc dĩ khi nhìn thấy dượng Vernon đem tất cả đồ đạc của cậu khóa vào trong tủ chén, cậu không thể không rút đũa phép của mình ra và chọc vào eo của dượng Vernon, “Đem đồ đạc đặt vào trong phòng của tôi.”

Dượng Vernon tức giận nhìn cậu, “Mày! Cái đồ vong ân phụ nghĩa —— Sao mày dám!”

Harry lắc cây đũa phép của mình với vẻ mặt vô cảm, thuận miệng nói lung tung một cái bùa chú nào đó: “Abalaru ——”

Dượng Vernon bị đánh bại hoàn toàn.

“Được! Được! Tất cả đều cho mày!” Dượng Vernon tức giận muốn hộc máu ném tất cả hành lý của Harry vào căn phòng nhỏ của cậu ở trên lầu. “Nhưng, tao cảnh cáo mày, nếu mày dám làm tổn thương vợ và con trai của tao ——”

Harry giơ đũa phép lên và nhìn ông ta với vẻ mặt rất vô tội, “Trông tôi rất giống một kẻ điên sao? Hay là dượng cũng cảm thấy các người ngược đãi tôi có thể có khả năng khiến bức một con thỏ nóng nảy đi cắn người?”

Dượng Vernon tức giận đến bốc khói và xoay người bỏ đi.

Harry bình tĩnh cất đũa phép, đóng cửa lại và bắt đầu thu dọn hành lý.

Cậu tiếp tục đặt rất nhiều đồ vật ở trong rương, để đề phòng ngày hôm sau cậu thức dậy và nhìn thấy chiếc xe bay của Ron ở bên ngoài cửa sổ.

Cậu đặt lồng sắt của Hedwig ở gần cửa sổ, mở cửa lồng sắt ra, cậu nhẹ nhàng dặn dò nó: “Cẩn thận một chút, đừng để bị người khác nhìn thấy, trở về sớm một chút, không cần bay quá xa.”

Cậu nhìn đường phố vừa quen thuộc vừa xa lạ, có loại cảm giác như đã xa cách mấy đời.

Cùng lúc đó, trang viên Malfoy, Draco vừa mới bước chân vào nhà thì đã được Narcissa chào đón bằng cái ôm thật chặt vào trong lòng ngực.

“Thân ái, con đã về rồi!” Narcissa nước mắt lưng tròng nói, “Cả một năm ta không nhìn thấy con.”

“Mẹ, con cũng rất nhớ mẹ.” Draco ngoan ngoãn rúc mình vào trong lòng ngực của bà. “Lucius đâu?”

“A,” Narcissa lau nước mắt, “Là Alice…… con bé muốn có một cây chổi bay.”

“Chổi bay? Là Nimbus 2000 sao?” Draco nghi hoặc hỏi.

“Đúng vậy đúng vậy, ta muốn nói, một đứa con gái, tại sao lại muốn bay trên chổi bay!” Narcissa ôn nhu vuốt ve mái tóc của Draco, “Nhưng ta nghe nói con bay rất khá, yên tâm đi, Lucius cũng sẽ mua cho con một cây —— A, có phải con không dùng dầu gội của bà Fraser mà ta mua cho con đúng không? Nhìn tóc của con xem, xơ xác quá!”

“Mẹ…… Mẹ không có xem Nhật báo Tiên tri sao? Dùng quá nhiều dầu gội của nhãn hiệu kia sẽ gây rụng tóc nghiêm trọng, con không muốn bị hói.”

Draco cười hì hì nói.

“Nói bậy, ta dùng nhiều năm như vậy, không phải tóc rất tốt sao.” Narcissa gõ đầu hắn một cái. “Chắc chắn là con chán ghét mùi hương hoa hồng của nó, không sao hết, năm nay nó sẽ ra sản phẩm mới mùi sữa bò —— Ta sẽ mua một bộ cho con!”

“A, mẹ.” Draco bất đắc dĩ nói, “Mẹ nên thảo luận những vấn đề này với Alice.”

“Vâng, vâng, ta biết.” Narcissa thở dài, “Chính là Alice…… Con cũng biết đó, tuy rằng ta có một đứa con gái, chính là con gái của ta lại giống một đứa con trai……”

“Nhưng con trai của mẹ lại không giống con gái!” Draco không thể không phản bác vì danh tiếng của mình.

“Ta biết, nhưng Lucius và Alice lại không thể thảo luận vấn đề này với ta……” Narcissa bật khóc, “Lucius chỉ biết nói, ‘Được rồi, Narcissa, hãy làm theo những gì em nói’, Alice chỉ biết nói, ‘mẹ, cái đó thì có liên quan gì với con?’, chỉ có con, Draco, rồng nhỏ của ta, chỉ có con sẽ nghiêm túc thảo luận với ta……”

“Bùm bùm!”

Bỗng nhiên các cửa sổ trong phòng khách đều vỡ tan trong nháy mắt, đồ sứ trang trí, pha lê, đồ bạc nháy mắt đều vỡ toang ——

“Aaa! Merlin a!! Nhanh! Nhanh! Dobby!? Alice đã trở lại! Con bé lại bạo động phép thuật!!” Narcissa hoảng sợ và cực kỳ có kinh nghiệm ôm Draco lùi lại phía sau, Lucius đứng ở ngoài cửa —— Hắn không có phòng bị nên bị cọ ra vài vết máu —— Trên tay và trên mặt của hắn.

Hắn nhìn Alice đang đứng bên cạnh và tức giận trừng mắt nhìn Draco, hơi bực bội nói, “Đủ rồi Alice! Con đã mười một tuổi rồi! Đừng luôn cứ giả vờ như bạo động phép thuật!!”

HẾT CHƯƠNG 38

Design a site like this with WordPress.com
Get started