EDITOR: Bambi
BETA: Ellen
-o0o-
Souma ít khi nào tập trung cao độ, cậu ta chẳng hề lắng nghe vị đầu bếp hướng dẫn tiết Đồ ngọt và Tráng miệng này đang nói gì. Sự chú ý của cậu lúc này đang dồn hết lên cậu trai tóc vàng ngồi cạnh.
Tất cả mọi người đều biết trong cái đầu vô tư của tên nhóc họ Yukihira kia chả có gì ngoài nấu ăn và mấy trận Thực chiến. Cũng như nhiều người, cho dù cậu ta là tên không não với cảm xúc của người khác, nhưng với cảm xúc của mình thì không. Một điều chắc chắn là tim cậu sẽ luôn hẫng một nhịp mỗi khi bắt gặp cái nhìn thoáng qua của cậu nhóc họ Aldini tóc vàng. Tựa như sự hưng phấn do adrenaline khi giám khảo thông báo người thắng cuộc trong các trận Thực chiến vậy Dĩ nhiên, tên nhóc phá phách này không bao giờ bỏ qua cơ hội trêu chọc cậu trai tsundere kia. Cậu ta còn tưởng tượng ra mấy biểu cảm giận dữ với gò má ửng hồng dễ thương của người mình thích. Mà hơn thế nữa, những trận Thực chiến của họ mới là điều đáng mong đợi nhất. Phong cách nấu ăn của hai người hoàn toàn khác biệt, họ đều khiến đối phương cố gắng hết mức có thể. Cả hai là bạn tốt, đối thủ ngang tầm, Souma sẽ không bao giờ khiến điều này thay đổi, mặc kệ là vì lý do gì.
“Yukihira! Cậu không nghe giảng à?” Takumi nhướng mày hỏi.
“Xin lỗi. Tôi hơi mất tập trung” Vì mải đắm đuối trong đôi mắt cậu.
“Thầy vừa giảng gì ấy nhỉ?”
Cậu trai người Ý thở dài, “Chúng ta phải làm một món tráng miệng với một loại quả mọng tùy chọn là nguyên liệu chính. Thành thật mà nói, mấy ngày nay cậu chẳng tập trung gì cả, Yukihira. Cậu bị cái gì nhập à?”
Souma chỉ có thể bất lực gãi đầu cười trừ trong lúc Takumi nói rõ hơn về mấy loại quả vừa được nói qua.
“Nói chung là chúng ta chỉ cần làm một món tráng miệng với bất cứ loại quả nào ở đây?”
“Chính xác. Và bởi vì tôi là người có kha khá kinh nghiệm làm đồ ngọt, chắc chắn là phần tôi làm sẽ tuyệt hơn.” Takumi ưỡn ngực nói một cách tự hào.
Định hướng được mình sẽ làm gì, Souma cởi tấm khăn của cậu ta ra, cột nó quanh đầu “Để xem nào Takumi. Nhưng đừng khóc nếu tôi thắng trận này đấy!”
“C-câm mồm đi, đồ dở hơi! Tôi có khóc vì thua bao giờ đâu! Chúng ta đang hoà nhau với 30 trận thắng, cho nên, người sẽ khóc đến lòi mắt là cậu đấy, Yukihira!”
Tia lửa kiên định trong mắt Takumi là một trong những thứ mà cậu ta say đắm khi đấu với người con trai này. Năng lượng mà cậu toả ra, không khí căng thẳng khi cả hai đều muốn thắng đối thủ một cách tuyệt đối và hoàn mỹ. Khi Takumi lấy lưỡi dao hình trăng khuyết ra, Souma cũng cầm lấy con dao bếp của riêng mình, nhếch mép cười, “Bắt đầu thôi!”
Năm phút sau khi hết tiết, hai người ngồi lại trong khi các học sinh khác đều rời đi. Cả hai món tráng miệng của họ đều đạt điểm cao nhất lớp. Dù sao họ cũng là Đệ nhất và Đệ nhị toạ*của học viện.
*cho ai không biết thì đây là học viện ẩm thực và mười người giỏi nhất cả học viện được gọi từ Đệ nhất toạ đến Đệ thập toạ.
Vị giáo viên hôm nay đã gặp khó khăn trong việc phải chọn ra món nào ngon hơn, nhưng cuối cùng, bánh tart việt quất của Souma nhỉnh hơn chút xíu so với panna cotta mâm xôi của Takumi. Cậu đầu bếp quán ăn gia đình không thể ngưng cười trước cái bĩu môi của cậu đầu bếp người Ý sau khi có kết quả của trận chiến.
*Tart là một món bánh nướng bao gồm một lớp nhân trên một vỏ bánh pastry với một đầu mở không được phủ bánh pastry
*Panna cotta hay chè Khúc bạch là một món ngọt của Ý nấu kem, sữa và đường với bột thạch rồi đợi cho hỗn hợp đông lại
Giờ đây, ở trong lớp học trống, họ nếm thử món của nhau, trao đổi thêm về cách chuẩn bị và thông tin về món tráng miệng của cả hai. Học hỏi cùng nhau giúp cho việc học tập tiến bộ.
“Lần tới tôi sẽ thắng cậu, Yukihira.” Takumi nói một cách phiền muộn.
Souma dùng vai huých nhẹ vai đối thủ của mình, trả lời, “Cậu luôn thế, Takumi. Cơ mà món panna cotta của cậu siêu khó ấy, vậy mà cậu làm dễ như trở bàn tay! Tôi không chắc liệu mình có thể làm được như cậu không nữa.”
Takumi tươi tắn hơn một chút, “À mà, Yukihira—“
“Gọi tôi là Souma” Tên tóc đỏ cười toe toét, đặt một trái việt quất ngay miệng Takumi, “Chúng ta là bạn từ lâu rồi, Takumi. Chính xác thì đã tròn ba năm. Cậu không cần câu nệ mà gọi tôi bằng họ đâu”
Gương mặt thiếu niên người Ý hồng lên, nhưng vẫn ngậm lấy trái việt quất, cho phép Souma đút mình. Thấy thế, miệng tên tóc đỏ rộng đến mang tai, “Ban nãy cậu định nói gì, Takumi?”
Thiếu niên họ Aldini cố giấu khuôn mặt đỏ bừng, tiếp tục câu dang dở lúc nãy, “Sao lại là việt quất, Yuki-. Vì sao.. cậu lại chọn việt quất, S-Souma?
Câu hỏi chỉ khiến cho tên ngồi ghế số Một của học viện tiến sát lại người ngồi ghế số Hai hơn, còn vài inches nữa là chạm nhau, cậu ta nhìn chằm chằm hai viên sapphire, điều khiến cậu ta chọn loại quả mọng đó, “Vì đôi mắt của cậu làm tôi nhớ đến loại quả đó! Chúng có màu xanh lam xinh đẹp, hệt như đôi mắt cậu.” Cậu ta nói với vẻ say sưa, “Không những thế, việt quất có sự ngọt ngào gây nghiện, thôi thúc người ta ăn nó mãi. Và tôi nghĩ là tôi đã gần như mê đắm hương vị đó rồi.”
Nói đến đây, Souma đã gần Takumi tới mức mũi của họ có thể chạm vào nhau. Nếu có thể, thì ngoài mặt ra toàn thân của Takumi sẽ đỏ chót.“S-Souma, ý- ý cậu là gì?” Chàng trai trẻ người Ý bối rối, khi cậu nhìn vào đôi mắt vàng hút hồn kia.
Souma chỉ nói, “Nhắm mắt lại, Takumi.” Thẫn thờ một lát, hai hàng mi của Takumi khép lại, lẫn vào nhau. Gần như ngay sau đó, cậu cảm thấy có gì đó chạm vào môi mình, trái tim đập nhanh hơn, nhưng cuối cùng đó chỉ là một trái việt quất. Takumi ngậm lấy nó, nhai, rồi nuốt. Vẫn nhắm mắt, cậu cảm thấy có gì đó lại chạm lên môi mình. Lần này, thứ đó mềm và ấm, cảm giác như một đôi môi khác. Takumi đáp lại nụ hôn của Souma ngay tức khắc, trái tim của hai người đầu bếp đập thật mạnh, có lẽ cả trường đều nghe được. Một khắc đó dài như hàng thiên niên kỷ, sau đó, cả hai tách ra để thở, rồi nhìn nhau. Nụ cười của mèo Cheshire* vẫn nằm trên mặt Souma, cánh tay cậu ta vòng quanh eo của Takumi từ lúc nào. Cậu ta cười khúc khích trước biểu cảm mờ mịt của Takumi, người đang cố hiểu chuyện gì vừa xảy ra, “Điều tôi muốn nói, Takumi, là tôi thích cậu. Từ lâu lắm rồi. Không chừng là từ cuối năm hai.Cậu biết không, tôi đã làm món bánh tart này khi trong đầu chỉ toàn hình bóng cậu.”
*con mèo miệng rộng trong Alice ở xứ sở thần tiên
Takumi nhìn cậu ta chằm chằm, khuôn mặt vẫn còn đỏ, “Souma…”
“Giờ tôi lại hiểu hơn vì sao món bánh tart của mình lại thắng rồi! Nó ngọt và gây nghiện, hệt như đôi môi của cậu! Ai mà chẳng muốn nếm thử hương vị đó!”
“SOUMA!!! Sẽ không có ai khác được chạm vào môi tôi, đồ dở hơi!” Takumi muốn nín thở vì sự vô liêm sỉ của đối thủ . Cậu cảm thấy mình sắp chết khi khuôn mặt lại đỏ lên, lần thứ n.
Souma bắt lấy eo Takumi hòng kéo cậu lại gần, thiếu niên tóc vàng ồ lên ngạc nhiên khi cậu đặt tay lên lồng ngực tên con trai tóc đỏ. Khỉ thật, tên này có cơ bắp từ bao giờ thế?
“Nghĩa là cậu thấy ổn khi tôi hôn cậu, hửm? Theo lời cậu, ‘Không có ai khác được biết hương vị của đôi môi em cả, trừ anh ra, tình yêu của em!’ ”Souma chọc ghẹo người con trai lại còn, nhại giọng điệu của cậu ấy, “Vậy là cậu cũng thích tôi!”
“Tôi có nói thế đâu! Cậu là tên dở hơi!” Takumi thở phì phì, nhưng lại cúi đầu ngượng ngùng trong giây tiếp theo, “Nhưng…đúng là vậy. T-tôi cũng thích cậu, Souma… từ lúc cậu thắng lại con dao bán nguyệt, trong cuộc thi mùa thu năm ấy.” Một bàn tay luồn xuống cằm Takumi, nắm lấy cằm cậu, nâng nó lên, cho đến khi đôi mắt xanh biếc của cậu nhìn vào đôi mắt vàng mà cậu yêu.
“Lâu đến thế sao? Cậu không biết cậu đã giúp tôi nhiều đến mức nào đâu. Mỗi khi tôi đi ngủ, tôi vẫn luôn mơ về lần thi đấu đầu tiên của chúng ta. Cậu đã nói tôi là đối thủ của cậu trong lần đấu ấy. Từ trước đến giờ, tôi chưa gặp ai có thể khiến tôi cố gắng đến mức này. Điều đó làm tôi muốn nấu ăn với cậu mãi thôi. Và vì cậu mà nấu. Tôi cũng nhận ra, cậu còn hơn một người bạn hay một đối thủ với tôi, Takumi Aldini.” Lời của người con trai tóc đỏ rất chân thành, chúng nâng niu và vuốt ve trái tim của cậu trai người Ý. Họ cười, thế giới xung quanh như mờ hẳn đi khi họ lại trao cho nhau một nụ hôn nữa.
“Mio amore” Takumi thì thầm, ánh mắt nồng nàn.
*mio amore là my love trong tiếng Ý






















