[SNS] Feeling – Chương 1 + Chương 2


TRANSLATOR: THƯỢNG

BETA: BAMBI

-o0o-

Chương 1

Trong một lần nghe thông báo ở căn tin, lần đầu tiên, Souma có những nhận thức rõ rệt.

Urara Kawashima, vì lý do nào đó mà trở thành người thông báo chi tiết về các khoá học trong tương lai của mọi người. Cơ mà, cô ta dùng gần hết thời gian để huyên thiên về sự “dễ thương” và “đáng yêu” của mình.

À ừ, chắc là tương đối dễ thương. Souma nghĩ thầm. Nhưng mà Takumi đáng yêu hơnnnnnnn.

Cậu mở to mắt ngạc nhiên, giật mình bởi chính suy nghĩ của mình. 

“Yukihira, Cậu ổn chứ?” Megumi ngồi bên trái cất tiếng hỏi. Dường như cô luôn quan tâm đến mọi người. Đó là một thói quen tốt, nhưng người khác nghĩ thế nào? Cảm giác bị người khác xen ngang vào chuyện của mình không dễ chịu tí nào cả.

“Tớ ổn.” Cậu cố loại bỏ những suy nghĩ linh tinh và cả câu hỏi của Megumi ra khỏi đầu. Tuy nhiên, mắt Souma lại như vô ý liếc qua nhìn chỗ ngồi của Takumi như để xác nhận lại cảm giác của mình.

Takumi còn chẳng thèm để ý tới tiếng thông báo, nên hiển nhiên cách cư xử kì lạ của Souma không lọt nổi vào mắt cậu. Thay vào đó, cậu ngồi nhai bữa ăn ở căn tin một cách miễn cưỡng.

“Mấy cây nấm này chẳng khác gì cao su cả. Đây là một sự xúc phạm đối với ẩm thực Ý.” Takumi nuốt thức ăn và lau miệng: “Ai mà tin nổi đồ ăn của một trường danh giá về mỹ thực lại tệ thế này chứ. Mấy món trường tiểu học của tôi làm còn đỡ hơn.”

Đây là lần đầu tiên trong mấy năm học ở Tohtsuki, Takumi mua bữa trưa ở căn tin thay vì tự làm rồi mang tới lớp.

Dĩ nhiên là cậu không muốn ăn ở đây, nhưng vì ngủ quên nên cậu buộc phải vay tiền Isami để mua… trời mới biết thứ này là món gì… 

Souma lại trêu chọc thiếu niên tóc vàng nóng tính như mọi khi, cậu ta bốc lấy một cây nấm rồi thả vào miệng.

“Bớt đi!” Takumi nói lớn, hất tay của tên phá đám ra, cả căn tin đều nghe rõ tiếng cậu, “Muốn ăn thì tự mua chứ, đồ dở hơi!”

 “Cậu thấy nó dở đến thế sao? Mặc dù bước chuẩn bị có bị sai sót đi chăng nữa thì tớ thấy đây cũng là một món tiềm năng đấy chứ”

“Tiềm năng?” Takumi khó hiểu cao giọng: “Dù nó có bất cứ loại ‘tiềm năng’ nào đi chăng nữa thì cũng mất ngay từ khi đầu bếp quyết định luộc nó lên.”

Nếu là lúc đầu thì Megumi sẽ cố ngăn họ cãi nhau, nhưng sau này thì cô hiểu rồi. Tuy rất khó hiểu nhưng sự đối lập này lại khiến họ hoà hợp.

“À mà, cậu nói tôi tự mua đồ ăn đi hả? Nhưng chẳng phải cậu vay tiền em trai để mua món này à?”

“Cậu… Ai mượn cậu lo!” Takumi đập bàn.

“Sao cậu không tự làm đồ ăn trưa như mọi khi?”  Megumi nãy giờ yên lặng bỗng cất tiếng hỏi: “Tớ nghĩ nó sẽ ngon hơn cái này đấy.”

“Cậu ấy nói với tớ là, cậu ấy ngủ quên.” Souma nói, hai tay đặt sau cổ.

Takumi hỏi lại với vẻ mặt không thân thiện chút nào: “Cậu đã biết rồi thì còn hỏi làm gì!?”

“Vậy ra đó là lý do khiến cậu ấy cáu kỉnh hơn mọi khi.” Megumi thì thầm với Souma. Tuy nhiên, sau đó cô ấy cũng không cần phải nói nữa vì Takumi nghe được hết rồi: “Không ngủ đủ giấc thật tồi tệ.”

“Tôi không cáu kỉnh gì nhá!” Takumi cau có nói to. Sau đó, cậu quyết định trả đũa: “Lời thì thầm mùa xuân” của Megumi bằng cách dẫm vào chân Souma dưới gầm bàn.

“Cậu làm gì đấy?” Souma ôm chân, đau đớn nói.

“Này thì nói tôi cáu kỉnh” 

“Cô ấy nói cậu cáu kỉnh mà!”

“Nhưng cậu nhắc tới nó trước.”

Megumi ngồi một bên cười thầm.

“Bình tĩnh coi.” Souma nói với cậu: “Ai mà không gắt gỏng khi thiếu ngủ. Nhưng sao cậu lại thức khuya?”

Mặt Takumi lập tức đỏ ửng như màu tóc Souma: “Lý do không quan trọng!”

“Cậu lo lắng về các khoá học sao?” Megumi hỏi.

“Yeah, đúng, chính nó!” “Một con lươn xin chào các bạn. “Tôi không thể ngừng nghĩ về mấy khoá mà mình sắp phải học.”

Ừ thì, cũng không hẳn là lươn. Đúng là cậu đang lo lắng về mấy khóa học sắp tới, cơ mà thực ra là về người học cùng mình.

“Việc gì phải hoảng.” Souma trấn an cậu. “Trừ một lớp ra thì tất cả các lớp còn lại của cậu đều học chung với tôi mà.”

… “Đó chính là lý do đấy.” Takumi thở dài.

HẾT CHƯƠNG 1

[JJK] Tất Cả Vì Em – Phần 1 -> Phần 5


EDITOR: TS

BETA: AVO

-o0o-

  1. Đỏ mặt

Nếu trên thế giới này có cuộc thi dành cho thức thần toàn năng, Sukuna cho rằng mình hoàn toàn xứng đáng với giải nhất.

Làm thức thần của Fushiguro Megumi, gã gánh vác toàn bộ sinh hoạt ngày thường của Fushiguro Megumi, gã vì Fushiguro Megumi chiến đấu, vì Fushiguro nấu cơm, còn làm ấm giường cho Fushiguro Megumi. Mọi việc từ lớn tới nhỏ, gã đều sắp xếp rõ ràng cho Fushiguro Megumi.

Sukuna thỉnh thoảng sẽ đứng trước gương nói: “Này, tên con người kia, ngươi có tài đức gì mà đại gia ta phải đi theo ngươi đi theo làm hầu hạ chứ!”

Mỗi lần nghe lời này, Fushiguro Megumi sẽ xuất hiện ở trong gương, vẻ mặt không chút thay đổi mà nhìn gã.

Sukuna liền quay đầu, hôn lên má Fushiguro Megumi, nói: “Còn không phải vì ta yêu ngươi sao?”

Khuôn mặt bình tĩnh của Fushiguro Megumi bỗng ửng hồng.

Sukuna rất thích dáng vẻ đỏ mặt của Fushiguro Megumi. Tên nhóc này thật kì lạ, rõ ràng so với những con người khác đẹp trai hơn nhiều, nhưng lúc nào cũng cố tình trưng ra bộ mặt thối, giống như ai đang thiếu tiền cậu, nhìn chẳng muốn dây vào, nhưng mỗi khi mặt cậu đỏ lên, sẽ trở nên rất dễ bắt nạt, nhìn mềm như bông, khiến cho người khác muốn xoa xoa tóc cậu.

Tất nhiên, với tính cách xấu xa của Sukuna, gã từ trước đến nay không chỉ dừng ở việc xoa tóc, mà còn đụng chạm những nơi nữa, liên tục đến tận khi Fushiguro Megumi mặt đỏ đỏ, tai cũng đỏ đỏ, toàn thân đều đỏ đỏ.

Một con nhím biển đỏ đỏ, thật đáng yêu.

Fushiguro Megumi thường sẽ cảm thấy bực bôi, kháng nghị với Sukuna. Sukuna không để bụng nói: “Vậy cậu sờ lại tôi này.”

Kimono của Sukuna buông lỏng, để lộ khuôn ngực rắn chắc, bày ra tư thế mặc cậu chạm vào. Gã không hề có biểu hiện ngại ngùng gì, trong khi đó mặt Fushiguro Megumi lại càng đỏ hơn.

Lúc đầu, Fushiguro Megumi  sẽ cảm thấy ngại khi giúp Sukuna kéo cổ áo lên, dần dần cậu cũng quen, nhưng cậu vẫn không có cách nào để trị bệnh mặt dày của gã.

Fushiguro Megumi một tay sờ người Sukuna, tay kia thì che mặt mình lại, cả người cậu nóng đến mức sắp bốc khói rồi.

Sukuna bắt lấy tay Fushiguro Megumi, cắn ngón tay cậu, gã cười nói: “Megumi, ngươi đỏ mặt trông rất đáng yêu.”

Fushiguro Megumi ngoài mạnh trong yếu nói: “Cút!”

Sau đó Sukuna liền cút, ôm Fushiguro Megumi cùng nhau ‘cút’

Hai người bọn họ cút qua cút lại, làm cho ga giường lộn xộn.

P/s: ‘Cút’ ở đây còn có nghĩa lăn giường, tác giả chơi chữ đó mọi người :3

  1. Nấu cơm

Từ nhỏ Fushiguro Megumi đã sống một mình, cho nên cậu biết nấu cơm, nhưng chỉ dừng ở mức chấp nhận được. Đồ ăn cậu nấu có thể xem như ăn được, còn về phần hương vị thì chắc là không khó ăn đâu.

Sukuna là một người rất thông thạo chuyện bếp núc: luộc, xào, chiên, hấp… những món ăn của nhân loại gã đều biết. Dù sao thì Sukuna đã trở thành thức thần của Fushiguro Megumi, cho nên công việc nấu cơm cũng vào tay Sukuna.

Bản thân Sukuna không cần ăn cơm, nhưng việc đó chẳng ảnh hưởng gì đến tay nghề của gã. Lần đầu tiên Fushiguro Megumi thử tay nghề của Sukuna, cậu thực sự kinh ngạc, thậm chí hoài nghi liệu có phải Sukuna đã trộm cơm từ khách sạn 5 sao về để gạt cậu.

Sukuna đắc ý nói: “Nếu nguyên liệu nấu ăn mà là loài người thì hương vị chắc chắn sẽ càng ngon hơn ~ “

Liền nhận lấy ánh nhìn chết chóc của Fushiguro Megumi.

Sukuna lập tức sửa miệng: “Thật ra loài người chẳng có gì ngon, toàn xương là xương thấy ghê!”

Fushiguro Megumi thở dài mệt mỏi.

Nói đến việc nấu cơm cho Fushiguro Megumi, Sukuna rất cẩn thận, gã tuân thủ nghiêm ngặt các nguyên tắc dinh dưỡng để sắp xếp thực đơn ăn uống. Nhưng Fushiguro Megumi lại là một thực khách kén chọn, cái này không ăn cái kia cũng không ăn, điều này làm cho Sukuna rất phiền não.

“Tôi không muốn ăn rau xanh, tôi muốn ăn thịt.” Fushiguro Megumi nói xong liền đem rau trong bát mình gắp sang cho Sukuna.

Sukuna ngán ngẩm: “Không được kén ăn.”

“Tôi muốn ăn thịt.”

“Muốn ăn thịt, thì rau cũng phải ăn.”

“Sukuna này. . . . . .” Fushiguro Megumi muốn nói lại thôi: “Ngươi. . . . . . Ngươi có điểm. . . . . . Giống với một mụ già thích giảng đạo lý.”

Sukuna: . . . . . .

Sukuna: ? ? ?

Sukuna: ! ! !

Sukuna tức giận khiêng Fushiguro Megumi lên, trực tiếp ném người lên giường, dùng ngữ điệu nguy hiểm nói: “Cho cậu nhìn tôi có giống với mụ già không nhé!”

Fushiguro Megumi bật người nhận sai: “Tôi sai rồi!”

Sukuna: “Vậy hả?!”

Nhưng mà nhận sai cũng đã không kịp nữa rồi, Sukuna dành nguyên một đêm để chứng minh với Fushiguro Megumi bản thân gã không phải là một mụ già. Gã chính là một người đàn ông có thân thể cường tráng, là người đàn ông của Fushiguro Megumi!

Sau khi xong việc, Fushiguro Megumi đã đói đến bụng mức dán lưng, đừng nói là kén ăn, giờ đưa cậu một bát cơm trắng cậu cũng sẽ ăn hết sạch.

Từ đó, Sukuna tìm được cách để trị bệnh kén ăn của Fushiguro Megumi.

  1. Ngủ

Sukuna không cần ngủ.

Lúc gã bị phong ấn, mỗi ngày đều sẽ ngồi ngây người nghĩ linh tinh. Lúc gã ở trong thân thể của Itadori Yuji, ngày nào cũng phát ngốc. Ngủ – điều mà con người thường làm – chưa từng xuất hiện trong từ điển của gã.

Nhưng mà Fushiguro Megumi lại cần ngủ. Vì để đồng hành với Fushiguro Megumi, gã cũng học cách ngủ.

Hai người bọn họ ngủ trên một cái giường, đắp cùng một cái chăn, gã sẽ ôm trọn Fushiguro Megumi vào trong ngực, hai người sẽ tựa sát vào nhau ngủ.

Fushiguro Megumi có khi sẽ nằm mơ, cậu sẽ xoay qua xoay lại ở trong ngực gã. Sukuna lúc đó sẽ chống cằm quan sát: nếu như Fushiguro Megumi đang ở trong giấc mơ đẹp, gã sẽ im lặng hôn cậu, khiến cho giấc mơ được rắc thêm tí mật ngọt; nếu như Fushiguro Megumi gặp ác mộng, Sukuna sẽ đánh thức cậu dậy, lại hôn cậu một cái, trấn an người trong ngực.

Có lần Fushiguro Megumi mơ thấy Sukuna chết trong trận chiến cuối cùng, cậu sợ tới mức mồ hôi đầy đầu, Sukuna sẽ nói chuyện với cậu một lúc lâu, cậu mới từ mộng tỉnh lại.

Fushiguro Megumi lúc đó gần như kinh hoàng ôm chặt lấy Sukuna, lẩm bẩm nói: “Thật tốt quá, người vẫn còn ở đây.”

Ngón tay Sukuna luồn vào trong mái tóc Fushiguro Megumi, cảm nhận được độ ẩm của tóc, gã nói nhẹ vào tai Fushiguro Megumi: “Ta vẫn luôn ở bên cạnh ngươi, không phải ngươi cũng cảm nhận được sao?”

Fushiguro Megumi gật đầu qua loa, vội vã víu lấy áo ngủ của Sukuna, cho đến khi cậu thật sự cảm nhận được sự tồn tại của Sukuna, mới yên tâm ngủ tiếp.

Lúc đó Fushiguro Megumi trông rất ngoan, giống như một con mèo nhỏ đáng thương, cực kỳ ỷ lại vào Sukuna, Sukuna cảm thấy gã sắp tan chảy trong sự dựa dẫm của Fushiguro Megumi.

Sukuna sẽ lừa gạt: “Ngoan, cứ để ở đây, như vậy ngươi sẽ luôn cảm nhận được ta, sẽ không gặp ác mộng nữa, ngủ đi.”

Fushiguro Megumi chần chừ nói: “Nhưng mà không thoải mái.”

(Hiểu chứ☺ )

Sukuna di chuyển, nói: “Thoải mái.”

Sau đó Fushiguro Megumi thật sự nghe lời, cảm giác rất kì lạ, mơ mơ màng màng mà ngủ.

Ngày hôm sau Fushiguro Megumi xấu hổ nổi giận, đó là chuyện sau này.

  1. Hẹn hò

Những người yêu nhau đều sẽ trải qua quá trình hẹn hò, cho dù Fushiguro Megumi và Sukuna là một cặp đôi kỳ lạ, thi thoảng cảm xúc dâng trào cũng làm những chuyện của người bình thường.

Fushiguro Megumi có ý tìm hiểu, đầu tiên là đi xem phim, sau đó sẽ thưởng thức bữa tối lãng mạn.

Xem phim còn được, trong phòng lớn tối đen chẳng nhìn rõ ai với ai, cho dù Fushiguro Megumi nói chuyện với Sukuna bên cạnh cũng sẽ không khiến cho người ta cảm thấy kỳ quái. Còn bữa tối thì cậu hết cách , người bình thường không nhìn được Sukuna, họ chỉ thấy một mình Fushiguro Megumi gọi hai phần bữa tối dưới ánh nến.

Chuyện này cũng quá thảm! Đây là tiếng cảm thán của người trong cuộc.

Fushiguro Megumi chỉ có thể kiên trì ngồi ăn thật nhanh rồi đứng lên ra về. Sau này cậu chắc chắn sẽ không bao giờ đến đây nữa, nhỡ may lại gặp phải người quen. Trong suy nghĩ của người khác, cậu chính là một kẻ thất tình đáng thương đang mượn rượu giải sầu, mà kẻ đáng thương này lại có vẻ ngoài rất tuấn tú, đây không phải là thời cơ tốt để xuống tay sao?

Sukuna thấy có người đến tán tỉnh Fushiguro Megumi, gã tức đến mức sắp bùng nổ. Trong nháy mắt cả quán ăn tràn ngập áp suất thấp khiến cho mọi người đều cảm thấy không ổn, có người nôn thốc nôn tháo trong sự sợ hãi mơ hồ.

Fushiguro Megumi vội vàng từ chối người đến gần mình, lôi Sukuna rời đi, vừa ra khỏi nhà ăn, cậu liền quẹo vào hẻm nhỏ ven đường, túm cổ áo Sukuna ép gã phải cúi đầu xuống. Cậu ngửa đầu, chủ động hôn Sukuna, lúc này lửa giận ngập trời của Sukuna mới dần bình ổn.

Sukuna hừ một tiếng, nói: “Lũ kiến đó không có mắt, thật đáng chết.”

Fushiguro Megumi: “Đừng nóng, bọn họ không nhìn thấy ngươi.”

Sukuna: “Thức ăn cao cấp gì gì đó ở nhà hàng đấy không ngon bằng đồ ta làm, về sau không đi ăn ở đấy nữa.”

Fushiguro Megumi: “Ừ ừ, chỉ ăn đồ ngươi làm.”

Sukuna: “Mà này, muốn ăn đồ ta làm thì hôn ta cái nữa.” 

Fushiguro Megumi: ….

Vì thế, lần hẹn hò của hai người bọn họ kết thúc bằng nụ hôn sâu trong con hẻm nhỏ.

  1. Ghen tuông

Sukuna là người có lòng chiếm hữu rất lớn, chỉ cần đồ vật mà hắn đã đánh dấu, thì đừng ai khác nghĩ đến việc chạm vào.

Đối với Fushiguro Megumi, điều này được thể hiện rất rõ.

Sukuna từ trước đến nay không hề thích Gojo Satoru, không phải vì Gojo Satoru có danh hiệu là người mạnh nhất nhân loại, mà là bởi vì mối quan hệ thân mật gần gũi giữa Gojo Satoru với Fushiguro Megumi.

Gojo Satoru cũng được xem như là người giám hộ của Fushiguro Megumi, theo lời của Fushiguro Megumi, thì Gojo Satoru nuôi cậu 9 năm, tuy không bảo bọc kĩ càng, nhưng quả thực giữa hai người bọn họ có những kỷ niệm mà người khác không thể xen vào.

Gojo Satoru thường xuyên lấy chuyện này để khiêu khích, chọc vào nỗi đau của Sukuna. Mỗi lần như thế gã liền muốn quyết đấu với Gojo Satoru, lúc đó Gojo Satoru sẽ nhanh chóng trốn phía sau lưng Fushiguro Megumi, làm bộ lau nước mắt ‘Megumi, thức thần của em thật đáng sợ ~’

Fushiguro Megumi sẽ dùng ánh mắt không đồng tình nhìn Sukuna, nói: “Người không cần phải gây rối với thầy Gojo.”

Gojo Satoru sẽ đắc ý làm mặt quỷ với Sukuna, ôm lấy bả vai Megumi nói: “Lòng Megumi nhà ta vẫn hướng về ta sao ~”

Fushiguro Megumi bình tĩnh chạm tay Gojo Satoru, nói: “Thầy Gojo, mong thầy chính chắn một chút, không cần phải làm ba cái trò trẻ con này.”

Gojo Satoru: Hả.

Ngoài Gojo Satoru, Sukuna còn không thích Itadori Yuji.

Nụ hôn đầu của Sukuna với Fushiguro Megumi là khi gã ở trong thân thể của Itadori Yuji, “lần đầu tiên”của gã với Fushiguro Megumi, cũng dùng thân thể của Itadori Yuji.

Khi Sukuna ở trong thân thể của Itadori Yuji thì không cảm thấy có cái gì gượng gạo, nhưng lúc ra ngoài, gã liền tự ngâm mình vào lu dấm. Chua kinh khủng.

Mỗi khi Itadori Yuji đến gần Fushiguro Megumi, Sukuna đều nảy lên khát vọng muốn giết chết hắn ta. Nếu không phải Fushiguro Megumi luôn áp chế, gã đã sớm băm Itadori Yuji thành trăm mảnh rồi.

Fushiguro Megumi khó hiểu hỏi Sukuna: “Ngươi làm sao lại có thù hằn với Itadori như vậy?”

Sukuna bóp cằm Fushiguro Megumi, nói: “Thân thể của ta với thân thể của Itadori Yuji, ngươi thích của ai hơn?”

Fushiguro Megumi:….

Sukuna không thấy Fushiguro Megumi trả lời, mùi dấm chua trên người ngày càng nồng, gã lại hỏi lại một lần nữa: “Ngươi thích làm cùng Itadori Yuji hay là làm cùng ta?”

Trên mặt Fushiguro Megumi nổi lên những vệt hồng, bất đắc dĩ nói: “Gì mà làm cùng Itadori Yuji, tất cả không phải đều làm cùng ngươi hay sao? Ta không đến mức coi hai người thành một!”

Sukuna và Itadori Yuji tuy rằng sử dụng chung một thân thể, nhưng Fushiguro Megumi chưa từng nghĩ đến việc hai người bọn họ là một người cả, bởi vì xét cho cùng thì hai người bọn họ khác nhau cả về lối sống lẫn tính cách.

Itadori Yuji tựa như mặt trời ngày hè, là ánh nắng rực rỡ; Sukuna thì lại u ám tà ác, là vực sâu không đáy.

Hai người đối lập như vậy, cậu rốt cuộc coi trọng Sukuna ở chỗ nào? Fushiguro Megumi lâm vào trầm tư.

“Này, ngươi đang nghĩ gì vậy?” Sukuna khó chịu nói: “Quên đi, mặc kệ ngươi nghĩ gì, ta muốn làm ngươi mệt đến mức không đi nổi!”

Fushiguro Megumi: !!!!

Sukuna nói được làm được, gã làm Fushiguro Megumi đến hai chân mềm nhũn ra, khiến cho Fushiguro Megumi tức đến mức ném gã vào trong bóng.

Sukuna bị nhốt vào bóng liền quay ra bắt nạt Ngọc Khuyển để trả thù. Đôi khi gã cũng sẽ ăn dấm của Ngọc Khuyển, ai bảo Fushiguro Megumi lại thích con chó này đến vậy cơ chứ.

Ngọc Khuyển: “Grừ grừ~”

Fushiguro Megumi phát sầu hết cả lên, có một tên người yêu hay ghen thì phải làm sao bây giờ?

HẾT PHẦN 1 -> 5

tuyển mem

[JJK] Đôi Mắt Của Em


AUTHOR: PARK HOONWOO

BETA: YING

-o0o-

ĐÔI MẮT CỦA EM – PARK HOONWOO

Hỡi người yêu dấu

Liệu em có biết rằng

Đôi mắt mình đẹp đến nhường nào chăng?

Nó như đại dương mệnh mông xanh thăm thẳm

Lấp lánh và đắt giá như đá quý

Và em có biết không

Anh yêu đôi mắt em biết dường nào

Anh yêu cách nó phát sáng mỗi khi gọi tên anh hay mỗi khi anh đáp lại

Anh yêu cách tia sáng xanh lam nghịch ngợm trốn khỏi rèm mi khi đôi mắt em híp lại vì cười

Và anh cũng yêu cách nó mơ màng ướt nước mỗi khi em nằm trong vòng tay anh

Anh yêu nó cả khi nó vẫy tay với ánh nắng ban mai

Cũng yêu nó cả khi nó e thẹn trốn sau cặp kính râm kì cục của em hay cái bịt mắt đen thui kia

Anh yêu nó vì nó của em cũng như vì em là người anh yêu nhất

Vậy nên hỡi người yêu dấu

Dù cho có thế nào đi chăng nữa

Em hãy nhớ rằng

Trên thế giới này có một người yêu em lẫn đôi mắt xinh đẹp kia của em thế nào

Anh yêu em nhiều lắm

Hỡi người yêu dấu của anh

Bản đã qua chỉnh sửa và thêm thắt vài ý cho sinh động và tình củm hơn.

ĐÔI MẮT CỦA EM – PARK HOONWOO (ft YING YEE)

Hỡi người yêu dấu,

Liệu em có biết rằng,

Đôi mắt em đẹp đến nhường nào chăng?

Đôi mắt tựa biển xanh mênh mông sâu thăm thẳm,

Lấp lánh và đắt giá như kim cương,

Và em có biết không?

Anh yêu đôi mắt em biết nhường nào,

Yêu cách chúng phát sáng mỗi khi em gọi anh và những lần ta chuyện trò.

Anh yêu cách tia sáng xanh ngời nghịch ngợm hấp háy khi rèm mi rung động vì đóa cười.

Và cũng yêu cách nó mơ màng ướt nước mỗi khi em nằm trong vòng tay anh.

Anh yêu chúng cả khi màu nắng phản chiếu trong màu mắt em.

Cũng yêu chúng khi vào những lần e thẹn giấu sau cặp kính kì cục anh chẳng thể hiểu nỗi của em.

Anh yêu chúng, vì chúng thuộc về em.

Vậy nên hỡi người yêu dấu ơi,

Dù cho có thế nào đi chăng nữa,

Em hãy luôn nhớ rằng,

Trên thế giới này có một người yêu em đến si mê,

Yêu màu mắt, hàng mày, yêu dáng mắt ngây ngô, yêu rèm mi chớp động,

Yêu mọi thứ, từng thứ từng thứ của em.

Anh yêu em nhiều, yêu nhiều .

tuyển mem

[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 83: Hai Chú Nhện


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: ELLEN

-o0o-

Harry vừa thấy không ổn, bên kia mạng nhện đã truyền đến âm thanh.

“Aragog! Mi không phải đối thủ của ta, con dân của ta sẽ ăn luôn hậu đại của mi!” Giống như có ai đó đang chà hai tấm sắt vào nhau vậy.

“Plucken!” Tiếng miếng sắt bị chà vô cùng quen tai vang lên “Hagird đâu rồi?” 

“Mi kêu hậu đại mình rời khỏi lâu đài ta sẽ thả tên khổng lồ lai kia.”  Plucken là thủ lĩnh của đàn nhện tám mắt khổng lồ mà Hogwarts ký khế ước. Nó vẫn luôn muốn ăn học sinh trong Hogwarts, nhưng vì ngại khế ước nên không dám làm, mấy hôm trước khế ước yếu đi, nó mới nhân cơ hội đi vào lâu đài “Hoặc chúng ta có thể hợp tác, con người trong lâu đài có thể chia cho ngươi một phần ba.” 

“Hagrid đâu rồi!!” Aragog không quan tâm con người trong lâu đài, nếu không phải Hagrid tìm nó giúp, nó cũng không muốn đi ghẹo tên Plucken này. Nhưng Plucken dám bắt Hagrid, đừng trách nó cản đường!

“Bảo hậu đại của mi tránh ra, chờ ta bắt được hết con người trong lâu đài ta sẽ thả hắn.” Sau khi Aragog đồng ý, Plucken mới cười khùng khục rời đi.

Nghe thấy Plucken đi xa rồi, Harry mới chuẩn bị dán vào tường đi tiếp, đột nhiên Aragog mở miệng “Con người, đi ra đây!” 

Harry cứng ngắc, cho rằng mình bị phát hiện.

“Nhện, bọn bây vào bằng cách nào thế?” Thanh âm của Chúa Tể Hắc Ám vang lên bên kia tơ nhện, Harry thờ phào nhẹ nhõm. Chúa Tể Hắc Ám đến, thế chuyện của tử xà cứ giao cho hắn ta.

“Mi là…..là tên học sinh ngày xưa hãm hại Hagrid!” Tiếng rít phẫn nộ của Aragog khiến Harry nhớ đến ân oán của Hagrid và Chúa Tể Hắc Ám. 

“….” Chúa Tể Hắc Ám cũng nhớ đến chuyện Myrtle mình đẩy cho Hagrid. Cho nên, con nhện này là cái con ngày xưa tên khổng lồ lai kia nuôi? Nhìn mớ nhện khổng lồ đen nheo nhúc trong hành lang, nhớ lại con nhện chút xíu khi chưa, Chúa Tể Hắc Ám đột nhiên cảm thấy tên người khổng lồ lai kia hữu dụng phết, có thể cho cậu ta phụ trách chăm nuôi sinh vật huyền bí.

“Nhện, tránh!” Chúa Tể Hắc Ám đang vội vã muốn vào mật thất, không muốn dây dưa với Aragog.

“Con người, ta biết mi muốn làm gì. Chủ nhân Rừng Cấm không ở trong lâu đài, ngươi tìm Hagrid dùm ta, ta sẽ nói cho ngươi biết chủ nhân đang ở đâu.” Hèn chi nhện tám mắt khổng lồ tấn công lâu đài, thì ra tử xà không có ở đâu! Harry đột nhiên nhớ lại trên người tử xà có phân nửa linh hồn vũ xà, không phải phân nửa linh hồn ấy tỉnh lại chứ?

“Ta biết tử xà không ở đây, chỉ cần mi tránh ra là được rồi.” Thời điểm Lucius dùng gương hai mặt nói cho hắn biết Hogwarts bị nhện tám mắt tấn công hắn đã biết tử xà không có ở trong lâu đài, may là trong phòng bí mật có phương án dự phòng.

“Con người, ngươi mà không tìm Hagrid cho ta, thế ngươi đứng nhìn con người trong lâu đài thành bữa tối của Plucken luôn đi!” Nó biết phù thuỷ có thần chú tìm người, nhanh hơn mấy con nhện tụi nó lục tung cái rừng Cấm lên rất nhiều.

“…Chết tiệt!” Chúa Tể Hắc Ám từ sau khi thành lập Tử Thần Thực Tử chưa từng bị người đe doạ qua, huống chi cái thứ trước mắt này còn không phải người. 

“Khoan, Chúa Tể Hắc Ám, tôi nghĩ mình có thể giúp.” Sau khi Chúa Tể Hắc Ám đồng ý, Harry mới lên tiếng tỏ vẻ mình có thể giúp đỡ.

“Harry Levins?” Ban đầu hắn khó hiểu vì sao Harry lại ở đây, nhưng chợt nhớ đến chuyện y đến từ quá khứ, biết vài chuyện cũng không lạ “Cậu biết thần chú tìm người?” 

“Biết.” Harry gật đầu.

“Vậy cậu thi triển với tôi.” Thần chú tìm người và chỉ đường là hai bùa chú giống nhau, nhưng cần phải liên tục tiếp ma lực vào để duy trì, cho nên khó phản ứng lại khi bị tấn công.

Đến căn lều bên rừng Cấm của Hagrid, nó đã sụp một nửa. Bước vào rừng Cấm, tuy trời còn đang sáng, nhưng trong đấy yên tĩnh không ngờ.

“Cậu Levins.” Chúa Tể Hắc Ám gọi Harry. Harry niệm thần chú, một tia sáng màu đỏ bắn thẳng vào sâu trong rừng Cấm.

Harry đi trước, Chúa Tể Hắc Ám theo sau. Kích thích ghê, dẫn đường cho Chúa Tể Hắc Ám cứu người, nếu để cho Rita Skeeter biết, chắc lên trang nhất luôn quá. Harry mặt nghiêm túc đi đằng trước, hoàn toàn không nhìn ra mớ suy nghĩ trong lòng.

Càng đi vào trong mạng nhện càng nhiều, xem ra Plucken nhét Hagrid vào hang mình.

Chúa Tể Hắc Ám tiến lên hai bước đi song song với Harry, phòng ngừa Levins bị con nhện nào đó đột ngột nhào ra cắn chết.

Sự thật chứng minh đề phòng này của Chúa Tể Hắc Ám hợp lý vô cùng, mới đi được ba mét, một con nhện từ trong nhảy ra, phun tơ vào Harry.

Chúa Tể Hắc Ám tuỳ tiện đánh tan tơ giải quyết con nhện, Harry một bên làm bộ hoảng sợ, một bên im lặng bắt đầu liên lạc….

Từ khi con nhện kia xuất hiện, dọc đường đi đã không còn con nào nữa, có lẽ đa số đến lâu đài hết rồi, bằng không cho dù có là Chúa Tể Hắc Ám cũng chôn chân nơi đây. Lúc tìm được Hagrid, lão đã bị tơ nhện quấn thành kén treo trên mạng nhện, cái câu “đầu óc ngu si tứ chi phát triển” gì gì đó rất hợp với tình huống này, tại vì Hagrid kia ngủ ngon lành luôn trong cái kén kia!

Chúa Tể Hắc Ám nhìn tên khổng lồ lai đang ngáy như sấm trước mặt, kìm xúc động quăng một cái Avada ra. Đen mặt cứu Hagrid, cho dù có rớt mạnh trên mặt đất, lão vẫn sẽ ngủ như đúng rồi.

“Levins, cậu mang cậu ta theo tôi!” Hắn dẹp cái quyết định mời chào Hagrid vào Tử Thần Thực Tử của mình, đây tuyệt đối là thứ quyết định ngu nhất của hắn đó giờ.

Harry dùng bùa trôi nổi kéo Hagrid chạy theo sau, Chúa Tể Hắc Ám trực tiếp vứt cho mấy con nhện bao vây đằng trước một cái bùa nổ, nhưng mà nhiều nhện quá, mới được vài giây đã lấy thân lấp chỗ trống xong. 

HẾT CHƯƠNG 83

tuyển mem
Design a site like this with WordPress.com
Get started