[HP] Ký Ức – Chương 8: Trừng Phạt Và Bảo Hộ


EDITOR: AKKI

BETA: LIÊN

-o0o-

Đưa đi đợt độc dược dùng trong một tháng, trong lòng bé Harry cũng yên tâm hơn không ít, nếu không phải sau khi tới trường học em luôn quấn lấy Tom, chắc chắn Tom sẽ quên luôn việc phải làm mẻ độc dược mới cho chú, ngẫm lại đúng là có chút áy náy.

Giáo sư Snape tốt bụng còn đồng ý cho hai em mượn phòng làm việc của thầy, bằng không hai đứa nhất định sẽ gặp phải phiền toái lớn.

Không thể không nói ấn tượng đầu tiên thật sự rất quan trọng, năm ấy có người bị Snape đối xử lạnh nhạt, tất cả mọi việc đều thích tìm đến hắn để gây phiền toái cho nên hắn đã ghi hận Snape rất nhiều năm, sau khi tin tức bọn họ yêu nhau liền có thể cùng tin tức Voldemort trở về giống nhau đều mang tính oanh động Thế giới Pháp thuật, hơn nữa lại còn có thể hù chết người không cần tốn tiền.

Mà trái với việc hành động với Harry trước kia, Snape chỉ đơn giản là nguyện ý cho em mượn phòng làm việc cho nên em liền cho rằng y chỉ là một vị giáo sư có chút lạnh nhạt mà thôi, em còn một mực khuyên bảo Ron không cần phải thành kiến với con người của y.

Ron đối với tất cả những lời khuyên bảo của em tỏ vẻ thực không thể tin tưởng nổi.

Mà lúc này, họ còn không được tính là sinh tử chi giao, bọn họ chỉ mới là những đứa trẻ mười một tuổi, chỉ là cảm thấy đối phương là một đứa trẻ tốt.

Tom ngồi ở vị trí thủ tịch phía trước, ánh mắt lượn một vòng trên dãy bàn dài Gryffindor bên kia sau đó lập tức thu trở về.

Phần lớn tính tình của những người được phân vào Gryffindor đều chính trực, lỗ mãng, Harry ngây ngốc tại nơi đó cũng tốt hơn là ngây người tại nơi tràn ngập âm mưu tính kế ở Slytherin, cho dù có danh hào Chúa cứu thế, ở bên Gryffindor cũng sẽ không có người nào khi dễ em đi, ngược lại là Slytherin bên này thì…..

“Hừ, cùng một nhà Weasley đùa giỡn, tiền đồ sau này của Chúa cứu thế thật làm cho người ta lo lắng.” Đây là lời khinh thường đến từ Draco.

Tom nhớ rõ cậu chàng, đối với anh ấn tượng về cậu chàng tương đối sâu, không phải do trước cuộc chiến tranh đoạt vị trí Thủ tịch cậu chàng đã đoạt mất trung tâm tỏa sáng kia của anh, mà là bởi vì do lúc còn đang đứng chờ đợi giáo sư dẫn vào lễ đường, cậu chàng đã tỏ vẻ muốn tiến đến gần Harry —- đúng vậy không sai, ở trong mắt Tom, hành vi của Draco khi đó chính là đến gần —- bất quá khi đó Harry đang nói chuyện đến quên trời đất cùng với anh, đối với hành động đến gần của đối phương không cũng để tâm đến, sau đó Tom chú ý thấy ánh mắt của đối phương nhìn anh và Harry trở thành hung tợn.

Chung quy vẫn là một đứa con nít.

Tom nở nụ cười châm chọc trong lòng.

Cho dù có là người thừa kế nhà Malfoy, thì ở cái tuổi này, cũng không thể giấu hết tất cả những tâm tư của bản thân vào sau chiếc mặt nạ.

Một nhà Malfoy từ trước đến nay đều yêu thương gia đình, đặc biệt cực kỳ sủng nịnh đối với con cháu trong nhà, ngày đó sỡ dĩ Draco Malfoy tức giận bất bình như thế, hẳn là do cậu chàng không thể gặp được người mà bản thân đã nghe đến tên rất lâu trước kia, đã biết đến gia tộc của cậu chàng mà sau đó còn làm lơ cậu chàng đi.

Tom âm thầm cười nhạo một tiếng ở trong lòng.

Bây giờ là thời điểm cú mèo chen chúc mang theo thư tín bay tới, Tom tinh mắt nhìn thấy con cú mèo lông trắng như tuyết hướng về phía anh mà bay đến, ở trước mặt anh thả xuống một phong thư, sau đó lại mang theo một túi kẹo thật lớn bay về phía dãy bàn của Gryffindor bên kia.

Cha chắc hẳn biết tỏng anh cho dù có nhận được đồ ăn vặt cũng sẽ ném hết toàn bộ cho Harry, cho nên mới trực tiếp ra lệnh cho Hedwig đem hết sang cho Harry.

Mở phong thư ra, rút ra bức thư, đối với tin nhắn được viết bên trên nhẹ nhàng mà mỉm cười.

Ngay cả bản thân Tom cũng không rõ, rõ ràng đôi mắt của cha không tiện, nhưng vì cái gì cha vẫn có thể như cũ viết thư hồi âm cho bọn họ —- tuy rằng thư mà bọn họ gửi đi đều phải viết bằng chữ nổi, nhưng mà thư hồi âm lại không phải như thế, anh đã từng tưởng rằng cha chắc hẳn là dùng bút lông chim tự động, nhưng sau đó anh mới phát hiện thật ra cha anh hoàn toàn tự thân viết ra, tuy rằng nó thật ra không đạt tiêu chuẩn thẩm mỹ chữ viết của nhà Slytherin.

Tin tức trên mặt thư lải nhải dài dòng rất nhiều sự tình, bất đồng với nghệ thuật ngôn ngữ hoa lệ của Slytherin, thư hồi âm của cha  thật sự là kể liên miên những chuyện nhỏ nhặt, từ thức ăn hàng ngày của anh cho đến chuyện học tập.

Mặc dù biết lai lịch rõ ràng của anh nhưng vẫn xem anh như đứa trẻ mà đối xử.

Người kia chính là có năng lực như vậy, làm cho anh cảm nhận được ấm áp mà trước kia chưa từng nhận qua, bất quá cũng chính bởi vì như vậy, anh mới cam nguyện từ bên trong vương miện Ravenclaw đi ra, thoát ly hoàn toàn khỏi Voldemort, bắt đầu lại một lần nữa.

Sau bữa ăn sáng là tới hai tiết Biến hình học, sau đó chính là lớp Bay học cùng với Gryffindor.

Đây là lớp Bay đầu tiên từ khi khai giảng tới giờ, xa xa anh có thể nhìn thấy Harry đứng lẫn trong đám đông, đang nói chuyện gì đó với Weasley tóc đỏ, biểu tình cực kỳ hưng phấn.

Tom cảm thấy có chút bất đắc dĩ, thoạt nhìn có thể thấy rõ ràng Harry cực kỳ thích bay, nghe nói mỗi thành viên trong Gia tộc Potter đều cực kỳ am hiểu bay lượn, sức mạnh này có vẻ như là được khắc từ trong xương cốt, sau đó duy truyền vào máu cho tất cả những đời sau.

Không cần bất luận một kẻ nào dạy dỗ, bọn họ có thể tự bản thân nhanh chóng nắm giữ được tất cả những kỹ xảo về bay lượn.

Nhưng mà Tom lại không làm được.

Từ nhiều năm trước kia, khi anh vẫn còn là học sinh mười một tuổi, cái gì cũng đều không hiểu, lại cái gì cũng đều không thể nắm bắt thật tốt cho nên khi đó, anh bắt đầu đối với việc bay không có ấn tượng tốt, sau khi tốt nghiệp, anh chỉ sử dụng độn thổ để di chuyển.

Sau đó, anh bị phân liệt ra trở thành hồn khí bị hắn vứt bỏ, thẳng cho đến khi được cha phát hiện ra, anh có được cơ thể mới, có được cơ hội bắt đầu lại một lần nữa, hiện giờ ma lực của anh một lần lại một lần được đổi mới gột rửa, anh biết, những năm gần đây trong cơ thể anh tuần hoàn ma lực mới đang ở trạng thái hình thành, mà hiện tại, nếu nói anh còn có cái gì liên quan đến Voldemort, đại khái chính là không có hảo cảm với việc bay lượn.

Nhưng mà cho dù không có mấy hứng thú đối với việc bay lượn, anh vẫn không có khả năng để cho cây chổi bay của bản thân lăn lộn dưới đất một cách mất hình tượng như vậy một chút nào, cây chổi nhanh chóng biết điều mà nhảy vào tay anh, anh nhận thấy một tia nóng lòng muốn thử trong mắt Harry.

Nhưng mà bọn họ còn phải chờ tới lúc giáo sư thổi còi ra hiệu, thời điểm giáo sư chưa kịp thổi còi, có một tên Gryffindor ngu ngốc mất khống chế bay lên khỏi mặt đất, còn ở trên trời hét to trong mấy giây sau đó trực tiếp rớt xuống đất.

THẬT LÀ NGU NGỐC.

Tom kết luận trong lòng.

Cho dù anh không am hiểu dùng chổi để bay, nhưng mà tốt xấu gì anh không có muốn rớt xuống từ trên chổi làm cho bản thân bị thương.

Tom khịt mũi xem thường đối với sự an ủi của giáo sư với thằng nhóc ngu xuẩn kia.

May mắn là hành động lỗ mãng của tên nhóc ngu ngốc này, tiết học bay phải lùi lại một lúc, nếu như thương thế của tên nhóc đó thật sự nghiêm trọng mà nói, có lẽ khóa học bay này nhất định sẽ bị ngưng ngay lập tức.

Nhưng mà thật là đáng tiếc, Tom cảm thấy như Trái đất đang ngừng quay, nhưng mà có người lại không muốn ngừng nghỉ.

“Xem này, đây là cái gì?” Draco tinh mắt, nhanh tay nhặt lên món đồ nằm lăn lóc trên mặt đất, “Quả cầu ký ức? Sáng nay, tên ngu ngốc kia vừa mới khoe khoan quả cầu ký ức?” Lúc này người thừa kế Malfoy, mới chỉ là một tên nhóc con.

Tom cúi đầu rũ mi mắt xuống.

“Các ngươi cảm thấy như thế nào, nếu ta đem nó quẳng lên cao trên kia, xem bộ dạng ngu xuẩn của tên ngốc kia lát nữa có dám cưỡi chổi lấy nó xuống hay không?” Cậu chàng nói rồi ngồi lên cây chổi chậm rãi bay lên không.

Đám nhỏ Slytherin vỗ tay cho cậu chàng, rốt cuộc thì người thừa kế của Malfoy vẫn là kẻ dẫn đầu quan trọng của đám quý tộc con, cho dù cậu chàng có bắt được vị trí thủ tịch này hay không, nhưng mà cũng chỉ là năm nhất mà thôi, cũng không có ai dám nói gì đến trên đầu của anh.

“Buông quả cầu ký ức của Neville ra.” Ngay thời điểm Malfoy càng bay càng cao, bên phía Gryffindor bỗng nhiên vang lên một tiếng mắng giận dữ, Tom còn chưa kịp ngẩng đầu, Harry đã cưỡi cây chổi nát của trường bay lên, xông thẳng tới phía của Malfoy.

Đứa nhóc…. NGU NGỐC này.

“Ngươi…..” Sau khi bị ai đó bỏ lơ từ hôm khai giảng thẳng đến hôm nay lại bị ai kia vả thẳng vào mặt như thế này, Draco thật sự thẹn quá thành giận, mang theo quả cầu ký ức càng bay càng cao, “Có bản lĩnh thì ngươi tới bắt ta đi.” Cậu chàng càng bay càng cao, sau đó hung hăng ném quả cầu ký ức về phía trước.

Quả cầu ký ức trong không trung tạo thành một đường cong đẹp mắt, sau đó nhanh chóng rơi xuống.

Nguyên bản, Harry đang hướng về phía Draco bay tới, nhưng lại thấy hành động của cậu chàng ngay lập tức thay đổi phương hướng của cây chổi, nhắm theo hướng Draco ném quả cầu thủy tinh mà bay đi.

Tom kinh hồn táng đảm đứng bên dưới xem.

Giờ phút này tiếng hò hét bên người, tiếng gầm rú của giáo sư đều trở nên thật mờ nhạt, tầm mắt của anh gắt gao đuổi theo tên nhóc quỷ rắc rối đang linh hoạt bay vút qua trên không trung, đũa phép đã không tiếng động mà nằm im trong tay, lòng sợ hãi Harry bị cây chổi vứt rơi xuống đất.

Bất quá tiểu quỷ này từ trước đến nay luôn luôn là con cưng của Merlin, em thoạt nhìn đã trong nháy mắt nắm bắt được tất cả những tinh túy khống chế cây chổi của Gia tộc Potter, Tom đã nhìn ra được, em đã có thể nhuần nhuyễn khống chế được cây chổi cũ tới nỗi mơ hồ tùy thời đều có thể rã ra từng mảnh.

Giống như một điệu khiêu vũ cùng với mây và gió giữa không trung, linh hoạt đến nỗi khiến không một ai có thể rời mắt.

Harry cuối cùng cũng bắt được quả cầu ký ức vào tay, thuận lợi đáp xuống đất.

“Giáo sư bảo chúng ta phải ở yên tại chỗ, ngươi sao có thể…..” Một nữ sinh bên phía Gryffindor hoảng sợ lớn tiếng nói, không chỉ là đối với hành động không nghe lời của giáo sư mà còn khủng hoảng với hành vi điên cuồng vừa rồi của em làm cho cô nàng kinh hách.

“Mười lần hành vi thủ tục Slytherin, buổi sáng ngày mai trước khi vào học giao cho ta.” Chờ tới khi Draco đáp xuống, còn chưa kịp để cậu chàng khoe ra hành vi của mình, Tom lạnh lùng thả ra một câu làm cho tươi cười trên mặt cậu chàng đông cứng lại.

“Ngươi…..” Đối với hình phạt y chang của cha và cha đỡ đầu, Draco tỏ vẻ thật sự phẫn nộ.

Chưa từng có một kẻ nào có mắt dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với cậu chàng. Trừ bỏ những tên mắt mù Gryffindor không biết Gia tộc Malfoy tôn quý như thế nào.

“Ta tưởng, tuy rằng ta không phải Thủ tịch nhà, nhưng mà ta tốt xấu gì vẫn là thủ tịch năm nhất nhỉ.” Tom quay đầu nhìn cậu chàng, cặp mắt đen tuyền đến mức có thể không hề phản chiếu ảnh ngược của bất kỳ thứ gì, con ngươi lại tràn ngập hơi thở lạnh băng, chính là nhiều năm trước tới nay vẫn luôn bị cha đỡ đầu nhà mình phun khí lạnh Draco cũng phải kinh sợ, khiếp đảm mà lùi về sau một bước, “Ta tưởng ta còn có quyền lợi trừng phạt ngươi.”

Một tên Phù thủy đến từ Giới Muggle, chẳng qua chỉ may mắn chiếm được vị trí thủ tịch liền tưởng có thể ở trước mặt mình khoa tay múa chân?

Draco cảm thấy bản thân còn không giơ lên đũa phép trong tay đều thật phải xin lỗi chính mình.

“Ngươi tưởng có thể đi tìm lão viện trưởng cáo trạng, hoặc tìm thủ tịch học viện chống lưng,” Khóe môi Tom gợi lên một màn trào phúng nhàn nhạt, “Nhưng mà ta nghĩ, nếu bàn về hành vi đúng sai của ngươi, ngày hôm nay ngươi thế nhưng lại có thể ném hết tất cả phong phạm Slytherin đi, đó mới là một cái sai, hoặc là nói, ngươi cảm thấy hành vi mới vừa nãy của mình, thực sự phù hợp với hành vi tác phong của một Slytherin chân chính?”

Draco á khẩu không thể trả lời được.

Tom lạnh lùng hừ một tiếng, xoay người trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người đi tới bên cạnh Harry, đem tất cả mấy câu thần chú ít ỏi mà anh biết để kiểm tra tình trạng của một người mà ném hết lên người Harry.

“Cũng không có nghĩ xem đây là lớp Bay đầu tiên của ngươi, nếu như trong quá trình cây chổi xảy ra vấn đề, vứt ngươi rớt xuống thì làm sao bây giờ?” Nhìn bộ dáng tươi cười hớn hở của Harry, Tom không thể không khỏi lắc đầu mắng.

“Không phải còn có anh ở đây hay sao, Tom?” Nhưng mà thật ra đối phương còn rất tốt, vui tươi hớn hở trả lại anh một câu như vậy, làm cho anh cái gì trách cứ cũng không thể nói nên lời.

“Ngu ngốc.” Thật lâu sau, anh chỉ có thể cúi đầu nghẹn ra một lời như vậy.

——————–

Tác giả: Mọi người tết nguyên tiêu cùng với lễ tình nhân thật vui vẻ.

Editor: Mọi người tết nguyên tiêu thật vui vẻ. Mặc dù tui trễ 2 ngày, hi hi.

À sau khi edit chap này tui mới biết thì ra bạn Tom nhỏ là mảnh hồn trong vương miện ah, làm cứ tưởng là HARRY lớn quay về quá khứ bắt cóc ẻm ko đóa.

Còn nữa bắt đầu từ chap này, khi nào tui ghi HARRY tức là nhắc tới Har lớn cặp Snarry nha còn Harry tức Har nhỏ cặp TomHar nhá. Và cách xưng hô cũng vẫn phân biệt như cũ tức Har lớn là cậu, nhỏ là em, Vol là hắn và Tom là anh. 

HẾT CHƯƠNG 8

[HP] Ký Ức – Chương 4: Cuộc Chiến Đoạt Ghế Thủ Tịch Năm Nhất


EDITOR: Akki

BETA: Liên

-o0o-

Cơ bản là từ sau khi Voldemort biến mất, nhiều năm nay nhóm giáo sư của Hogwarts chưa từng trải qua lễ khai giảng nào gian nan như đêm nay.

Chờ đến khi tiệc tối kết thúc, Dumbledore gọi Severus ở lại một lúc.

Severus vẫn ngồi yên vị trí của y ở trên bàn dài, đồ ăn phong phú trên bàn trước mặt đã bị các gia tinh dọn đi, lúc này trước mặt y là một mặt bàn sạch sẽ, giống như một cái bàn mới mua.

Albus không nói lời nào, Snape cũng ngồi yên cùng cụ, y không phải là một người nhiều lời, nếu có thể y vẫn giữ nguyên tư thế như thế này, ngồi tới hừng đông mà không nói lời nào.

Albus hiểu rõ tính cách của y, cũng không yên lặng lâu, nhẹ giọng thở dài: “Severus, coi chừng cậu bé.”

“Thầy cảm thấy tôi sẽ để cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội thương tổn nó hay sao?” Snape câu môi hỏi lại.

Albus lại tiếp tục yên lặng, cụ là người duy nhất biết con người thật sự của Snape, những thứ đó không biết phải biểu đạt bằng lời như thế nào mà có thể nói rõ về sự việc và người nọ, khi mất đi mới biết bản thân mình đã từng có được một thứ vô cùng quý báu như vậy, nỗi đau khắc cốt ghi tâm, những chuyện cũ phủ đầy bụi trong ký ức của Snape, chỉ duy nhất Albus  may mắn được biết.

Cụ còn nhớ rõ như in một ngày nọ Severus mang theo một lọ chứa đầy ký ức đến cho cụ, khi cụ bước ra từ trong Bồn tưởng ký, còn chưa kịp nói gì, đối phương đã chặn miệng cụ “Albus, thầy già rồi”. Người kia lạnh nhạt nhìn cụ, “Nếu như thầy muốn cho tôi thấy lời xin lỗi thật lòng, cách tốt nhất là quản cho tốt bản thân thầy là được”. 

Nghĩ đến đây, Albus giật giật môi: “Thằng bé…….”

“Không phải là người mà tôi muốn tìm”. Snape thật dứt khoát nói “Nhưng mà lời tôi đã hứa vẫn sẽ có hiệu lực như cũ.”

Cho dù không phải là người mà y muốn tìm, nhưng mà đối với y, lời hứa bảo vệ đứa nhỏ kia vẫn có hiệu lực như cũ, y hy vọng Harry có thể trải qua một đời tốt một chút, ít nhất không phải giống như người mà y tâm tâm niệm niệm kia, luôn phải chịu những thương tổn không đáng có.

“Còn có Tom…..” Albus nhẹ nhàng thở dài “Hiện tại nó lại ở Slytherin, cậu xem nên giải quyết như thế nào thì tốt.”

Chịu sự uỷ quyền của Albus, sự việc này là một điều rất khó, đặc biệt dưới tình huống kẻ đó có khả năng rất lớn chính là Voldemort, nhưng mà lúc này cụ ấy lại lựa chọn buông tay, để mặc một mình Snape tới quản.

Albus thiệt tình hy vọng Hội Phượng Hoàng đã giải tán kia sẽ không phải tái lập lần nữa.

Khi Snape trở lại phòng sinh hoạt chung Slytherin, học sinh các năm của nhà đã tập trung đầy đủ ở đây chờ y.

Sau khi Thủ tịch học viện hoàn thành phần giới thiệu và nội quy của học viện, chính là lúc chủ nhiệm phát biểu, khi không có mặt y ở đây, cuộc chiến tranh đoạt chức thủ tịch sẽ không thể bắt đầu, thời điểm Snape xuất hiện, tất cả học sinh đều đang quy củ ngồi xung quanh phòng — Đương nhiên, mấy cái bàn ở phòng sinh hoạt chung không có nhiều tới như vậy, có không ít học sinh bắt buộc phải đứng chờ, người có thể ngồi thì không phải là thủ tịch đương nhiệm, cũng là những vị có gia tộc sau lưng có thể thoải mái chèn ép người khác.

Buổi tối hôm nay, tâm trạng của Snape vô cùng không tốt, HARRY không xuất hiện ở Hogwart làm cho cảm xúc của y không thể yên ổn được, trạng thái cảm xúc của y có thể nói là đang ở mức thấp nhất cho tới lúc này.

Nhưng mà, cho dù Snape có lơ đãng như thế nào, lực uy hiếp của y với các rắn nhỏ vẫn y như cũ, hoặc có khi còn kinh khủng hơn cũng không chừng.

“Cho dù các ngươi đối với hoàn cảnh của mình có bao nhiêu bất mãn, có bao nhiêu oán giận, khi các ngươi muốn cùng với đám quỷ khổng lồ con khác so tài, móc nối quan hệ, các ngươi phải nhớ rõ một điều – các ngươi là Slytherin mà không phải là Gryffindor”. Y đảo mắt khắp phòng, bất luận là học sinh mới hay là những học sinh cũ, y vẫn cảnh cáo giống như nhau, giống y như bài phát biểu không bao giờ thay đổi của vị hiệu trưởng già mấy năm nay, nghìn bài như một, nhưng giọng điệu hoan nghênh học sinh mới lại bất thường rõ rệt, mỗi năm y đều có thể điều chỉnh ngữ điệu uy hiếp học sinh nhà mình, có thể nói không năm nào giống năm nào “Cho nên, đừng để cho ta biết các ngươi bị người khác nắm thóp, bắt được nhược điểm, bằng không ta có quyền có thể hoài nghi nón phân loại có vấn đề nên phân sai học viện cho các ngươi.”

Đối với một Slytherin, nói rằng hắn bị phân sai học viện chính là một sự sỉ nhục vô cùng to lớn, Slytherin –  từ này đối với tất cả học sinh ở viện này mà nói đó không phải đơn giản chỉ là một cái tên học viện như vậy.

Đó đã trở thành một loại tín ngưỡng, là một vinh quang cực kỳ to lớn.

Chẳng sợ phần vinh quang này lại bởi vì một kẻ điên mà đã bị bụi bặm che phủ đi mất, nhưng đối với mỗi học sinh được phân tới đây vẫn như cũ, vẫn một lòng xem nó như là một vinh dự to lớn.

Bằng không, dù bọn họ biết rõ tình cảnh của học viện Slytherin này như đi trên phiến băng mỏng, dưới tình huống không lựa chọn theo học tại một trường pháp thuật tại quốc gia khác, luôn hiểu rõ bởi vì huyết thống đang chảy trong mạch máu của bản thân nhất định sẽ bị phân tới học viện này nhưng vẫn tự tin tiến vào cửa lớn của Hogwarts.

Giống như là một loại huyết mạch được truyền thừa, gần như những đứa trẻ mang huyết thống thuần chủng, đều lấy việc được phân vào học viện này làm kiêu ngạo của bản thân.

“Có lẽ ở nhà, các ngươi là ông trời được cha mẹ cưng tận lên trời” Snape liếc nhìn các học sinh mới, tạm dừng trên mặt của Draco vài giây, làm Draco nhỏ tuổi không thể khống chế mà run rẩy một chút “Nhưng mà ta yêu cầu các ngươi luôn luôn nhớ kỹ, nơi này sẽ không có người nào yêu thương, nâng niu, giữ gìn các ngươi, các ngươi chỉ có thể tự bảo vệ chính mình.”

Snape không phải là một người thích nói nhiều, từ nhỏ đến lớn gặp phải rất nhiều tình huống đã hình thành và củng cố tính cách trầm mặc, nội tâm cho y. Cho dù trải qua thời giang chung đụng cùng Harry, y cũng đối xử với Harry đang nôn nóng bất an vì phải đối mặt với chiến tranh cũng là trầm mặc.

Chỉ có ở buổi tối đón học sinh mới mỗi năm, y mới có thể nói nhiều lời một chút như vậy.

“Ta hy vọng các ngươi khắc ghi vào não các ngươi thật kỹ, không được làm bất cứ chuyện gì ngu xuẩn.” Cuối cùng, y dùng lời nói và khuôn mặt sắc bén nhất của bản thân nói lên mấy lời này, cũng nhìn lần lượt từng gương mặt non nớt kia lần cuối.

Chờ tới khi Snape kết thúc phần phát biểu của mình là lúc bắt đầu cuộc chiến tranh đoạt vị trí thủ tịch.

Cuộc tranh đoạt vị trí Thủ tịch học viện là gây cấn, kịch liệt nhất, học sinh từ năm năm tới năm bảy gần như đều đi lên tranh đấu một lần, nhưng mà kinh ngạc nhất chính là vị trí Thủ tịch học viện cuối cùng lại không rơi vào tay học sinh năm bảy hay là năm sáu, mà người đoạt được lại mới chỉ là học sinh năm năm.

Snape ngồi im trong một góc, cho dù không thể tiến lên can thiệp trận chiến của đám học sinh, nhưng mà sự tồn tại của y lại không thể nào khiến cho tất cả học sinh trong phòng có thể bỏ qua được.

Năm trước y không có ở lại sau khi chấm dứt bài diễn thuyết ‘ma quỷ’ của mình, năm nay thái độ lại khác thường.

Đại khái chắc là bởi vì có sự tham dự của con trai y?

Một ít người lặng lẽ ngồi lẫn trong đám học sinh mới – bởi vì là con trai ruột của viện trưởng, với tầng thân phận này khiến cho Edward mặc dù không có bối cảnh gia tộc ở sau lưng vẫn có thể đạt được một chỗ ngồi – Edward, âm thầm suy đoán ở trong lòng.

Người biết Snape và Draco có chút quan hệ còn đang đoán già đoán non trong lòng, không biết giữa con đỡ đầu và con trai ruột, cuối cùng viện trưởng sẽ thiên vị bên nào.

Nhưng mà không một ai biết, y đến đây là để giám sát tên tiểu quỷ Riddle.

Cuộc chiến tranh giành vị trí Thủ tịch chính là một nước đi cực kỳ quan trọng trong cả quá trình xây dựng quyền lực của Riddle.

Nếu nói hắn không cạnh tranh, y có thể suy đoán hắn đang giấu dốt chứ không phải hắn không có thực lực, không đủ dũng khí lên cạnh tranh, nhưng mà nếu hắn đi lên cạnh tranh, như vậy y có thể quan sát cả quá trình thi đấu của Riddle, mà suy đoán ra trình độ cùng với phong cách làm việc của hắn.

Cuộc chiến tranh đấu vị trí Thủ tịch của Slytherin sẽ liên tục diễn ra tới tận khuya, bởi vì tất cả học sinh ở đây đem vị trí này trở thành quyền lợi tượng trưng, đó là vị trí chứng minh cho thực lực của bản thân.

Đồng hồ chỉ hơn mười một giờ, mới đến lượt năm nhất bắt đầu cuộc chiến.

Tất cả mọi người lúc này đều có chung một cảm giác, chỉ cần chờ thêm vài phút nữa thôi là có thể đi ngủ rồi, học sinh năm nhất thì có thể sử dụng được bao nhiêu bùa chú cơ chứ? Có thể sử dụng thuần thục được bao nhiêu bùa chú cơ chứ?

Chính là học sinh năm nay lại không hề đơn giản, có thể nói là ngoạ hổ tàng long.

Lấy Pansy Parkinson làm ví dụ, cô nàng là đại diện cho nữ sinh, ba người nữ sinh có thể không ngừng lặp đi lặp lại hai câu bùa chú mà tiến hành một hồi thi đấu gay gắt, đối với cuộc chiến Thủ tịch năm nhất mà nói, cuộc tranh đoạt không đơn giản chỉ là kiểm tra kỹ năng thi triển và độ nắm giữ thuần thục đối với bùa chú mà còn kiểm tra sự nhanh nhẹn của cơ thể phù thuỷ nhỏ.

Ở phần lớn bùa chú sơ cấp đều có cơ sở nhất định, đại khái so sánh chính là ngươi có thể né tránh được nhiều hay ít bùa chú mà thôi.

Sau năm phút đồng hồ, Pansy đã đánh bại được hai cô gái kia, đứng vững vàng ở giữa hai sàn đấu.

Các học sinh nam bên này, lấy Draco Malfoy, Blaise Zabini và Edward Snape làm đại diện, sau khi lần lượt đánh bại hết tất cả học sinh nam năm nhất đang ở trung tâm sàn đấu hỗn chiến nảy lửa.

Sau đó, Edward chỉ tốn tám phần lực đã đánh gục Blaise và Draco, cuối cùng nhẹ nhàng cho Pansy rơi đài.

Ngay lúc sắp tuyên bố người thắng cuộc cuối cùng trở thành Thủ tịch năm nhất là Edward, Tom Riddle mới ưu nhã khoan thai mà bước lên sàn đấu, đũa phép trong tay nhắm thẳng vào Edward.

Đó chính là phương thức mời đối phương chiến đấu.

Ngay cả Draco cũng phải nhíu lại cặp mày nhỏ, Tom Riddle vậy mà chờ tới khi mọi người kết thúc hỗn chiến mới lên sân, đây không phải chính là ngư ông đắc lợi so với Edward hay sao?

Biết rõ con trai cưng nhà Snape, rõ ràng tình huống thể lực của chính mình và đối phương, Edward đã hiểu ra sự khiêu khích trong mắt của Riddle: Có dám xuất toàn lực nghiêm túc chiến đấu hay không?

Con ngươi màu đen trong mắt của Edward tối sầm lại, tay cầm đũa phép nghiêm túc trả lại đối thủ một cái lễ.

“Nếu như con đi cạnh tranh chức Thủ tịch học viện, cha có đồng ý hay không?” Tom vẫn còn nhớ rõ trước khi tới trường học, anh đã từng nghiêm túc hỏi cha nuôi của anh như vậy.

Động tác của cha thong thả, đem tách trà đặt lên mặt bàn, vươn tay ra với Tom.

Tuy rằng cha nuôi của anh không thể nhìn thấy gì, nhưng mà vẫn có thể chính xác bắt được tay của Tom.

“Người sẽ sợ hãi bởi vì con chấp nhất với quyền lực sao?” Tom lại tiếp tục hỏi.

“Nếu con từ bỏ chấp nhất, con sẽ không còn là chính con.” Đối phương chỉ khẽ mỉm cười, tay lần mò theo tay anh sờ đến đầu, trên tay của cha nuôi có rất nhiều vết chai, ngay cả Tom cũng khó có thể tưởng tượng ra, một người chưa đến ba mươi tuổi, vì sao bàn tay lại có nhiều vết chai dày đến như thế. Cho nên khi cái tay của người nọ vuốt ve trên đỉnh đầu, anh thậm chí còn có mơ hồ cảm nhận da đầu mình được sự ấm áp của bàn tay đó lại kèm theo một chút cứng rắn.

“Như vậy là người đồng ý sao?” Anh bình tĩnh, nhỏ nhẹ hỏi lại người nọ.

Đối phương dừng tay lại một chút, sau đó lên tiếng: “Ta không đồng ý.”

Trong lúc nhất thời, cả người anh run rẩy nhè nhẹ, lại không biết phải nói cái gì cho đúng.

“Thủ tịch học viện, có rất nhiều sự tình cần con phải chú ý đến” Đối phương dịu dàng nói với anh “Đạt được vị trí kia, đồng thời có nghĩa con cũng cần yêu cầu phải trả giá  tương đương, không phải sao?”

Tom gật gật đầu.

Anh đã biết rõ ràng có cấp bậc trong Slytherin sẽ có nhiều quyền lợi, mà Thủ tịch học viện, nói cách khác cũng có nghĩa tương đương với một Chủ nhiệm thứ hai.

“Mà bây giờ con chỉ là một đứa nhỏ không có thân thế bối cảnh, thậm chí bọn họ còn không hề thích một phù thuỷ máu lai, con muốn mọi người phục con, nhất định phải trải qua một thời gian dài tương đương” Tựa như nghĩ tới chuyện gì đó, người nọ nhẹ nhàng nở nụ cười “Có phải con đã xem nhẹ tiểu Harry rồi đúng không. Đến một lúc nào đó nếu như con cùng thằng bé cãi nhau, thằng bé hờn dỗi, ta ở xa như vậy, cũng không thể kịp thời xen vào hỗ trợ hai đứa được đâu.”

Vì thế, Tom liền nhớ tới tình huống và số lần không nhiều lắm mà anh cùng với nhóc con nào đó giận dỗi, không thể không tán thành lời nói của cha nuôi.

Cho nên Tom chỉ có thể bất đắc dĩ mà đỡ trán thở dài.

“Nhưng mà” Đối phương giống như cảm nhận được sự uể oải của anh, tâm trạng sung sướng nở nụ cười nói “Có lẽ con có thể đi tranh giành chức Thủ tịch niên cấp đó, ta nhớ rất rõ Thủ tịch mỗi niên cấp có thể có một phòng ngủ riêng của mình.”

“Phòng ngủ riêng?”

Tại sao vì lý do này mà anh lại phải đi tranh đoạt vị trí Thủ tịch niên cấp? Tom có chút khó hiểu nghiêng đầu nhìn vị cha nuôi nhà anh.

Tuy rằng anh không thích người khác đến quấy rầy sinh hoạt riêng của mình, nhưng mà còn không có tới mức không thể chấp nhận chia sẻ không gian sinh hoạt với bạn chung phòng, hơn nữa nếu như năm nay học sinh mới nhà Slytherin ít như vậy, một người một phòng cũng không kỳ lạ nha.

Nhưng mà đối phương chỉ bí mật cười cười với anh “Chờ tới khi khai giảng con sẽ biết ngay thôi.”

Anh không biết trong hồ lô của cha nuôi đang bán cái gì, nhưng mà lại nói nếu như có thể quan minh chính đại có được một phòng ngủ riêng thì có gì mà không tốt chứ?

Mười lăm phút sau, Thủ tịch học viện chính thức tuyên bố Thủ tịch năm nhất chính là: Tom Riddle.

Một giờ sau, Tom nhìn chằm chằm cánh cửa phòng ngủ của mình tự động mở ra, sau đó một cái đầu tóc đen lộn xộn thò vào, đôi mắt của vị nhóc con nào đó nửa híp nửa mở mơ màng xuất hiện trong tầm mắt của anh“Tom, em không ngủ được…”

Tom xoay người bí mật che dấu khoé miệng đang run rẩy của mình.

Cho nên nói…. Cha nuôi của anh muốn anh làm tốt việc tranh đoạt vị trí Thủ tịch năm nhất, chính là trải sẵn thảm cho cái người nào đó ỷ vào việc mình có thể nói được Xà ngữ mà ngang ngược mở cửa hầm nhà người khác tùy tiện đi lại?

——————

Tác giả có lời muốn nói: Đại Har thành thục ổn trọng, tiểu Har ngốc manh đáng yêu, các người có dám nói với ta các ngươi không thích một lớn một nhỏ như thế này đi o(*

HẾT CHƯƠNG 4

[HP] Kí Ức – Chương 3: Thiện Và Ác


EDITOR: Akki

BETA: Liên

-o0o-

Họ Riddle này có ý nghĩa gì?

Đối với Slytherin, có lẽ đây chỉ là một cái họ chưa từng xuất hiện qua trong vòng tròn những Gia tộc thuần chủng, trong khoảnh khắc bọn họ không chú ý, đối với ba học viện khác, cái dòng họ này có lẽ chỉ có ý nghĩa tương đương với việc tên của người bạn nhỏ này sẽ xuất hiện trong danh sách học sinh năm nhất mà thôi.

Một dòng họ đơn giản thực bình thường.

Nhưng chính nó lại nhấc lên một trận sóng to gió lớn trong lòng tất cả những giáo sư xuất hiện trong buổi lễ chào mừng học sinh mới.

Hoặc có thể nói, chỉ cần là nhóm giáo sư của thế hệ trước đều rõ rõ ràng ràng ý nghĩa chính xác của cái dòng họ này là cái gì, cái tên này lần nữa xuất hiện tại lâu đài Hogwarts, có lẽ nếu đem đi so với “Kẻ mà ai cũng biết đó là ai” thì chỉ càng làm người ta lo lắng thêm mà thôi.

Kẻ mà ai cũng biết đó là ai sẽ không nhắm mắt đem quân đánh thẳng vào Hogwarts —– ít nhất khi hắn đang trong thời kỳ hưng thịnh đã không làm như vậy —– nhưng mà khi Tom Riddle từng làm một học sinh bình thường cũng đã nhập học tại Hogwarts như vậy.

Chỉ là ai có thể đến nói cho bọn họ biết một chút tình hình hiện giờ hay không, vốn dĩ người mang cái tên này đáng lẽ đã tốt nghiệp với thân phận học sinh ưu tú và rời khỏi trường ở vài thập niên trước rồi, vì sao lại có thể xuất hiện ở Hogwarts vào lúc này nữa?

Một vài vị giáo sư già đã từng dạy dỗ qua Tom Riddle, mà vị học sinh đã từng được mọi người ủng hộ, đã tùng là Chủ tịch Hội học sinh, người học trò ưu tú ấy lại trở thành hồi ức như một cơn ác mộng dai dẳng trong lòng các giáo sư, không có bất kỳ một giáo sư nào dám mở miệng tuyên bố  mình từng dạy qua Tom Riddle, ngoại trừ Dumbledore.

Bọn họ làm thế nào cũng không nghĩ, hình ảnh anh tuấn đẹp trai lạnh lùng trước kia có một ngày quay về Hogwarts, lại càng tuyệt đối bất ngờ hơn chính là một lần nữa trở thành học trò của bọn họ.

Khi giáo sư McGonagall còn đi học, Riddle cũng đang theo học tại trường, bà từng gặp qua bộ mặt ôn hoà, biết cách đối nhân xử thế của hắn, thế cho nên sau này khi hắn trở thành Voldemort, đối mặt với thủ đoạn tàn nhẫn của hắn, tận sâu trong đáy lòng giáo sư McGonagall cảm thấy rất sợ hãi khi đối mặt với hắn, từ lâu bà đã sớm quên đi một thân phận khác của Kẻ mà ai cũng biết là ai đó từ lâu rồi.

Chỉ là, bà cũng không nghĩ tới, nhiều năm sau lại có thể xuất hiện thêm một “Tom Riddle” khác một lần nữa.

Trong khi nhóm giáo sư căng chặt dây thần kinh, đề phòng khoá chặt người nọ trong tầm mắt, một đứa nhỏ ưu nhã hướng phía giáo sư McGonagall đi đến, dừng lại trước mặt giáo sư McGonagall, im lặng đứng đó.

Hành động này của hắn khiến cho tất cả học sinh của nhà Slytherin đồng loạt chú ý.

Nguyên bản hẳn hắn không hề có bất kỳ liên quan nào tới học sinh nhà Slytherin, nhưng mà mọi cử động của hắn đều toát lên vẻ ưu nhã, thoạt nhìn như một vị quý tộc trời sinh cao quý, mỗi động tác giơ tay nhấc chân, ẩn ẩn lộ ra hơi thở của một vị quý tộc tôn quý.

Có lẽ, đây lại là một vị học sinh mang thân phận quý tộc đang chảy dòng máu thuần chủng tiến vào học viện Slytherin?

Tất cả học sinh thuộc viện Slytherin không khỏi phấn khởi nghểnh cổ mong đợi.

Snape đang an vị trên ghế dành cho giáo sư, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn Tom chăm chú.

Mũ Phân Loại vừa mới chạm vào tóc của hắn liền kiên quyết rống to Slytherin, thậm chí thời gian Tom đặt mông ngồi trên ghế còn chưa tới hai mươi giây.

Hắn ưu nhã thong dong đi đến nơi tập trung của học sinh năm nhất ngồi xuống, nhìn thoáng qua vị trí đại diện dành cho thủ tịch năm nhất mà vị quý tộc bạch kim nhỏ Draco đang ngồi, nhàn nhạt cười cười, chen xuống vị trí cuối cùng trong đám học sinh mới ngồi xuống.

Sau đó hắn ngẩng đầu, hướng về ánh nhìn tuyệt vọng của Harry bên phía Gryffindor mà cười an ủi, nhẹ nhàng gật đầu.

Harry liền toét miệng cười.

Snape nhíu mày lại.

Hắn vừa mới xem nhẹ một việc trước khi phân viện, người vẫn luôn cùng Harry nói chuyện chính là Tom Riddle.

Bởi vì kiếp trước khi Harry nhập học, lúc HARRY gặp Ron Weasley là ở trên xe lửa, hơn nữa cũng trở nên thân thiết với nhau cũng ở trên xe lửa, cho nên y vẫn luôn cho rằng người vừa mới vui vẻ nói chuyện với HARRY chính là Ron Weasley.

Nhưng mà động tác vừa rồi của Riddle lại khiến cho y phải suy nghĩ lại, Harry bé bị người khác mang đi kia, không phải là người yêu cầu giáo sư đi dẫn đường, một khi cú mèo đi truyền thư cũng không hề bị bất kì ngoại lực nào ngăn cản, cho nên chắc là thời gian nhận được thư thông báo của Harry bé chắc chắn sẽ sớm hơn so với Harry năm đó, cho nên Harry bé đã biết rất nhiều sự việc từ người dẫn đường của bé.

Hơn nữa thời điểm Harry được phân tới Gryffindor, Ron Weasley cũng chỉ giống như những học sinh khác chỉ nhiệt liệt vỗ tay chúc mừng Harry bé đã đến, lại không giống như năm đó Harry được phân đến.

Nói cách khác, chắc là Harry bé với Riddle cùng nhau đến trường học, chắc là trước đó hai người đã biết qua nhau, bằng không sao Riddle lại cho Harry bé ngồi tít ở Gryffindor một cái ánh mắt “yên tâm”?

Bỗng nhiên, Snape liên tưởng đến bức thư hồi âm có liên quan tới Harry mà cú mèo mang về khi đó.

Tin từ lá thư mà y nhận được khiến y cảm thấy giống như mình đang nhận được lời hồi âm của người khác sau khi gửi đi một lời mời yến hội.

Câu chữ dài dòng, lời lẽ chải chuốt hoa lệ, một câu: Thật cảm ơn lời đề nghị của trường học, nhưng mà tôi đã có một người dẫn đường khác, không cần phải làm phiền tới giáo sư.

Bây giờ nhìn xem, ngồi trên ghế dài nhà Gryffindor, đứa nhỏ miệng cười đến thấy răng không thấy mắt, cười đến thuần khiết, Snape có thể khẳng định trăm phần trăm phong thư hồi âm kia là do Riddle viết.

Nói cách khác, trước khi Harry nhập học, em chính là sống chung với Riddle?

“Harry, Harry, cậu thật sự là Harry Potter hả?” Bởi vì Harry ngồi bên cạnh mình, Ron cảm thấy có thể cùng người thật bước ra từ những trang sách mà cậu từng đọc được kia mà cảm thấy vô cùng vui vẻ, đối với một đứa trẻ mà nói, những nhân vật được miêu tả trên trang sách đều là những mục tiêu rực rỡ mà chúng nó muốn trở thành, đặc biệt hơn chính là người đã được mọi người trong giới Pháp thuật lưu truyền thành vị thánh sống, có thể cứu vớt cả thế giới bất cứ lúc nào.

“Nếu như cậu muốn nói tới cái người được miêu tả trên cuốn sách kia thì tôi nghĩ chắc là tôi rồi.” Harry hơi nghiêng nghiêng đầu sang bên cạnh mỉm cười, nói khẽ, những thứ mà bé đã từng trải qua trong thời thơ ấu kia đã trở thành bóng ma không thể xoá nhòa trong lòng em, giờ phút này nụ cười đơn thuần thơ ngây như vậy chưa từng xuất hiện trên môi một Harry mười một tuổi khác.

Có thể nhìn ra người mang em đi đã đối xử với em thật tốt, bằng không sự việc mấy năm trước sao có thể không lưu lại tí ti bóng ma nào trong lòng của em?

“Cái kia….” Ron không giống như những người khác luôn vội vàng yêu cầu muốn coi vết sẹo trên trán của Harry đầu tiên, cậu chàng phải do dự trong chốc lát, mới ngại ngùng mở miệng hỏi ra băn khoăn nhỏ của bản thân: “Tớ nghe mọi người nói, cậu bị người khác mang đi, cậu có sống tốt không?”

Harry có chút ngỡ ngàng. Em nhìn Ron chăm chú, nhớ tới lời dặn dò của chú trước khi em lên tàu đi đến trường “Harry, con chắc đã hiểu rõ thân phận của mình đúng không?”

Em ngoan ngoãn gật đầu, mấy năm nay chú hay mang rất nhiều sách và báo chí từ bên ngoài trở về, trước đó, Tom hay thường đọc giúp em, khi đó, em có rất nhiều từ đơn chưa đọc được, thời gian gần đây em mới có thể tự mình xem hiểu.

Nhưng phần lớn nội dung trên đó, đều cố ý muốn tuyên truyền cho mọi người em thật sự ‘Vĩ đại’ như thế nào.

Chính bản thân em cũng không biết, tại sao em lại có thể nổi tiếng được như vậy.

Đứa trẻ đại nạn không chết.

Lần đầu tiên, em hiểu được sự vĩ đại của bản thân là từ câu nói tràn đầy giễu cợt của Tom khi hắn vui vẻ lăn lộn trên giường.

Đứa trẻ đại nạn không chết lại suýt nữa thì chết trong tay của Muggle do bị tra tấn, thật là châm chọc làm sao —- khi đó, tuy rằng em đã sống tại đây, nhưng mà bản thân vẫn không tránh khỏi sinh ra sợ hãi từ sâu trong lòng với những Muggle, thẳng đến sau này, tâm lý em không ngừng được chú khai thông, em mới có thể dần dần thả lỏng.

“Như vậy, con biết là sau khi con đến trường học, con sẽ gặp những gì sao?” Chú lại hỏi.

“Con biết, tất cả bọn họ sẽ nôn nóng muốn được tận mắt nhìn thấy Đứa trẻ đại nạn không chết trong truyền thuyết có cái gì đặc biệt hơn người khác.” Harry học bộ dáng nói chuyện thường ngày của Tom mà trả lời.

“Harry.” Chú sờ sờ cái đầu nhỏ của em, mỉm cười ôn hòa “Con là một Gryffindor nhiệt tình, sau khi đến trường học, con sẽ gặp phải đủ loại người, bọn họ sẽ tranh giành để trở thành bạn của con, nhưng mà, con có thể nhận biết dạng người nào thích hợp để trở thành bạn thân sao?”

Harry ngẩn người, lắc lắc đầu “Con không biết ạ.”

Cho dù khi còn nhỏ suýt nữa thì mất mạng trên tay người thân, nhưng mà Harry trước sau vẫn không đánh mất bản tính lương thiện của mình, em trước sau vẫn luôn cho rằng thế giới không có nhiều người xấu đến như vậy, điểm này lại khiến cho Tom – người vẫn luôn bảo vệ em – rất là bất đắc dĩ.

“Hogwarts là một nơi cực kỳ tráng lệ, nó cũng giống như một cái thế giới thu nhỏ, học sinh của bốn học viện có những tính cách khác nhau,giống  với việc sau khi con tốt nghiệp bước ra khỏi trường học sau này cũng sẽ tiếp xúc với những người khác nhau như vậy.” Chú ôn hoà cười nói với em “Harry, có lẽ rất nhiều người trước hết sẽ nhìn vào thân phận Chúa cứu thế của con sau đó mới thật sự nhìn tới con, nhưng mà con đừng vội đau lòng” Chú nhẹ nhàng hôn lên cái trán trắng nõn trơn bóng của em “Harry hãy nhớ kỹ, sau khi con vào học viện, gặp được một người mà đầu tiên chỉ quan tâm đến cuộc sống của con mấy năm nay mà không phải vội vàng muốn được chiêm ngưỡng vết sẹo huyền thoại của con, đó chính là người mà con có thể an tâm kết thành bạn thân.”

“Harry, Harry?” Ron nhìn thấy Harry mơ màng, khó hiểu giơ tay quơ loạn trước mặt em “Cậu ổn chứ.”

“Tớ không có gì đâu”. Harry hồi phục lại tinh thần, nhìn Ron trước mắt, cười cười “Mấy năm này tớ sống rất tốt, chú cùng với Tom đối xử với tớ giống như người nhà.”

“À….. vậy là, không có gì thì tốt.” Ron gãi gãi đầu “Cậu không biết đâu, lúc mà báo chí năm đó in ra, ba mẹ tớ đều sốt ruột vì cậu, hai người họ còn sợ cậu bị người xấu bắt mất rồi nữa á.”

“Chú là người tốt, tuy là mắt chú không nhìn thấy gì, nhưng mà chú luôn kịp thời phát hiện lúc tớ không bình thường.” Harry nhớ lúc em mới được đón đến nhà của chú, khi ấy em tạo ra rất nhiều phiền phức cho chú, mặt nhỏ liền lập tức đỏ lên.

“Ai? Chú của cậu không thể nhìn thấy?”

“Ừ, Tom nói lúc trẻ đôi mắt của chú tự nhiên không thể nhìn thấy, ngay cả chú cũng không biết nguyên nhân vì sao lại như vậy, nhưng mà pháp lực của chú lại rất mạnh, tuy là không thể nhìn thấy gì nhưng mà pháp thuật dùng cho sinh hoạt lại nắm giữ rất thuần thục, rất rất tốt luôn.” Cho nên lúc chưa nhận nuôi em mới không làm cho Tom không biết nấu cơm bị đói chết.

“Như vậy sao…..”

Trên bàn dành riêng cho giáo sư, Snape nhìn chăm chú Ron đã bắt đầu thân thiện nói chuyện phiếm với Harry, dùng mũi thở hắt ra một cái.

Cho dù không có cuộc gặp ngẫu nhiên trên xe lửa, nhưng mà Tam Giác Vàng dù sao cũng là Tam Giác Vàng, mối liên hệ này làm thế nào cũng không thể phá huỷ được.

Y nhớ năm đó, sau khi hoả táng Harry, Ron Weasley liền cho y một đấm vào mặt ngay tại trận —- xong việc Ron run rẩy nói rằng đây là thời khắc dũng cảm duy nhất suốt cả cuộc đời của cậu —- vì năm đó y trốn tránh, vì hết thảy khổ sở mà Harry phải nhận lấy.

“Ông tốt nhất nên sống cho tốt, hưởng thụ sự trừng phạt mà ông đáng phải nhận lấy” Weasley khi đó đã nói với y như vậy.

Y nghĩ, đại khái bởi vì Weasley hận y thấu xương, bởi vì y mà bạn tốt nhất của cậu ấy  mới chọn cái chết, nhưng mà cậu không hề gào vô mặt y rằng y nên chết đi để tạ tội.

Đơn giản bởi vì trước khi chết Harry đã nói ra câu kia: “Tớ muốn hắn sống thật tốt, hưởng thụ sự trừng phạt của tớ”.

Hừ, khó trách sau chiến, tất cả mọi người đều nói Weasley là kỵ sĩ của Harry và Granger.

Nhưng mà…..

Snape nhìn gương mặt nhỏ nhắn khả ái vui vẻ của Harry và Ron, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Có người tự nguyện bảo vệ em, thực sự rất tốt không phải sao?

“Harry, mắt của chú cậu không tiện như vậy còn đi nhiều nơi như vậy hả? Thật là dũng cảm.”

“Thật ra chú cũng không hiểu rõ, khi chế tác độc dược có thể làm cả phòng thí nghiệm nổ tanh bành, sau đó Tom phải đau đầu tự mình chiếm luôn vị trí chế tác độc dược của chú, nói thật là nhà của chúng tớ đã bị nổ không biết bao nhiêu lần.”

“Vậy thì làm sao chú của cậu lại biết cậu ở trong cái nơi gì ấy nhỉ…. bệnh viện  gì đó?”

“Tớ cũng không biết, chú không có nói với tớ về việc này.”

“Cậu vừa mới nói, Tom Riddle kêu chú của cậu là baba? Nhưng mà cậu ta không phải là họ hàng thân thích của cậu hay sao? Tại sao lại mang họ Riddle?”

“Họ của chú không phải là Riddle, Tom là con nuôi của chú, chú không muốn Tom phải từ bỏ dòng họ của cậu ấy, cho nên Tom vẫn giữ nguyên dòng họ, nghe nói chú là thân thích bên mẹ của tớ, chú cùng tên với tớ, gọi là Harry Evans.”

Tác giả nói tào lao không dịch…

Lời của editor: lúc này tớ sẽ để lẫn lộn xưng hô không phải là lời nói của nhân vật với Tom là Hắn và lúc Tom và gia đình cậu thì (tức Harry cả lớn và nhỏ) là anh nha, vì lúc này ngoài chính Tom và gia đình cậu thì không ai có thể khẳng định được Tom và Voldemort là 2 người hoàn toàn khác nhau…. Còn vì sao Harry bé gọi Harry lớn là chú thì không phải liên quan tới quan hệ gia đình gì cả, chỉ là tớ thích gọi là chú nên mới để thế thôi, các bạn không cần quan tâm nha, làm ơn nha….~

HẾT CHƯƠNG 3

Design a site like this with WordPress.com
Get started