[HP] Nếu Scorpius Là Do Harry Sinh – Chương 6


EDITOR + BETA: YING

-o0o-

Hôm nay Harry thức dậy vô cùng muộn, ngày hôm qua vì chuyện của em, Malfoy cùng vài vị giáo sư đã phải cùng Bộ Pháp Thuật xảy ra tranh cãi, mà còn là cãi đến tận khuya, Bộ Pháp Thuật vì vậy đã phải triệu tập một cuộc họp khẩn, nói qua nói lại đến lúc khuya thì các giáo sư mới cho hai học sinh năm tư bọn họ được trở về ký túc xá.

Và dù em vẫn luôn nổi tiếng là một Gryffindor vô tâm, em vẫn không thể ngủ ngon lành.

Harry nhìn về phía hai vật nhỏ được đặt trên đầu giường.

Quả thật cả đêm hôm qua em vẫn luôn rối rắm với phần thi Tam Pháp Thuật này, em rất sợ ánh mắt của bạn học, sự chán ghét, khinh thường, mỉa mai…

Đó đều là ánh mắt đáng sợ nhưng cũng đau khổ nhất, nhưng em lại nhớ đến hôm qua lúc còn đang ngơ ngác lại cảm nhận được hình ảnh đứa nhỏ bạch kim “chỉ biết kêu ba ba” kia… Ừm…

Không biết vì sao… Đột nhiên lại cảm thấy yên tâm…

Harry xoa xoa đôi mắt, đem cặp kính lên, dọn sạch giường và mặc quần áo vào, nhìn về phía giường của Ron ngay bên cạnh, nó quả nhiên trống rỗng, chắc hẳn cậu đã đi ăn sáng.

Harry vội vàng chạy dọc theo cầu thang xoắn ốc, chạy tới phòng sinh hoạt chung.

Sẽ không có gì! Harry vừa chạy, vừa nói thầm với bản thân, có gấp gáp nhưng vẫn chần chừ nện bước, bạn bè em sẽ như cũ tin tưởng em. Nhớ đến ngày đó, bạn tốt tóc đỏ vào nửa đem còn vừa kích động vừa lo lắng gửi Crookshanks truyền tin cho Hermione, em liền không khỏi cảm thấy ấm áp.

Bạn bè em vẫn như cũ sẽ tin tưởng em, mọi chuyện rồi cũng sẽ trôi vào quá khứ, nếu vậy thì dù đối mặt với những người đó, cũng sẽ không quá khó để tiếp nhận. Cuối cùng thì cũng là vì từ nhỏ em đã không cùng bạn bè bàn chuyện lợi lộc, sớm đã quen với những ánh mắt đó.

Cứu Thế Chủ còn đang không ngừng thuyết phục bản thân thế nhưng lại gặp nữ phù thủy đầu tóc rối bù đang suy suy nghĩ nghĩ tại cửa ký túc xá nam.

“Hermione?” Harry thu hồi những ước chân vội vàng, nhìn về phía bạn thân.

Nữ phù thủy vẫn luôn trong tư thế kỳ lạ nhìn về ký túc xá nam vừa thấy Cứu Thế Chủ mắt xanh xuất hiện liền thập phần vui vẻ.

“Harry, sáng nay tớ có gặp Ron tại phòng sinh hoạt chung, cậu ấy nói mình có việc cần ra ngoài, nên kêu tớ ở đây đợi bồ__”

Phù thủy nhỏ còn đang vui vẻ nói chưa xong đã bị Harry có chút lo lắng ngắt lời: “Có việc? Chuyện gấp sao? Cậu ấy chưa từng giấu tớ chuyện gì cả, đã có gì xảy ra?”

Hermione đột nhiên nhớ đến lời lúc trước.

“Ginny không hi vọng tớ sẽ cùng Harry nói về em ấy, với lại hôm qua Harry cũng không ngủ ngon lắm, vẫn là nên để cậu ấy nghỉ ngơi thật tốt đi!” Ron buồn rầu gãi gãi đầu: “Ginny khi lớn lên đã không còn cùng anh trai mình trò chuyện nữa, tớ thật sự rất lo…”

Hermione đối với chuyện này quyết định làm thinh, sự thật Ginny thích Harry chỉ cần là người sáng suốt sẽ nhìn ra, nhưng cũng chỉ có tên Ron ngốc nghếch này luôn đối với em gái mình ồn ồn ào ào: “Nếu em muốn biết, em có thể tự mình đi hỏi cậu ấy”

“Thôi bỏ đi Harry, cậu ấy không gặp chuyện, chỉ là không muốn đánh thức bồ thôi” Hermione cùng Harry đi xuống cầu thang xoắn ốc: “Nhưng sao hôm nay bồ lại muộn như vậy, trời ạ, tớ nghĩ là ký túc xá giờ ày cũng chỉ còn hai tụi mình thôi, tớ còn tưởng bồ bị dịch sên đổ đầy đầu rồi!”

Cho nên mới xuất hiện sự việc Gryffindor Bách Khoa Toàn Thư giống hệt một con nhện ngây ngốc đứng trước ký túc xá nam.

Harry ho khan, em đã từng cùng bạn thân kể về những việc xảy ra tại giới Muggle, bao gồm cả việc em từng bị Dudley nhốt vào buồng vệ sinh và bị đổ keo nước lên đầu.

Cho dù keo nước có dính lên tóc em, nhưng tóc em vẫn thủy chung cứng như cũ.

Đương nhiên chuyện này cũng chỉ để chọc cười nữ phù thủy nhỏ, vì cô đang khóc thút thít nên mới nhắc tới, nhưng không nghĩ tới mục đích của Harry đã đạt được, Hermione thế nhưng cười không ra tiếng, liên tục cảm thán tên anh họ của em hẳn là từ nhỏ đã có bệnh.

Lúc đó Hermione vẫn luôn được người nhà bảo bọc chặt chẽ mười phần khiếp sợ.

“Nếu khi nãy bồ không xuất hiện, tớ có lẽ đã xông vào màng phòng ngự của ký túc xá rồi” Hermione lo lắng nói.

Harry nheo mắt, lẳng lặng nghe bạn tốt nói.

Chờ đến khi hai người đến được phòng sinh hoạt chung, quả nhiên là trống không: “Không lẽ chúng ta đã bỏ lỡ__”

Chưa đợi em nói xong, tiếng thét chói tay của Hermione đã ra tay đánh gảy: “Ha..ha..ha Harry, đồ vật trên người bồ là như thế nào?”

Hermione hoảng sợ, thiếu điều suýt chút cắn phải lười mình.

“?” Harry nghi hoặc cúi đầu, nhìn thấy trước ngực mình là mặt dây chuyền có gia huy Malfoy, ngoài ra còn có cái huy chương màu đen kia.

Hermione gần đây đang đắm chìm trong việc nghiên cứu ma thuật luyện kim và vẫn luôn tìm hiểu về gia huy của các quý tộc giới pháp thuật, bởi vì gia huy của quý tộc chính lầ một huyết phép bảo vệ bọn họ, cho nên cô muốn mượn vật này để bắt đầu nghiên cứu thuật luyện kim.

“Bồ ngày hôm qua không hề nói với tớ về mặt dây chuyện có hoa văn này!” Bởi vì hôm qua Harry có đưa tin, nên nàng có biết là giáo sư Snape cùng tên rắn độc kia có tặng cho em một ít đồ vật phòng bị, nhưng lại không nghĩ tới… có mang tính chất của gia tộc…

Harry mờ mịt nhìn bạn tốt: “Ron không có nói gì về việc này có vấn đề gì mà…”

Hermione thiếu chút muốn nhào vào bệnh xá lập tức bóp cổ Ron, chuyện này mà không tính là có vấn đề sao?

Cô lần nữa nhìn về phía bạn tốt, đột nhiên lại nghĩ tới bạn thân của mình ở trong một mức độ nào đó, quả thật có quan hệ với gia tộc kia.

Khó khăn ho một tiếng, lại gian nan điều chỉnh biểu tình kinh sợ của mình: “Không có… cái này…”

Lúc này cô cũng đành nhắc nhở em về chuyện này, tuy rằng trong lòng vẫn không vui, nhưng biểu hiện hôm qua của Malfoy được tính là tạm được, chứng minh gã đối với Harry vẫn có chút quan tâm.

Cũng là vì đứa con đỡ đầu vừa đáng yêu vừa lễ phép kia của cô, nhớ đến đứa nhỏ dù đang đối mặt với hiệu trưởng Dumbledore vẫn không có biểu cảm thất kính gì, Hermione vẫn là tán thưởng trong lòng, sau đó liền cho mình chính là mẹ đỡ đầu của bé.

Vì không để đối phương hoài nghi, Hermione gượng gạo đổi đề tài: “Harry, bồ phải mau viết thư cho chú Sirius, phải nói cho chú ấy những việc đã xảy ra”

“Thôi bỏ đi” Harry cũng quá mệt mỏi, không để ý đến đề tài đã bị dời đi, nhìn nhìn bốn phía.

“Mới nói sẹo của tớ đau, chú ấy đã đến nước Anh này, vậy tớ mà nói là có người giúp tớ báo danh tham gia Tam Pháp Thuật, chú ấy không lập tức đột nhập vào lâu đài mới lạ”

“Chú ấy hi vọng bồ sẽ nói cho chú ấy” Thái độ Hermione nghiêm hẳn lên: “Mặc kệ như thế nào, chú ấy nhất định phải biết về những chuyện này”

“Biết như thế nào?” Vẻ mặt Harry như không còn gì để luyến tiếc.

“Harry, chuyện này giấu không được đâu” Hermione nghiêm túc: “Cuộc thi này thật sự rất nổi tiếng, bản thân bồ cũng nổi danh, <<Nhật báo tiên tri>> mà không nhắc đến bồ mới là lạ, hơn phân nửa những cuốn sách nổi tiếng đều có tên bồ. Tớ khẳng định chú Sirius sẽ rất vui khi nhận tin này từ bồ”

“Được rồi, được rồi, tớ sẽ viết thư cho chú ấy” Harry bất đắc dĩ đáp, hai người nhanh chóng rời khỏi phòng sinh hoạt chung, di theo hướng của bức họa sau lưng: “Ngay tối nay”

Vừa mới đặt chân ra khỏi phòng sinh hoạt chung, liền thấy được một học trưởng đang vội vàng chạy tới, hắn  thấy Harry liền đi chậm lại, trên mặt không che giấu biểu tình chán ghét, mắng nhỏ một tiếng: “Thứ đê tiện”

Harry cúi thấp đầu, có vẻ uể oải, nhưng chưa đợi hai người bọn họ đáp trả, học trưởng kia đã loạng chạng đụng trúng bức hoa Fat Lady mà dừng bước.

Fat Lady cực kỳ bất mãn với thái độ bốc đồng của niên trưởng nọ, bà không ngừng nắm hắn thô lỗ, dẫn đến sự hiếu kỳ của một vài bức họa khác.

Học trưởng nọ cong lưng, hung hăng xoa mũi mình, có chút hoảng sợ nhìn về bóng lưng dần khuất của Cứu Thế Chủ.

Hắn, hắn, hắn vừa thấy gì thế này! Mặt dây chuyền có gia huy Malfoy! Ma văn cường đại lại vô cùng mỹ lệ.

Merlin a! Cha ơi, Cứu Thế Chủ và gia tộc Malfoy vậy mà thật sự muốn liên hôn! Đây cũng không phải âm mưu của Malfoy và lão hồ đồ Dumbledore!

Quý tộc Gryffindor từng có một nhà luyện kim cường đại bắt đầu hoảng sợ.

Nói thật ra ở Gryffindor, không phải ai cũng tôn kính vị Phù Thủy Trắng này, cuối cùng vẫn có ích lợi của vài người bị gây trở ngại.

Học trưởng kia vuốt chiếc mũi đang đỏ ửng của mình, từ bỏ ý định quây về ký túc xá lấy sách giáo khoa, vội vàng đi viết thư, thông báo cho cha mình.

Đương nhiên, bọn Harry còn đang vội vàng né tránh đều không phát hiện hành vi kỳ lạ này.

Hermione cắn cắn môi, nhìn về học trưởng đang chạy về phái bức họa ở đằng sau, lại nhìn Harry tâm tình đã xấu đi rất nhiều: “Harry, đừng buồn, bọn họ sẽ biết đây không phải lời của bồ”

“Nhưng hiện tại bọn họ không nghĩ như vậy, Hermione”

Hermione thở dài một hơi: “Harry, đừng nghĩ về nó nữa, chúng ta đi ăn sáng trước đi, bụng tớ đang kêu gào rồi này”

Nữ phù thủy đầu xù giờ chỉ muốn giúp bạn tốt tránh khỏi nỗi buồn vô nghĩa, cô biết điều này sẽ khó, nhưng chỉ vì buồn chán mà vô tri làm người khác thương tâm chính là lãng phí thời gian.

Hai người lại rẽ vào một ngỏ nhỏ, vô tình chạm mặt một nữ sinh tóc vàng xinh đẹp.

Cô gái kia đương nhiên thấy hai người, vậy mà có chút hưng phấn, cô nàng là một Hufflepuff thuộc một phần tử nhỏ không vì sự việc kia mà chán ghét Harry.

Hiện tại Harry gần như bị cả nhà Hufflepuff ghét bỏ, kẻ cả chủ nhiệm khoa Hufflepuff cũng vậy.

“Chào Harry…”

Theo âm thanh chào của cô nàng, tiếng vang vọng cũng tràn tứ phía.

“?”

Harry ngây người, Hermione cũng ngây người, tuy nhiên Harry là vì không hiểu sao giây trước cô gái kia còn hưng phấn chào em, giây sau liền có biểu tình khiếp sợ mà đâm vào tường, còn Hermione là vì không biết cách nào giấu đi ý nghĩa của mặt dây chuyền Harry đang đeo.

Harry im lặng nhìn bạn thân, Hermione cũng trầm mặc nhìn lại em.

Giây tiếp theo, cô quả quyết kéo cánh tay Cứu Thế Chủ mắt xanh, đi vòng qua Hufflepuff đang che đầu ngồi xổm.

“Hermione…?”

Hermione thoáng quay đầu nhìn bạn tốt mỉm cười: “Sẽ bỏ lỡ bữa sáng đấy Harry, với lại tớ tin tiểu thư Jesse sẽ đối tốt với bản thân thôi”

Harry vẫn còn khó hiểu: “Hả? Nhưng mà Hermione, cậu không thấy lạ à? Vi sao cô ấy và cả vị học trưởng kia đều lại đụng phải tường?”

Đặc biệt là sau khi thấy mình rồi mới như vậy, đây không thể nào là ngẫu nhiên được.

“Thật sao?” Hermione trả lời vô cùng tự nhiên, có chút mơ hồ nhìn Harry, cô thật sự không có chú ý, lại nhìn đến Harry, tiếp tục nói: “Học trưởng kia khi nãy chỉ là không cẩn thận mà thôi”

Nhưng mà… Harry hướng cặp mắt xanh nhìn về phía nữ phù thủy tóc xù.

“Jesse cũng vậy!” Hermione chắt như đinh đóng cột mà trả lời, thuận tiện vòng qua một học sinh bị hấp dẫn bởi nét mặt gấp gáp của cả hai.

“Bang…” Học sinh nọ hoảng sợ mà ngã xuống cầu thang.

“Chậm lại, Hermione…”

.

.

.

Chờ đến khi hai người đến cử lớn của Đại Sảnh Đường, cả hai đã thành công dọa sợ đến sáu người.

“Ha…Harry, mau vào thôi, không thì bánh mì sẽ nguội mất!” Mạnh mẽ đánh gãy lời muốn nói của Harry, cô đẩy mạnh em vào đại sảnh.

Hiện giờ quan trọng nhất là làm càng nhiều người biết đến việc Harry đã được nhìn nhận, lôi kéo càng nhiều người giúp hai người họ nhận rõ bản thân thân… Không đúng, là giúp Harry nhận rõ bản thân!

Trong phòng có tiểu tinh linh duy trì ma lực, bánh mì làm sao có thể bị nguội!

Harry có chút bất đắc dĩ, em cảm thấy một buổi tối vừa trôi qua, ai cũng hành xử vô cùng kỳ lạ, kể cả người bạn thân luôn được mệnh danh là thông minh cũng vậy.

Không đúng, từ ngày hôm qua đã như vậy rồi, tất cả đều kỳ lạ, em lại chán nản búng búng huy chương và mặt dây chuyền trên ngực.

Ngày hôm qua em cũng không nghĩ mình sẽ đeo lên, nhưng Ron luôn yêu cầu em mang theo, đề phòng vài người có ý xấu mà lén lút hạ chú.

Harry ngoan ngoãn tùy ý để bạn tốt đẩy mình vào trong đại sảnh, sau đó liền phát hiện mọi ngươi đều đang nhìn chính mình.

Em cũng không biết, tát cả đều đang chờ em xuất hiện, rốt cuộc mọi tuyển thủ đều đã xuất hiện, chỉ trừ mỗi em là không đúng giờ mà có mặt tại bàn dài mà thôi.

Nói thật là nhóm học sinh đối với chuyện này của Cứu Thế Chủ là tâm tình hỗn loạn, dù sao em cũng đã nổi danh khắp Châu Âu là Cứu Thế Chủ, đã vậy còn là học sinh Hogwarts.

Mọi người đều đang rất khinh bỉ hành vi gian lận của em, nhưng cũng hi vọng em sẽ thắng… chí ít thì đừng thua quá thảm.

Nhìn đến hai đồ vật rõ ràng không thuộc về em lại nằm trên người em, bàn dài của Slytherin dừng lại vài giây, sau đó lại như không có việc gì buông xuống dao nĩa trên tay.

Không chỉ có mỗi mình chủ nhiệm khoa đang nhìn đỉnh đầu họ chằm chằm đâu…

Còn có Malfoy…

Giáo sư Snape lẳng lặng ngồi trên ghế giáo sư, nhìn Cứu Thế Chủ mắt xanh bị đẩy mạnh vào trong đại sảnh, bâng quơ nhìn về chiếc huy chương đang ở trước áo choàng phù thủy của Harry, lại nhìn sang Malfoy quen thuộc đang rất tiêu chuẩn ở bên cạnh, không nói gì đứng lên kết thúc bữa sáng sớm hơn tầm nửa giờ.

Tha thứ cho người nào đó cũng không đến mức ngu xuẩn đến mức tự cho mình là lợi hại mà không sử dụng đồ vật ông đưa, mà con trai đỡ đầu của mình, Draco, xem ra hai đứa ở chung cũng không tồi, vậy thì con khổng tước kiêu ngạo nào đó còn đang ở văn phòng của ông có thể đi rồi. Chủ nhiệm khoa rắn khẽ thở một hơi.

Mà học sinh Durmstrang đang ngồi ở bàn dài Slytherin đồng loạt trừng lớn hai mắt, nhìn đến giáo sư Karkaroff ngồi ở ghế giáo sư cũng đang ngây người.

Khóa học đầu tiên của bọn họ là ghi nhớ toàn bộ những gia huy của quý tộc Châu Âu, không có khả năng sẽ không biết về biểu tượng của Malfoy, huống hồ sản nghiệp của Malfoy ở nước Đức lại nhiều như vậy.

Dọc theo đường đi, Harry vô cùng lo lắng và đề phòng, nhưng nhìn đến Slytherin không có phản ứng gì, em nhẹ nhàng thở ra, thẳng tắp đi thẳng đến bàn dài Gryffindor, em không muốn đứng ở cửa, nhìn trông rất ngốc.

Khoảng khắc em quay đầu về bàn dài Gryffindor.

“Phụt…” Một nữ sinh Beauxbatons phun ra một ngụm nước trái cây, vừa ho khan vừa kéo tay bạn tốt.

Bạn tốt của cô hiện nhiên cũng vô cùng xinh đẹp, tóc dài màu bạch kim hao hao giống Malfoy, cô chính là Fleur Delacour, người có dòng máu Veela, Fleur đối với bạn tốt của mình có phần tức giận: “Làm sao vậy?”

Bộ dạng tức giận của cô cũng rất đẹp… Những nam sinh vẫn luôn lén lút nhìn trộm có chút thần hồn điên đảo.

Nữ phù thủy còn đang khiếp sợ đã không thể quan sát biểu cảm tức giận của bạn tốt, cô vô cùng vô lễ mà chỉ vào Harry, lại chỉ tới Malfoy, ghé sát Fleur, và ra hiệu cho cô thấy.

Fleur ngừng con dao trên tay, nhìn về hướng bạn tốt đang khua tay múa chân, ngay lập tức con dao rớt xuống khăn trải bàn, may mắn là khăn trả bàn khá dày nên đã không tạo ra âm thanh lớn.

Harry đang cúi đầu, vừa ổn thỏa cho bản thân một vị trí xong xuôi, liền cảm thấy không ổn.

Vì sao mà Slytherin và hơn phân nửa Ravencaw đều đang nhìn em…

Một ít học trưởng Gryffindor đang nhìn về những người kia, thấy lạ liền nhìn về phía ngọn nguồn, tức khắc hơn phân nửa liền run rẩy, đồ ăn trên tay cũng rớt xuống, lãng phí hết quá nửa.

Ở đây có không ít nữ sinh đã từng tỏ tình với Harry hay Draco phát ra âm thânh khóc than nho nhỏ.

Đối với tin đồn hai người ở bên nhau thì cũng thôi đi, vì Harry nhìn thế nào cũng không có bộ dáng đó, cho nên bọn họ vẫn rất yên tâm, không nghĩ tới… Harry lại tiếp nhận trở thành phu nhân Malfoy tiếp theo của Malfoy… Đây là đã xác lập quan hệ rồi!

Đây cũng là minh chứng… Hai người bọn họ thật sự yêu nhau…

Một ít nam sinh cũng than khóc…

Đại sảnh nhất thời hỗn loạn cực điểm, so với đêm qua việc Harry trở thành tuyển thủ thứ tư không hề thua kém.

Harry đã mờ ảo biết gì đó quay sang nhìn Hermione đang cười mỉa, lại nhìn đến Pansy đang cực kỳ thương tâm ôm lấy Malfoy, lại có chút hoài nghi mà hỏi Hermione: “Hermione, bọn họ làm sao vậy, tớ có gì lạ sao?”

“…” Hermione im lặng, không biết nên trả lời em thế nào.

Đột nhiên sau lưng Harry truyền tới một âm thanh, nó không quá lớn, nhưng cũng khá vang dội, chắc là nên gọi là ‘âm thanh lớn’: “Harry…”

Thanh âm này lười nhác nói: “…Mặt dây chuyền dùng sai rồi!”

Mặc dù không muốn thừa nhận lời nhắc nhở của Malfoy, nhưng Harry vẫn tiếp nhận sự tốt bụng bất ngờ này, hơi nghiêng đầu nhỏ giọng nói: “Cảm ơn…”

Draco có chút phiền muộn gật gật đầu, đứng lên đi ra đại sảnh, mang theo những Slytherin năm tư một lời cũng không nói rời đi. 

HẾT CHƯƠNG 6

[HP] Nếu Scorpius Là Do Harry Sinh – Chương 5


EDITOR + BETA: YING

-o0o-

Còn chưa đợi Harry phản ứng, bàn dài Slytherin đã phát ra một tiếng vang lớn.

_______

Ghế dựa của Vương tử Slytherin lần nữa bị lật đổ, lần gần nhất khiến gã thất lễ như vậy là vì người thừa kế chưa rõ thật giả kia xuất hiện, còn lần này…

Một nạn nhân khác trong những lời đồn đại mấy ngày nay dùng vẻ mặt không tin tưởng nhìn Cứu Thế Chủ, gã gần đây đều bị cha mẹ giáo huấn, đối với yêu cầu kết giao bạn bè này, gã đã buồn bực rất lâu, còn lâu gã mới cùng mấy con sư tử ngu ngốc Gryffindor kết giao.

Chính mình nói Cứu Thế Chủ ngốc, nhưng không ngờ mình có thể ngốc đến thành dạng này.

Mấy ngày nay, không có một Slytherin nào bỏ phiếu cho chiếc cốc lửa cả, vì bọn họ biết Tam Pháp Thuật là cuộc thi nguy hiểm đến nhường nào.

Nghĩ đến đây, mặt Draco tối đến mức rối tung mịt mù, gã không màng hình tượng, ở trước mắt bao người, lớn tiếng quát về phía Harry đang ngây dại: “Harry Potter! Cậu có ngốc không? Cho dù đầu óc cậu không tốt như người bình thường đi, thì cậu cũng nên biết là không nên tham gia loại hoạt động thi thố nguy hiểm này chứ?”

Tuy rằng ngoài miệng luôn không thừa nhận Cứu Thế Chủ là phu nhân tương lai của Malfoy, nhưng trong lòng Draco cũng đã phần nào nhận định thân phận của Harry, và nếu đã vậy, thì là người của Malfoy, nhất định phải lấy Malfoy làm trọng!

Nhóm người bị Quý tộc Bạch kim dọa sợ:… Nhất định là lo lắng rồi!

Đúng là biệt nữu lo lắng mà, cuối cùng hai người này cũng có thể nắm tay nhau bước vào cung điện hôn nhân rồi, không những thế, mạch suy nghĩ của Cứu Thế Chủ quả nhiên khó hiểu…

Học sinh của Beauxbatons và Durmstrang cái gì cũng không biết: Người thừa kế tương lai của gia tộc Malfoy của Anh Quốc cùng Cứu Thế Chủ có cảm tình tốt đến vậy sao?

Khoan đã, giờ không phải là lúc để bát quái! Học sinh trong Đại Sảnh ai cũng sôi nổi, trừng mắt nhìn đến tuyển thủ thứ tư.

Đây nhất định là gian lận, thật không dám nghĩ đến Cứu Thế Chủ có thể xấu xa đến thế!

Harry ngồi yên, đến cả lời mắng từ người em luôn căm ghét vẫn không thể đánh thức em, cảm giác được cả Đại Sảnh đường nhìn mình, em hoàn toàn chết lặng, em nhất định là đang mơ, nhất định là nghe lầm.

Không có tiếng vỗ tay như những tuyển thủ khác, Đại Sảnh lần này chỉ có những âm thanh nhiễu loạn, một ít học sinh còn đứng lên, chăm chú quan sát em, ánh mắt chứa sự tò mò, khinh thường, chán ghét và cả thất vọng.

Cản bản là không có một chút thiện cảm nào, cảnh tượng này khiến Harry rùng mình một cái, em khẳng định là điên rồi, nếu không thì sao lại tưởng tượng ra cảnh tượng này?

Em nhìn về phía vị giáo sư đang đứng trên kia, người từ khi em bước vào Giới Pháp Thuật đã giúp em rất nhiều.

Hiệu trưởng Dumbledore cau mày, cùng với các giáo sư và người của Bộ Pháp Thuật nhỏ giọng bàn chuyện, giáo sư McGonagall và giáo sư Snape mặt đều đã đen lại, vô cùng vội vàng.

Tuy nhiên Harry vẫn còn chìm trong hỗn loạn không thể nhìn tới vị giáo sư luôn luôn ghét mình đang lo lắng lén lút nhìn mình lo lắng.

Harry xoay người, nhìn Ron và Hermione, một bàn toàn Gryffindor đều đang khiếp sợ mở to miệng nhìn em.

“Tớ không có bỏ phiếu” Harry mờ mịt nói: “Các cậu biết rõ tớ không có mà”

Em mấy ngày nay luôn cùng hai bạn tốt sinh hoạt, thậm chí đến đi vệ sinh cũng là đi cùng Ron, em không thể nào có thời gian để bỏ phiếu cho chính mình.

Hai người bạn thân cũng mờ mịt nhìn em, Hermione lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt ngờ nghệch.

Ở bàn lớn trên kia, Dumbledore đi đến kết luận cuối cùng, ông đứng thẳng người, gật đầu với giáo sư McGonagall, không màng đến sắc mặt đen của bà.

“Harry Potter!” Ông kêu: “Harry! Con lại đây đi!”

Hermione và Ron nhìn nhau, nhẹ nhàng đẩy Harry: “Harry, đi đi”

Đứng lên trong sự hoảng loạn, Harry gần như bị vấp ngã vì áo choàng của em bị vướng lại.

Con đường kia dường như không có điểm cuối, bàn cao kia lại như không thể với tới, em cảm giác được rất nhiều ánh mắt đang nhìn em, và trong đó lại chỉ toàn ác ý.

Những âm thanh hỗn loạn ngày càng nhiều, những tiếng bàn tán gần như làm đầu Harry phát nổ, lần đầu tiên em cảm thấy cảm kích quý tộc Slytherin kia, cho dù gã hiện tại vẫn đang khịt mũi khinh thường, nhưng những Slytherin khác đều an tĩnh, bọn họ chỉ ngồi yên, làm em có ảo giác là mình thật sự là người được chọn.

Một học trưởng Slytherin đã không thể nhịn nữa, hắn nhìn về phía Bạch kim Vương tử còn đang đứng, nói thật chỉ cần Harry để ý sẽ phát hiện, đối thủ một mất một còn của em đang trong tình trạng rối loạn vô cùng.

Slytherin như có như không nhìn về Vương tử Bạch Kim và Cứu Thế Chủ mắt xanh, lập trường của họ đã tỏ, họ không muốn đắc tội với phu nhân Malfoy tương lai.

Quả nhiên tin đồn cả hai người họ đang ở bên nhau không phải là giả.

Vì vậy trong tương lai, lời đồn càng thêm lan rộng, Chúa Cứu Thế đối với những tin đồn này luôn thập phần khinh thường Slytherin…

Hừ, khinh thường mà nói, các ngươi cũng đang trong sáng ngoài tối mà thăm dò bọn họ mà thôi…

Chưa đợi em đi đến chỗ của Dumbledore, thanh âm vẫn luôn ngạo mạn vang lên, nhưng thay vào sự xao lãng thường ngày, là sự nghiêm túc.

Draco trừng đôi mắt xám nhạt, nhìn về phía người hiệu trưởng được cha và gã đánh giá là điên: “Hiệu trưởng, ngài từng nói qua sẽ có giới hạn tuổi tác, vậy kết quả này là gì, phiền ngài cho tôi một lời giải thích!”

Dumbledore có chút bối rối, trên mặt ông không có biểu tình kỳ lạ, chớp mắt một cái, trên mặt đã mất đi nụ cười, ông rối loạn trả lời: “Lỗi của thầy, hẳn là ma pháp đã xảy ra điểm sai sót nào đó”

Đôi mày Draco nhăn lại, gã thong thả nói: “Vậy thì hiệu trưởng, tôi không đồng ý, danh sách này phải bị bác bỏ, ngài không thể vì ma pháp xuất hiện sai sót của ngài mà đẩy một kẻ đáng chết vào hoàn cảnh nguy hiểm! Đây chính là nguyên nhân khiến cậu ta ngu ngốc đến mức không thể đo lường năng lực cả thân mà chạy đến ghi danh…”

Nói xong câu cuối cùng, Draco còn nghiến răng nghiến lợi, điều này đủ để chứng tỏ gã đối với em có bao nhiêu chán ghét.

Slytherin:… Đúng là con của chủ nhiệm khoa… Gần như đạt đến trình độ độc miệng của cha đỡ đầu mình rồi…

Gã mặc kệ Harry có phải là người ghi danh vào cuộc thi hay không, nhìn bộ dạng ngờ nghệch đó đã đủ hiểu chuyện này không liên quan đến em rồi, hơn nữa em cũng không có năng lực đó, vậy thì chỉ có thể là ma pháp sai sót thôi.

Kiên quyết muốn đưa Harry ra khỏi trận thi đấu nguy hiểm này, chết tiệt, gã cũng là vì quá thích đứa trẻ Scorpius có lễ nghi mười phần hoàn mỹ kia mà thôi.

“Thầy thực sự xin lỗi, Malfoy” Dumbledore nhìn Harry, lại nhìn đến người đang kiên quyết muốn Harry rời cuộc thi, trong lòng như đã tỏ: “Không thì con nghỉ ngơi một chút đi, thầy và mọi người sẽ thảo luận một chút, kể từ khi lần đầu tiên tổ chức, chưa bao giờ có tình trạng bốn tuyển thủ tham gia…”

Ngay lúc Malfoy cất tiếng, bước chân của Harry đã dừng lại, em rất ngạc nhiên khi nghe được gã che chở, lại từ đó nảy sinh ra một cảm giác an tâm kỳ diệu, có lẽ nhiều năm qua em đã bị lừa quá nhiều lần…

[ Ví dụ như các kế hoạch khiến Harry gặp rắc rối với các giáo sư ] nhất định gã vẫn còn ý xấu!

Hừ…

Draco nghe Dumbledore nói, trong lòng đoán được ắt hẳn có biện pháp giải quyết, sắc mặt lúc này mới tốt hơn được một chút, gã vòng qua bàn dài, đi đến trước mặt Harry vẫn còn đứng ngốc, trầm giọng nói: “Đầu sẹo, cậu nợ tôi một ân tình!”

Cả hai dọc theo bàn giáo sư tiến về phía trước, khi vừa bước qua giáo sư Snape, ông diện vô biểu tình cùng Harry nhìn nhau vài giây.

Đằng sau hai người họ, Snape trừng mắt nhìn con trai của mình, thật là, gã không thể nào tỉnh táo hơn sao? Quả nhiên vẫn là nên tiếp tục hình phạt mà.

Harry trở lại với ký túc xá Gryffindor trong sự mệt mỏi một lần nữa, đứng trước cửa ký túc xá, em đột nhiên nhớ đến khi nãy giáo sư Snape cùng hỗn đản Malfoy cho mình hai món đồ, lấy từ trong tay áo ra một cái huy chương màu đen và một mặt dây chuyền màu bạch kim, em không khỏi nhớ tới việc khi nãy…

Giáo sư Snape đứng ở cửa phòng hiệu trưởng, dùng ba phút để mắng Harry từ đầu đến đuôi bằng những bộ phận thần kỳ của động vật.

Harry bị mắng tới run rẩy, lúc này giáo sư Snape mới quét mắt nhìn em từ đầu đến chân lần nữa, thở một hơi, từ ống tay áo của áo choàng phù thủy lấy ra một cái huy chương, nhét vào tay Harry: “Mau mang theo đi, mạng cậu đáng quý hơn thứ nhỏ bé này nhiều”

Sau đó liền xoay người rời đi, cũng không để ý đến con trai đỡ đầu của mình.

Draco nhìn nhìn huy chương rồi lại nhìn bóng lưng của cha đỡ đầu, gã kinh ngạc nói: “Không nghĩ tới cha đỡ đầu lại xem trọng cậu như vậy”

Harry bị mắng một trận liền tức giận, nghe gã nói xong liền thắc mắc hỏi: “Đây mà là xem trọng sao? Một cái huy chương nhỏ?”

Dùng ánh mắt xem ngu ngốc nhìn Harry, Draco đáp: “Đầu sẹo, cậu không biết đồ trên người cha đỡ đầu có bao nhiêu giá trị đúng không? Đồ cậu đang cầm trên tay được lấy từ một nhà luyện kim, nghe đâu có thể né chú chết chóc, dù không phải là giá trị vĩnh viễn, nhưng nó có thể đem cả tòa lâu đài Hogwarts này mua lại đấy”

Harry nghe đối thủ một mất một còn nói, tay cầm huy chương run cả lên: “Đợi đã… Nó đáng giá đến mức đó sao…”

Nhưng mà, tại sao lại đưa cho em chứ?

“… Lúc đó nhà luyện kim đó nói đây xem như quà sinh nhật cho cha đỡ đầu của tôi…” Nói đến đây, Draco nhịn không được nhướng mi: “Nhưng mà sau này không thể nào tìm được cái huy chương này, tôi còn tưởng cha đỡ đầu ghét bỏ hoa văn của nó, vì vậy không chịu mang theo trên người…”

Harry chuyển tay cầm đồ vật đáng tin cậy nhưng thoạt nhìn bình thường này, em cảm giác được trọng lượng của nó ngày một tăng, đột nhiên nhớ đến thời điểm còn học năm ba.

Lúc đó giáo sư Snape phát hiện bọn họ bị tấn công, không màng tất cả đem em cùng bạn tốt bảo hộ, mặc kệ kẻ địch là ai, vẫn đứng trước mặt bọn họ, tạo ra một lá chắn an toàn.

Em mím môi, lần đầu tiên cảm thấy mình đã quá phận, trong ba năm, thậm chí là bốn năm tới luôn nói xấu giáo sư Snape… Nhưng mà nếu ông có thể tự sửa bản tính độc mồm của mình thì thật tốt…

Cả hai rời đi, hướng về phía ký túc xá, đây là một trong những lần hiếm hoi hai người ở chung mà không xảy ra xích mích, xem như là một mở đầu tốt đi.

Trầm mặc đi cùng nhau, cuối cùng cũng đã đến đường phân tách của ký túc xá Gryffindor và Slytherin.

Thật tốt, cứ như này mà tách ra đi.

Harry suy nghĩ muốn trực tiếp rời đi, giữa em và Malfoy vốn cũng không có quan hệ gì để nói lời tạm biệt, nhưng mà không ngờ người kia lại gọi em lại.

“Potter” Lười biếng mở miệng, Draco nhìn về người còn thấp hơn gã nửa cái đầu, lửa giận trong người cũng biến mất, Harry chắc chắn sẽ phải tham gia thi đấu rồi, vậy thì giờ cũng chỉ có thể hi vọng em đừng thua quá thảm.

Thầm suy nghĩ về các tuyển thủ khác, ai cũng đều hơn người đang đeo cái kính buồn cười này đến ba tuổi, Draco bỗng chốc đen mặt không ít.

“Đừng thua quá thảm… Này” Draco cũng lấy ra một mặt dây chuyền từ ngực mình, mặt hoa văn của nó được điểm xuyến những đường nét tinh tế, mơ mơ hồ hồ có thể thấy được gia huy Malfoy, những hoa văn này rất mỹ lệ, cũng rất phức tạp.

Thật là, Malfoy mà…

Harry bình tĩnh kết luận.

Draco dùng hai nhón tay kep mặt dây chuyền, cười khẩy nói: “Harry, tôi không muốn sau trận đấu nghe được những thứ ‘nhìn đi, là tự cậu ta tìm chết, nên giờ mới thảm bại thế này’, nhớ đấy, và cầm đi, vật này có thể giúp cậu ngăn cản một ít công kích đấy”

Harry ngẩn cả người, trong một tối em đã nhận quá nhiều đả kích, đã sớm quên mất cách phản ứng sao cho phải.

Có thể nói, khi nãy giáo sư Snape đưa cho em cái huy chương kia, thì có thể xem là giáo sư quan tâm học sinh, mà không đúng, không đời nào giáo sư sẽ quan tâm đến tình trạng này… Như vậy, chuyện này là…

Draco đem mặt dây chuyền ném vào tay Harry, sau đó xoay người rời đi.

Để lại Cứu Thế Chủ mắt xanh cùng một ‘khoản tiền’ lớn trên tay, em cũng không hề nghĩ sẽ có thể nhận được nhiều giúp đỡ đến từ Slytherin như vậy.

Nhưng mà, Harry hoàn toàn không biết Draco làm như vậy vì có mưu đồ, món vật kia không chỉ có năng lực phòng hộ, mà hơn nữa, sản nghiệp của Malfoy trải dài khắp Châu Âu, nước Pháp thì có gia tộc Delacour [ gia tộc của Fleur Delacour ], Đức thì là gia tộc Krum [ tương ứng là gia tộc của Victor Krum ], còn ở Anh Quốc thì gia tộc Diggory có sức ảnh hưởng nhất định, cả ba đều có cùng mối quan hệ kinh tế với Malfoy.

Như vậy, đưa cho Harry Potter mặt dây chuyền kia, đồng nghĩa với việc ngầm thừa nhận thân phận của em, gã tin tưởng ba phù thủy kia ắt hẳn sẽ biết tốt xấu.

Được thế lực của Malfoy âm thầm bảo hộ, Harry vẫn như cũ không hiểu hay biết gì…

Draco diện vô biểu tình về phòng ngủ dù đã biết được sẽ có một trận tinh phong huyết vũ diễn ra vào ngày mai .

Hiện tại quan hệ giữa Harry Potter và gia tộc Malfoy khẳng định cả Giới Pháp Thuật đều biết… Vậy thì chuyện công bố chỉ là sớm muộn, tất cả cũng chỉ vì Malfoy gia tộc! Draco nghiến răng nghiến lợi trong âm thầm.

Đợi đã!

Tay Harry đã nâng lên, muốn mở cửa phòng ngủ nhưng rồi lại hạ xuống.

Đồ vật quý trọng như vậy, gia chủ Malfoy lại trực tiếp đưa cho giáo sư Snape…

Cái này… Nhất định phải là một mối quan hệ hữu nghị thân thiết vô cùng!

__Tại một thế giới khác.

Bị con khổng tước bạch kim lớn nào đó giữ lại một đêm khiến mình bỏ qua một liều thuốc quan trọng – giáo sư Snape không chút bủn xỉn hướng về phía ai đó phhun nọc độc.

Harry đã buông bỏ thành kiến với giáo sư Snape thầm cảm thán.

Harry, em thật sự quá đơn thuần!

Đột nhiên, trong ký túc xá truyền tới một vài âm thanh ồn ào, một tiếng rống phát ra, có vẻ là Ron.

“Không được, tại sao Harry vẫn chưa trở về, tớ phải đi tìm__”

Sau đó cửa liền ‘bành’ một tiếng mở ra, chàng phù thủy tóc đỏ nôn nóng chạy tới: “Là ai? Harry?”

“Ron? Có chuyện gì sao?” Harry đối với tiếng rống của Ron còn rất tò mò.

Vừa thấy bạn tốt, Ron đã vội vàng kéo em vào trong ký túc xá: “Harry, làm sao bây giờ, hiệu trưởng Dumbledore có cho cậu rời khỏi trận đấu không? Cái này nhất định là một âm mưu, ôi trời ạ, ai lại đáng sợ như vậy, ném phiếu bầu cho cậu vào Chiếc cốc lửa?”

“Những người kia bị ngốc sao? Cậu cùng bọn tớ cả ngày đều ở cùng nhau, làm sao có thể đêm tên tớ ném vào Chiếc cốc lửa, rõ ràng là có người muốn hại cậu!”

“Harry!”

Harry cười toe toét, em vẫn quen thói trực tiếp quan tâm của Gryffindor thay vì cứ biệt nữu quan tâm như Slytherin, mà Ron còn đang mơ màng ngốc nghếch không vui cũng không còn, tuy là em không thể giống giáo sư Snape và gia chủ Malfoy có mối quan hệ thân thiết bền chặt như vậy, nhưng em và bạn tốt vẫn có mối quan hệ không tồi đâu.

Em nói ra mọi chuyện về hai món đồ vật vừa có cho Ron nghe, bao gồm cả chuyện giáo sư Snape và Malfoy làm thế nào đưa đồ cho mình.

Ron một bên nghe, một bên nghiêm túc gật đầu.

Nếu bạn thân chỉ có thể tham gia, thì cậu chỉ có thể đứng một bên cổ vũ.

“Từ từ, Harry, cậu vẫn nên kiểm tra chút đi, lỡ như có ác chú thì sao?” Ron lo lắng hỏi.

Harry xua xua tay: “Những đồ vật đó vốn được đeo trên người bọn họ, và hai người đó cũng là vội vàng đưa cho tớ, nên sẽ không có vấn đề gì đâu”

Sau đó lấy ra hai món đồ, đồ vật lần đầu lấy được từ tay của Slytherin.

Vừa nhìn đến món đồ của Malfoy, sắc mặt Ron liền thay đổi: “Harry…” Nhưng nghĩ đến Malfoy chỉ là âm thầm tìm một thứ để đưa cho Harry, khả năng có lẽ gã cũng không có để ý đến mà thôi.

Ở Giới Pháp Thuật, đưa cho một người một món vật có gia huy của gia tộc, có nghĩa là đã chấp nhận đối phương là người của gia tộc mình.

Đối với người ngoài, đây có lẽ là vinh dự vô ngần.

Một Slytherin vừa cẩn thận vừa xảo trá đến nổi danh sao có thể phạm phải sai lầm này! Rõ ràng gã cố ý mà!

HẾT CHƯƠNG 5

[HP] Nếu Scorpius Là Do Harry Sinh – Chương 3


EDITOR: YING

BETA: YING

-o0o-

Sau cuộc hỗn chiến ngày hôm đó, Draco và Harry đều bị phạt cấm túc trong một thời gian dài. Tuy nhiên, dù đều là cùng bị giáo sư Snape phạt, thì tình huống của hai người đều khác hẳn nhau, thậm chí là tạo nên một sự đối lập.

_Hầm Hogwarts – văn phòng độc quyền của Giáo sư Độc dược_

Ai cũng biết, trưởng khoa của nhà rắn, Severus Snape, luôn luôn có sự thiên vị nhất định với những người thuộc Slytherin. Và bây giờ, Harry – người đã phải chấp nhận sự thật này giờ lại càng minh bạch hơn về điều đó.

Sắc mặt của Harry không tốt chút nào, rõ ràng đều là bị phạt, nhưng hình phạt giữa hai người lại khác nhau hoàn toàn.

Harry dùng bùa sửa chữa bao tay rồng một chút, tay em tương đối nhỏ, cho dù bao tay bị ém nhỏ lại thì vẫn có chút rộng.

Lóng ngóng lấy tơ của con nhện Châu Phi, rõ ràng con nhện đó hoàn toàn không hài lòng với hành động mạnh bạo của em, nó liên tục vùng vẫy để thoát khỏi bùa hôn mê, và rồi thành công trốn thoát, làm đổ một bình độc dược, biến sàn lớn thành một bãi hỗn lộn.

Và một học sinh khác cũng đang chịu phạt – Draco Malfoy, cố gắng nén cười, sau đó vui vẻ cùng thong thả đọc tiếp quyển sách trên tay.

Gã chỉ được yêu cầu là ngồi trên sopha mềm mại và đọc vài quyển sách thôi.

Hành vi cười khoái trá của con rắn Slytherin không thể qua mắt giáo sư Snape, người đang có tâm trạng khá tốt, và vị trưởng khoa được biết đến là độc miệng và thiên vị quá đáng, đơn giản chỉ ngoảnh mặt đi.

Sau lần đầu tiên lọ thuốc bị đổ, vị giáo sư độc dược đã luôn cau mày làm việc lại càng tối hơn.

“Nhìn xem, Cứu Thế Chủ của chúng ta đã làm gì này?” Giáo sư Snape cuối cùng cũng dời tầm mắt khỏi từ tấm da dê bị hào quang của xà vươn xé rách đến con nhện đang yếu ớt hấp hối trong tay Harry.

Sau đó tay em run nhẹ, cứng nhắc lấy tơ cho con nhện.

“Tôi cho rằng thứ đang đeo trên cổ em không phải là một vật trang trí, nó có thể cho em một vài hiểu biết, hiểu biết về hành động ‘lấy’ và ‘bóp'”

Sự mỉa mai trong câu nói không hề che đậy, điều đó càng làm Harry thêm xấu hổ.

Kinh nghiệm nhiều năm cho biết em nên im lặng vào lúc này, nhưng em vẫn không nhịn được mà trả lời: “Tất nhiên rồi, giáo sư, em không nghĩ rằng lượng kiến thức các giáo sư đã dạy em sẽ dễ dàng bị mất đi”

Quả nhiên sau đó nghe được câu trả lời.

Snape hừ một tiếng nhẹ, ông cười lạnh, thong thả nhả chữ: “Gryffindor trừ một điểm, không tôn trọng giáo sư”

Sau đó, ông viết một chữ T lớn trên một bài tập của Gryffindor, hành động vừa quyết liệt, vừa thanh lịch đó làm Cứu Thế Chủ không rét mà run.

Draco – người đang nhìn trộm Harry không thể không lộ ra chút đắc ý, gã đặt xuống cuốn sách từ năm nhất đã đọc xong, lười biếng tựa vào ghế, và cầm lên một quyển sách khác.

Cứu Thế Chủ nhìn Vương Tử Bạch Kim đang mỉm cười vui vẻ, và tầm mắt dời xuống chiếc ghế gã đang ngồi.

Khác biệt…

Cứu Thế Chủ mắt xanh vô cùng ủy khuất, em nhìn xuống chiếc ghế dưới mông mình, em đã tốn không ít công sức để trấn an chiếc ghế khi nãy gần như làm loạn khắp phòng, rốt cuộc, nó cũng đâu phải một con ngựa.

Sự hiếu động của nó làm em sâu sắc nghi ngờ giáo sư Snape đã ếm bùa nó.

Tuy nhiên, giáo sư Snape hoàn toàn không cho em thời gian để phát ngốc, chế chế giễu giễu vì con thú nhỏ kia lần nữa, Harry run run, ngoan ngoãn mà làm xong nhiệm vụ của mình.

Lần này, Cứu Thế Chủ hoàn toàn yên lặng, chuyên tâm lấy tơ.

Mà lần đầu tiên thấy Harry im lặng, Draco có phần kinh ngạc, gã không kiềm được mà nhìn em thêm mấy lần.

Rốt cuộc, từ khi bọn họ năm nhất, mỗi lần gặp mặt đều là mưa bão đẫm máu, thậm chí còn vài lần gây ra hỗn chiến giữa Slytherin và Gryffindor. Điều này đã khiến giáo sư McGonagall cân nhắc đến việc tách riêng chương trình học giữa hai nhà.

Chậm rãi ngẫm lại quá khứ, quả thật gã chưa từng thấy em yên tĩnh đến vậy.

Nhưng mà gã vẫn dừng lại việc nhìn trộm, chăm chú nhìn vào sách, hừ, đây không có nghĩa gã sẽ thay đổi suy nghĩ rằng em là một con sư tử ngu ngốc.

_Ọc ọc ọc.

Với cái bụng đang đói, Harry cả người bẩn thỉu mệt mỏi quay lại phòng sinh hoạt chung của Gryffindor.

Khi biết được nội dung hình phạt ngày mai, Harry tuyệt vọng có ý nghĩ dùng đến cấm chú để mang giáo sư Snape đi khỏi Hogwarts.

“Ngày mai là bóp mủ cho cóc!”

Em có thể đoán trước được bộ dạng không mấy sạch sẽ của mình ngày mai, và chắc chắn em sec trở thành trò cười của Malfoy, sau đó là cho cả toàn thể học sinh Slytherin.

_Ọc ọc ọc

Vứt đi những phiền muộn thuộc về ngày mai, khoảng khắc Harry đứng trước bức chân dung của Fat Lady, em nghiêm túc xem xét đến việc mì vào bếp lúc này, liệu giáo sư Lorris có xem đó như vi phạm nội quy không đi ra ngoài sau giờ giới nghiêm hay không?

Và rồi em quyết định, lê thân xác mệt mỏi của mình về phòng, trèo lên giường và ngủ.

Cạch một tiếng, cánh cửa mở ra trong tiếng lầm bầm của Fat Lady, nhưng ngạc nhiên thay, phòng sinh hoạt chung trống không.

“Harry” Ron, người đang gà gật trên chiếc ghế sofa màu vàng đỏ, nhảy lên ngay khi nhìn thấy Harry.

“Ron, tại sao cậu lại ở đây?” Harry mệt mỏi lẫn kinh ngạc nhìn người bạn thân nhất của mình.

Ron không ngừng lẩm bẩm về mức độ đáng sợ của việc lao động giáo dục của giáo sư Snape, cậu kéo em đến một chiếc bàn tròn, chỉ vào những món ăn có trên bàn, bên trên còn được rưới ít nước bí ngô.

Harry nhìn chăm chú, em có thể thấy được có rất nhiều món em thích, và điều đó khiến em có chút xúc động. Mặc dù những món ăn ấy khá hỗn loạn, em có thể thấy được món salad trộn và nước bí ngô trộn lẫn nhau, nhìn có chút bất đắc dĩ.

Ron kéo chiếc áo choàng có phần cũ kỹ của mình, nói: “Tớ thấy hồi chiều cậu ăn cũng không nhiều lắm, nên mới lén lút đem về một ít!”

“Cảm ơn cậu, Ron!” Harry chạm cái bụng rỗng của mình, hồi chiều vì muốn nhanh chóng hoàn thành hình phạt nên em chỉ ăn một ít bánh mì và rời đi.

Không để ý đến vẻ ngoài của những món ăn, em bắt cầm chúng và ăn ngon lành.

“Harry?”

Hermione người mặc bộ đồ ngủ, lén lút bước ra khỏi ký túc xá nữ, trên tay cầm cái giỏ tre nhỏ, trong đó có vẻ là thức ăn.

Cô đi đến trước mặt Harry, nhìn nhìn thức ăn trên tay em. Vừa văn lúc đó giọt nước bí ngô từ miếng thịt nướng nhỏ lên miếng thịt gà trên dĩa, bất đắc dĩ thở dài: “Các chàng trai!”

Cô đi về phía Harry, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tớ thấy bồ chỉ ăn một chút bánh mì rồi rời đi, vậy nên tớ có đem về một ít thức ăn cho bồ đây”

Dứt lời, cô lấy ra hai cái dĩa và một chiếc ly, chiếc ly chứa đầy sữa, và dĩa thì có nhiều loại thức ăn. Harry còn thấy được món salad, và mọi món đều được phân ra cẩn thận, không thể không nói, so với Ron, thì phần của Hermione đẹp hơn rất nhiều.

“Cảm ơn cậu”

Harry nghiêm túc cảm ơn hai người bạn, mặc dù em rất mệt, mặc dù thức ăn hai người bạn đã cố gắng giữ ấm bằng chú giữ ấm không ngon, nhưng em thấy mình rất may mắn khi đến được thế giới pháp thuật, nhập học Hogwarts, trở thành Gryffindor, có được rất nhiều bạn bè, hay thậm chí là cả một gia đình.

So với Harry đang xúc động, Hermione lại cố chút ấp a ấp úng, cô nàng khẽ di chuyển ánh mắt: “Xin lỗi bồ, Harry…”

Cậu bé mắt xanh nâng đầu nhìn cô, trong mắt đầy sự khó hiểu.

Hermione hít một hơi thật sâu và nói, “Tớ không nên ép cậu tặng chocolate cho Malfoy”

Còn khiến cậu bị phạt dưới hầm.

Mà còn là ở hầm của giáo sư Snape…

Mặc dù cô không đồng tình với cách xưng hô của bọn Harry với giáo sư Snape, hơn nữa cô còn dành cho vị giáo sư độc dược một sự tôn trọng nhất định, nhưng cô phải thừa nhận là giáo sư Snape ghét Gryffindor, đặc biệt là Harry Potter.

Nhưng trước khi nghe được câu trả lời từ Cứu Thế Chủ, cô đã nghe được tiếng cười ngây ngô của Ron, người vẫn luôn yên lặng.

“Nhưng Hermione, Malfoy cũng đã tặng chocolate cho Harry, ha ha ha ha, nghĩ đến bộ dạng cau mày chán ghét của cậu ta lúc làm chocolate thì__”

“Làm ơn đi Ron” Hermione trừng mắt “Cậu ta là Malfoy, phần chocolate kia có khả năng là được mua, với lại, cậu ta là kẻ sẽ luôn ngước mặt lên trời suốt ngày đem mình là trung tâm nữa”

Đánh giá phải nói là vô cùng tệ.

Trong ký túc xá của Slytherin, Draco đang mất kiên nhẫn rửa sạch chocolate còn dư hắt hơi một cái.

Chỉ có Zabini là hoảng sợ nhìn vào vật trong tay Draco: “Pansi chắc chắn sẽ khóc, cô ấy đã không nhận được chocolate của cậu trong nhiều năm.”

“Câm miệng lại đi, Blaise, trông cậu rất ngu đấy” Bạch kim vương tử đen mặt đem đống đồ bỏ vào bọc và quăng vào thùng rác.

Nghe cuộc nói chuyện của hai người bạn, Harry có chút chán ghét, em thè lưỡi nói: “Làm ơn đó Ron, Hermione, tớ còn sợ cậu ta bỏ thứ gì vào đó, hơn nữa sau sự kiện ở Đại sảnh đường lần trước, phần chocolate ấy đã biến mất”

Hermione và Ron liếc nhau một cái và không nói gì.

Harry buồn rầu gãi gãi mái đầu xù, ủ rũ nói: “Tớ không biết tương lai vì sao tớ cùng cậu ta lại ở bên nhau, nhưng bạn đời tớ muốn chính là…”

Không biết Harry đã nghĩ đến gì, em dừng lại và đỏ bừng mặt, sau đó là vùi đầu thấp hơn và tiếp tục ăn.

Dù thế nào, hình phạt hôm nay cũng đã kết thúc, Harry sửa sang chiếc áo choàng của mình và rồi nặng nè đi vào giấc ngủ trên chiếc giường ấm.

Thật ra, sự thật là thế này!

_Ở một thế giới khác_

Harry tò mò đánh giá Hogwarts, ngay từ bẻ ngoài, Hogwarts đã mang đến cho người khác cảm giác hoành tráng, đáng kinh ngạc, và em thấp thỏm bước vào cửa lớn với sự dẫn dắt của vị bộ đội.

Anne đang đi cạnh Harry cũng nhìn Hogwarts với đôi mắt sáng ngời, Anne là người bạn duy nhất của em khi còn học trường cũ, là bạn tri kỷ của em, dù đôi khi rất kỳ quặc, nhưng cô nàng này lại cực kỳ trượng nghĩa, cô chính là người đưa em đi tìm giáo viên mỗi khi em bị anh em họ bắt nạt.

Đột nhiên, Annie che ngực và cười sảng khoái, và hai người cạnh nàng là Hermione và Ron đã phải giật mình.

Harry trợn trắng mắt và nhìn theo hướng Anne, em thấy được một cậu nhóc tóc bạch kim đang ngẩng đầu nói chuyện với một chàng trai cao lớn.

Khuôn mặt cậu ta đúng là ngũ quan tinh xảo, biểu tình thì kiêu ngạo đến ngạo mạn.

Cậu ta lớn lên cũng thật đáng yêu mà.

Harry thầm nghĩ như vậy, nhưng em nhanh chóng nhìn sang người bạn bên cạnh, sợ cô sẽ làm ra một chuyện gì đó rất khủng khiếp.

Nhưng lần này Anne lại không làm điều gì kỳ lạ, cô chỉ cười hì hì kề vào tai Harry và thầm thì: “Loại người như cậu ta, nếu nhiệt tình muốn kết bạn, nhất định sẽ làm ra vẻ mặt biệt nữu, vừa vui vừa sướng mà tiến lên bắt chuyện, sau đó tám chín phần là bị cự tuyệt, bởi vì cảm giác cậu ta thật sự không thiếu bạn, hơn nữa còn là loại người không dễ dàng kết thân”

Sau khi nghe cô nàng nói, Harry tò mò nhìn cậu bé tóc bạch kim một lần nữa và em thấy rất nhiều pháp sư nhỏ đang vây quanh cậu nhóc.

Giống như vị hoàng tử nhỏ trong câu chuyện cổ tích.

Harry bình tĩnh đánh giá, từ khi quen biết Anne, em luôn biết rằng mắt nhìn người của cô nàng rất chính xác, nên cũng không còn bất ngờ. Em chỉ khẽ lấy tay kéo áo cô ra hiệu đi chậm lại chờ đợi hai người kia.

Đúng lúc đó, một phù thủy trông có vẻ lớn tuổi đi lại gần những đứa nhóc đang ríu rít, bà là giáo sư McGonagall, chủ nhiệm khoa Gryffindor.

“Chào mừng mọi người đã đến Hogwarts” Giáo sư McGonagall nói to: “Bữa tối sẽ mau chóng bắt đầu. Nhưng trước đó, mọi người sẽ được đưa đến học viện riêng của mỗi người… Chúng tôi sẽ gọi khi mọi thứ đã sẵn sàng, còn giờ mọi người cứ ở đây nghỉ ngơi nhé”

Harry có chút khẩn trương,em lặng lẽ đem mọi lời của vị giáo sư có vẻ nghiêm túc ghi tạc trong lòng, lo lắng mình sẽ bỏ lỡ thông tin hữu dụng nào.

Vị giáo sư già vừa bước ra khỏi phòng, Harry liền len lén nuốt nước bọt.

Em nghe được âm thanh của người bạn mới Weasley bàn về vấn đề phân viện cách đó không xa, làm cho người khác kinh ngạc, nhưng người bạn thân Anne vẫn tiếp tục dán mắt lên cậu trai quý tộc với màu tóc bạch kim không ngừng.

Tâm trạng của Chúa Cứu Thế phút trước còn nặng nề đã chuyển sang thoải mái. Bị thôi học ở Hogwarts thì có là sao, cùng lắm thì em quay lại trường cũ tiếp tục việc học thôi.

“Tôi nghe được Cứu Thế Chủ đang ở đây” Một giọng nói đột nhiên vang lên rõ ràng, là cậu nhóc tóc bạch kim.

Cậu ta có một nụ cười khá dè dặt nhưng kiêu ngạo. Nói thật ra, điều này làm người khác cảm thấy khó chịu, và Harry nhìn thẳng vào cậu ta.

Cậu trai tóc bạch kim mở miệng nói ra danh phận, mỉm cười với em và đưa ra bàn tay phải: “Draco, Draco Malfoy”

Harry có chút do dự, nhưng bạn tốt Anne cứ liên tục đẩy tay em thúc giục, thuận tiện còn tát nhẹ cậu nhóc tóc đỏ đang muốn phì cười kia. Cậu bé mắt xanh theo phản xạ mỉm cười lại với cậu trai tóc bạch kim, bắt lấy bàn tay đang vươn ra của gã.

“Tớ là Harry, Harry Potter, rất vui được gặp cậu”

Phớt lờ những pháp sư nhỏ bị sốc sau khi nghe tên mình, Harry tiếp tục trò chuyện với Draco trong sự bối rối.

Draco có chút phấn khích, trên gương mặt luôn tái nhợt lấp ló một ít sắc đỏ, gã lớn lên với những câu chuyện về vị Chúa Cứu Thế này, và gã luôn muốn một lần được gặt mặt người này, không ngờ giờ đã có thể, và Draco cẩn thận đánh giá em.

Thật gầy, chắc hẳn gia tinh trong nhà gã đều mạnh và khỏe hơn em một chút.

Draco có chút bối rối ho để che giấu, gã có đọc được một vài tờ báo nói rằng Harry lớn kên như một vương tử nhỏ ở gia đình người họ hàng. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của em, trong lòng liền dâng lên một ít nghi ngờ, nhưng đó sẽ thật khiếm nhã khi hỏi về điều đó, dù gã rất tò mò.

Vì thế, Draco dùng ngữ điệu nhẹ nhàng, uyển chuyển nói: “Harry, trông cậu… thật gầy”

Dù bị gọi thẳng tên, Harry vẫn không chút phản cảm với người trước mặt, em chỉ cảm thấy người này khá thú vị, vì trong số các pháp sư nhỏ ở đây, dù em rất lùn, nhưng người đối diện này so với em cũng không cao lớn hơn là bao.

“…” Draco lần nữa mỉm cười với em, gã trông có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại bị sự xuất hiện của giáo sư McGonagall ngăn lại nên đành im lặng.

Draco quay về với vị trí cũ, nơi có những tên nhóc ríu rít vây quanh.

Vừa đợi Draco quay người xong, bạn tốt Anne liền kéo em về, biết lỗi cười cười với người vừa bị cô nàng cho một cái tát – Ron, nhưng cũng cười hì hì hỏi em: “Cậu ta thế nào?”

Harry hiểu tính cách của người bạn thân, em chỉ ngượng ngùng cười, nói: “Tớ cảm thấy cậu ta cũng rất thú vị, có thể trở thành bạn tốt”

“Chỉ là bạn tốt thôi sao…” Anne nhỏ giọng lẩm bẩm, có chút nhụt chí, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng của Harry, hận không thể rèn thép thành sắt lôi kéo tay em: “Harry, cậu dễ dàng đỏ mặt như vậy, làm sao có thể ở Hogwarts tìm được bạn đời tương lai đây”

Quan trọng là làm sao có thể trở thành công được đây.

Cho nên mà nói Anne cô quả nhiên đầu óc chỉ toàn gì không đâu!

Harry mặt đã đỏ lại càng đỏ hơn…

HẾT CHƯƠNG 3

[HP] Nếu Scorpius Là Do Harry Sinh – Chương 2 (2)


EDITOR: YING

BETA: AKKI

-o0o-

Hiện tại, những thiếu nữ ở Hogwarts đều tràn đầy sức sống, ngọt ngọt ngào ngào tỏa ra những bong bóng hồng, ngày họ chờ đợi đã tới rồi. Valentine của Hogwarts bắt đầu rồi!

Dù đang trong một dịp lễ, nhưng không đồng nghĩa với việc Hogwarts sẽ được nghỉ. Vậy nên trên những chiếc bàn dài của Đại Sảnh Đường, học sinh vẫn chen chúc ngồi khắp nơi, tận hưởng phần ăn sáng phong phú một cách ngon lành.

Mọi người ai ai cũng hưng phấn, và có một điểm khác biệt cực lớn đã xảy ra, trước mặt Cứu Thế Chủ và Slytherin đại vương tử, thế nhưng… lại không có gì.

Nhớ đến những năm trước, chocolate hẳn đã chất thành núi rồi, vậy mà giờ đây, chúng lại không từ mà biệt.

Vậy nên, kha khá học sinh đang ngồi ăn lén lút thở phào nhẹ nhõm. Xem ra năm nay, thứ hạng của << Hogwarts – tình nhân trong mộng >> có chút thay đổi rồi.

Hermione ái ngại nhìn những phần chocolate đột nhiên xuất hiện trước mặt cô, nét mặt hiện rõ sự bất lực, và cô đưa mắt nhìn Ron – chàng trai đang vì một vài miếng chocolate đã vui đến tít mắt, trực tiếp ném chocolate vào người cậu.

Ron ngây cả người, và mặt cậu đỏ bừng lên, có hơi ngại ngùng và nghi hoặc, nhưng nhớ đến việc Hermione chưa hề làm một phầnchocolate nào, mặt liền trắng bệch, và cậu đã dừng ngay hành vi ngu ngốc này, mặt cậu giờ đã có chút hồng rồi, nhưng người xung quanh chắc chắn sẽ không nhận ra điểm khác lạ của cậu được.

Thời gian trôi qua, ngày càng có nhiều người tặng chocolate, vài người ngại ngùng dùng cú đưa, vài người trực tiếp mạnh dạn tặng đi phần chocolate đó trong tiếng huýt sáo của tụi bạn, và thủy chung, phần chocolate của Draco và Harry, vẫn chưa được tặng đi.

Hermione có chút mất kiên nhẫn, cô ghé sát Harry, thì thầm nhắc nhở em: “Harry, lời hứa…”

Harry cố che giấu cảm xúc bằng việc uống một cốc nước bí ngô, vừa tích được chút can đảm, em liền quyết đoán đứng dậy.

Hành động này của Harry hấp dẫn không ít ánh mắt tò mò của học sinh Hogwarts, bọn họ hưng phấn chờ đợi hành động tiếp theo của Harry.

Em bước thẳng đến bàn dài Slytherin, một trận huýt sáo ồn ào phát ra sau đó, và trong sự hoang mang của hai học sinh Slytherin, lấy ra phần chocolate mình đã chuẩn bị, chuẩn xác ném đến ngay đầu Vương tử Slytherin.

Vì quá vội vàng, Harry đã không cẩn thận làm rớt chiếc cốc bí ngô và làm dơ bộ đồ của Draco.

Quần áo bị dơ, Draco liền trở nên ảm đạm, và gã cũng rút ra từ trong túi một phần chocolate, đổ vào một ly nước bí ngô, khuấy đều hai vòng, sau đó hướng người đang đưa lưng về phía mình, một phát ném chuẩn xác ngay đầu.

Harry đang cực bối rối và đã bị dơ đầu: “…”

Ron và Hermione đang ngồi gần đó: “…”

Toàn thể học sinh Hogwarts:… Làm thế nào mà Vương tử Slytherin lại có thể theo đuổi Cứu Thế Chủ, chuyện này rốt cuộc là gì???

Hai người bắt đầu làm lơ các giáo sư đang có mặt, trực tiếp tấn công nhau bằng ma thuật, cả Đại Sảnh Đường biến thành một chiến trường của Gryffindor và Slytherin, rất nhiều học sinh Hogwarts vì không tránh được mà dính phải, đến cuối liền nhào vào trận chiến này.

Cuối cùng, nhờ sự ngăn cản của giáo sư McGonagall, Đại Sảnh Đường yên lành trở lại.

Hermione và Ron đều muốn khóc, họ bỗng thấy rất hối hận khi ngày đó đã kêu em chuẩn bị phần socola này.

Mà đã như này, thế quái nào mà Scorpius lại có thể xuất hiện?

Những ngày tiếp theo, Draco và Harry đều ở trong tình trạng không bằng lòng, lại càng không bằng mặt…

HẾT CHƯƠNG 2(2)

Design a site like this with WordPress.com
Get started