[HP/HARLUC] Người Tình Ánh Trăng – Chương 2


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Băng

-o0o-

Là người thừa kế duy nhất của Malfoy, lễ thành niên của Lucius đặc biệt tráng lệ xa hoa.

Y xin nghỉ hai tuần liên tiếp trước ngày lễ để hoàn thành nhiệm vụ từ cha, đến khi xuất hiện trước mặt mọi người lần nữa, khí thế đã thay đổi rõ rệt.

Harry không rõ lắm mấy gia tộc thuần huyết giống Malfoy, sẽ sắp xếp khảo nghiệm thế nào với người thừa kế, nhưng có thể tưởng tượng tuyệt đối sẽ không nhẹ nhàng.

Đó là điều hắn chưa bao giờ được trải nghiệm qua, sinh nhật mười sáu tuổi của hắn tổ chức tại nhà Weasley, khi đó Sirius đã mất, hắn cũng mất đi người thân duy nhất có đủ tư cách làm lễ thành niên cho mình.

Hồi ức không mấy dễ chịu làm tâm tình hắn nhanh chóng suy sút, đôi mắt lục bảo quét qua khung cảnh tiệc rượu, nhìn thấy cách đó không xa có một thiếu niên tóc đen, mặt mày ngả ngớn cười xấu xa, thấp giọng nói chuyện với bạn bè của mình, hắn cũng cười nhạt, không tiếp tục vướng bận mớ hồi ức không vui đó nữa.

Bắt gặp ánh mắt của hắn, hai mắt Sirius sáng lên, bước nhanh đến cười hì hì nhìn hắn “Buổi tối tốt lành, giáo sư Potter.”

“Không ngờ thầy cũng đến” James theo sau anh em tốt của mình, cười hì hì làm mặt quỷ với hắn “Qua đêm nay, Malfoy đã có thể làm mấy chuyện người lớ—— oái.”

Harry bất đắc dĩ giơ tay không nặng không nhẹ gõ lên đầu hai người “An phận một chút.”

Hắn thật sự không yên tâm hai gia hỏa này chút nào, sợ bọn họ nói mấy thứ thu hút sự chú ý của người khác.

Con trai mười bốn mười lăm tuổi, đang trong tuổi phản nghịch, nếu người khác làm ra hành động như vậy, bọn họ có lẽ sẽ cảm thấy bất mãn vì bị người khác xem mình là con nít.

Nhưng không biết vì sao, khi đối mặt với vị giáo sư trẻ tuổi này, hai tên nhóc thúi thường xuyên quậy Hogwarts đến gà bay chó sủa lại đặc biệt ngoan ngoãn, sau khi bị hắn nhẹ nhàng cảnh cáo, cả hai rất ăn ý che kín đầu, chớp chớp mắt tỏ vẻ mình tuyệt đối sẽ không nói bậy.

Euphemia kế bên có chút kinh ngạc, bà rất hiếm khi thấy con trai mình bày ra bộ dạng ngoan ngoãn này, quan sát gương mặt quen thuộc kia, không khỏi thắc mắc “James, vị này là ——”

Harry dù sao cũng đã thành niên, đôi mắt xanh như nước hồ ẩn sau cặp kính kia cực kỳ giống mẹ của hắn, mấy sợi tóc đã được xử lý nên rất nghe lời, quần áo ăn mặc lại cố ý chọn loại phong cách trưởng thành thoải mái.

Đứng bên cạnh James non nớt và còn đang phát triển, nếu không phân biệt kỹ càng, chỉ cảm thấy gương mặt hai người hao hao giống nhau, không hề giống như khi còn nhỏ, ai gặp cũng nói hắn rất giống ba.

Lúc này đối mặt với bà nội kiếp trước vô duyên với mình, thái độ của hắn rất thản nhiên, họ Potter cũng không quá hiếm lạ, không cần lo lắng đối phương sẽ nghi ngờ xuất thân của hắn.

“Mẹ,” James kéo tay Harry, kéo về phía bà “Đây là người con kể với mẹ, giáo sư môn Biến hình của tụi con ——”

“Chào thầy, giáo sư Potter, James rất ngưỡng mộ kỹ thuật bay lượn của thầy” Euphemia mỉm cười dịu dàng, bắt tay với hắn “Tên nhóc nghịch ngợm này hẳn gây cho thầy không ít rắc rối trong trường phải không?”

“Chào ngài.” Che đậy đi chút ngưỡng mộ trong mắt, Harry mặt mang ý cười, giọng điệu bình tĩnh, dường như trước mặt hắn bây giờ chỉ là phụ huynh của một học sinh bình thường “Trò ấy ở Hogwarts ——”

“Giáo sư” James cười nịnh nọt, thì thào nói nhỏ bên tai hắn “Chuyện này liên quan đến tiền tiêu vặt của con đó!”

Harry cúi đầu nhìn thiếu niên tóc đen đang chớp mắt nhìn mình, mắt hắn tỏ rõ vẻ vui vẻ, cố ý ngừng lại trong chốc lát. Một lát sau, dưới ánh mắt cực kỳ mong mỏi mà chậm rãi mở miệng “ —— Thành tích học tập rất xuất sắc, đặc biệt là môn Biến hình, rất có thiên phú.”

Euphemia làm sao mà không biết được thành tích vĩ đại của con trai mình, nghe vậy không khỏi bật cười “Tôi còn phải cảm ơn thầy bình thường đã dạy dỗ nó.”

Xem ra quan hệ của James với vị giáo sư này cực kỳ tốt, ngay cả bà, chỉ nói chuyện mấy phút ngắn ngủi cũng cảm thấy người trẻ tuổi trước mặt này rất dễ khiến người khác sinh hảo cảm, hắn cũng họ Potter, quả thật là duyên phận.

Khi bọn họ đang trò chuyện vui vẻ, Lucius mặc lễ phục nói chuyện với vị khách nào đó đã xong, chầm chậm đi đến trước mặt họ.

“Giáo sư, con rất vui khi ngài có thể đến.”

Trên mặt y là nụ cười ngạc nhiên, khoé mắt lướt qua bàn tay của James vẫn còn đang túm ống tay áo của Harry, thần sắc không chút khác thường.

Harry nâng ly, cười nói “Sinh nhật vui vẻ, Lucius.”

“Cảm ơn.” Ánh mắt mềm mại ấm áp của Lucius vẫn dính trên mặt hắn, sau khi nhẹ nhàng nhấp một ngụm vang đỏ, mới quay đầu tiếp đón Euphemia “Hoan nghênh ngài, phu nhân Potter…….”

Khách lẫn gia chủ đều có một đêm tận hứng, đến khi khách dần dần rời khỏi bữa tiệc, lại bị một giáo sư già từng nhậm chức ở Hogwarts lôi kéo nói chuyện phiếm, Harry mãi mới trốn được thở phào, chuẩn bị tạm biệt chủ nhân bữa tiệc.

Abraxas đang từ biệt một vị nữ phù thuỷ kiều diễm, ánh mắt khiêu khích, ngữ khí tùy tiện, sau khi tiễn người xong quay đầu lại liền gặp người mình vừa để ý khi nãy, người trẻ tuổi cả diện mạo lẫn khí chất đều hợp khẩu vị của gã.

“Không ở lại thêm sao?” Nghe đối phương nói phải rời đi, khi gia chủ Malfoy bắt tay hắn, thản nhiên dùng ngón tay gãi gãi lòng bàn tay Harry “Đêm khuya còn có vũ hội, rất tuyệt vời a~”

Rõ ràng là một câu giữ khách lại vô cùng bình thường, lại bởi vì tông giọng trầm thấp và âm cuối hơi nâng của gã khiến cho vạn phần ái muội.

Cái tật xấu gì thế này, cả nhà đều thế ——

Harry bất lực phỉ nhổ trong lòng, nhớ đến lời đồn lý do đối phương chết, cảm thấy lông tơ trên cánh tay dựng đứng hết lên, hắn làm như không có việc gì rút tay về, cực kỳ thành khẩn nói “Cảm ơn, nhưng sáng mai tôi có tiết ——”

Bỗng nhiên ý thức được người trước mặt này là ai, ý cười ngả ngớn nơi khoé môi Abraxas nháy mắt thu liễm, chỉ là ánh mắt còn hơi tiếc nuối nhìn nhìn eo hắn một chút.

Khó khăn lắm mới gặp được người thuận mắt, thật tiếc……….

Gã trước giờ phong lưu, nhưng cũng không đến mức vì một người xa lạ mà làm Malfoy rơi vào tình trạng hai cha con tranh giành khiến người khác gièm pha.

“A, thật đúng là đáng tiếc mà” Abraxas hơi nheo mắt, thực lòng cảm thán một câu, sau đó không thèm để ý nói “Nếu như vậy, để ta nói Lucius tiễn ngài ——”

Gã quay đầu nhìn xem con trai mình đang ở đâu, lại phát hiện người cần tìm đang không nhanh không chậm đi lại.

“Cha.” Lucius nhẹ giọng mở miệng, đôi mắt xanh xám bình tĩnh không chút gợn sóng “Ngài McDonald hình như đang tìm ngài.”

“Được —— hoan nghênh lần sau lại đến trang viên Malfoy làm khách, giáo sư Potter.” Abraxas ưu nhã gật đầu mỉm cười, sau đó không chút lưu luyến quay người rời đi.

Lucius bất mãn mím môi, không lên tiếng nữa, dẫn Harry rời khỏi sảnh chính rực rỡ ánh đèn.

Sau khi băng qua mặt cỏ bao phủ bởi ánh trăng, hai người đi vào một lối nhỏ yên tĩnh không người, y mới ngẩng đầu nhìn Harry cũng đang trầm mặt, thấp giọng nói: “Thực xin lỗi giáo sư, cha xưa nay ……. Không câu nệ những chuyện nhỏ nhặt, xin đừng để trong lòng.”

“Không sao.” Harry không để ý nói.

Hắn không cảm thấy mình sẽ còn gặp lại gia chủ Malfoy.

“Thật không?”

Lucius dừng bước chân, ngẩng đầu nhìn hắn, ánh trăng chiếu rọi đôi mắt tĩnh lặng ấy, tia sáng màu bạc phản chiếu qua đôi mắt “Vậy đối với giáo sư, cái gì mới tính là có liên quan?”

Là cái tên không chút kiêng nể lôi kéo cánh tay ngài làm nũng James Potter?

Hay là người ngài vẫn luôn dung túng, thường xuyên yểm hộ mỗi khi cậu ta dạ du Sirius Black?

Hoặc là, người làm ngài theo bản năng đối xử nhẹ nhàng Lily Evans?

Y chậm rãi bước lên phía trước một bước, người nọ quả nhiên nhíu mày lùi về sau.

“Con đã thành niên, giáo sư.” Thiếu niên nhan sắc như bước ra từng tranh vẽ, dưới ánh trăng mờ ảo càng thêm diễm lệ đến mê người “Con đã vượt qua cuộc khảo nghiệm gia tộc, đã có tư cách theo đuổi người mình thích, thậm chí là tự quyết định hôn nhân của bản thân.”

“Nhưng ngài nếu vẫn luôn không để ý đến con, con nỗ lực đổi lấy tự do như vậy còn có ý nghĩa gì nữa?”

“Nếu không phải là ngài, như vậy so với việc tùy tiện túm đại một người, có khác gì nhau chứ?”

“Lucius ——” Harry không thể phủ nhận mình có chút rung động.

Không thể so sánh với thân phận Cứu thế chủ của hắn kiếp trước vẫn luôn thu hút sự chú ý và yêu thích của người khác đó, kiếp này hắn chỉ là một giáo sư Hogwarts bình thường mà thôi.

Trước nay chưa từng có ai, nói thẳng ra thứ tình cảm nóng bỏng, thuần tuý say đắm với Harry Potter như vậy, cho dù hắn cự tuyệt thế nào cũng càng cản càng hăng, không có chút do dự chùn bước nào.

Hắn không biết liệu bản thân có mong đợi tình cảm đó hay không.

Harry há hốc miệng một lúc, biểu cảm có chút hoảng hốt, bỗng nhiên cảm thấy tất cả những lời cự tuyệt đều không thể thốt ra khỏi miệng, bối rối khó khăn mở miệng “Trò rốt cuộc ….. thích ta ở điểm nào?”

“All” (Để tiếng anh cho nó tâm trạng)

Thiếu niên tóc bạch kim phun ra một chữ chân thành tha thiết mà lại vô cùng mềm mỏng, bước lại gần hắn, thân hình mảnh mai càng ngày càng gần, đến khi giữa hai người không còn kẽ hở nào mới thôi.

Đây là khoảng cách gần nhất của họ từ trước đến nay.

Trăng lạnh như nước, sương mỏng bao phủ xung quanh hai người bọn họ, cả thế giới như chìm vào một giấc mơ đẹp, Harry ngơ ngẩn nhìn đôi mắt tràn ngập tình yêu đang chăm chú nhìn mình kia, tựa hồn còn nghe được vũ khúc du dương mơ hồ truyền đến từ đằng xa.

Thiếu niên như hoa nguyệt hóa thân nhón mũi chân, sợi tóc đẫm hương thơm phất qua mặt hắn, hai cánh tay hơi lạnh vòng lên ôm lấy, dâng đôi môi mềm mại áp lên môi hắn, mặc cho đối phương không hề đáp lại, tràn ngập kiên nhẫn.

“Harry………” Một từ vương lại trên môi, hoá thành một tiếng than nhẹ thập phần lưu luyến  “Nhìn em………chỉ nhìn em………”

Nụ hôn nhẹ nhàng như lông vũ đó càng ngày càng sâu, hô hấp của hai người vốn đang bình thường, lại dần trở nên nóng bỏng.

Hương nước hoa thanh nhã, mùi máu tươi thoang thoảng khó phát hiện quanh quẩn giữa hai người, Harry sợ hãi cả kinh trong lòng, đôi mắt vốn hơi híp cũng trừng to.

Thiếu niên bạch kim bị đột ngột đẩy ra mất thăng bằng ngã trên mặt đất, che miệng ho khan, lông mi hơi nâng lên, nhìn người đàn ông tóc đen sắc mặt đông cứng, chưa đã thèm liếm liếm đôi môi vẫn còn mang vết nước.

“Là nụ hôn đầu của giáo sư sao?”

Y nhẹ nhàng vỗ về cánh môi, mỉm cười hỏi, ngữ điệu u ám nguy hiểm nhưng tràn đầy mê hoặc.

Harry cảm giác trái tim mình vẫn mãnh liệt va chạm lồng ngực vì nụ hôn, đầu ngón tay vẫn còn cảm giác tinh tế nhẵn nhụi của gương mặt nhẹ nhàng nâng lên ban nãy, ngay cả trên môi………

Hắn nhắm mắt, đứng tại chỗ bình tĩnh lại hô hấp của mình, giọng nói lạnh lùng mang theo chất vấn “Đó là cái gì?”

“Là thiên phú của huyết thống con khi thức tỉnh” Lucius giống như học sinh đi học ngoan ngoãn trả lời câu hỏi, còn rất tri kỷ bổ sung “Có thể gợi lên dục vọng tận sâu nơi đáy lòng mỗi người ——”

Hàm ý là, ngài không nên trách con, bản thân ngài cũng muốn như vậy.

Trực giác của Harry không sai, đối mặt với cảnh tượng xấu hổ như vậy, đầu tức khắc nhói đau.

Bỗng nhiên nhớ lại nguyên nhân mình bừng tỉnh, hắn không khỏi nhíu mày lần nữa “Trò bị thương?”

Suốt buổi tiệc rượu, thiếu niên sắc mặt như thường chưa bao giờ rời khỏi, trước sau đều duy trì nụ cười mỉm ưu nhã căn bản không nhìn ra nơi nào không ổn.

Lucius ấn ngực, ra vẻ ai oán nói “Đúng vậy, ngài làm tim con bị thương mất rồi, giáo sư, kia là nụ hôn đầu của con đó ——”

Harry ngồi xổm trước mặt Lucius quan sát một lúc, duỗi tay đè vai y, ấn ấn miệng vết thương, sắc mặt của y đột nhiên tái nhợt, thở nhẹ một hơi.

“Quả thật không biết trời cao đất rộng.” Harry nhẹ giọng mắng một tiếng, tầm mắt dừng lại trên đùi y.

“Đừng ấn” Khóe miệng Lucius hơi nhếch “Chỗ đó cũng có vết thương.”

Y ngẫu nhiên cũng sẽ vì tâm ý của mình mà tỏ vẻ bị thương, nhưng đến khi thật sự bị thương, lại khinh thường dùng nó khiến đối phương mềm lòng.

Bất quá có thể chứng kiến điều này, giáo sư quả nhiên giống như y phỏng đoán, kinh nghiệm chiến đấu đầy mình.

Càng ngày càng tò mò về hắn mất rồi.

“Đã bị thương, còn tham gia tiệc rượu làm gì?” Harry nhìn trái nhìn phải, xung quanh không có ai, chỉ có thể cúi xuống bế ngang y lên, dọc theo con đường vừa đi vội vàng nói.

“Mới vừa kết thúc huấn luyện đã phải vội vàng chuẩn bị nghi thức chúc mừng, con không thể nằm trên giường, ném thể diện Malfoy đi được.”

Trước mặt hơi quay cuồng, Lucius đơn giản nhắm mắt lại dựa vào ngực hắn, cảm nhận cơ thể hắn cứng đờ trong chốc lát, cánh tay lại điều chỉnh một tư thế thoải mái hơn, khoé miệng lặng lẽ nhếch “Ngài đang quan tâm đến con?”

“Dù sao cũng là học trò của ta.”

Giọng điệu lãnh đạm quá đi mất, có vẻ vẫn chưa nguôi giận rồi.

Nhưng cảm xúc của y lại cực kỳ tốt.

Cho dù sử dụng thủ đoạn, nhưng nếu trong lòng hắn không dao động, y làm sao có thể mê hoặc được cái người tâm tư nhạy bén mà tâm phòng bị lại mạnh mẽ trước mặt này được chứ.

“Malfoy đã muốn, nhất định sẽ đoạt được.” Ngữ khí điệu trầm thấp chắc chắn của y vang lên, khiêu khích tuyên cáo “Ngài sẽ là của em.”

—— Của một mình em.

Harry cảm nhận được thái độ đắc chí của y, đột nhiên có dự cảm, kiếp sống dạy học của mình bắt đầu từ mai sẽ chẳng yên bình nữa.

Không có Gryffindor nào yếu đuối đến mức trốn tránh tình cảm của bản thân, nếu thiếu niên trước mặt này có thể làm hắn động tâm, hắn làm sao lại không dám động tâm chứ.

Hắn rũ mắt, nhìn đôi con ngươi rực rỡ kia, nhướng mày cười nhạt.

“Rất mong chờ.”

HẾT CHƯƠNG 2

[HP/HARLUC] Người Tình Ánh Trăng – CHƯƠNG 1


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Băng

-o0o-

“Giáo sư Potter.”

Harry đi qua hành lang tầng ba, nghênh đón hắn là thiếu niên tóc bạch kim, lên tiếng đánh thức hắn từ trầm tư.

Huynh trưởng Slytherin đang tuần tra ban đêm dừng bước, khoé môi kéo lên độ rụt rè cùng vui sướng.

“Buổi tối tốt lành, giáo sư.” Thanh âm trong trẻo của thiếu niên cố tình được ép thấp xuống, tựa hồ như sợ quấy rầy đến những bức họa đang say giấc, đôi mắt xanh xám mang theo ý cười chăm chú nhìn hắn, như loé sáng dưới ánh lửa bập bùng của cây đuốc.

“Buổi tối tốt lành, Lucius.”

Harry ôn hoà mỉm cười, lặng lẽ đè nén cái cảm giác vi diệu dưới đáy lòng xuống khi nói cái tên này ra.

Hắn thật khó có thể liên hệ đứa nhỏ vẫn luôn ôn hoà lễ phép trước mặt này với gia chủ Malfoy lãnh khốc giảo hoạt trong trí nhớ.

Tuy rằng quan hệ của hắn và Malfoy sau chiến cũng không đến mức giương cung bạt kiếm như khi còn đi học, nhưng cũng tuyệt đối không thân thiết đến mức có thể gọi thẳng tên của nhau.

Lucius tự nhiên đuổi kịp bước chân hắn, sóng vai cùng đi với Harry, luôn duy trì khoảng cách đúng mực trong các hành động.

“Ngài có thời gian vào cuối tuần sau không?” Ngữ khí y mang theo mong đợi hỏi “Con hy vọng có thể mời ngài đến tham dự lễ thành niên của mình.”

“A, cuối tuần phải không,” Harry không cảm thấy bất ngờ, chuyện này đã sớm lan truyền khắp trường, hắn kéo dài, trong đầu nhanh chóng tìm từ thích hợp “Tôi chỉ sợ ——”

“Giáo sư ——”

Lucius nhẹ giọng cắt ngang hắn, khuôn mặt tinh xảo hoàn mỹ kia hiện lên mong chờ dễ dàng khiến tim người khác đập nhanh. Biểu tình này xuất hiện trên mặt thiếu gia Malfoy luôn ưu nhã khéo léo phải nói là chỉ gặp chứ không thể cầu.

Y hơi quay đầu, giống như muốn che giấu thất thố trong nháy mắt kia đi “Lẽ ra phải là gia tộc Malfoy đưa thiệp mời chính thức —— nhưng ngài biết đấy, con cũng không muốn đối xử với ngài cứng nhắc như thế, giống như đối đãi với mấy người râu ria vậy.”

Ngữ điệu của y trầm thấp lại rõ ràng, ở trong hành lang tối chỉ có ánh đuốc bập bùng, từng câu từng chữ đều giống đang lời nỉ non những lời âu yếm động lòng.

Harry thật sự có chút đau đầu.

Mấy năm nay bản thân hắn đã trải qua rất nhiều chuyện, đối với thời không có lịch sử bất đồng này hắn cũng đã từ từ tiếp thu. Ngay cả tên chủ nhiệm Slytherin lấy dạy học và giáo dục là chí hướng cả đời kia, trùng hợp được gọi là Tom Riddle, đều đã có thể từ kinh ngạc choáng váng lúc đầu thành thản nhiên chống đỡ.

Nhưng đối mặt với sự ngưỡng mộ biểu hiện rõ ràng của người trước mặt này, vẫn cảm thấy năng lực thừa nhận của mình còn cần tăng thêm chút nữa.

Toàn Hogwarts đều biết, giáo sư mà Lucius Malfoy thích nhất là Harry Potter.

Nói cách khác, đã không còn là yêu thích đơn thuần nữa.

Thiếu gia Malfoy học thức uyên bác, ma lực cường đại, cử chỉ ưu nhã, tuy hơi kiêu ngạo, nhưng đó là tật xấu của tất cả quý tộc thuần huyết. Fanboy fangirl trải rộng khắp cả bốn nhà, nhưng bản thân y lại chưa từng dính phải một scandal tình ái nào.

Cho đến khi những người xung quanh chú ý, y đối với bộ môn Biến hình cực kỳ nhiệt tình, sự quan tâm khó che giấu của y với giáo sư Biến hình trẻ tuổi, cùng với những lý do tiếp cận vụng về, những hành động vụng về đó có thể nói là rất đáng yêu.

Tin đồn nổ ra, trái tim pha lê của thiếu nam thiếu nữ rơi đầy đất, lại bị cái gọi là tương phản manh rút máu.

*Tương phản manh: Ngoài miệng một kiểu, hành động một kiểu.

Nhưng giáo sư Potter là ai?

Là giáo sư trẻ tuổi nhất, thần bí nhất Hogwarts, cũng là giáo sư được học sinh yêu thích nhất, hấp dẫn ánh mắt người khác không chỉ bởi vẻ ngoài anh tuấn, am hiểu cao thâm về thuật Biến hình, còn có khí chất sắt nhọn lại trầm ổn, như được mài giũa từ vô số khói lửa đạn chiến tranh mà thành, làm học sinh bướng bỉnh nhất cũng không dám gây sự trên lớp học của hắn.

Đặc biệt là tài năng Quidditch của hắn làm cho mấy đứa nhỏ đam mê chao liệng chết mê chết mệt.

Thiếu gia Malfoy trước giờ kén chọn thích một người như vậy, cũng không có gì đáng kinh ngạc, chỉ có những người liên quan sau khi nghe mấy lời đồn đãi đó xong muốn rớt hàm.

Thế giới này quả thật điên rồi, Tom – không dạy lố giờ không vui – Riddle kiểm tra mười lăm phút ba ngày một lần, kiểm tra một tiết năm ngày một lần làm bọn nhỏ khóc không ra nước mắt, còn nghe nói cái gì mà Lucius – thiếu niên ngây thơ – Malfoy, nhất kiến chung tình với hắn, trong mắt không chứa bất kỳ ai nữa.

Trong đám người vây xem hoặc là vui mừng, hoặc là yên lặng chờ đợi, chỉ có giáo sư Riddle sốt ruột đàm luận với hắn tác hại của yêu sớm, làm Harry cảm động đến mức muốn nạp anh làm tri kỷ.

Thế giới này ~ thật đáng sợ mà!

Harry vì ý nghĩ đó mà rùng mình.

Ngay cả khi cơ thể đó không bị nhét linh hồn của Chúa tể Hắc ám nữa, nhưng đối diện với khuôn mặt đó, bình thản giao lưu đã là giới hạn của hắn rồi.

Cứ như vậy thất thần.

Lucius mím môi, dưới ánh lửa từ đuốc đánh giá hắn chốc lát, lặng lẽ nhích lại gần một chút, người nọ liền nhạy bén phản ứng lại, ngón tay nhẹ nhàng đặt trên đũa phép, phản xạ có điều kiện bày ra tư thế đề phòng.

Một tia sáng tăm tối mờ ảo chợt lóe lên trong đôi mắt xanh xám, nhưng lại nhanh chóng biến mất, khiến người khác nghĩ đây chỉ là ảo giác.

“Con thật sự hy vọng ngài có thể đến, giáo sư.” Dường như bị phản ứng của hắn đả kích, Lucius theo bản năng lùi về sau một bước.

Dung mạo thiếu niên điển trai đến không thể bắt bẻ, hai hàng lông mày nhíu lại, mí mắt hơi khép, biểu tình u sầu và mất mát khiến người khác chỉ hận không thể moi tim ra cho y “Ngày ý nghĩa như vậy, con không muốn bỏ qua lời chúc phúc của ngài…”

Có lẽ hiểu quá rõ Lucius Malfoy ở một thế giới khác, Harry thật sự không tin được biểu hiện mong manh xinh đẹp trước mặt này, trước mắt cũng chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi, cũng không trải qua thời kỳ hắc ám kia, cho dù có chút ý định cũng không cần làm y buồn lòng, hắn âm thầm thở dài, cười nhạt.

“Tôi nghĩ mình còn chút thời gian để tham gia tiệc tối.”

Lucius cười an tâm, chuyển biến tốt thì thu lại được rồi, quá trình tuần tra lâu đài tiếp theo cũng không làm hành động quá phận, biểu hiện tự nhiên hỏi hắn vài kỹ xảo của thuật Biến hình.

Harry theo ý y trò chuyện sang chủ đề khác.

“…. Tuy rằng biến đồ vật thành sinh vật sống không khó, nhưng muốn duy trì lâu dài không dễ, vẫn cần phải suy xét nhiều phương diện khác nhau” Lucius như có chút buồn rầu “Con thấy trò Evans tặng quà cho giáo sư Slughorn, vận dụng thuật biến hình cực kỳ nhuần nhuyễn, thật khó tưởng tượng đó là do một cô bé năm tư biến ra….”

Đôi mắt lục bảo vốn bình tĩnh của Harry nổi lên ý cười nhàn nhạt, khoé miệng mỉm cười kìm chế, tận lực không thể hiện sự kiêu hãnh và tự hào của mình.

Nhìn bộ dạng thanh xuân thiếu niên của ba mẹ thực mới lạ, cũng làm hắn rất vui mừng, họ rốt cuộc cũng có thể hạnh phúc trưởng thành trong một thế giới không có chiến tranh, không cần vì chống lại hắc ám mà hy sinh.

“Trò cũng không tệ.” Hắn nhẹ giọng nói với y. 

Cũng ——

Ngón tay rũ bên người của Lucius chậm rãi nắm chặt, khi hắn liếc qua nhanh chóng giấu đi tâm tư trong mắt, rút một cái khăn tay tinh xảo mạ vàng, biến nó thành một đoá hồng kiềm diễm đưa qua “So với học trò thầy tự hào thì thế nào?”

Harry giật mình vì hành động bất ngờ mà lại trẻ con của Lucius, không cầm đóa hoa kia, chăm chú quan sát trong chốc lát, sau đó mới tự nhiên cười nói: “Rất đẹp, Slytherin cộng mười điểm.”

Ánh mắt Lucius chăm chú nhìn hắn “Chỉ vậy thôi sao?”

“Lucius” Harry bình tĩnh nhẹ nhàng nói “Trò cũng là học sinh tôi rất coi trọng.”

Cành hoa trong tay Lucius rũ xuống, biến trở về hình dáng khăn tay, y miễn cưỡng nhếch khóe môi, bình tĩnh cười “Xem ra vẫn cần luyện tập thêm, con không thể duy trì hình dạng của nó được.”

Nhưng hai người đều biết, rõ ràng là cảm xúc không ổn định trong nháy mắt đó mới khiến phép thuật mất hiệu lực.

Harry im lặng trong giây lát, rút ra một cái khăn tay, không sử dụng đũa phép, run nhẹ một chút có một đoá hoa tươi lặng lẽ nở rộ trên đầu ngón tay.

Hắn chăm chú nhìn thiếu niên đang kinh ngạc cảm thán trước mặt, hoàn toàn đứng trên lập trường giáo sư, đưa ra đề nghị đúng trọng tâm “Xem nó là một thứ có sinh mệnh, Lucius, không phải đồ vật không sinh mệnh.”

Có lẽ đây mới là khác biệt lớn nhất của y và Lily.

Lucius bình tĩnh nhìn đóa hoa kia, nhẹ giọng nói: “Có thể tặng nó cho con được không, giáo sư?”

“Đương nhiên, nó vốn dĩ là của trò.” Harry đặt đóa hoa lên lòng bàn tay mở ra của y “Tuần đêm cũng nên kết thúc, nghỉ ngơi sớm đi.”

“Ngủ ngon, giáo sư.”

Harry gật đầu nhẹ sau đó xoay người rời đi, Lucius đứng bên cửa sổ, mỉm cười nhìn theo bóng hắn xa dần.

Hoa bách hợp.

—— Nhờ hành động theo đuổi oanh liệt của thiếu gia nhà Potter, tất cả mọi người đều biết, cô gái được yêu thích nhất Gryffindor, Lily Evans thích nhất là hoa bách hợp.

Ý cười mềm mại trên mặt dần biến mất, Lucius cúi đầu, ngón tay thon dài từng chút siết chặt đóa hoa non mềm kia trong lòng bàn tay.

Một lát sau, y vô cảm buông tay, để mặc những cánh hoa hỗn độn rách nát đó rơi xuống sàn, đôi mắt xinh đẹp đó, bỗng nhiên sinh ra chút ảo não nhàn nhạt.

“Lần đầu tiên tặng cho cho mình mà…”

Dưới ánh trăng, thiếu niên tinh linh tuấn tú thở dài tiếc nuối, ngón tay trắng nõn chậm rãi đặt lên môi.

Hôn hôn đầu ngón tay lạnh lẽo, y khẽ ngửi chút hương thơm còn sót lại, hai mắt hơi híp, che khuất dục vọng độc chiếm làm người khác giật mình sâu trong đáy mắt kia.

HẾT CHƯƠNG 1

Design a site like this with WordPress.com
Get started