EDITOR: YURI OZAKI
BETA: AKKI
-o0o-
Những ngày sau dường như khôi phục lại bình thường, sau cuộc vượt ngục lớn ở Azkaban hoàn toàn không có gì xảy ra, không có cái gọi là cuộc tàn sát của Tử thần Thực tử, ngay cả cuộc họp của Tử thần Thực tử cũng chỉ được triệu tập có một lần, Snape là một trong những thuộc hạ trung tâm của Voldemort cũng bị triệu tập, mười mấy năm sau, cuối cùng hắn đã được gặp lại Chúa Tể Hắc Ám, thực lực vẫn cường đại như trước chỉ là gương mặt có phần vặn vẹo đáng sợ.
Thời gian Tử thần Thực tử tập hợp, Chúa Tể Hắc Ám chỉ phân phó bọn họ im lặng chờ đợi chỉ thị, Snape vẫn phải lưu ý tham gia tụ tập với các nhóm phù thủy, đại bộ phận là tội phạm bị truy nã của Azkaban, một đám đều dùng mặt mang ơn đội nghĩa cùng điên cuồng, còn lại mấy người giống hắn may mắn tránh được tai ương lao ngục, khiến hắn giật mình chính là bạn tốt Lucius Malfoy của hắn lại không hề tới, đồng thời, người điên cuồng sùng bái chúa tể hắc ám nhất là Bellatrix Lestrange cư nhiên cũng vắng họp!
……
Thời gian sau vẫn luôn bình tĩnh trôi qua đến tháng sáu, hạng mục thứ ba của cúp Tam phép thuật sẽ được tiết lộ và bắt đầu vào ngày 24 tháng sáu, mà trước đó, cũng chính là ngày 5 tháng sáu là sinh nhật mười lăm tuổi của Draco Malfoy.
Sinh nhật mỗi năm, Draco đều ở trường học, giống như hắn sẽ không phải xử lý bất cứ điều gì, chỉ có bạn bè cùng người nhà sẽ tặng chút lễ vật, sau khi hắn nghỉ học về nhà, cha mẹ đều sẽ tổ chức bù cho hắn một yến hội long trọng. Năm nay sinh nhật với hắn mà nói có chút kinh hỉ, vì bằng hữu Gorril luôn luôn thân thiết với hắn nhất định sẽ nhớ rõ.
Godric vốn là người tùy ý quá mức, nếu không phải ngày hội đặc biệt thì chắc chắn không gọi dậy nổi sự coi trọng của cậu, thậm chí là sinh nhật, cậu cũng không phải loại người sẽ nhớ kỹ sinh nhật riêng của ai, sau đó tính toán thời gian chờ chúc mừng người đó, nên nếu không có người khác nhắc, cậu thường quên mất, ngay cả sinh nhật của bản thân cũng chưa từng khắc ghi trong lòng.
Sự tình chính là cái dạng này.
Draco đang ở trong phòng ngủ hủy đi mấy món quà, Blaise ngồi trên ghế ăn một khối bánh kem nhỏ, đây cũng là một món quà của bạn học đưa, Draco lúc đầu còn tính mang bánh kem đi phân chia cho các bạn học cùng ăn, chính là sau khi Blaise cắt một miếng, Aisa đã thực vui mừng nuốt hết bộ phận còn lại.
Đột nhiên, cửa bị gõ vang. Draco vội vàng đứng lên, cho Aisa cùng Noah một ánh mắt, một xà một rồng ngựa quen đường cũ chui vào trong chăn, Draco chỉnh chỉnh quần áo, sau đó mở cửa, ngoài dự kiến của hắn, cư nhiên là Gorril!
“Gorril…” Draco chớp mắt, bạn tốt này không bao giờ thích la cà: “Có việc?”
“Ân, hôm nay là sinh nhật cậu?” Godric khẳng định hỏi, bày ra nụ cười cực lớn, sau đó duỗi tay kéo đối phương ra ngoài: “Theo tớ, tớ có lễ vật tặng cậu.”
Gorril có thể nhớ rõ chuyện ngoài độc dược khiến Draco rất ngạc nhiên, hắn theo thiếu niên tóc vàng đi trước dẫn đường, tâm nói, lần này hẳn không phải phúc linh tề đi, quà giáng sinh mỗi năm của Gorril đều là phúc linh tề, hy vọng sinh nhật lần này có thể có chút đặc biệt.
Kéo Draco vào phòng ngủ của bản thân, Godric đắc ý dào dạt chỉ tay vào thứ trên bàn: “Quà của cậu, nhìn xem có thích không?”
Trên bàn đặt một cái hộp màu vàng lớn, Draco nhướn mày, gật đầu, sau đó đi lên trước, thực tốt, lần này không phải phúc linh tề, khi đã thấy rõ hộp đồ, Draco choáng váng: “Trứng?”
Không sai, một quả trứng màu vàng cực lớn, điều đầu tiên Draco nghĩ đến là năm nhất trong căn chòi của Hagrid nhìn thấy một quả trứng rồng, tuy rằng màu sắc khác biệt, nhưng kích thước tương đương, hắn không thể tin được chỉ vào quả trứng: “Này chẳng lẽ là…?”
Godric vội gật đầu không ngừng, kèm thêm thuyết minh: “Đây là trứng rồng, mang tới tặng cậu làm thú nuôi.”
Quả trứng này đã ngây người cạnh Godric vài tháng, cậu vẫn luôn cân nhắc nên xử lý như thế nào, lần này sinh nhật Draco mười lăm tuổi, liền dứt khoát đưa cho tiểu quỷ này đi, ngàn năm trước, mười lăm tuổi đại biểu chính thức thành niên, sinh nhật này là sinh nhật phi thường có giá trị kỷ niệm, vừa lúc cho đứa nhỏ này chút lễ vật có giá trị để chúc mừng.
“Cậu… cậu..” Đầu lưỡi Draco như bị thắt nút, vui đùa cái gì vậy: “Cậu lấy ở đâu?” Nuôi rồng là trái pháp luật.
“Hẻm Knockturn gặp được.” Godric nói dối vô cùng tự tại.
“Cậu lại đi Hẻm Knockturn?” Draco trừng mắt nhìn bạn tốt, chuyện bạn tốt thích đi Hẻm Knockturn mua độc dược, dược liệu này nọ hắn biết, nhưng hắn tuyệt đối không tán đồng: “Cậu…”
“A, rồng con sắp ra kìa.” Godric vội chỉ hộp, cậu không muốn bị một tiểu quỷ giáo huấn.
“Cái gì?” Lực chú ý của Draco lập tức chuyển dời đến quả trứng, quả nhiên, trên trứng xuất hiện vết nứt, vì thế, hắn khẩn trương hề hề nhìn chằm chằm trứng.
Vết nứt càng ngày càng lớn, cuối cùng bên trong quả trứng từ từ chui ra, một cái đầu nho nhỏ ướt đẫm cẩn thận dò xét chui ra, mí mắt còn dính dính, chưa có mở, Draco hưng phấn nhìn, trong miệng nhịn không được tán thưởng: “Thật nhỏ…” Đối với thể trạng một con rồng trưởng thành, sinh vật này quả thực quá nhỏ.
Godric yên lặng lui ra sau một bước, rồng sẽ kí kết khế ước công nhận người nhìn thấy đầu tiên là chủ nhân, khi hắn rót ma vào trứng rồng, liền căn chuẩn thời gian kéo Draco qua đây.
Không lâu sau, toàn bộ thân thể tiểu kim long đều ra ngoài, cuối cùng nó cũng mở được mắt, dùng ánh mắt không muốn rời đi nhìn Draco. Draco nhịn không được duỗi tay sờ sờ, quá đáng yêu.
“Xem ra nó thực thích cậu.” Godric lúc này mới bước tới, vỗ vỗ vai Draco.
“A? Chính là…” Draco khó xử.
“Yên tâm đi, nhà của ngươi lớn như vậy, nuôi một con rồng rất là đơn giản.” Godric bế hộp lên nhét vào trong ngực Draco, tâm nói, này cũng không phải rồng bình thường, chờ sau khi lớn lên có thể học được biến đổi thân hình, cậu muốn mang đến chỗ nào cũng dễ dàng.
Draco ôm hộp sững sờ, Godric thuận thế đẩy hắn ra ngoài cửa: “Tóm lại, giao cho cậu, sinh nhật vui vẻ!”
Chờ đến khi Draco mang cả rồng con và hộp ôm về phòng ngủ, đối mặt với biểu tình kinh ngạc của Blaise, hắn vẫn có chút hoảng hốt.
“Một con rồng?” Blaise không thể tin được hai mắt của mình.
Draco gật gật đầu: “Gorril đưa.”
“…Thật đủ phong cách riêng.” Blaise im lặng thật lâu, đáp lại.
Hai người nhìn nhau không nói gì, Aisa cùng Noah đều tiến lên tò mò nhìn chăm chú vào vị khách mới tới thăm, Aisa còn duỗi đầu lưỡi liếm đầu rồng con, rồng con không hề sợ hãi, nó ngẩng đầu nhỏ lúc ẩn lúc hiện.
“Đặt tên không?” Blaise nhìn bạn tốt.
“Không, còn không biết là nam hay nữ.” Draco thử duỗi tay bế rồng con lên, tiểu gia hỏa đáng yêu cọ cọ trong lòng Draco.
Aisa một bên khoa tay múa chân: “Nàng là một tiểu thư.”
“Tiểu thư rồng a.” Draco nhìn rồng con trong lòng, cân nhắc, hắn lấy tên tất nhiên phải phù hợp với phẩm vị gia tộc Malfoy: “Gọi Victoria, thế nào, tiểu gia hỏa?”
Rồng con phảng phất như nghe hiểu ý tứ của chủ nhân, vui sướng phát ra âm thanh ngâm nga nho nhỏ.
“Nàng hình như rất thích tên này.” Blaise cũng dùng tay chọc chọc đầu rồng con: “Hy vọng nàng sẽ không lớn quá nhanh, như vậy sau khi học kỳ này kết thúc cậu liền có thể mang nàng về nhà.”
Draco gật đầu, lúc trước Hagrid nuôi rồng trưởng thành quá nhanh, gần một tháng đã lớn tới không cách nào có thể giấu trong phòng, lần này, con rồng này hắn nhất định phải thuận lợi mang được về nhà, rừng rậm sau trang viên hẳn sẽ thích hợp với nàng, hy vọng phụ thân có thể đồng ý giữ lại.
Tuy bài thi cuối cùng của cúp tam phép thuật rất hấp dẫn người khác, nhưng kì thi cuối kỳ lại diễn ra ở trước đó, học sinh mỗi tuần trong tháng sáu trung tuần đều vội vàng ôn tập, trừ Draco và Godric. Có thú nuôi mới là Victoria, Draco một lòng một dạ nuôi dưỡng, cho nàng uống sữa bò, cho nàng ăn thịt bò cắt lát, mặc sức tưởng tượng sau khi mang nàng về nhà nên nuôi như thế nào, thậm chí còn nghĩ chờ sau khi Victoria lớn lên không lo không có bạn, bởi vì nàng có thể gả cho Noah, hoặc là nói khiến cho Noah ở rể, nói như vậy, nhà hắn liền có hai con rồng.
Trong lòng vui sướng Draco lúc này còn không biết, Noah chỉ yêu sâu sắc Aisa, đối với Victoria chỉ có tình bạn bè, mà một ngày nào đó trong tương lai, Phượng Hoàng Fawkes lại nhất kiến chung tình với Victoria, phòng ngủ của họ cũng bởi vậy trở nên cực kỳ náo nhiệt.
HẾT CHƯƠNG 151