[HP] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 151: Quà Sinh Nhật Đặc Biệt


EDITOR: YURI OZAKI

BETA: AKKI

-o0o-

Những ngày sau dường như khôi phục lại bình thường, sau cuộc vượt ngục lớn ở Azkaban hoàn toàn không có gì xảy ra, không có cái gọi là cuộc tàn sát của Tử thần Thực tử, ngay cả cuộc họp của Tử thần Thực tử cũng chỉ được triệu tập có một lần, Snape là một trong những thuộc hạ trung tâm của Voldemort cũng bị triệu tập, mười mấy năm sau, cuối cùng hắn đã được gặp lại Chúa Tể Hắc Ám, thực lực vẫn cường đại như trước chỉ là gương mặt có phần vặn vẹo đáng sợ.


Thời gian Tử thần Thực tử tập hợp, Chúa Tể Hắc Ám chỉ phân phó bọn họ im lặng chờ đợi chỉ thị, Snape vẫn phải lưu ý tham gia tụ tập với các nhóm phù thủy, đại bộ phận là tội phạm bị truy nã của Azkaban, một đám đều dùng mặt mang ơn đội nghĩa cùng điên cuồng, còn lại mấy người giống hắn may mắn tránh được tai ương lao ngục, khiến hắn giật mình chính là bạn tốt Lucius Malfoy của hắn lại không hề tới, đồng thời, người điên cuồng sùng bái chúa tể hắc ám nhất là Bellatrix Lestrange cư nhiên cũng vắng họp!


……


Thời gian sau vẫn luôn bình tĩnh trôi qua đến tháng sáu, hạng mục thứ ba của cúp Tam phép thuật sẽ được tiết lộ và bắt đầu vào ngày 24 tháng sáu, mà trước đó, cũng chính là ngày 5 tháng sáu là sinh nhật mười lăm tuổi của Draco Malfoy.

Sinh nhật mỗi năm, Draco đều ở trường học, giống như hắn sẽ không phải xử lý bất cứ điều gì, chỉ có bạn bè cùng người nhà sẽ tặng chút lễ vật, sau khi hắn nghỉ học về nhà, cha mẹ đều sẽ tổ chức bù cho hắn một yến hội long trọng. Năm nay sinh nhật với hắn mà nói có chút kinh hỉ, vì bằng hữu Gorril luôn luôn thân thiết với hắn nhất định sẽ nhớ rõ.

Godric vốn là người tùy ý quá mức, nếu không phải ngày hội đặc biệt thì chắc chắn không gọi dậy nổi sự coi trọng của cậu, thậm chí là sinh nhật, cậu cũng không phải loại người sẽ nhớ kỹ sinh nhật riêng của ai, sau đó tính toán thời gian chờ chúc mừng người đó, nên nếu không có người khác nhắc, cậu thường quên mất, ngay cả sinh nhật của bản thân cũng chưa từng khắc ghi trong lòng.

Sự tình chính là cái dạng này.

Draco đang ở trong phòng ngủ hủy đi mấy món quà, Blaise ngồi trên ghế ăn một khối bánh kem nhỏ, đây cũng là một món quà của bạn học đưa, Draco lúc đầu còn tính mang bánh kem đi phân chia cho các bạn học cùng ăn, chính là sau khi Blaise cắt một miếng, Aisa đã thực vui mừng nuốt hết bộ phận còn lại.

Đột nhiên, cửa bị gõ vang. Draco vội vàng đứng lên, cho Aisa cùng Noah một ánh mắt, một xà một rồng ngựa quen đường cũ chui vào trong chăn, Draco chỉnh chỉnh quần áo, sau đó mở cửa, ngoài dự kiến của hắn, cư nhiên là Gorril!

“Gorril…” Draco chớp mắt, bạn tốt này không bao giờ thích la cà: “Có việc?”

“Ân, hôm nay là sinh nhật cậu?” Godric khẳng định hỏi, bày ra nụ cười cực lớn, sau đó duỗi tay kéo đối phương ra ngoài: “Theo tớ, tớ có lễ vật tặng cậu.”

Gorril có thể nhớ rõ chuyện ngoài độc dược khiến Draco rất ngạc nhiên, hắn theo thiếu niên tóc vàng đi trước dẫn đường, tâm nói, lần này hẳn không phải phúc linh tề đi, quà giáng sinh mỗi năm của Gorril đều là phúc linh tề, hy vọng sinh nhật lần này có thể có chút đặc biệt.

Kéo Draco vào phòng ngủ của bản thân, Godric đắc ý dào dạt chỉ tay vào thứ trên bàn: “Quà của cậu, nhìn xem có thích không?”

Trên bàn đặt một cái hộp màu vàng lớn, Draco nhướn mày, gật đầu, sau đó đi lên trước, thực tốt, lần này không phải phúc linh tề, khi đã thấy rõ hộp đồ, Draco choáng váng: “Trứng?”

Không sai, một quả trứng màu vàng cực lớn, điều đầu tiên Draco nghĩ đến là năm nhất trong căn chòi của Hagrid nhìn thấy một quả trứng rồng, tuy rằng màu sắc khác biệt, nhưng kích thước tương đương, hắn không thể tin được chỉ vào quả trứng: “Này chẳng lẽ là…?”

Godric vội gật đầu không ngừng, kèm thêm thuyết minh: “Đây là trứng rồng, mang tới tặng cậu làm thú nuôi.”

Quả trứng này đã ngây người cạnh Godric vài tháng, cậu vẫn luôn cân nhắc nên xử lý như thế nào, lần này sinh nhật Draco mười lăm tuổi, liền dứt khoát đưa cho tiểu quỷ này đi, ngàn năm trước, mười lăm tuổi đại biểu chính thức thành niên, sinh nhật này là sinh nhật phi thường có giá trị kỷ niệm, vừa lúc cho đứa nhỏ này chút lễ vật có giá trị để chúc mừng.

“Cậu… cậu..” Đầu lưỡi Draco như bị thắt nút, vui đùa cái gì vậy: “Cậu lấy ở đâu?” Nuôi rồng là trái pháp luật.

“Hẻm Knockturn gặp được.” Godric nói dối vô cùng tự tại.

“Cậu lại đi Hẻm Knockturn?” Draco trừng mắt nhìn bạn tốt, chuyện bạn tốt thích đi Hẻm Knockturn mua độc dược, dược liệu này nọ hắn biết, nhưng hắn tuyệt đối không tán đồng: “Cậu…”

“A, rồng con sắp ra kìa.” Godric vội chỉ hộp, cậu không muốn bị một tiểu quỷ giáo huấn.

“Cái gì?” Lực chú ý của Draco lập tức chuyển dời đến quả trứng, quả nhiên, trên trứng xuất hiện vết nứt, vì thế, hắn khẩn trương hề hề nhìn chằm chằm trứng.

Vết nứt càng ngày càng lớn, cuối cùng bên trong quả trứng từ từ chui ra, một cái đầu nho nhỏ ướt đẫm cẩn thận dò xét chui ra, mí mắt còn dính dính, chưa có mở, Draco hưng phấn nhìn, trong miệng nhịn không được tán thưởng: “Thật nhỏ…” Đối với thể trạng một con rồng trưởng thành, sinh vật này quả thực quá nhỏ.

Godric yên lặng lui ra sau một bước, rồng sẽ kí kết khế ước công nhận người nhìn thấy đầu tiên là chủ nhân, khi hắn rót ma vào trứng rồng, liền căn chuẩn thời gian kéo Draco qua đây.

Không lâu sau, toàn bộ thân thể tiểu kim long đều ra ngoài, cuối cùng nó cũng mở được mắt, dùng ánh mắt không muốn rời đi nhìn Draco. Draco nhịn không được duỗi tay sờ sờ, quá đáng yêu.

“Xem ra nó thực thích cậu.”  Godric lúc này mới bước tới, vỗ vỗ vai Draco.

“A? Chính là…” Draco khó xử.

“Yên tâm đi, nhà của ngươi lớn như vậy, nuôi một con rồng rất là đơn giản.” Godric bế hộp lên nhét vào trong ngực Draco, tâm nói, này cũng không phải rồng bình thường, chờ sau khi lớn lên có thể học được biến đổi thân hình, cậu muốn mang đến chỗ nào cũng dễ dàng.

Draco ôm hộp sững sờ, Godric thuận thế đẩy hắn ra ngoài cửa: “Tóm lại, giao cho cậu, sinh nhật vui vẻ!”

Chờ đến khi Draco mang cả rồng con và hộp ôm về phòng ngủ, đối mặt với biểu tình kinh ngạc của Blaise, hắn vẫn có chút hoảng hốt.

“Một con rồng?” Blaise không thể tin được hai mắt của mình.

Draco gật gật đầu: “Gorril đưa.”
“…Thật đủ phong cách riêng.” Blaise im lặng thật lâu, đáp lại.

Hai người nhìn nhau không nói gì, Aisa cùng Noah đều tiến lên tò mò nhìn chăm chú vào vị khách mới tới thăm, Aisa còn duỗi đầu lưỡi liếm đầu rồng con, rồng con không hề sợ hãi, nó ngẩng đầu nhỏ lúc ẩn lúc hiện.

“Đặt tên không?” Blaise nhìn bạn tốt.

“Không, còn không biết là nam hay nữ.” Draco thử duỗi tay bế rồng con lên, tiểu gia hỏa đáng yêu cọ cọ trong lòng Draco.

Aisa một bên khoa tay múa chân: “Nàng là một tiểu thư.”

“Tiểu thư rồng a.” Draco nhìn rồng con trong lòng, cân nhắc, hắn lấy tên tất nhiên phải phù hợp với phẩm vị gia tộc Malfoy: “Gọi Victoria, thế nào, tiểu gia hỏa?”

Rồng con phảng phất như nghe hiểu ý tứ của chủ nhân, vui sướng phát ra âm thanh ngâm nga nho nhỏ.

“Nàng hình như rất thích tên này.” Blaise cũng dùng tay chọc chọc đầu rồng con: “Hy vọng nàng sẽ không lớn quá nhanh, như vậy sau khi học kỳ này kết thúc cậu liền có thể mang nàng về nhà.”

Draco gật đầu, lúc trước Hagrid nuôi rồng trưởng thành quá nhanh, gần một tháng đã lớn tới không cách nào có thể giấu trong phòng, lần này, con rồng này hắn nhất định phải thuận lợi mang được về nhà, rừng rậm sau trang viên hẳn sẽ thích hợp với nàng, hy vọng phụ thân có thể đồng ý giữ lại.

Tuy bài thi cuối cùng của cúp tam phép thuật rất hấp dẫn người khác, nhưng kì thi cuối kỳ lại diễn ra ở trước đó, học sinh mỗi tuần trong tháng sáu trung tuần đều vội vàng ôn tập, trừ Draco và Godric. Có thú nuôi mới là Victoria, Draco một lòng một dạ nuôi dưỡng, cho nàng uống sữa bò, cho nàng ăn thịt bò cắt lát, mặc sức tưởng tượng sau khi mang nàng về nhà nên nuôi như thế nào, thậm chí còn nghĩ chờ sau khi Victoria lớn lên không lo không có bạn, bởi vì nàng có thể gả cho Noah, hoặc là nói khiến cho Noah ở rể, nói như vậy, nhà hắn liền có hai con rồng.

Trong lòng vui sướng Draco lúc này còn không biết, Noah chỉ yêu sâu sắc Aisa, đối với Victoria chỉ có tình bạn bè, mà một ngày nào đó trong tương lai, Phượng Hoàng Fawkes lại nhất kiến chung tình với Victoria, phòng ngủ của họ cũng bởi vậy trở nên cực kỳ náo nhiệt.

HẾT CHƯƠNG 151

[HP] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương : 150: Sư Tổ Vô Tội Bị Thử


EDITOR: YURI OZAKI

BETA: AKKI

-o0o-

Vì thế, hai người trao đổi tình báo của bản thân, cùng phân tích nghiên cứu, ra mấy đối tượng khả nghi nhất: anh em Jean, Lucius Malfoy, Andrea Gryffindor. Đặc biệt là hai người sau, họ là nhân vật trực tiếp mời Gellert tới nhậm chức giáo sư, đến nỗi mấu chốt nhất cái kia không biết tên họ cùng diện mạo thanh niên, Dumbledore đột nhiên nhớ tới cái tên của quán quân thứ tư được phun ra từ cúp tam phép thuật.

Cảnh giác dùng thần chú cách âm với các bức tranh treo trên vách tường, Dumbledore nói ra nghi ngờ của bản thân.

“Salazar Slytherin?” Gellert nghi hoặc, ở Đức, ba người sáng lập khác của Hogwarts có lẽ không nổi danh như vậy, nhưng người sáng lập nên nhà Slytherin – Salazar Slytherin lại nổi tiếng mọi nơi, bởi vì hắn là phù thủy hắc ám mạnh nhất mọi thời đại, với người nước Đức yêu thích phép thuật hắc ám, hắn không thể nghi ngờ chính là một đối tượng ai ai cũng sùng bái và khao khát.

“Không phải cậu nói hắn có thể thuần thục sử dụng thần chú không tiếng động không đũa phép sao?” Dumbledore nói ra trọng điểm: “Xác thật là cường đại xưa nay chưa từng có, nếu là hắn…”

“Lập trường của hắn thì sao?” Hiện tại bỏ qua vấn đề người này có thể còn sống tới tận ngàn năm sau hay không, nếu giả thiết với khả năng còn thấp hơn suy đoán này trở thành sự thật mà nói, vậy lập trường của vị đại sư phép thuật hắc ám kia đủ để quyết định toàn bộ, từ lần gặp thanh niên kia ở nước Đức, Gellert trực tiếp kết luận là họ đều không phải đối thủ của người kia.

“Không quá khả quan.” Dumbledore lắc đầu: “Ném tên Salazar Slytherin vào cúp tam phép thuật có thể là tiểu Barty Crouch, mà tiểu Barty lại là thuộc hạ của Voldemort…”

“Tay cậu…” Dừng một chút, Gellert trở về đề tài ban đầu.

“Ân?”

“Đây là phép thuật hắc ám tôi chưa từng thấy qua, cậu có nghĩ tới, nếu người dùng chú ngữ này là Salazar Slytherin…” Gellert lớn mật suy đoán.

“Thứ kia chỉ là một vật phẩm phép thuật!” Dumbledore cường điệu.

“Có rất nhiều vật phẩm phép thuật có thể hấp thu thần chú riêng của phù thủy, sau đó khi bị kích thích sẽ phóng thần chú ra phản lại.” Gellert chỉ ra: “Thứ kia với vợ chồng Jean rất có vấn đề, mà anh em Jean cũng không đơn giản, đặc biệt là Gorril Jean, tên nhóc đó trong lớp của tôi, chỉ dùng một chú ngữ đã đánh vỡ được mục tiêu tôi dùng thần chú bảo hộ, còn có, thần hộ mệnh của cậu ta…”

“Thần hộ mệnh?” Dumbledore chú ý đối phương muốn nói lại thôi.

“…Một con rắn lớn màu bạc.” Gellert nhớ lại: “Thần hộ mệnh của cậu ta không phải là tượng trưng cho Slytherin sao?”

Hai vị lão nhân cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, ai cũng không nói ra suy luận kế tiếp.

“Diện mạo của trò ấy có phần tương tự với tiểu thư Gryffindor, hơn nữa tính cách cũng…” Dumbledore chỉ ra chỗ không thích hợp, Gorril là một tồn tại mâu thuẫn, có được tính chất đặc biệt hấp dẫn được bạch kì mã của phù thủy, lại hoàn mỹ nắm giữ phép thuật hắc ám.

“Diện mạo là thứ nông cạn nhất, còn tính cách, cậu làm sao biết được tính cách thật của phù thủy ngàn năm trước thế nào, giờ truyền thuyết còn lưu lại đều chỉ là do nhóm người ngu ngốc tự cho là đúng phỏng đoán mà thôi.” Gellert đứng lên, kết luận: “Điều chúng ta thảo luận chỉ là khả năng, mặc kệ thế nào, muốn chữa được vết thương của cậu, cần đi thăm dò Gorril Jean một chút.”

Kết quả là, trên thực tế cái gì cũng chưa thể làm Godric cứ như vậy liền trở thành đối tượng mấu chốt bị hai lão hồ ly chú ý cần phải điều tra.

Chờ đến sau khi Gellert quyết tâm đi thăm dò thiếu niên tóc vàng mới phát hiện hành tung của Gorril đơn giản mà cực kỳ quỷ dị, trừ việc đi học cùng ăn cơm, đa số thời gian cậu đều ngốc trong hầm, văn phòng của viện trưởng Slytherin.

Một lần, sau khi tan học lớp phòng chống nghệ thuật hắc ám, Gellert gọi cậu lại: “Gorril Jean, có thể ở lại một chút không?”

Godric quay đầu, không sao cả nhún vai, tùy ý đi lên trước.

Chờ đến sau khi bọn học sinh đều rời đi, Gellert đánh giá thiếu niên trước mặt: “Nghe nói trò thích độc dược?”

“…Đúng vậy, phi thường thích.” Godric cũng ở quan sát biểu tình đối phương, lão già này sẽ không vô duyên vô cớ gọi cậu lại.

“Tương lai muốn làm đại sư độc dược hay trị liệu sư?” Gellert tăng thêm ngữ điệu ở từ “Trị liệu sư”.

Godric là người thông minh, cậu lập tức hiểu được ý tứ khác trong câu hỏi, không thể tin được lão già này là vì Dumbledore mà đến, cậu nhếch khóe miệng lộ ra biểu tình cười như không cười: “Đại sư độc dược vẫn tương đối tốt đi, tương xứng với chính khả năng độc dược của bản thân, có thể cứu được người mình muốn cứu.”

“Trị liệu sư không tốt sao?” Gellert truy vấn.

“Đạo đức nghề nghiệp cơ bản của trị liệu sư là trị bệnh cứu người,” Godric làm bộ làm tịch giơ tay phải lên nhìn, tiếp theo nói: “Em không rảnh để cứu từng người một.”

“Nhìn dáng vẻ này thì hẳn trò rất tự tin với năng lực của mình?” Gellert chú ý tới động tác nhìn tay phải của thiếu niên.

“Cái này là tất nhiên, em luôn luôn tự tin.” Godric cười ha hả, ý cười lại không đạt đến đáy mắt: “Hơn nữa phần lớn thời điểm em đều rất vui với việc giúp đỡ người khác, nhưng vào thời điểm nào đó nhất định, em lại không thích lo chuyện bao đồng.”

“Thời điểm nào đó?” Gellert nhíu mày.

“Ân, thời điểm tâm tình em không tốt.” Godric thu lại nụ cười, khuôn mặt đạm nhiên sau khi nói: “Tỷ như hiện tại.”

Gellert cảnh giác nheo mắt, chăm chú nhìn thiếu niên trước mắt, thần thái như vậy đã không còn là biểu hiện trẻ con nữa.

Godric xoay người ra ngoài, nhờ cuộc hỏi thăm được lão ong mật ban tặng kia, hiện tại cha mẹ cơ hồ mỗi ngày đều gửi đến một bức thư, hận không thể khiến cậu không nói ra tất cả những việc cậu làm, thấy ai mỗi ngày đều phải nói cho họ.

“Từ từ.” Gellert gọi, muốn giữ thiếu niên lại, đối phương căn bản không để ý tới lão, Gellert có chút tức giận rút đũa phép ra dùng một phép thuật hắc ám không tiếng động, tốt thật, hiện tại lão không trông cậy vào phép thuật này có thể chuẩn xác đánh trúng mục tiêu.

Đầu Godric không quay lại, một thần chú bảo hộ không tiếng động không đũa phép liền triệt tiêu phép thuật hắc ám, cậu không giỏi thần chú không tiếng động không đũa phép, nhưng không có nghĩa là không biết dùng: “Giáo sư Grindelwald, nếu không hy vọng người nào đó bỏ mạng, thầy tốt nhất nên biểu hiện lễ phép một chút.”

Bước chân không ngừng lại, Godric đã đi tới cửa, cậu quay đầu nhìn về phía Gellert có chút ngốc lăng, bổ sung một câu: “Để em ngẫm lại một chút, trước đó thầy nên học được lễ phép là khi tâm tình em không tốt thì lập tức tránh xa em ra, đừng tới làm phiền em.”

Gellert im lặng nhìn thân ảnh đối phương đi xa, lão có được tin tức mình muốn, thiếu niên này có năng lực chữa trị cho Albus, về thân phận của thiếu niên, lão vẫn chưa xác định được, vì kể cả thần chú không tiếng động thiếu niên dùng để hóa giải thần chú của lão, lão cũng chưa từng phát hiện ra bất cứ hơi thở phép thuật hắc ám nào trên người đối phương. Cảm giác khi đối mặt với Gorril Jean hoàn toàn bất đồng với thanh niên lão gặp ở Nurmengard, không phải cùng một người.

……

Godric vò đầu, nhìn tình huống, hai lão già này đã liên kết thành một phe, hơn nữa, còn tìm đến được bằng này thông tin, cũng không cần phải sắm vai một đứa trẻ vô tri vô giác thêm nữa, uy hiếp vào thời điểm thích hợp cũng là cần thiết.

Về phòng sinh hoạt chung của Slytherin, Godric lập tức thấy Draco và Blaise đang chờ cậu.

“Sao vậy?” Godric nhướng mày.

“Sao giáo sư Grindelwald không đem cậu đi luôn đi?” Draco quan tâm hỏi, họ đều sợ hãi vị giáo sư kia ở một trình độ nhất định.

“Có gì phải lo lắng,” Godric vỗ vỗ bả vai Draco: “Tớ là một học sinh ưu tú như vậy, thầy ấy tìm không ra điểm gì mà có thể uy hiếp được.”

Draco không nói gì giật giật mí mắt, quả nhiên là lãng phí tâm tư chú ý, bằng hữu này của hắn hoàn toàn là tên thần kinh thô.

……

Gellert ăn mệt cũng không cần làm thêm một bước thử, liền làm theo như lời thiếu niên nói, đoạn thời gian tới liên tục biểu hiện ra lễ phép, nhưng bất luận có là Gellert hay Dumbledore đều không phải loại người đem quyền chủ động giao cho đối thủ, bọn họ đang tích cực tìm kiếm cách trị liệu khác, vài ngày sau, Snape mang một lọ độc dược đi vào phòng hiệu trưởng, theo lời vị đại sư độc dược này, lọ độc dược này chỉ có thể kéo dài tuổi thọ, không thể tiêu diệt tận gốc lời nguyền, rất may, tuổi thọ của Dumbledore sau này lại kéo dài được thêm nửa năm.

Đối với phương diện điều tra nhân vật khả nghi này, Gellert bác bỏ hoàn toàn ý kiến của Dumbledore, lão đặc biệt phản đối tiếp tục điều tra vợ chồng Jean, nếu hiện tại lại chạm vào vảy ngược của đối thủ, người xui xẻo là họ. Qua cách nói không chút kiêng kị nào của Gorril là có thể nhìn ra được đối thủ căn bản không để họ vào mắt, mà họ vốn đang ở thế hạ phong, tay phải đã bị cháy khô kia chỉ cần một ngày không được chữa trị tốt, lại thêm một ngày của họ bị hạn chế. Albus có thể không quan tâm việc có thể sống bao lâu, nhưng lão để ý, nếu đối thủ hiện tại không có ý ra mặt làm khó họ, vậy họ cũng sẽ làm bộ như không có chuyện gì.

Nước Đức nghiên cứu rất nhiều phép thuật hắc ám, nghiên cứu cách chữa trị lời nguyền do phép thuật hắc ám gây ra cũng rất nhiều. Lúc này, Gellert buông bút trên tay, gấp bức thư mới viết xong lại, lão thông qua mối quan hệ cũ, tính tìm một ít trị liệu sư cao cấp, Gellert đen mặt, nhiều năm như vậy, lão chưa từng phải chịu đựng nhiều như vậy, bị tính kế tới dạy học, bị răn dạy vô lễ, còn phải thật cẩn thận làm việc theo sắc mặt người khác, chờ đến khi vết thương của Albus được chữa khỏi, lão nhất định phải buông tay, phải cùng nhóm người này tính toán sổ sách thật tốt!

HẾT CHƯƠNG 150

[HP] Love You Forever – Chương 8: Lời Thề Tình Yêu


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: MIN

-o0o-

Hiện tại Godric không biết nên làm gì, y muốn đi tìm Salazar, nhưng lại có chút sợ hãi đối mặt với hắn, y không biết nên ở chung với Salazar thế nào sau khi xác định quan hệ, y đi qua đi lại trong thư phòng, nội tâm vô cùng rối rắm.

Cùng lúc đó, Salazar đang đứng trước cửa cung điện của muggle.

“Phù thuỷ, mi muốn làm gì?” Kỵ sĩ gác cổng giơ kiếm hỏi Salazar.

Đôi mắt đỏ máu của Salazar hơi nheo lại, hắn nhìn kỵ sĩ trước mặt “Ta không cho rằng ta có nghĩa vụ phải trả lời chất vấn của ngươi, kỵ sĩ gác cổng tiên sinh.” Salazar cố ý nhấn hai từ “gác cổng”

“Vì vương gác cổng là vinh quang vô thượng của ta.” Kỵ sĩ không bị Salazar chọc giận, gã đặt tay phải lên trước ngực, từng câu từng chữ nói.

“Nga? Vậy ngươi gọi cái “vương” của ngươi ra, nói với hắn, ta, Salazar Slytherin ở chỗ này chờ hắn.” Salazar hơi khinh miệt nhìn kỵ sĩ trước mặt, từng câu từng chữ nói.

Sắc mặt của kỵ sĩ khi vừa nghe tên Salazar tức khắc đại biến, nhưng ngay sau đó nỗ lực làm cho nó trở về bình thường “Các hạ chờ một lát, ta lập tức báo cáo với vương.”

Trong mắt nhóm Muggle, cái tên Salazar Slytherin này chính là điều cấm kỵ, không ai có thể không chút cố kị nào nói ra, thậm chí nhắc đến cũng không dám, bọn họ đều tránh nói tất cả mọi chuyện liên quan đến Salazar. Nếu không thể không nhắc đến Salazar, nhóm Muggle đều dùng cái gì mà “Vua hắc ám” hay “Chúa tể của những con quỷ” để thay thế tên của Salazar. Cho dù là có từ thay thế, nhưng nhóm Muggle vẫn tận lực tránh đề cập.

Loại tình huống này càng kinh dị hơn ở nhóm Muggle có địa vị, con đường tin tức của họ thường thông thuận hơn nhiều so với bá tánh bình thường, tin tức nghe được cũng nhiều hơn, càng hiểu trình độ đáng sợ của Salazar hơn.

Kiến thức của Quốc vương Muggle về Salazar có thể nói là đầy đủ nhất ngoại trừ Salazar và Godric, bất quá gã cũng vô pháp xác định ngoại hình của Salazar, chỉ biết độc mỗi tên của hắn. nguyên nhân rất đơn giản, Salazar không cho phép bất kỳ Muggle nào thấy qua dung mạo của hắn còn sống quay về, trừ phi hắn cố ý. Mà câu duy nhất miêu tả Salazar ở Muggle giới chính là không quá 20 tuổi.

Hiện giờ Salazar đến cung điện, kỵ sĩ Muggle biết rõ trình độ đáng sợ của Salazar liền hốt hoảng chạy đi thông báo với quốc vương.

“Cái gì?” Quốc vương anh hoảng sợ, lần nữa dò hỏi kỵ sĩ mặt đã trắng bệch “Ngươi vừa mới nói cái gì? Ai ở ngoài cửa, muốn ta ra ngoài gặp?” Kỳ thật quốc vương nghe rất rõ, nhưng trong tiềm thức vẫn hy vọng rằng mình đang nghe lầm.

“Salazar Slytherin, thưa bệ hạ.” Kỵ sĩ gian nan phun ra tên của Salazar lần nữa, trong lòng nghĩ bệ hạ ngài tha cho bề tôi đi, đừng cho bề tôi lập lại cái tên này lần nữa.

“Loảng xoảng” một tiếng, ly rượu trong tay quốc vương rớt xuống đất, bể tan tành.

Vài phút sau. Quốc vương mồ hôi lạnh đầy người ăn mặc hoa lệ đi ra, một chút cũng không nhìn thấy bộ dạng thất thố trước đó.

Salazar ngồi trên bàn tròn mình biến ra vui vẻ uống rượu nho, ngón tay trái từng nhịp từng nhịp gõ lên bàn, nâng đôi mắt đỏ máu của mình nhìn người mới đến, ánh mắt bình tĩnh không chút gợn sóng.

Quốc vương nâng đôi mắt thấp hèn của mình lên, cưỡng bách bản thân nhìn vào đôi đồng tử chỉ có ở loài rắn kia. Nháy mắt đó, gã cảm thấy bản thân như bị một con rắn độc nhìn trúng, mà mình, lại là con mồi bị nó nhắm.

“Các hạ tìm ta có việc gì sao?” Quốc vương cưỡng bách mình mở miệng nói.

“Ta không hy vọng thấy Muggle trên lãnh địa của phù thuỷ nữa, bát kể hắn ta là ai.” Salazar gằn từng chữ, ánh mắt nhuộm đỏ ngày càng lạnh lẽo.

“Các hạ đây là… có ý gì?” Quốc vương không quá hiểu Salazar nói gì.

“Tách Thế giới phép thuật và Muggle giới ra.” Salazar nói, hắn không đành lòng nhìn Godric vì mấy chuyện nhóm Muggle gây ra mà bận ngày bận đêm, không nghỉ ngơi được tí nào.

“Này… Các hạ, ngài biết cái này có bao nhiêu khó khăn ——-” Quốc vương khó xử mở miệng nói, thế lực tinh nhuệ của giáo đình nằm đa số ở thế giới phép thuật, nếu ngăn hai thế giới ra, chỉ sợ giáo đình sẽ phái người đến phiền gã.

Salazar không nghe quốc vương nói hết, hắn trực tiếp chen ngang “Ta không có nhiều thời gian như vậy để chơi với ngươi, ta cho các ngươi nhiều nhất là một tháng.” Salazar nhấp ngụm rượu nho, nhẹ nhàng lắc lắc ly thuỷ tinh.

“Này hơi hấp tấp, các hạ, giáo đình —-” quốc vương lại càng thêm khó xử.

“Hay là nói, các ngươi thích ta tự động thủ?” Salazar chậm rãi nói “Ta một hai ngày chắc chắn làm xong, vừa lúc ta cũng đang dư khá nhiều thời gian, đừng quên ta chính là cái gì mà —- cái từ kia nói thế nào nhỉ, à —– ‘vua bóng tối’, ‘chúa tể của những con quỷ’ trong miệng các ngươi.” Salazar nửa híp mắt, hơn nữa ta cũng có nhiều thời gian bồi Gody của ta hơn, Salazar trong lòng yên lặng bổ sing.

Quốc vương sợ đến mức rùng mình, gã hít sâu một hơi “Chúng ta có thể hoàn thành cái này, các hạ, trong vòng một tháng thế giới phép thuật chắc chắn sẽ không còn bất cứ Muggle nào.” Quốc vương dùng giọng điệu cho dù đánh đổi tất cả cũng phải hoàn thành bằng được.

Salazar chậm rì rì uống xong ngụm rượu nho cuối cùng, đứng dậy. Quốc vương cũng đứng lên theo hắn, cúc cung tận tụy.


“Từ từ” Salazar đột nhiên quay đầu, trong giọng nói không hề có chút độ ấm, hắn đi lên trước nắm mặt dây chuyền tinh xảo màu xanh lục vì quốc vương cúi đầu mà lộ ra “Cái này” Salazar giơ mặt dây chuyền trong tay lên “Ngươi lấy từ đâu?” Con ngươi màu đỏ của Salazar bỗng trở nên khát máu, lệ khí trong mắt như muốn hóa thành thực thể, hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm tròng mắt màu nâu của quốc vương.

Quốc vương nhìn thanh niên tóc bạc nắm mặt dây chuyền hình giọt nước trong tay, giọt nước này chỉ có một mặt, mặt còn lại không thấy đâu “Ta… Đây là người khác đưa cho ta!” Quốc vương đột nhiên đối mặt với đôi mắt màu đỏ kia, gã cảm giác như nó đã hút hết tất cả sức lực của mình, làm gã xụi lơ trên cỏ, ma áp cường đại khủng bố đập vào mặt, khiến cho gã không thở được.

“Ai đưa cho ngươi?” Tức giận của Salazar không tiêu biến, ngược lại còn tức hơn “Một nửa còn lại của nó ở nơi nào?”

Cái mặt dây chuyền hình giọt nước này khi mẫu thân Serena của hắn còn sống đã từng đeo, Salazar nhớ rõ trước kia hắn đã từng thấy mẫu thân nhẹ nhàng vuốt ve mặt dây chuyền này, tay tái cẩn thận xoa xoa sợi dây, ánh mắt ôn nhu như nước, phảng phất như xuyên qua nó tưởng niệm đến ai đó.

Salazar đã từng hỏi qua mẫu thân cái dây chuyền này, mẫu thân chỉ nói nửa mặt xanh lục của giọt nước có thể làm cho người đeo không chịu bất cứ tổn thương phép thuật nào, mà nửa mặt vàng hồng còn lại có thể bảo hộ linh hồn của người đeo. Dây chuyền này là vật phẩm từ thời đại tinh linh, chỉ có người yêu thích của chủ sở hữu của nó đeo lên mới không bị phản phệ. Nhưng mà, Salazar nghe mẫu thân nói, một khi vòng cổ bị tách thành hai nửa, liền mất đi tác dụng bảo hộ của nó, trừ phi dán nó lại.

Salazar nhớ rõ mẫu thân Serena từng nói, chờ khi nào hắn thành niên, mẫu thân sẽ đem cái vòng xem như lễ vật thành niên mà tặng cho hắn. Nhưng mà, sau khi mẫu thân chết, Salazar chưa từng thấy qua cái dây chuyền này, hắn đã từng cho rằng mình sẽ chẳng bao giờ có thể thấy nó lần nữa, lại chưa từng nghĩ hôm nay lại có thể thấy trên người Quốc vương.

“Là giáo hoàng Wilbert đưa cho ta, khi đưa đến đây đã là như vậy, ta không biết nửa kia ở nơi nào, ta chừng thấy qua nửa kia mà ngày nói, ta chỉ biết mỗi cái này —- ta thề” Quốc vương hoảng sợ la lớn.

Rối loạn nơi này dẫn đến mấy kỵ sĩ gần đó, bọn họ nhanh chóng xông đến bảo vệ Quốc vương, nhưng tất cả đều bị Salazar đang tức giận chặt thành nhiều miếng. Nhóm kỹ sĩ ở xa hơn cũng đang tiếp cận chỗ này.

“Đừng đến đây! Các ngươi ai cũng không được đến đây! Đây là mệnh lệnh!” Quốc vương thấy vài kỵ sĩ nôn nóng lại đây hỗ trợ liền la lớn.

Mấy kỵ sĩ giáo đình kia nghe vậy lập tức đứng lại, chỉ đứng yên ở một vị trí không xa, nôn nóng nhìn, xem tình thế.

“Ba ơi!” Một giọng nói của bé gái vang lên, mang theo ngữ khí vui sướng “Ba ơi, người xem thuyền giấy nhỏ con xếp nè, con —- ba ơi?” Một bé gái từ xa chạy đến, nó khoảng bốn năm tuổi “Ba ơi, người làm sao vậy?” Bé gái không quan tâm nhóm kỵ sĩ, kiên trì chạy đến.

“Betty, đừng đến đây!”

Quốc vương nôn nóng rống to, chỉ là bé gái vẫn như không nghe thấy, vẫn như cũ chạy lại.

“Betty, trở về, nguy hiểm ——”

Quốc vương còn muốn nói gì đó, nhưng đã không còn kịp, bé gái đã chạy đến.

“Ngươi là ai? Mau buông dây chuyền ra! Đây là đồ của ba ta, không cho ngươi cầm vào!” Bé gái vừa chạy đến đã thấy Salazar nắm vòng cổ trong tay, nó tức giận nói với Salazar.

Salazar ngẩng đầu, di dời ánh mắt khỏi vòng cổ trong tay,  con ngươi đỏ máu dựng đứng lạnh lùng nhìn bé gái trước mặt “Câm miệng.”

Mặt bé gái đỏ lên, nó rất tức giận “Ngươi có tư cách gì ——”

“Betty, câm miệng!” Quốc vương lớn tiếng quát “Ta bảo con câm miệng, có nghe hay không!”

Quốc vương quay đầu, đối mặt với Salazar “Các hạ, mong ngài buông tha con gái ta, là ta dạy con không tốt, mong ngài không cần giận cá chém thớt nó…”

Salazar nhìn quốc vương trước mặt, trong đầu bỗng hiện lên cảnh tượng nhiều năm trước, Khí đó mẫu thân mang theo hắn nhỏ tuổi không cẩn thận đụng phải kỵ sĩ giáo đình, khi đó mẫu thân cũng cầu xin bọn họ như vậy, nhưng bọn họ không quan tâm đến lời cầu xin của bà, vẫn cứ đâm ngọn giáo vào người bà, tận đến khi bà hôn mê mới ngừng lại. Đây là một màn quen thuộc đến thế nào chứ, Salazar nghĩ thầm.

Salazar lấy lại tinh thần, nắm chặt mặt dây chuyền trong tay “Cái này ta muốn.” Hắn xoay người, âm thanh lạnh băng: “Đừng quên việc ngươi đã hứa.” Nói xong, liền độn thổ rời khỏi.

Quốc vương tránh được một kiếp mồ hôi lạnh tuôn đầy người, gã ôm chặt con gái đã dạo một vòng trước cửa địa phủ, thanh âm phát run “Các ngươi dọn dẹp chỗ này đi” Gã chỉ mấy kỵ sĩ tại hiện trường “Betty, đi theo ta.”

Bé gái nhút nhát sợ sệt trở lại hoàng cung liền kéo kéo góc áo phụ thân “Ba ơi, anh trai có đôi mắt giống thỏ con xinh đẹp kia là ai vậy ạ?”

Quốc vương nghe thế liền nghẹn một chút, nhưng vẫn trả lời vấn đề của con gái “Hắn là Salazar Slytherin, một người chúng ta không thể trêu vào.”

Anh Slytherin thật xinh đẹp a, bé gái không biết cái tên này có ý nghĩa gì nghĩ trong lòng.

Sakazar sau khi rời khỏi vương cung, trực tiếp độn thổ đến Manchester, nơi đó là căn cứ điểm mới của giáo đình sau khi Salazar đồ sát thành Westminster. Sakazar đi đến cửa thành, trực tiếp nói với kỵ sĩ gác cổng “Lôi đầu giáo hoàng của các ngươi ra đây, nội trong mười phút, nếu không ta giết sạch các thành này.” Salazar lãnh khốc nói, trong mắt một mảng lạnh băng.

Kỵ sĩ giáo đình kia nghe xong lập tức xoay người, chạy vào trong thành. Salazar không nói nữa, chỉ lẳng lặng đứng đó, chờ đợi kết quả.

Vài phút sau, kỵ sĩ kia đã trở lại, gã nói với Salzar: “Xin đi theo ta, các hạ, giáo hoàng đại nhân đang chờ ngài ở bên trong.”

Salazar nhướn mày, không nói gì thêm, đi theo.

Đi được một chốc, Salazar phát hiện không thích hợp, bọn họ hình như vãn luôn đi loanh quanh, đến lui vẫn hoàn cái hành lang đó, mà lộ tuyến đi… Salazar nghĩ nghĩ, là hoa văn của cấm trận.

Salazar đột nhiên ngừng lại “Các ngươi đang đi vòng vòng.” Salazar lạnh băng nói “Nếu các ngươi không có thành ý như vậy, cũng đừng trách vì sao ta không khách khí.”

Salazar thả ma áp cường đại của mình ra, che phủ khắp không trung, bao trùm cả mặt đất. Salazar không lưu tình giết chết bất kỳ nhành cây ngọn cỏ nào hắn nhìn thấy, hắn tinh tế cảm nhận vị trí của giáo hoàng.

Máu cùng nội tạng không ngừng bắn tung toé lên người Salzar, hắn như là không có cảm giác, vẫn tiếp tục bước tiếp.

Salazar dùng phép thuật mở cửa phòng giáo hoàng, không để ý đến ánh mắt kinh sợ của những người khác trong phòng, hắn thẳng tắp hướng giáo hoàng đi đến, thanh âm mang theo sát khí nồng đậm “Nửa mặt còn lại của dây chuyền ở đâu?”

Giáo hoàng bị Salazar bất thình lình doạ ngốc, gã run rẩy lấy nửa mặt dây chuyền tuỳ thân còn lại ra, đưa cho Salazar tắm mình trong máu. Salazar cầm lấy mặt dây chuyền, sau đó độn thổ rời đi.

Chúng ta trở lại với Godric. Godric sau khi suy nghĩ lâu thật lâu, cuối cùng đến Azkaban tìm Salazar. Y vừa mới rơi xuống đất, liền cảm thấy có chút không đúng, Salazar hình như không ở đây. Y đi vào phòng ngủ của Salazar, nháy mắt liền thấy được một tấm da dê Salazar cố ý đặt lên, mặt trên dùng vài ký tự thanh tú viết.

Gody, ta đến thủ đô Muggle. Salazar của ngươi.

Godric đọc hết tờ giấy, tờ giấy lập tức tự động bốc cháy, một lát sau liền hoá thành tro tàn. Y rời khỏi Azkaban, cẩn thận cảm nhận ma lực dao động do Salazar độn thổ. Một lát sau, y biến mất.

Godric bước vào trong hoàng cung Muggle, thấy mấy kỵ sĩ giáo đình đang cố gắng rửa sạch máu đỏ trên mặt cỏ. Y bước lên, kéo một kỵ sĩ.

“Ngươi biết Salazar Slytherin đi đâu không?” Godric hỏi.

“Không biết, nhưng hắn vừa mới biến mất khỏi đây không lâu.” Kỵ sĩ tuy rằng rất không nguyện ý, nhưng vẫn trả lời.

“Tốt, cảm ơn.” Godric lại độn thổ lần nữa, mục tiêu là thành Manchester.

Godric vừa rơi xuống đất, liền thấy Salazar của y trên người dính đầy vết máu, đứng trong trung tâm thành nhìn là biết vừa mới bị tàn sát xong. Y bước đến phía trước, nhẹ nhàng gọi: “Saar… vì sao lại giết người?”

Salazar chuyển ánh mắt dựng đứng đỏ tươi, nhìn Godric: “Có người đoạt đồ của mẫu thân ta, ta cướp về.”

Salazar lấy hai mặt dây chuyền từ trong túi áo ra, cắt ngón tay, nhẹ nhàng nhỏ một giọt máu lên cả hai nửa giọt nước. Nháy mắt giọt máu chạm hai nửa giọt nước, cả hai liền chặt chẽ dán vào nhau, hiện lên một vầng sáng khiến người khác an tâm màu trắng ngà.

“Cho ngươi, Gody.” Salazar cầm lấy dây chuyền, đeo lên cần cổ trắng nõn của Godric.

Godric nhìn chằm chằm mặt dây chuyền nửa xanh lục, nửa hồng vàng trên cổ mình, một lát sau lại ngước mặt nhìn thanh niên tóc bạc cao hơn mình nửa cái đầu. Tóc bạc phất phơ trong gió nhuộm máu, dưới khúc xạ của hoàng hôn như toả ra một thứ ánh sáng diệu kỳ, trông đẹp vô cùng.

Mắt xanh đối mắt đỏ, nháy mắt đó, cả hai đôi mắt đều chỉ có đối phương. Xúc cảm quen thuộc từ môi truyền đến, bọn họ yên lặng ôm hôn, như thế gian này chỉ có duy nhất cả hai, mười ngón tay nắm chặt như vĩnh hằng.

Giờ phút này, Salazar mới chân chính ngộ ra khoảng thời gian trước hắn cứ liên tục giết chóc là một sai lầm lớn đến thế nào, thế gian không có mối thù vĩnh hằng, chỉ có tình yêu, mới là vĩnh hằng.

Nửa phần còn lại của lời tiên tri chính là “Không phải phù thuỷ cuối cùng cũng sẽ nhanh chóng tỉnh ngộ, sự hiện thân của ánh sáng sẽ đồng hành với người đó, mãi mãi không xa rời.”

———- “Will you love me, Sal?” Liệu người sẽ yêu em chứ, Sal?

———- “I will love you forever, my Gody.” Yêu em, sẽ luôn là vậy, Gody của ta.

HẾT CHƯƠNG 8

[HP] Love You Forever – Chương 6: Mối Tình Đầu


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: MIN

-o0o-

Salazar hiện tại rất khó chịu, hắn lại nhớ đến phân nửa lời tiên tri của Trelawney.

“‘Sứ giả bóng tối’… này chắc là nói mình, ‘mang đến thảm hoạ cho người thân’… mối hoạ này có thể là gì… ‘linh hồn đắm mình trong truỵ lạc cuối cùng sẽ diệt vong’… diệt vong…” Salazar càng suy nghĩ càng đau đầu, hắn trước giờ vẫn luôn không am hiểu thủ đoạn ngươi lừa ta gạt của phù thuỷ, tính kế lẫn nhau, hay nói vòng vo tam quốc “Chậc, không nghĩ nữa, khi nào cần biết tự khắc biết.” Salazar nói.

[Nếu lời tiên tri nói có hoạ, vậy Saar vì sao không diệt trừ mối hoạ là huyết thống này đi?] Bạn thơ ấu kiêm người thủ hộ của Salazar Annatolia tê tê nói.

Salazar bỗng nhiên mở to đôi mắt đỏ, hắn nhìn chằm chằm đôi đồng tử cam vàng dựng đứng của xà yêu, ánh mắt dại ra, dường như cái gì cũng không thấy, lại giống như xuyên qua xà yêu mà nhìn cái gì đó “Đúng vậy… ta có thể như vậy a… ta lẽ ra nên nghĩ đến…” Salazar lẩm bẩm, đứng dậy đi xuống tầng hầm ngầm.

Salazar rốt cuộc tìm được cách thoát khỏi mối hoạ, hắn có thể thanh tẩy mớ huyết thống phù thuỷ trong người, như vậy gia tộc Slytherin liền không còn liên quan đến hắn, lời tiên tri cũng sẽ tự nhiên tránh hắn. Hắn cảm tạ trí thông minh của Annatolia.

Một tháng sau, trận pháp thanh tẩy huyết thống đã hoàn thành, tế phẩm cần thiết cho trận pháp – mười phù thuỷ cũng đã được Salazar đưa vào vòng tròn, tất cả các giai đoạn đều đã được chuẩn bị thoả đáng, hiện tại, đến lúc thực hiện rồi. Salazar cho Annatolia ở ngoài cửa tầng hầm đảm đương trọng trách lớp phòng hộ cuối cùng, Annatolia rất vui vẻ đáp ứng Salazar, Salazar biết, có Annatolia ở đó, hắn không cần lo có người xông vào.

Salazar bước vào trung tâm trận pháp, bắt đầu niệm một đoạn chú ngữ dài. Thời gian trôi đi, càng ngày càng nhiều phù văn kim sắc lơ lửng trong không trung, ma lực Salazar tiêu hao nghiêm trọng, hắn quỳ trên mặt đất, nhưng không hề dừng niệm thần chú.

Sau khi các tế phẩm biến mất, Salazar dùng con dao nhỏ cắt một nhát lên cánh tay, đồng thời niệm xong đoạn chú văn cuối cùng. Đến khi âm tiết cuối cùng thoát ra khỏi miệng Salazar, hắn ngã xuống mặt đất, máu tươi theo miệng vết thương nhỏ đó chậm rãi chảy ra, chảy về cái chai đã được chuẩn bị trước đó trong trận pháp. Cùng lúc đó, khuôn mặt Salazar cũng có chút thay đổi.

Ba ngày sau. Salazar rốt cuộc cũng đã thanh trừ hết huyết thống Slytherin trong cơ thể, bước ra khỏi tầng hầm. Hắn đi đến trước gương, ngắm khuôn mặt mới của mình.

Thiếu niên trong gương có mái tóc dài đến eo màu bạc, khuôn mặt tinh xảo nhưng tái nhợt, như thể hắn đang mắc một căn bệnh nặng nào đó. Đôi đồng tử đỏ máu toả ra thứ ánh sáng kì lạ, không giống con người. Khoé miệng Salazar hơi cong, mang theo tia cười khổ, đồng tử vĩnh viễn đỏ máu, làn da tái nhợt vô lực, này hẳn là di chứng của thanh tẩy huyết thống đi. Salazar yên lặng nghĩ thầm.

[Saar, ngươi thật đẹp mắt.] Annatolia thấy Salazar, nháy mắt liền nhào đến [Ừ.] Salazar không muốn nói gì hết, chỉ nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.

“Các hạ, gia chủ đượng nhiệm gia tộc Flint cầu kiến, hắn ta đang ở bên ngoài.” Một con giám ngục đột nhiên bay đến, vội vàng nói với Salazar.

“Dẫn hắn vào đi.” Salazar lãnh đạm nói, bước ra phòng khách.

Không bao lâu sau, một nam phù thuỷ vội vàng đi vào, hổn hển nói “Thật vinh hạnh khi lần nữa nhìn thấy các hạ, các hạ thoạt nhìn…”

“Mấy lời khách sáo đó miễn đi, ta không thích phù thủy nhiều lời.” Salazar đánh gãy nam phù thuỷ trước mặt.

“Gần đây có mười phù thuỷ đột nhiên mất tích, bạch phù thuỷ đã xác định là do phù thuỷ hắc ám làm, thủ lĩnh bọn họ tuyên chiến với chúng ta, mà chúng ta hiện tại không có một thủ lĩnh mạnh mẽ, chúng ta…”

Salazar không dễ phát hiện nhíu nhíu mày “Thủ lĩnh của bọn họ là ai?”

“Godric Gryffindor, gia chủ đương nhiệm của gia tộc Gryffindor Gryffindor các hạ.” Gã hơi dừng lại “Gia chủ đương nhệm của những gia tộc phù thuỷ hắc ám đều đang chờ chỉ thị của ngài, các hạ.”

“Nói cho bọn họ, chúng ta nguyện ý tiếp nhận lời tuyên chiến của bọn họ.” Salazar hơi suy tư, nói.

Salazar không thích tham gia đấu tranh của phù thuỷ, bởi vì hắn không cho rằng mình có nằm trong nhóm phù thuỷ, huống chi hiện tại hắn đã thanh tẩy hết huyết thống phù thuỷ trong cơ thể. Nhưng nếu liên quan đến Godric, Salazar tức khắc sinh ra chút hứng thú muốn xem.

“Vâng, các hạ.” Nam phù thuỷ nói.

“Địa điểm khai chiến ở nơi nào?” Salazar hỏi.

“Stonehenge ở đồng bằng Salisbury, các hạ, nơi đó là nơi giao thoa giữa hai thế lực, cũng như là nơi sinh vật hắc ám tụ tập, thưa các hạ.” Nam phù thuỷ quan sát sắc mặt Salazar, nói.

“Thời gian?” Ngữ khí Salazar vẫn thờ ơ, như thể hắn không quan tâm đến vấn đề này, lại như nắm chắc chiến thắng trong tay.

“Hai tuần sau, hoàng hôn hai tuần sau.” Nam phù thuỷ cung kính trả lời. Gã biết, ở trước người thực lực tuyệt đối, tạm thời cúi đầu  cung kính mới là lựa chọn tốt nhất.

“Được rồi, ta đã biết. Còn có việc gì nữa?” Salazar vẫn dùng ngữ khí thờ ơ đó, nhưng nó lại thêm ý muốn tiễn khách.

“Đã hết, thưa các hạ.”

“Vậy ngươi trở về đi, ngày đó chỉ cần chờ là được.” Salazar nhàn nhạt nói,

Salazar nhìn theo bóng dáng nam phù thuỷ đó cho đến khi không thấy nữa, hắn thu hồi tầm mắt, nhắm nhắm rồi lại mở “Godric…” Hắn nhẹ giọng nỉ non, trong ánh mắt và giọng nói tràn đầy ôn nhu mà ngay cả chính Salazar cũng không nhận thấy.

Hai tuần sau, lúc hoàng hôn, tại Stonehenge ở đồng bằng Salisbury. Salazar một thân trường bào trắng, tóc bạc rối tung xoã sau đầu, từng sợi tóc theo gió mà nhè nhẹ bay trong không trung. Hắn híp nửa mắt, đôi đồng tử lấp loé ánh đỏ, nhìn nhóm quần chúng bạch phù thuỷ đi đến từ phương xa. Hắn liếc mắt một cái liền thấy Gryffindor tóc vàng loá mắt nhất trong đám người.

“Lại gặp nhau rồi, Gryffindor tiên sinh.” Salazar chăm chú nhìn Gryffindor đang đến gần, mở miệng nói.

“Ngươi vì sao ở đây?” Godric mở miệng hỏi.

“Ta là thủ lĩnh của phù thuỷ hắc ám, đến đây nghênh chiến không bình thường sao?” Salazar hơi cong môi, ngữ khí tràn đầy hiển nhiên.

“Ngươi là thủ lĩnh cùa phù thuỷ hắc ám? Ta không cho rằng mấy lão già ngoan cố đó sẽ vui vẻ nghe ngươi sai sử bọn họ.” Trong giọng nói Godric mang theo ý vị châm chọc hiếm thấy.

“Nga? Vạn sự đều có khả năng, không phải ngươi cũng thu phục mấy ‘lão già ngoan cố’ gì đó sau lưng mình sao?” Ánh mắt Salazar xuyên qua Godric nhìn mấy người phái sau y, nói nhóm quần chúng cách Godric cả chục mét.

“Ngươi ———” Sắc mặt Godric không tốt lắm, nhưng bình tĩnh lại ngay sau đó “Mười phù thuỷ kia đâu?”

“Đã chết.” Ngữ khí Salazar bình tĩnh, phảng phất như đang đàm đạo về thời tiết.

Godric tiến lên một bước, gương mặt bởi vì tức giận mà phiếm hồng “Có phải do ngươi giết hay không?”

“Đúng vậy” không biết vì sao, Salazar rất thích nhìn bộ dáng đỏ mặt của Gosric, hắn lại bổ sung một câu “Bọn họ là tế phẩm.”

“Bọn họ làm sai cái gì? Bọn họ cũng không trêu chọc đến ngươi, ngươi vì sao lại làm như thế?” Godric càng nói càng kích động, y tăng tốc độ, như muốn dán vào Salazar “Salazar, ngươi tại sao lại máu lạnh vô tình như vậy, coi mạng sống của con người như ngọn cỏ mà tuỳ ý chà đạp sao?” Đôi mắt xanh thẳm của y tràn đầy những cảm xúc phức tạp khác nhau, nhưng Salazar lại không hiểu mớ cảm xúc này, cũng không biết vì sao, hắn lại không muốn làm cho mắt Godric xuất hiện những loại cảm xúc đấy “Ta…” Salzar cảm thấy rất khó chịu, hắn không biết tại sao lại như vậy, cũng không biết vì sao lại xuất hiện loại cảm giác này “Ta… ta không phải…”

“Đủ rồi.” Godric bình phục chút tâm tình của mình, y không biết hôm nay mình làm sao, cảm xúc không ổn định chút nào, y xoay người, đưa lưng về phía Salazar “Ta biết ngươi chính là như vậy, là lúc trước ta nhìn lầm ngươi, ta lẽ ra không nên ôm hy vọng với ngươi.” Ngữ khí của y mang theo thất vọng dày đặc.

“Không… Không phải như thế… Không, Godric, ta ——” Salazar muốn giải thích chút gì đó, nhưng lại không biết nên nói cái gì “Ta không phải —”

Godric thở dài, cuối cùng không quay đầu lại rời đi, Salazar nhìn mái tóc kim sắc đó rời xa, thật lâu cũng không quay đầu lại.

“Các hạ?”

Một thanh âm truyền đến từ sau lưng, gọi thần trí của Salazar quay về.

“Các ngươi về đi, không có chiến tranh rồi.” Nói xong độn thổ rời khỏi, lưu lại nhóm phù thuỷ hắc ám hai mặt nhìn nhau.

Salazar ngâm mình trong bồn tắm ở Azkaban nhắm mắt hồi tưởng tất cả mọi thứ phát sinh hôm nay, Godric đỏ mặt, Godric phẫn nộ, Godric thở dài, Godric bỏ đi, cùng với, Salazar biểu tình phức tạp khi không hiểu biểu cảm của Godric… từ lần đầu tiên gặp mặt đến tận bây giờ, tất cả đều sôi nổi hiện ra. Salazar lắc lắc đầu, ý đồ xua tan mớ hình ảnh này, nhưng không thành công, Salazar nhắm mắt lại, trước mắt lại là khuôn mặt của Godric, Salazar nâng tay, chôn đầu trong đó.

Mỗi khi ở chung với Godric, Salazar luôn rất thích  —- nga, cái từ đó nói thế nào “ác thú vị”, chính là cái này, luôn thích nhìn Godric mặt đỏ ửng cùng với đôi mắt xanh thẳm kia chỉ có mình Salazar hắn, khi Godric làm vậy, Salazar luôn rất vui, tuy rằng khi đó hắn không biết vì sao lại có loại cảm giác này, nhưng hiện tại ——

Salazar hơi trợn to mắt, hắn giống như, yêu Godric.

HẾT CHƯƠNG 6

Design a site like this with WordPress.com
Get started