[HP] Ký Ức – Chương 4: Cuộc Chiến Đoạt Ghế Thủ Tịch Năm Nhất


EDITOR: Akki

BETA: Liên

-o0o-

Cơ bản là từ sau khi Voldemort biến mất, nhiều năm nay nhóm giáo sư của Hogwarts chưa từng trải qua lễ khai giảng nào gian nan như đêm nay.

Chờ đến khi tiệc tối kết thúc, Dumbledore gọi Severus ở lại một lúc.

Severus vẫn ngồi yên vị trí của y ở trên bàn dài, đồ ăn phong phú trên bàn trước mặt đã bị các gia tinh dọn đi, lúc này trước mặt y là một mặt bàn sạch sẽ, giống như một cái bàn mới mua.

Albus không nói lời nào, Snape cũng ngồi yên cùng cụ, y không phải là một người nhiều lời, nếu có thể y vẫn giữ nguyên tư thế như thế này, ngồi tới hừng đông mà không nói lời nào.

Albus hiểu rõ tính cách của y, cũng không yên lặng lâu, nhẹ giọng thở dài: “Severus, coi chừng cậu bé.”

“Thầy cảm thấy tôi sẽ để cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội thương tổn nó hay sao?” Snape câu môi hỏi lại.

Albus lại tiếp tục yên lặng, cụ là người duy nhất biết con người thật sự của Snape, những thứ đó không biết phải biểu đạt bằng lời như thế nào mà có thể nói rõ về sự việc và người nọ, khi mất đi mới biết bản thân mình đã từng có được một thứ vô cùng quý báu như vậy, nỗi đau khắc cốt ghi tâm, những chuyện cũ phủ đầy bụi trong ký ức của Snape, chỉ duy nhất Albus  may mắn được biết.

Cụ còn nhớ rõ như in một ngày nọ Severus mang theo một lọ chứa đầy ký ức đến cho cụ, khi cụ bước ra từ trong Bồn tưởng ký, còn chưa kịp nói gì, đối phương đã chặn miệng cụ “Albus, thầy già rồi”. Người kia lạnh nhạt nhìn cụ, “Nếu như thầy muốn cho tôi thấy lời xin lỗi thật lòng, cách tốt nhất là quản cho tốt bản thân thầy là được”. 

Nghĩ đến đây, Albus giật giật môi: “Thằng bé…….”

“Không phải là người mà tôi muốn tìm”. Snape thật dứt khoát nói “Nhưng mà lời tôi đã hứa vẫn sẽ có hiệu lực như cũ.”

Cho dù không phải là người mà y muốn tìm, nhưng mà đối với y, lời hứa bảo vệ đứa nhỏ kia vẫn có hiệu lực như cũ, y hy vọng Harry có thể trải qua một đời tốt một chút, ít nhất không phải giống như người mà y tâm tâm niệm niệm kia, luôn phải chịu những thương tổn không đáng có.

“Còn có Tom…..” Albus nhẹ nhàng thở dài “Hiện tại nó lại ở Slytherin, cậu xem nên giải quyết như thế nào thì tốt.”

Chịu sự uỷ quyền của Albus, sự việc này là một điều rất khó, đặc biệt dưới tình huống kẻ đó có khả năng rất lớn chính là Voldemort, nhưng mà lúc này cụ ấy lại lựa chọn buông tay, để mặc một mình Snape tới quản.

Albus thiệt tình hy vọng Hội Phượng Hoàng đã giải tán kia sẽ không phải tái lập lần nữa.

Khi Snape trở lại phòng sinh hoạt chung Slytherin, học sinh các năm của nhà đã tập trung đầy đủ ở đây chờ y.

Sau khi Thủ tịch học viện hoàn thành phần giới thiệu và nội quy của học viện, chính là lúc chủ nhiệm phát biểu, khi không có mặt y ở đây, cuộc chiến tranh đoạt chức thủ tịch sẽ không thể bắt đầu, thời điểm Snape xuất hiện, tất cả học sinh đều đang quy củ ngồi xung quanh phòng — Đương nhiên, mấy cái bàn ở phòng sinh hoạt chung không có nhiều tới như vậy, có không ít học sinh bắt buộc phải đứng chờ, người có thể ngồi thì không phải là thủ tịch đương nhiệm, cũng là những vị có gia tộc sau lưng có thể thoải mái chèn ép người khác.

Buổi tối hôm nay, tâm trạng của Snape vô cùng không tốt, HARRY không xuất hiện ở Hogwart làm cho cảm xúc của y không thể yên ổn được, trạng thái cảm xúc của y có thể nói là đang ở mức thấp nhất cho tới lúc này.

Nhưng mà, cho dù Snape có lơ đãng như thế nào, lực uy hiếp của y với các rắn nhỏ vẫn y như cũ, hoặc có khi còn kinh khủng hơn cũng không chừng.

“Cho dù các ngươi đối với hoàn cảnh của mình có bao nhiêu bất mãn, có bao nhiêu oán giận, khi các ngươi muốn cùng với đám quỷ khổng lồ con khác so tài, móc nối quan hệ, các ngươi phải nhớ rõ một điều – các ngươi là Slytherin mà không phải là Gryffindor”. Y đảo mắt khắp phòng, bất luận là học sinh mới hay là những học sinh cũ, y vẫn cảnh cáo giống như nhau, giống y như bài phát biểu không bao giờ thay đổi của vị hiệu trưởng già mấy năm nay, nghìn bài như một, nhưng giọng điệu hoan nghênh học sinh mới lại bất thường rõ rệt, mỗi năm y đều có thể điều chỉnh ngữ điệu uy hiếp học sinh nhà mình, có thể nói không năm nào giống năm nào “Cho nên, đừng để cho ta biết các ngươi bị người khác nắm thóp, bắt được nhược điểm, bằng không ta có quyền có thể hoài nghi nón phân loại có vấn đề nên phân sai học viện cho các ngươi.”

Đối với một Slytherin, nói rằng hắn bị phân sai học viện chính là một sự sỉ nhục vô cùng to lớn, Slytherin –  từ này đối với tất cả học sinh ở viện này mà nói đó không phải đơn giản chỉ là một cái tên học viện như vậy.

Đó đã trở thành một loại tín ngưỡng, là một vinh quang cực kỳ to lớn.

Chẳng sợ phần vinh quang này lại bởi vì một kẻ điên mà đã bị bụi bặm che phủ đi mất, nhưng đối với mỗi học sinh được phân tới đây vẫn như cũ, vẫn một lòng xem nó như là một vinh dự to lớn.

Bằng không, dù bọn họ biết rõ tình cảnh của học viện Slytherin này như đi trên phiến băng mỏng, dưới tình huống không lựa chọn theo học tại một trường pháp thuật tại quốc gia khác, luôn hiểu rõ bởi vì huyết thống đang chảy trong mạch máu của bản thân nhất định sẽ bị phân tới học viện này nhưng vẫn tự tin tiến vào cửa lớn của Hogwarts.

Giống như là một loại huyết mạch được truyền thừa, gần như những đứa trẻ mang huyết thống thuần chủng, đều lấy việc được phân vào học viện này làm kiêu ngạo của bản thân.

“Có lẽ ở nhà, các ngươi là ông trời được cha mẹ cưng tận lên trời” Snape liếc nhìn các học sinh mới, tạm dừng trên mặt của Draco vài giây, làm Draco nhỏ tuổi không thể khống chế mà run rẩy một chút “Nhưng mà ta yêu cầu các ngươi luôn luôn nhớ kỹ, nơi này sẽ không có người nào yêu thương, nâng niu, giữ gìn các ngươi, các ngươi chỉ có thể tự bảo vệ chính mình.”

Snape không phải là một người thích nói nhiều, từ nhỏ đến lớn gặp phải rất nhiều tình huống đã hình thành và củng cố tính cách trầm mặc, nội tâm cho y. Cho dù trải qua thời giang chung đụng cùng Harry, y cũng đối xử với Harry đang nôn nóng bất an vì phải đối mặt với chiến tranh cũng là trầm mặc.

Chỉ có ở buổi tối đón học sinh mới mỗi năm, y mới có thể nói nhiều lời một chút như vậy.

“Ta hy vọng các ngươi khắc ghi vào não các ngươi thật kỹ, không được làm bất cứ chuyện gì ngu xuẩn.” Cuối cùng, y dùng lời nói và khuôn mặt sắc bén nhất của bản thân nói lên mấy lời này, cũng nhìn lần lượt từng gương mặt non nớt kia lần cuối.

Chờ tới khi Snape kết thúc phần phát biểu của mình là lúc bắt đầu cuộc chiến tranh đoạt vị trí thủ tịch.

Cuộc tranh đoạt vị trí Thủ tịch học viện là gây cấn, kịch liệt nhất, học sinh từ năm năm tới năm bảy gần như đều đi lên tranh đấu một lần, nhưng mà kinh ngạc nhất chính là vị trí Thủ tịch học viện cuối cùng lại không rơi vào tay học sinh năm bảy hay là năm sáu, mà người đoạt được lại mới chỉ là học sinh năm năm.

Snape ngồi im trong một góc, cho dù không thể tiến lên can thiệp trận chiến của đám học sinh, nhưng mà sự tồn tại của y lại không thể nào khiến cho tất cả học sinh trong phòng có thể bỏ qua được.

Năm trước y không có ở lại sau khi chấm dứt bài diễn thuyết ‘ma quỷ’ của mình, năm nay thái độ lại khác thường.

Đại khái chắc là bởi vì có sự tham dự của con trai y?

Một ít người lặng lẽ ngồi lẫn trong đám học sinh mới – bởi vì là con trai ruột của viện trưởng, với tầng thân phận này khiến cho Edward mặc dù không có bối cảnh gia tộc ở sau lưng vẫn có thể đạt được một chỗ ngồi – Edward, âm thầm suy đoán ở trong lòng.

Người biết Snape và Draco có chút quan hệ còn đang đoán già đoán non trong lòng, không biết giữa con đỡ đầu và con trai ruột, cuối cùng viện trưởng sẽ thiên vị bên nào.

Nhưng mà không một ai biết, y đến đây là để giám sát tên tiểu quỷ Riddle.

Cuộc chiến tranh giành vị trí Thủ tịch chính là một nước đi cực kỳ quan trọng trong cả quá trình xây dựng quyền lực của Riddle.

Nếu nói hắn không cạnh tranh, y có thể suy đoán hắn đang giấu dốt chứ không phải hắn không có thực lực, không đủ dũng khí lên cạnh tranh, nhưng mà nếu hắn đi lên cạnh tranh, như vậy y có thể quan sát cả quá trình thi đấu của Riddle, mà suy đoán ra trình độ cùng với phong cách làm việc của hắn.

Cuộc chiến tranh đấu vị trí Thủ tịch của Slytherin sẽ liên tục diễn ra tới tận khuya, bởi vì tất cả học sinh ở đây đem vị trí này trở thành quyền lợi tượng trưng, đó là vị trí chứng minh cho thực lực của bản thân.

Đồng hồ chỉ hơn mười một giờ, mới đến lượt năm nhất bắt đầu cuộc chiến.

Tất cả mọi người lúc này đều có chung một cảm giác, chỉ cần chờ thêm vài phút nữa thôi là có thể đi ngủ rồi, học sinh năm nhất thì có thể sử dụng được bao nhiêu bùa chú cơ chứ? Có thể sử dụng thuần thục được bao nhiêu bùa chú cơ chứ?

Chính là học sinh năm nay lại không hề đơn giản, có thể nói là ngoạ hổ tàng long.

Lấy Pansy Parkinson làm ví dụ, cô nàng là đại diện cho nữ sinh, ba người nữ sinh có thể không ngừng lặp đi lặp lại hai câu bùa chú mà tiến hành một hồi thi đấu gay gắt, đối với cuộc chiến Thủ tịch năm nhất mà nói, cuộc tranh đoạt không đơn giản chỉ là kiểm tra kỹ năng thi triển và độ nắm giữ thuần thục đối với bùa chú mà còn kiểm tra sự nhanh nhẹn của cơ thể phù thuỷ nhỏ.

Ở phần lớn bùa chú sơ cấp đều có cơ sở nhất định, đại khái so sánh chính là ngươi có thể né tránh được nhiều hay ít bùa chú mà thôi.

Sau năm phút đồng hồ, Pansy đã đánh bại được hai cô gái kia, đứng vững vàng ở giữa hai sàn đấu.

Các học sinh nam bên này, lấy Draco Malfoy, Blaise Zabini và Edward Snape làm đại diện, sau khi lần lượt đánh bại hết tất cả học sinh nam năm nhất đang ở trung tâm sàn đấu hỗn chiến nảy lửa.

Sau đó, Edward chỉ tốn tám phần lực đã đánh gục Blaise và Draco, cuối cùng nhẹ nhàng cho Pansy rơi đài.

Ngay lúc sắp tuyên bố người thắng cuộc cuối cùng trở thành Thủ tịch năm nhất là Edward, Tom Riddle mới ưu nhã khoan thai mà bước lên sàn đấu, đũa phép trong tay nhắm thẳng vào Edward.

Đó chính là phương thức mời đối phương chiến đấu.

Ngay cả Draco cũng phải nhíu lại cặp mày nhỏ, Tom Riddle vậy mà chờ tới khi mọi người kết thúc hỗn chiến mới lên sân, đây không phải chính là ngư ông đắc lợi so với Edward hay sao?

Biết rõ con trai cưng nhà Snape, rõ ràng tình huống thể lực của chính mình và đối phương, Edward đã hiểu ra sự khiêu khích trong mắt của Riddle: Có dám xuất toàn lực nghiêm túc chiến đấu hay không?

Con ngươi màu đen trong mắt của Edward tối sầm lại, tay cầm đũa phép nghiêm túc trả lại đối thủ một cái lễ.

“Nếu như con đi cạnh tranh chức Thủ tịch học viện, cha có đồng ý hay không?” Tom vẫn còn nhớ rõ trước khi tới trường học, anh đã từng nghiêm túc hỏi cha nuôi của anh như vậy.

Động tác của cha thong thả, đem tách trà đặt lên mặt bàn, vươn tay ra với Tom.

Tuy rằng cha nuôi của anh không thể nhìn thấy gì, nhưng mà vẫn có thể chính xác bắt được tay của Tom.

“Người sẽ sợ hãi bởi vì con chấp nhất với quyền lực sao?” Tom lại tiếp tục hỏi.

“Nếu con từ bỏ chấp nhất, con sẽ không còn là chính con.” Đối phương chỉ khẽ mỉm cười, tay lần mò theo tay anh sờ đến đầu, trên tay của cha nuôi có rất nhiều vết chai, ngay cả Tom cũng khó có thể tưởng tượng ra, một người chưa đến ba mươi tuổi, vì sao bàn tay lại có nhiều vết chai dày đến như thế. Cho nên khi cái tay của người nọ vuốt ve trên đỉnh đầu, anh thậm chí còn có mơ hồ cảm nhận da đầu mình được sự ấm áp của bàn tay đó lại kèm theo một chút cứng rắn.

“Như vậy là người đồng ý sao?” Anh bình tĩnh, nhỏ nhẹ hỏi lại người nọ.

Đối phương dừng tay lại một chút, sau đó lên tiếng: “Ta không đồng ý.”

Trong lúc nhất thời, cả người anh run rẩy nhè nhẹ, lại không biết phải nói cái gì cho đúng.

“Thủ tịch học viện, có rất nhiều sự tình cần con phải chú ý đến” Đối phương dịu dàng nói với anh “Đạt được vị trí kia, đồng thời có nghĩa con cũng cần yêu cầu phải trả giá  tương đương, không phải sao?”

Tom gật gật đầu.

Anh đã biết rõ ràng có cấp bậc trong Slytherin sẽ có nhiều quyền lợi, mà Thủ tịch học viện, nói cách khác cũng có nghĩa tương đương với một Chủ nhiệm thứ hai.

“Mà bây giờ con chỉ là một đứa nhỏ không có thân thế bối cảnh, thậm chí bọn họ còn không hề thích một phù thuỷ máu lai, con muốn mọi người phục con, nhất định phải trải qua một thời gian dài tương đương” Tựa như nghĩ tới chuyện gì đó, người nọ nhẹ nhàng nở nụ cười “Có phải con đã xem nhẹ tiểu Harry rồi đúng không. Đến một lúc nào đó nếu như con cùng thằng bé cãi nhau, thằng bé hờn dỗi, ta ở xa như vậy, cũng không thể kịp thời xen vào hỗ trợ hai đứa được đâu.”

Vì thế, Tom liền nhớ tới tình huống và số lần không nhiều lắm mà anh cùng với nhóc con nào đó giận dỗi, không thể không tán thành lời nói của cha nuôi.

Cho nên Tom chỉ có thể bất đắc dĩ mà đỡ trán thở dài.

“Nhưng mà” Đối phương giống như cảm nhận được sự uể oải của anh, tâm trạng sung sướng nở nụ cười nói “Có lẽ con có thể đi tranh giành chức Thủ tịch niên cấp đó, ta nhớ rất rõ Thủ tịch mỗi niên cấp có thể có một phòng ngủ riêng của mình.”

“Phòng ngủ riêng?”

Tại sao vì lý do này mà anh lại phải đi tranh đoạt vị trí Thủ tịch niên cấp? Tom có chút khó hiểu nghiêng đầu nhìn vị cha nuôi nhà anh.

Tuy rằng anh không thích người khác đến quấy rầy sinh hoạt riêng của mình, nhưng mà còn không có tới mức không thể chấp nhận chia sẻ không gian sinh hoạt với bạn chung phòng, hơn nữa nếu như năm nay học sinh mới nhà Slytherin ít như vậy, một người một phòng cũng không kỳ lạ nha.

Nhưng mà đối phương chỉ bí mật cười cười với anh “Chờ tới khi khai giảng con sẽ biết ngay thôi.”

Anh không biết trong hồ lô của cha nuôi đang bán cái gì, nhưng mà lại nói nếu như có thể quan minh chính đại có được một phòng ngủ riêng thì có gì mà không tốt chứ?

Mười lăm phút sau, Thủ tịch học viện chính thức tuyên bố Thủ tịch năm nhất chính là: Tom Riddle.

Một giờ sau, Tom nhìn chằm chằm cánh cửa phòng ngủ của mình tự động mở ra, sau đó một cái đầu tóc đen lộn xộn thò vào, đôi mắt của vị nhóc con nào đó nửa híp nửa mở mơ màng xuất hiện trong tầm mắt của anh“Tom, em không ngủ được…”

Tom xoay người bí mật che dấu khoé miệng đang run rẩy của mình.

Cho nên nói…. Cha nuôi của anh muốn anh làm tốt việc tranh đoạt vị trí Thủ tịch năm nhất, chính là trải sẵn thảm cho cái người nào đó ỷ vào việc mình có thể nói được Xà ngữ mà ngang ngược mở cửa hầm nhà người khác tùy tiện đi lại?

——————

Tác giả có lời muốn nói: Đại Har thành thục ổn trọng, tiểu Har ngốc manh đáng yêu, các người có dám nói với ta các ngươi không thích một lớn một nhỏ như thế này đi o(*

HẾT CHƯƠNG 4

[HP] Kí Ức – Chương 3: Thiện Và Ác


EDITOR: Akki

BETA: Liên

-o0o-

Họ Riddle này có ý nghĩa gì?

Đối với Slytherin, có lẽ đây chỉ là một cái họ chưa từng xuất hiện qua trong vòng tròn những Gia tộc thuần chủng, trong khoảnh khắc bọn họ không chú ý, đối với ba học viện khác, cái dòng họ này có lẽ chỉ có ý nghĩa tương đương với việc tên của người bạn nhỏ này sẽ xuất hiện trong danh sách học sinh năm nhất mà thôi.

Một dòng họ đơn giản thực bình thường.

Nhưng chính nó lại nhấc lên một trận sóng to gió lớn trong lòng tất cả những giáo sư xuất hiện trong buổi lễ chào mừng học sinh mới.

Hoặc có thể nói, chỉ cần là nhóm giáo sư của thế hệ trước đều rõ rõ ràng ràng ý nghĩa chính xác của cái dòng họ này là cái gì, cái tên này lần nữa xuất hiện tại lâu đài Hogwarts, có lẽ nếu đem đi so với “Kẻ mà ai cũng biết đó là ai” thì chỉ càng làm người ta lo lắng thêm mà thôi.

Kẻ mà ai cũng biết đó là ai sẽ không nhắm mắt đem quân đánh thẳng vào Hogwarts —– ít nhất khi hắn đang trong thời kỳ hưng thịnh đã không làm như vậy —– nhưng mà khi Tom Riddle từng làm một học sinh bình thường cũng đã nhập học tại Hogwarts như vậy.

Chỉ là ai có thể đến nói cho bọn họ biết một chút tình hình hiện giờ hay không, vốn dĩ người mang cái tên này đáng lẽ đã tốt nghiệp với thân phận học sinh ưu tú và rời khỏi trường ở vài thập niên trước rồi, vì sao lại có thể xuất hiện ở Hogwarts vào lúc này nữa?

Một vài vị giáo sư già đã từng dạy dỗ qua Tom Riddle, mà vị học sinh đã từng được mọi người ủng hộ, đã tùng là Chủ tịch Hội học sinh, người học trò ưu tú ấy lại trở thành hồi ức như một cơn ác mộng dai dẳng trong lòng các giáo sư, không có bất kỳ một giáo sư nào dám mở miệng tuyên bố  mình từng dạy qua Tom Riddle, ngoại trừ Dumbledore.

Bọn họ làm thế nào cũng không nghĩ, hình ảnh anh tuấn đẹp trai lạnh lùng trước kia có một ngày quay về Hogwarts, lại càng tuyệt đối bất ngờ hơn chính là một lần nữa trở thành học trò của bọn họ.

Khi giáo sư McGonagall còn đi học, Riddle cũng đang theo học tại trường, bà từng gặp qua bộ mặt ôn hoà, biết cách đối nhân xử thế của hắn, thế cho nên sau này khi hắn trở thành Voldemort, đối mặt với thủ đoạn tàn nhẫn của hắn, tận sâu trong đáy lòng giáo sư McGonagall cảm thấy rất sợ hãi khi đối mặt với hắn, từ lâu bà đã sớm quên đi một thân phận khác của Kẻ mà ai cũng biết là ai đó từ lâu rồi.

Chỉ là, bà cũng không nghĩ tới, nhiều năm sau lại có thể xuất hiện thêm một “Tom Riddle” khác một lần nữa.

Trong khi nhóm giáo sư căng chặt dây thần kinh, đề phòng khoá chặt người nọ trong tầm mắt, một đứa nhỏ ưu nhã hướng phía giáo sư McGonagall đi đến, dừng lại trước mặt giáo sư McGonagall, im lặng đứng đó.

Hành động này của hắn khiến cho tất cả học sinh của nhà Slytherin đồng loạt chú ý.

Nguyên bản hẳn hắn không hề có bất kỳ liên quan nào tới học sinh nhà Slytherin, nhưng mà mọi cử động của hắn đều toát lên vẻ ưu nhã, thoạt nhìn như một vị quý tộc trời sinh cao quý, mỗi động tác giơ tay nhấc chân, ẩn ẩn lộ ra hơi thở của một vị quý tộc tôn quý.

Có lẽ, đây lại là một vị học sinh mang thân phận quý tộc đang chảy dòng máu thuần chủng tiến vào học viện Slytherin?

Tất cả học sinh thuộc viện Slytherin không khỏi phấn khởi nghểnh cổ mong đợi.

Snape đang an vị trên ghế dành cho giáo sư, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn Tom chăm chú.

Mũ Phân Loại vừa mới chạm vào tóc của hắn liền kiên quyết rống to Slytherin, thậm chí thời gian Tom đặt mông ngồi trên ghế còn chưa tới hai mươi giây.

Hắn ưu nhã thong dong đi đến nơi tập trung của học sinh năm nhất ngồi xuống, nhìn thoáng qua vị trí đại diện dành cho thủ tịch năm nhất mà vị quý tộc bạch kim nhỏ Draco đang ngồi, nhàn nhạt cười cười, chen xuống vị trí cuối cùng trong đám học sinh mới ngồi xuống.

Sau đó hắn ngẩng đầu, hướng về ánh nhìn tuyệt vọng của Harry bên phía Gryffindor mà cười an ủi, nhẹ nhàng gật đầu.

Harry liền toét miệng cười.

Snape nhíu mày lại.

Hắn vừa mới xem nhẹ một việc trước khi phân viện, người vẫn luôn cùng Harry nói chuyện chính là Tom Riddle.

Bởi vì kiếp trước khi Harry nhập học, lúc HARRY gặp Ron Weasley là ở trên xe lửa, hơn nữa cũng trở nên thân thiết với nhau cũng ở trên xe lửa, cho nên y vẫn luôn cho rằng người vừa mới vui vẻ nói chuyện với HARRY chính là Ron Weasley.

Nhưng mà động tác vừa rồi của Riddle lại khiến cho y phải suy nghĩ lại, Harry bé bị người khác mang đi kia, không phải là người yêu cầu giáo sư đi dẫn đường, một khi cú mèo đi truyền thư cũng không hề bị bất kì ngoại lực nào ngăn cản, cho nên chắc là thời gian nhận được thư thông báo của Harry bé chắc chắn sẽ sớm hơn so với Harry năm đó, cho nên Harry bé đã biết rất nhiều sự việc từ người dẫn đường của bé.

Hơn nữa thời điểm Harry được phân tới Gryffindor, Ron Weasley cũng chỉ giống như những học sinh khác chỉ nhiệt liệt vỗ tay chúc mừng Harry bé đã đến, lại không giống như năm đó Harry được phân đến.

Nói cách khác, chắc là Harry bé với Riddle cùng nhau đến trường học, chắc là trước đó hai người đã biết qua nhau, bằng không sao Riddle lại cho Harry bé ngồi tít ở Gryffindor một cái ánh mắt “yên tâm”?

Bỗng nhiên, Snape liên tưởng đến bức thư hồi âm có liên quan tới Harry mà cú mèo mang về khi đó.

Tin từ lá thư mà y nhận được khiến y cảm thấy giống như mình đang nhận được lời hồi âm của người khác sau khi gửi đi một lời mời yến hội.

Câu chữ dài dòng, lời lẽ chải chuốt hoa lệ, một câu: Thật cảm ơn lời đề nghị của trường học, nhưng mà tôi đã có một người dẫn đường khác, không cần phải làm phiền tới giáo sư.

Bây giờ nhìn xem, ngồi trên ghế dài nhà Gryffindor, đứa nhỏ miệng cười đến thấy răng không thấy mắt, cười đến thuần khiết, Snape có thể khẳng định trăm phần trăm phong thư hồi âm kia là do Riddle viết.

Nói cách khác, trước khi Harry nhập học, em chính là sống chung với Riddle?

“Harry, Harry, cậu thật sự là Harry Potter hả?” Bởi vì Harry ngồi bên cạnh mình, Ron cảm thấy có thể cùng người thật bước ra từ những trang sách mà cậu từng đọc được kia mà cảm thấy vô cùng vui vẻ, đối với một đứa trẻ mà nói, những nhân vật được miêu tả trên trang sách đều là những mục tiêu rực rỡ mà chúng nó muốn trở thành, đặc biệt hơn chính là người đã được mọi người trong giới Pháp thuật lưu truyền thành vị thánh sống, có thể cứu vớt cả thế giới bất cứ lúc nào.

“Nếu như cậu muốn nói tới cái người được miêu tả trên cuốn sách kia thì tôi nghĩ chắc là tôi rồi.” Harry hơi nghiêng nghiêng đầu sang bên cạnh mỉm cười, nói khẽ, những thứ mà bé đã từng trải qua trong thời thơ ấu kia đã trở thành bóng ma không thể xoá nhòa trong lòng em, giờ phút này nụ cười đơn thuần thơ ngây như vậy chưa từng xuất hiện trên môi một Harry mười một tuổi khác.

Có thể nhìn ra người mang em đi đã đối xử với em thật tốt, bằng không sự việc mấy năm trước sao có thể không lưu lại tí ti bóng ma nào trong lòng của em?

“Cái kia….” Ron không giống như những người khác luôn vội vàng yêu cầu muốn coi vết sẹo trên trán của Harry đầu tiên, cậu chàng phải do dự trong chốc lát, mới ngại ngùng mở miệng hỏi ra băn khoăn nhỏ của bản thân: “Tớ nghe mọi người nói, cậu bị người khác mang đi, cậu có sống tốt không?”

Harry có chút ngỡ ngàng. Em nhìn Ron chăm chú, nhớ tới lời dặn dò của chú trước khi em lên tàu đi đến trường “Harry, con chắc đã hiểu rõ thân phận của mình đúng không?”

Em ngoan ngoãn gật đầu, mấy năm nay chú hay mang rất nhiều sách và báo chí từ bên ngoài trở về, trước đó, Tom hay thường đọc giúp em, khi đó, em có rất nhiều từ đơn chưa đọc được, thời gian gần đây em mới có thể tự mình xem hiểu.

Nhưng phần lớn nội dung trên đó, đều cố ý muốn tuyên truyền cho mọi người em thật sự ‘Vĩ đại’ như thế nào.

Chính bản thân em cũng không biết, tại sao em lại có thể nổi tiếng được như vậy.

Đứa trẻ đại nạn không chết.

Lần đầu tiên, em hiểu được sự vĩ đại của bản thân là từ câu nói tràn đầy giễu cợt của Tom khi hắn vui vẻ lăn lộn trên giường.

Đứa trẻ đại nạn không chết lại suýt nữa thì chết trong tay của Muggle do bị tra tấn, thật là châm chọc làm sao —- khi đó, tuy rằng em đã sống tại đây, nhưng mà bản thân vẫn không tránh khỏi sinh ra sợ hãi từ sâu trong lòng với những Muggle, thẳng đến sau này, tâm lý em không ngừng được chú khai thông, em mới có thể dần dần thả lỏng.

“Như vậy, con biết là sau khi con đến trường học, con sẽ gặp những gì sao?” Chú lại hỏi.

“Con biết, tất cả bọn họ sẽ nôn nóng muốn được tận mắt nhìn thấy Đứa trẻ đại nạn không chết trong truyền thuyết có cái gì đặc biệt hơn người khác.” Harry học bộ dáng nói chuyện thường ngày của Tom mà trả lời.

“Harry.” Chú sờ sờ cái đầu nhỏ của em, mỉm cười ôn hòa “Con là một Gryffindor nhiệt tình, sau khi đến trường học, con sẽ gặp phải đủ loại người, bọn họ sẽ tranh giành để trở thành bạn của con, nhưng mà, con có thể nhận biết dạng người nào thích hợp để trở thành bạn thân sao?”

Harry ngẩn người, lắc lắc đầu “Con không biết ạ.”

Cho dù khi còn nhỏ suýt nữa thì mất mạng trên tay người thân, nhưng mà Harry trước sau vẫn không đánh mất bản tính lương thiện của mình, em trước sau vẫn luôn cho rằng thế giới không có nhiều người xấu đến như vậy, điểm này lại khiến cho Tom – người vẫn luôn bảo vệ em – rất là bất đắc dĩ.

“Hogwarts là một nơi cực kỳ tráng lệ, nó cũng giống như một cái thế giới thu nhỏ, học sinh của bốn học viện có những tính cách khác nhau,giống  với việc sau khi con tốt nghiệp bước ra khỏi trường học sau này cũng sẽ tiếp xúc với những người khác nhau như vậy.” Chú ôn hoà cười nói với em “Harry, có lẽ rất nhiều người trước hết sẽ nhìn vào thân phận Chúa cứu thế của con sau đó mới thật sự nhìn tới con, nhưng mà con đừng vội đau lòng” Chú nhẹ nhàng hôn lên cái trán trắng nõn trơn bóng của em “Harry hãy nhớ kỹ, sau khi con vào học viện, gặp được một người mà đầu tiên chỉ quan tâm đến cuộc sống của con mấy năm nay mà không phải vội vàng muốn được chiêm ngưỡng vết sẹo huyền thoại của con, đó chính là người mà con có thể an tâm kết thành bạn thân.”

“Harry, Harry?” Ron nhìn thấy Harry mơ màng, khó hiểu giơ tay quơ loạn trước mặt em “Cậu ổn chứ.”

“Tớ không có gì đâu”. Harry hồi phục lại tinh thần, nhìn Ron trước mắt, cười cười “Mấy năm này tớ sống rất tốt, chú cùng với Tom đối xử với tớ giống như người nhà.”

“À….. vậy là, không có gì thì tốt.” Ron gãi gãi đầu “Cậu không biết đâu, lúc mà báo chí năm đó in ra, ba mẹ tớ đều sốt ruột vì cậu, hai người họ còn sợ cậu bị người xấu bắt mất rồi nữa á.”

“Chú là người tốt, tuy là mắt chú không nhìn thấy gì, nhưng mà chú luôn kịp thời phát hiện lúc tớ không bình thường.” Harry nhớ lúc em mới được đón đến nhà của chú, khi ấy em tạo ra rất nhiều phiền phức cho chú, mặt nhỏ liền lập tức đỏ lên.

“Ai? Chú của cậu không thể nhìn thấy?”

“Ừ, Tom nói lúc trẻ đôi mắt của chú tự nhiên không thể nhìn thấy, ngay cả chú cũng không biết nguyên nhân vì sao lại như vậy, nhưng mà pháp lực của chú lại rất mạnh, tuy là không thể nhìn thấy gì nhưng mà pháp thuật dùng cho sinh hoạt lại nắm giữ rất thuần thục, rất rất tốt luôn.” Cho nên lúc chưa nhận nuôi em mới không làm cho Tom không biết nấu cơm bị đói chết.

“Như vậy sao…..”

Trên bàn dành riêng cho giáo sư, Snape nhìn chăm chú Ron đã bắt đầu thân thiện nói chuyện phiếm với Harry, dùng mũi thở hắt ra một cái.

Cho dù không có cuộc gặp ngẫu nhiên trên xe lửa, nhưng mà Tam Giác Vàng dù sao cũng là Tam Giác Vàng, mối liên hệ này làm thế nào cũng không thể phá huỷ được.

Y nhớ năm đó, sau khi hoả táng Harry, Ron Weasley liền cho y một đấm vào mặt ngay tại trận —- xong việc Ron run rẩy nói rằng đây là thời khắc dũng cảm duy nhất suốt cả cuộc đời của cậu —- vì năm đó y trốn tránh, vì hết thảy khổ sở mà Harry phải nhận lấy.

“Ông tốt nhất nên sống cho tốt, hưởng thụ sự trừng phạt mà ông đáng phải nhận lấy” Weasley khi đó đã nói với y như vậy.

Y nghĩ, đại khái bởi vì Weasley hận y thấu xương, bởi vì y mà bạn tốt nhất của cậu ấy  mới chọn cái chết, nhưng mà cậu không hề gào vô mặt y rằng y nên chết đi để tạ tội.

Đơn giản bởi vì trước khi chết Harry đã nói ra câu kia: “Tớ muốn hắn sống thật tốt, hưởng thụ sự trừng phạt của tớ”.

Hừ, khó trách sau chiến, tất cả mọi người đều nói Weasley là kỵ sĩ của Harry và Granger.

Nhưng mà…..

Snape nhìn gương mặt nhỏ nhắn khả ái vui vẻ của Harry và Ron, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Có người tự nguyện bảo vệ em, thực sự rất tốt không phải sao?

“Harry, mắt của chú cậu không tiện như vậy còn đi nhiều nơi như vậy hả? Thật là dũng cảm.”

“Thật ra chú cũng không hiểu rõ, khi chế tác độc dược có thể làm cả phòng thí nghiệm nổ tanh bành, sau đó Tom phải đau đầu tự mình chiếm luôn vị trí chế tác độc dược của chú, nói thật là nhà của chúng tớ đã bị nổ không biết bao nhiêu lần.”

“Vậy thì làm sao chú của cậu lại biết cậu ở trong cái nơi gì ấy nhỉ…. bệnh viện  gì đó?”

“Tớ cũng không biết, chú không có nói với tớ về việc này.”

“Cậu vừa mới nói, Tom Riddle kêu chú của cậu là baba? Nhưng mà cậu ta không phải là họ hàng thân thích của cậu hay sao? Tại sao lại mang họ Riddle?”

“Họ của chú không phải là Riddle, Tom là con nuôi của chú, chú không muốn Tom phải từ bỏ dòng họ của cậu ấy, cho nên Tom vẫn giữ nguyên dòng họ, nghe nói chú là thân thích bên mẹ của tớ, chú cùng tên với tớ, gọi là Harry Evans.”

Tác giả nói tào lao không dịch…

Lời của editor: lúc này tớ sẽ để lẫn lộn xưng hô không phải là lời nói của nhân vật với Tom là Hắn và lúc Tom và gia đình cậu thì (tức Harry cả lớn và nhỏ) là anh nha, vì lúc này ngoài chính Tom và gia đình cậu thì không ai có thể khẳng định được Tom và Voldemort là 2 người hoàn toàn khác nhau…. Còn vì sao Harry bé gọi Harry lớn là chú thì không phải liên quan tới quan hệ gia đình gì cả, chỉ là tớ thích gọi là chú nên mới để thế thôi, các bạn không cần quan tâm nha, làm ơn nha….~

HẾT CHƯƠNG 3

[HP] Ký Ức – Chaper 2: Hy Vọng Và Tiếc Nuối.


EDITOR: AKKI

BETA: KYU (YUNA)

-o0o-

Xuyên qua Hồ Đen lạnh băng, Hogwarts sừng sững hiên ngang hiện ra trước mắt.

Hogwarts, lâu đài này đã chứng kiến sự trưởng thành của vô số thế hệ Phù thuỷ, tự cho mình một loại ma lực thu hút sự si mê của người đời.

Nó là điểm khởi đầu của nhóm Phù thuỷ nhỏ, bọn nhỏ trẻ tuổi lương thiện, mỗi đứa ở nơi này sẽ có những khởi đầu khác nhau cho cuộc hành trình của riêng chúng .

Bọn nó sẽ học được những tri thức khổng lồ ở nơi này, bọn nhỏ sẽ tìm được những người bạn có thể giúp đỡ nhau cả đời, thậm chí còn có thể tự tìm cho mình một người bạn đời cùng nhau đi đến cuối cuộc đời. 

Hogwarts còn mang lại cho phù thủy rất rất nhiều điều, đối với nhóm Phù thuỷ không có gia đình, nơi này chính là ngôi nhà thứ nhất của bọn họ.

Cho dù sau này có tốt nghiệp, cho dù có người ở trên đường đời lưu lạc, Hogwarts vẫn như cũ, vẫn luôn chiếm lấy một góc sừng sững tại nơi mềm yếu nhất trong lòng của bọn họ.

Đó chính là thắp cho nhóm phù thuỷ nhỏ một ngọn đèn soi sáng, vận mệnh đã định, bọn họ bị Hogwart hấp dẫn, sau đó sẽ có một ngày, cũng sẽ trở lại nơi mỹ lệ này.

Snape vẫn luôn tin tưởng như vậy.

 Y vẫn luôn tin rằng có một ngày Harry sẽ quay về đây.

Cho nên y mới lựa chọn lưu lại Hogwarts, ở lại đây đã năm năm vẫn luôn không thể tìm được Harry, y chỉ có thể ngu ngốc tiếp tục chờ đợi ở Hogwarts.

Harry mất tích năm năm, tất cả mọi người đều lo lắng suy đoán cậu bé đang ở nơi nào, tất nhiên có nhiều người cho rằng Harry đã bị một Tử thần Thực tử lọt lưới tóm được, bị giết chết, nhưng mà trong danh sách học sinh của Hogwarts, tên của Harry chưa bao giờ biến mất, cho nên Snape và Dumbledore đều hiểu, Harry vẫn còn an toàn.

Khoảng thời gian trước, cú mèo được phái đi gửi thư thông báo nhập học cho Harry đem về thư hồi âm, trên thư hồi âm xác nhận Harry đã nhận được thư thông báo, hơn nữa họ từ chối giáo sư dẫn đường, giúp cậu đi mua đồ dùng học tập.

Harry đã bị một Phù thuỷ mang đi, hơn nữa cũng không bị quẳng cho một gia đình Muggle nào đó!

Đây là kết luận được Snape và Dumbledore thống nhất ý kiến sau khi nhận được thư hồi âm.

Sau đó, Snape cẩn thận nghiên cứu lá thư hồi âm kia, lá thư kia sử dụng một tấm da dê bình thường, bì thư cũng là loại bình thường, nhưng vấn đề xuất hiện ở chỗ, giọng điệu cùng chữ viết xa lạ, Snape không đoán được đó là ai.

Gryffindor vô cùng đơn giản, không thể nào mang thư hồi âm từ chối viết thành một tấm da dê dài như vậy, ngữ điệu trong thư từ chối uyển chuyển, thậm chí còn khiến Snape hoài nghi có phải lá thư thông báo gửi đi được đưa tới cho một học sinh nhỏ thuộc gia tộc quý tộc.

Ngoài ra Snape có thể chắc chắn người viết hồi âm lá thư này là một người từ nhỏ đã được học tập tri thức quý tộc tốt đẹp, Snape chỉ biết trong giới pháp thuật chỉ có cả nhà người bạn tốt của y có được chữ viết hoa mỹ cùng giọng điệu vô nghĩa dài dòng như thế này mà thôi.

Chẳng lẽ người nhận nuôi Harry không chỉ là quý tộc mà còn có một sở thích đem Harry bồi dưỡng trở thành một quý tộc chân chính?

Snape đã suy nghĩ rất nhiều, cho tới khi y ngồi trên ghế dành riêng cho giáo sư, chờ đợi học sinh mới phân viện, y vẫn còn chìm trong suy nghĩ của  mình.

Y không thể nào tự làm rỗng đầu óc.

Nếu không thể khiến chính y bận rộn, suy nghĩ một ít chuyện nọ chuyện kia, y nghĩ y sẽ tông cửa chạy ra ngoài xem xung quanh, chờ đợi thân ảnh trong lòng mong đợi từ lâu xuất hiện.

Y vô cùng nôn nóng không biết cậu bé đó có phải là Harry của y không?

Lúc y vừa đi vào không gian này, y mong đoạt được Harry từ trong tay cái nhà Muggle ngu xuẩn kia, nhưng mà y chưa kịp sắp xếp cho Edward, Nhật báo tiên tri đã ném cho y một cái tin tức thật chấn động khiến y không kịp trở tay.

Harry ở không gian này được hưởng đãi ngộ kém hơn gấp trăm lần so với thời không của y. Nếu không phải bởi vì té xỉu trên đường, được người hảo tâm đưa đi bệnh viện, chỉ sợ cậu sẽ bị nhốt ở cái tủ chén âm tường cho tới khi chết bị người khác vứt ra đường, mới được người khác phát hiện.

Bởi vì đến chậm một bước để Harry bị người khác mang đi, đến nay cũng đã năm năm, y vẫn không thể tìm được nơi ở của Harry.

Tất cả hy vọng của y đều gửi gắm hết vào đêm nay, Harry lúc nào cũng coi Hogwarts là nhà của mình, nếu không ngoài dự đoán, cậu chắc chắn sẽ trở về nơi này.

Y ngồi trên ghế giáo sư, mặt vô cảm nhìn chằm chằm phía dưới.

Rất nhiều người ngồi phía dưới bị đóng băng bởi ánh nhìn của y, cảm thấy run rẩy, nhưng tất cả đều không biết mắt y không hề có tiêu cự.

Không phải chỉ có một mình y, rất nhiều giáo sư khác đang ngồi trên bàn giáo viên cũng bị các học trò bên dưới nhận ra họ đang khẩn trương.

Đã tròn năm năm từ khi Chúa cứu thế biến mất, không ai trong thế giới Pháp thuật này biết cậu đã sống như thế nào.

Dựa theo lý thuyết năm nay nhất định Harry sẽ nhập học, nhưng mà… ai mà biết có chuyện ngoài ý muốn gì xảy ra chứ?

Mọi người đều đang đợi đến lúc phân viện của học sinh mới.

Thời điểm tất cả mọi người chờ đợi cuối cùng cũng tới, giáo sư McGonagall mang theo bọn học trò năm nhất tiến vào.

Snape chỉ cần liếc mắt một cái, y lập tức nhận ra cái thân ảnh gầy gò nhỏ nhỏ kia giữa đám con nít.

Cậu bé này cùng cậu bé y đã nhìn thấy trong quá khứ rất khác nhau, cậu bé này tuy rằng nhỏ con, nhưng mà có thể nhìn thấy cơ thể không gầy gò xanh xao, so với ở không gian của y, cậu bé này khoẻ mạnh hoạt bát hơn nhiều. Hơn nữa năm đó bởi vì sống quá lâu ở giới Muggle, nên lần đầu biết được mình là một Phù thuỷ lại không dám tin, thậm chí là sau khi tới Hogwarts cũng cảm thấy bản thân đang nằm mơ.

Harry đã từng nói với y: “Khi đó, em rất sợ em chỉ đang nằm mơ, nhìn giáo sư McGonagall gọi hết tên người này tới người khác, cũng không tới tên của em, em thậm chí có cả loại ảo tưởng, các giáo sư sẽ cúi người cúi xin lỗi em ‘Xin lỗi, chúng tôi mắc phải một sai lầm nhỏ, cậu không phải là học sinh mới của chúng tôi, chúng tôi sẽ cử người đưa cậu về nhà an toàn.’”

Khi đó, Harry vừa nói vừa nở một nụ cười giễu bản thân, mà y nhớ tới lần đầu tiên gặp được Harry, Harry chỉ cảm thấy khiếp sợ và khẩn trương, y bất giác mỉm cười. 

Mà hiện tại Harry chỉ là có chút tò mò nhìn bốn phía, ngẫu nhiên phát ra mấy âm thanh nho nhỏ, so với những học sinh mới đến từ thế giới Muggle, cậu bé có vẻ thong dong tự tại hơn.

Khi tầm mắt cậu nhóc và y chạm nhau, cậu bé chỉ ngượng ngùng cười, sau đó lễ phép gật đầu, nhanh chóng dời tầm mắt sang nơi khác.

Chỉ cần cái chạm mắt kia đã khiến cho cơ thể của Snape giống như bị sét đánh, toàn thân kêu gào đau đớn, khóc lóc thất vọng.

Không phải em ấy!

Không phải Harry!

Không phải Harry của mình!

Chỉ cần liếc mắt một cái y có thể nhận ra ngay lập tức, đứa trẻ trước mắt kia không phải là người y muốn tìm.

“Ta phải làm thế nào mới có thể tìm được em ấy?”

“Lúc hai người gặp nhau ngươi sẽ biết, hai người các ngươi là linh hồn bạn lữ, tác động lẫn nhau sẽ có cảm giác.”

Snape nhắm mắt lại, một luồng khí nghẹn lại ở yết hầu, lên không được xuống cũng không xong, cảm giác nửa vời khiến y cực kỳ khó chịu.

Giáo sư McGonagall gọi đến tên của Harry, trước tất cả ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người bước lên phía trước, nhận nón phân loại.

nón phân loại nhanh chóng đem em phân tới Gryffindor, em vui vẻ đứng lên, hướng đến bàn dài phía dưới đang hoan hô nghênh đón em.

Tầm mắt của Snape đuổi theo em, cuối cùng tất cả đau khổ trong mắt đều tan đi.

Y đã đợi ngày hôm nay nhiều năm qua, không ngại lại chờ thêm một đoạn nữa, cuối cùng, y vẫn sẽ tìm được Harry, rốt cuộc…. sẽ.

“Edward Snape.”

Vấn đề bùng nổ toàn trường thứ hai, chính là Edward.

Chủ yếu là do dòng họ của bé, khuôn mặt của bé.

Bé cùng người đang đương nhiệm chức giáo sư Độc dược có khuôn mặt tương tự nhau, hơn nữa hai người lại có cùng họ, mọi người có thể dễ dàng đoán ra bé là ai.

Trên thực tế, tuy rằng Edward theo đuôi Snape dọn vào hầm ở, nhưng mà người biết rõ bé lại không có mấy người, ngay cả các học sinh Slytherin, cũng không có mấy người từng gặp mặt bé.

Rất nhiều người nghe nói Snape có một cậu con trai, bởi vì thường xuyên bị phạt cấm túc, nhóm Gryffindor lại có thể thường xuyên chạm mặt cậu bé, bọn họ nhân cơ hội mang chuyện này truyền ra ngoài.

Nhưng mà lại không có bao nhiêu người được diễm phúc chạm mặt bé một lần. Hiện tại, bé vậy mà lại xuất hiện trong đội ngũ học sinh mới, vì thế kế sau Harry Potter lừng danh chính là sự xuất hiện của bé, Edward thành công nhấc lên làn sóng xôn xao một lần nữa.

Snape im lặng nhìn con trai đội mũ phân loại lên đầu, cho dù bị đám đông chú ý, bé vẫn có thể dùng những hành động tao nhã khéo léo như cũ, bé chính là một Slytherin xuất sắc điển hình. Mấy năm nay Snape cũng không đặt nặng việc dạy dỗ lễ nghi và cử chỉ cho đứa con này mà Snape lại cố tình dẫn dắt bé trở thành một Gryffindor, nhưng mà, bản thân bé lại chính là một Slytherin chân chính.

Y từng nghĩ muốn để cho Edward theo họ Potter, gia tộc Potter mấy thế hệ đều là Gryffindor không phải hay sao?

Nhưng mà y chưa từng nghĩ cái gì Harry cũng không có lưu lại, nhưng trước khi chết đã vì Edward quyết định dòng họ.

Edward họ Snape, từ lúc Harry nói ra cái tên này, Edward đã có tên trong danh sách học sinh mới của Hogwarts là ‘Edward Snape’, khi y đến Bộ Pháp Thuật tra danh sách những Phù thuỷ nhỏ, dòng họ vẫn y như cũ, chính là Snape.

Đương nhiên, không phải nói, cha mẹ đặt tên thì không thể sửa đổi, nhưng mà nếu một người muốn sửa đổi mà đến dòng họ gia tộc không còn tồn tại, thì người đó phải làm như thế nào?

Edward là con ruột của Harry, mà bản thân Harry lại là huyết mạch cuối cùng của dòng họ Potter, sau khi Harry chết, Edward có thể kế thừa dòng họ của Harry, sau này trở thành người thừa kế mới của gia tộc Potter.

Vì phòng ngừa gia tộc bị diệt vong, đại gia tộc chính xác là có những quy định như vậy, lúc ấy Snape xác thật cũng muốn dùng lỗ quy định này để đổi tên cho bé.

Nhưng mà, chính là vô dụng.

Bởi vì gia tộc Potter đã không còn tồn tại trên thế giới này.

Sau khi chiến tranh kết thúc không lâu, Harry trăm vội ngàn vội cũng nhín chút thời gian tới xử lý tài chính của bản thân ở Gringotts, hơn nữa còn khóa chặt mãi mãi trang viên cùng tài sản, cậu đem tài sản riêng của bản thân cùng với toàn bộ đồ vật này kia toàn bộ sát nhập vào tài khoản của Snape ở Gringotts, sau đó còn đi tới Bộ Pháp Thuật làm một loạt thủ tục.

Từ đó tới lúc Harry mất đi, gia tộc Potter, đã hoàn toàn trở thành lịch sử.

Gia tộc Potter đã không còn tồn tại, Edward chỉ có thể mang họ Snape.

Snape vẫn còn nhớ rõ, khi Granger vừa khóc vừa chính miệng đem mấy tin này nói cho y biết, lúc đó y chỉ có dại ra.

“Cậu ấy nói nếu ngài không thích Potter, thì cậu ấy sẽ trở thành Snape, cậu ấy đem tất cả bản thân đều cho ngài, vốn dĩ cậu ấy muốn cho ngài một bất ngờ, cậu ấy nói chỉ cần ngài đồng ý mỗi năm cùng cậu ấy đi nhìn cha mẹ của cậu ấy, không còn gì tốt hơn, nhưng mà….. con vẫn không thể tin cậu ấy đã vĩnh viễn không đợi được ngày này.”

Vào năm chiến tranh kết thúc, bởi vì nhu cầu sử dụng độc dược quá cao, Snape cuối cùng lựa chọn thừa kế nhà Prince, bởi vì chỉ có ở trang viên Prince, y mới có thể tìm được rất nhiều phương pháp phối dược để chữa trị vết thương của pháp thuật hắc ám, ở thế kỷ chiến loạn, thời gian chính là điểm mấu chốt, y không dư nhiều giờ để chậm rãi đi nghiên cứu dược giảm bớt sức ảnh hưởng của Crucio, không có thời gian đi nghiên ra cách pha chế chính xác của độc dược với những vết thương bị trúng ác chú.

Thời cuộc yêu cầu y phải tạo ra một phối phương không có sai sót. Sau đó phải nhanh chóng làm ra một loạt những loại độc dược đi cứu mọi người.

Nhưng trong mắt Snape gia tộc Prince lại là một gánh nặng, y đã từng nghĩ chờ sau chiến tranh kết thúc, y sẽ quay về Spinner End’s, chú tâm vào chế tạo độc dược.

Harry đồng ý với ý kiến này của y “Em muốn cùng anh tạo thành một gia đình” Harry mỉm cười nói với y, chiến tranh đã cướp đi nụ cười thuần khiết của chúa cứu thế, lại làm cậu càng trưởng thành, cũng càng thêm ưu tú “Chúng ta sẽ có một phương thuốc ấm áp nho nhỏ, sẽ có mấy đứa nhóc con nghịch ngợm, em sẽ nỗ lực dạy tụi nhỏ trở thành Gryffindor, sau đó mỗi ngày đều đến trêu chọc làm cho anh trán nổi gân xanh.”

Cậu cười lớn, vui vẻ sảng khoái nói ra kế hoạch của cậu ấy.

Harry từ người người thừa kế Hội Phượng Hoàng, sau đó trở thành thủ lĩnh Hội Phượng Hoàng, nụ cười xuất hiện trên môi cậu càng ngày càng ít, cách làm việc cũng càng ngày càng tàn nhẫn, mệt mỏi, tâm trạng ngày càng nặng nề. 

Chỉ khi đối mặt với Snape, cậu mới có thể buông lỏng đề phòng mà thả lỏng, tuỳ ý nghịch ngợm.

Cũng bởi vì tình hình như vậy, biết Harry vất vả nên mọi người mới không lên tiếng phản đối hai người họ bên nhau.

Y có thể làm Harry vui vẻ, đây là mong muốn của tất cả mọi người nhưng mà họ không thể làm được, vậy thì cứ tuỳ ý chỉ cần chú trọng điểm này là đủ rồi.

“Tuy rằng pháp lực của em cường đại, nhưng mà ta cũng không cho rằng chuyện này với cơ thể này em có thể mang thai mấy đứa nhỏ”. Khi đó, giữa hai người đã xảy ra quan hệ, cho nên đối với những việc này thật ra cũng không khó mở miệng “Thậm chí có lẽ ma lực của em cũng không cường đại như trong truyền thuyết, có thể làm cho em mang thai đứa nhỏ.”

Harry ngẩn người, sau đó bỗng nhiên hùng hổ nhảy dựng lên: “Em mặc kệ có hay không có, không phải chỉ cần anh nghiên cứu ra một bình dược sinh con là giải quyết được hết sao, đừng nghĩ là em không biết có loại độc dược này nha, hôm trước em nhìn thấy trên một cuốn sách ở thư phòng.”

Sau đó, Snape hạ quyết tâm không bao giờ cho Harry bén mảng tới thư phòng của gia tộc Prince!

Trong khi y đang miên man suy nghĩ, Harry bỗng nhiên ôm lấy y.

Y run rẩy cơ thể một chút, sau đó cúi đầu hôn khẽ lên vầng trán trắng nõn của Harry.

“Sev, chúng ta sẽ có một gia đình.”

Harry tự tin khẳng định với y.

Snape hôn một đường xuống môi cậu, trong lúc mơ mơ màng màng Harry nghe được đáp án của Snape: “ừ.”

Harry thật sự muốn cùng Snape xây nên một gia đình, cho nên sau này khi cậu biết mình đang mang thai thì không nói cho bất cứ ai, chẳng sợ khi đó quan hệ của cậu và Snape đã lạnh tới mức đóng băng rồi, nhưng mà cậu vẫn muốn hạ sinh đứa nhỏ này.

Hơn nữa lại vì y mà đặt tên “Edward Snape”.

“Chúng ta sẽ có một gia đình nho nhỏ thật ấm áp, còn có mấy nhóc con, em muốn đem bọn nhỏ dạy thành Gryffindor, mỗi ngày ồn ào nhốn nháo thật náo nhiệt. Còn có thể vào lúc anh đang làm độc dược thì đi phá anh, nhưng mà anh không được đổ tức giận lên đầu bọn nhỏ, bởi vì bọn nhỏ vẫn còn là con nít. Cho nên anh cũng chỉ có thể nhẫn nại, nếu anh mà dám mắng mấy đứa nhỏ, bọn nhỏ sẽ khóc khiến cho anh phải phiền não nhưng mà làm thế nào anh cũng sẽ mềm lòng, Merlin biết em thật sự đem mấy cái nồi độc dược của anh vĩnh viễn trở thành tình địch đó, sau này nếu mà có con, anh nhất định phải thật cẩn thận nha, ha ha!”

Lời nói sung sướng của Harry vẫn còn quanh quẩn bên tai Snape, y nhanh chóng xốc lại tinh thần của bản thân khi Edward được nón phân loại đưa ra quyết định tốt nhất của nó, Edward ưu nhã tiến thẳng tới dãy bàn dài nhà Slytherin.

Không có người nào biết, lúc Snape đưa tay sửa sang lại đầu tóc, y cũng thuận tiện lau đi mấy giọt nước nơi khóe mắt của mình.

Những lời nói của Harry năm đó vẫn còn vang vọng bên tai y, nhưng mà hết thảy mọi thứ sẽ không thể trở thành hiện thực.

Hình dáng và dòng họ của Edward tất cả đều thừa kế từ y, cách đối nhân xử thế cũng là thừa kế của y, Edward là con trai của y, nhưng mà một vị ba ba khác của bé chính là Harry!

Nhưng mà nhìn xem, hiện tại Edward chẳng có chút nào dính dáng tới Harry.

Trừ bỏ tên của bé, bé chỉ là con trai của Snape, ở trên người của bé, Snape không thể tìm thấy một chút bóng dáng nào của Harry.

Đây là lần đầu tiên y hy vọng đứa con của mình sẽ là một Gryffindor chân chính.

Ít nhất, như vậy có thể chứng minh, Harry đã từng xuất hiện trong thế giới của y….

Mà đúng lúc này, giọng giáo sư McGonagall có chút mơ hồ lần nữa ngắt quãng lại vang lên: “Tom….. Riddle…..”

————————–

Tác giả có lời muốn nói: Đó là do ngày đó đánh bản thảo thật tốt mà lại quên lưu, Nguyệt Nguyệt sửa đổi lại lần nữa, sau đó lại phát hiện ra khúc cuối không biết kết thế nào, thành ra lại viết thêm một hơi hơn 4000 từ nữa~~ 

Editor có lời muốn nói: ĐM tác giả, bà đánh thêm 4000 từ tui ngồi hộc mặt ra đánh thêm một lô từ mà muốn ói máu. Cũng ĐM Giáo sư quá khứ ngài đối xử với Harry cưng của tui, đậu mè tui muốn giơ ngón giữa với ngài ghê. Làm muốn cục súc ghê ~~~~

HẾT CHƯƠNG 2


Design a site like this with WordPress.com
Get started