[HP + Twilight] Magical Twilight – Chương 3


TRANSLATOR: JUNE

BETA: KYU (YUNA)

-o0o-

Harry bước vào văn phòng, mỉm cười với người phụ nữ ngồi sau bàn làm việc. Cậu thầm than trong lòng khi người phụ nữ đó đỏ mặt giao lịch trình cho Harry. Tại sao lại là cậu? Cô ta không nhận ra cậu còn quá trẻ so với cô ta sao? Khẽ phàn nàn vài tiếng, Harry tiến về lớp học đầu tiên trong ngày. Cậu chợt cảm thấy băn khoăn với chàng ma cà rồng vừa thấy. Từ màu mắt của anh ta và việc cô gái bên cạnh đứng rất gần, Harry có thể đoán ra anh ta là ma cà rồng ăn thịt động vật, vì thế việc này không đáng lo lắm, cho dù anh ta luôn có thể mất kiểm soát vào một lúc nào đó. Tại sao cậu không cảm nhận được anh ta khi lướt qua thị trấn? Anh ta mới tới? Hoặc có thể anh ta vừa trở lại sau một chuyến đi xa. Harry sẽ phải để ý đến mọi cái chết kỳ lạ và thật cẩn thận khi đi qua khu rừng. Cậu ghét bị nhầm thành bữa tối.

Harry đưa tờ giấy bạc của mình cho giáo viên và phóng lẹ tới một chiếc ghế trống, lấy đồ của mình ra trong lúc cố gắng phớt lờ những cái nhìn xung quanh. Hít một hơi thật sâu, cậu buộc các cơ của mình thả lỏng, nhưng rồi lại vô thức để chúng căng cứng lên khi ma cà rồng lúc sáng bước vào phòng. “Tuyệt thật!”. Không, Harry sẽ không giả định bất cứ điều gì. Cậu sẽ phớt lờ anh ta và cố gắng kết bạn với vài người trong lớp.

“Chào.” Harry cố gắng không co rúm người lại vì giọng nói ngọt ngào đột ngột vang lên trước khi quay mặt về phía phát ra âm thanh.

“Xin chào.” Anh trả lời, nhanh chóng đánh giá cô gái trước mặt.

“Tớ là Jessica, cậu là Harry phải không?” Cậu gật đầu.

“Chào mừng đến với Forks. Có đúng là cậu đến từ Anh không?” Jessica dán chặt mắt vào Harry khiến cậu cảm thấy cần phải chiến đấu với mong muốn bịt miệng cô ấy lại. Rõ ràng cô ấy là mối đe dọa cho sự tỉnh táo của cậu. Bắt gặp một cái nhìn thoáng của ma cà rồng qua khóe mắt, Harry thề rằng cậu đã bắt được một tia thích thú trên khuôn mặt tái nhợt đó.

“Đúng rồi.”

Giáo viên đâu?

“Tớ có thể dẫn cậu đi tham quan Forks nếu cậu muốn và chỉ cho cậu tất cả những nơi thú vị có thể đến.”

Tại sao cô ấy không đề nghị cởi áo ngoài thay vì cố gắng tỏ ra quyến rũ nhỉ?

“Cảm ơn nhưng tôi có thể tự đi sau.”

Cái gợi ý đó có mất của cô ấy cái gì không nhỉ?

“Cậu có chắc không?” Cô ấy đang cố gắng tạo ra mấy tiếng rên rỉ à? Và dường như việc đẩy ngực của bạn vào mặt ai đó là một hành động vô cùng thô thiển.

Jasper vừa nhìn Jessica cố gắng nói chuyện với chàng trai mới vừa phải cố gắng để không cười. Đứa trẻ tội nghiệp. Anh có thể cảm thấy sự kinh hoàng và ghê tởm của cậu ta lan khắp căn phòng. Cho dù chàng trai này đang bực mình, cậu ta chỉ có thể cố gắng từ chối cổ một cách lịch sự, nhưng vô vọng. Và Jasper đã nghĩ rằng lớp học sẽ rất nhàm chán. Có lẽ anh nên giúp? Bởi vì chàng trai mới tới, cậu Harry này, hình như sắp phạm phải lỗi lầm rồi. Anh đã sẵn sàng để truyền cho Harry chút sự bình tĩnh trước khi cậu ta không thể kiểm soát được.

“Nghe này, tôi không hứng thú với một kẻ xuề xòa như cô đâu.” Harry đột ngột quát to, khiến cả căn phòng im phăng phắc. Jasper có cảm giác rằng không ai thực sự biết Harry muốn nói gì, nhưng cậu ta đã làm được. Không đời nào Jessica lại thích việc bị gọi là lả lơi cho lắm nên thật tốt khi Harry đã sử dụng một thuật ngữ ít được biết đến hơn. Mặc dù vậy, Jessica vẫn hiểu điều gì đã xảy ra.

“Hiểu chưa?” Harry kéo dài, phóng đại giọng nói của mình.

“Cậu… cậu.” Jessica lắp bắp. Harry vẫn nhìn chằm chằm vào cô. Rồi, Jasper cau mày khi cô ả đột ngột lùi lại. Có điều gì đó đã làm bừng lên nỗi sợ trong cô ta.

“Ngu hết thuốc chữa luôn.” Harry lẩm bẩm, nhưng Jasper có thể dễ dàng nghe thấy. Anh quyết định theo dõi Harry, tìm hiểu điều gì đã khiến Jessica sợ hãi cậu ta. Anh sẽ không để cậu ta gây ra bất kỳ nguy hiểm gì cho Bella.

___________________________________________

Bella nhăn mặt, nhắm mắt lại khi cô loạng choạng trên cầu thang, chờ đợi cơn đau do va vào bê tông. Nhưng nó không đến. Mở mắt ra, Bella thấy trước mặt một chiếc áo sơ mi màu xanh lá. Ngẩng đầu nhìn, Bella bắt gặp đôi mắt còn xanh hơn màu áo kia, đang dõi cô đăm đăm với vẻ lo lắng.

“Cậu có sao không?” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Bella gật đầu. Harry giúp cô đứng thẳng dậy rồi lùi lại.

“Cảm ơn. Tôi là Bella.” Cô đưa tay ra và cậu nắm lấy.

“Harry, mặc dù tôi nghĩ rằng cả thị trấn đã biết điều đó.” Anh cười toe toét, và cô cười theo.

“Tôi mới tới vào năm ngoái thôi. Đừng lo lắng. Cái sự mê muội đần độn đó sẽ qua nhanh thôi.” Bella động viên Harry, điều này khiến cậu thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Tôi hiểu rồi.” Harry đột nhiên nhìn qua cô, và lùi lại.

“Hình như như ai đó đang đợi cậu. Tôi mong sẽ thấy cậu trong bộ dáng khỏe mạnh hơn.” Với nụ cười cuối cùng, cậu lướt qua cô vào tòa nhà. Bella quay lại và mỉm cười khi nhìn thấy Jasper. Làm sao Harry biết Jasper đang đợi cô? Nhún vai, cô hướng về phía anh và mỉm cười rộng hơn khi Jasper an ủi cô.

“Cậu ổn chứ?”

“Tôi ổn. Harry đã cứu tôi. Tôi có cảm giác cậu ấy cũng thích được chú ý như tôi.” Jasper nhếch mép cười trong khi Bella hơi nhướng mày.

“Hãy để mắt đến Jessica. Mấy chuyện sáng nay khá … thú vị.”

“Ồ, mà về chuyện đăng ký học lại. Jasper, cậu không gặp khó khăn gì luôn hả?”

“Không có gì cả. Họ rất nhiệt tình và vui vẻ giúp tôi.”

“Và cậu chẳng liên quan gì đến niềm hạnh phúc của họ?” Cô hỏi và Jasper nhún vai.

“Có thể có một chút.”

_______________________________________________

Bella để Jasper mang khay của mình khi họ tiến đến chiếc bàn ăn mà Cullen vẫn thường ngồi. Nó khá cứng, nhưng chẳng là gì so với trước kia. Họ ngồi xuống và Bella thỉnh thoảng lấy một thứ gì đó trên khay của Jasper để khiến cho mọi người nghĩ anh đã ăn chút gì đó. Căn phòng im lặng và sau đó ồn ào bàn tán khi Harry bước vào phòng. Đôi mắt xanh lục nhìn quanh căn phòng một cách thận trọng trước khi cậu quyết định chọn cái bàn mà chỉ có duy nhất Mike Newton đang ngồi. Jasper căng thẳng trước cảm giác thù địch từ Mike và Bella nắm chặt tay anh.

“Tôi có thể giúp gì cho cậu?” Harry hỏi, khi Mike lao tới túm lấy cổ áo cậu.

“Mày nên xin lỗi Jessica vì đã thô lỗ đi.” Anh ta gầm gừ. Harry chỉ nhướn nhướn mày.

“Tại sao tôi phải làm thế? Thật khó hiểu nếu như đó là lỗi của tôi. Cô ấy không nhận ra rằng ai đó đang cần được yên ổn cho tới khi tôi nói huỵch toẹt ra.” Harry trả lời, gần như chán nản.

Đột nhiên Harry thấy ngứa ngáy chân tay. Cậu muốn đập thằng nhóc trước mặt nhưng lý trí mách bảo cậu không nên làm thế. Cậu đã hiểu quá rõ giết chóc trong những năm tháng chiến tranh, nhưng cậu không thể mạo hiểm tham gia vào một cuộc chiến trong trường học. Bỗng nhiên, một sự bình tĩnh xâm chiếm cậu. Harry cảm thấy cơ thể mình thư giãn một chút. Tinh tế liếc nhìn xung quanh, cậu phát hiện ra ma cà rồng đang ngồi gần đó với Bella, cả hai đều lo lắng quan sát. Ồ, cậu ma cà rồng đã tạo ra luồng cảm xúc tuyệt vời đó, Harry sẽ phải cảm ơn anh ta. Mặc dù nhìn đi chỗ khác, Harry vẫn thành công né Mike đang vung tay về phía cậu. Harry lẹ làng nắm lấy cổ tay thằng nhóc, giật người cậu ta ra đằng sau, và ghim chặt cánh tay vào lưng cậu ta.

“Lùi lại. Tôi không muốn đánh nhau đậu.” Harry nói như ra lệnh. Phép thuật của cậu luôn nhạy cảm với những cuộc chiến, khiến lời nói của cậu trở nên uy lực hơn. Harry buông tay ra và Mike loạng choạng bỏ đi. Căn phòng im lặng khi mọi người nhìn chằm chằm vào cậu. Harry gầm gừ trong hơi thở, tuyệt thật. Thế này thì tha hồ mà đi xã giao làm quen. Harry nhặt chiếc túi bị đánh rơi của mình và quay người rời đi.

“Harry!”. Cậu quay lại và thấy Bella đang vẫy tay với mình, đẩy ra một chiếc ghế ở bàn của cô. Cậu do dự, nhìn ma cà rồng đang gật đầu nên nhanh chóng bước tới và ngồi xuống.

“Cảm ơn.” Harry nói nhỏ khi lấy ra một chiếc bánh sandwich.

“Không sao. Harry, đây là Jasper.”

“Rất vui được gặp cậu.” Harry mỉm cười chào và Jasper gật đầu.

“Cậu đã nói gì với Jessica?” Bella hỏi và Harry hơi đỏ mặt, nhìn chằm chằm vào thức ăn của mình.

“Về cơ bản cậu ấy đã gọi Jessica là gái điếm mặc dù tôi nghi ngờ có ai khác hiểu vì anh ấy đã sử dụng tiếng lóng.” Harry nhìn lên khi Jasper giải thích, hơi nhún vai.

“Tôi nói có sai lắm đâu.” Cậu chống chế, và Jasper gật đầu.

“Cậu đã gọi cô ấy là …” Bella kéo dài nụ cười khiến cả hai người đàn ông đều cười theo. Thật vui khi thấy cô ấy cười. Harry không biết tại sao cô lại buồn như vậy nhưng nếu hành động của anh khiến cho cô vui vẻ thì hãy cứ như vậy đi.

HẾT CHƯƠNG 3

[HP + Twilight] Magical Twilight – Chương 2


TRANSLATOR: JUNE

BETA: KYU (YUNA)

-o0o-

Jasper nhìn chằm chằm Charlie khi ông pha cà phê. Anh cảm thấy khá khó xử khi ngồi trong bếp nhà Swan cùng gia đình Bella. Anh chưa bao giờ vào nhà cô trước đây. Bây giờ anh đã dành vài giờ trong phòng của Bella với cô ấy. Anh đang giả vờ uống một cốc nước trong bếp với bố cô. Jasper cần đi săn nhưng anh không thể rời đi cho đến khi Charlie xong việc. Xúc cảm của anh mỗi lúc một rõ ràng và việc cố gắng  thoát ra khỏi Bella và Charlie đang khiến anh mất kiểm soát. Anh không thể tin rằng Edward lại nhẫn tâm đối xử với cô gái mà Jasper biết rằng anh ấy yêu rất nhiều.

“Sao … cậu làm thế nào mà kể từ đó …” Giọng nói của Charlie vang lên và Jasper gần như nhảy dựng lên vì âm thanh đột ngột ấy.

“Tôi ở lại với một số người bạn cũ ở phía nam.” Jasper giải thích. Đó là sự thật, Peter và Charlotte đều quá hạnh phúc khi cho anh ta một nơi để ở.

“Thật khó khăn, khi mà ở với gia đình không có cô ấy.” Jasper giải thích và Charlie gật đầu.

“Có chuyện gì đã xảy ra với Chief Swan sao?” Anh muốn Charlie tiếp nhận tình hình và giúp anh hiểu được ông đã biết bao nhiêu.

“Tôi không biết. Gia đình cậu đã tổ chức cho Bella một bữa tiệc sinh nhật và tôi nghĩ rằng có chuyện gì đó đã xảy ra. Con bé đã rất kích động khi về nhà và tỏ ra căng thẳng trong vài ngày gần đây, nhưng nó không nói gì về điều đó. Và hôm nay tôi về nhà… tôi đã tìm thấy tờ ghi chú vào hôm qua. Tôi đợi nhưng con bé không quay lại, tôi đã gọi một nhóm tìm kiếm. Cậu đã tìm thấy nó và phần còn lại như chúng ta đã biết. Cảm ơn vì điều đó, nếu cậu không ra khỏi đó, tôi không biết bao giờ chúng tôi mới tìm thấy nó. “

“Không có vấn đề gì, cảnh sát trưởng Swan. Bella không đáng phải chịu bất cứ điều gì từ anh trai tôi. Edward rất cứng đầu. Bella nói với tôi rằng có một tai nạn trong bữa tiệc, cô ấy không thể kiểm soát tình anh em và đã bị đẩy ngã vào chiếc bàn có những chiếc đĩa thủy tinh. Cộng thêm việc cô ấy ngã vào đống lửa đã khiến Edward tự trách mình. Edward cho rằng anh ta liên tục đẩy cô vào tình thế nguy hiểm. Điều đó có thể không có nghĩa lý gì với chúng tôi nhưng Edward … Bella là bạn gái đầu tiên của anh ta.”

“Không có nghĩa là tôi sẽ không bắn cậu ta nếu cậu ta quay trở lại.” Jasper cười khẽ, gật đầu, anh không thể trách Charlie vì đã bảo vệ con gái mình.

“Cậu sẽ ở lại Forks hay đi theo gia đình?”

“Tôi quyết định ở lại. Tôi cần phải xem xét ngôi nhà, hy vọng họ không đóng gói đồ đạc của tôi. Tôi đã mười tám tuổi nên tôi không cần người giám hộ. Tôi sẽ trở lại trường để hoàn thành kì thi mà tôi trượt cuối năm ngoái. “

“Việc đó sẽ biến cậu thành học sinh cùng năm với Bella. Đừng… đừng đến quá gần nó trừ khi cậu thực sự định ở lại. Tôi không muốn con bé bị tổn thương bởi hai Cullen.” Charlie đe dọa.

“Alice là cuộc sống của tôi, và Bella là bạn thân nhất của cô ấy. Cô ấy sẽ tìm cách trở về từ cõi chết để tự mình giết tôi nếu tôi làm tổn thương Bella. Cả hai chúng tôi đều cần một người bạn ngay bây giờ.”

“Tốt. Cậu có thể ngủ ở ghế dài trong đêm nay. Tôi không muốn cậu lái xe muộn như thế này.”

“Tôi sẽ ổn thôi.”

“Coi như là vì tôi đi!”

Jasper gật đầu và bước tới ngủ trên chiếc ghế dài.

_______________________________________________________

Harry cau mày khi nhìn qua các kệ sách. Cậu có thể cảm thấy mọi người đang nhìn chằm chằm và bàn tán về mình, cậu luôn ý thức quá mức về việc mọi người đang nhìn mình khi nào, và các trận chiến đã khiến khả năng đó trở nên mạnh mẽ hơn. Mặc dù cậu đã nghe được một mẩu chuyện phiếm khác, nhưng rõ ràng con gái của cảnh sát trưởng đã hẹn hò với một Cullen và anh ta đã không chỉ đơn thuần làm cổ thất vọng khi chuyển nhà đi. Cô ấy đã được tìm thấy vài giờ sau đó trong rừng. Nếu cậu biết chuyện gì đang xảy ra thì cậu sẽ giúp đỡ. Harry đã rong ruổi trong rừng Cấm đủ để trở thành một người theo dõi cực kỳ ổn trong những vòm lá.

Nhưng cậu sống đủ xa để không bị sự náo động làm phiền. Có lẽ cậu nên tìm một nơi gần thị trấn hơn? Không, cậu cần không gian.

Harry bắt đầu học trung học vào ngày hôm sau. Bị những thanh thiếu niên lũ lượt tra khảo, có lẽ Harry sẽ đến khu rừng để thư giãn và gác lại bản năng thời chiến của mình. Ồ hẳn rồi, trường học làm gì mà vui đến thế khi mà cậu liên tục bị nhòm ngó tấn công. Liệu cậu có đủ thoải mái để thử kết bạn ở đây không? Không, cậu sẽ không để quá khứ cai trị cuộc sống của mình, cậu kết bạn và sẽ tận hưởng cả một năm cấp ba buồn tẻ. Harry hy vọng thế.

“Chào buổi sáng, Bella.”

Bella ngạc nhiên vấp phải cầu thang, nhưng ngay sau đó cô nhìn lên và cười nhẹ với Jasper.

“Chào.” Cô trả lời, đi vào bếp.

“Cậu không sao chứ?” Anh hỏi, theo sau cô.

“Cậu từng nói với tôi cậu là một nhà ngoại cảm cơ mà.” Cô quay lại, không lo lắng vì Charlie đã đi làm. Jasper thở dài và ngồi xuống ghế.

“Cậu không nên đau buồn mãi, Bella. Những gì Edward làm thật tàn nhẫn và nguy hiểm đối với cậu, nhưng tôi biết anh ấy yêu cậu. Tôi cảm nhận được điều đó, nhận thấy anh ấy chiến đấu với cơn khát của mình từ ban đầu và sau đó dần nhượng bộ từ sự cố hỏng van xe. Tôi có thể cảm nhận được cậu đã đáp lại tình yêu đó nhiều như thế nào.” Jasper cố khuyên nhủ, dù biết rằng cô không thể chỉ đẩy những cảm xúc đó xuống sâu và bỏ qua chúng, nhưng mà không phải là không có kết quả.

“Đó là …” Cô nói nhỏ, bàn tay nắm chặt đến mức trắng bệch.

“Không chỉ có anh ấy. Họ rời đi mà không nói lời từ biệt. Carlisle, Esme,  Emmett, rồi cả Rosalie nữa, tôi không còn gặp ai trong số họ sau Sinh nhật của anh ấy. Họ nói rằng họ yêu tôi! Chúng tôi là gia đình và họ đã…”

“Bỏ rơi cậu.” Jasper tiếp lời, cô gật nhẹ đầu, cố gắng không khóc.

“Chờ đã… Rosalie?” Anh ngạc nhiên hỏi. Rosalie chưa bao giờ cố gắng che giấu cảm xúc của mình đối với Bella nên có thể đã có điều gì đó thay đổi.

“Ừ, khi … khi chúng tôi trở về từ Phoenix, cô ấy đã xin lỗi và bắt đầu xuất hiện cạnh tôi nhiều hơn. Edward nói rằng tôi đã gây ấn tượng với cô ấy … trong suốt cuộc chiến.”

Khẽ thì thầm nghẹn ngào, Jasper nuốt nước bọt, cố gắng để không chìm đắm trong nỗi đau mà những ký ức đó gây ra.

Nhìn thấy Alice của anh xinh đẹp như vậy khiến cho vết thương đóng vảy đã lâu lại nứt ra, như thể không phải một năm trôi qua kể từ khi Victoria giết cô vậy. Nhưng Rosalie nhìn thấy Bella trong cuộc chiến? Anh chợt nhớ ra điều gì đó mà anh đã quá tức giận để mà lưu tâm vào thời điểm đấy. Mặc dù đang đau đớn vì nọc độc của James, nhưng Bella vẫn lê mình qua sàn studio, nắm lấy chân của Victoria và cố gắng ngăn cô ấy làm Alice bị thương.

Giá như họ có thêm cảnh báo. Họ đã xử lý James ổn thỏa cho đến khi Victoria xuất hiện bất ngờ và tấn công Alice. Rosalie và Esme không bị tụt lại xa và chính Rosalie đã cố gắng trả thù cho Alice, nhưng Victoria đã quá nhanh, cô ta đã chạy trốn ngay khi có cơ hội. Esme đã đến gặp Bella để cố gắng giúp đỡ cô, Carlisle nhanh chóng tham gia cùng cô khi những người du mục bị khuất phục. Anh biết Edward đã tìm cách hút nọc độc ra khỏi vết thương của Bella và sau đó lòng nóng như lửa đốt, anh ta vội vàng đưa Bella đến bệnh viện và sau đó đã nhanh chóng chạy đi. Không thể tự mình đối mặt với nỗi đau của họ, anh đã chạy cho đến khi thấy mình ở bên ngoài chỗ của Peter.

Cuối cùng Edward quyết định quay lại Forks nhưng vẫn chưa sẵn sàng để gặp bất kỳ ai. Đó là lý do tại sao anh ta đã ở trong rừng. Anh đã nghe thấy mọi người la hét vì Bella và trở nên lo lắng khi cảm thấy họ hoảng sợ. May mắn thay, anh đã tiếp thu cảm xúc và mùi hương của cô rất nhanh. Nhìn thấy Bella như vậy khiến Jasper rất đau lòng. Nó cũng khiến anh tò mò không biết gia đình mình đang ở đâu nhưng rồi anh lại nghe thấy cô ấy thì thầm ‘Anh ấy đi rồi’ lặp đi lặp lại khiến anh cảm thấy tồi tệ. Chắc chắn Edward đã lại là một tên ngốc.

Jasper không thể tin được anh trai mình lại tàn nhẫn với người con gái mình yêu như vậy. Và không đời nào Edward lại có thể hết yêu cô nhanh chóng như vậy. Có lẽ Edward đã nghiền nát cô, với tất cả những điều ảnh đã nói, chỉ để phá vỡ tình yêu này. Sẽ mất một thời gian để cô ấy hồi phục, đó là nếu cô ấy không để bản thân chìm nghỉm trong mớ cảm xúc u uất này.

“Edward đã nói gì vậy, Bella?” Anh hỏi, êm đềm, nhẹ nhàng.

“Anh ấy nói rằng anh ấy đã chán, mệt mỏi với việc giả làm con người. Rằng tôi là kẻ khiến anh ấy mất tập trung và anh ấy sẽ sớm tìm một người khác. Bắt tôi hứa sẽ không làm bất cứ điều gì ngu ngốc vì lợi ích của Charlie. Lạy Chúa, làm sao anh ấy nói được những thứ như thế?” Bella đau lòng, nức nở trong im lặng.

“Tôi biết.” Anh ngập ngừng đưa tay về phía cô, và Bella nhào vào vòng tay anh, bám víu lấy sự thoải mái bé nhỏ ấy. Jasper cố gắng hết sức để kiềm chế, mặc dù anh nghi ngờ mình có thể tiếp tục kiểm soát nó hay không nếu Bella chảy máu. Anh không thể trách Emmett vì đã tấn công Bella, mặc dù anh biết Emmett sẽ tự trách vì suýt làm tổn thương em gái nhỏ của mình.

“Hôm nay có muốn nghỉ không?” Jasper chợt lên tiếng, anh nhận ra cô đang lắc đầu trong lòng mình.

“Chuyện này đủ tệ rồi.” Cô thì thầm.

“Được rồi. Chuẩn bị đi và tôi sẽ chở cậu tới trường.”

“Cậu định làm gì hôm nay?” Cô hỏi, lau khô mắt và đứng dậy.

“Tôi sẽ đăng ký học lại. Chúng ta sẽ học cùng lớp vì tôi đã trượt quá nhiều vào năm ngoái.” Anh hít một hơi thật sâu trước khi đề nghị, không chắc cô ấy sẽ muốn mình ở bên cạnh đến mức nào.

“Tôi có thể xem thử tôi có thể nhận được bao nhiêu lớp học giống như của cậu không nhỉ? Tất nhiên là nếu cậu muốn.” Anh nhìn Bella và cô thực sự mỉm cười nhẹ khi gật đầu.

“Tôi thích điều đó.”

“Được rồi, sẵn sàng thôi.” Anh không thể không cười toe toét khi nghe thấy tiếng cô đi nhẹ trên cầu thang.

_________________________________________________

Jasper đi bên cạnh Bella, hướng về phía lớp học đầu tiên của cô. Anh sẽ thả cô ở đó trước khi đến văn phòng. Mọi người trong bãi đậu xe đều nhìn chằm chằm vào họ, cho đến khi tiếng động cơ ồn ào của một chiếc xe máy lao tới khiến họ chú ý. Jasper quay lại với Bella, vừa lúc chiếc xe đến và đậu lại. Tay tài xế này mặc một bộ đồ da bó, duỗi người rồi cởi bỏ mũ bảo hiểm, để lộ mái tóc đen dài đến vai, nước da trắng ngần và đôi mắt ngọc lục bảo xuyên thấu. Jasper có thể nghe thấy tiếng thở dồn dập của nhiều phụ nữ khi người kia bước xuống xe và lấy chiếc ba lô. Cậu ta không cao bằng bất kỳ người đàn ông Cullen nào, nhưng lại có vóc dáng của một vận động viên điền kinh và những đặc điểm khá nữ tính. Nhìn chung, cậu ta là một chàng trai đẹp mắt, và Jasper gần như bị choáng ngợp bởi dục vọng tràn ra từ tất cả các nữ sinh, hay thậm chí là một số nam sinh.

Trong một giây, viên ngọc lục bảo topaz chợt mở rộng vì cú sốc trước khi ngó lơ mà đi tiếp. Jasper cau mày bối rối khi cảm nhận được mùi vị của con người. Sốc, lo lắng và sau đó là thư giãn bất đắc dĩ. Anh nhìn cậu ta đi về phía văn phòng và nhận ra tại sao cách cậu ta di chuyển có vẻ quen thuộc. Cậu ta đang di chuyển như một người lính, như một ai đó đang canh chừng một cuộc đánh úp bất cứ lúc nào, giống như cách mà bản thân Jasper vẫn thường bước đi. Cậu ta là ai? Đây không phải là lần đầu tiên Jasper ao ước năng lực của Edward đến thế.

Harry tắt máy và cởi bỏ mũ bảo hiểm. Cậu siết chặt lá chắn tinh thần của mình từ khi bước xuống và nắm chặt lấy ba lô. Cậu có thể cảm nhận những ánh mắt nhìn chằm chằm mình và những lời thì thầm bàn tán. Harry căng thẳng khi nhìn qua bãi đậu xe. Cậu sững người khi đôi mắt topaz chạm vào mắt anh. Ma cà rồng. Cậu nhận thấy cô gái bên cạnh anh là một con người và dường như kẻ kia biết rõ về điều đó. Cậu buộc mình phải bỏ qua anh và đi tiếp. Dù sao thì Topaz cũng là dấu hiệu của một kẻ ăn thịt động vật, nhưng anh ta sẽ không để mắt tới. Harry hít một hơi thật sâu và đi về phía văn phòng.

Ồ, hình như hơi nhiều học sinh nghĩ rằng đây sẽ lại là một năm học nhàm chán và vô vị.

HẾT CHƯƠNG 2

HẾT CHƯƠNG 2

[HP + Twilight] Magical Twilight – Chương 1.2


TRANSLATOR: JUNE

BETA: KYU (YUNA)

-o0o-

Ai đó đã gào thét tên cô. Âm thanh bị vùi xuống, bị bóp nghẹt bởi cái sự ẩm ướt, nhưng đó chắc chắn là tên của cô. Cô không nhận ra giọng nói đó. Cô cân nhắc xem nên trả lời hay không, nhưng cô hơi bối rối, và đã lãng phí mất một thời gian dài để đưa ra kết luận rằng cô nên trả lời. Đến lúc đó, âm thanh đã dừng lại.

Một lúc sau, cơn mưa làm cô tỉnh giấc. Cô không nghĩ rằng mình thực sự đã ngủ; cô chỉ đang chìm đắm trong một sự sững sờ không suy nghĩ, dùng hết sức cố gắng đến mức tê dại, khiến cô không thể nhận ra những gì cô không muốn biết. Cơn mưa làm cô cảm thấy phiền. Trời lạnh. Cô buông vòng tay đang ôm đôi chân, đưa lên che khuất mặt mình.

Sau đó cô lại nghe thấy tiếng gọi. Lần này thì xa hơn, và đôi khi có vẻ như có nhiều giọng nói đang gọi cùng một lúc. Cô cố gắng hít thở sâu. Cô nhớ rằng cô nên trả lời, nhưng cô không nghĩ rằng họ sẽ có thể nghe thấy cô. Liệu cô còn sức để hét đủ lớn không?

Đột nhiên, có một âm thanh khác, gần đến giật mình. Âm thanh quen thuộc của quần áo lắng lại như thể chủ nhân của nó đang di chuyển cực nhanh. Cô nhìn lên, hy vọng vụt qua mắt cô trong một giây nhưng đó không phải là anh. Cô tự hỏi mình có nên cảm thấy sợ không. Cô đã không – chỉ tê liệt. Không sao hết.

“Bella.” Một giọng nam cao quen thuộc cất lên và chàng ma cà rồng quỳ xuống bên cạnh cô. “Cậu đang bị thương?” Anh hỏi, bất chấp sự thật rằng mình có thể ngửi thấy mùi máu.

“Jasper.” Cô thở gấp, đưa tay đón lấy anh một cách mù quáng. Họ chưa bao giờ thân thiết, thậm chí cô còn chưa gặp anh kể từ khi về Phoenix, và Edward luôn nói rằng anh ấy nguy hiểm. Nhưng hiện tại thì anh đã quen và đó là tất cả những gì quan trọng. Cánh tay cứng rắn lạnh lẽo ôm lấy cô và rồi chúng nhanh chóng di chuyển.

“Chief Bella.” Jasper gọi, nhưng cô không để tâm.

“Bella!” Cô nghe thấy tiếng hét của Charlie và sau đó bàn tay ấm áp đặt lên cô.

“Cô ấy không sao, chỉ bị ướt và người thì rét run.” Jasper nói qua đầu cô và cô lại gần anh hơn.

“Làm sao cậu tìm được nó?”

“Tôi đang ra ngoài đi bộ, chỉ mới đến nơi và chưa sẵn sàng để gặp mọi người. Rồi tôi nghe thấy tiếng hét và sau đó thì tìm thấy cô ấy trong chỗ kia.” Jasper giải thích và Bella cảm thấy mọi thứ đang dần chuyển động trở lại. Sau đó anh đang hạ thấp cô và cố gắng đặt cô xuống. Bella thút thít và bám chặt hơn.

“Không sao đâu Bella, tôi chỉ đang đặt cậu trên ghế salon để bác sĩ nhìn qua thôi.” Jasper nhẹ giọng thì thầm. Anh bước ra xa và một người đàn ông lớn tuổi tiến lại gần.

“Tiến sĩ Gerandy?” Cô hỏi và anh gật đầu, mỉm cười.

“Đúng vậy bảo bối. Cô có bị thương không Bella?”

“Không.” Cô thì thầm. Anh không thể làm gì để bù đắp lại những điều đã làm tổn thương cô. Cô thấy Jasper cau mày, và sau đó một làn sóng bình tĩnh tràn qua cô.

“Cô bị sao vậy? Cô bị lạc trong rừng à?” Bác sĩ Gerandy nhấn mạnh.

“Vâng, tôi bị lạc.”

“Cô có mệt không?” Cô gật đầu và bác sĩ đứng dậy.

“Tôi không nghĩ có chuyện gì với cô ấy,” Bella nghe thấy tiếng bác sĩ lẩm bẩm với Charlie sau một lúc.

“Chỉ là kiệt sức thôi. Hãy để cô ấy ngủ đi, và tôi sẽ đến kiểm tra cô ấy vào ngày mai,” bác sĩ Gerandy dừng lại. Anh ta chắc hẳn đã nhìn đồng hồ, vì anh ta nói thêm, “Chà, thực ra là muộn hơn hôm nay.” Có một âm thanh cót két khi cả hai cùng bước ra khỏi ghế dài để đứng dậy.

“Có thật không?” Charlie thì thầm. Giờ đây giọng nói của họ đã xa dần. Bella cố gắng nghe ngay cả khi Jasper lại tiến lại gần cô.

“Bọn họ rời đi?”

“Bác sĩ Cullen yêu cầu chúng tôi không nói bất cứ điều gì,” Bác sĩ Gerandy trả lời. “Lời đề nghị rất đột ngột; họ phải lựa chọn ngay lập tức. Carlisle không muốn bỏ lỡ đợt sản phẩm này.”

“Một lời cảnh báo nhỏ có lẽ tuyệt đấy,” Charlie càu nhàu.

Bác sĩ Gerandy có vẻ khó chịu khi anh ta trả lời. “Vâng, đúng vậy, trong tình huống này, chúng ta nên yêu cầu một số cảnh báo.” Bella thấy Jasper cau mày nhìn cô và cô nhận ra Jasper không biết chuyện gì đã xảy ra. Họ ngồi im lặng khi nhóm tìm kiếm tan rã và về nhà cho đến khi chỉ còn Charlie và họ.

“Nếu cậu vừa mới trở về, tôi cho rằng cậu không biết gia đình đã xảy ra chuyện gì?” Charlie hỏi và Jasper lắc đầu.

“Tôi không có bất kỳ liên lạc nào kể từ khi …” Jasper ngắt lời Charlie. Charlie gật đầu. Bella cố gắng ngồi dậy. Jasper đã tự động giúp đỡ cô.

“Bella.”

Cô nhìn Charlie.

“Edward để con một mình trong rừng?”

Cô chậm rãi gật đầu.

“Làm sao bố biết tìm con ở đâu?” Cô hỏi, từ từ tiến lại gần Jasper, tìm kiếm sự an ủi khiến cô thư giãn khi một làn sóng bình tĩnh khác ập đến.

“Tờ ghi chú của con.” Charlie đưa một tờ giấy, và cô thấy Jasper cau mày với nó.

Tờ ghi chú viết: “Đi dạo với Edward dọc đường mòn. Sẽ trở lại sớm, B.”

“Khi con không quay lại, bố đã gọi cho nhà Cullen, và không ai trả lời,” Charlie nói với một giọng trầm. “Sau đó bố gọi điện đến bệnh viện, và bác sĩ Gerandy nói với bố rằng Carlisle đã biến mất.”

Jasper một lần nữa chú ý đến Charlie.

“Họ đã đi đâu?” – Bella lầm bầm.

“Edward không nói cho con sao?” Charlie hỏi, nhìn cô chằm chằm. Cô lắc đầu và nắm chặt cánh tay Jasper hết sức có thể để cố gắng chống chọi với cơn đau.

“Carlisle đã nhận việc tại một bệnh viện lớn ở Los Angeles. Bố đoán người ta đã đút cho cậu ta một mớ tiền.”

Cô trao đổi ánh mắt với Jasper. Sunny LA là nơi cuối cùng họ đã đến.

“Bố muốn biết liệu Edward có bỏ rơi con một mình giữa rừng không,” Charlie nhấn mạnh.

“Đó là lỗi của con. Anh ta đã để con ngay tại đây trên con đường mòn, trong tầm nhìn của ngôi nhà… nhưng con đã cố đi theo dõi ảnh.” Charlie bắt đầu nói về điều gì đó; nhưng Bella bịt tay lại một cách đầy trẻ con.

“Con không muốn nói chuyện này nữa, bố ạ. Con muốn về phòng. Làm ơn, Jasper.” Trước khi Charlie có thể trả lời, cô đã bò dậy khỏi chiếc ghế dài và lảo đảo lên cầu thang, kéo Jasper đi theo mặc dù cô biết anh đang đến theo ý mình. Cô không thể di chuyển anh nếu anh không muốn.

Ai đó đã ở trong nhà để lại một mảnh giấy nhắn cho Charlie, một mảnh giấy sẽ dẫn việc ông ấy đến tìm cô. Ngay từ phút cô nhận ra điều đó, một sự nghi ngờ khủng khiếp bắt đầu nảy sinh trong đầu cô. Bella chạy về phòng, đóng cửa và khóa lại sau lưng Jasper trước khi cô chạy đến chỗ đầu đĩa CD bên giường. Mọi thứ trông giống hệt như lúc cô đi khỏi nhà. Bella ấn xuống đầu máy CD.

Móc chốt và nắp từ từ mở ra.

Nó trống rỗng.

Cuốn album mà Renee đưa cho cô nằm trên sàn bên cạnh giường, nơi cô đặt nó lần cuối. Bella run rẩy mở vỏ của nó. Cô không cần phải lật trang đầu tiên nữa. Các góc kim loại nhỏ không còn giữ được hình ảnh ở đúng vị trí. Trang giấy trống trơn ngoại trừ chữ viết tay của cô nguệch ngoạc ở dưới cùng: Edward Cullen, nhà bếp của Charlie, ngày 13 tháng 9. Bella dừng lại ở đó, chắc chắn rằng anh đã rõ rất tường tận.

“Cứ như thể tôi chưa từng tồn tại,” anh đã nói với cô như vậy. Cô gục xuống, ôm cuốn album vào ngực, khóc nức nở. Vòng tay lạnh giá ôm lấy cô ngay cả khi cảm giác ấm áp dễ chịu bao trùm.

Bella quay người lại, vùi mặt vào ngực Jasper. Bây giờ anh là tất cả những gì cô còn lại trong gia đình Cullen, và anh thậm chí còn không biết chuyện gì đang xảy ra. Nỗi đau vì Alice còn nguyên vẹn. Alice thân yêu sẽ không bao giờ rời bỏ cô.

“Bella? Hãy nói với tôi. Tôi cần biết chuyện gì đã xảy ra.” Giọng nói mượt mà của Jasper vang lên. Cô từ từ nhìn vào đôi mắt bơ vơ đầy lo lắng.

“Ở đó … có một vụ tai nạn. Họ tổ chức cho tôi một bữa tiệc mừng tuổi mười tám và tôi đã tự cắt vào tay mình. Đó chỉ là một vết cắt trên giấy nhưng …”

“Có người tấn công?” Anh hỏi, rõ ràng là không ngạc nhiên và cô gật đầu.

“Đó không phải lỗi của anh ấy. Tôi biết điều đó, Emmett sẽ không bao giờ làm tổn thương tôi. Chỉ có Carlisle là có thể ở lại. E …” Cô thở hổn hển vì đau đớn khi nghĩ đến tên anh nhưng hít một hơi thật sâu và tiếp tục.

“Edward đã đẩy tôi ra và tôi bị đâm vào bàn. Những chiếc đĩa vỡ vụn, chúng khiến cánh tay của tôi bị đứt.” Cô cho anh ta xem phần tay bị băng lại.

“Tất cả họ phải rời đi trong khi Carlisle khâu lại. Sau đó Edward đưa tôi về nhà và anh ấy là người duy nhất tôi nhìn thấy. Anh ấy trông rất…xa cách, nhưng tôi nghĩ anh ấy chỉ đang cố gắng vượt qua những gì đã xảy ra.” Cô dừng lại và sự bình tĩnh của Jasper khiến cô run rẩy mỉm cười.

“Hôm nay xảy ra chuyện gì?” Anh nhẹ giọng hỏi.

“Edward muốn nói chuyện với tôi. Anh ấy nói… anh ấy nói gia đình sẽ rời đi và tôi hỏi chúng tôi sẽ đi đâu nhưng … nhưng anh ấy không để ý  tôi. Anh ấy nói rằng anh ấy không yêu tôi, rằng tôi khiến anh ấy phân tâm. Và những người khác đã biến mất. Tôi cố gắng theo dõi anh ấy nhưng anh ấy quá nhanh. “

Jasper siết chặt vòng tay ôm cô.

“Tôi xin lỗi, Bella.” Anh thì thầm và cô gật đầu.

“Cậu ổn với chuyện này chứ? Tôi nghĩ là cậu…” Cô nói nhỏ và anh cười nhẹ.

“Không sao đâu, tôi đã làm việc theo sự kiểm soát của mình kể từ khi …” Anh khó chịu kéo dài ra và cô lại ôm anh.

“Tôi không biết liệu tôi có thể xử lý vết thương hở hay không nhưng điều này tạm ổn. Tôi cũng đã cho ăn trước đó.” Cô gật đầu và thoải mái dựa vào anh.

“Anh sẽ về sớm chứ?” Cô hỏi, anh nhìn qua những sợi tóc nhìn xuống cô. “Để tìm những người khác?”

“Không. Tôi sẽ ở lại chừng nào cậu cần đến tôi, Bella. Edward lẽ ra không bao giờ nên bỏ mặc cậu như vậy. Victoria vẫn ở ngoài đó và có thể sẽ đến tìm cậu.”

“Cảm ơn cậu.” Cô mỉm cười và dần dần chìm vào giấc ngủ.

HẾT CHƯƠNG 1.2

[TWILIGHT + INUYASHA] Thì Ra Là Khuyển – Chương 7


EDITOR: YUE

BETA: HASU

-o0o-

Chuyển nhà chẳng có gì khó đối với ma cà rồng, trừ một số đồ vật và tài liệu cần thiết, thì không cần phải mang theo thứ khác. Tài khoản Carlisle tích góp nhiều năm như vậy, hoàn toàn có thể chi trả cho việc chuyển nhà mấy năm một lần như này. Hơn nữa, cứ năm mươi năm, Edward đều nhận được một khoản tiền từ lãnh thổ gia đình. Nói trắng ra, chỉ có mỗi Sesshomaru là nghèo thôi, nhưng mà, đối với Carlisle, bản thân Sesshomaru đã là tài sản lớn nhất.

Lần này, Carlilse dự định chuyển đến quận Ashland, Wisconsin, miền trung bắc Mỹ, tiểu bang nơi rừng che phủ đến 45% diện tích, chủng loại động vật trong rừng vô cùng phong phú và số lượng cũng nhiều. Đối với nhà Cullen chỉ ăn chay, đây là một nơi cực kỳ thích hợp.

Tên nhóc Billy chạy đi sau khi nghe tin, ba người chuẩn bị xuất phát. Biết rằng, khi Edward kéo Billy từ trong vali duy nhất của bọn họ ra, sắc mặt Carlisle thật xuất sắc. Khứu giác của quỷ hút máu để trang trí hết à? Mặc dù không có phong độ khi ghen với một tên nhóc, nhưng, dám chắc có ý định với người y chọn, cho dù chỉ là một tên nhóc, cũng cần phải dạy dỗ một trận mới được. Thế là, Billy bị cha kẹp thắt lưng mang về, nhìn sắc mặt cha nó, đêm nay chắc chắc rất khó quên.

+++++++++++++++Tui là đường phân cách rời khỏi thị trấn Fork++++++++++++++++++

Khi cả ba còn chưa đến Ashland, Carlilse đã tìm xong chỗ ở qua Internet. Mặc dù Sesshomaru tới thế giới này lâu rồi, nhưng với một số thứ như mạng, như máy bay, hắn vẫn khó có thể tin được.

Ba người rời khỏi Forks, đến Seattle rồi ngồi trên máy bay. Vốn dĩ Carlisle định lái xe đến luôn, nhưng nhìn Sesshomaru rất hứng thú với máy bay, cuối cùng, bỏ qua ánh mắt kinh ngạc của Edward, đặt ba vé máy bay đến sân bay Milwaukee ở Wisconsin.

Từ tây bắc Mĩ bay đến trung bắc Mĩ là cả một chặng đường dài, tuy ngồi máy bay không thú vị bằng tự lái xe, nhưng cũng có thú vui riêng.

Chỗ ngồi của ba người không cùng một khu, tất nhiên, Sesshomaru ngồi cạnh Carlisle, chỉ có Edward ai oán bị tách ra đằng sau.

“Vì sao tóc cậu lại đổi màu, dù nhìn rất đẹp, nhưng tôi rất tò mò, có phiền không nếu nói cho tôi?” Ngồi vào chỗ, Carlisle nhìn mái tóc mềm mại rủ xuống của Sesshomaru, hỏi ra câu hỏi lớn nhất trong lòng y.

Sesshomaru không nghĩ Carlilse sẽ hỏi chuyện này, nhưng hắn vẫn giải thích: “Tóc là biểu tượng cho yêu lực của tộc chúng ta. Khi ta đến thế giới này, bị phép tắc thế giới hạn chế, yêu lực biến mất, nên tóc mới biến thành màu đen.”

“Thì ra là vậy. Thế ngày cậu bị thương đó là sao, không phải tóc cậu đều chuyển sang màu trắng bạc sao?” Carlisle chỉ hiểu một nửa, hỏi lại.

“Yêu lực của ta vẫn tăng lên từ từ, ngày hôm đó vừa đạt đến mức độ giới hạn mà thế giới này cho phép, xung đột với người sói Black còn là vì xoa dịu sức ép của phép tắc thế giới khi yêu lực tăng lên. Bị thương cũng vì yêu lực đột ngột biến mất.” Sesshomaru nói. Từ ngày gặp gỡ Carlisle đến nay, đến hắn cũng không nhận ra, thái độ của hắn với mọi người dần trở nên ôn hòa. Tất nhiên, còn do ảnh hưởng từ năng lực quỷ hút máu của Carlisle.

Để tránh bại lộ thân phận, Carlisle chọn chuyến bay lúc rạng sáng, dự định đến Seattle vào buổi sáng. Lúc gần tới, Carlisle chỉnh lại tư thế ngủ của Sesshomaru đang dựa vào vai y, rồi đánh thức hắn dậy, nếu hắn biết, lúc ngủ, hắn dựa vào người khác, hắn chắc chắn không tự nhiên, nên là không nên để hắn biết.

Ra sân bay, ô tô của đại lý đã đợi từ sớm để ra đón, sau khi xác nhận thân phận Carlisle, hắn đưa một sấp tài liệu cho Carlisle. Sau khi y ký tất cả, hắn giao chìa khóa, rồi rời đi. Dứt khoát đến mức không trì trệ gì, một công ty thật phóng khoáng có cá tính.

Xe chạy như bay trên đường, nhanh chóng đến chỗ ở Carlisle đã chọn. Một biệt thự hai tầng, dân cư xung quanh thưa thớt. Nếu là người thường, có lẽ sẽ thấy hoang vu, nhưng đối với quỷ hút máu, rất thuận tiện khi rời xa đám đông.

Carlisle hiểu biết rất nhiều, trong ba trăm năm làm quỷ hút máu, y đã học rất nhiều đại học, cũng như làm giáo viên. Y học nhiều khoa khác nhau, từ khoa học tự nhiên đến âm nhạc, không gì không thể. Nhưng y thường chọn nghề bác sĩ, y thấy sinh mệnh rất đẹp, y còn thích cảm giác giúp đỡ người khác, tất nhiên, y thuật của y rất lợi hại.

Trước khi tới, y đã nộp sơ yếu lí lịch vào phòng khám Mayo ở Rochester, Minnesota, các nghiên cứu nổi tiếng về y học, sinh học, dược phẩm của tổ chức này rất thu hút Carlisle. Dù cách nhà đến nửa bang, nhưng đó không phải vấn đề với kỹ năng tuyệt vời của Carlisle.

Lúc bị biến thành quỷ hút máu, Edward mới mười bảy, cho nên đến Ashland, không biết đã là lần thứ bao nhiêu lần cậu phải học lại trung học. Còn Sesshomaru, tuy hắn trông chỉ mười chín tuổi, nhưng là một yêu quái đã sống hơn 400 năm, tính ra còn lớn tuổi hơn Carlisle, để hắn lăn lộn với một đám thanh niên lúc nào cũng tỏa hormone thanh xuân, cùng học tập, điều này cực kỳ viển vông.

Vậy nên, trung học Ashland chào đón một học sinh chuyển trường tóc nâu cao ráo đẹp trai, và một giáo sư người Mỹ gốc Á lạnh lùng đẹp trai. Ở khu vực ít dân cư này, người di cư luôn là đề tài bàn tán. Cũng may, đám người tò mò chỉ đứng xung quanh, không đến gần. Nếu không, với tính cách của Sesshomaru, chẳng biết hắn sẽ làm gì nữa, nói không chừng, sau này chẳng có ai đến dự lớp của hắn.

Mọi việc chuẩn bị sẵn sàng, gia đình Cullen bắt đầu cuộc sống mới, tại một nơi ở mới. Mà họ không biết, gia đình họ sắp có thêm một thành viên mới.

HẾT CHƯƠNG 7

Design a site like this with WordPress.com
Get started