[HP] Ai Động Vào Cá Khô Của Ta – Oneshot


EDITOR + BETA: SHIN

-o0o-

PART I

Từ thưở Voldemort vẫn còn mang tên Tom Riddle, nói đúng ra, là khi hắn chưa biết thế giới phép thuật là gì, hắn đã thích ăn cá khô. Bởi vì đồ ăn ở cô nhi viện thật sự không ngon lành gì cho cam, nên ai mà dám động vào cá khô của hắn thì đều sẽ gặp kết cục đáng sợ. Nặng nhất là bị lừa vào hang núi làm một vài chuyện không tốt, nhẹ nhất là thú cưng bị quăng lên trên nóc nhà.

Hừ, dám chạm vào cá khô của mình, không nhai luôn con thỏ của Billy là đã nhân từ lắm rồi, Tom thở phì phì nghĩ.

Dumbledore đi tới cô nhi viện. Cụ có thể cảm nhận được trong tủ quần áo có một số thứ không thuộc về Tom, nhưng sau khi vẩy đũa phép kéo hộp ra, cụ không ngờ ở bên trong lại là mấy con cá khô muôn hình muôn vẻ ——

Nghĩa trên mặt chữ, cá khô, có thể ăn. Bao gồm cá dali khô, cá đinh hương khô, cá thu khô, v.v, …

“Ầy…” Vẻ mặt cụ bỗng thật phức tạp. Ăn trộm hay lừa gạt đều là không đúng, nhưng mà… cá khô? “Trả lại những thứ này cho chủ nhân của chúng đi, Tom.” Cụ biểu đạt uyển chuyển hơn một chút, “Ta cam đoan với con, sau khi con đến Hogwarts thì sẽ quên chúng thôi.”

Tom đến Hogwarts. Lúc nhìn thấy đồ ăn thịnh soạn trên tiệc tối khai giảng, hắn kiên định với quan điểm lúc trước của mình: Dumbledore đang thẳng thừng cười nhạo hắn! Hắn chưa từng thấy người nào đáng ghét đến vậy!

Sau đó hắn ý thức được đại đa số mọi người đều giống Dumbledore. Cho nên hắn quyết tâm che giấu bản thân, cho đến khi hắn có năng lực khiến bất cứ kẻ nào nghi ngờ hắn phải câm miệng ——

Bằng cách biến bọn họ thành cá khô, rất là tuyệt vời, đúng không nào?

Sau này Tom tự đặt cho mình một cái tên mới, Voldemort. Chỉ biến con người thành cá khô thì không có tính uy hiếp lắm, nhưng hắn lại không muốn từ bỏ niềm yêu thích của mình, thế là đành phát minh ra một thần chú mới để không ai tìm thấy người bị hắn biến thành cá khô.

Sau khi làm điều này, hắn rất hài lòng chứng kiến các phù thủy nghe tiếng sợ vỡ mật, gọi hắn là “Phù thủy hắc ám nguy hiểm nhất trong lịch sử” và “Kẻ chớ gọi tên ra”.

“Kẻ có quyền năng đánh bại Chúa tể Hắc ám đang xuất hiện… con của những người đã ba lần thách thức hắn, sinh ra khi tháng thứ bảy tàn đi… và Chúa tể Hắc ám sẽ khiến kẻ ấy là đối thủ ngang cơ, nhưng kẻ ấy lại có những quyền phép mà Chúa tể Hắc ám không biết được… và hai người ấy, kẻ này sẽ chết về tay kẻ kia, bởi vì người này không thể sống khi kẻ kia tồn tại… kẻ có quyền năng đánh bại Chúa tể Hắc ám sẽ được sinh ra khi tháng bảy tàn đi…” (bản dịch của Harry Potter (VN))

Nghe được lời tiên đoán này, khác với một Dumbledore đang bối rối, Voldemort lập tức quyết định ra đòn phủ đầu. Tuy rằng thấy tiếc nuối rằng không thể cất giữ con cá khô mà kẻ thù định mệnh bị biến thành, nhưng hắn cũng chẳng muốn người bị biến thành cá khô rồi bị ăn luôn là mình!

Không một ai ngờ tới được, thần chú bất khả chiến bại của Voldemort lại bị phản nguyền. May mà Nagini kịp thời chạy tới, đưa hắn trong hình thái cá khô và đũa phép thủy tùng rời đi.

Voldemort không thể không trải qua mười ba năm lẩn trốn, bởi vì phải luôn luôn cảnh giác với nguy cơ bị trở thành đồ ăn thật sự. Trong khoảng thời gian này, hắn bám vào người Quirrell suốt một năm. Tên rác rưởi này không chỉ không giúp hắn tái tạo lại cơ thể được, mà còn suýt chút nữa khiến hắn bị Chúa cứu thế trộm đi ——

Thề với tổ tiên Slytherin, hắn tuyệt đối không thể bị tên Cứu thế chủ đó ăn mất!

Nói đi phải nói lại, cá khô thơm ngào ngạt chẳng lẽ là lỗi của hắn chắc?

PART II

Cuối cùng chỉ có Barty Crouch Junior và Wormtail miễn cưỡng có tác dụng. Nhờ có máu của Harry, Voldemort rốt cuộc thành công chỉnh thành khuôn mặt rắn mà mình thích nhất. Nhưng đến khi hắn hưng phấn cầm đũa phép định đi xử lý Harry thì lại phát hiện một mớ dây thừng trước bia mộ ——

Hắn chỉ là không thể để người khác phát hiện mình biến thành cá khô nên rời đi một lát mà thôi, vậy mà Cứu thế chủ đã trốn thoát rồi?

Một khi Harry về với sự bảo vệ của Dumbledore, hoàn toàn không thể nào ra tay. Quả cầu tiên tri thì lại không lấy được, Voldemort tức giận đến sắp phát điên lên. Mãi đến khi cụ Dumbledore bị mắc kẹt trong ngôi nhà cũ của Gunther, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức ra lệnh tiến công quy mô lớn vào giới phép thuật.

Cơ hội thứ ba đến ngay trong vòng một năm. Voldemort cho bọn Tử thần Thực tử xem hắn sẽ ăn cá khô Harry như thế nào, nhưng làm thế sẽ bại lộ bí mật nên hắn dọn sạch những thứ cản đường, bảo đảm trận quyết đấy cuối cùng chỉ có hắn và Harry.

“Sám hối đi, Riddle,” Harry nắm cây đũa phép nhựa ruồi, cố gắng thuyết phục hắn, “Ông vẫn còn cơ hội, một cơ hội duy nhất.”

Đôi mắt Voldemort trừng lớn, cánh mũi mấp máy.

“Mi dám ——?” Hắn không kìm được tiếng cười lạnh, “Chờ ta ăn mi rồi, mi có thể nói với cha mẹ mi câu này.”

Harry cũng trừng mắt, rất tức giận.

“Là ông ăn bọn họ ư? Ông thật sự ăn thịt người?”

Voldemort cho rằng hắn sắp thành công nên nói sự thật cho một tên sắp biến thành cá khô cũng chẳng có gì quá quan trọng.

“Ta không ăn thịt người,” hắn hừ lạnh, “Ít nhất là trước khi chúng biến thành cá khô.” Ngẫm lại thấy không đủ ý, hắn bổ sung: “Không có bọn họ, chỉ có mi thôi.”

Harry hơn nửa ngày mới hiểu nổi lời hắn nói, suýt chút nữa nhảy dựng lên.

“Ý ông là ba mẹ tôi bị ông biến thành cá khô?! Cụ Dumbledore cũng bị như vậy phải không?!”

Nói thật thì Voldemort không có lòng kiên nhẫn giải thích sở thích cất chứa cá khô của mình cho Harry, nhưng vấn đề ở chỗ hắn không thể không ——

Hắn lại bị phản nguyền.

—— trên thế gian này còn chuyện nào khó tin đến thế không hả?!

“Mau nói,” Harry ngồi xổm trên mặt đất, nhìn chằm chằm con cá khô không ngừng giãy dụa, “Ông giấu bọn họ đi đâu rồi?” Chợt cậu ngửi ngửi, “Ông có mùi khá là thơm đó… Có vẻ ăn rất ngon…”

Cá khô Chúa tể Hắc Ám tức thì chết cứng.

Người là dao thớt ta là thịt cá, Voldemort tâm bất cam tình bất nguyện giao ra cá khô quý giá bảo quản nhiều năm. Kho hàng xa hoa có điều hòa nhiệt độ và đương nhiên cũng yểm bùa giữ tươi.

Nhìn từng núi cá khô đủ loại màu sắc bên trong, Harry choáng váng.

“… Đây là cách ông trở thành Chúa tể Hắc Ám?!”

Nghe thấy giọng nói cậu đầy hoài nghi, Voldemort cảm thấy mất sạch uy nghiêm.

“Mi mà dám nói thêm một câu nào nữa, ta sẽ…”

“Biến tôi thành cá khô chứ gì?” Harry còn chìm trong nỗi khiếp sợ, vô thức cướp lời luôn.

Voldemort vẫn là cá khô trừng mắt cá chết.

Bộ sưu tập bao nhiêu năm bị quét sạch, bí mật cũng không giữ được, trái tim Voldemort như tro tàn. Hắn chẳng còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể một mình một người bước lên hành trình tìm kiếm con mồi mới. Nhưng ——

“Harry Potter, mi đi theo ta làm gì!”

“Tôi muốn ngăn cản ông, ông không thể tùy tiện biến người thành cá khô.” Chúa cứu thế nghĩa chính từ nghiêm nói.

Ngay khi nghiên cứu ra cách hủy bỏ thần chú bảo vệ của Dumbledore với Harry, hắn sẽ lập tức biến thằng nhóc thành cá khô rồi ăn luôn, Voldemort hung tợn thề.

Muốn câu con mồi đương nhiên không thể dùng mặt rắn. Voldemort vạn phần không cam lòng để lộ gương mặt giống cha như đúc ấy, sau đó đi về phía quán bar náo nhiệt nhất.

Nhưng ai có thể nói cho hắn biết được không, tại sao kẻ đầu tiên cắn câu lại chính là Cứu thế chủ?

Voldemort dám vỗ ngực bảo đảm, từ sau khi hai người bọn họ đi vào, Harry chỉ uống một ly Cocktail có độ cồn thấp, tuyệt đối không vượt qua hai ounce. Nhưng chỉ chút rượu đó đã đủ khiến Cứu thế chủ say xỉn đến mức ngồi lên đùi hắn hả? Hay nói cách khác, Cứu thế chủ chỉ giả vờ mượn rượu làm càn, khiến hắn không thể ra tay với người khác?

“Ông có mùi thơm thật, hơn nữa tôi không ngờ ông lại đẹp trai đến vậy đó,” Harry cười nói, mở to đôi mắt ngơ ngác ngấn nước màu phỉ thúy, “Nếu tôi sớm phát hiện ra sở thích của ông… thì tốt rồi.”

Trong lúc Harry không nhẹ không nặng gặm môi hắn, điều Voldemort nghĩ không phải là cảm giác mềm mại ướt át, mà là —— thì ra Harry thật sự muốn ăn ta?

Trong tín ngưỡng của Chúa tể Hắc ám, đây là việc tuyệt đối không cho phép. Cậu nhóc vụng về đốt lửa trên người hắn, Voldemort tất nhiên sẽ cố gắng phản kích. Trên thực tế, hắn chỉ sửng sốt nửa giây liền mang theo Harry độn thổ, rồi sau đó tự trải nghiệm đè Harry xuống nệm —— với một sự chặt chẽ và độ sâu xưa nay chưa từng có.

Voldemort đã chuẩn bị tinh thần hôm sau Cứu thế chủ sẽ lén chạy trốn, lúc Harry tỉnh dậy hắn vẫn còn giả vờ ngủ. Hắn cho rằng 80 % từ giờ có thể thoát khỏi cái đuôi nhỏ, nhưng 20% còn lại cũng không bao gồm tình huống cậu nhóc chủ động cưỡi trên người hắn.

“Mi làm cái gì vậy, Harry?” Nhận thấy phần hông bị đùi trong cọ xát, Voldemort không thể không mở mắt. Bọn họ đều đang trần trụi đó…

Harry cọ xát vài lần, hô hấp chậm rãi dồn dập. “Nếu một người sẽ chết về tay người kia,” sóng nhiệt ập vào mặt hắn, “Vậy thì vì sao chúng ta không thể quất thêm một lần nữa nhỉ?” Cảm ơn Merlin, lần này, chuyện cá khô rốt cuộc hoàn toàn bị hai người họ lãng quên.

HẾT

[ HP Đồng Nhân ] Oneshort AllHar – Đú Trend


AUTHOR : AKKI

-o0o-

Truyện lấy ý tưởng của cái trend tui mới coi trên face á. Ok let’s go.

1. CP Drarry:

Trên tháp thiên văn cao cao, một cặp đôi một nằm một ngồi tựa vào nhau. Cậu trai tóc vàng nhạt ngồi thẳng lưng dựa vào cột đá, chân để dài mặc cho cậu chàng tóc đen mắt xanh như ngọc dung như gối đầu. Một tay cậu bé tóc vàng mân mê mấy lọn tóc đen xoăn tít, vểnh lên tứ phía của cậu tóc đen, một tay chăm chú đọc cuốn sách vừa mượn được từ thư viện. Cậu bé tóc đen hai tay cầm một quyển sách, chán nản lật giở mặc kệ cái tay ai kia đang tác quái trên đầu. Bỗng cậu bé kéo cuốn sách để úp xuống cằm, chu chu môi đỏ hồng hỏi.

Harry: Rồng nhỏ, anh thử hỏi em câu “Nếu hai chúng ta chia tay thì em sẽ làm gì?” đi.

Draco: Uhm, tại sao phải anh phải hỏi chứ?

Harry: Thì anh cứ hỏi em xem nào.

Draco: Vậy nếu hai chúng ta chia tay nhau thì em sẽ làm gì?

Harry: Em sẽ quay lại với người yêu cũ.

Draco im lặng vẻ mặt như là vừa ăn phải… trừng mắt nhìn con người đang nằm trên chân mình. Sau đó, mặt Draco dần dần đen lại.

Harry: Này anh làm sao thế?

Draco: Thì ra em muốn trở về ăn cỏ cũ hửm?

Harry mặt nín cười: Anh điên à, lúc đó anh thành người yêu cũ của em đấy, vì chúng ta đã chia tay mà. Ha ha ha…

Draco mặt đực ra, ngượng ngùng mà ra vẻ cao ngạo nhướn mày: Hừm thật vô vị.

Harry: Xí, anh mới vô vị.

Sau đó, không có sau đó nữa, dám chọc phá con khổng tước nhỏ Draco, kết cục của Harry các bạn tự suy nghĩ đi nhoa.

2. CP SevHar:

Buổi tối trong phòng làm việc ở hầm của Xà vương đại nhân, Harry cún nhỏ với cái lý do hoàn mỹ mà mọi người trong cả Hogwarts đều biết hai năm gần đây: “Lao động phục vụ”. Lại không phải làm chuyện như là lột da cóc hay lấy dịch từ con sên nhầy nhụa, mà cậu chàng đang nằm ườn ra bàn làm việc của Xà vương, đè hẳn lên cả tờ da dê đang ghi bài tập mà cậu đang làm dở. Cậu nhỏ chu chu môi nhỏ đỏ hồng nhìn ngắm người đàn ông với cái bản mặt đen xì ngồi đối diện, người mà vừa chấm bài cho học sinh vừa âm thầm chửi rủa kia. Cậu chàng đang vừa ngắm vừa ngẫm nghĩ cái gì đó, bỗng ngồi bật dậy, mắt xanh lục toả sang loè loè, hớn hở nói.

Har: Sev~, Sev ơi, anh thử hỏi em “nếu hai chúng ta chia tay em sẽ làm gì?” đi.

Severus nhướng mi nhìn cậu thiếu niên đối diện mặt âm trầm: Thì ra em âm mưu muốn chia tay tôi, có lẽ tôi chẳng thoả mãn em hửm?

Tiểu Harry rụt vai lại, mặt dần chuyển xanh, mồ hôi dần dần xuất ra, miệng mấp máy.

Severus càng nhướng mi lên cao hơn, đứng bật dậy, dùng cơ thể cao lớn áp sát đến cái cơ thể bé nhỏ phía bên kia bàn: Sao nào quá đúng nên không nói được hửm? Hay lại đang nghĩ muốn nguỵ biện?

Tiểu Har mồ hôi tinh mịn bắt đầu rịn ra, lắp bắp: Ối Sev, Sev hiểu… hiểu lầm rồi… Em… em.. em…

Severus Snape nhíu mi, gân xanh bắt đầu nổi lên đầy mặt, gắt: Em làm sao nào? Lắp bắp chứng minh em có ý đồ. Gryfindor trừ 100 điểm vì em dám có ý đồ xấu xa với giáo sư già nua của mình.

Nói rồi Severus đứng phắt dậy, không nói không rằng gạt phắt mấy chồng bài tập xuống nền đất, dùng tay bế bổng Harry cục cưng đặt lên bàn hôn thắm thiết, mặc kệ bé cưng phản kháng yếu ớt……..

Mấy ngày sau, Harry yêu dấu nằm chổng mông trong phòng ngủ tại ở hầm Viện trưởng Slytherin, cả người ê ẩm, eo đau, mông đau… khóc rấm rức, cắn chăn nguyền rủa. Hứ trào lưu cái khỉ ấy, hại ông đây xin nghỉ bệnh một tuần. Cấm dục cái rắm, hành người ta gần chết mà ai dám nói hắn cấm dục bước ra đây ông tiễn ngươi đi gặp Merlin liền. Ôi mông tôi, đau hu hu hu…

Tiểu Harry đáng thương ah~ người ta nói đú stren thì cũng chọn đối tượng ah~ Ai bảo cưng ngu ngốc đi đú đởn hỏi giáo sư âm trầm nhà em làm gì rồi bị ổng phạt đáng đời, may cho em là ổng còn cho em nghỉ học á, ổng mà không nghỉ cho em thì tối hành sáng đi học thì em xác định đi ha~

3. CP VolHar

Cậu bé nhỏ Harry đi dọc hành lang dài rộng của dinh thự Riddle, rồi cậu rẽ vào lối đi khác hướng tới thư phòng của Voldemort đang ngồi chăm chú làm việc mà mở cửa bước vào. Người đàn ông với ngũ quan tinh xảo đang cắm cúi chăm chú đọc giấy tờ quan trọng phía bàn cạnh cửa sổ lớn, nghe tiếng mở cửa thì ngước lên, mặt liền dãn ra nở một nụ cười nhìn người mới bước vào kia.

Vol: Sao thế bảo bối, làm xong bài tập hè của em chưa?

Harry: Voldy, anh làm việc xong chưa vậy? Đi ngủ với em nhá. Bài tập em làm xong rồi ah.

Harry cục cưng nói xong, mắt lấp lánh thể hiện cậu đang cầu khen thưởng đó, mau khen cậu đi khiến cho người đàn ông kia muốn một phát nuốt luôn cậu vào bụng. Voldemort hắng giọng, đưa một tay rờ rờ mũi che dấu ý đồ xấu xa với cậu bé, một tay khác đưa ra ngoắc ngoắc ý bảo Harry tới chỗ hắn.

Vol: Oh, em thật là giỏi, vậy chờ anh một chút nhé, sắp xong rồi.

Harry đi tới cạnh Voldemort, nhận lấy cái xoa đầu, cũng gật đầu tỏ ý chờ hắn. Cậu nhỏ không nói không rằng leo lên đùi hắn, ngồi đối mặt với người đàn ông cao to. Hai tay cậu bé đưa lên chơi đùa với vạt áo chùng của hắn, miên mang suy nghĩ. Bỗng cậu ngước cặp mắt xanh biếc long lanh đầy ranh mãnh lên, nhìn chằm chằm cái cằm nhẵn bóng của người đàn ông.

Harry: Voldy, anh mau hỏi em “Em sẽ làm gì khi chúng ta chia tay?” đi.

Voldemort ngưng mọi động tác trong mấy giây, đưa mắt nghiêm nghị hướng người trong lòng: Bảo bối, em vừa nói gì?

Harry điếc không sợ súng, ngây thơ nói lại: Anh hỏi em câu “Em sẽ làm gì sau khi chúng ta chia tay?”

Mặt Voldemort trở nên ngưng trọng hơn nhíu chặt đôi mày kiếm lại, đôi mắt màu nâu dần thay thế bằng đôi con ngươi đỏ thẵm màu máu, nhấn nhá từng chữ: CHÚNG TA KHÔNG BAO GIỜ CHIA TAY.

Harry vẫn ngây thơ vô số tội: Em biết, nhưng anh hỏi em câu đó đi. Voldy~

Voldermort mặt càng biến đen hơn, ngưng trọng cố gắng giải thích cho người trong lòng: Ta không rời bỏ em, sẽ không, không bao giờ.

Harry mặt xụ xuống, môi chu lên nài nỉ: Thôi mà, anh hỏi đi, hỏi đi mà, đi mà…

Voldemort trong long bắt đầu nỗi bảo với cái con người ngây thơ thuần khiết này, nhưng lại vô phương trừng phạt con người này, bởi vì hắn không nỡ thương tổn cơ thể nhỏ bé này. Hắn thở dài, lòng nén giận làm theo yêu cầu đáng chết nào đó: Thôi được rồi, thế em sẽ làm gì sau khi chúng ta chia tay?

Harry mặt hớn hở, mắt long lanh, dõng dạc trả lời: Thì em sẽ quay trở lại với người yêu cũ của em nha.

Voldemort đen mặt, gầm gừ: Thằng người yêu cũ của em là thằng nào?

Harry cười nghiêng ngã, tay kéo kéo cái vạt áo bị cậu đùa giỡn tới nhăn nheo: Là anh nha, nếu hai chúng ta chia tay thì anh sẽ trở thành người yêu cũ của em nha. Anh thật là ngốc ah~

Cậu bé hớn hở nói xong câu đó, thì lại cười lăn cười bò vì gương mặt đơ ra trong giây lát của người đàn ông. Cậu nhỏ còn hứng thú tới nỗi lấy tay đập đập vào ngực người nào đó mà cười chảy cả nước mắt.

Voldemort thì thở dài, dung tay nhéo nhéo nhẹ khuôn mặt của người yêu nhỏ bé trong lòng: Nhóc con, em thật là nghịch ngợm…

Sau đó ư? Không có đâu, tui nói nè, Harry vẫn còn nhỏ, chỉ mới 12 thôi, tui hông muốn ông Vol gì đó ăn em vội muaha ha ha ha….

HẾT CHƯƠNG ONESHORT

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Tổng Hợp Oneshort Đồng Nhân Allhar Tự Viết – DODDER 2 ( TƠ HỒNG ) Ver VolHar


-o0o-

AUTHOR : AKKI

-o0o-

Một ngày nào đó trời vẫn âm u, nơi biệt thự Riddle nằm cuối ngôi làng nhỏ ở Little Hangleton. Một người đàn ông trầm ngâm ngồi dựa trên chiếc ghế bành, nhìn ra bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ. Tay hắn vân vê sợi chỉ đỏ bên tay trái, quấn quanh cạnh ngón áp út, mặt lại càng trầm ngâm.

[Voldy, sao cậu lại ở đây?] Ngoài cửa một cô rắn trườn cái cơ thể to béo đi vào, vừa đi nó vừa nói chuyện với người đàn ông nọ. [Cậu làm sao thế?]

[Chào buổi sáng, Nagini, ta chẳng làm gì cả, chỉ đang suy nghĩ một ít kể hoạch sắp tới thôi.] Chúa tể hắc ám Voldemort đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu nhỏ của Nagini tê tê trả lời cô nàng rắn. Mắt vẫn lơ đãng nhìn ngắm mấy áng mây xám xịt trôi lượn lờ ngoài cửa sổ, tay vẫn vân vê sợi chỉ đỏ thẳm trong tay.

Hắn đã tìm hiểu sơ qua sợi chỉ đỏ này, đây gọi là tơ hồng, nó là sợi tơ được một vị thần tiên tên là Nguyệt Lão dùng để se duyên cho những cặp đôi yêu nhau. Nhưng hắn lại chẳng muốn được nối duyên với ai cả, hay là muốn nhỉ, hắn cũng có vài ngày tò mò muốn biết về cái người định mệnh chọn sẵn cho hắn. Nhưng rồi, hắn lại thắc mắc vì sao tới bây giờ cái người định mệnh đó vẫn chưa đến tìm hắn.

Bây giờ là giữa tháng 6 rồi, hắn nhìn thấy sợi tơ đó vào đầu tháng 5, lúc đó, Dark Lord sau khi tìm hiểu kỹ về sợi tơ, hắn vốn luôn nghĩ rằng ai cũng có thể nhìn thấy sợi tơ như hắn. Tuy nhiên, trong các cuộc họp với những Tử thần thực tử, hắn vẫn không thấy có ai nói gì về mấy sợi được gọi là tơ hồng này, kể cả cô nàng Nagini luôn luôn không rời bên cạnh hắn. Voldemort cũng từng úp mở nói ra với cô nàng rắn, nhưng lại nhận được câu trả lời [Nana không thấy gì cả] của cô nàng.

Voldemort lại càng chắc chắn, hắn đã định sẵn trong đầu, nếu người mà trời đã định sẵn cho hắn vì nhìn thấy sợi tơ mà tới đây tìm, hắn sẽ trân trọng người đó suốt đời, nếu không, hắn cũng chả cần quan tâm đến cái người ngu ngốc như vậy làm gì, cho Nagini cắn một phát đỡ phải dây dưa lâu dài.

Đến một ngày đẹp trời, đó là ngày đẹp nhất tại ngôi làng nhỏ Little Hangleton, một ngày sáng sủa, trời xanh nhưng không hề có nắng, bầu trời cũng ít đi vài cụm mây xám. Voldemort vẫn đang đứng cạnh cái cửa kính thường ngày hướng ra cổng trước của trang viên. Thật bất ngờ, Cứu thế chủ nhỏ xinh của lão ong mật đang hứng khởi đẩy cổng trang viên bước nhanh đi ngang qua những ngôi mộ xấu xí, hướng thẳng đến cánh cửa lớn dẫn vào nhà. Bất ngờ hơn nữa, khi hắn nhìn thấy trên tay cậu bé kia cũng quấn quanh một sợi tơ màu đỏ, sáng lấp lánh, mà đầu kia của sợi tơ đang nằm trên tay hắn. Dark Lord chỉ cần một giây liền nghĩ ra một kế hoạch độc ác muốn giết chết kẻ mà lời tiên tri kia đã cho hắn. Hắn yêu cầu rắn cưng Nagini nấp sau cánh cửa phòng hắn đang đứng, lệnh cô nàng một khi thấy Cứu thế chủ bước vào lập tức liền giết nó.

Cho nên, khi cậu bé Harry vừa bước chân vào liền nhìn thấy hắn tay cầm cây kéo, cắt phăng đi sợi tơ hồng giả mà hắn đã biến ra để lừa cậu. Cậu bé nhỏ của chúng ta liền cứng người, mất cảnh giác mà bị Nagini tặng cho một cú cắn sâu vào sau cổ.

Nhìn cơ thể nhỏ bé nằm im trong vũng máu đỏ tươi, đôi mắt xanh lá không phải hiện ra vẻ kinh hoàng như dự định của hắn. Nó chỉ mở to, bên trong đó không hề chứa một tia sợ hãi hay cay nghiệt nào như những kẻ hắn từng giết trước đây. Trong đôi mắt của cậu bé chỉ có hình bóng hắn, đôi mất ấy chỉ còn lại bối rối, đau khổ, không cam lòng, lại đong đầy yêu thương nhìn hắn. Nhìn vào hình ảnh chiếu trong đôi mắt lục bích trong suốt ấy, Voldemort hắn chỉ thấy, một con quái vật không mũi đầy cô đơn, độc ác đang đứng.

Chỉ một mình hắn.

Chỉ là một con quái vật không hơn không kém.

Chỉ là quái vật cô độc.

Là quái vật cô độc.

Quái vật cô độc.

Cô độc.

Bốn năm sau….

“Tommy, anh chết ở đâu rồi hả? Tommy, Tommy…” Một cậu thanh niên mắt lục, tóc đen rối xù lên, lười biếng ngồi dựa lưng trên chiếc ghế bành cạnh khung cửa sổ sát đất hướng thẳng ra vườn hoa hồng trong khuôn viên biệt thự sang trọng. Tay nhỏ vuốt ve cái bụng tròn to bên dưới lớp chăn mỏng, mắt nhắm hờ, miệng hô to. [Nana, Tom đang ở đâu thế?] Cậu lười biếng, chân hẩy hẩy con rắn to đùng đang nằm sưởi nắng bên cạnh tê tê hỏi.

[Nana không biết, Nana chỉ thấy Voldy sáng nay thôi, bây giờ thì không thấy đâu cả. Harry, bé con trong bụng lại làm cậu khó chịu hả? Tôi giúp cậu xoa xoa nhé, mặc kệ Voldy đi nha. Đừng tức giận, hai thân.] Con rắn tê tê ngửa cái đầu to đùng của nó lên làm nũng với cậu thanh niên, lưỡi rắn nhẹ nhàng thè ra liếm liếm nhẹ lên mu bàn tay đặt ngoài tấm chăn. Đuôi to oành của nàng rắn cũng tranh thủ nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng nhô cao của cậu qua lớp chăn mỏng.

[Không Nana, mình không sao, mình chỉ cảm thấy hơi trống vắng thôi, Tom bảo anh ấy xin nghỉ phép ở bộ bồi mình mấy ngày cuối trước sinh. Mới chỉ một ngày mà ảnh lại mất tích nên mình gọi ảnh thôi mà.] Harry phụng phịu kể lễ với Nagini bên cạnh, tay cũng vui vẻ đùa giỡn với cái đuôi của Nagini đang vòng vòng vuốt ve cái bụng to của mình.

[Na…gi…ni…] Cái giọng tê tê lạnh lùng, răng nghiến ken két vang lên phía sau cả hai, một người đàn ông điển trai, với mái tóc đen dài quá vai được buộc gọn lên bằng sợi ruy băng xanh lá. Đôi mắt đỏ như hai viên ruby sáng rực nhìn chằm chằm cái đuôi to oành và cái lưỡi đang thè ra liếm cái tay trắng noãn của cậu thanh niên bên kia. [Nagini, ta đã nói biết bao nhiêu lần, ngươi… chỉ được nhìn đằng xa, ngươi đừng có mà dùng cái đuôi to béo của ngươi đụng chạm vào người Harry, còn nếu ngươi không cần cái lưỡi nữa thì ta có thể giúp ngươi làm cho nó biến mất ngay bây giờ.] Nói xong, người đã từng là Dark Lord, phủ phàng dùng bùa không tiếng động hất văng  cái cơ thể nặng cả tấn của tiểu thư rắn bay vèo qua khỏi cánh cửa sổ đang mở.

“Harry bảo bối, em mau uống ít sữa nào. Anh đã làm xong bữa trưa rồi, em muốn ăn ở đây hay vào bếp ăn?” Voldemort, à không bây giờ là Bộ trưởng bộ pháp thuật Tom Riddle, ôn nhu dịu dàng nói với Harry đang hứng thú bừng bừng nhìn nàng rắn Nagini đang cực khổ cố gắng trèo lên cửa sổ, miệng đang lầm bầm chửi rủa Voldy bất công các thứ.

“Cám ơn anh, Tommy. Chúng ta ra vườn ăn được không? Hôm nay hồ sen đã nở, em muốn ăn trong đình, vừa ăn vừa ngắn sen, nhé.” Cậu trai nhẻm miệng cười, tay cầm ly sữa mà Tom đưa tới nhấp một ngụm nhỏ, cậu chàng chẳng để ý uống vào, làm cho sữa vươn thành một cái ria nhỏ trên mép miệng đỏ hồng, môi chu chu nói. Ngài bộ trưởng liền chóp lấy thời cơ, hôn lên cái miệng nhỏ làm say lòng người đó, thuận tiện lau luôn cái bộ ria bằng sữa bò thơm thơm kia. Tới khi tay nhỏ đập đập lên lưng hắn ý bảo cậu không thở nổi, hắn mới tách ra, miệng còn luyến tiếc mà liếm liếm vành môi.

Tay to lớn của Tom ôn nhu nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Harry đỡ cậu dậy cùng nhau sóng bước ra đình nghỉ mát giữa hồ sen phía sau biệt thự.

Tay em nắm lấy tay anh

Dù ai nói quẩn nói quanh mặc lòng

Tay ấy đáng vợ, đáng chồng

Duyên trời đã định tơ hồng đã xe.

Hắn – Lord Voldemort đã chết.

Hắn – Tom Mavolo Riddle – chồng của Harry James Potter Riddle, là một người đàn ông tốt.

Hắn thật lòng cảm ơn Nguyệt Lão đã đem tơ hồng mang cậu bé đáng yêu này cột vào con quái vật như hắn.

HẾT

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Tổng Hợp Oneshort Đồng Nhân Allhar Tự Viết – DODDER ( TƠ HỒNG ) Ver VolHar


-o0o-

AUTHOR : AKKI

-o0o-

Một sớm mai nắng vàng rực rỡ chiếu sáng khắp mọi hành lang của Hogwarts. Ánh nắng vàng len lỏi qua khung của sổ tháp Gryffindor, chiếu vào một cái ổ chăn nho nhỏ với cái đầu đen xù bông lòi ra ngoài tấm chăn. Bỗng đụn chăn hơi nhúc nhích một chút, một thiếu niên với mái đầu bông xù ngồi bật dậy, mặc kệ tấm chăn trượt xuống đùi của mình. Harry đưa tay lên dụi dụi mắt, bỗng cậu bé hơi khựng lại, đưa tay đang dụi mắt ra trước mặt nó.

Ơ hay! Gì thế này, chỉ đỏ à! Harry nghĩ thầm, với tay lấy cặp kính gọng đen trên bàn đầu giường đeo vào. Cậu mờ mịt nhìn xung quanh căn phòng, Harry nghiêng đầu nhỏ chú ý thấy, trên ba cái giường bên cạnh. Ron, Seamus, Neville đang ngủ, trên tay cả ba cậu bạn cũng có một sợi chỉ đỏ quấn quanh ngón áp út bàn tay trái như tay cậu. Nơi mà cả bốn sợi chỉ đi đều xuyên qua cánh cửa phòng của bọn họ.

Nó cực kỳ thắc mắc sợi chỉ đỏ này là gì? Vì sao lại thắt chặt lấy ngón áp út bàn tay trái của nó? Vậy đầu bên kia của nó là cái gì? Vì sao nó không thể thoát khỏi sợi tơ mỏng này? Vì sao sợi tơ cứ sáng lấp lánh lấp lánh lên thế này?

Một tuần sau phát hiện của mình, Harry được Hermione – cô nàng biết tuốt của cả hội – cho hay. Sợi chỉ đỏ mà Harry nhìn thấy chính là sợi tơ hồng, nó bắt nguồn từ một giai thoại cổ của phương Đông xa xôi, bên kia bờ đại dương.

Truyền thuyết kể rằng, xa xưa, con người và vạn vật được một ông lão gieo duyên bằng một sợi chỉ đỏ, người ta gọi nó là TƠ HỒNG. Sợi tơ cuốn quanh ngón áp út của hai người có duyên với với, đem hai con người xa lạ cột chung lại một chỗ, gắn kết cả hai bằng tình yêu. Họ từ hai kẻ xa lạ cùng nhau xây dựng mái ấm, họ trở thành một gia đình, yêu thương nhau đi hết cả quãng đường đời.

Tuy nhiên, trong cả trường Hogwarts này, không một ai ngoài Harry có thể nhìn thấy sợi tơ hồng ấy. Và thật ngạc nhiên làm sao, sợi tơ hồng của Hermione và Ron nối với nhau, của Neville thì lại nối với thiếu gia Blaise Zabini nhà Slytherin. Sợi tơ của giáo sư Snape âm trầm thì lại bị đứt đoạn treo lủng lẳng trên cánh tay của thầy và sợi tơ không còn là màu đỏ nữa, nó đã chuyển thành màu xám bạc, một màu sắc ỉu xìu, ai thán. Còn sợi của Cụ hiệu trưởng thì chạy dài tít tắp thoát khỏi Hogwart, nó cũng thắc mắc không biết đầu sợi dây của cụ là ai, nhưng sợi tơ mỏng manh ấy không còn sáng lấp lánh như của Harry và các học viên của bốn nhà.

Từ ngày Harry biết được ý nghĩa của sợi tơ hồng, nó đã chú ý khắp mọi người trong Hogwarts, nhưng sợi tơ hồng lại không nối với bất cứ ai trong ngôi trường này cả. Sợi tơ của Harry được nối dài chạy xuyên qua cả Hogwarts, y như của cụ Dumbledore.

Harry rất thắc mắc người yêu định mệnh của mình là ai. Nó từng ảo tưởng đến người đứng bên đầu kia của sợi tơ là một cô gái dễ thương nào đó. Cô nàng có một mái tóc dài xoã tung sau lưng, có một đôi mắt lấp lánh sáng ngời, luôn dịu dàng nhìn theo mình. Cũng có lúc Harry lại mơ rằng người yêu định mệnh nhà nó là một chàng trai với mái tóc ngăn ngắn, với nụ cười toả nắng và ánh mắt luôn ôn nhu nhìn nó. Và cuối cùng nó quyết định, hè này, nó sẽ đi theo sợi tơ để tìm gặp người yêu mà các vị thần đã chọn sẵn cho mình.

Cuối cùng ngày mà Harry chờ đợi cả năm cũng tới, sau khi bước xuống toa xe lửa, nó vội vàng chào tạm biệt mấy người bạn của mình. Nó hấp tấp chạy ra khỏi nhà ga Ngã tư vua, đi theo sự chỉ dẫn của sợi tơ trên ngón áp út. Sợi tơ dẫn nó đi rất xa về phía tây của nước Anh, tới một ngôi làng nhỏ, hẻo lánh. Người dân ở đây không mấy thân thiện với nó, nhưng nó chẳng quan tâm mấy. Harry đã mất gần một tháng để tới được đây, lúc này nó chỉ hy vọng có thể thấy được đầu bên kia của sợi tơ hồng, người mà nó sẽ yêu thương suốt cả cuộc đời sau này. Người mà nó sẽ luôn kề bên cạnh, cùng nhau xây dựng nên một gia đình mà nó khao khát bấy lâu nay.

Harry hít một hơi thật sâu, băng qua từng dãy những ngôi mộ mới cũ được xây theo hàng ngang trước ngôi biệt thự cũ. Nó run rẩy trong niềm sung sướng tràn ngập vì sắp gặp được một nửa kia của mình, Harry hồi hộp vươn tay đẩy cửa bước vào ngôi biệt thự cũ kỹ.

Nhưng trước mắt nó, một người đàn ông cao lớn, da như vẩy rắn, trắng nhợt nhạt đang ngửa đầu cười đầy thích thú, một tay cầm cây kéo còn đang buông lơi. Trên sàn dưới chân người đàn ông ấy, những đoạn tơ còn vương vãi khắp sàn nhà. Màu tơ đỏ như máu, tia sáng lấp lánh vốn có đang ảm đạm dần. Từng sợi chỉ mỏng manh nhạt dần nhạt dần rồi hoá thành hư không, sợi tơ còn vương trên tay nó cũng nhạt dần, nhạt dần và biến thành màu xám bạc mất sức sống. Ánh mắt người đàn ông đỏ thẫm nhìn thấy nó, nhưng ánh sáng trong mắt nó cũng dần biến mất.

Bỗng nó cảm thấy nhói đau trên cổ, một con vật, với làn da lạnh như băng trượt xuống cơ thể nó, bò tới chân người đàn ông. Harry giơ tay lên chạm vào cái cổ trắng ngần của nó, tay nó chạm vào chất lỏng âm ấm đang chảy ra.

Máu, máu đỏ tươi đang tuôn trào ra từ vết cắn của con rắn đã bò lên tay của người đàn ông cao lớn đứng đằng kia. Harry cảm thấy choáng váng và hơn hết trong lòng nó dâng lên một cảm xúc khó nói. Máu trên cổ nó trào ra càng kịch liệt hơn, đầu nó đau như búa bổ, tay chân nó lạnh cóng.

Đau đớn? Tuyệt vọng? Vỡ tan?….

Mặc cho máu tuôn trào thấm ướt cả quần áo nó, Harry vẫn mở to mắt nhìn người đàn ông đứng đối diện. Con ngươi xanh lục không còn ánh lên tia hạnh phúc khi tìm thấy bạn đời nữa, mà thay vào đó là tia bối rối, đau khổ. Máu nó màu đỏ thẫm, màu đỏ mà nó từng nhìn thấy trên sợi tơ hồng mà nó nâng niu trên bàn tay trái. Máu ngấm cả vào sợi tơ, một màu đỏ thẫm, màu đỏ chói mắt, đỏ như cái cách mà hắn làm tim nó nhói đau.

Tơ hồng ai dệt thành đôi
Ai đem se lại để rồi buông lơi
Hỏi ông tơ nguyệt nửa vời
Se chi sợi thắm để đời hoa đau.

(Trích Tơ hồng của Phú Sĩ)

HẾT

Design a site like this with WordPress.com
Get started