[ HP Đồng Nhân ] Kitty Trouble – Chương 6 + Chương 7


TRANSLATOR : AKKI

BETA : EM CỦA AKKI ( TUI KHÔNG BIẾT LÀ AI )

-o0o-

CHƯƠNG 6

Tom thở dài khi hắn sắp xếp qua tủ quần áo của mình, “Harry, em có thấy chiếc áo màu xanh lục của ta ở đâu không?”

Một tiếng “Không” bị bóp nghẹt phát ra từ phía chiếc giường.

“Hoặc màu xanh lam của ta thì sao?” Tom cố hỏi lại.

“Không,” Harry trả lời, càng vùi sâu hơn vào trong ổ chăn ấm.

“Em có chắc không?” Harry càu nhàu vài từ dưới đống chăn. “Được rồi. Ta chỉ hỏi thôi,” Tom chọn ra một chiếc áo khác và mặc nó vào. “Em đã muốn dậy chưa?” Harry lầm bầm. Tom cau mày ngồi xuống giường, đưa tay cảm nhận xung quanh cục chăn của cậu, “Harry, em ổn chứ?”

“Em rất ổn,” Harry trả lời cụt lủn, né tránh sự đụng chạm của Tom.

“Em đang bực vì ta à?”

“Không có.” cậu ngay lập tức bật lại.

Tom thở dài và kiềm bản thân trước khi đẩy cuộc nói chuyện đi xa hơn. “Được rồi,” anh nói nhẹ nhàng, “Nhớ ăn uống đầy đủ nhé.” Harry lại lầm bầm. “Lát nữa sau khi xong việc, ta sẽ gặp em sau.” Tom đưa tay chạm vào đầu cậu, nhưng Harry lại tránh đi. Tom thở dài và rời khỏi phòng. Hắn chỉ ăn sáng qua loa, sau đó liền rời khỏi nhà.

Harry quay lại và kéo chăn ra khỏi người, hai tai cụp xuống đầy ảo não. Cậu đã nhớ Tom rồi. Tại sao cuộc họp ngu ngốc của anh phải diễn ra ở một nơi khác, sao không phải ở đây? Harry phiền não thở dài, bước ra khỏi giường. Tom cứ có cuộc họp này tới cuộc họp khác, và anh không bao giờ có cơ hội chơi với cậu nữa. Tại sao? Tại sao anh ấy lờ mình đi? Cậu nghĩ, ngâm mình sâu dưới bồn tắm, nước chạm tới mũi, cậu cũng không quan tâm lắm. Harry thấy thật cô đơn. Cậu muốn gần gũi với Tom nhất có thể, nhưng cậu không thể làm thế nếu Tom không ở nhà.

Cậu thở ra một hơi, phía trước nổi lên mấy quả bong bóng. Mặc dù cậu không muốn làm gì khiến cuộc chiến kéo dài thêm nữa, nhưng cậu muốn biết Tom đang làm gì. Harry đẩy đẩy cái đuôi của con vịt đồ chơi. Tom đang lên kế hoạch gì mà nó chiếm hết thời gian của anh ấy? Anh ấy chưa bao giờ bận rộn đến thế. Cậu đặt tay lên chiếc bụng ngập phía dưới nước. Đừng lo lắng mèo con, Daddy vẫn yêu chúng ta. Cậu tự chà lau một cách nhàn nhã rồi ra khỏi bồn tắm, mặc quần áo sau đó bước ra ngoài.

Harry bước xuống từng bậc cầu thang, bước vào nhà bếp. Gia tinh trong nhà chào cậu, sau đó liền dọn cho cậu bữa sáng. Cậu lại thở dài và khuấy khuấy mấy quả trứng ướt đẫm nước sốt cà chua trong đĩa. Em nhớ anh.

“Chào buổi sáng, Harry,” Ray nói, đi vào bếp. Harry chỉ lười biếng liếc lên, đôi tai cụp xuống. Cậu dời sự chú ý trở về với cái đĩa của mình. Ray hỏi, “Có gì không ổn sao, thưa chủ nhân?”

“Khi nào Tom trở lại?” Harry khẽ hỏi.

“À. Ngài ấy sẽ trở về sau vài giờ nữa.”

Harry khẽ lầm bầm, đẩy thức ăn ra và gối đầu lên bàn. “Tại sao anh ấy phải có tất cả các cuộc họp này?”

Ray ngập ngừng, “Ngài ấy cần phải sắp xếp một số thứ.”

Harry ngước lên nhìn Ray, “Anh có biết không? Anh có biết anh ấy định làm gì không? Nói cho em biết đi!”

Ray tránh ánh mắt của cậu, “Tôi không thể nói….”

“Tại sao không?” Harry tức giận hỏi.

“Tôi đã nói không thể.”

“Tại sao?!” Harry yêu cầu.

“Tôi không thể nói với cậu, Harry. Nhưng Chúa tể bóng tối cuối cùng cũng sẽ nói với cậu.”

Đôi tai của Harry dựng thẳng lên, “Anh ấy sẽ sao?”

“Vâng. Đó là điều tôi chắc chắn.”

Harry ngồi phịch xuống ghế, tất cả sự tức giận đều đột ngột biến mất. “Được rồi.”

“Cậu nên ăn Harry.” Ray nói, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế.

“Tôi muốn Tom.” Harry khẽ lầm bầm.

Ray thở dài, miễn cưỡng đứng dậy. Anh cúi xuống bên cạnh cậu, “Ngài ấy sẽ đến đây sớm thôi, Harry. Chúa tể bóng tối muốn kết thúc cuộc họp sớm nhất có thể để Ngài ấy có thể quay về với cậu.”

“Có thật không?”

“Thật, và cậu đã hỏi câu đó vài lần rồi.” Harry bật cười. Ray thấy tâm trạng Harry tốt lên, tiếp tục nói, “Có một tin tốt đây, Lương y sẽ đến gặp cậu hôm nay, vì vậy Ngài ấy sẽ trở lại trước đó.”

“Allie sẽ đến sao?” Harry hỏi và đặt tay lên bụng, “Mấy giờ vậy?”

“12 giờ,” Ray trả lời.

Harry nhìn lên đồng hồ trên tường. Bây giờ là 10 giờ 15 phút. “Vậy là chưa đầy 2 giờ nữa.”

Ray cũng nhìn lên đồng hồ. “Vâng, đúng vậy. Cậu phải mất một lúc để xuống đấy.”

Harry cười rạng rỡ. “Được rồi. Điều đó không tệ lắm,” cậu kéo đĩa của mình lại và bắt đầu ăn. “Tôi có thể chờ.”

xxx

Tom xuất hiện ở phòng tiếp khách chính xác lúc 11:30 và đi đến văn phòng của hắn để bỏ lại một số thứ trên bàn. Cuộc họp đã không kéo dài quá lâu, nhưng chuyến đi mua sắm nhỏ mà anh đã thực hiện mất khá nhiều thời gian. Hắn hít một hơi thật sâu và bỏ món quà ra khỏi túi. Mở nó ra, hắn nhìn chằm chằm vào nó một lúc như muốn xác nhận lại quyết định của mình rồi đậy nó lại và đặt nó vào ngăn kéo bàn của hắn. Tom sau đó lập tức lên đường đi tìm Harry.

: Harry? :

Một khoảng lặng, : Tom? Anh đã trở lại? :

: Đúng vậy, là anh. :

Một niềm phấn khích và niềm vui trào xuống liên kết khiến Tom mỉm cười : Chờ một chút, em xuống ngay. :

Chẳng mấy chốc, anh nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau và quay lại.

“Tommy!” Harry hét lên sung sướng và nhảy vào lòng hắn. Hắn cố gắng giữ chặt cậu.

Tom ôn nhu ôm lấy cậu, “Sao em lại gọi ta bằng cái tên đó?”

“Hửm?” Harry cọ cọ vào người hắn.

“Ta đang hỏi em đấy.”

“Bởi vì nó sẽ làm phiền anh.”

Tom thở dài và khẽ kéo lưng cậu lại gần để hắn có thể hôn cậu. Hắn luyến tiếc rời khỏi môi cậu khi nghe thấy tiếng chân chạy xuống. Ray lướt qua rồi dừng lại tại một góc.

“Chúa tể của tôi,” anh cúi đầu, “Chào mừng Ngài trở lại.”

“Ngươi đang đứt hơi, Raymond.” Tom nhăn mặt không hài lòng.

“Cậu ấy rất nhanh,” Ray xấu hổ biện hộ.

Harry cười khúc khích và bám lấy Tom. Hắn mỉm cười, xoa phía sau tai, rồi đặt một nụ hôn lên đầu cậu. “Hắn đã không cảnh báo cho em,” Tom hăm doạ.

Ray lắc đầu, “Không có, chúa tể. Cậu ấy vừa mới chạy xuống.”

Tom thở dài và bắt đầu dẫn họ lên cầu thang đến phòng chơi, “Em cần dừng việc đó lại,” anh nói với Harry.

“Xin lỗi Ray,” Harry nói khi nhìn lại anh.

“Không sao đâu Harry.” Ray trả lời: “Tôi cần phải giữ vững tinh thần.”

Tom cười nhẹ, “Ngươi có thể đi rồi, Raymond.” Ray cúi đầu và rẽ xuống một hành lang khác khi Tom và Harry đi đến phòng chơi.

Khi họ đến đó, Harry vội vàng chạy đến đi văng và nhặt một tờ giấy gấp. “Nhìn này!”

“Cái gì thế?” Tom hỏi ngồi xuống cạnh cậu.

“Ron và Hermione đã trả lời thư của em.”

“Vậy sao?”

“Ừ,” Harry rúc vào bên cạnh Tom và nhìn xuống bức thư, “Họ nói rằng họ đang làm rất tốt và họ đã không gặp quá nhiều rắc rối vì đã giúp em.”

“Ồ, tin tốt đấy..”

“Ừ, nhưng mọi người đều bối rối không biết nghĩ gì về anh bây giờ như thế nào.”

“Có thật không?” Tom hỏi nhìn xuống bức thư.

“Uh huh. Rất nhiều người đã nhìn thấy những gì đã xảy ra trong suốt cuộc tấn công ở làng Hogsmeade. Mặc dù các tờ báo vẫn nói rằng anh ‘bắt cóc’ em, nhưng những người khác lại không tin điều đó vì hành động của chúng ta.”

“Ta hiểu rồi,” Tom cao hứng nói.

“Họ nói rằng Remus thực sự tan nát cõi lòng. Chú ấy không biết phải nghĩ gì,” Harry buồn bã nói.

“Không phải em đã viết thư cho hắn ta sao?”

“Em đã làm, nhưng chú ấy đã không trả lời lại.”

“Hắn cần thời gian, Harry.” Tom nói rồi kéo Harry vào lòng.

Harry gật đầu và nhìn xuống bức thư, “Họ cũng nói rằng lý do cho việc họ mất quá nhiều thời gian để viết thư trả lời là vì có lệnh phải kiểm tra nó và tất cả những thứ tương tự như vậy.”

“Trong 2 tháng?”

“Thật ra nó chỉ có một rưỡi, nhưng ừ.”

“Ta đoán bọn chúng đã không tin tưởng ta,” Tom nói khô khan.

Harry cười khúc khích, “Ừ, nhưng Hedwig lại thích anh.”

Tom nhìn lên con cú trắng như tuyết đang gặm tóc mình. “Cô bé rất đẹp,” anh nhận xét, vuốt ve lông của nó. Hedwig gừ gừ thoải mái trước khi bay lên đỉnh tủ để ngủ.

Harry im lặng một lúc, “Em nhớ Ron và Hermione.”

“Ta biết, tình yêu. Ta không thể làm gì để thay đổi điều đó. Trừ khi….,” hắn chợt ngừng lại.

Harry ngước nhìn Tom, “Cái gì? Trừ khi cái gì?”

Tom lắc đầu, “Không, không có gì.”

“Nhưng-” Lò sưởi bùng lên, ngọn lửa với sức sống mãnh liệt ngắt lời Harry. “Allie!”

Albert mỉm cười với Harry, “Xin chào, Harry. Hôm nay cháu cảm thấy thế nào?”

“Rất tốt ạ.” Harry trả lời.

“Tốt, tốt.” ông nói, bước vào phòng, “Tom,” ông hơi nghiêng đầu.

“Albert,” Tom chào.

“Mọi thứ đều tốt chứ?”

“Như nó phải thế,” Tom trả lời.

Albert gật đầu và vỗ tay, “Chà, Harry. Cháu chắc chắn đã lớn hơn kể từ lần cuối cùng tôi nhìn thấy cháu.”

“Đúng vậy.” Harry tự hào nói.

“Cũng giống như lần trước. Nằm xuống đi văng cho tôi nào.”

“Vâng ạ.” Harry trao cho Tom một nụ hôn ngọt ngào, rồi nhanh chóng nằm xuống.

Albert khẽ mỉm cười và bắt đầu thực hiện bài kiểm tra của mình. “Cháu biết đấy. Tôi không biết làm thế nào cháu có được tình yêu của anh chàng này.”

“Ngoại hình đẹp và tính cách quyến rũ của cháu thì sao ạ?” Harry nháy mắt tinh nghịch.

Tom cười, “Có lẽ.”

Harry cười khúc khích cùng với họ. Tom lướt ngón tay qua tóc cậu, cậu mỉm cười khi nhìn vào mắt Tom.

“Chà. Mọi thứ đều ổn,” Albert nói và đưa ra dự đoán.

“Ái chà!” Harry kêu lên.

“Đúng vậy. Nó trở nên khá lớn, phải không?”

“Ừ” Tom nói.

“Có một bàn tay, đầu và một bàn chân ngay tại đó”, Albert nói rồi chỉ ra.

“Tuyệt quá! Điều kì diệu đó thực sự đang ở bên trong cháu?”

“Đúng,” Albert nói với một nụ cười, “Cháu có muốn biết giới tính* không?”

Harry cười khúc khích và đưa tay lên miệng, “Xin lỗi. Ông đang về chuyện tình dục*.” [Harry đang nghĩ bay bổng thành tình dục, vì Albert nói giới tính là SEX]

Tom thở dài, “Em thật ‘ngây thơ’.” Harry lè lưỡi nhìn anh.

“Được rồi,” Albert nói với một tiếng cười khúc khích, “Hãy để tôi nói lại điều đó. Cháu có muốn biết giới tính của đứa nhỏ không?”

“Ông có thể làm điều đó ạ?”

“Đúng. Bây giờ con của cháu đã đủ tháng để có thể biết.”

Harry cắn môi và ngước nhìn Tom. Tom mỉm cười thích thú và gật đầu. “Được ạ,” Harry nói.

“Được rồi,” Albert giơ đũa phép lên và quét nhanh. “Và… đó là một cậu bé.”

“A-A một cậu bé?” Harry ngạc nhiên hỏi. “Chúng cháu đang có một cậu bé ạ?”

Albert gật đầu, “Đúng.”

Tom mỉm cười, “Một cậu bé, huh?”. Albert nói lên kế hoạch cho tất cả những điều họ có thể làm.

Albert hủy bỏ những câu thần chú trên bụng Harry. Cậu ngồi dậy ôm Tom thật chặt, hắn kéo cậu lại gần, đưa tay đặt lên cái bụng tròn trịa của cậu.

HẾT CHƯƠNG 6

[ HP Đồng Nhân ] Oneshort AllHar – BÍCH ĐÔNG* (thuộc SERIES SHORT ĐÚ TREND) ver SNAHAR and VOLHAR


AUTHOR : AKKI

-o0o-

* có nghĩa là áp tường nha.

1. CP Vol moe moe và mèo nhỏ Harry:

Voldemort đang từ phòng làm việc của mình đi ra dãy hành lang để trở về phòng ngủ của hắn, thì một cục bông meo meo toàn thân màu xanh lục nhạt từ góc khuất của hành lang lao ra túm lấy eo hắn, ép hắn đứng sát tường. Đương nhiên, cục bông nhỏ chỉ đứng tới eo hắn, mặc một bộ áo ngủ liền quần màu xanh nhạt, với mái tóc đen xù rối bông mềm ngửa cái khuôn mặt moe chết người lên nhìn hắn. Đôi mắt màu ngọc bích to tròn, dường như lúc nào cũng ươn ướt như vươn nước ấy lúc nào cũng khiến người đối diện như nhìn thấy thảm cỏ xanh mát dập dìu theo từng làn gió thổi miên mang.

Cậu bé với đôi tay ngắn củn lại khẳng khiu ấy, cố gắng đè cái người đàn ông thân cao thước chín dựa sát vào tường, dùng dáng đứng mà cậu cho là cool ngầu nhất mà cậu nhìn thấy trên mạng mà áp dụng. Cơ mà vì cơ thể 13 tuổi bé tí chỉ cao tới eo người kia nên cái dáng áp tường cool ngầu ấy nhìn xa y như là đang ôm eo cái người to cao kia làm nũng.

Harry bĩu môi, ngước nhìn người đàn ông phong độ đẹp trai ngời ngời kia: Voldy, anh đang cười cái gì vậy?

Vol: Không có gì, mà em đang làm gì thế? Em có biết là em lao ra như vậy nếu không phải em chộp được anh, em sẽ té chứ?

Harry – tiểu bảo bối – môi càng chu ra tợn, tỏ vẻ khinh thường người nọ: Anh thật quê mùa, không biết em đang làm gì anh hả? Anh thật ngốc, em là đang áp tường chặn đường anh nha.

Voldemort chậm nhịp mấy giây, thở dài, tay xoa xoa gương mặt nho nhỏ bầu bĩnh của ai đó: Em lại đang bắt chước cái gì nữa vậy hả?

Harry cưng lại bĩu môi, mặt ra vẻ Voldy thật quê mùa: Anh không bắt kịp thời đại gì cả, người ta đây là cool ngầu, áp tường anh đó. Anh phải khen em đẹp trai nha, phải đỏ mặt bảo người ta thật là biến thái dám chặng đường anh nha. Anh còn phải cuối đầu tỏ vẻ e lệ nha,…

V đại đang làm vẻ mặt như ăn phải ruồi khi nghe tiểu bằng hữu Harry kể ra một loạt các thứ này kia nọ. Sau đó mặt hắn bừng sáng như kiểu đã tìm ra được chân lý của cuộc sống, mặt tươi cười bất đắc dĩ nhìn cậu nhỏ thao thao bất tuyệt đang tóm chặt eo mình.

Vol: Vậy em muốn như thế nào đây? Theo anh thấy đáng lẽ ra anh mới phải là người áp tường em nha bé cưng.

Harry đỏ mặt tức giận: Hứ Voldy thật là chẳng hiểu phong tình gì cả, người ta chính là muốn áp tường anh nha…

Voldemort nhún vai, xoa quả đầu rối hai cái, tiện tay ôm cả người cậu bé lên, cười cười: Rồi, muốn áp tường anh thì ít nhất chiều cao của em phải như này mới có khí thế nha. Nào làm lại.

Harry bảo bối sau khi được ôm lên ngang với tầm mắt của Voldemort thì vui vẻ tủm tỉm cười, một tay chống tường sau lưng hắn, một tay nhỏ nâng nhẹ cầm của Voldemort lên một tý, hếch mũi nói lời thoại mà nhóc đã học trên Tiktok kia.

–         Người đẹp, em bây giờ đã là người của anh, thì không được tia mắt đi nhìn ai khác nha~ Moa~.

Sau đó, cậu chàng còn nháy mắt, chu môi học người ta hôn gió hắn nữa chứ. Voldemort sủng nịnh giả bộ cuối đầu vờ e thẹn, nhưng ý cười trong mắt ngày càng sâu không thể che dấu được. Bảo bối, anh luôn nghĩ em còn nhỏ không thể đụng chạm, nhưng hôm nay em đây là tự dâng lên nên không thể trách anh được nha!

Hắn cười ngày càng dâm mĩ ý đồ đem con mèo mắt xanh trong ngực ăn sạch, nhưng mà Voldemort tính cũng không bằng Merlin tính. Trong góc khuất, một bóng người toàn thân màu đen phóng ra, chộp lấy con mèo màu xanh nhạt trong tay Voldemort chạy thật nhanh trên hành lang.

Người đó là ai hả? Đương nhiên, người đó là baba thân yêu của tiểu Harry nhà ta rồi, James Potter. Hừ đính hôn thì đính hôn, Chúa tể gì đó cũng không thể qua mặt được ba vợ tương lai nghe chưa…

Cho nên ta nói, cho dù thèm tới rõ dãi lắm ý mà Chúa tể gì đó vì bạn đời của mình còn quá nhỏ cộng với việc hai vị nhạc phụ đại nhân cứ kè kè kế bên cũng chỉ có thể ngâm nước lạnh hạ hoả mà thôi ha ha ha…

2. CP mặt than Snape và học sinh ‘ngoan’ Potter:

Snape đang âm trầm ngồi chấm bài luận độc dược cho mấy học trò các nhà tại văn phòng viện trưởng, tiếng gõ cửa đột ngột vang lên. Giáo sư quơ tay làm bùa hiển thị thời gian trong không trung, thấy bây giờ đáng lẽ tên nhãi con du côn cóc ké nhà Potter kia nên có mặt tại đây từ 1 phút trước. Ngài liền lên tiếng để cửa mở ra, tay cũng rời ra đống bài tập mà xoa xoa nhẹ hai thái dương của mình. Thay vì cánh cửa tự mở ra như ngày thường, thì tiếng gõ cửa lại càng vang dội hơn. Y liền bực bội, sầm mặt đi mở cửa để xem ai có gan lớn như thế dám trêu ngươi Xà vương ở chính hầm của hắn.

Cửa lớn mở ra, trước mặt y là tên nhãi du côn mà y vừa nhắc tới, cậu nhỏ nhà Gryffindor đang mặt mày tươi cười hớn hở đứng trước mặt y. Đôi mày đen nhếch lên tỏ ý đang tức giận vì cậu nhỏ đã tới trễ mà còn bày trò như này, thì nhãi con du côn nào đó liền chen vào. Cậu bé cao ngang vai Snape nhưng thân hình mảnh khảnh y như con gái nên rất dễ chen vào cho dù cánh cửa phòng có hơi hẹp vì thân hình cao to của y.

Cậu vừa vào phòng thay vì như mọi ngày sẽ đi tới chiếc ghế salon đơn được đặt đối diện cái ghế mà Xà vương hay ngồi để chấm bài, cậu lại nhanh tay kéo cửa đóng lại. Sau đó, khi Viện trưởng nhà Slytherin vừa quay lại đứng đối diện cậu, cánh tay mảnh khảnh của cậu ép cơ thể y dán sát lên cánh cửa, tay còn lại của cậu thay vì nâng cầm ai kia thì lại kéo khuôn mặt người ta xuống sát mặt mình.

–         Sevvie đáng yêu của em, anh đã là người của em rồi thì không được dùng cặp mắt đáng yêu của anh nhìn ai khác ngoài em đâu nha~ moa~

Harry – điếc không sợ súng – Potter kia sau khi nói xong còn nháy mắt hun gió giáo sư đại nhân một cái, tạo cái dáng mà cậu nhìn thấy người ta làm trên mạng mà tạo dáng một cái. Giáo sư Snape lúc này chính là đứng hình, gân xanh từ từ nảy lên trên trán, nhìn cái tên nhãi con đầu đầy cỏ lác khoái chí kia nhảy nhót.

–         Sev, anh thấy sao hả, cool ngầu đúng không? Em mới học trên mạng đó, mấy cái này đang hot lắm nha. Hồi sáng, Ron còn dùng nó để trêu Lavender nữa á, anh xem….

Cái người đang nhảy nhót, tíu tít vui vẻ kia không để ý, bóng dáng tiêm gầy nhưng lại to lớn của người nọ nháy mắt tiến lại gần, vác thẳng cậu lên vai hướng cửa phòng ngủ mà đi.

Giáo sư Snape nghiến răng nghiến lợi nói, mỗi từ nói ra còn theo nhịp dùng bàn tay đang rảnh đánh xuống trên cái mông tròn của Harry một cái rõ to: Cool ngầu, hay thật. Ai cũng không ngầu bằng em ha…

Tối đó, phòng ngủ của giáo sư độc dược âm trầm một đêm đầy những tiếng rên rỉ và van xin của ai đó, hầm Xà vương một đêm không ngủ. Đồng dạng tại căn phòng yêu cầu, Ron đang không một mảnh vải che thân cũng đang đứt hơi rên rỉ, đứt hơi xin tha cái người cho dù qua bảy hiệp vẫn còn chưa buông tha cho cậu ta kia, cậu ấm nhà Zabini – người đã tận mắt nhìn thấy vợ yêu nhà mình dám hồng hạnh xuất tường đi cua con gái nhà người ta kia.

Hoon : Hồng hạnh xuất tường : Nghĩa nôm na là đi ngoại tình ấy mà

Cái này là fic độc quyền của tui trên wordpress nha.

HẾT CHƯƠNG ONESHORT

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Khi Darklord Trở Thành Cứu Thế Chủ – Chương 5 : Trận Quyết Đấu


-o0o-

AUTHOR : WISTERA FLORIAN

-o0o-

Dumbledore phải đứng lên yêu cầu mọi trật tự để cụ phát biểu. Cụ tươi cười với tất cả học sinh, hai cánh tay cụ dang rộng, tưởng như không có gì có thể làm cho cụ vui hơn là được nhìn thấy tất cả những học sinh của mình tại đây. Cụ nói:

“Chào mừng các con bước vào niên học mới ở Hogwarts. Trước khi các con nhập tiệc, ta có đôi lời muốn nói. Những lời ấy là ngu đần! Mít ước! Vặt vãnh! Véo! Cảm ơn!”

Harry sau đó không cần biết trời trăng mây gió gì, mong chờ nhìn mấy cái đĩa trống trước mặt. Tom thấy cậu như vậy liền lên tiếng nhắc nhở:

“Em cũng không có ý kiến gì về việc anh ăn nhanh hay chậm, nhiều hay ít, không cần bắt chước đám quý tộc đó đâu, chúng nó chỉ làm màu thôi. Chỉ là… đừng ăn như đám Gryffindor kia đã được.

Tom đánh mắt qua dãy bàn nhà Gryffindor, điển hình là có Ron đang nhồm nhoàm trút mọi thứ vào miệng.

Harry nhìn Tom cười khì khì, cậu tuy là bụng đã đói đến réo ầm lên rồi, nhưng mà cậu vẫn chưa muốn bị tẩy chay đâu, nên là cậu phải cố mà ăn cho lịch sự một chút. Tom thấy vậy gật đầu hài lòng.

Những chiếc đĩa giờ đây đã đầy ắp thức ăn. Thịt cốt lết, đùi cừu, xúc xích, thịt ba chỉ và bít tết, khoai tây luộc, khoai tây nướng, khoai tây chiên, bánh mì Yorkshire, đậu, cà rốt, nước chấm, sốt cà chua, và… chắc để cho quái dị, có cả những con bọ the. Harry vừa thèm thuồng nhìn đống đồ ăn kia, vừa cố giữ hình tượng của mình.

Sau khi mọi người đã ăn uống no nê, thức ăn thừa trên đĩa cũng tự động biến mất dần, để lại những cái đĩa sạch boong như trước. Lát sau, món tráng miệng hiện ra. Hàng tảng kem đủ các vị mà người ta có thể nghĩ ra, bánh mật, bánh sôcôla nhồi kem, mứt, đậu, dâu, thạch, chè nếp… đủ thứ.

Harry tự xắn ình một miếng bánh mật, cậu vẫn thấy nó ngon tuyệt cú mèo.

Harry bắt đầu cảm thấy no nê ấm áp và buồn ngủ, lại nhìn lên dãy bàn cao. Bác Hagrid vẫn say sưa nốc rượu. Giáo sư McGonagall trò chuyện với cụ Dumbledore, rõ ràng là cô vô cùng ngưỡng mộ cụ. Giáo sư Quirrell, đầu đội khăn vành lớn, đang nói chuyện với lão dơi già.

Thế rồi, rất nhanh, rất đột ngột, Snape qua cái khăn vành của giáo sư Quirrell, nhìn thẳng vào mắt Tom, ông còn liếc qua cả Harry nữa. Một cơn đau thốn nhói lên từ vết sẹo trên trán Tom.

“A! Chết tiệt!”

Hắn xoa tay lên trán. Harry lo lắng quan tâm:

“Em có sao không?”

Tom lắc đầu nói hắn không sao, lại trở lại vẻ nghiêm túc như bình thường – thế nhưng, đám Slytherin kia vẫn chưa hết hiếu kì, thi thoảng liếc lên nhìn Harry và Tom. Cậu chẳng ngờ Slytherin lại hay tò mò đến thế.

Cơn đau lại biến đi trong chớp mắt. Nhưng Snape vẫn chưa thôi lườm hắn, Tom tức giận lườm lại, ra vẻ cảnh cáo. Snape thấy được liền giật thột, sợ hãi liếc qua phía sau cái khăn trên vành của giáo sư Quirrell.

Cuối cùng bữa ăn tráng miệng cũng xong. Giáo sư Dumbledore lại đứng lên cả sảnh đường im lặng.

“E hèm! Chỉ vài lời thôi, bây giờ chúng ta đã ăn uống no nê. Tôi có vài lưu ý đầu niên khoá gửi đến các con. Học sinh năm thứ nhất nên biết là khu rừng trên mặt đất cạnh trường là rừng cấm. Một số học sinh lớp lớn cũng nên nhớ kỹ điều ấy.”

Nói tới đó, đôi mắt cụ Dumbledore hấp háy nhìn anh em sinh đôi nhà Weasley, rồi cụ tiếp tục:

“Tôi cũng nhờ ông Flich, giám thị, yêu cầu nhắc nhở tất cả học sinh là không được dùng phép thuật lớp học, trong hành lang. Các trận bóng Quidditch sẽ được tổ chức vào thứ hai của học kỳ. Bất cứ ai muốn chơi cho đội nhà mình thì liên hệ với bà Hooch. Và cuối cùng, tôi phải nói trước cho các con biết là năm nay, hành lang tầng thứ ba phía bên tay phải là khu vực cấm. Ai muốn chết một cách cực kỳ đau đớn thì cứ mò đến đó.”

Harry bật cười. Học sinh các nhà hỏi đi hỏi lại nhau xem có phải sự thật không.

Dumbledore lại nói:

“Và bây giờ, trước khi đi ngủ, chúng ta cùng hát một bài ca của trường.”

Harry chợt nhận thấy nụ cười của các giáo sư khác chợt tắt lịm.

Cụ Dumbledore vẫy cây đũa thần của cụ như thể đuổi con ruồi đậu ở chót gậy. Từ đầu gậy tuôn ra một chuỗi nơ vàng, uốn lượn như rắn và kết thành chữ phía trên các dãy bàn. Cụ Dumbledore bảo:

“Mỗi người tự chọn tông thích hợp cho giọng hát của mình. Nào, chúng ta bắt đầu.”

Cả trường gào lên, chiếc mũ Phân loại vì vô cùng tự hào về chất giọng của mình nên cũng hùa theo hát chung:

“Hogwarts, Hogwarts, Hogwarts

Làm ơn dạy chúng tôi đôi điều

Dù chúng tôi già hói

Hay trẻ măng với đầu gối ghẻ

Đầu chúng tôi có thể nhồi nhét!

Những điều thú vị

Bởi vì bây giờ chúng tôi trần trụi và đầy không khí

Ruồi chết và ít lông bụi

Hãy dạy chúng tôi điều gì đáng biết

Trả lại điều gì chúng tôi đã quên

Hãy làm hết sức mình

Phần còn lại để chúng tôi tự do

Và học cho đến khi đầu óc nhũn rữa.”

Bài hát chấm dứt, người dứt trước, người xong sau. Sau rốt chỉ còn hai anh em sinh đôi nhà Weasley là còn gân cổ hát bằng nhịp điệu đưa đám lê thê. Khi hai đứa hát xong, cụ Dumbledore giơ cây đũa thần lên thu hồi các lời ca và vỗ tay, cụ vỗ tay to nhất. Vừa chùi mắt cụ vừa nói:

“Ôi! Âm nhạc. Đó là phép mầu vượt xa mọi pháp thuật mà chúng ta có thể làm được ở nơi đây. Thôi, đi ngủ. Mọi người biến đi cho!”

Harry theo chân đám tân sinh, huynh trưởng dẫn bọn nó lần lượt đi xuống dưới đáy hồ Đen, từ học sinh năm nhất đến học sinh năm bảy, tất cả đều ra vẻ vô cùng nghiêm túc, đi thành một hàng thẳng tắp, không ai nói với ai lời nào. Harry cảm thấy vô cùng kì quặc và ngột ngạt, vừa định mở lời liền bị Tom bịt miệng lại. Hắn thì thầm vào tai cậu:

“Anh muốn chết sao? Kể từ khi em đi học, học sinh Slytherin không được phép nói chuyện nhiều, phải nghiêm trang, quý tộc! Anh muốn bị chúng nó khinh thường sao? Chúng ta là… – Tom khó khăn phun ra từ – “máu lai” – vốn dĩ vì điều đó chúng đã không coi chúng ta ra gì. Thực ra ở Slytherin, người có sức mạnh mới là kẻ thống trị, nhưng mà, bị chúng nó khinh thường từ đầu, không phải là một sự sỉ nhục sao?”

Harry vốn không hiểu được tại sao Slytherin lại tôn sùng máu trong. Chỉ vì khi xưa Salazar Slytherin tôn vinh máu trong mà bọn họ theo đó cũng kì thị chế nhạo Muggleborn và máu lai, có phải quá nực cười không? Chẳng hề có chính kiến gì cả. Cậu ngoài mặt thì ra vẻ ‘Ừ thì anh nghe theo mày’, nhưng trong đầu đã suy nghĩ làm thế nào để tiếp cận thay đổi suy nghĩ của đám rắn con kia rồi.

Không mất bao lâu, tất cả học sinh đều đã xuống đến phòng sinh hoạt chung. Ngoài cửa sổ xám xịt màu của hồ Đen, làm người ta cảm thấy có chút ngột ngạt. Căn phòng được trang trí vô cùng tinh tế với tông màu chủ đạo là màu xanh lục và bạc – cậu và hắn chợt nhớ đến màu xanh Avada Kedavra định mệnh ngày hôm ấy. Bàn và ghế gỗ là màu nâu kem, ghế sofa màu xám lông chồn, trông vô cùng ấm áp. Bàn ghế được quây thành từng nhóm nhỏ. Trong góc phòng còn có một quầy bar nho nhỏ, trên giá đựng đủ thứ rượu đầy màu sắc. Harry trông thấy thì hốt hoảng ‘Học sinh hết năm bảy mới có thể uống rượu. Tức là… Snape uống? Lão già chuyên thích phun nọc độc đó?’

Huynh trưởng chợt hắng giọng một tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người. Anh thông báo một sự kiện, chính là tiến hành quyết đấu để chọn ra thủ tịch của từng năm. Tất cả học sinh khác dường như đều đã biết, chỉ riêng Harry là ngơ ngác không thông. Cậu nghĩ mãi mới hiểu, đến lúc hiểu rồi thì thủ tịch năm hai đến năm bảy đều đã quyết định xong, giờ là đến lượt đám tân sinh bọn nó.

Huynh trưởng kiêu hãnh nhìn lướt qua đám tân sinh, hỏi:

“Có ai muốn ra quyết đấu với cậu Malfoy không?”

Hầu hết mấy gia tộc ở đây đều là gia tộc nhỏ sống dựa vào gia tộc Malfoy, vậy nên chúng đều không dám bước ra, lí do khác là vì chúng không nắm chắc phần thắng với cậu thiếu gia Malfoy đây, nếu thua sẽ vô cùng mất mặt.

Harry nghĩ, nếu nếu muốn thay đổi suy nghĩ của đám tân sinh – tức phá tung quy tắc luật lệ của Slytherin, cậu buộc phải có quyền lực, ít nhất đủ để sai bảo đám tân sinh. Vì vậy cậu anh dũng bước ra, nâng cây đũa phép, chỉ thẳng vào mặt Malfoy. Tom thì khá bất ngờ, hắn không nghĩ rằng Harry lại ham muốn quyền lực.

Huynh trưởng phát tín hiệu bắt đầu, cậu nhờ có kinh nghiệm xương máu đầy mình mà nhanh chóng áp đảo. Không nghi ngờ gì, người chiến thắng là Harry. Các tân sinh có mặt ở đó đều vô cùng bất ngờ. Là do Harry Potter thật sự có năng lực, hay do Draco Malfoy không giỏi như lời đồn?

Hoang mang còn chưa hết, bất ngờ lại ập đến. Tom đương nhiên không chịu nhường vị trí quyền lực kia cho cậu, vì thế hắn bước ra, quyết đấu với cậu.

Cứ tưởng chỉ có thế, Chúa cứu thế ra quyết đấu, họ sẽ không cần phải ôm khư khư cái mũ bảo hiểm nữa. Nhưng không.

Thực lực của hắn đâu phải chuyện đùa? Nếu không, làm sao hắn có sức mạnh tập hợp cả một đám Tử thần Thực tử mạnh như thế, có thể trở thành Chúa tể Hắc ám khiến cả thế giới Phù thủy phải khiếp sợ?

Tom kinh nghiệm và sức mạnh thực tế đều hơn hẳn Harry, lần này còn không phải đũa phép anh em, hắn cho rằng hắn đương nhiên nắm chắc phần thắng.

Vừa có tín hiệu bắt đầu, nhanh đến mức không ai nhận ra, hắn phóng Petrificus Totalus vào cậu. Tuy rằng Harry phản ứng không kịp, nhưng không may, ngay khi câu thần chú chạm vào cây đũa phép của cậu, nó liền bị văng bật lại, dội thẳng vào người hắn. Hắn ngay lập tức bị đông cứng toàn thân.

End chương 5

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Khi Darklord Trở Thành Cứu Thế Chủ – Chương 4 : Lí Do Vì Sao Chiếc Mũ Luôn Bẩn


-o0o-

AUTHOR : WISTERIA FLORIAN

-o0o-

Thời gian trôi qua rất nhanh, chỉ là chúng ta không để ý mà thôi. Cậu và cô nói chuyện chưa được bao lâu thì chiếc tàu tốc hành đã gần đến nơi, hai người phải chia tay nhau để đi thay áo chùng.

Chiếc tàu cặp bến, đoàn tân sinh và tất cả các học sinh khác đều đổ xô ra khỏi tàu. Harry cùng Tom từ từ đi ra, bắt gặp Harvey đang đứng đợi cậu ngoài cửa, hắn không nhịn được nhíu mày rõ sâu. Bỗng có một giọng nói to lớn vang lên, cậu mới nghe liền biết là ai.

“Tất cả mọi người tập trung lại đây, ba đến bốn người một thuyền. Nhanh chân lên nào!”

Một dáng người cao lớn đứng đó, tay cầm ngọn đèn, soi đường cho những đứa trẻ vội vội vàng vàng chạy lại, bước lên thuyền.

Harry, Harvey và Tom đương nhiên là ngồi chung một thuyền, và hắn không thích điều đó tí nào. Hắn trước đây không thích là Crucio, không thích là Avada Kedavra. Bây giờ hắn lại phải chịu kiềm chế như thế này sao? Hắn có nên bí mật thủ tiêu cô ta không?  Đáng ra hắn có thể danh chính ngôn thuận giết chết cô ta đấy, nhưng mà Harry… Haiz thật là rắc rối.

Harry mãi sau khi rời khỏi thuyền ngó sang Tom mới biết mình bơ hắn nãy giờ, cậu mới thấy hơi có lỗi, liền giúp hai người mở lời. Tom khi nói chuyện với cô ta mới thấy cô cứ ẩn ẩn hư hư nói về nghệ thuật Hắc ám, người không hiểu rõ đáng ra không thể hiểu được. Nhưng mà đây là hắn, là Chúa tể Hắc ám Voldemort từng tai tiếng một thời, làm gì có chuyện hắn không hiểu?

Tom bắt đầu thấy có hứng thú với cô ta một chút, có lẽ sau này có thể đem cô ta làm Tử thần Thực tử đầu tiên?

Hai người xếp hàng bước vào sảnh đường, đám tân sinh hồi hộp bàn tán về bài kiểm tra. Một lúc sau, giáo sư McGonagall đem chiếc mũ ra, không ai biết vì sao chiếc mũ không bám bụi bẩn, ẩm mốc hay bốc mùi. Chiếc mũ đòi hát một bài trước khi bắt đầu phân loại, nó thậm chí còn nháy mắt với Harry. Tất cả học sinh năm hai trở lên đều cho mình một cái bùa im lặng, trong đám tân sinh chỉ có Tom dùng bùa im lặng và Harvey đeo tai nghe cách âm, còn lại đều ngơ ngác đứng nhìn chiếc mũ. Tom nhướng mày ngạc nhiên nhìn Harry không chịu dùng bùa, thậm chí còn không lấy tay bịt tai. Hai dòng suy nghĩ lập tức xuất hiện trong đầu hắn: ‘Harry không biết dùng bùa im lặng, hay Harry không biết về giọng hát kinh khủng của chiếc mũ này?… Không có khả năng!’

Hắn còn đang bận suy nghĩ thì hình như chiếc mũ đã bắt đầu hát:

Ờ này ta dẫu không xinh 

Nhưng mà chớ xét ngoại hình 

Xét về thông minh, sắc xảo 

Đố nón nào qua mặt ta 

Các người cứ đội nón hoa 

Mũ cối, mũ nồi tuỳ thích 

Không sao, ta đây chấp hết 

Nón ta: phân loại Hogwarts 

Những điều giấu chẳng nói ra 

Ta đọc được từ trong óc 

Hãy chải đầu và vuốc tóc 

Đặt lên, ta nói cho nghe 

Người nào vô Gryffindor 

Cái lò luyện trang dũng cảm 

Người nào vô Hufflepuff 

Nơi đào tạo kẻ kiêng trung 

Khó khăn chẳng khiến ngại ngùng 

Đáng tin, đúng người chín trực 

Ai vào Ravenclaw được 

Nơi đào luyện trí tinh nhanh? 

Vừa ham học lại chân thành 

Hoặc Slytherin cũng thế 

Dạy cho ta đa mưu túc trí 

Làm sai miễn đạt mục tiêu

Làm sai miễn đạt mục tiêu 

Hãy đội lên! Hãy đội nào! 

Đừng sợ sệt, nghe ta nói 

Nghe ta nói, ta phân loại 

Ngươi là ai, ở nhà nào 

Hãy bình tĩnh, đội lên nào 

Trong vành nón như tay ấm.”

Tom thấy các giáo sư không những không nhăn mặt chịu đựng giọng hát kia, còn như đang vô cùng thưởng thức. Hắn tự hỏi có phải chiếc mũ này về sau hát hay hơn không thì chợt nhớ ra hắn cũng từng nghe nó hát rồi, thậm chí là đang nghe ở đây, ngay lúc này, ngay trên người tên Quirrel kia. Tom không muốn mạo hiểm cởi bỏ bùa im lặng, nhưng hắn tò mò. Không biết là ai đã tiêm nhiễm tính tò mò vào trong máu hắn, trước đây hắn có như thế đâu? Hắn chỉ khao khát kiến thức thôi.

Tom thử bỏ bùa im lặng, bỗng hắn nghe thấy một giọng hát vô cùng ấn tượng, giọng ấm, hơi trầm. Bài hát cũng trở nên hay hơn.

Tom thắc mắc: ‘Có chuyện gì với chiếc mũ vậy? Nhìn sạch sẽ hơn có thể là do lão ong mật kia nổi hứng đem nó đi giặt đi, nhưng mà làm gì có chuyện nó có thể hát hay hơn được chứ. Chẳng lẽ…’

Hắn liếc sang phía Harry, thấy cậu cười vô cùng thoải mái, vô cùng tự hào, mới nghi ngờ có phải do cậu làm không. Dù sao cậu cũng từng nói sẽ quậy tung nóc Hogwarts của lão ong mật lên mà, Tom nghĩ.

Sau khi hoàn thành phần trình diễn của nó, chiếc mũ Phân loại mới thoả mãn, bắt đầu phân loại từng tân sinh vào nhà phù hợp với chúng.

Giáo sư McGonagall gọi từng đứa lên một:

“Draco Malfoy!”

Thằng nhóc vuốt quả đầu bóng loáng – mà Harry qua hai đời vẫn chưa thể chấp nhận được – bước lên. Chiếc mũ vừa chạm vào liền hô to:

Slytherin!”

Tiếp tục như thế, một loạt tân sinh bước lên đội mũ, ai cũng luyến tiếc hương thơm toả ra từ chiếc mũ.

“Hannah Abbott!”

“Nhà Hufflepuff!”

“Susan Bones!”

“Nhà Hufflepuff!”

“Terry Boot!”

“Nhà Ravenclaw!”

“Ronald Weasley!”

“Nhà Gryffindor!”

“Hermione Granger!”

Chiếc mũ suy nghĩ trong giây lát, sau đó liền hô to:

“Nhà Ravenclaw!”

“Harvey Melbourne!”

Harvey vui vẻ bước lên đội mũ. Bây giờ cô đã thay áo chùng nên không còn kiểu ăn mặc kì dị kia nữa, cộng thêm khuôn mặt khả ái và mái tóc cá tính, mọi người đều có thiện cảm. Hai người (?) không biết nói gì với nhau mà chiếc mũ cười vô cùng thoải mái, cô cũng cười theo. Cuối cùng, chiếc mũ phân cô vào…

“Nhà Slytherin!”

Nhà Slytherin vui mừng vì có thêm một tân sinh vô cùng xinh đẹp – trừ một số người như Pansy Pakinson.

“Tom Potter!”

Sảnh đường đang rì rào bàn tán bỗng im bặt, ai cũng tò mò nhìn theo Cậu bé sống sót.

Chiếc mũ lần này im lặng một hồi lâu, nó không nói gì mà Tom cũng chẳng nói gì, làm mọi người ai cũng tò mò. Dumbledore đã dặn nó phải phân thằng bé này vào Gryffindor, nhưng không ai có tư cách vào Slytherin hơn nó. Chiếc mũ đang không biết phải làm thế nào, thì Tom vì mất kiên nhẫn liền quát chiếc mũ:

‘Còn không mau phân ta vào Slytherin? Ngươi còn ngây người ra đó làm gì? Ta nói cho ngươi biết, Harry đem ngươi đi giặt sạch – theo như lời đồn thổi thì có lẽ là ngươi không thích đi – nhưng mà hình như anh ấy cũng chữa cái giọng kinh dị của ngươi rồi. Ta không nể mặt ngươi đâu.’

Chiếc mũ thở dài thườn thượt:

‘Ngươi không biết đó thôi. Ta không muốn bị giặt là vì lão Dumbledore là lão đem ta ngâm vào nước nóng, ngâm được nửa ngày thì lão lôi ta ra vắt rồi đem phơi khô, có lần còn rắc kẹo ngọt lên ta để trang trí nữa chứ. Qua mấy lần là ta cũng không dám kêu lão đi giặt nữa. Ta khẳng định là lão muốn doạ ta khỏi đòi giặt đi để trông ta bẩn “một chút”, lưu lại cho đám tân sinh chút ấn tượng ấy mà. Thôi thì, nếu ngươi muốn, vậy thì…’

“Nhà Slytherin!”

Chiếc mũ bất ngờ hét lên, tất cả sự hồi hộp bỗng vỡ òa. Dumbledore bất ngờ đến đứng hẳn dậy, Slytherin mừng rỡ chúc mừng nhà mình, các nhà khác – chủ yếu là Gryffindor – tỏ ra vô cùng bất mãn, riêng Gryffindor sau khi biết Tom được phân vào Slytherin liền tỏ ra khinh bỉ, ý nói: Chúa cứu thế mà trở thành Tử thần Thực tử thì còn ra cái thể thống gì?

Xôn xao dư luận còn chưa lắng xuống, giáo sư McGonagall liền đọc tiếp:

“Harry Potter!”

Cậu bình tĩnh bước lên, đội chiếc mũ lên đầu, nó luyên tha luyên thuyên một hồi mới bắt đầu hỏi cậu muốn vào nhà nào. Harry thực chất vẫn còn luyến tiếc hai người bạn thân nhất của cậu, nhưng cả ba người còn chưa từng gặp nhau, Hermione và Ron thậm chí còn khác nhà, có lẽ Tam giác vàng sẽ không bao giờ tồn tại. Harry muốn ở bên cạnh em trai cậu, liền quyết định chọn Slytherin. Chiếc mũ dường như biết câu trả lời từ trước, ngay khi cậu nghĩ đến liền hô to:

“Nhà Slytherin!”

Cả sảnh đường một lần bất ngờ, tiếng xì xào bàn tán không ngớt. Mọi người đều thắc mắc: Hai Potter vào Slytherin? Hai Potter? Có phải chiếc mũ bị tẩy sạch nên não cũng bị tẩy luôn rồi không? Năm nay nó lạ thế cơ mà!

End chương 4


Design a site like this with WordPress.com
Get started