TRANSLATOR : AKKI
BETA : EM CỦA AKKI ( TUI KHÔNG BIẾT LÀ AI )
-o0o-
CHƯƠNG 6
Tom thở dài khi hắn sắp xếp qua tủ quần áo của mình, “Harry, em có thấy chiếc áo màu xanh lục của ta ở đâu không?”
Một tiếng “Không” bị bóp nghẹt phát ra từ phía chiếc giường.
“Hoặc màu xanh lam của ta thì sao?” Tom cố hỏi lại.
“Không,” Harry trả lời, càng vùi sâu hơn vào trong ổ chăn ấm.
“Em có chắc không?” Harry càu nhàu vài từ dưới đống chăn. “Được rồi. Ta chỉ hỏi thôi,” Tom chọn ra một chiếc áo khác và mặc nó vào. “Em đã muốn dậy chưa?” Harry lầm bầm. Tom cau mày ngồi xuống giường, đưa tay cảm nhận xung quanh cục chăn của cậu, “Harry, em ổn chứ?”
“Em rất ổn,” Harry trả lời cụt lủn, né tránh sự đụng chạm của Tom.
“Em đang bực vì ta à?”
“Không có.” cậu ngay lập tức bật lại.
Tom thở dài và kiềm bản thân trước khi đẩy cuộc nói chuyện đi xa hơn. “Được rồi,” anh nói nhẹ nhàng, “Nhớ ăn uống đầy đủ nhé.” Harry lại lầm bầm. “Lát nữa sau khi xong việc, ta sẽ gặp em sau.” Tom đưa tay chạm vào đầu cậu, nhưng Harry lại tránh đi. Tom thở dài và rời khỏi phòng. Hắn chỉ ăn sáng qua loa, sau đó liền rời khỏi nhà.
Harry quay lại và kéo chăn ra khỏi người, hai tai cụp xuống đầy ảo não. Cậu đã nhớ Tom rồi. Tại sao cuộc họp ngu ngốc của anh phải diễn ra ở một nơi khác, sao không phải ở đây? Harry phiền não thở dài, bước ra khỏi giường. Tom cứ có cuộc họp này tới cuộc họp khác, và anh không bao giờ có cơ hội chơi với cậu nữa. Tại sao? Tại sao anh ấy lờ mình đi? Cậu nghĩ, ngâm mình sâu dưới bồn tắm, nước chạm tới mũi, cậu cũng không quan tâm lắm. Harry thấy thật cô đơn. Cậu muốn gần gũi với Tom nhất có thể, nhưng cậu không thể làm thế nếu Tom không ở nhà.
Cậu thở ra một hơi, phía trước nổi lên mấy quả bong bóng. Mặc dù cậu không muốn làm gì khiến cuộc chiến kéo dài thêm nữa, nhưng cậu muốn biết Tom đang làm gì. Harry đẩy đẩy cái đuôi của con vịt đồ chơi. Tom đang lên kế hoạch gì mà nó chiếm hết thời gian của anh ấy? Anh ấy chưa bao giờ bận rộn đến thế. Cậu đặt tay lên chiếc bụng ngập phía dưới nước. Đừng lo lắng mèo con, Daddy vẫn yêu chúng ta. Cậu tự chà lau một cách nhàn nhã rồi ra khỏi bồn tắm, mặc quần áo sau đó bước ra ngoài.
Harry bước xuống từng bậc cầu thang, bước vào nhà bếp. Gia tinh trong nhà chào cậu, sau đó liền dọn cho cậu bữa sáng. Cậu lại thở dài và khuấy khuấy mấy quả trứng ướt đẫm nước sốt cà chua trong đĩa. Em nhớ anh.
“Chào buổi sáng, Harry,” Ray nói, đi vào bếp. Harry chỉ lười biếng liếc lên, đôi tai cụp xuống. Cậu dời sự chú ý trở về với cái đĩa của mình. Ray hỏi, “Có gì không ổn sao, thưa chủ nhân?”
“Khi nào Tom trở lại?” Harry khẽ hỏi.
“À. Ngài ấy sẽ trở về sau vài giờ nữa.”
Harry khẽ lầm bầm, đẩy thức ăn ra và gối đầu lên bàn. “Tại sao anh ấy phải có tất cả các cuộc họp này?”
Ray ngập ngừng, “Ngài ấy cần phải sắp xếp một số thứ.”
Harry ngước lên nhìn Ray, “Anh có biết không? Anh có biết anh ấy định làm gì không? Nói cho em biết đi!”
Ray tránh ánh mắt của cậu, “Tôi không thể nói….”
“Tại sao không?” Harry tức giận hỏi.
“Tôi đã nói không thể.”
“Tại sao?!” Harry yêu cầu.
“Tôi không thể nói với cậu, Harry. Nhưng Chúa tể bóng tối cuối cùng cũng sẽ nói với cậu.”
Đôi tai của Harry dựng thẳng lên, “Anh ấy sẽ sao?”
“Vâng. Đó là điều tôi chắc chắn.”
Harry ngồi phịch xuống ghế, tất cả sự tức giận đều đột ngột biến mất. “Được rồi.”
“Cậu nên ăn Harry.” Ray nói, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế.
“Tôi muốn Tom.” Harry khẽ lầm bầm.
Ray thở dài, miễn cưỡng đứng dậy. Anh cúi xuống bên cạnh cậu, “Ngài ấy sẽ đến đây sớm thôi, Harry. Chúa tể bóng tối muốn kết thúc cuộc họp sớm nhất có thể để Ngài ấy có thể quay về với cậu.”
“Có thật không?”
“Thật, và cậu đã hỏi câu đó vài lần rồi.” Harry bật cười. Ray thấy tâm trạng Harry tốt lên, tiếp tục nói, “Có một tin tốt đây, Lương y sẽ đến gặp cậu hôm nay, vì vậy Ngài ấy sẽ trở lại trước đó.”
“Allie sẽ đến sao?” Harry hỏi và đặt tay lên bụng, “Mấy giờ vậy?”
“12 giờ,” Ray trả lời.
Harry nhìn lên đồng hồ trên tường. Bây giờ là 10 giờ 15 phút. “Vậy là chưa đầy 2 giờ nữa.”
Ray cũng nhìn lên đồng hồ. “Vâng, đúng vậy. Cậu phải mất một lúc để xuống đấy.”
Harry cười rạng rỡ. “Được rồi. Điều đó không tệ lắm,” cậu kéo đĩa của mình lại và bắt đầu ăn. “Tôi có thể chờ.”
xxx
Tom xuất hiện ở phòng tiếp khách chính xác lúc 11:30 và đi đến văn phòng của hắn để bỏ lại một số thứ trên bàn. Cuộc họp đã không kéo dài quá lâu, nhưng chuyến đi mua sắm nhỏ mà anh đã thực hiện mất khá nhiều thời gian. Hắn hít một hơi thật sâu và bỏ món quà ra khỏi túi. Mở nó ra, hắn nhìn chằm chằm vào nó một lúc như muốn xác nhận lại quyết định của mình rồi đậy nó lại và đặt nó vào ngăn kéo bàn của hắn. Tom sau đó lập tức lên đường đi tìm Harry.
: Harry? :
Một khoảng lặng, : Tom? Anh đã trở lại? :
: Đúng vậy, là anh. :
Một niềm phấn khích và niềm vui trào xuống liên kết khiến Tom mỉm cười : Chờ một chút, em xuống ngay. :
Chẳng mấy chốc, anh nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau và quay lại.
“Tommy!” Harry hét lên sung sướng và nhảy vào lòng hắn. Hắn cố gắng giữ chặt cậu.
Tom ôn nhu ôm lấy cậu, “Sao em lại gọi ta bằng cái tên đó?”
“Hửm?” Harry cọ cọ vào người hắn.
“Ta đang hỏi em đấy.”
“Bởi vì nó sẽ làm phiền anh.”
Tom thở dài và khẽ kéo lưng cậu lại gần để hắn có thể hôn cậu. Hắn luyến tiếc rời khỏi môi cậu khi nghe thấy tiếng chân chạy xuống. Ray lướt qua rồi dừng lại tại một góc.
“Chúa tể của tôi,” anh cúi đầu, “Chào mừng Ngài trở lại.”
“Ngươi đang đứt hơi, Raymond.” Tom nhăn mặt không hài lòng.
“Cậu ấy rất nhanh,” Ray xấu hổ biện hộ.
Harry cười khúc khích và bám lấy Tom. Hắn mỉm cười, xoa phía sau tai, rồi đặt một nụ hôn lên đầu cậu. “Hắn đã không cảnh báo cho em,” Tom hăm doạ.
Ray lắc đầu, “Không có, chúa tể. Cậu ấy vừa mới chạy xuống.”
Tom thở dài và bắt đầu dẫn họ lên cầu thang đến phòng chơi, “Em cần dừng việc đó lại,” anh nói với Harry.
“Xin lỗi Ray,” Harry nói khi nhìn lại anh.
“Không sao đâu Harry.” Ray trả lời: “Tôi cần phải giữ vững tinh thần.”
Tom cười nhẹ, “Ngươi có thể đi rồi, Raymond.” Ray cúi đầu và rẽ xuống một hành lang khác khi Tom và Harry đi đến phòng chơi.
Khi họ đến đó, Harry vội vàng chạy đến đi văng và nhặt một tờ giấy gấp. “Nhìn này!”
“Cái gì thế?” Tom hỏi ngồi xuống cạnh cậu.
“Ron và Hermione đã trả lời thư của em.”
“Vậy sao?”
“Ừ,” Harry rúc vào bên cạnh Tom và nhìn xuống bức thư, “Họ nói rằng họ đang làm rất tốt và họ đã không gặp quá nhiều rắc rối vì đã giúp em.”
“Ồ, tin tốt đấy..”
“Ừ, nhưng mọi người đều bối rối không biết nghĩ gì về anh bây giờ như thế nào.”
“Có thật không?” Tom hỏi nhìn xuống bức thư.
“Uh huh. Rất nhiều người đã nhìn thấy những gì đã xảy ra trong suốt cuộc tấn công ở làng Hogsmeade. Mặc dù các tờ báo vẫn nói rằng anh ‘bắt cóc’ em, nhưng những người khác lại không tin điều đó vì hành động của chúng ta.”
“Ta hiểu rồi,” Tom cao hứng nói.
“Họ nói rằng Remus thực sự tan nát cõi lòng. Chú ấy không biết phải nghĩ gì,” Harry buồn bã nói.
“Không phải em đã viết thư cho hắn ta sao?”
“Em đã làm, nhưng chú ấy đã không trả lời lại.”
“Hắn cần thời gian, Harry.” Tom nói rồi kéo Harry vào lòng.
Harry gật đầu và nhìn xuống bức thư, “Họ cũng nói rằng lý do cho việc họ mất quá nhiều thời gian để viết thư trả lời là vì có lệnh phải kiểm tra nó và tất cả những thứ tương tự như vậy.”
“Trong 2 tháng?”
“Thật ra nó chỉ có một rưỡi, nhưng ừ.”
“Ta đoán bọn chúng đã không tin tưởng ta,” Tom nói khô khan.
Harry cười khúc khích, “Ừ, nhưng Hedwig lại thích anh.”
Tom nhìn lên con cú trắng như tuyết đang gặm tóc mình. “Cô bé rất đẹp,” anh nhận xét, vuốt ve lông của nó. Hedwig gừ gừ thoải mái trước khi bay lên đỉnh tủ để ngủ.
Harry im lặng một lúc, “Em nhớ Ron và Hermione.”
“Ta biết, tình yêu. Ta không thể làm gì để thay đổi điều đó. Trừ khi….,” hắn chợt ngừng lại.
Harry ngước nhìn Tom, “Cái gì? Trừ khi cái gì?”
Tom lắc đầu, “Không, không có gì.”
“Nhưng-” Lò sưởi bùng lên, ngọn lửa với sức sống mãnh liệt ngắt lời Harry. “Allie!”
Albert mỉm cười với Harry, “Xin chào, Harry. Hôm nay cháu cảm thấy thế nào?”
“Rất tốt ạ.” Harry trả lời.
“Tốt, tốt.” ông nói, bước vào phòng, “Tom,” ông hơi nghiêng đầu.
“Albert,” Tom chào.
“Mọi thứ đều tốt chứ?”
“Như nó phải thế,” Tom trả lời.
Albert gật đầu và vỗ tay, “Chà, Harry. Cháu chắc chắn đã lớn hơn kể từ lần cuối cùng tôi nhìn thấy cháu.”
“Đúng vậy.” Harry tự hào nói.
“Cũng giống như lần trước. Nằm xuống đi văng cho tôi nào.”
“Vâng ạ.” Harry trao cho Tom một nụ hôn ngọt ngào, rồi nhanh chóng nằm xuống.
Albert khẽ mỉm cười và bắt đầu thực hiện bài kiểm tra của mình. “Cháu biết đấy. Tôi không biết làm thế nào cháu có được tình yêu của anh chàng này.”
“Ngoại hình đẹp và tính cách quyến rũ của cháu thì sao ạ?” Harry nháy mắt tinh nghịch.
Tom cười, “Có lẽ.”
Harry cười khúc khích cùng với họ. Tom lướt ngón tay qua tóc cậu, cậu mỉm cười khi nhìn vào mắt Tom.
“Chà. Mọi thứ đều ổn,” Albert nói và đưa ra dự đoán.
“Ái chà!” Harry kêu lên.
“Đúng vậy. Nó trở nên khá lớn, phải không?”
“Ừ” Tom nói.
“Có một bàn tay, đầu và một bàn chân ngay tại đó”, Albert nói rồi chỉ ra.
“Tuyệt quá! Điều kì diệu đó thực sự đang ở bên trong cháu?”
“Đúng,” Albert nói với một nụ cười, “Cháu có muốn biết giới tính* không?”
Harry cười khúc khích và đưa tay lên miệng, “Xin lỗi. Ông đang về chuyện tình dục*.” [Harry đang nghĩ bay bổng thành tình dục, vì Albert nói giới tính là SEX]
Tom thở dài, “Em thật ‘ngây thơ’.” Harry lè lưỡi nhìn anh.
“Được rồi,” Albert nói với một tiếng cười khúc khích, “Hãy để tôi nói lại điều đó. Cháu có muốn biết giới tính của đứa nhỏ không?”
“Ông có thể làm điều đó ạ?”
“Đúng. Bây giờ con của cháu đã đủ tháng để có thể biết.”
Harry cắn môi và ngước nhìn Tom. Tom mỉm cười thích thú và gật đầu. “Được ạ,” Harry nói.
“Được rồi,” Albert giơ đũa phép lên và quét nhanh. “Và… đó là một cậu bé.”
“A-A một cậu bé?” Harry ngạc nhiên hỏi. “Chúng cháu đang có một cậu bé ạ?”
Albert gật đầu, “Đúng.”
Tom mỉm cười, “Một cậu bé, huh?”. Albert nói lên kế hoạch cho tất cả những điều họ có thể làm.
Albert hủy bỏ những câu thần chú trên bụng Harry. Cậu ngồi dậy ôm Tom thật chặt, hắn kéo cậu lại gần, đưa tay đặt lên cái bụng tròn trịa của cậu.
HẾT CHƯƠNG 6
