[ Harry Potter Đồng Nhân ] Vinh Quang Vĩnh Hằng – Chương 56 : Yêu Là Gì ?


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

“Có chuyện gì vậy? Đứng trước cửa ồn ào!” Hogair từ hẻm Knockturn trở lại hẻm Xéo, liên lạc với Lucius, hỏi bọn họ đang ở đâu, sau đó đi lên tầng thượng của siêu thị, mới vừa đến hắn đã thấy ba đứa nhỏ đứng trước khu giải trí cãi nhau.

“Là cái tên Potter đáng ghét này làm phiền Severus!” Lucius nhẹ giọng đáp, chỉ tay vào cái ngươi hận không thể lấy keo ra dán mình lên người Severus, James.

“Hài tử của gia tộc Potter?” Hogair kinh ngạc nhìn James không mang kính nói, tính tuổi một chút, hẳn là James và Severus bằng tuổi đi, năm nay đều lên bảy. Chỉ là, hắn không nghĩ Severus sẽ đụng mặt James sớm như thế này! Mặc dù thế giới phép thuật không lớn, nhưng cũng không nhỏ đến mức có thể trùng hợp đến như vậy chứ, ngay cả hắn và Charles cũng lâu rồi không gặp, không thể ngờ được James và Severus tình cờ lại có thể gặp mặt nhau như vậy. Chỉ là, nhìn biểu cảm của Severus thì có lẽ chuyện cậu và James gặp nhau cũng chả sung sướng gì cho cam, chẳng lẽ bọn họ chính là oan gia trời sinh sao? “Charles gần đây thế nào? Ta với ba con đã từng học chung.”

“Ngài biết ba của con?” James kinh ngạc hỏi, cậu biết vị phù thuỷ đứng trước mặt mình là hậu duệ duy nhất còn sống của Slytherin, cậu đã từng thấy hắn trên rất nhiều tờ báo. Nhưng mà cậu lại chưa từng tham gia yến tiệc của gia tộc Slytherin, cho nên đến bây giờ hiển nhiên là cậu vẫn chưa biết quan hệ của ba mình với vị Slytherin tiên sinh này.

“Đúng vậy, ta đã từng tham gia lễ Rửa tội của con rồi đấy, không ngờ mới đó thôi mà con đã lớn thế này rồi!” Hogair nhìn ba mình phiên bản bảy tuổi trước mặt, hắn rất dễ dàng có thể nhận ra. Kiếp trước hắn nhìn rất giống ba của mình, ngoại trừ màu mắt, thì mặt với hình dáng cũng đã có tám phần tương tự, nhìn cậu bé trước mắt này, hắn suýt nữa là nghĩ mình thấy được bộ dạng lúc nhỏ ở kiếp trước của mình. Bất quá, hắn hiểu rõ cậu bé trước mắt này không còn là ba của hắn nữa, dù sao đây cũng không phải kiếp trước của hắn, bởi vì trong thời gian và không gian khác nhau, những người khác nhau có thể có những cuộc gặp gỡ khác nhau, thật sự là, hắn không biết tương lai ở kiếp này, liệu có ai tên là ‘Harry Potter’ được sinh ra không nữa.

James cười, cậu rất thích nam nhân này, vị Slytherin tiên sinh trước mặt cậu bây giờ không quá giống với vị Slytherin tiên sinh mà trên báo vẫn thường hay nhắc đến, hắn rất ôn hoà, không hề kiêu ngạo giống Malfoy chút nào “Slytherin tiên sinh, chúc ngài buổi trưa tốt lành!” Cậu chớp chớp mắt, sau đó kéo Severus bên cạnh mình vào lòng nói: “Tiên sinh, con long trọng giới thiệu với ngài, đây là hôn thê của con, Severus, à mà Severus gì?”  Cậu chỉ nhớ mỗi tên của Severus, còn cái họ thì cứ thế mà quên.

Severus đẩy cánh tay James ra, nói với Hogair “Ngài đừng nghe cậu ta nói bậy, chú Ayer. Potter đáng ghét, tránh xa ta ra!”

“Ha ha, hôn thê? Cái này không thể được, Severus là con trai, sẽ không thể trở thành hôn thê của người khác được đâu. Hơn nữa, Charles với Dorea đồng ý cho con tự chọn hôn thê thế này à?” Hogair vỗ vỗ cái đầu rối bù xù của James, nhìn tia giảo hoạt trong mắt đứa nhỏ này là hắn đã biết nó chỉ có ý định trêu đùa Severus.

“Bọn họ sẽ đồng ý!” James hùng hồn nói.

“A? Nếu như vậy thì, con yêu Severus sao?” Hogair tiếp tục hỏi, một bên chú ý thấy mặt của Severus đang dần dần đỏ lên, đại khái có lẽ là vì tức giận đi! Có lẽ thêm cả xấu hổ vào nữa sẽ hợp lý hơn, đứa nhỏ này lúc nào cũng quá tôn kính với hắn, hiện tại hắn hỏi cái vấn đề này của nó, hẳn là sẽ cảm thấy có chút xấu hổ đi, sẽ có chút thẹn thùng, mà hắn lại ghép nó với cái người nó ghét ngay từ cái nhìn đầu tiên thế này, chắc là nó cũng khá tức giận nhỉ.

Severus bị Hogair đoán trúng rồi, bây giờ cậu quả thật đang vừa xấu hổ vừa giận dữ, cậu chán ghét Potter cao ngạo và thích tự chủ trương, nhưng lại cảm thấy rất vui vì người mình luôn tôn kính quan tâm đến mình.

Lucius bên cạnh trầm mặc không cam lòng bị chú Ayer làm lơ, y nắm chặt tay chú Ayer, sau đó chú Ayer liền quay đầu lại nhìn y, nắm chặt tay y.

“Yêu? Là gì vậy! Giống với ba con và mẹ con sao?” James khó hiểu hỏi.

“Được rồi, mấy đứa, chúng ta đi ăn trưa, xong rồi lại nói.” Hắn xem thời gian, đã đến giờ Lucius ăn trưa, Hogair nhìn bọn họ một chút rồi liền đi trước, sau đó còn quay đầu lại nhìn Severus vẫn còn đang đứng tại chỗ nói: “Severus, đi theo.”

Severus nghe lời đuổi theo.

Bọn họ đi đến nhà hàng ở tầng trệt, Hogair dẫn bọn họ vào phòng riêng của hắn.

Hogair để mọi người tự gọi món mình thích ăn, sau đó mới quay sang Lucius nãy giờ vẫn luôn trầm mặc hỏi: “ Severus với James là chuyện gì thế?”

“Con cũng không biết, chỉ là vài tiếng trước con quay đầu lại thì thấy Severus đang đạp lên người James, sau đó lại thấy phu nhân Potter đến, sau đó con với Severus nói chuyện với bà ấy một chút liền rời đi. Lúc nãy con với Severus tính vào khu giải trí chơi, lại bị Potter ngăn cản, cậu ta còn nói cái gì mà Severus là hôn thê của mình. Đúng là khiến người khác chán ghét!” Lucius nhỏ giọng giải thích, y chán ghét người đi quấn lấy bạn của y.

“Thằng nhóc đó không xấu đâu, nó chỉ muốn đùa dai thôi.”  Hogair cười, James có lẽ không phải nhất kiến chung tình với Severus như ba mẹ cậu ta, sở dĩ Severus thành ra như thế này chắc là do cậu ta đang muốn khi dễ Severus thôi, tuy rằng hắn thật không hiểu James làm vậy được tích sự gì. Bất quá, trẻ con tuy có thể tùy hứng nhưng không thể nào đi quá giới hạn được, Severus quá mức mẫn cảm, hai người, một người thần kinh chẳng có chút mẫn cảm nào với người quá mức mẫn cảm thì mối quan hệ giữa hệ giữa họ vừa có thể tiếp tục cũng vừa có thể ngừng lại tại đây, nếu tiếp tục, bọn họ có thể trở thành bạn bè, người yêu, còn nếu không thì chính là đường ai nấy đi. “Bất quá, bọn họ không thích hợp trở thành người sắp lấy nhau như thế. Đó là vấn đề của Irene với vợ chồng Potter. Nhưng ta muốn cho Severus biết lý do tại sao James làm như vậy, để cho nó có cách đối phó. Yên tâm, ta sẽ không để cho Severus chịu thiệt.” Hắn biết Lucius lo lắng cho bạn của mình, sự xuất hiện của James làm cho cảm xúc của Severus giao động quá lớn, điều này không bình thường chút nào.

“Vâng, chú Ayer muốn ăn cái gì?” Lucius gật gật đầu, cầm lấy menu hỏi.

“Tiên sinh, con có thể chọn món này sao?” James chỉ vào một món có vẻ sang trọng trên menu hỏi, trên người cậu bây giờ không có nhiều tiền lắm, mà ngài Slytherin nói sẽ mời khách, cho nên cậu cũng muốn ăn thử mấy món bình thường gia tinh trong nhà không nấu.

“Đương nhiên có thể.” Hogair gật gật đầu, xem ra phu nhân Potter dạy James rất tốt, tuy cậu thích mấy trò đùa dai như mấy đứa nhỏ khác, nhưng ít nhất lễ nghi cơ bản cũng không thiếu. Hắn nhìn về phía Severus đã buông thực đơn nói: “Severus, không cần câu nệ, con có thể gọi món mình muốn.”

“Con đã biết, chú Ayer.” Severus khẽ mím môi, nụ cười trên môi không rõ ràng.

“Lucius, con quyết định thay ta nhé?” Hogair nói với Lucius bên cạnh mình.

Lucius sảng khoái đáp ứng, chọn vài món cả hai người đều thích ăn.

Mọi người đều im lặng trong lúc ăn, cho đến khi ăn điểm tâm, James – người đã nghẹn rất lâu mới lên tiếng hỏi: “Tiên sinh, ngài vẫn chưa cho con câu trả lời!”

“A? Cái kia, tình yêu của con dành cho vị hôn thê của con phải giống như của ba con với mẹ con đấy. Cho nên, nếu con không thích Severus, Severus sẽ không phải họn thê của con!” Hogair cười nhẹ. Potter lúc nào cũng thế, chỉ cần bọn họ xác định mình đã thích ai thì sẽ dùng đủ mọi loại phương pháp theo đuổi, chẳng qua hắn kiếp trước là dị biệt của gia tộc Potter, vì vết thương chiến tranh, vì lời nguyền về dung mạo, vì nguyên tắc thà thiếu chứ không ẩu, không động tâm liền không theo đuổi, mà kiếp này của hắn, trước khi hắn 30 tuổi cũng nghĩ mình sẽ cô đơn đến già, không nghĩ đến Merlin sẽ cho hắn một linh hồn bạn lữ, thay hắn chọn cho hắn một đứa nhỏ mới sinh, hắn nhìn đứa nhỏ này từng chút một từng chút một lớn lên, nhìn y từ khi còn là một đứa nhỏ non nớt đến khi y càng ngày càng ngày càng trưởng thành cùng quyến rũ. Nhưng nếu nói hắn động tâm thì tạm thời hiện tại hắn vẫn chưa có cảm giác, có lẽ trong tương lai sẽ có!

“Yêu cậu ta?” James ngạc nhiên làm rơi muỗng.

“Potter, chúng ta ghét nhau như chó với mèo, cho nên ngươi tốt nhất không cần quấn lấy ta!” Severus tức giận trả lời, không biết chú Ayer nghĩ như thế nào mà có thể ghép nó với James thành một cặp “Còn có, chú ý lễ nghi của cậu, thật là không lịch sự chút nào!”

“Hừ, tớ còn phải quấn lấy cậu! Tớ sẽ về nhà nói ba với mẹ sang nhà cậu cầu hôn cậu!” Tâm lý nổi loạn của James xuất hiện, cậu ta sống chết phải có được Severus.

“Cút, tránh xa ta một chút, đầu bô!” Severus ném bàn tay đang nắm tay mình của James xuống, vì chú Ayer ngồi cạnh Lucius cho nên cậu chỉ có thể ngồi kế cái tên Potter chết tiệt này, bây giờ điều này lại cực kỳ thuận tiện cho cậu ta lộng hành.

“Không cút!” James vô lại nói.

“Được rồi, không cần cãi nhau.” Hogair vội vàng khuyên nhủ “James không cần kích động. Chỉ khi nào hai người yêu nhau mới muốn ở bên nhau, bọn họ sẽ giống như ba con với mẹ con, cùng nhau ăn, cùng nhau ngủ, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau tắm rửa, cùng nhau làm vài chuyện thân mật. Hiện tại, Severus không thích con, con cũng không thích Severus, con có thể nỗ lực trở thành bạn của Severus được, nhưng hôn thê thì không thể, cái đó chờ khi nào con gặp được người con thật sự thích rồi tính.” Hogair tận lực dùng những từ ngữ dễ hiểu để khuyên can James. “Severus, bình tĩnh chút!” Một bên cũng khuyên Severus.

“Hừ!” Severus hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn James, sau đó im lặng không nói gì nữa.

James cợt nhả tạm biệt Severus: “Tạm biệt, vị hôn thê của tớ, tớ sẽ nói ba với mẹ đi tìm cậu” Sau đó lại quay sang nói với Lucius và Hogair: “Slytherin tiên sinh, cảm ơn bữa trưa này của ngài, còn có vị này, ừm, Malfoy, hẹn gặp lại!” James cuối cùng cũng nhớ đến gia tộc duy nhất có màu tóc này trong thế giới phép thuật, nói xong liền chạy ra khỏi nhà hàng.

“Severus, không cần lo lắng, James chỉ là nhất thời nổi hứng thế thôi, qua vài tháng nữa nó quên chuyện này ngay ấy mà, hơn nữa vợ chồng Potter cũng sẽ không để nó tuỳ ý làm bậy như vậy!” Hogair khuyên nhủ Severus.

“Con đã biết, chú Ayer.” Severus hít sâu, bình tĩnh lại cảm xúc đang dao động quá lớn của mình, miễn cưỡng trả lời.

“Còn muốn đi chơi không? Ta đi cùng mấy đứa.” Hogair hỏi Lucius bên cạnh.

“Severus đi không?” Lucius dò hỏi ý kiến của Severus. Y muốn mua quà sinh nhật cho Severus, kết quả lại gặp phải tên Potter đáng ghét đó.

Severus lắc đầu, Potter làm cho nó bây giờ rất đau đầu, tâm tình đi chơi cũng bốc hơi hết, hiện tại chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi.

“Được rồi, vậy chúng ta trở về đi.” Lucius nói, nếu Severus đã không muốn đi chơi nữa thì bọn họ trở về rồi tính tiếp.

Thấy cả hai đứa nhỏ đều không muốn đi chơi nữa, Hogair liền đi thanh toán, sau đó cùng nhau trở về trang viên Malfoy.

P/S : Tình hình là mình sẽ cố gắng hoàn truyện này trong tuần này và tuần sau để tập trung vào [ Harry Potter Đồng nhân ] Sư Tổ Và Xà Tổ Ở Hiện Đại, mọi người có thể comment ủng hộ mình được không. Với lại nếu mọi người nhìn thấy lỗi sai nào thì cứ comment cho mình nhé, hiện tại Jeon Kookie không rảnh để dò lỗi chính tả cho mình. Mình xin cảm ơn.

HẾT CHƯƠNG 56

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Vinh Quang Vĩnh Hằng – Chương 55 : Tớ Sẽ Chịu Trách Nhiệm Với Cậu, Cho Nên Từ Bây Giờ Cậu Chính Là Hôn Thê Của Tớ


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Chắc chắn không thể nào tránh được mấy cái vũ hội vào Giáng sinh, trong khi Hogair bận rộn cùng các quý tộc khác giao thiệp thì Lucius lại đi tìm Severus.

“Lucius?” Lucius tiến vào khi Severus vẫn còn đang học trong thư phòng, cậu cố gắng buông quyển sách trên tay mà ra ra hoa viên Prince với Lucius.

Hoa viên của Prince lúc nào cũng có vài loại hoa có thể dùng làm dược liệu, chẳng hạn như dạ lang hương với cúc tần, rễ và lá của mấy loại hoa này đều có thể dùng để làm độc dược. Với cái loại thời tiết lạnh giá này, mấy loại hoa đó muốn nở thì đều phải dựa vào phép thuật, thời gian duy trì được lại không lâu, tuy nhiên giá trị sử dụng của nó vẫn không thay đổi. Bằng không, gia tộc Prince cũng không rảnh đến mức làm cho mấy bông hoa này nở vào mùa đông.

“Severus, ngày mai em có muốn đi hẻm Xéo với anh không?” Lucius hỏi.

“Đến đó làm gì?” Severus không thích ra ngoài, cậu thà ở trong nhà đọc sách chứ không thích cùng người khác ra ngoài đi vòng vòng, rất lãng phí thời gian.

“Đi chơi chứ sao!” Lucius nói, sắp đến sinh nhật Severus rồi, đi dạo phố với cậu không chừng có thể thấy được thứ gì đó làm cậu có hứng thú, tuy rằng mấy tài liệu độc dược quý hiếm cũng có thể làm Severus cao hứng.

Tuy rằng thật sự không muốn đi nhưng cậu vẫn không nỡ từ chối người bạn duy nhất này của mình.

Hôm sau, Lucius lôi kéo Severus và Severus đến hẻm Xéo, y và Severus đi dạo, còn Hogair thì đi làm việc của mình.

“Anh định đi đâu?” Severus cạn lời nhìn Lucius đã được sửa soạn tỉ mỉ, ánh mắt từ bốn phía bắn tới làm cho y đã lấp lánh rồi còn lấp lánh hơn.

“Đến cửa hàng Trang phục cho mọi dịp của phu nhân Malkin” Lucius nói, mẹ Elissa đang chờ y ở đó a, còn có cả dì Irene luôn, chỉ là bọn họ đến sớm hơn so với y và Severus một chút.

“Mẹ em đang ở đó, chúng ta đến đó làm gì?” Severus nghi hoặc nói, số đo của cậu mẹ cậu biết hết rồi mà.

“Mẹ anh muốn anh đến.” Lucius thật ra cũng không muốn đến, nhưng mà mệnh lệnh của mẹ thì có cho vàng y cũng không dám làm trái.

Severus đi theo Lucius đến cửa hàng Trang phục cho mọi dịp của phu nhân Malkin, các cửa hàng xung quanh vẫn như thế, gần đó còn có một cửa hàng độc dược, chỉ tiếc là hiện tại cậu không thể vào đó bây giờ.

Đang bước đi,bỗng nhiên bị ai đó đụng vào làm cho cậu ngã xuống đất, Severus tức giận đứng lên, trừng mắt nhìn cái thằng nhóc tóc đen đang xấu hổ vuốt đầu xin lỗi cậu: “ Xin lỗi, em gái, anh không nhìn thấy em!”

Tóc của Severus đã rất lâu rồi không cắt, cho nên bây giờ nó dài đến tận tai rồi, trước trán lưa thưa vài sợi tóc, bên dưới là đôi mắt to tròn màu đen, mũi lớn hơn một chút so với con gái, nhưng bởi vì trang phục của nữ phù thuỷ và nam phù thuỷ không khác nhau mấy, cho nên nhìn cậu bây giờ khá giống con gái.

Severus bực bội hất cái tay đang muốn đỡ lên của cái con người vừa mới tông ngã mình kia ra, tức giận nói: “Có phải mắt của ngươi có kích thước bằng bọ cánh cam không, hay chỉ đơn giản nó ngoại trừ làm đồ trang trí ra thì nó không còn bất cứ chức năng gì khác nữa? Ngươi chỗ nào nhìn ta giống con gái?”

“Em không phải con gái?” Tên đó kinh ngạc kêu to, sau đó vươn tay sờ soạng người mình vừa đụng ngã, quả thật cậu ta có hết những thứ mình có.

Severus tức đến muốn nổ phổi, cậu đẩy ngã cậu ta sau đó giơ một chân ra đạp thẳng lên bụng tên đó nói: “Đừng để cho ta gặp lại ngươi, nếu không, ta sẽ khiến cho cái thứ chết toi của ngươi kia vĩnh viễn trở thành đồ trang trí!” Cậu đã từng đọc qua không ít sách, hiển nhiên biết được ý nghĩa của nó đối với con trai, tuy nhiên, cái tên dưới chân cậu hình như không dò đúng tần số với cậu rồi.

“Chỗ đó không phải dùng để đi tiểu sao? Trở thành đồ trang trí? Như vậy tôi sẽ không đi tiểu được nữa! Cậu là người xấu!” Người nằm dưới chân Severus tức giận la lớn.

“Severus, sao vậy?” Lucius đi trước cậu, không chú ý lắm đến Severus bị tụt lại phía sau, sau khi nghe được động tĩnh mới chợt nhận ra giọng của Severus cũng có trong đó. Y thấy Severus đang đạp một nhóc con tóc rối, mắt vì tức giận mà trừng lên, thoạt nhìn qua thì nhóc con đó đáng yêu đấy, bất quá mấy từ ngữ từ miệng nhóc đó toàn mấy lời thô tục.

“Không có chuyện gì!” Severus lắc đầu, cậu sẽ không nói cho Lucius biết được chuyện mình bị hiểu nhầm thành con gái đâu, cái đó chỉ thêm cho Lucius một chuyện cười thôi, chẳng có lợi ích gì. Cẩn thận ngẫm lại, cậu cảm thấy việc so đo với cái tên dưới chân mình chẳng có ý nghĩa gì, vừa định nhấc chân mình ra khỏi cậu ta thì bỗng có một nữ phù thuỷ tóc đen từ một cửa hàng gần đó bước đến, vừa đi vừa tức giận nói: “James Potter! Lăn ra đây cho mẹ!”

“Mẹ ơi, con ở đây!” Sau khi nghe được người dưới chân mình lớn tiếng đáp lại, Severus nhanh chóng buông bàn chân đang đạp trên người cậu ta xuống sau đó đi đến bên cạnh Lucius.

“James, con lại làm gì, tại sao trên người lại dơ như vậy?” Dorea Potter kéo lỗ tai con trai mình giận dữ mắng.

“Tất cả là do cậu ta!” James chỉ vào Severus đang đứng một bên, hét lớn.

“Xin chào, phu nhân Potter.” Lucius bước tới chào, Severus bên cạnh cũng thế.

“A, là Lucius sao! Người này là?” Dorea vì vài lý do nên nàng không có tham gia bữa tiệc tuyên bố người thừa kế của gia tộc Prince, cho nên nàng mới không biết Severus.

“Chào ngài, phu nhân Potter, con là Severus Prince.”  Cậu biết nữ phù thuỷ tóc đen này là phu nhân Potter nhờ vào câu nói lúc nãy của Lucius, và tên thô lỗ kia chính là người thừa kế của Potter, một Gryffindor điển hình! Thật là một tên khó chịu và lỗ mãng

“A, thì ra là con trai của Irene Prince! Mẹ con có khoẻ không?” Dorea buông tay khỏi cái tai đáng thương của con trai mình, khôi phục dáng vẻ quý phu nhân.

“Vâng ạ, mẹ của con rất khoẻ!” Severus trả lời.

“Severus? Con sên?” Đột nhiên, một âm thanh khác nhảy vào giữa cuộc trò chuyện của hai người.

Severus ghét nhất là chuyện người khác lấy tên của cậu ra đùa giỡn, thật muốn giáo huấn cái tên chết bầm đó, nếu không phải mẹ của cậu ta đang đứng đây thì cậu ta chết chắc rồi, nhưng cậu chắc chắn sẽ không bỏ qua! (mày không thoát được đâu con trai, to bi con tờ niu…)

“James!” Dorea thấp giọng mắng: “Xin lỗi Severus cho mẹ! Ngại quá, xin lỗi con Severus, đứa nhỏ này không hiểu chuyện chút nào. Không ngại chuyện ta gọi tên của con chứ?”

“Tất nhiên là không, phu nhân.” Severus lắc đầu, cậu âm thầm nghiến răng nhìn tên James đáng thương đang bị mẹ mình mắng, cậu ta chết chắc rồi! Xem ra tuổi của bọn họ cũng không chênh lệch lắm, không chừng bọn họ còn học cùng năm, đến lúc đó, cậu chắc chắn sẽ không khách khí đâu!

“Xin lỗi ngay! Có phải bây giờ mẹ nói gì con cũng không nghe nữa phải không? Xin lỗi nhanh cho mẹ, nếu không còn đừng trách tại sao mẹ bắt con đi chép gia phả!” Dorea nói.

“Không cần a! Mẹ ơi, con biết sai rồi.” James vội vàng xin tha, gia phả của gia tộc Potter nằm trong tầng hầm, mà xung quanh lại có rất nhiều tranh của tổ tiên, mỗi lần cậu bị phạt chép gia phả thì y như rằng mấy vị tổ tiên đó sẽ xúm lại cười nhạo cậu.

“Vậy xin lỗi ngay cho mẹ!” Dorea nói.

“Không cần đâu phu nhân, mẹ của bọn con đang chờ bọn con ở bên kia. Bọn con đi trước!” Lucius không nghĩ buông tha cho James nhanh đến thế đâu, Severus cũng nghĩ như vậy.

“Thực xin lỗi, Severus!” Jame nhỏ giọng xin lỗi, chỉ là giọng điệu kỳ quái.

Severus nhướng mày, nhìn cái tên đang khiêu khích mình kia, gật gật đầu tỏ vẻ mình đã nghe, sau đó liền tạm biệt Dorea.

Severus và Lucius xoay người bước vào cửa hàng Trang phục cho mọi dịp của phu nhân Malkin.

“Lucius, Severus, sao bây giờ tụi con mới đến?” Elissa cầm catalogue, nhìn Lucius và Severus vừa mới bước vào hỏi.

“Trên đường gặp vài chuyện thôi ạ.” Lucius trả lời.

“Severus, lại đây thử bộ này xem.” Irene cầm một cái áo chùng màu xanh đậm nói với Severus.

Severus mặt âm trầm đi qua cầm lấy áo choàng mẹ cậu chọn cho, xoay người vào phòng thử đồ. Khi bước ra, cậu nhìn mình trong gương, nghĩ lại mấy lời tên chết bầm kia nói, cậu giống con gái chỗ nào? Tên kia chắc chắn mù rồi, mắt của cậu ta chắc ngoài để trang trí ra thì không còn tác dụng gì khác!

“Thế nào, cũng không tệ lắm phải không?” Irene ôn hoà nói “Cái này có vài hoa văn đặc biệt được may chìm, nhìn không quá phô trương.”

Severus gật gật đầu, cậu rất thích khi mẹ mình nhẹ nhàng thoải mái như thế này, nhưng đôi khi cậu vẫn có thể thấy vài tia bi thương trong mắt của mẹ.

Lucius và Severus ngốc trong Trang phục cho mọi dịp của phu nhân Malkin hơn vài tiếng thì mới được buông tha.

“Anh muốn đi đâu nữa?” Severus hỏi cái con người mặc dù đã thay qua tùm lum loại quần áo nhưng vẫn hưng phấn bừng bừng kế bên mình.

“Đi siêu thị được không? Nơi đó cái gì cũng có, chúng ta có thể xem xem có mình có cần gì không.” Lucius đề nghị.

“Không phải anh có danh sách tất cả hàng hoá bán ở đó sao? Trực tiếp đặt hàng là được, tại sao phải đi mua?” Severus lắc đầu, mỗi lần dạo siêu thị đều phải đi tận mấy tiếng, cậu không có nhu cầu.

“Được rồi, vậy chúng ta đến khu vui chơi đi!” Lucius có chút nhớ cái khu vui chơi giải trí trong siêu thị.

“Anh là trẻ con năm sáu tuổi hay gì?” Severus tức giận nói, nhưng cậu vẫn đi đằng sau theo Lucius đến khu giải trí.

“Hả, Severus!” Mới vừa bước vào, Severus đã bị người ta cản lại, vừa ngẩng đầu đã thấy bản mặt của tên Potter hồi nãy.

“Ta nghĩ, ta vẫn chưa đồng ý cho ngươi gọi tên của ta mà?” Severus tức giận nói với tên trước mặt, đúng là người không hiểu chút lễ nghĩa nào!

“Đừng như vậy, chúng ta đều đã gặp qua gia trưởng rồi mà, với lại tôi cũng đã sờ chỗ đó của cậu, cho nên tôi nhất định phải có trách nhiệm với cậu, cho nên, từ nay về sau cậu chính là vị hôn thê của tớ!” James cười tinh nghịch, sau khi Severus rời đi cậu ta mới nghĩ ra ý tưởng này, chỉ cần Severus trở thành hôn thê của cậu, vậy thì cậu muốn làm gì cậu ta cũng được, tuy cậu không biết hôn thê nghĩa là gì, nhưng ba cậu nói cậu có thể làm bất cứ gì với hôn thê của mình. Cái tên này dẫm cậu rất đau đó, đã thế còn làm cậu suýt nữa bị mẹ phạt chép gia phả, cậu nhất định ghi thù cái này!

“Ngươi!” Severus chỉ thẳng tay vào James, tức không nói nên lời.

“A, vị hôn thê của tớ, với tư cách là người đàn ông của cậu, tớ mang cậu đi chơi nhé!” James nói xong liền ôm lấy bả vai Severus, cậu ta cao hơn Severus tận nửa cái đầu, cho nên cậu ôm Severus vào lòng rất dễ dàng.

Severus đẩy James ra, mất bình tĩnh nói : “Ngươi mù hả? Ta là nam, thế quái nào ta có thể làm hôn thê của ngươi được?”

“Không sao, tớ không để ý chuyện này!” James lại tiếp tục cợt nhả nói.

Người nhìn trò khôi hài này nãy giờ là Lucius nhịn không được chen vào nói: “Chú Ayer sắp đến rồi, chúng ta đi ăn trưa đi Severus!” Tuy rằng y còn muốn xem tiếp, nhưng là chú Ayer vừa mới nói cho y rằng người sắp đến rồi.

“Cậu là ai? Đừng quấy rầy ta với Severus!” Đối với mấy người cậu không quá quan tâm, cho dù người đó có vừa nói chuyện với mẹ mình vài tiếng trước cậu cũng chẳng nhớ, cho nên cậu luôn rất tự nhiên mà xem nhẹ cái con người luôn luôn toả sáng này.

“Potter vô lễ, ta là đang nói chuyện với Severus, Severus không thân với ngươi, cho nên ngươi lăn về nơi thuộc về mình ngay đi!” Lucius không khách khí nói.

HẾT CHƯƠNG 55

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Vinh Quang Vĩnh Hằng – Chương 54 : Phiên Ngoại


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Thời gian thấm thoát trôi qua, rất nhanh tiểu Lucius mười một tuổi đã trở thành một nam phù thuỷ mười bảy tuổi anh tuấn mê người. Mái tóc bạch kim dài của y luôn phiêu dật mà rũ sau lưng, ngẫu nhiên nó sẽ được chủ nhân của mình dùng dây buộc lại, đôi mắt lam bạc quyến rũ, cứ như hồ yêu trong thần thoại phương Đông, làn da trắng nõn nà không tì vết, đôi môi đỏ điểm xuyết trên gương mặt. Lucius đã hoàn toàn thức tỉnh huyết thống Veela của mình năm ngoái, sau khi thức tỉnh hoàn toàn huyết thống thì càng ngày càng quyến rũ hơn, chỉ cần nhếch khóe miệng thì đã có rất nhiều người thất thần. Trên thực tế, Lucius trông không nữ tính cho dù dung mạo quá mỹ lệ, chỉ là dung mạo xuất sắc như một tác phẩm nghệ thuật này của y làm cho tất cả mọi người đều nhịn không được mà đắm chìm, bất kể nam nữ. Sau đó, y vì bị Hogair đánh dấu hoàn toàn nên vẻ quyến rũ trên người mới bớt đi rất nhiều.

Lucius hiện tại đã là học sinh năm bảy, chỉ còn mấy tháng nữa là y sẽ chính thức tốt nghiệp, nhưng sau khi y tốt nghiệp Hogair lại không từ chức ở Hogwarts, cho nên bọn họ phải rất lâu mới có thể gặp lại nhau.

Lucius khoác áo choàng tắm ngồi ở trên giường, cẩn thận suy tính tương lai của mình.

“Cạch!” Tiếng mở cửa vang lên, Lucius không nhìn cũng biết là ai. Ở Hogwarts, người duy nhất có thể vào phòng y mà không cần gõ cửa chỉ có hắn!

“Suy nghĩ gì vậy?” Hogair ngồi xuống bên cạnh Lucius.

“Nghĩ về tương lai.”

“Tương lai?”

“Đúng vậy, anh không phải là sẽ không từ chức sao? Nói như vậy thì chúng ta một năm chỉ có thể gặp nhau vài lần, chỉ khi nghỉ hè mới gặp nhau được. Mà kỳ nghỉ hè anh lại bận rộn với công việc kinh doanh, cũng như không.” Lucius nhíu mày nói.

“Không cần nhíu mày, chắc chắn sẽ có biện pháp. Ta sẽ không để cho em ở một mình đâu.” Hogair vuốt vuốt chân mày của Lucius.

Sau khi thức tỉnh huyết thống thì Lucius càng không thể rời khỏi hắn, chỉ cần không ở bên cạnh hắn khoảng hai ba ngày y liền bắt đầu suy yếu. Thành thật mà nói, huyết thống Veela không phải là một huyết thống cường đại, nó có thể giúp phù thuỷ thêm hấp dẫn, nhưng những phù thuỷ có huyết thống Veela lại không thể rời khỏi bạn lữ của mình quá lâu, giống như là phụ thuộc vào bạn lữ của mình. Sau khi thức tỉnh huyết thống, Lucius đã bị ảnh hưởng rất nhiều, một mặt không thể rời khỏi hắn, mặt khác y cũng ngăn không cho người khác đến gần hắn, tuy Lucius không nói ra nhưng với một người cực kỳ hiểu y là Hogair đây thì y không nói hắn cũng biết.

“Chẳng lẽ anh có biện pháp nào sao?” Lucius cầm tay Hogair, để lên mặt mình dụi dụi.

“Lò sưởi trong phòng làm việc của ta thông với trang viên Malfoy, buổi tối ta có thể trở về trang viên Malfoy.” Hogair nói ra suy nghĩ của mình.

“Như vậy quá phiền phức!” Lucius lắc đầu.

“Không phiền phức, phép thuật rất tiện lợi.”

“Nếu không, em cũng ở lại Hogwarts làm giáo sư?” Lucius ra điều mình nghĩ đến mấy ngày nay.

“Em là người thừa kế của Malfoy, làm sao có thể ở Hogwarts làm giáo sư? Mà cứ cho là ta đồng ý đi, nhưng hiện tại không có vị trí giáo sư nào trống, hơn nữa, ta tin Abra cũng sẽ không đồng ý.” Hogair lắc đầu, hiện thực không cho phép Lucius lưu lại Hogwarts.

“Vậy em làm trợ giảng của anh?” Lucius vẫn chưa từ bỏ ý định của mình, công việc trợ giảng thật ra rất nhẹ nhàng, y vẫn có thể vừa học quản lý gia tộc Malfoy vừa làm trợ giảng cho hắn.

“Ba em thì sao?” Hogair nói lên một cái chướng ngại khác.

“Ba em sẽ đồng ý! Em đã sớm biết ông ấy không có ý định để em thừa kế Malfoy, ông ấy giờ chỉ có chờ con của chúng ta, sau đó đem nó bồi dưỡng như người thừa kế mà thôi!” Lucius hơi bất mãn khi nói đến thái độ của Abraxas, bất mãn việc ba mình bỏ qua mình mà muốn trực tiếp đào tạo con mình làm người thừa kế Malfoy, nhưng trong lòng lòng y cũng cảm thấy ấm áp, bởi vì ba của y đã đem tất cả mọi thứ suy xét cẩn thận, ba y rất thương y, vì y mà tính toán hết mọi chuyện, y chỉ cần làm phu nhân Slytherin là được.

“Con hả? Nơi này của em có con của chúng ta sao?” Hogair duỗi tay vào trong áo của Lucius, vuốt ve vùng bụng mềm mịn của y, lại dịch tay xuống chút nữa, sờ đến một mớ lông, khá ấm. “Em không mặc đồ lót?” Hogair lấy tay ra, trừng mắt hỏi Lucius.

“Quên mặc sau khi tắm xong.” Lucius bình tĩnh nói, y sẽ không thừa nhận là mình muốn dụ dỗ Hogair đâu! “Không cần sờ loạn, em không có mang thai!”

Sau khi Lucius thức tỉnh huyết thống, Hogair xuất phát từ thiên tính chiếm hữu của loài rắn mà đã đánh dấu hoàn toàn bạn lữ của mình, phá vỡ lời hứa sẽ đợi đến khi Lucius thành niên. Sau đó, bọn họ cũng đôi khi làm mấy chuyện thân mật, nhưng lại rất hiếm khi làm đến bước cuối cùng, dù sao trên người Lucius có huyết thống sinh vật huyền bí,y hoàn toàn có khả năng có thai sau khi bọn họ làm mấy chuyện trẻ con không nên nhìn đó. Hơn nữa, hiện tại Lucius còn chưa tốt nghiệp, tuổi y còn quá nhỏ, cho nên hắn chỉ còn cách khống chế dục vọng của mình, rất ít khi làm đến bước cuối cùng.

“Thật không? Pandy có ở đây không? Chúng ta nên nghỉ ngơi rồi.” Hogair không thèm để ý mà cười cười.

Pandy là con của Anne và Sainz, cũng là sủng vật của Lucius, Pandy không hề giống mẹ mình, nó rất thích ngốc bên cạnh Lucius, thành công trở thành cái bóng đèn sáng chói ngăn cản hắn cùng Lucius có không gian riêng tư, cho nên nó thường xuyên bị đuổi ra rừng Cấm hoặc chỗ khác.

“Không.” Lucius chui vào trong chăn, sau khi Hogair cũng nằm xuống liền ném áo choàng tắm của mình ra ngoài, tự nhiên mà dựa vào người Hogair “Anh cũng cởi ra a, mặc đồ ngủ không thoải mái.”

Hogair tắt đèn, nghe lời cởi đồ trên người mình ra, vừa nằm xuống liền cảm nhận được tay của Lucius mò tới quần lót và cầm cái thứ đang bán cương mình.

“Đừng nháo!” Ngửi mùi hoa hồng đặc trưng trên người bạn lữ của mình, hắn đã sớm động tình, chỉ là vẫn chưa đến mức mất kiểm soát.

Lucius vặn vẹo vài cái, đem một chân nhét vào giữa hai chân Hogair, da hai người dán chặt vào nhau làm y rất thoải mái, sau đó mới đem tay rút ra khỏi quần lót của Hogair, vòng sang ôm eo hắn.

Hogair đặt cằm lên đầu Lucius, vươn tay ôm Lucius vào lòng mình nói: “Ngày mai em có tiết Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám, ta muốn dạy thực hành, cho nên ngủ sớm đi!”

“Hứ, vâng!” Biết đêm nay chắc chắn không thể làm gì được, Lucius liền ngoan ngoãn ôm hắn ngủ, không quấy rầy Ayer.

“Đúng rồi, em có thể làm trợ giảng của anh được không? Anh còn chưa đồng ý đó!” Lucius đột nhiên nhớ đến cuộc thảo luận của bọn họ hình vẫn chưa đi đến đâu.

“Nếu em thích thì được! Ta định thêm môn Luyện kim vào các môn tự chọn, Dumbledore cũng đã đồng ý, mà ta vừa vặn lại thiếu một trợ giảng.” Hogair đồng ý, hiện tại đã đến lúc, hắn định sẽ khôi phục một số môn đã biến mất trong chương trình học của Hogwarts, tỷ như thuật luyện kim, hiện tại bậc thầy luyện kim nổi tiếng nhất là Nicholas Flamel, hắn mấy hôm trước có viết một lá thư cho Flamel về chuyện hắn muốn khôi phục môn Luyện kim, Flamel rất ủng hộ quyết định này của hắn, có ông ấy hỗ trợ, thuyết phục Dumbledore lại càng dễ dàng hơn, huống hồ, Flamel là bạn của Dumbledore cho nên chuyện lại càng dễ hơn. Vốn dĩ, Dumbledore lo lắng hắn ôm vào người quá nhiều việc, cũng lo lắng mấy phù thuỷ còn quá nhỏ để học Luyện kim, nhưng cuối cùng cụ đã đồng ý.

Lucius vẫn luôn học Luyện kim với Hogair, cho nên y hoàn toàn có thể đảm nhiệm vị trí trợ giảng cho hắn.

“Được a, em sẽ xin phép sau.” Lucius vui vẻ nói.

“Không cần phiền như thế, ta giúp em nói với Dumbledore là được rồi.”

“Tuyệt vời!”

Sáng hôm sau, vấn đề mà nam nhân nào cũng mắc phải buổi sáng đã không tha cho Lucius và Hogair mà xuất hiện.

“Như thế này thật là khó chịu!” Lucius bất mãn nhíu mày nói.

“Một lát nữa sẽ ổn!” Hogair cẩn thận tách cơ thể hai người ra, hôn lên trán Lucius, chuẩn bị quần áo cho y sau đó mới phủ thêm áo choàng bước vào phòng tắm. Lucius là thủ tịch của Slytherin, đặc quyền của thủ tịch và huynh trưởng giống nhau, đều một mình một phòng và trong phòng có phòng tắm riêng.

Lucius xốc chăn lên, thân thể trần trụi liền bại lộ trong không khí, y nhìn cái bộ vị của mình kia cuối cùng vì lạnh mà mềm xuống. Phương pháp này hiển nhiên nhanh hơn rất nhiều so với tắm nước lạnh, ít nhất đối với y là thế, chỉ là không được để Hogair nhìn thấy, nếu không hắn chắc chắn sẽ nổi giận với hành vi không chăm sóc tốt bản thân mình của y. Nhưng ngay cả Ayer cũng có thích dùng nước lạnh hạ nhiệt độ trong người đâu mà ở đó nói y!

Lucius lấy quần áo Hogair đặt trên giường mặc vào, sau đó bước đến phòng tắm, vòi sen cách vách truyền đến tiếng nước. Lucius kéo màn ra, thấy được tấm lưng trần trụi của Hogair. “Anh không cần phải dùng nước lạnh tắm, nhất định sẽ bệnh!”

“Ta dùng nước ấm.” Hogair quay đầu lại nói.

Lucius bĩu môi, nhìn cái thứ rõ ràng lớn hơn mình rất nhiều kia của Hogair, không cam lòng kéo màn lại, sau đó đánh răng.

Chờ hai người đều đã vệ sinh cá nhân xong, Hogair định dùng cách tối hôm qua đến để đi, Lucius khó hiểu hỏi: “Bọn họ đều đã biết quan hệ của chúng ta, tại sao anh phải làm khổ mình như thế?” Mật đạo này thông thẳng từ văn phòng của chủ nhiệm Slytherin đến phòng y, nó bị y phát hiện hồi y học năm 5.

“Người khác nhìn thấy không tốt chút nào, họ sẽ nói em được ưu tiên!” Hogair không muốn Lucius phải nghe lời thị phi của người khác, Slytherin vẫn có người không phục Lucius, bọn họ thường xuyên tìm lý do ngáng chân y. Mấy con rắn nhỏ đó cũng cực kỳ giảo hoạt, hắn rất ít khi có được chứng cứ bọn họ ngán chân y, mà Lucius lại không muốn đứng sau chờ hắn bảo hộ, lúc nào cũng yêu cầu để mình tự giải quyết.

“Không việc gì! Em có thể tự giải quyết vấn đề của mình.” Lucius hất cằm nói.

“Được rồi, đi ăn sáng đi! Có chuyện gì thì tối nay chúng ta nói.” Hogair phất tay nhẩm một thần chú xem thời gian, đã 7h30, còn 30 phút nữa là bắt đầu giờ học buổi sáng.

“Ừm, tạm biệt.” Hai người tách ra, sau đó gặp mặt trong lớp Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám, trao đổi với nhau một cái ánh mắt chỉ có đối phương hiểu, sau đó bắt đầu một ngày mới.

HẾT CHƯƠNG 54

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Vinh Quang Vĩnh Hằng – Chương 53 : Ngủ Chung Và Sự Cố


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Từng ngày qua đi, thời tiết càng ngày càng lạnh, ngoại trừ ra ngoài đi dạy thì Hogair rất ít xuất hiện trước mọi người. Bởi vì huyết thống vũ xà trong người hắn, đến mùa đông thì hắn rất sợ lạnh, ra khỏi nhà thì chắc chắn phải sử dụng bùa ấm áp, còn trong nhà thì sống chết không rời khỏi lò sưởi.

Hôm nay không có lớp, sáng sớm, Lucius không thấy Hogair ở Đại sảnh ăn sáng liền biết hắn chắn chắn còn đang ngủ. Cửa văn phòng của hắn lúc nào cũng mở cửa cho y, cho dù hắn có đổi mật khẩu thì y vẫn có thể dùng xà ngữ để mở, xà không bao giờ cự tuyệt xà khẩu.

“Chú Ayer.” Lucius gọi, y bước vào phòng ngủ của Hogair, y như rằng, hắn vẫn còn đang ngủ.

“Ừm, Lucius. Con ăn sáng chưa?” Hogair dùng giọng điệu lười biếng nói.

“Ăn rồi, người chưa ăn phải không?” Lucius nhìn chú Ayer vẫn đang còn mặc áo ngủ nằm trên giường, khẳng định.

“Chưa.” Hogair thò tay ra khỏi ổ chăn của mình, nắm tay Lucius “ Sao tay con lạnh thế?”

“Bên ngoài có tuyết rơi, con quên mang bao tay.” Lucius cười nói.

“Tuyết rơi?”

“Đúng vậy, đã rơi dày lắm rồi!”

“Thật sao? Ta không có mở cửa sổ, thảo nào ta cảm thấy hôm nay trời lạnh hơn hôm qua quá nhiều!” Hogair không sống ở hầm, phòng ngủ của hắn nằm ở tầng 5, có cửa sổ nhìn ra bên ngoài, nhưng tối hôm qua hắn thả rèm xuống, cho nên hiện tại không thấy gì.

“Ngày mai là được nghỉ rồi, chú Ayer muốn trở về như thế nào?” Lucius đổi đề tài, ngày mai Hogwarts đã bắt đầu nghỉ lễ, được nghỉ nửa tháng, thời gian rời trường là thống nhất, nhưng thời gian trở lại là tuỳ ý.

“Lò sưởi trong phòng ta có kết nối mạng Floo với trang viên Slytherin, đi như vậy nhanh hơn đi bằng xe lửa của Hogwarts rất nhiều.” Hogair một bên ủ ấm tay cho Lucius, một bên nói, lò sưởi trong phòng các giáo sư lúc nào cũng có kết nối bột Floo.

“Con cũng có thể không ngồi xe lửa được không? Con muốn về cùng người, con thấy cái xe lửa kia quá chậm.” Lucius thỉnh cầu.

“Được rồi.” Hogair trực tiếp đáp ứng, nhưng danh sách những người trở về bằng xe lửa phải thay đổi một chút. Năm nay Slytherin không ai ở lại Hogwarts, hắn cũng không có ý định ở lại.

“Giáng sinh, lại là Giáng sinh, tuy con rất thích Giáng sinh, có thể nhận quà, nhưng lại có rất nhiều vũ hội cần tham dự. Năm nay ở nhà cũng có vũ hội sao?” Lucius nhỏ giọng nói.

“Ba con chưa nói, nhưng những gia tộc khác chắc chắn sẽ tổ chức vũ hội, lúc đó nhất định bọn họ sẽ mời chúng ta.” Nhìn Lucius tưởng tượng đến vũ hội nhíu mày, Hogair không biết làm sao chỉ có thể nắm tay y vỗ vỗ an ủi.

“A, lúc đó rồi tính! Đúng rồi, Severus nhờ con mang vài cuốn sách độc dược ở Hogwarts về cho em ấy.”  Lucius và Severus vẫn luôn gửi thư cho nhau, nhưng lại không thường xuyên, thường là hai tuần một lần. Trong thư, y thường kể với Severus rằng mình học lớp nào, kết giao với ai, một khi viết sẽ viết rất nhiều, mà hồi âm của Severus thì lúc nào cũng ngắn ngủn. Hơn nữa không biết vì lí do gì mà Severus càng này càng độc miệng, y thường xuyên bị Severus dùng lời nói sắt đá của cậu mắng y là ‘bao cỏ’ trên phương diện độc dược.

“Ta có một ít, con có thể mang về cho nhóc đó.” Hogair nghĩ đến cái bộ dạng yêu thích độc dược của Severus, chỉ mới bảy tuổi mà đã bắt đầu học nấu độc dược, trình độ của cậu ta e rằng đã vượt qua người đang học ở trường là Lucius đây, dù sao trình độ độc dược của gia tộc Malfoy ai cũng bét nhè như nhau thôi. Ngày xưa, Abraxas phải rất nhiều lần học bổ túc với hắn mới có thể thuận lợi thông qua môn Độc dược, mà Lucius, tuy vẫn chưa thi lần nào, nhưng tất cả luận văn của y cùng lắm thì chỉ được A, hắn không có thiên vị, mấy cái này tất cả đều là điểm thật của Lucius, hắn cũng không có lén cho y biết trước để y có thể đạt được điểm cao.

“Vâng, chú Ayer, người nên rời giường được rồi, bây giờ đã là mười giờ sáng rồi đấy.” Lucius gật gật đầu, giục Hogair rời giường.

“Ta biết rồi, bây giờ dậy đây.” Hogair buông tay Lucius ra, đứng dậy thay áo choàng, mang giày, chuẩn bị xong sau đó mới gọi gia tinh của Hogwarts mang bữa không biết là sáng hay trưa của mình lên.

“Ăn chung với ta không? Mặc dù bây giờ con ăn trưa là hơi sớm.” Hogair hỏi.

Lucius gật đầu, y ăn sáng lúc 7 giờ, bây giờ đúng là có hơi đói thật. Y không quá duy trì lễ nghi khi ngồi ăn với Hogair, thỉnh thoảng sẽ hỏi hắn vài câu, tỷ như kế hoạch của hắn trong kỳ nghỉ.

Ngày hôm sau, giáo sư và các học sinh cùng nhau ăn sáng, sau đó tất cả những học sinh không đăng ký ở lại trường vào đều lên xe về nhà, Lucius về trang viên Slytherin bằng lò sưởi trong văn phòng của Hogair. Lucius ở lại trang viên Slytherin một lúc trước khi về nhà, vừa bước ra khỏi lò sưởi đã bị mẹ ôm vào lòng, chặt đến mức suýt làm y tắt thở, mà ba lại bình thường hoan nghênh y về nhà và dò hỏi biểu hiện của y ở Slytherin.

Tối hôm đó, Hogair đến trang viên Malfoy.

“A, Ayer thân ái, lâu rồi không gặp!” Abraxas nhiệt tình nói.

“Đúng vậy, Abra, nhưng hôm qua chúng ta vừa mới liên lạc với nhau qua gương hai mặt.” Hogair cố ý dùng ngữ khí lạnh như băng nói.

“Đừng như vậy mà Ayer, đã bốn tháng rồi chúng ta chưa gặp nhau a!” Abraxas chớp chớp mắt nói.

“Chào buổi tối, Elissa.” Hogair không quan tâm đến Abraxas nữa, ngược lại chào hỏi với Elissa,

“Chào buổi tối, Ayer. Dạo gần đây anh vẫn khoẻ chứ? Anh chắc là đã quen sinh hoạt ở Hogwarts phải không?”  Elissa là học sinh của Beauxbatons, nàng không quen thuộc với Hogwarts, nhưng chồng mình và con trai mình đều đến đó học, Lucius cũng sẽ kể với nàng vài thứ ở Hogwarts trong thư gửi về nhà, cho nên chí ít vẫn biết một chút, chỉ là nàng vẫn chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy toà lâu đài làm cho chồng mình lúc nào cũng hoài niệm.

“Đúng vậy, lúc mới khai giảng có hơi không quen, nhưng bây giờ thì quen rồi.”  Hogwarts cười kể về sinh hoạt của mình ở Hogwarts, Lucius ngồi bên cạnh bổ sung.

“Hogwarts vẫn như vậy a!” Abraxas kêu lên, sau đó giống như chợt nhớ ra cái gì mà nói: “ Năm nay con trai Albert của Thomas sẽ đính hôn đấy.”

“Ra là vậy sao, chủ đề năm nay của gia tộc Albert chính là cái này sao.” Hogair nói, Albert Parkinson là con trai của Thomas, hiện tại đang học năm thứ ba ở Hogwarts, dựa theo truyền thống quý tộc thì đúng là đã đến tuổi đính hôn. Truyền thống quý tộc là đính hôn trước, sau đó đến khi tốt nghiệp mới chính thức kết hôn. Bất quá cũng có người sẽ tự do yêu đương thẳng đến khi tốt nghiệp Hogwarts mới kết hôn.

“Lucius của chúng ta cũng đã mười hai tuổi rồi nhỉ! Cũng sắp đính hôn có thể rồi.” Abraxas giả vờ buồn rầu cảm thán một câu, khác hoàn toàn hai con người đang trừng mắt liếc cậu một cái.

“Như vậy thì sao, Lucius vẫn còn rất nhỏ.” Elissa trừng mắt nhìn Abraxas .

Hogair không nói gì, Lucius chỉ mới mười hai tuổi, hắn cũng không cầm thú như vậy. Nếu hắn thật sự muốn cùng Lucius bên nhau, thì ít nhất phải chờ y thành niên rồi mới đính hôn.

Lucius đối với lời nói của ba mình hơi khó tiếp thu, y không thể tưởng tượng được sau này mình sẽ kết hôn cùng với một nữ nhân xa lạ nào đó, làm chuyện thân mật với người đó, sinh hạ người thừa kế Malfoy, có lẽ sẽ có một cái gì đó sinh ra giữa hai người, nhưng cái này là tình yêu hay cái gì khác thì y lại không biết, không phải Malfoy nào cũng giống ba y thật lòng yêu vợ của mình.

Hogair xoa đầu an ủi Lucius “ Đừng có nghe ba con nói bậy, con bây giờ còn nhỏ lắm, bây giờ con tận hưởng cuộc sống hiện tại của mình mói là chuyện quan trọng nhất, mấy cái khác từ từ tính.”

“Được rồi, coi như tớ nói bậy.” Abraxas đầu hàng, cậu đang tính dùng chủ đề này để nhắc nhở Hogair, Lucius quá mức ỷ lại hắn, thân là một người từng trải, Abraxas có thể cảm nhận được con trai mình có chút tình cảm mông lung với hắn, tuy rằng Lucius vẫn chưa ý thức được loại tình cảm này của mình là gì, nhưng sớm muộn gì nó cũng biết.

Sau đó, mọi người lại nói đến những chuyện thú vị ở Hogwarts, đem bầu không khí xấu hổ trước đó xua tan. Buổi tối, Hogair không trở về mà ngủ lại trang viên Malfoy. Phòng hắn thường ở là căn phòng kế bên phòng của Lucius, cả hai trước khi đi ngủ còn chúc ngủ ngon đối phương.

“Chú Ayer, con có thể ngủ với chú được không?” Lucius hỏi sau khi nhận được nụ hôn chúc ngủ ngon từ Hogair.

“Đương nhiên có thể, sao thế, mới về nhà nên cảm thấy không quen sao?” Hogair gật đầu.

“Không phải không quen, chỉ là ngủ một mình rất lạnh.” Lucius lắc đầu nói.

“Được rồi, lại đây!” Hogair né ra cho Lucius đang mặc áo ngủ thật dày bước vào phòng mình, nhìn y leo lên giường chui vào trong ổ chăn, sau đó lại lại vứt cái mớ áo ngủ thật dày trên người mình xuống, chỉ chừa lại mỗi quần lót và áo sơ mi mỏng.

Hogair nhịn không được nhìn Lucius bắt đầu giở tính trẻ con của mình ra, hắn tắt hết đèn, chỉ để lại một cái đèn gần giường.

“Chú Ayer thật ấm.” Lucius ôm eo Hogair nói.

“Ừm, hôm nay ta mặc đồ rất ấm.” Hogair gỡ tay Lucius ra, sau đó đem y ôm vào lòng.

“Người ôm con chặt quá, có chút nóng.” Sau một hồi, Lucius bắt đầu vặn vẹo cơ thể kháng nghị nói.

“Ngoan, đừng lộn xộn.” Hogair bị Lucius cọ đến có chút nóng lên, hắn ghìm Lucius lại, đem chăn chừa ra một cái khe nhỏ để tản nhiệt. “Như vầy là được rồi!”

“Vâng.” Lucius ậm ừ nói, dựa vào ngực Hogair, không lâu liền ngủ mất.

Sáng sớm hôm sau, Lucius là người tỉnh trước, y động động người, lại bị chú Ayer siết chặt hơn. Đột nhiên mặt y đỏ lên, y phát hiện ngay mông mình có cái gì đó rất nóng, nhiệt độ ở nơi đó hoàn toàn khác với mấy nơi khác trên người chú Ayer! Y cũng có cái chỗ đó, chỉ là vẫn chưa phát triển hoàn toàn, Ryan còn vì thế mà cười nhạo hắn, tất nhiên y cũng ‘thưởng’ cho cậu ta một loại độc dược, cái này là sản phẩm thất bại của y. Y còn đặc biệt thử nghiệm nó trên hai con rắn đang ở thời kì động dục, sau lần đó, Ryan đã không còn dám hó hé gì trước mặt y.

Y không được tự nhiên mà thoát khỏi vòng tay của chú Ayer, nhưng rất tiếc lại không thể nào thoát ra được, chỉ có thể cố gắng trong tuyệt vọng.

Nhưng động tác của Lucius lại đánh thức Hogair. Hogair mê man vài giây sau đó mới ý thức được người trong ngực mình là Lucius, chú ý đến Lucius đang không ngừng cố gắng nhích đến nhích lui, hắn liền nới lỏng tay, sau đó mới ý thức được hạ thân mình đang cương.

“Có chuyện gì? Ta vừa mới tỉnh lại đã thấy con lộn xộn.” Hogair cố ý hỏi, cười đến vui vẻ nhìn gương mặt đỏ ửng của Lucius.

“Chỗ đó của chú Ayer đụng con!” Lucius bất mãn nói.

“Lucius đã biết chuyện gì đang xảy ra rồi sao?” Hogair kinh ngạc nói, “Hóa ra Lucius đã đến giai đoạn này rồi.” Nói, sau đó hắn vươn tay vào chăn, vuốt vuốt cái nơi đó của Lucius, chỉ thấy là đụng đến một cục thịt mềm mại.

“Không cần sờ loạn a!” Lucius tức giận hét lên, y đẩy Hogair sang một bên và chạy thẳng vào nhà tắm.

“Ha ha.” Hogair cười nhẹ, xem ra Lucius vẫn là chưa có ‘lớn lên’ a! Hắn nhanh chóng mặc xong quần áo, đến phòng Lucius cầm cho y một bộ đồ, sau đó gõ cửa phòng tắm nói: “Lucius, lấy quần áo này, trời đang lạnh, coi chừng bệnh đấy.”

Lucius không trả lời, chỉ mở cửa ra lấy quần áo sau đó dùng tốc độ ánh sáng mà đóng cửa lại.

Hogair sờ sờ mũi, sau đó vào phòng tắm trong phòng Lucius.

Sau đó, Hogair bị Lucius dỗi cả ngày, còn vợ chồng Malfoy ngạc nhiên nhìn bọn họ giận dỗi.

HẾT CHƯƠNG 53

Design a site like this with WordPress.com
Get started