-o0o-
AUTHOR : YURI OZAKI
BETA : PARK HOONWOO
-o0o-
Thư viện nửa đêm nay xuất hiện thêm một bóng người. Đèn cầy nhỏ chiếu sáng trên bàn chỉ đủ để quyển sách bên cạnh thấy mờ mờ chữ cái. Thế nhưng, tốc độ lật giấy vẫn rất nhanh.
Nếu có trẻ nhỏ ở đây, chúng chắc chắn sẽ khóc thét. Bởi thứ đang đọc cuốn sách qua ánh đèn cầy đó chẳng khác quái vật là mấy. Không đúng, xác ướp nghe giống hơn. Từ đầu ngón tay cho tới cả khuôn mặt, không chỗ nào trên cơ thể thứ này không quấn băng cả.
Nó gấp sách, phiền não thở dài, mấy thứ này hoàn toàn không có lấy thông tin gì hữu ích!
Bên tai đột ngột nghe tiếng bước chân dồn dập. Học sinh thích mạo hiểm khám phá lâu đài đêm khuya sao? Nhanh như này rõ là rất vội, không giống các giáo sư bình thản đi tuần tra là mấy.
Thứ đó nhẹ nhàng tắt cây đèn cầy nọ, bỏ cuốn về sách về lại kệ rồi rón rén từng bước cửa ra. Sau đó, nó hối hận. Nó bị kéo theo!!!
Harry hoàn toàn không ý thức được cái gì nữa. Mới ban sáng, cậu chấp nhận lời khiêu chiến của Mafloy nên mới đêm hôm khuya khoắt chạy ra ngoài. Lại bị một cái đồng học nữ hài can ngăn xong bà béo chạy mất không về lại được đành đi theo cùng nam hài nữa quên mật khẩu không vô được thành cái đuôi nhỏ của cậu và Ron.
Không những nơi quyết đấu chẳng thấy đám Mafloy đâu, còn suýt bị phát hiện! Cả bọn cứ thế cắm đầu chạy không biết trời trăng. Bất kể là có thấy cái cửa đột ngột mở hé ra và thứ gì đó thò đầu nhìn, Harry vẫn cứ thế theo phản xạ kéo theo luôn!
Dựa vào cánh cửa lớn thở dốc, cô nàng Gryffindor kia quả nhiên giỏi giang. Cậu còn chưa có biết thần chú đó mà cô nhóc đã thực hiện được, mở khóa cánh cửa lớn nơi hành lang vắng vẻ đêm tối. Harry liếc qua phía sau một chút, hi vọng là không bị phát hiện.
Tay đột nhiên bị khều nhẹ một cái, nam hài mắt ngọc lục bảo quay phắt sang. Sau đó, cậu tái mặt, Harry đang cầm cổ tay của thứ gì đó mà chắc chắn không phải ai trong bất cứ ba người đi cùng cậu bởi Harry nghe rõ ràng mấy tiếng thở dốc khác. Nhưng không hề có cái nào phía bên cạnh!
“Cậu nghĩ mình đang làm trò gì vậy hả?!”
Harry kinh ngạc nheo mắt nhìn mấy chữ sáng sáng lơ lửng trên không trung, lại cảm nhận lại xúc cảm nơi tay. Đây là…..băng gạc?
“D-Dazai?!”
“Mấy chuyện đó nói sau, mau nhìn phía trước đi!”
Phía trước? Harry ngẩng đầu. Trong tích tắc ấy, cậu tin chắc là mình đang trong cơn ác mộng. So với tất cả những gì đã xảy ra, đây mới là điều kinh khủng nhất: Cả bọn hiện đang ở trong hành lang, chứ không phải một căn phòng như chúng tưởng. Và đây chính là cái lang cấm ở tầng thứ ba. Chính lúc này chúng biết được tại sao hành lang ấy lại cấm.
Trước mặt cả đám là một con chó quái vật, tấm thân lấp hết khoảng không từ sàn tới trần. Nó có ba đầu, ba cặp mắt điên dại long sòng sọc, ba cái mũi nhăm nhúm chun về ba hướng, ba cái mõm đầy răng nhọn hoắt, nước dãi nhễu lòng thòng từ những chiếc răng nanh vàng khè.
Trong đầu Dazai chỉ còn sót được bốn từ:
Hắn tưởng niệm Chuuya.
Thiên a, cho dù Dazai hiện có muốn tự sát cũng không chạy vô mồm con này đâu! Vừa bẩn vừa đau lại không khỏe mạnh gì sất! Đó là chưa kể, hắn tới đây để tìm chibiko cơ mà!
Băng gạc cuốn đầy mình ngụy nam hài muốn cười, cười trong nước mắt. Ở đây cũng không có súng, không có góc cạnh của sách, cũng không có đá. Kẻ địch trước mắt, vũ khí là hư vô. Lí lẽ với thú vật không thể dùng. Hắn vô dụng rồi. Đột nhiên nhớ năm xưa mình là như nào ghét bỏ học võ thuật, bỗng dưng muốn quay lại đánh cho vài cái ghê.
Cho nên, khi Harry vặn cửa mở toang ra chạy xuống lần nữa. Dazai cũng phải bán sống bán chết chạy về kí túc xá nhà mình, không cần biết có gặp ai hay cái gì nữa!
……………..
Dazai rễu rợi nằm phịch trên chiếc ghế bành êm ái. Làm ơn đi, thể lực của hắn có hạn, sao lại bắt ép tra tấn người khác thế?! Còn may, còn may, không có xô phải giám thị hay giáo sư nào. Hắn chưa muốn trừ điểm cấm túc các thứ phải phí thời gian đâu!
Hơi nhướn mày nhìn mấy cái Slytherin năm trên đang chằm chằm hắn như thú lạ. Sao? Chưa thấy người đi chơi đêm suýt bị bắt bao giờ à!
“Muốn gì?”
Vài chữ mới hiện lên trên không trung, đám rắn nhỏ đều vội vàng quay lại công việc ban nãy.
Lại nói, tuy đúng là Dazai so với thành viên Mafia Cảng võ thuật còn không trên trung bình nổi. Nhưng với đám học sinh sống trong lồng kính, chỉ học bùa chú lễ nghi chứ không có đấu đá thì hơn chán. Chưa kể, hắn cực giỏi bắn súng, chẳng lẽ lại không biết né thứ có tốc độ chạm hơn hẳn đạn sao?
Cũng nhờ có vậy, Dazai quang minh chính đại dùng quyền cước chiếm lấy ghế thủ tịch năm đầu.
Nhân sinh lắm điều bất ngờ.
Giá treo mũ mà ở đây thể nào cũng há hốc mồm kinh ngạc cho coi! Chính hắn lúc chiến thắng còn không tin nổi cơ mà. Ài, kỉ niệm về võ thuật toàn là bị con sên đó treo lên đánh, không có gì là tốt đẹp.
_______________________________________________________________
Lời cuối của tác giả:
Cứu! Vì cái gì đánh liều đào hố cầu may lại đem vận rủi về thế này?! T^T
Bài tập toán lại tăng mà thứ tư nộp rồi nó mới đau! QAQ

