[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 3: Thời Gian Ở Chung Trong Bệnh Thất


EDITOR : Yuri Ozaki

BETA: Park Hoonwoo

-o0o-

Chương 3: Thời Gian Ở Chung Trong Bệnh Thất
 

Albus vội hôn lại Narcissa, ngay sau đó nghĩ đến cái gì. “Bà nội, người mau giúp con khuyên nhủ daddy và ba đi, bọn họ muốn ly hôn.”

Ron nghe vậy, vui sướng khi người gặp họa nói: “Tôi biết ngay Harry không thể ở cùng Malfoy không quá lâu được.”

Draco bực bội quát: “Weasley chết tiệt, mi thử nói lại lần nữa xem.” Anh vừa mới tiếp thu mình ở tương lai sẽ kết hôn cùng Harry Potter, sinh ra hai đứa trẻ, liền nghe được tin tức không hề tốt đẹp tí nào này. Tên Weasley chết bầm này còn ở bên vui sướng khi người gặp họa, điều này làm cho anh tức điên lên.

Narcissa sửng sốt một chút, vội ôn hòa hỏi Albus: “Vì sao Daddy và ba của con muốn ly hôn?”

“Bởi vì ba và chú Cedric nói chuyện bị daddy bắt gặp, daddy sử dụng thần chú không thể tha thứ lên chú Cedric, ba và daddy liền cãi nhau, về sau càng ngày càng nghiêm trọng, còn muốn ly hôn.”

“Cedric? Chẳng lẽ là Hufflepuff, Cedric Diggory.” Dumbledore híp mắt, không biết đang suy nghĩ cái gì. Snape “Hừ” thật mạnh một tiếng, hắn chán ghét cái tính hay tính kế của Dumbledore.

Hermione có chút tò mò hỏi: “Nhưng nếu Harry chỉ cùng học trưởng Diggory nói mấy câu, daddy của em vì sao lại giận tới vậy?”

Albus vươn bàn tay nho nhỏ bụ bẫm chỉ qua Blaise Zabini, “Là cha đỡ đầu nói cho con, chú Cedric đã từng theo đuổi ba, cho nên daddy mới có ác ý lớn như vậy đối với chú Cedric.”

Hermione khẽ nhếch miệng, hơi giật mình. Tròng mắt Ron xoay chuyển, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Lucius châm chọc dùng mũi “Hừ” một tiếng. Đứa trẻ Diggory này đúng là có tiền đồ, dám đánh chủ ý lên con dâu tương lai của gia tộc Malfoy.

Lucius nhìn Draco, “Tiểu long, ta nghĩ con biết nên làm thế nào.”

“Ba yên tâm, con đương nhiên biết nên làm thế nào.” Nói đùa, Harry chỉ có thể là phu nhân của gia tộc Malfoy, Diggory này nếu dám đi cạy góc tường nhà anh, đừng trách anh không khách khí.

Ron trợn trắng mắt, vô cùng khinh bỉ biểu tình của cha con Malfoy, làm như Harry đã là phu nhân của Malfoy ấy, cậu ấy còn chưa đồng ý có được không.

“Harry, nói một câu đi!” Ron kéo kéo ống tay áo Harry.

“Nói cái gì?” Harry hiện tại chỉ cảm thấy trong đầu là một đống lộn xộn.

Lúc này, Scorpius nói: “Al, đừng lo, lúc sau anh quay lại phòng ngủ của daddy, khi đó daddy và ba đã hòa giải rồi.”

Đôi mắt Albus nhìn chằm chằm Scorpius, “Anh hai nói thật sao?”

Scorpius gật gật đầu, “Là thật, anh sẽ không lừa em.”

Narcissa nghe vậy, lập tức yên tâm, thế nhưng vẫn là hỏi Scorpius: “Daddy và ba của con làm cách nào hòa giải?”

“Ba mang thai, daddy phải vắt hết óc xin lỗi!”

“Mang thai!” Narcissa nhìn hướng Harry, càng ngày càng thấy cực kỳ vừa lòng người con dâu này. Rốt cuộc gia tộc Malfoy luôn luôn đơn bạc chỉ có duy nhất một đứa con, nếu có thể có nhiều hơn vài đứa nhỏ đương nhiên là chuyện cực kỳ vui.

Harry phát hiện ra cả một đại gia đình đều nhìn chằm chằm mình, còn có người nhìn bụng của cậu chằm chằm, lập tức cảm thấy không biết phải làm sao.

Dumbledore phát hiện Harry không được tự nhiên, “Ta nghĩ trò Potter và trò Malfoy hẳn là nên mang theo hai vị Malfoy nhỏ tuổi này đến bệnh thất để kiểm tra, dù sao cả hai đều đã đi xuyên thời gian, vẫn nên kiểm tra thân thể thật tốt một chút.”

Dumbledore nhìn phía Lucius Malfoy, “Không biết ta có vinh dự được mời ngài Malfoy đây dùng một ly trà chiều.” Hiện tại là cơ hội cực tốt để mượn sức của gia tộc Malfoy, nếu một nhà Malfoy mà đứng bên hội phượng hoàng, các quý tộc Slytherin khác cũng sẽ cẩn thận suy nghĩ lại mọi hành động, căn cứ lại tình huống mà đi theo.

Trên mặt Lucius kéo ra một nụ cười khách sáo: “Đó là vinh hạnh của tôi.”

Narcissa xoa xoa đầu Scorpius và Albus, “Đi theo daddy và ba của hai đứa đi, kiểm tra xong thân thể có thể ăn một chút rồi nghỉ ngơi cho thoải mái.”

“Vâng, bà nội. Hẹn gặp lại, ông nội.”

Albus nói xong, chạy về phía Draco, giơ lên cánh tay tỏ vẻ muốn được ôm lên.

Draco lúc này không còn cự tuyệt, cực kỳ thoải mái mà bế Albus lên, còn ngước đôi mắt nhìn theo Harry.

Harry mẫn cảm mà tránh đi tầm mắt của Draco, đột ngột cảm giác tay cậu được một bàn tay nhỏ bé nắm lấy, cúi đầu nhìn, đúng lúc Scorpius cũng ngửa đầu lên nhìn cậu.

“Ba……”

“Ân.” Harry thấp giọng lên tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía Dumbledore, Remus, Snape, “Hẹn gặp lại, hiệu trưởng, giáo sư.” Sau đó nhìn qua vợ chồng Malfoy, thật sự không biết nên xưng hô ra sao, đành hướng bọn họ gật gật đầu xem như chào.

Narcissa cười nhẹ, Lucius hơi hơi ngẩng đầu, cũng xem như đáp lại.

Harry nắm tay Scorpius đi ra khỏi phòng hiệu trưởng, Draco ôm Albus theo sát phía sau. Ron rời khỏi phòng hiệu trưởng, đang định đi theo Harry đã bị Blaise ngăn cản.

“Cút ngay.” Ron có chút bực bội.

Blaise cười như không cười mà nói: “Hai vợ chồng nhà người ta mang con mình đi kiểm tra thân thể, người ngoài như cậu tới xem náo nhiệt làm gì.”

“Ngươi……”

Hermione giữ chặt Ron, “Đừng làm loạn, đây là cửa phòng hiệu trưởng, chẳng lẽ cậu muốn bị trừ điểm.”

Pansy mở ra cây quạt trong tay che đi ý cười bên khóe miệng, “Vẫn là lý lẽ của ai đó mới có thể khiến quỷ nghèo phải nghe lời.”

……

Harry nắm tay nhỏ của Scorpius đi vào bệnh thất trước, trên đường không ít người chỉ trỏ bọn họ, cậu đều làm bộ như không nhìn thấy, nhưng đầu lại dần dần càng cúi càng thấp.

Đột nhiên cảm thấy bên cạnh có thêm một cái bóng người đong đưa, Harry liếc qua một cái, liền nhìn thấy Draco Malfoy đi lên phía trước, che chắn phần lớn tầm mắt.

Tâm tình Harry cảm thấy thật vi diệu, trước kia cậu nhưng chưa từng hy vọng xa vời cùng Malfoy vui vẻ ở chung, dù gì bọn họ vẫn luôn xung đột, lại đều chán ghét đối phương. Chẳng lẽ họ thật sự có thể hòa bình, thậm chí còn xây dựng gia đình cùng nhau.

Harry lại cảm thấy mê mang, nhưng xúc cảm từ bàn tay nhỏ nhắn đang nắm lấy tay cậu lại vô cùng chân thật, có lẽ tương lai cậu thật sự có thể cùng Malfoy ở bên nhau, hơn nữa còn có thể xây dựng gia đình rồi sinh thêm mấy đứa con. Tuy rằng cậu còn không hiểu phải sinh con như thế nào, nhưng cậu không khỏi có chút kỳ vọng vào tương lai, bởi vì thật sự từ lâu cậu đã quá khao khát muốn có một gia đình cho riêng mình.

Draco cùng Harry đưa hai đứa trẻ vào bệnh thất, nhờ phu nhân Pomfrey giúp kiểm tra thân thể của cả hai.

Phu nhân Pomfrey không có tâm tư bát quái gì, bà nghiêm túc lấy đũa phép ra hướng Scorpius, Albus dùng mấy bùa kiểm tra, “Thân thể hai đứa trẻ không có vấn đề gì, các trò không cần phải lo lắng, ta đi bảo gia tinh làm chút thức ăn.”

Phu nhân Pomfrey đi rồi, bệnh thất trở nên im lặng. Harry có chút thất thần, Draco có tâm muốn hòa hoãn quan hệ của cả hai lại không biết nên nói cái gì. 

Còn may phu nhân Pomfrey rất nhanh đã trở về, trên tay còn bưng một cái khay, đồ ăn đều là cháo bột dành cho trẻ con, sữa bò, bánh kem, trái cây. “Bọn nhỏ, mấy đứa nhất định đã rất đói bụng đi! Mau ăn vài thứ.”

Scorpius cầm lấy cái cốc có chân dài uống hết một miệng đầy sữa bò, quay đầu hỏi Harry cùng Draco, “Ba và daddy không ăn sao?”

Harry phục hồi tinh thần, “Chúng ta ăn rồi, con cùng Albus ăn nhiều thêm một chút.”

Scorpius gật gật đầu, bắt đầu ăn tới bánh kem. Albus bưng chén cháo bột nhỏ, dùng muỗng nhỏ múc từng muỗng từng muỗng một nghiêm túc ăn. Lúc bé không cẩn thận đem cháo bột dính dây lên mặt, Draco sẽ kiên nhẫn dùng khăn lụa giúp bé lau sạch cháo bột trên mặt.

Đây là lần đầu tiên Harry nhìn thấy Draco chăm sóc ai đó cẩn thận như thế, điều này làm cậu cảm thấy thật xa lạ. Mỗi lần Draco và cậu gặp mặt đều cãi nhau, nếu không phải muốn giữ vững thân phận quý tộc, nên chỉ dùng lời nói chứ không dùng hành động, chỉ sợ cậu ta đã sớm nhào lên đánh nhau với cậu.

Hiện tại lại yên tĩnh ngồi bên cạnh chiếu cố hai đứa trẻ ăn cơm, toàn bộ đều khiến cậu thấy không hề chân thật.

HẾT CHƯƠNG 3

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 1: Harry Và Draco Cãi Nhau


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 1: Harry Và Draco Cãi Nhau

Trang viên Malfoy, trong phòng ngủ của Draco Malfoy vang lên âm thanh cãi nhau.

“Draco Malfoy, đầu óc của anh có bệnh đúng không, lại đi ếm Cedric một cái Crucio, còn làm trò trước mặt bọn trẻ.”

“Ai bảo anh ta quyến rũ vợ của anh, anh chưa cho anh ta một thần chú Avada lấy mạng của anh ta là đã nương tay lắm rồi.”

“Anh ấy không quyến rũ em, chúng em chỉ là ngẫu nhiên gặp nhau nói hai câu mà thôi.”

“Gặp quỷ mới không quyến rũ, đôi mắt của anh ta nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống em vậy.”

“Malfoy, anh đúng là thích chuyện bé xé ra to, anh ấy chỉ hơi vui một chút khi nhìn thấy em, huống chi anh ấy đã kết hôn rồi.”

“Kết hôn thì sao? Không phải anh ta cứ luôn lắc lư trước mặt em sao? Tại sao ở trận đấu tranh cúp Tam Pháp Thuật năm đó cậu ta lại không chết luôn đi.”

“Draco Malfoy, chẳng lẽ anh không thể thôi dùng lời lẽ cay nghiệt vậy sao.”

“Thế nào, thánh nhân Potter đau lòng, chẳng lẽ em nghĩ đến việc ly hôn với anh, ở bên cạnh tên đó.”

“Ly hôn thì ly hôn, em chịu đủ rồi.”

“Cái gì? Em thế nhưng thật muốn ly hôn với anh……” Malfoy đột nhiên cất cao âm thanh: “Ly hôn thì ly hôn, ai không ly hôn mới là loại bại não.” Hai đứa trẻ nép ở ngoài cửa nghe lén sợ tới mức vừa bước được một bước liền tăng tốc chạy.

Mà Draco và Harry trong phòng ngủ căn bản không có chú ý tới hai đứa con của bọn họ đang nghe lén ở ngoài cửa, Scorpius, Albus.

Hai đứa trẻ chạy ra tận hành lang, lớn lên rất giống Harry, Albus chu miệng nhỏ hỏi: “Anh hai, ba và daddy thật sự sẽ ly hôn sao?”

Lớn lên giống Draco, Scorpius nhăn mày nhỏ, một bộ ra vẻ thâm sâu hiểu rõ, “Anh cũng không biết” nhóc có chút không xác định nói: “Hẳn là không thể nào!”

Albus nước mắt lưng tròng, “Là em sai, nếu không phải em quấn lấy daddy đòi đi Hẻm Xéo, sẽ không gặp được ba cùng chú Cedric đang nói chuyện, cũng sẽ không xảy ra những việc này.”

Scorpius an ủi mà xoa xoa đầu em trai mình, “Không sao đâu, anh có cách.”

“Cách gì?”

“Anh nghe dì Hermione nói, có một thứ tên là xoay thời gian có thể quay về quá khứ, đến lúc đó chúng ta sẽ ngăn cản không cho daddy đi Hẻm Xéo là được rồi.” Tuy rằng nhóc cảm thấy chú Cedric quả thực rất cần được giáo huấn nhưng nếu so sánh, ba vì vậy cùng daddy ly hôn thì một chút lợi ích cũng không có.

“Thật vậy không? Chúng ta mau đi tìm.”

Hai đứa trẻ vì vậy liền chạy đến thư phòng tìm kiếm.

“Kỳ quái, sao chỗ nào cũng không có.”

“Em tìm tiếp đi, anh về phòng ngủ của daddy tìm thử.”

“Anh hai cẩn thận một chút, đừng để daddy phát hiện.”

“Anh biết rồi.”

Scorpius chạy đến ngoài cửa phòng ngủ của daddy, hiện tại không còn nghe được âm thanh cãi nhau của Harry và Draco.

Scorpius rón ra rón rén đi vào phòng ngủ, nghe được động tĩnh ở phòng rửa mặt. “Nôn……”

Phòng rửa mặt truyền ra tiếng Harry nôn mửa, tiếp theo là thanh âm quan tâm của Draco.

“Harry, em thế nào rồi? Có tốt hơn không?”

“Draco anh cút ngay đi.” Thanh âm Harry không còn chút sức sống.

“Thực xin lỗi, thân ái, anh không nên cãi nhau với em khi em đang mang thai, nhưng tại sao em lại không nói cho anh chứ!”

“Draco Malfoy anh chính là tên ngu ngốc, vốn dĩ hôm nay là ngày kỷ niệm kết hôn, em đi Hẻm Xéo mua quà, tính toán buổi tối tặng cho anh một bất ngờ lớn, nhưng anh lại làm cái gì……”

“Đúng vậy, anh là tên ngốc, là anh không tốt, nếu em còn giận cứ nói hoặc cứ đánh anh vài cái đi……”

Scorpius nghe được daddy nhận sai, cũng sẽ không ly hôn với ba, lập tức cao hứng ra khỏi phòng ngủ, chạy tới thư phòng, nó muốn báo tin tốt này cho em trai.

Scorpius vào thư phòng lại không tìm thấy em trai mình, “Albus, Albus, em ở đâu?”

“Anh hai, em ở chỗ này.” Âm thanh của Albus từ phía sau kệ sách truyền đến.

Scorpius vòng qua kệ sách, nhìn mật thất bị mở ra. Bên trong toàn là những kệ sách cổ cùng đồ cổ và sách quan trọng, mà em trai của nhóc đang đứng trên ghế, cầm một cái hộp đã mở, hộp lóe lên ánh sáng màu trắng nhàn nhạt.

Scorpius thấy hộp phát sáng càng ngày càng lớn, trong lòng sinh ra loại cảm giác không tốt.

“Al, mau bỏ hộp xuống, lại đây.”

Albus tuy rằng khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời đặt hộp lên bàn, đôi chân ngắn ngủn lạch bạch lạch bạch chạy tới bên cạnh anh trai. Chiếc hộp đột nhiên phát ra ánh sáng chói mắt hơn, xuất hiện thêm một lực hút vô cùng lớn.

Scorpius còn chưa kịp tự hỏi, khẩn trương chạy tới hai bước ôm chặt lấy em trai, ngay sau đó cảm thấy thân thể bị áp lực lớn đè nén cực kỳ khó chịu, xung quanh dường như đang lùi lại, may mắn nhóc và em trai đều hợp sức lại dựng lên màn phòng ngự, bằng không khẳng định sẽ bị thương.

Cũng không biết trải qua bao lâu, đột nhiên nghe được tiếng kêu sợ hãi, cùng âm thanh ồn ào.

Scorpius thích ứng dưới ánh sáng, chỉ thấy bản thân ôm chặt em trai xuất hiện ở một nơi rất giống lễ đường, chung quanh toàn là người.

“Trời ạ? Rõ ràng trông y chang Malfoy, thế mà đôi mắt lại là màu xanh lục.”

“Thật là gặp quỷ.”

“Còn có, mọi người nhìn xem đứa trẻ thằng bé ôm trong lòng lại rất giống Potter.”

Harry Potter đang ngồi ở Gryffindor cùng với Draco Malfoy đang ngồi ở Slytherin đều trở nên có chút cứng đờ.

Phải biết Harry là một cô nhi, trừ bỏ một nhà dì của cậu, gia tộc Potter đã không còn người thân, cho nên không thể có khả năng lại có em họ.

Mà một nhà Malfoy, căn bản không có thêm một đứa con nào, trừ khi không nghĩ tới thể diện của quý tộc.

Mấu chốt nhất chính là, đứa trẻ lớn lên giống Malfoy vì sao lại cùng đứa trẻ lớn lên giống Potter ôm nhau đứng cùng một chỗ. Tâm mọi người ở đây đều không nhịn được sinh ra loại nghi hoặc này.

Albus ở trong lòng ngực Scorpius tỉnh táo lại sau một lúc, ló đầu ra đánh giá chung quanh.

Lần thứ hai bốn phía lại vang lên tiếng hít khí cùng tiếng kinh hô.

“Rõ ràng giống y đúc Potter nhưng đôi mắt lại là màu xanh xám.”

“Trời ạ? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?”

Các giáo sư cũng không nhịn được đều cảm thấy mọi việc càng ngày càng kỳ quặc.

Albus thấy ai ai cũng nhìn chằm chằm mình, cảm thấy có chút khẩn trương, sợ hãi tiếp tục rụt cổ trốn trong lòng ngực của Scorpius hỏi.

“Anh hai, đây là nơi nào a? Sao lại có nhiều người như vậy?”

Nghe thấy không. Đứa trẻ giống Potter vậy mà lại gọi đứa trẻ giống Malfoy là anh hai, chẳng lẽ hai đứa là anh em, nhưng không giống chút nào!

Tất của Merlin, mọi chuyện càng ngày càng quỷ dị đi.

Scorpius xoa xoa phần tóc đen hơi vểnh lên của Albus, trấn an nói: “Đừng sợ, có anh hai ở đây.” Nói xong, nắm chặt đũa phép dành riêng cho trẻ con trong ống tay áo, đặt Albus ở phía sau bảo vệ, trấn định mà cảnh giác đánh giá mọi người chung quanh.

Albus Dumbledore ho nhẹ một tiếng, đến gần hai đứa trẻ. “Bọn nhỏ, hai con đến được Hogwarts bằng cách nào, cha mẹ của hai đứa đâu?”

“Vậy ra nơi này là Hogwarts, nhưng ông Dumbledore, ông làm thế nào mà chạy ra từ bức tranh được vậy.” Scorpius nói đến đây, trong lòng đột nhiên có chút suy đoán.

Albus từ phía sau Scorpius nhô đầu ra, “Thật sự là ông Dumbledore, còn có ông Snape cũng chạy ra từ bức tranh luôn.” Lời nói của hai đứa trẻ làm sắc mặt mọi người đều thay đổi, không khí trong lễ đường trở nên áp lực hơn hẳn.

Chẳng lẽ Dumbledore không đánh bại được chúa tể hắc ám, nếu không sao chỉ còn lưu lại một bức tranh.

Mặt Snape trở nên âm trầm, xung quanh lại toát ra khí lạnh.

Trên mặt Dumbledore lộ ra thần sắc kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền khôi phục bình thường, nhìn hai đứa trẻ trước mặt, trong lòng có một suy đoán khác.

HẾT CHƯƠNG 1

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 2: Sấp Nhỏ Của Harry Và Draco


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA : Park Hoonwoo

-o0o-

Chương 2

Dumbledore cười ha hả hỏi: “Đứa nhỏ, con có thể nói cho ta biết ba và daddy của hai đứa là ai không?”

“Đương nhiên ạ,”Albus ngẩng đầu kiêu ngạo nói: “Daddy của chúng con là gia chủ gia tộc Malfoy, Draco Malfoy. Ba là trưởng cục quản lý sinh vật huyền bí của bộ phép thuật, Harry Potter Malfoy.”

Mọi người ồ lên, lễ đường trở nên có phần hỗn loạn.

“Bùm, bùm……” Rất nhiều người cuối cùng không nhịn được cả người đều suýt ngã nhào xuống đất, sốc tới mức để mặc chính mình nằm vật vã trên ghế dựa.

Draco và Harry tiên phong dùng người đáp đất, té ngã tới không muốn đứng dậy.

Gương mặt vốn trắng trẻo của Draco càng thêm tái nhợt, thanh âm có chút run rẩy nói: “Không có khả năng, sao ta có thể cùng đầu sẹo kết hôn……” Lại còn sinh hai đứa trẻ, trong đó có một đứa còn không giống anh. Từ từ, đôi mắt giống.

Sắc mặt Harry cũng ngồi dưới đất, cậu như vậy mà sẽ cùng đối thủ một mất một còn kết hôn, nhất định là điên rồi mới đồng ý gả cho Malfoy. “Tớ nhất định là đang nằm mơ.”

Ron cảm thấy răng đau, đầu đau, nó nhất định là đang gặp ảo giác. Hermione vẻ mặt khó nói, cương tới cứng đờ, đây là không biết nên phản ứng thế nào?

Albus thấy được Malfoy, lạch bạch lạch bạch chạy đến bên người Draco, tò mò hỏi: “Daddy, người làm sao có thể trẻ lại thế này?”

Sắc mặt Draco cực kì kém nói: “Tôi không phải là daddy của cậu.” Đứa trẻ trước mặt trừ bỏ đôi mắt, một chút cũng không có chỗ nào nhìn giống anh, nhất định là nghĩ sai chỗ nào rồi. Ở trong lòng anh tự an ủi chính mình.

Đôi đồng tử xanh xám của Albus nháy mắt liền tràn ra nước mắt, khóc chạy qua chỗ Scorpius. “Anh hai, anh hai, daddy không cần em nữa, ô ô ô…… Đều là em sai……”

Thân thể Draco có chút cứng đờ, trong nháy mắt khi đứa trẻ này khóc, anh cảm thấy tim mình có chút co rút đau đớn.

Scorpius đã nhận thấy được có gì đó sai sai, từ khi bé phát hiện ra sự tồn tại của ông Dumbledore, ông Snape, daddy và ba lại còn trẻ hơn hẳn, bé đã có một suy đoán nhỏ.

Hiện tại lại nhìn thấy Draco đối với cái thân cận của Albus biểu hiện ra sự chán ghét, nhóc càng thêm xác định suy đoán của mình. Trước kia daddy luôn bày ra vẻ mặt ôn hòa với Albus, thậm chí còn yêu thương, chăm sóc hơn nhóc nhiều, giờ lại làm ra sắc mặt không tốt, rõ ràng coi hai anh em bọn họ như người xa lạ. Hơn nữa ánh mắt ba nhìn họ cũng rất kỳ quái, không khác gì người lạ.

Scorpius tuy rằng trong lòng có chút không thoải mái, nhưng vẫn ôm lấy em trai, dùng khăn lụa xoa xoa gương mặt nhỏ bé đã khóc tới lem luốc.

“Rồi rồi, chẳng lẽ em không phát hiện ra daddy và ba đều trẻ hơn sao? Hiện tại hẳn là hồi bọn họ đi học, khi đó hai người còn chưa ở bên nhau, lại càng chưa có chúng ta.”

Albus phục hồi tinh thần lại, nghĩ nghĩ, “Hình như là có chuyện như vậy nhỉ.”

Dumbledore tán dương nhìn Scorpius luôn giữ được bình tĩnh. “Đứa nhỏ, để xác thực lời cả hai là sự thật, chúng ta cần dùng phép thuật huyết thống để kiểm tra đo lường, hy vọng cả hai con không để ý.”

“Những câu em trai con nói là thật, bọn con đều đồng ý việc đo lường.”

“Trò Potter, trò Malfoy, phiền hai trò lại đây một chút.”

Lễ đường dần dần an tĩnh lại, Harry chậm rì rì đi đến trước mặt Scorpius cùng Albus.

Draco ngẩng đầu, kiêu ngạo mà trấn định đi đến trước mặt hai đứa nhỏ.

Dumbledore giơ đũa phép lên, “Làm ơn nâng tay lên.” Sau đó ngón tay của Harry, Draco, Scorpius, Albus chảy ra một giọt máu tươi, vung lên đũa phép, bốn giọt máu tươi trộn lẫn với nhau biến thành màu trắng, lúc sau chậm rãi xoay tròn.

Mọi người đều im lặng tập trung tinh thần nhìn, đến cả giáo sư Snape cũng cau mày tỏ vẻ nghiêm túc chăm chú nhìn. Một bên giáo sư Lupin lại nhìn không chớp mắt.

Rất nhanh, kết quả kiểm tra đo lường đã hiện ra.

Scorpius Potter Malfoy.

Albus Severus Potter Malfoy.

Cha Draco Malfoy.

Mẹ Harry Potter Malfoy.

Khắp nơi trong sảnh đường lại vang lên tiếng hít khí cùng tiếng kinh hô: “Gặp quỷ, thế mà lại là thật.”

“Quần của Merlin, không thể tưởng tượng được.”

“Bọn họ rốt cuộc đến với nhau như thế nào.”

“Không thể tin được! Ngày thường nhìn thế nào cũng không nghĩ tới!”

“Chẳng lẽ các ngươi không có chú ý tới đứa trẻ nhỏ hơn tên là Albus Severus Potter Malfoy, tưởng niệm hiệu trưởng Dumbledore tớ còn lý giải được, nhưng vì cái gì lại muốn tưởng niệm lão dơi già Snape.”

“Ít ra chiến tranh thắng lợi, tuy rằng…… Tuy rằng Potter và Malfoy kết hôn, nhưng cậu ta còn tồn tại, như vậy chứng minh cho việc kẻ thần bí đã thất bại.”

Harry ôm đầu, cảm thấy một đống lộn xộn, toàn bộ đều bị rối thành một nùi. Cậu thật sự lại cùng Malfoy kết hôn, còn sinh hai đứa trẻ cho Malfoy, nhưng nam thì làm sao sinh con được???

Sắc mặt của Draco so với Harry không hề tốt hơn, cố gắng tiêu hóa tin tức khiến người ta phát điên. 

Snape hừ lạnh một tiếng, “Xem ra cần phải mời gia chủ Malfoy tới đây một chuyến.”

Dumbledore gật gật đầu, híp mắt nhìn nhìn Potter, lại xem xét Malfoy thật kỹ, tuy nói đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn là không nhịn được phải kinh ngạc.

“Tôi không thể tin được.” Draco nhìn về phía Albus, “Nhưng tóc của đứa trẻ này vì sao lại không mang màu bạch kim của gia tộc Malfoy.”

“Vì cái gì nhất định phải giống Malfoy, Harry nhất định là bị mê hoặc, cậu ấy sẽ không bao giờ gả cho mi, lại càng không bao giờ sẽ sinh con cho mi đâu!” Đầu Ron như muốn nổ tung, tức tới mức muốn hộc máu mà vọt tới bên cạnh Harry, quát Malfoy.

“Quỷ nghèo, chuyện này thì liên quan gì đến mi.” Draco cực bất mãn sự châm ngòi của Ron.

“Thế nào, mi muốn đánh nhau?” Ron hiện tại rất muốn nghiền nát Malfoy ra bã.

“Ron, bớt tranh cãi.” Hermione lý trí tiến lên giữ chặt tay Ron.

Scorpius nhịn không được ra vẻ hiểu biết chạy tới khuyên nhủ: “Đừng như vậy! Daddy, cha đỡ đầu, cả hai đừng nóng nảy mà.”

“Nhóc gọi anh là cái gì?” Ron trừng Scorpius.

“Cha đỡ đầu ạ.” Scorpius hiểu rất rõ ràng tính cách của Ron, cho nên một chút cũng không sợ anh ta.

Ron há miệng thở dốc nói không nên lời, cảm giác như nuốt phải con sên.

Sắc mặt Draco đã trắng thêm một lần lại như được sơn thêm một lớp vôi trắng nữa, vừa muốn bùng nổ đã bị Blaise và Pansy mới đuổi tới kéo lại.

Albus nhìn hướng Draco, “Daddy, chẳng lẽ không thích bộ dáng hiện tại của con sao?” Nói xong, còn không cao hứng chu chu cái miệng nhỏ, từ trong áo choàng móc ra đũa phép dành cho trẻ con, gật gật đầu vung vẩy, mái tóc đen rối bù lập tức đổi thành màu bạch kim, nhưng mấy ngọn tóc vẫn vểnh lên tứ phía lộn xộn.

Lần này, Draco rốt cuộc không thể phản bác lại được nữa.

Dumbledore thấy Snape đã rời đi rồi, liền cười ha hả nói: “Bọn nhỏ, còn có điều gì muốn nói vẫn nên đến phòng hiệu trưởng hãy nói đi! Ta tin ngài Malfoy rất nhanh sẽ đến.”

Hermione đỡ Harry có phần đầu nặng chân nhẹ đi theo Dumbledore, các giáo sư khác cũng theo sau, Ron vẫn ngậm một bụng tức giận mà đi theo bên cạnh Hermione, liên tục trừng mắt với Malfoy cùng đám người Blaise.

Đoàn người đi đến văn phòng của Dumbledore, thời điểm Dumbledore nói ra khẩu lệnh nào đó ngọt đến rụng răng, cửa liền mở.

Mọi người đi vào chưa được bao lâu, Snape mang theo vợ chồng Malfoy cũng đi vào phòng hiệu trưởng.

“Ông nội, bà nội.”

Scorpius, Albus nhào về phía cặp vợ chồng Malfoy, ôm lấy đùi hai người.

Lucius Malfoy ngay từ đầu còn chưa tin những điều Snape nói, nhìn Scorpius giống Draco tận bảy phần, cảm giác không muốn tin đều khó mà làm được.

Úc! Vớ của Merlin!

Con của gã trong tương lai vậy mà sẽ cùng cứu thế chủ Potter ở cùng một chỗ, còn sinh ra hai đứa trẻ. Trên mặt Lucius có chút không nhịn được cười gượng, nhưng vẫn trấn an mà xoa xoa đầu Scorpius.

Nụ cười của Narcissa cũng có chút cứng đờ, cô trẻ như vậy đã bị gọi là bà nội, tuy rằng rất kinh ngạc, nhưng hai đứa trẻ này dù sao cũng là con của Draco, huyết mạch của gia tộc Malfoy, kể cả cho dù là do Potter sinh, cô vẫn không thể nhẫn tâm mà nổi lên chút chán ghét nào.

Rất nhanh, Narcissa liền lộ ra nụ cười ôn nhu, hôn hôn khuôn mặt nhỏ của Albus.

Tác giả có lời muốn nói: Đây là một câu chuyện nhỏ, bọn trẻ trở về tương lai là kết thúc. Về sau sẽ tính tiếp.

HẾT CHƯƠNG 2

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 17: Chúa Tể Hắc Ám Suy Sụp


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên, Tsuki.

-o0o-

Chương 17: Chúa Tể Hắc Ám Suy Sụp

Slughorn giật mình nhìn Abraxas đi ra từ trong lò sưởi trong văn phòng của lão, do dự một chút mới mở miệng nói : “Malfoy tiên sinh, ngài có việc gì …………….”

Abraxas lấy đũa phép tự ếm cho mình một thần chú tẩy sạch, tẩy hết mớ tro bụi trên người, nhìn về phía Slughorn, khoé miệng khẽ nhếch tạo thành nụ cười quen thuộc hằng ngày của hắn, cái nụ cười tạo cho người khác cảm giác không thoải mái chút nào đó : “Giáo sư Horace, tôi có việc gấp đến tìm Lucius, có thể nhờ thầy chắn Dumbledore giùm tôi một lát được chứ? Gíao sư, thầy biết đó, tôi không thích người khác nhúng tay vào chuyện nhà mình một chút nào.”

Abraxas uyển chuyển nói, nhưng Slughorn vẫn hiểu được rõ ràng. Còn không phải ghét Dumbledore quá nhàm chán quá rảnh rỗi thích chỏ mũi vào việc của người khác nên muốn ông chắn dùm cho sao? Đã từng làm giáo sư của Abraxas, Slughorn rất vui lòng trợ giúp học sinh nhà mình. Vì thế liền cười tủm tỉm nói : “Malfoy tiên sinh nhanh đi tìm tiểu Malfoy tiên sinh đi, Dumbledore có tôi rồi.”

“Đa tạ, giáo sư Horace.” Abraxas gật đầu với Slughorn, thân hình ưu nhã nhanh chóng ra khỏi văn phòng. Có đôi khi, Slughorn nịnh nọt gãi rất đúng chỗ ngứa đấy, không phải sao?

Abraxas rời khỏi văn phòng liền tăng nhanh tốc độ của mình đi đến phòng sinh hoạt chung Slytherin, hoàn toàn không màng đến bộ dáng giật mình của mấy học sinh khác khi thấy hắn, hắn sợ mình đến trễ, Ansel sẽ có chuyện mất. Slughorn vừa đáp ứng yêu cầu của Abraxas xong liền chạy đến văn phòng của Dumbledore, ông không thể làm cho học sinh nhà mình buồn được.

Đứng trước cửa phòng sinh hoạt chung Slytherin, Abraxas liền đọc khẩu lệnh tối hôm qua Lucius nói cho hắn, thuận lợi bước vào trong. Kết quả, nhìn thấy người xui xẻo không phải là Ansel, mà là………….Riddle.

Chỉ thấy trường bào của Riddle rơi trên mặt đất, áo sơ mi thì nhăn nhúm, biểu cảm phẫn nộ nằm trên đất, mà người ngồi trên người anh ta chính là Ansel. Y một tay ghì chặt vai trái của Riddle xuống đất, một tay cầm đũa phép chỉ thẳng vào cổ anh ta, nếu Riddle có vài cử động gì đó không đàng hoàng, chắc chắn thần chú tiếp theo phóng ra từ cây đũa phép đó chính là một thần chú đoạt mạng.

Chỉ là cảnh này…………..Nhìn sao mà giống mấy thiếu niên bất lương chiến thắng thế. Kiểu như cưỡng gian con gái nhà lành ấy thành công ấy? À mà không, trai nhà lành mới đúng chứ.

Abraxas sờ sờ cằm, hứng thú nhìn một màn này: Nếu anh trai nhà hắn có hứng thú với Tom, hắn không ngại đem Tom nhường cho anh ấy đâu. Dù sao, giá trị vũ lực của Tom thấp hơn hắn rất nhiều. Mà nếu anh trai và Salazar Slytherin bên nhau, người xui xéo nhất chính là hắn, Abraxas Malfoy này này!

“Tôi nói, hai người thật là, thâm ngược tình thâm a.” Abraxs nhìn thấy Ansel không sao, liền vui vẻ nói, không hề có chút cảm xúc nào dành cho Riddle, thậm chí…………. Chuẩn bị tổ chức lễ kết hôn cho Ansel và Riddle luôn rồi. ( thâm ngược tình thâm là gì vậy )

Nghe được giọng nói của người xa lạ, biểu cảm trên mặt Ansel thay đổi một chút, vội vàng nhảy khỏi người Riddle, cất đũa phép vào nơi mình có thể dễ dàng lấy được. Vẻ mặt “Em trai, tất cả chỉ là hiểu lầm.” Kéo Riddle từ dưới đất lên, thậm chí còn chân chó vỗ vỗ bụi đất trên quần giùm Riddle. Chỉ là, cái lực đó mém chút làm Riddle-đang-suy-sụp-tinh-thần dập mặt mà thôi.

Mọi người hỏi tại sao suy sụp hả? Bị lão công nhà mình bắt gian tại trận, còn có thể không suy sụp sao! Huống chi, cái lão công này anh vẫn chưa đuổi được đến tay đâu!!!

“Hiểu lầm, hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm.” Ansel cúi đầu khom lưng nói, một Chúa Tể Hắc Ám y còn miễn cưỡng thắng, chứ mà chạy đến thêm một Malfoy nữa thì y sẽ chết đấy có được không!!! “Vừa rồi tôi chỉ đùa với Chúa Tể Hắc Ám đại nhân thôi, chơi hơi kịch liệt liền………….hắc hắc…………”

Abraxas gật gật đầu, giúp Ansel bổ sung một chút: “Uhm, chơi hơi kịch liệt, thế cho nên chơi đến trên mặt đất luôn.”

Ansel quay đầu xấu hổ cười cười, không biết tại sao lòng của y sinh ra chút áy náy khi nhìn mặt Malfoy lớn này………..

Mà Chúa Tể Hắc Ám đứng một bên còn đang khẩn trương nhìn Abraxas, sắp xếp từ thật lâu mới mở miệng nói : “Abra, cái kia……….” Kết quả, Abraxas căn bản không nghe anh nói, chỉ ôn nhu nhìn Ansel.

Ansel đang chuẩn bị tìm một cái cớ rồi chuồn, ai biết Chúa Tể Hắc Ám vừa nói xong ba người liền xấu hổ mà đứng tại chỗ chứ! Ansel thật sự rất xấu hổ, bởi vì, cái ánh mắt của Malfoy lớn này…………Thật sự làm cho y như đang đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than vậy. Còn nữa, y không nhớ mình đã từng gặp Malfoy lớn này hồi nào, cho nên đừng có dùng cái ánh mắt đó nhìn y được không!!

Thân thể Ansel hơi không tự chủ nhích nhích về phía phòng ngủ, chậm rãi nhích nhích để cho không bị hai nhân vật lớn trước mặt này phát hiện…………Kết quả, bị một câu của Abraxas làm cho đứng hình tại chỗ.

“Anh, đã lâu không gặp.” Giọng nói hoài niệm truyền đến từ phía Abraxas, không chỉ làm Ansel đứng hình, mà còn thuận tiện đóng băng luôn Chúa Tể Hắc Ám.

Ansel vốn đang cúi đầu đếm kiến khiếp sợ ngước lên nhìn Abraxas,  không tin được nhìn Abraxas “Ngươi……….ngươi vừa rồi nói cái gì…….” ? ( chỗ này mình sẽ cho là Ansel vì quá hãi mà bỏ kính ngữ nha )

Là y nghe lầm thôi, nghe lầm thôi phải không, nhất định là thế rồi! Mặc dù y đang cực lực bác bỏ, bất quá, trong lòng y vẫn có chút chờ mong, có lẽ, có lẽ………có lẽ thật sự là Ino thì sao.

“Anh, mặc dù khuôn mặt em thay đổi, nhưng anh cũng không đến mức quên em luôn chứ.” Abraxas uỷ uỷ khuất khuất ôm Ansel vào trong ngực, nhắm mắt lại, hắn đang cực kỳ cực kỳ thoả mãn “Thật tốt, lại có thể gặp anh rồi, anh ơi.”

Ngeh được ngữ khí làm nũng của Abraxas, mắt y lại bắt đầu chảy nước, bất quá, đã bị chủ nhân của nó vội vàng lần hai nhét lại vào trong người “Nhóc chết tiệt, đừng có chơi cái kiểu ôn nhu đó, anh chịu không nổi a!! Em muốn nhìn anh xấu mắt, muốn nhìn anh khóc phải không, anh đánh chết em!!”

Nói xong, Ansel liền nhịn không được túm áo Abraxas khóc lớn, thuận tiện đem nước mắt nước mũi gì đó trét hết lên trên đồ của Abraxas. Thành công làm cơ thể Abraxas cứng đờ, âm thầm cười : Nhóc con chết tiệt, muốn đấu với anh mày, mơ đi con!

Làm anh trai của Ino lâu như vậy, y hiển nhiên biết, tên Ino này bị bệnh sạch sẽ! Được rồi, Malfoy ai cũng bị bệnh sạch sẽ cả, chẳng qua là Ino hơi nghiêm trọng mà thôi.

Nước mắt của Ansel tuyệt đối là thật, y vốn cho rằng đến cái niên đại này chỉ có một mình y. Hiện tại, thật tốt, ngoài y ra còn có một người nữa, còn là em trai y yêu nhất. Vì thế………..Ansel nhất thời không nhịn được, nước mắt cứ thế trào ra rồi.

Abraxas đen mặt, đồng thời cũng bất đắc dĩ, nhìn Ansle khóc trog ngực mình, Abraxas thở dài một tiếng, sau đó liền làm chuyện hắn đã muốn làm từ ngàn năm trước. Đó chính là sờ đầu của Ansel “Sao vậy, thân thể thu nhỏ, tính cách cũng thành ấu trĩ sao? Sao khóc dữ vậy.”

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 17 : Chúa Tể Hắc Ám Tiêu Tùng

-o0o-

EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : PARK HOONWOO, Tsuki.

-o0o-

Slughorn giật mình nhìn Abraxas đi ra từ trong lò sưởi trong văn phòng của lão, do dự một chút mới mở miệng nói : “Malfoy tiên sinh, ngài có việc gì …………….”

Abraxas lấy đũa phép tự ếm cho mình một thần chú tẩy sạch, tẩy hết mớ tro bụi trên người, nhìn về phía Slughorn, khoé miệng khẽ nhếch tạo thành nụ cười quen thuộc hằng ngày của hắn, cái nụ cười tạo cho người khác cảm giác không thoải mái chút nào đó : “Giáo sư Horace, tôi có việc gấp đến tìm Lucius, có thể nhờ thầy chắn Dumbledore giùm tôi một lát được chứ? Gíao sư, thầy biết đó, tôi không thích người khác nhúng tay vào chuyện nhà mình một chút nào.”

Abraxas uyển chuyển nói, nhưng Slughorn vẫn hiểu được rõ ràng. Còn không phải ghét Dumbledore quá nhàm chán quá rảnh rỗi thích chỏ mũi vào việc của người khác nên muốn ông chắn dùm cho sao? Đã từng làm giáo sư của Abraxas, Slughorn rất vui lòng trợ giúp học sinh nhà mình. Vì thế liền cười tủm tỉm nói : “Malfoy tiên sinh nhanh đi tìm tiểu Malfoy tiên sinh đi, Dumbledore có tôi rồi.”

“Đa tạ, giáo sư Horace.” Abraxas gật đầu với Slughorn, thân hình ưu nhã nhanh chóng ra khỏi văn phòng. Có đôi khi, Slughorn nịnh nọt gãi rất đúng chỗ ngứa đấy, không phải sao?

Abraxas rời khỏi văn phòng liền tăng nhanh tốc độ của mình đi đến phòng sinh hoạt chung Slytherin, hoàn toàn không màng đến bộ dáng giật mình của mấy học sinh khác khi thấy hắn, hắn sợ mình đến trễ, Ansel sẽ có chuyện mất. Slughorn vừa đáp ứng yêu cầu của Abraxas xong liền chạy đến văn phòng của Dumbledore, ông không thể làm cho học sinh nhà mình buồn được.

Đứng trước cửa phòng sinh hoạt chung Slytherin, Abraxas liền đọc khẩu lệnh tối hôm qua Lucius nói cho hắn, thuận lợi bước vào trong. Kết quả, nhìn thấy người xui xẻo không phải là Ansel, mà là………….Riddle.

Chỉ thấy trường bào của Riddle rơi trên mặt đất, áo sơ mi thì nhăn nhúm, biểu cảm phẫn nộ nằm trên đất, mà người ngồi trên người anh ta chính là Ansel. Y một tay ghì chặt vai trái của Riddle xuống đất, một tay cầm đũa phép chỉ thẳng vào cổ anh ta, nếu Riddle có vài cử động gì đó không đàng hoàng, chắc chắn thần chú tiếp theo phóng ra từ cây đũa phép đó chính là một thần chú đoạt mạng.

Chỉ là cảnh này…………..Nhìn sao mà giống mấy thiếu niên bất lương chiến thắng thế. Kiểu như cưỡng gian con gái nhà lành ấy thành công ấy? À mà không, trai nhà lành mới đúng chứ.

Abraxas sờ sờ cằm, hứng thú nhìn một màn này: Nếu anh trai nhà hắn có hứng thú với Tom, hắn không ngại đem Tom nhường cho anh ấy đâu. Dù sao, giá trị vũ lực của Tom thấp hơn hắn rất nhiều. Mà nếu anh trai và Salazar Slytherin bên nhau, người xui xéo nhất chính là hắn, Abraxas Malfoy này này!

“Tôi nói, hai người thật là, thâm ngược tình thâm a.” Abraxs nhìn thấy Ansel không sao, liền vui vẻ nói, không hề có chút cảm xúc nào dành cho Riddle, thậm chí…………. Chuẩn bị tổ chức lễ kết hôn cho Ansel và Riddle luôn rồi. ( thâm ngược tình thâm là gì vậy )

Nghe được giọng nói của người xa lạ, biểu cảm trên mặt Ansel thay đổi một chút, vội vàng nhảy khỏi người Riddle, cất đũa phép vào nơi mình có thể dễ dàng lấy được. Vẻ mặt “Em trai, tất cả chỉ là hiểu lầm.” Kéo Riddle từ dưới đất lên, thậm chí còn chân chó vỗ vỗ bụi đất trên quần giùm Riddle. Chỉ là, cái lực đó mém chút làm Riddle-đang-suy-sụp-tinh-thần dập mặt mà thôi.

Mọi người hỏi tại sao suy sụp hả? Bị lão công nhà mình bắt gian tại trận, còn có thể không suy sụp sao! Huống chi, cái lão công này anh vẫn chưa đuổi được đến tay đâu!!!

“Hiểu lầm, hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm.” Ansel cúi đầu khom lưng nói, một Chúa Tể Hắc Ám y còn miễn cưỡng thắng, chứ mà chạy đến thêm một Malfoy nữa thì y sẽ chết đấy có được không!!! “Vừa rồi tôi chỉ đùa với Chúa Tể Hắc Ám đại nhân thôi, chơi hơi kịch liệt liền………….hắc hắc…………”

Abraxas gật gật đầu, giúp Ansel bổ sung một chút: “Uhm, chơi hơi kịch liệt, thế cho nên chơi đến trên mặt đất luôn.”

Ansel quay đầu xấu hổ cười cười, không biết tại sao lòng của y sinh ra chút áy náy khi nhìn mặt Malfoy lớn này………..

Mà Chúa Tể Hắc Ám đứng một bên còn đang khẩn trương nhìn Abraxas, sắp xếp từ thật lâu mới mở miệng nói: “Abra, cái kia……….” Kết quả, Abraxas căn bản không nghe anh nói, chỉ ôn nhu nhìn Ansel.

Ansel đang chuẩn bị tìm một cái cớ rồi chuồn, ai biết Chúa Tể Hắc Ám vừa nói xong ba người liền xấu hổ mà đứng tại chỗ chứ! Ansel thật sự rất xấu hổ, bời vì, cái ánh mắt của Malfoy lớn này…………Thật sự làm cho y như đang đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than vậy. Còn nữa, y không nhớ mình đã từng gặp Malfoy lớn này hồi nào, cho nên đừng có dùng cái ánh mắt đó nhìn y được không!!

Thân thể Ansel hơi không tự chủ nhích nhích về phía phòng ngủ, chậm rãi nhích nhích để cho không bị hai nhân vật lớn trước mặt này phát hiện…………Kết quả, bị một câu của Abraxas làm cho đứng hình tại chỗ.

“Anh, đã lâu không gặp.” Giọng nói hoài niệm truyền đến từ phía Abraxas, không chỉ làm Ansel đứng hình, mà còn thuận tiện đóng băng luôn Chúa Tể Hắc Ám.

Ansel vốn đang cúi đầu đếm kiến khiếp sợ ngước lên nhìn Abraxas,  không tin được nhìn Abraxas “Ngươi……….ngươi vừa rồi nói cái gì…….” ? ( chỗ này mình sẽ cho là Ansel vì quá hãi mà bỏ kính ngữ nha )

Là y nghe lầm thôi, nghe lầm thôi phải không, nhất định là thế rồi! Mặc dù y đang cực lực bác bỏ, bất quá, trong lòng y vẫn có chút chờ mong, có lẽ, có lẽ………có lẽ thật sự là Ino thì sao.

“Anh, mặc dù khuôn mặt em thay đổi, nhưng anh cũng không đến mức quên em luôn chứ.” Abraxas uỷ uỷ khuất khuất ôm Ansel vào trong ngực, nhắm mắt lại, hắn đang cực kỳ cực kỳ thoả mãn, “Thật tốt, lại có thể gặp anh rồi, anh ơi.”

Ngeh được ngữ khí làm nũng của Abraxas, mắt y lại bắt đầu chảy nước, bất quá, n1o đã bị chủ nhân của nó vội vàng lần hai nhét lại vào torng người “Nhóc chết tiệt, đừng có chơi cái kiểu ôn nhu đó, anh chịu không nổi a!! Em muốn nhìn anh xấu mắt, muốn nhìn anh khóc phải không, anh đánh chết em!!”

Nói xong, Ansel liền nhịn không được túm áo Abraxas khóc lớn, thuận tiện đem nước mắt nước mũi gì đó trét hết lên trên đồ của Abraxas. Thành công làm cơ thể Abraxas cứng đờ, âm thầm cười: Nhóc con chết tiệt, muốn đấu với anh mày, mơ đi con!

Làm anh trai của Ino lâu như vậy, y hiển nhiên biết, tên Ino này bị bệnh sạch sẽ! Được rồi, Malfoy ai cũng bị bệnh sạch sẽ cả, chẳng qua là Ino hơi nghiêm trọng mà thôi.

Nước mắt của Ansel tuyệt đối là thật, y vốn cho rằng đến cái niên đại này chỉ có một mình y. Hiện tại, thật tốt, ngoài y ra còn có một người nữa, còn là em trai y yêu nhất. Vì thế………..Ansel nhất thời không nhịn được, nước mắt cứ thế trào ra rồi.

Abraxas đen mặt, đồng thời cũng bất đắc dĩ, nhìn Ansle khóc trog ngực mình, Abraxas thờ dài một tiếng, sau đó liền làm chuyện hắn đã muốn làm từ ngàn năm trước. Đó chính là sờ đầu của Ansel “Sao vậy, thân thể thu nhỏ, tính cách cũng bị thoái hoá sao? Sao mít ướt thế.”

HẾT CHƯƠNG 17

Design a site like this with WordPress.com
Get started