[ Harry Potter Đồng Nhân ] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 12: Đại Lý Bắt Trùng


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên, Tsuki.

-o0o-

Chương 12: Đại Lý Bắt Trùng

Sáu giờ sáng hôm sau, Lucius mơ mơ màng màng mở to mắt, ủ trong ổ chăn không muốn chui ra sau đó vô thức cọ cọ vài phút mới miễn cưỡng ngồi dậy mặc quần áo. Lucius-đã-mặc-quần-áo-Malfoy chuẩn bị thực hiện trách nhiệm huynh trưởng của mình, cậu đi sang giường vị em trai chưa bao giờ gặp để đánh thức y, bất quá, mong muốn đó của Lucius phải bay theo gió rồi, tại vì giường đối diện chẳng có ai, cậu ảo não mím môi xoay người đi tắm, đến khi ra phòng sinh hoạt chung mới biết được cái vị em trai chưa bao giờ gặp kia của cậu đang ngồi yên lặng đọc sách trên sofa phòng sinh hoạt chung.

Lucius lẳng lặng nhìn Ansel, không thể không nói, dung mạo của Ansel còn giống phụ thân cậu hơn cả cậu, ngay cả cách nói chuyện hay cách mỉm cười đều không sai biệt mấy, có lẽ, đây là lý do tại sao phụ thân của cậu không thích cậu đi.

“Trò Malfoy?” Ansel đã chú ý đến Lucius từ khi cậu xuất hiện ở phòng sinh hoạt chung rồi, nhìn Lucius chằm chằm nhìn mình sau đó lại ủ rũ cúi đầu không biết suy nghĩ gì. Loại tình huống này làm cho người chưa bao giờ nuôi con nít như Ansel khá bối rối. Này nhóc con, lật mặt gì nhanh vậy?

Nghe được giọng của Ansel, Lucius tỉnh lại, nếu đã là em trai cậu vậy thì giống phụ thân là hiển nhiên thôi. Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Lucius vứt hòn đá trong lòng mình xuống, đi đến bên cạnh Ansel ngồi xuống, sắp xếp từ ngữ một chút mới nói: “Cậu có thể trực tiếp gọi tên của tôi, Ansel.”

Không quá lí giải biến hoá của Lucius, Ansel bèn gật gật đầu: “Ừm, tôi đã biết, Lucius.” Đối với việc Lucius chủ động duỗi cành ôliu, Ansel tỏ vẻ y rất vui lòng tiếp thu, dù sao đây cũng là nhóc con nhà cậu.

Hai người nói vài câu hỏi thăm đơn giản xong liền im lặng. Lucius vắt hết óc cũng không biết nên nói cái gì với Ansel, nói về phụ thân thì sợ chọc vào nội tâm yếu mềm của Ansel vì sống một mình từ nhỏ, nói về thế giới phép thuật lại sợ làm tổn thương tâm hồn bé nhỏ của Ansel vì y lớn lên ở muggle giới chưa bao giờ tiếp xúc với phép thuật………..Cái này……….nói chuyện với Ansel………..thật sự là………….quá khó khăn…………

Mà Ansel ngay từ đầu đã không có ý định chú ý đến Lucius. Vì thế, y quyết định dành toàn bộ lực chú ý của mình vào cuốn sách trên tay và thế là cảnh tượng Lucius do dự không biết nói gì cộng thêm Ansel hoàn toàn chú ý vào sách trở thành khung cảnh kỳ dị tại phòng sinh hoạt chung Slytherin sáng sớm. Thủ tịch nhà Slytherin bước vào phòng sinh hoạt chung, sửng sốt nhìn cái cảnh tượng trước mặt.

Đây là………..sao đây?

Ansel nâng mí mắt lên nhìn thoáng qua thủ tịch nhà, sau đó lại đem lực chú ý dời về cuốn sách trên tay. Rõ ràng, thủ tịch nhà so với thủ tịch năm chắc chắn có nhiều phúc lợi hơn, y không phải không muốn đi đoạt, nhưng mà, thủ tịch nhà có giới hạn tuổi!! Ansel trong lòng phẫn nộ cào tường, chờ đến năm 3, y nhất định sẽ trở thành thủ tịch nhà! Có lẽ phúc lợi sẽ không bằng ngày xưa lão sư cho y, nhưng mà y sẽ không bị quản lý, tục ngữ nói quan lớn đè chết người a ( thật ra câu này mình không biết nghĩ nó là gì, mình sẽ để bản gốc nha, ai biết có thể conment cho mình, đây là bản gốc 幅画面明显的愣了一下 )

Bất quá, Ansel à, ta không thấy cậu có bao nhiêu tôn trọng thủ tịch nhà trước mặt mình lắm đâu.

Đối với cái loại hành vi không thèm phản ứng anh của Ansel, thủ tịch nhà mới năm năm tỏ vẻ, anh không thèm chấp, vừa nhìn là biết trẻ con, anh năm năm rồi, anh mới không thèm so đo với mấy tiểu xà năm nhất.

Hebrew Hardy đi vào, đưa bản đồ trong tay cho Ansel, khoé miệng mang theo ý cười nói : “………Ansel, đây là bản đồ của Hogwarts. Thân là thủ tịch, cậu phải dẫn dường cho học sinh cùng năm, nếu không có nó cậu có thể bị lạc…” Vốn dĩ muốn gọi họ, nhưng mà anh đột nhiên nhớ, thủ tịch năm nhất này, không có họ…….

Ansel lười nhác đóng sách lại, khoé miệng hàm chứa ý cười giả nhìn Hardy: “Thực xin lỗi, tôi không thể đọc bản đồ.” Ý tại ngôn thoại, anh có đưa bản đồ cho tôi tôi cũng chả hiểu.

Lucius sau khi nghe câu đó xong nét tươi cười trên mặt liền cứng đờ, mà ngay cả Hardy trước mặt hai người cũng không tự chủ được mà dừng một chút, xem không hiểu bản đồ……….Thật sự sẽ lạc đường!!!!

“Hogwarts có rất nhiều cầu thang chuyển động, còn có Peeves chuyên gia quấy rối……….” Cậu nếu không đọc được bản đồ, vậy thì toàn bộ tiểu xà năm nhất của Slytherin liền xong rồi!!! Đá quý của Slytherin cũng xong rồi!!!

Ansel đứng dậy, ngón trỏ khẽ điểm môi dưới của mình một chút “Tôi nghĩ, không cần bản đồ tôi cũng có thể tìm được đường đến phòng học, sẽ không đi lạc.”

Trong lòng oán niệm việc mình không thể trở thành thủ tịch nhà Ansel, ghét ai ghét cả tông chi họ hàng, Ansel bây giờ không muốn nhìn thấy thủ tịch nhà nữa, chờ đám tiểu xà năm nhất đến đông đủ liền nói : “Về sau, có chuyện gì thỉnh đi tìm Lucius Malfoy, nếu có hội nghị gì đó cần tiến hành cũng thỉnh đi tìm Lucius Malfoy. Được rồi, hiện tại năm nhất, cùng tôi đến đại sảnh đường!”

Mấy tiểu xà năm nhất ngây người, bọn họ hiện tại không rõ thủ tịch năm nhất là Ansle hay là Lucius Malfoy a!!! Lucius ngồi trên sofa cũng sửng sốt, đây là tình huống quái gì đây, cậu nhanh như vậy liền thành bí thư của Ansel sao?!! Bất quá, Lucius cũng rất nhanh liền chấp nhận sự thật rồi, ai bảo Abraxas bảo cậu chiếu cố Ansel cho tốt………….

Sau khi ăn sáng ở đại sảnh đường xong, Ansel mang đám tiểu xà đến phòng học, trên đường đi cũng không gặp được Peeves, cũng không gặp được mấy cái cầu thang di động gì gì đó. Chỉ có mỗi Bloody Baron lẳng lặng đi theo đằng sau bọn họ.

Cuối cùng cũng đến phòng học biến hình, Ansel dựa vào vách tường bên phải của cửa vào phòng học, chờ Bloody Baron tiến lên. Chờ đến khi đám tiểu xà đều đã đi vào, Ansel với trầm mặc cau mày nhìn Bloody Baron đang phập phà phập phiều trước mặt mình hỏi : “Ngươi biết ta?”

Bloody Baron yên lặng gật gật đầu.                        

Ansel trầm mặc, nhìn bộ dạng thì có lẽ là học sinh của 1000 năm trước, chẳng qua……. Cái thân đầy máu không chút hoa lệ này là thế nào đây!!!

“Buổi tối đến tháp thiên văn chờ ta.” Ansel nói xong liền đi vào phòng học, chỗ này không phải chỗ thích hợp để nói chuyện, huống chi hiệu trưởng hiện tại còn là một người tốt nghiệp từ Gryffindor.

Đi vào phòng học, Ansle liền nhìn thấy một con mèo cam sọc đen đang ngồi trên bục giảng, y nghiêng đầu cười, an an tĩnh tĩnh ngồi xuống bên cạnh Lucius chờ giờ học bắt đầu.

Sắp đến giờ bắt đầu tiết học mà bên Gryffindor chỉ mới đến thưa thớt vài người, trong khi Slytherin đã sớm đến đông đủ, vị trí cực kỳ rõ ràng, bên này là tiểu xà, bên kia là tiểu sư tử.

Đến giờ học rồi, mấy tiểu sư tử lúc này mới đến đông hơn, trong lúc vào còn không ngừng đùa giỡn, mới 11 tuổi, hiển nhiên vẫn chưa ai trải qua vỡ giọng, cho nên, tiếng ồn vọng lại từ bên Gryffindor phải nói là cực kỳ chói tai. Con mèo cam sọc đen trên bục giảng cuối cùng cũng chịu không nổi nữa mà biến thành giáo sư McGonagall, đối với cái đám tiểu sư tử kia rống lên : “Đều im lặng hết cho ta!”

Gryffindor bên kia liền nhanh chóng yên lặng lại, mấy đứa sôi nổi lúc đầu nhìn mặt giáo sư McGonagall cực kỳ tức giận liền không dám nói gì nữa, sợ giáo sư rống thêm một câu nữa.

Giáo sư McGonagall thở dài trong lòng, tuy rằng tiểu sư tử rất năng động hoạt bát, nhưng mà, bà vẫn thực sự hy vọng tiểu sư tử có thể giống mấy tiểu xà an an tĩnh tĩnh khi vào phòng học mà không phải nơi nơi đùa giỡn!!!

HẾT CHƯƠNG 12

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 11: Poor Tom


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên, Tsuki

-o0o-

Chương 11: Poor Tom

“Vâng……Phụ thân……” Lucius nặng nề cúi đầu, cậu bị y hạ gục trong vòng một chiêu, chỉ mới một chiêu y đã có thể dễ dàng vật cậu xuống đất, cái này mà truyền ra ngoài thì mất mặt cỡ nào chứ!!!

Abraxas cầm gương hai mặt trong tay, ngón tay cọ xát hoa văn được khắc hai bên viền “Thủ tịch năm nhất đấy là ai?” Là con cái nhà ai đánh bại Lucius?

“Cậu ta tên là Ansel……” Đáng chết Malfoy.

Abraxas siết chặt cái gương hai mặt trong tay mình, cảm giác quen thuộc hồi sáng lại được đào ra, ngữ khí nôn nóng hỏi con trai mình : “Lucius, con lập lại lần nữa, người đó tên gì!”

“Cậu ta tên là Ansel………” Lucius bị ngữ khí của phụ thân mình doạ sợ, nhìn biểu tình kinh hoảng của Abraxas, Ansel không lẽ là con riêng của phụ thân thiệt sao!!!

Abraxas bình tĩnh lại không để ý đến tia phức tạp trong mắt Lucius, tiếp tục hỏi : “Cậu ta họ gì?” Nhìn đắng đo trong mắt Lucius lại tiếp tục nói : “Lucius, không cần lừa phụ thân!”

Lucius có hơi do dự một chút khi nghe Abraxas hỏi Ansel họ gì, dù sao cậu cũng đã đáp ứng y không nói cho người khác biết y họ gì, mà cái người khác này cũng bao gồm phụ thân của cậu………..nhưng mà……….. Đột nhiên nghe được Abraxas gằn giọng, Lucius liền theo bản năng buột miệng nói: “Cậu ấy họ Malfoy!”

“Ansel Malfoy…….” Khiếp sợ, kinh hỉ, mấy biểu cảm đó trên mặt Abraxas trộn lẫn vào nhau, ma lực phát ra trong vô ý đem toàn bộ đồ đạc xung quanh nghiền thành bột phấn. Sau đó Abraxas mới bình tĩnh lại được “Anh ấy còn sống…….Anh ấy còn sống, thật sự là quá tốt……..”

Lucius nhìn phụ thân chưa bao giờ thất thố trước mặt, hiện giờ thấy Abraxas thành cái dạng này trong lòng cậu càng thêm chắc chắn cái suy nghĩ của mình: Ansel kia nhất định là con riêng của phụ thân !!

Tuy rằng cậu thật sự rất ghen tị với cái địa vị của tên con riêng Ansel này torng lòng phụ thân, nhưng cậu vẫn không nhịn được gọi: “Phụ thân ? Phụ thân?”

Abraxas bình tĩnh lại, nhàn nhạt nói với Lucius: “Nếu phát sinh chuyện gì thì dùng gương hai mặt gọi cho ta còn có, chiếu cố anh ấy một chút.”

Nói xong liền ngắt liên lạc.

Lucius phát ngốc nhìn cái gương hai mặt giờ đã tối thui lắc lắc đầu, lảo đảo đi ra khỏi phòng tắm sắc mặt phức tạp nhìn Ansel đang say giấc trên giường. Tên này, chắc chắn là con riêng của phụ thân…….

Abraxas vung tay lên, sử dụng một bùa khôi phục đem mấy cái bột phấn xung quanh khôi phục lại dáng vẻ ban đầu. Lại tuỳ tiện dùng một cái Accio triệu hoán một bức tranh.

“Anh ơi…….” Abraxas nhẹ nhàng vuốt ve người trên bức hoạ, nhìn kỹ một chút liền phát hiện người torng tranh chính là cái con người đang say giấc nồng trong ký túc xá Slytherin kia “Anh, em biết lúc đó anh không có chết mà, hiện tại còn có thể gặp lại anh lần nữa thật sự là quá tốt…….”

Lúc trước, sau khi Ino tốt nghiệp liền mời một hoạ sĩ đến vẽ lại bộ dạng của Ansel. Chỉ là, bức tranh này so với mấy bức tranh bình thường của Muggle chẳng khác gì nhau, sẽ không cử động, sẽ không nói, càng sẽ không kể chuyện xưa cho hắn để ru hắn ngủ, dỗ hắn vui vẻ.

Chỉ là hiện tại, khi Ansel xuất hiện hắn đột nhiên nao núng không dám bước đến. Không dám đi gặp y, trong lòng thật sự rất muốn gặp bất quá, hắn không hiểu tại sao hắn vẫn chần chừ không đi.

Lúc này lò sưởi một trận “đùng đùng” nghe thất tiếng vang Abraxas bố thí chút ánh mắt quay sang xem ai đến, chờ đến khi nhìn thấy người đến rồi lại quay mặt về tiếp tục ngắm bức tranh.

Riddle từ trong lò sưởi đi ra nhìn thấy Abraxas nhìn chằm chằm bức tranh trên tay không chớp mắt, cũng chả nhìn anh trong lòng hơi chút tức giận. Đi đến về phía Abraxas, lại nhìn thoáng qua bức tranh hắn đang nhìn không nỡ dời mắt, mày anh nhăn lại : Tóc bạch kim giống nhau, đôi mắt xanh xám giống nhau, trên người là đồng phục trước ngực còn có huy hiệu Slytherin, nhìn qua cũng mới mười bốn mười lăm. Trong trí nhớ của anh, hình như Malfoy không có bất kỳ thiếu niên nào nhiêu đó tuổi, hay là Abraxas có anh em trai nào.

“Abra, thật không nghĩ cậu ngoại trừ Lucius còn có một đứa con trai khác lớn như vậy.” Riddle tối tăm nhìn người trong bức tranh, hận không thể đem bức tranh này biến thành mấy mảnh nhỏ, bất quá lý trí đã kịp ngăn anh lại khỏi cái hành động điên rồ đó của mình.

Abraxas không để ý đứng dậy cất bức tranh, đến khi chuẩn bị xoay người lại bị một người nào đó đè lên tường. Abraxas nhăn mày, dùng hết toàn lực nhéo cánh tay của Riddle trên vai hắn “Buông tôi ra.”

“Không có khả năng.” Mắt Ridlde tràn ngập lửa giận, biểu tình bạo ngược nhìn chằm chằm Abraxas, đôi đồng tử màu đỏ loé lên sát khí “Abra, nói cho tôi biết, người đó là ai.”

Abraxas nhìn thẳng vào mắt Riddle, sát khí của anh làm cho anh ta giảm phân nửa tuấn mỹ, bất quá lại tăng thêm vài phần quyến rũ, ma lực mạnh mẽ chảy trong dòng máu Slytherin trong người anh ta. Hắn nguyện ý chung sống với Riddle hết quãng đời còn lại, huống hồ, bốn năm đó trong trường học cũng không phải là hắn làm bộ. Chỉ là, tiền đề là cái tên Riddle này không ngu xuẩn đến mức tự cắt linh hồn của mình, đem mình cắt miếng. Hắn biết tác hại của việc cắt linh hồn đó, bất quá, hắn không có nhu cầu nói cho Riddle. Hắn cho rằng làm người thì phải biết tự chịu trách nhiệm với hành vi ngu xuẩn của mình, hắn thích Riddle thật đó nhưng mà hắn không có trách nhiệm phải đi bảo hộ Riddle. Ngàn năm trước hắn sống một mình, vậy thì ngàn năm sau hắn cũng có thể sống một mình lần nữa. (cái chỗ tuấn mỹ ấy, mình tính dịch là đẹp trai, mà thấy ghi là sự đẹp trai thì hơi kỳ, cho nên mới để nguyên bản QT)

Trong lòng Abraxas bây giờ, hay là Ino trước kia cũng vậy, người duy nhất xứng đáng cho hắn bảo hộ chỉ luôn có một người, đó là Ansel.

Abraxas thoát khỏi kìm kẹp của Riddle tay phải bóp chặt cổ anh, nhàn nhạt nói: “Tôi cảnh cáo cậu, cậu không phải đối thủ của tôi, huống chi đấu tay đôi ở khoảng cách gần vẫn luôn là tôi dạy cho cậu.”

Riddle bực bội mình không thể kìm được Abraxas, hiện tại còn bị Abraxas kìm lại, quả thật là không phải cái hồi ức đáng nhớ gì. Riddle tận lực áp lửa giận trong lòng xuống, cố gắng bình tĩnh nói: “Abra, có thể nói cho tôi người đó là ai sao?”

Abraxas nới lỏng tay mình, nói: “Cậu vẫn chưa có tư cách biết, còn có, về đi.”

Riddle bị Abraxas cảnh cáo liền tức giận đi về phía lò sưởi, đến khi chuẩn bị rời đi liền nghe được giọng nói của Abraxas: “Không cần đi điều tra thân phận của anh ấy, bằng không, cậu không gánh được hậu quả đâu.”

Riddle siết chặt tay mình, ném bột Floo xuống, “Trang viên Voldemort!” Tối hôm nay anh đến trang viên Malfoy đúng là tìm ngược mà!!!

Abraxas thở dài, mặc kệ Riddle có nghe hay không nghe hắn chỉ nhắc nhở vậy thôi. Nếu Riddle vận dụng huyết thống của Slytherin trong người mình đi ra lệnh cho Hogwarts chú ý Ansel thì thể nào cũng bị phản phệ. Thử hỏi, với một người có huyết thống của Salazarr Slytherin trong người với một người chỉ có máu Slytherin thậm chí còn bị pha loãng thì Hogwarts sẽ nghe ai?

Đến tên ngốc còn biết Hogwarts sẽ chọn ai………Huống chi, hơi thở của Ansal làm cho Hogwarts không tự giác thân cận.

Abraxas không thèm nghĩ đến Riddle nữa, mới sực nhớ, hiện tại không có giáo sư Salazar, vậy thì anh trai liền thuộc về một mình hắn phải không? Và thế là, Abraxas sung sướng đi vào phòng ngủ, đi ngủ.

Chỉ là………cái suy nghĩ này của hắn………hình như xuất hiện hơi sớm……

P/S: Thật ra trong truyện này mình thích Lucius cực luôn ý, cực kỳ tội, mình sẽ spoil cho mọi người một chút, không thích thì đừng đọc dòng này, Ansel sau này sẽ làm thủ tịch nhà, mà mấy công việc của thủ tịch toàn là do Lucius làm, tội cực làm riếc mà quen luôn ý. Còn nữa, mình nhớ là Lucius sau này có gặp ai nữa ấy mà cũng nghĩ người đó là con riêng, nói thật mình đọc truyện này mình thần tượng Lucius thiệt, ai cũng có thể nghĩ là con riêng được. Mình sẽ post 10 chương truyện này, sau đó sẽ đến 10 chương Huyết thống chiến tran, mọi người chú ý nhé. À còn nữa, cái tựa đề ấy, bên QT nó ghi là bi thúc Tom, xong mình lại dùng Google dịch, thế là nó dịch ra Sad Tom, mình thấy vui cho nên mình chuyển luôn thành Poor Tom. Công nhận tội V đại vl, sau này mọi người còn thấy ổng tội hơn nữa cơ, mà chuyện sau này để sau này tính.

HẾT CHƯƠNG 11

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 10 : Tương Ớt Thần Kỳ


-o0o-

EDITOR : PARK HOONWOO

SỬA LỖI VÀ BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

Sau khi sự kiện Halloween qua đi một khoảng thời gian, hôm đó, Hedwig lại mang đến cho Harry một lá thư mới, là Ron viết ——— bởi vì một vài nguyên nhân, Ron đời này ‘không thân’ với Harry ——- nói Harry gọi cả Draco và Moni đến hồ đen vào khuya nay.

“Tớ mà bị trừ điểm, tớ sẽ lột da tên Weasley đó!” Đêm khuya, hành lang lâu đài, Draco hơi hơi khom lưng, cẩn thận đi đến.

“Cậu không cần lo lắng chuyện này, hôm nay Snape trực, thầy ấy sẽ không làm gì khác ngoại trừ cấm túc cậu đâu.” Harry hơi dán vào tường, nhón chân di chuyển.

“Hai người, câm miệng lại.” Moni gầm nhẹ, sau khi ra khỏi lâu đài lập tức phóng đến hồ Đen.

Hồ Đen ban đêm nhìn rất khủng bố, đặc biệt là còn vào một ngày đầy mây như hôm nay. Ron khoát áo choàng che khuất toàn thân đứng bên cạnh hồ đen.

“Ron?” Harry cẩn thận hỏi.

“Harry.” Thanh âm của Ron truyền ra từ trong áo choàng, nhưng cậu ấy vẫn không bỏ mũ xuống.

“Weasley, cậu mặc như vậy làm gì?” Draco ngầm siết chặt đũa phép.

“Đừng quá kích động, tớ thật sự là Ron, chỉ là hiện tại………..”  Ron gỡ mũ áo choàng xuống, lộ ra mái tóc đỏ và cái lỗ tai vây cá, hai bên sườn mặt còn có vảy nhỏ màu lam “…………Không quá thích hợp bị người khác nhìn thấy.”      

“………..Đây là thức tỉnh rồi!?” Harry dị thường kích động “Làm sao làm được vậy!”

“Không phải thức tỉnh, nói là hồi phục thì đúng hơn…….:” Ron lắc đầu, vảy và lỗ tai trên mặt dần khôi phục nguyên trạng “………Lại còn không quá ổn định.”

“Khôi phục?”

“Còn nhớ rõ lần trước cậu hỏi tớ sao lại vào Ravenclaw chứ? Khi phân nhà nón phân loại nói với tớ…….”

————–Hồi ức —————–

“A, một Weasley kỳ quái……….” Nón phân lại chậm rì rì nói. “Con muốn đến Ravenclaw không?”

“Cái gì?” Ron cảm thấy mình nghe nhầm rồi, cậu tin chắc rằng mình không có cái tính cách của Ravenclaw đâu.

“Rất lâu rồi, lâu đến mức ta không còn nhớ rõ là bao lâu nữa, cuối cùng cũng chờ được một Weasley thích hợp…….” Không chờ Ron mở miệng, nón phân loại lại nói tiếp “………..Năm đó, tổ tiên của con định ra một cái ước định với Roy, Weasley hỗ trợ xây dựng Hogwarts, Roy bảo quản giúp Weasley một thứ. Khi một Weasley phản tổ thành công, như vậy Ravenclaw hoan nghênh con.”

“Thứ gì?”

“Cái này ta cũng không biết, dù sao ta chỉ có trách nhiệm phân loại mà thôi. Nhưng………..” Nón phân loại cười quái dị “Ta đoán nó có liên quan đến nơi kỳ quái của con.”

“…………..Cái thứ đó ở đâu?”

“Ta không biết……..” Nón phân loại cố ý dừng lại “Chỉ cần con nghe theo lời của tổ tiên của con, chắc chắn con sẽ tìm được.”

“………….Vậy Ravenclaw.” Sau khi cậu tìm được cái đó là cái gì rồi chắc chắn cậu sẽ tự tay xé nát cái nón này.

“Nhớ kỹ, trước khi tìm được nó thì tất cả đều là bí mật………….Ravenclaw!” Ron đen mặt đi về phía Ravenclaw.

Tối khai giảng, phòng sinh hoạt chung Ravenclaw………..

“Vách tường không có, sofa không có, pho tượng không có, sàn nhà không có……” Ron quỳ rạp trên đất, thậm chí ngay cả vết nứt trên tường cũng không tha.

Ngày tuyển chọn thành viên đội Quidditch của Ravenclaw………….

“Phòng nghỉ của huynh trưởng, phòng tắm công cộng, phòng ngủ của nam…….” Ron bò từ trong bồn tắm bò ra, vì chưa đến giờ, cho nên trong bồn tắm cũng không có nước. “Tất cả đều không có! Hiện tại chỉ còn…….”

“…………. Phòng ngủ của nữ sinh.” Ron đứng ở hành lang vào ký túc xá nữ, “Mình bắt đầu nhớ áo choàng tàng hình của Harry rồi, hy vọng sẽ không có người nghĩ mình bị biến thái.”

Tiết lịch sử phép thuật………..

“Ron đâu?” Ravenclaw nào đó.

“Không biết.” Một Ravenclaw khác trả lời.

Lúc này, cửa phòng sinh hoạt chung của Ravenclaw———–

“Ngươi thật sự không biết sao?” Ron dùng đũa phép chỉ vào bức tượng chim ưng gác cửa.

“……..Nhóc con, ta đã giúp ngươi che dấu chuyện ngươi xông vào ký túc xá nữ, cho nên, không cần đến phiền ta!” Đầu chim đong đưa trái phải, ý đồ né đũa phép của Ron. “Ta chỉ là một người trông cửa, thậm chí ta còn không phải người!”

“Tại vì ngươi là người trông cửa cho nên…..” Ron lấy đũa phép chọc thẳng vào miệng chim ưng hỏi “Nói cho ta biết cái đó giấu ở chỗ nào!”

“……….Ta không thể nói cho ngươi vị trí cụ thể, ngươi phải tự biết chứ, ngươi là Weasley mà!” Đầu chim ưng cẩn thận nói : “Ta chỉ có thể nói nhiêu đó, cất đũa phép của ngươi ngay!”

“Cảm ơn.” Biết không thể hỏi nhiều, Ron cất đũa phép, cười cảm ơn.

“Đúng rồi, nếu có gì thắc mắc ta sẽ lại đến tìm ngươi.” Đầu chim ưng gác cửa có xúc động muốn về hưu, đáng tiếc nó chỉ có thể nằm mơ.

————–Hồi ức kết thúc—————-

“Đại khái chính là như vậy, tớ tìm khắp Ravenclaw mới tìm được cửa vào.” Ron có chút xấu hổ gãi gãi đầu, dù sao trộm chui vào phòng ngủ của nữ sinh cũng không phải chuyện gì tốt.

“Rốt cuộc là cái gì?” Harry vẫn quan tâm đến vấn đề sức chiến đấu như cũ, nếu như cái đó hữu dụng, vậy thì y cũng không cần lo đến mức không ngủ được nữa.

“Không biết.” Ron dứt khoát.

“Ha?” Ba người cùng nhau cười ra tiếng, cậu đây là lấy bọn tớ làm trò cười sao?!

“Tớ sau khi hồi phục sức mạnh mới tìm được cửa vào, bây giờ ngay cả cửa đầu tiên tớ cũng không qua được!” Ron cũng cực kỳ buồn bực, cậu vừa mới mở cửa vào ra đã bị đánh bay ra ngoài, cửa thứ nhất tròn méo ra sao cậu còn không biết. “Sau khi tỉnh lại tớ đã đi tìm con ưng kia ngay lập tức, nó nói có thí luyện!”

“Vậy cậu làm sao khôi phục?” Vừa nhắc đến vấn đề này mặt Ron đã xụ xuống, ấp a ấp úng không nói gì.

“Weasley, bây giờ không phải lúc sĩ diện.” Draco không kiên nhẫn, nhiều năm như vậy rồi, cậu vẫn không thích người nhà Weasley.

“………..Dùng sai dược.” Cậu lúc đó vào phòng ngủ nữ sinh xong bị té cầu thang, trên đầu có vết cắt, mọi người trong phòng đưa cho cậu một chai thuốc tiên, là tương ớt phiên bản cải tiến, sau khi bôi vào miệng vết thương cậu bị kích thích quá mức, cho nên thức tỉnh. Không hổ là Ravenclaw, tương ớt mà xài như độc dược. May mắn một phòng của Ravenclaw chỉ có hai người, Ron dùng Obliviate giải quyết bạn cùng phòng.

“……..” Harry trầm mặc, sau đó nắm tay Ron “Cậu còn tương ớt không?”

“………” Cậu điên rồi phải không! Cậu có bao giờ nghĩ là không phải do tương ớt không!

“Khụ, Harry, chắc là không phải do tương ớt.” Cho dù Draco đang rất sốt ruột cũng không có nhu cầu bôi tương ớt lên miệng vết thương.

“……….” Moni cảm thấy cậu nên đập cho Harry một cái, cho cậu ấy tỉnh đã.

HẾT CHƯƠNG 10

 

 

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 9 : Halloween an ổn


-o0o-

EDITOR : PARK HOONWOO

SỬA LỖI VÀ BETA : PARK HOONWOO

              -o0o-             

Thứ bảy, sau khi Moni rửa sạch khoai tây nghiền trên mặt mình xong lập tức bị bọn Harry kéo đến cái chòi nhỏ của Hagrid.

Hagrid có nhờ Hedwig gửi cho Harry tờ giấy, vốn dĩ là chiều thứ sáu, nhưng vì chuyện ngoài ý muốn của Moni mà dời lại thành sáng thứ bảy.

“Xin chào mấy đứa.” Hagrid đuổi Fang đi, lấy ấm nước châm trà cho bọn nhỏ, ngoài ra còn có bánh đá.

“Xin chào, bác Hagrid.” Bởi vì kinh nghiệm xương máu kiếp trước, Harry không có hề đụng vào mấy cái bánh đá đó, vui sướng nhìn Moni cắn một cái mém gãy răng. “Con xin lỗi, bác Hagrid, lẽ ra chiều hôm qua bọn con phải đến, nhưng Moni lại xảy ra vài chuyện ngoài ý muốn ở tiết độc dược.”

“Không sao, trường học thế nào?” Hagrid phất tay tỏ vẻ hoàn toàn không thèm để ý.

“Dạ, khá tốt………..” Y vừa uống trà vừa đem mấy chuyện trong Hogwarts kể lại cho Hagrid.

“Thật ra lần này ta gọi con đến là muốn đưa cái này cho con.” Hagrid lấy ra một quyển Album. “Ta nghĩ là con sẽ muốn biết vài chuyện ngày xưa của ba mẹ mình.”

“Con rất vui lòng!” Harry nghe Hagrid kể về ba mẹ của y, mãi cho đến giờ ăn trưa mới trở lại lâu đài.

Bởi vì đời này Ron không vào Gryffindor, cho nên cũng không có quyết đấu lúc nửa đêm với Draco, cuộc sống học đường của bọn họ cứ an an ổn ổn mà trôi đến trước Halloween một ngày.

Hàng ngàn con dơi treo lủng lẳng trên trần và tường, trong khi hàng ngàn con khác sà xuống các dãy bàn như những đám mây đen nghịt, làm cho những ngọn nến thắp trong ruột những trái bí ngô chập chờn và tắt ngấm. Đồ ăn đột ngột hiện ra trên những chiếc dĩa vàng, y như trong bữa tiệc khai giảng hồi đầu năm học vậy. Harry bực bội hận không thể không che lỗ tai mình lại được.

“Potter, anh không hiểu vì sao em lại không đồng ý tham gia đội Quidditch?” Oliver Wood đi bên cạnh Harry niệm chú. “Em bay rất tuyệt, tại sao em lại muốn từ chối đề nghị của giáo sư McGonagall chứ?”

Tiết bay Neville vẫn té từ trên trời xuống như cũ và Harry là người xách chổi cứu, cái màn đó của y cũng bị giáo sư McGonagall thấy, nhưng lần này Harry đã từ chối đề nghị tham gia đội Quidditch khi mới năm nhất của giáo sư McGonagall.

Đời trước của y đã khá khốn khổ vì Quidditch, năm đầu bị trái Bludge đuổi, năm thứ hai mất một cánh tay, năm thứ ba gặp giám ngục làm y mém nữa ngã chết, tóm lại, chẳng có chuyện gì tốt.

“Em không thích cưỡi chổi.” Mỗi lần cưỡi là lại xui xẻo.

“Em rất có thiên phú, huống hồ anh nghe giáo sư McGonagall nói ba của em ngày xưa là tầm thủ của Gryffindor!”

“Nhưng em thật sự không thích cưỡi chổi! Anh không thấy cái đó là dùng để quét nhà sao?” Năm đó bọn họ đào vong đến muggle giới, sau khi nhìn thấy bọn họ dùng chổi làm gì, từ đó về sau, Draco-mắc-bệnh-sạch-sẽ-Malfoy sống chết không leo lên chổi nữa.

“Được rồi, mong em có thể suy nghĩ một chút, năm thứ hai vẫn có thể tham gia đội Quidditch.” Wood vẫn chưa hết hy vọng, bất quá anh cũng không có biện pháp lôi kéo Harry tham gia.

“Harry, đàn anh Wood vẫn còn kiên trì sao?” Hermione thấy Wood rời đi từ bên cạnh Harry thì đi lại hỏi.

“Uhm, ảnh muốn tớ tham gia Quidditch, nhưng bỏ cuộc rồi.” Có chết y cũng không cưỡi chổi nữa!

“Trên thực tế, tớ vẫn luôn muốn biết tại sao phù thuỷ lại muốn tạo hình dụng cụ bay là hình chổi?” Hermione không thể lý giải lắc đầu.

“Tớ cũng không biết.” Không nói gì nữa, Hary dùng tốc độ cực kỳ nhanh ăn đồ ăn trên bàn.

“Harry! Cậu rất đói sao?” Tốc độ cậu ăn gần bằng Moni nhịn đói một ngày rồi!

“Ừm, rất đói!” Nếu không ăn nhanh chắc nhịn đói qua đêm nay mất.

“Tướng ăn của cậu rất là…….” Quá hoang dã. Hermione bất động thanh sắc nhích sang bên cạnh một chút, phát hiện Moni cũng đang càn quét giống vậy.

“Moni, cậu không ăn sao?” Nuốt xuống ngụm bánh có nhân cuối cùng, Harry phát hiện Moni ngay cả miếng bánh bí đỏ đầu tiên cũng chưa ăn xong.

“Không, tư thế ăn uống của cậu làm tớ mất hứng, chờ cậu ăn xong là được rồi.” Moni vẫn mặt than như thường, nhưng nó khôn ngăn cản Harry nhìn ra biểu cảm khinh bỉ của cậu ta.

“…………Được rồi, hy vọng tối nay cậu sẽ không đói.” A, hãy nhìn đi, ngay cả Draco suốt ngày cứ quý tộc cũng ăn nhanh hơn rồi kìa, cậu còn rảnh để mà ở đó ghét bỏ tớ.

Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên Quirrell vọt vào, chạy đến bên cạnh Dumbledore kinh hoảng nói “ Quỷ… Quỷ khổng lồ… sổng hầm ngục… tôi nghĩ ngài nên biết…” Sau đó ngất xỉu.

Địa sảnh đường tức khắc rối như canh hẹ. Dumbledore không thể nào không dùng đũa phép phát ra một tiếng ầm lớn, mọi người mới yên tĩnh lại.

“Huynh trưởng!” Cụ trầm ổn nói “Lập tức mang học sinh nhà mình về ký túc xá!”

“Oa, quỷ khổng lồ a~” Harry nhỏ giọng lẩm bẩm bên tai Moni “Buổi tối thể nào cũng đói á ~ a!”

Moni vô cảm đi đằng trước, mà trên giày Harry có thể dễ dàng nhìn thấy một cái dấu giày.

Bởi vì không có Ron chọc cho Hermione khóc, tự nhiên Harry cũng không gặp được quỷ khổng lồ, cho nên lần đầu tiên, Harry an ổn mà vượt qua Halloween.

HẾT CHƯƠNG 9

 

 

Design a site like this with WordPress.com
Get started