-o0o-
EDITOR : PARK HOONWOO
SỬA LỖI VÀ BETA : PARK HOONWOO
-o0o-
“Chỉ là nút áo!” Cậu ta giơ cái ống tay áo còn nút lên trước mặt Snape “Thật sự chỉ là một cái nút tay áo bị rớt thôi, giáo sư!”
Nó thật sự chỉ là một cái nút áo mà thôi, hình tròn, màu vàng, ở giữa còn được đính viên ngọc màu lục, nhưng mà nếu nó chỉ là một cái nút áo bình thường vậy tại sao mấy học sinh bị độc dược của cậu ta văng trúng đều có phản ứng trúng độc.
“Ừm?” Nhìn kỹ một chút, hình như viên ngọc đó sai sai, tại sao nó lại có vết nứt ở giữa “Cái này giống như……… trò mua ở đâu?”
“Lúc trước cửa hàng Phù thuỷ phong nhã mới nhập về một ít ngọc màu lục mới, bởi vì tương đối nhỏ và có kết cấu đặc biệt cho nên tất cả đều được làm thành nút áo.” Trang phục của quý tộc lúc nào cũng phải có hoa văn cân não, của nam đơn giản hơn so với nữ. “Bởi vì không nhiều, cho nên chỉ mua được một cặp.”
“Tớ nhớ rồi, tớ cũng có một cặp giống như vậy.” Lúc đó là do ba cậu đi đặt lễ phục vô tình thấy cho nên quyết định mua, người bán cũng do nể mặt Malfoy nên mới làm một cặp mới.
“Draco, ta nghĩ ta cần nói chuyện lại với ba của trò………Chuyện hắn ta dám để cho con trai mình mang hai viên lục sương thạch chạy đến chạy lui!” ( tác giả tự chế )
“Lục sương thạch!?” Zabini sợ hãi, cái thứ đó có độc á!
“Xem ra sau này bọn mi nên nhét cỏ Mandela vào trong đầu trước khi theo đuổi mấy thứ phiên bản giới hạn đó, ít nhất não của chúng lớn hơn não của bọn mi! Cái này ta cầm đi, hẳn trò không có ý kiến.” Zabini cuống quít gật đầu. Snape vừa cầm được nút áo đã chạy nhanh về văn phòng nghiên cứu thuốc giải độc.
“……….” Draco quyết định sẽ viết thư nói ba mình khởi tố cái cửa hàng Phù thuỷ phong nhã đó, nhân tiện đóng gói cặp nút áo đưa luôn cho giáo sư Snape, để hai cái viên lục sương thạch đó phát huy đúng tác dụng của nó ———– làm tài liệu độc dược.
Không thể không nói, cái tiết độc dược hôm nay rất kích thích, ít nhất đối với Moni là thế, cậu bị độc dược của Zabini đổ thẳng lên người, đang nằm trên giường bệnh kêu rên, bên cạnh là Harry-thiếu-đạo-đức-đang-gặm-bánh-mì-Potter.
“Không thể, Moni.” Harry làm lơ ánh nhìn chằm chằm vào cái bánh mì trên tay y của Moni “Ngày mai giáo sư Snape sẽ mang thuốc giải độc đến cho cậu, trước đó, cậu không được ăn bất cứ cái gì, để phòng ngừa việc phát sinh ngoài ý muốn ~”
“………..” Nếu không có cái đoạn ngân đó thì tớ sẽ thật sự tin là cậu chỉ muốn tốt cho tớ…………đồ chết toi, tớ sắp chết đói rồi!
“Cruise, tớ nghe nói cậu xảy ra chuyện, tớ đến xem thảm trạng của cậu đây.” Ravenclaw tóc đỏ sung sướng khi người khác gặp họa xốc màng che giường của Moni lên “Ể, chưa chết sao ~”
“Ron?” Bởi vì mấy ngày nay ngủ không ngon, đầu óc cứ ong ong, thiếu chút nữa đã quên luôn chuyện của Ron.
“Ý, Harry ~” Một cái ôm đến từ anh em tốt suýt nữa làm Harry chết vì nghẹt thở.
“Khụ khụ!” Harry cố gắng lấy lại nhịp thở và nhích ra xa khỏi Ron tận ba mét “Cậu ở Ravenclaw cũng vầy?”
“Đương nhiên không phải, đó là chỗ của mấy người văn minh, làm sao lại có thể sử dụng mấy phương thức chuyên dụng khi gặp cậu được.” Ron vô tội nói.
“…………Ai ghẹo cậu!” Harry phát hiện Ron cậu ấy đang có dấu hiệu bùng nổ từ khi bước vào đây.
“Ha hả, ai? ………..” Xoát một chút, Ron rút đũa phép ra chỉ thẳng vào mũi Harry “Cái này quen không~”
“Ừ…………. Đũa phép gỗ sồi xanh?!” Cái này không phải đũa phép cũ của y sao?
“Tớ vừa mới bước vào cửa hàng đũa phép thì nó đã bay đến và phang thẳng vào trán tớ!” Đời trước, cậu đến tận năm hai vẫn còn xài cây đũa phép cũ của Charlie, đời này có chút bất ngờ, không ngờ ba mẹ cậu lại dẫn cậu đi mua đũa phép mới, thậm chí cậu vừa với thấy rõ cây đũa phép nào đã đập vào trán mình thì ba mẹ đã trả tiền rồi! Cậu lúc đó cứ như là nuốt phải dược mọc xương của Snape vậy!
Cậu vẫn rất tò mò, không biết ba mẹ có tiền mua đũa phép mới ở đâu!?
“Hắn xì!” Mẹ Molly ở nhà lau lau mũi “Ai nhắc mình nhỉ?” Sau đó lại vui vẻ mở quỹ đen của ba Arthur ra “Tuyệt, ba Galleons nữa! Tích mấy tháng nửa là đủ mua đồ dùng học tập cho Ginny rồi~”
“Ron, đừng kích động như vậy mà…….” Harry ấn ấn tay “Rốt cuộc cậu không thể xác định ‘nguyền rủa Halloween’ đến từ đũa phép gỗ sồi xanh chứ.” Đời trước chỉ cần là Halloween thì y không có năm nào yên thân, cho dù Chúa Tể Hắc Ám chết, hay trước khi vũ xà xuất hiện cũng vậy, y vẫn cứ luôn bị thần sáng gọi tiếp viện.
“Sau khi đũa phép của cậu gãy, mỗi lần đến Halloween ấy đừng nói vũ xà, đến một con rắn còn không xuất hiện!” Nghĩ đến mấy chuyện mà tương lai mình có thể phải hứng chịu là Ron đã muốn bẻ gãy đũa phép của mình ngay và luôn rồi, nhưng nhiều khi ước mơ chỉ là mơ ước.
“……………..Nếu đũa phép gỗ sồi xanh nhận cậu, vậy sử dụng nó cho tốt vào.” Không đúng, y không muốn hỏi cái này! “Thiếu chút nữa bị cậu lừa gạt cho qua chuyện, sao cậu vào được Ravenclaw hay vậy?”
“…………Hiện tại tớ không nói được, chờ thêm một khoảng thời gian nữa đi.”
“Bùa trung tín sao?” Sắc mặt Harry không tốt lắm, bởi vì có quá nhiều người vì nó mà gặp không ít rắc rối.
“Cùng loại, yên tâm đi, là chuyện tốt, không có gì nguy hiểm, chỉ là……… Hơi phiền một chút.”
“Được rồi, cậu cẩn thận.” Nếu Ron không muốn nói vậy thì y cũng đừng hỏi làm gì.
Ơ kìa, hai người cậu một câu, tớ một câu như vậy không nghĩ đến cảm nhận của Moni-sắp-chết-vì-đói-Cruise sao ~
Ban đêm, Snape cuối cùng cũng nấu xong thuốc giải, Moni uống xong lập tức cảm thấy mình thật may mắn khi nghe lời Snape không ăn cái gì, bằng không nhất định sẽ giống như bạn giường bên, ói ra mật xanh mật vàng.
Cái hương vị này thật sự là………..kinh khủng hơn cả tất thối một năm hay mùi hôi bùn lầy, sẽ chẳng ai tranh vị trí hạng nhất gây ác mộng với phù thuỷ của nó đâu!
Đời trước cậu cũng uống qua không ít độc dược, mùi vị có kỳ quái cỡ nào cũng không có cái mùi này! Moni nắm thành giường nôn khan —— độc dược vừa vào đến dạ dày đã được tiêu hoá hết —— cậu thề là từ nay về sau cậu sẽ không bao giờ ghét bỏ hương vị độc dược của Draco nữa, so nó với độc dược của Snape thì nó chỉ là nước trái cây mà thôi!
Bản thân không ăn gì, thế nhưng nôn khan gần cả đêm, sáng hôm sau, Moni giống như bị ma đói nhập, đồ ăn trong bán kính một mét đều bị cậu quét sạch, ngay cả rau hay cà chua cũng không chừa.
“Moni, cậu ăn nhiều quá rồi!” Hermione cao giọng nói, đè bàn tay đang muốn lấy bánh của Moni “Lát nữa cậu còn phải uống độc dược đấy!”
“Á! Khụ khụ!” Vừa nghe đến độc dược là cậu lại nhớ đến tối hôm qua, thế là mắc nghẹn.
“Ăn từ từ!” Hermione đưa nước bí đỏ cho Moni. Cô cảm thấy mình càng ngày càng giống má.
“Hô ~ không cần nhắc độc dược với tớ!” Nhớ đến cái hương vị độc dược đó, Moni hết hứng ăn ngay lập tức “Cái vị đó thật sự rất buồn ói!”
“Gryffindor trừ hai điểm vì không tôn trọng thành quả lao động của giáo sư. Gryffindor trừ một điểm, bởi vì chửi bới giáo sư.” Snape bỗng nhiên đi ngang qua sau lưng Moni, thuận tiện mang thêm mấy viên đá quý của Gryffindor theo mình.
“Giáo sư Snape!” Hermione tạt nguyên ly nước bí đỏ trên tay vào mặt Moni vì bất ngờ.
“Gryffindor trừ thêm một điểm, vì tập kích đồng học.” Một viên đá quý của Gryffindor đi theo giáo sư Snape không quan tâm mà đi lên bàn giáo viên, bỏ lại Hermione như tận thế đến nơi phía sau.
“Đừng lo lắng, bốn điểm mà thôi, cậu có thể kiếm về nhanh mà.” Moni lau mặt, không thèm để ý lắm chuyện mình bị trừ điểm.
“Tớ thế nhưng lại bị giáo sư trừ điểm!…………” Hermione nhìn Moni đã bắt đầu chiến đấu trở lại với đồ ăn, nhấn đầu cậu xuống bàn “Đều tại cậu!”
PS : Mình sợ Mione rồi, ghê quá.
HẾT CHƯƠNG 8
