EDITOR: Park Hoonwoo
BETA: Đào Nhiên
-o0o-
Chương 5: Cho Nên, Cậu Có Thể Thử Suy Xét Tôi Một Chút
Potter đẩy mắt kính sau đó nhún vai.
“Giống cậu nói, chỉ cần bận rộn chút nữa thôi.”
Draco tự nhiên cảm thấy rất bất an cho dù mọi chuyện đang đi đúng hướng mong muốn của anh, nhưng anh vẫn cảm thấy có chút bất mãn.
“Đây là ân điển của cứu thế chủ sao?” Draco dùng giọng điệu cổ quái hỏi, nhưng mà trên mặt tên Potter đó lại chẳng có biểu cảm gì, chỉ xoa đầu của Scorpius một chút.
“Con trai của cậu rất đáng yêu mà? Phải không, Malfoy?”
Đúng vậy, Scorpius tất nhiên rất đáng yêu. Draco nằm trên giường nghĩ, nhưng, anh nhìn trần nhà, trong lòng có chút không cam tâm.
Mấy ngày sau, Potter nói với Draco rằng anh được cho phép ra ngoài một ngày để lo chuyện nhập học của Scorpius.
“Tôi đi cùng hai người, Malfoy, đây là vì an toàn của cả hai người.”
Draco nhìn thoáng qua Potter, sau đó lại nhìn hai cánh tay khoanh lại của hắn, sau đó lại giống như vì chính mình giảm bớt chút nguy cơ bị Malfoy trào phúng mà mở miệng giải thích.
“Được rồi, Potter.” Draco nói, anh mang theo tất cả những gì Scorpius cần, bao gồm hồ sơ từ lớn đến nhỏ, cùng với điểm tâm và nước phòng ngừa trường hợp thằng bé đói bụng.
“Chỗ đó không đến mức ngay cả trà cũng không có.” Potter nhắc nhở, Draco chỉ nhàn nhạt nói.
“Scorpius là con trai của tôi, Potter.”
Nam nhân tóc đen ngẩn người, sau đó mới phản ứng lại, hắn há miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại ngậm trở lại vì bị Draco châm chọc.
“Đừng nhìn tôi như một kẻ ngốc, Potter, cậu phải biết rằng, Malfoy luôn dùng thứ tốt nhất, nước uống của Scorpius cũng phải là thứ tốt nhất. Tôi không nghĩ là mấy quỷ nghèo trong bộ giáo dục có thể suy xét đến điều này dù chỉ một chút.”
Potter vẫn không nói gì, Draco kỳ lạ nhìn hắn, sau đó bế Scorpius hướng đến lò sưởi.
Ôi! Cái thứ người có đặc quyền chết tiệt, lò sưởi của tên Potter này thế mà lại thông trực tiếp đến văn phòng của bộ giáo dục, Malfoy bất mãn oán giận, hoàn toàn quên mất Malfoy ngày xưa cũng là mấy người có đặc quyền như vậy.
Bộ trưởng bộ giáo dục là một lão nhân, có Merlin mới biết tại sao cái lão gia hỏa này lại giống Dumbledore như vậy, có lẽ ông ta là huynh đệ thất lạc nhiều năm của Dumbledore? Draco nghĩ thầm.
“Chúc cậu một ngày tốt lành, Malfoy tiên sinh, thật vinh hạnh khi có thể nhìn thấy Malfoy một lần nữa, ngài và con trai ngài rất giống nhau, thằng bé rất đáng yêu.” Khi Potter còn đang giữ Scorpius ở bên ngoài, ông ta đã lên tiếng.
Draco quyết định thu hồi cái suy nghĩ hai người là anh em thất lạc, so với cái lão già này, anh cảm thấy Dumbledore còn đáng yêu hơn nhiều lắm.
“Như ngài có thể thấy, Marson tiên sinh, tôi đến đây vì vấn đề đi học con trai của tôi Scorpius Malfoy, đây là hồ sơ của nó.” Draco bình tĩnh nói, cũng như đầy một mớ hồ sơ qua.
Marson vẫn chưa xem mớ hồ sơ Draco đẩy tới, chỉ mỉm cười như cũ: “Tuy tôi rất muốn xem hồ sơ của tiểu Malfoy, nhưng Malfoy tiên sinh, trước đó, tôi cần một lá thư đồng ý của cả ba và mẹ của đứa nhỏ.”
Draco nháy mắt trầm mặc xuống, anh mím môi nói: “Tôi tưởng ngài hẳn biết, tiên sinh, hôn ước của tôi và tiểu thư Greengrass đã sớm giải trừ.”
“Nhưng mà, Malfoy tiên sinh, ngài nên biết rằng, để bảo vệ quyền lợi của mỗi phù thuỷ nhỏ, chúng tôi lúc nào cũng cần cả ba và mẹ đứa trẻ đó đồng ý.”
Draco cảm thấy có chút bực bội, cuộc hôn nhân giữa anh và Greengrass vốn xuất phát là do cả hai đều có nhu cầu, Astoria thậm chí còn chẳng quan tâm đến con trai mình chút nào, bây giờ không biết cô ta với người yêu mới đang ở cái chỗ nào rồi ấy chứ.
Nhìn sắc mặt tối tăm của Draco, Marson tiên sinh chớp chớp mắt, sau đó lại nói: “Tôi nghĩ ngài gặp chút rắc rối ở chỗ này, phải không Malfoy tiên sinh.”
“Đúng vậy.” Draco lãnh đạm nói, mỗi lần đề cập đến nữ nhân đó đều khiến anh không thoải mái, Draco chưa bao giờ có quá nhiều chờ mong đối với vợ của mình, nhưng điều này không có ý nghĩa là việc anh cũng có thể bỏ qua chuyện cô ta chẳng có chút quan tâm với con trai mình chút nào. Malfoy có lẽ không phải hạng người tốt lành gì, nhưng bọn anh thật lòng yêu thương người nhà.
“Tôi có ý kiến, Malfoy tiên sinh.” Marson mỉm cười nói.
“Có lẽ ngài nên tìm một bạn lữ mới cũng như bắt đầu một cuộc hôn nhân mới, ngài biết đó, chỉ cần có sự đồng ý từ song thân là tiểu Malfoy tiên sinh có thể nhập học được.”
Một bạn lữ mới? Draco ngẩn người, sau khi kết thúc hôn nhân với Astoria, Draco anh chưa bao giờ có cái ý tưởng này. Đối với anh, hôn nhân chẳng có cái gì tốt đẹp, với lại anh không tin mình có thể tìm được một người thật tình yêu thương mình để bước vào nấm mồ hôn nhân chung với mình, cho nên, kết luận lại là vì tất cả những lý do đó, Draco vẫn chưa nghĩ đến việc mình cần tìm bạn lữ mới.
Nhưng mà, bây giờ chỉ cần một cuộc hôn nhân như thế diễn ra thì Scorpius sẽ có cơ hội được đi học ở thế giới phép thuật.
Khi Draco đang dùng phương thức điển hình của Malfoy để suy nghĩ thì giọng nói của Marson lại vang lên cắt đứt mạch suy nghĩ của anh.
“Hơn nữa, suy xét đến vài sai lầm nhỏ mà gia tộc ngài phạm đến trong chiến tranh, tôi nghĩ là người bạn lữ này của ngài cần phải đủ điều kiện để có thể cho con trai của ngài cơ hội này.”
Phải đủ điều kiện?
Đầu Draco bị cưỡng ép nhét vào mấy chữ đó, cùng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên, sau khi Marson tiên sinh cho phép người gõ cửa liền đẩy cửa vào, là Potter đang bế Scorpius.
“Tôi muốn hỏi mọi người bàn luận đến đâu rồi.”
Potter vừa nói vừa chỉnh lại tư thế nằm của Scorpius trên tay mình, làm thằng bé cảm thấy thoải mái hơn một chút, mà Draco lần đầu tiên thừa nhận thể lực của mình yếu kém hơn Potter khá nhiều, bởi vì anh không thể nhẹ nhàng mà bế Scorpius như thế.
“A, có vài vấn đề nhỏ, Potter tiên sinh, mời sang bên này ngồi.” Marson mỉm cười nói.
“Chuyện gì?” Potter nhíu mày, ngồi bên cạnh Draco, còn Scorpius trên tay hắn cũng chớp chớp mắt nhìn daddy mình, nó đang cố gắng yên lạnh và ngoan ngoãn.
“Không có gì.”
Potter nhìn anh một cái, sau đó nhíu mi nhìn anh em thất lạc nhiều năm của Dumbledore Marson tiên sinh, hỏi : “Tiên sinh, có vấn đề gì vậy?”
“Tôi cho rằng, Malfoy tiên sinh cần một cuộc hôn nhân mới.” Marson mỉm cười nói, Draco thậm chí còn không kịp ngăn cản cái lão nhân này.
“Hôn nhân?” Potter lộ ra biểu tình hoang mang, Draco tức giận nói: “Potter, cậu không cần cảm thấy tò mò!”
“Malfoy, đừng có mà bắt chước mấy cô gái mới 16 chỉ biết tức giận với thét chói tai, xét đến chuyện tôi cũng rất quan tâm đến vấn đề nhập học của Scorpius, tôi cho rằng tôi cần biết.”
“Mong ngài hãy nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra, tiên sinh, xét đến việc Malfoy tên này chính là một tên ngốc.”
Năm phút sau, khi Draco đang suy nghĩ nên cho Potter một cái Avada trực tiếp hay rút sạch máu của tên đó rồi mới Avada thì tên đó lại gọi anh.
“Malfoy!”
“Đáng chết, cậu còn có vấn đề gì?” Draco căm tức nhìn đối phương.
“Cậu cần kết hôn.”
“Đáng chết, tôi đã biết, không cần cậu dùng cái giọng nói ngu xuẩn đó của mình lặp lại lần nữa với tôi!”
“Cậu yêu con của cậu!”
“Tất nhiên” Draco nhướng mày, sau đó nghe nam nhân tóc đen thấp giọng nói một câu chẳng liên quan gì.
“Scorpius là một nhóc con rất đáng yêu.”
“Hiển nhiên”
“Cho nên”
“Cho nên?” Draco nhíu mày nhìn đối phương, mà Potter, chỉ lấy tay đẩy đẩy mắt kính trên sóng mũi, sau đó bình tĩnh nói.
“Cho nên, cậu có thể thử suy xét tôi một chút.”