[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 33


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Suốt thời gian mấy năm học qua, quan hệ giữa Krum cùng Chuuya và Akutagawa tốt hơn rất nhiều. Ít nhất, người nào đó cũng không nhân lúc mỗi lần vị cựu cấp trên của mình không để ý liền dùng dị năng lấy vạt áo đe dọa huynh trưởng kia.

Thiếu niên tóc đen tỏ vẻ, ban đầu sợ thật. Lơ là một cái là sẽ bị thứ gì đó sượt qua mặt tới mức chảy máu, cái lườm cháy mặt y chang mẹ chồng đang đối xử cay độc tra hỏi con dâu ấy!

Mà thôi, giờ thì hòa nhã rồi.

Nghĩ lại, Krum cũng thấy càng ngày càng sai, còn có chút buồn cười. Chính mình ngày đó ngu ngốc chạy đi vào đường chết, tự lấy tay cầm lưỡi hái kề vào cổ mình cho tử thần tùy ý xử lí mà giơ tay hữu hảo muốn làm bạn.

Người ta nói, vì miếng ăn làm đen, làm nhục danh dự.

Còn hắn, vì miếng kiến thức không mấy bõ bèn, sẵn sàng nhảy vào cái hố sâu chết chóc không lấy đường thoát.

Krum đối với điều này cẩn thận suy nghĩ, ngày đó hắn đúng thật một thân ngập câu hỏi muốn làm bạn chỉ để tìm hiểu về hai nhóc đàn em mang năng lực kì quái gì kia.

Hiện tại á? Sau tận hơn một năm làm bạn à?

Xin trân trọng thân báo, hắn một chữ vẫn chẳng biết được chút nào….

Thiếu niên tóc đen ảo não thở dài đầy phiền muộn. Là ai bảo không vào hang cọp sao bắt được cọp con?! Hắn vào hang cọp hơn năm, tại sao vẫn không bắt được???

Tính ra, hình như đến giờ hắn còn chưa được cái đặc quyền gọi tên hai đứa nhỏ đó nữa….

Quả nhiên bí ẩn vẫn hoàn bí ẩn…

Hơi cúi đầu xuống nhìn mấy tờ vé trên tay. Hè này Krum là được đi thi đấu Quidditch ở tận Anh Quốc lận. Bất quá, hắn không hiểu mấy về nước này. Nhờ là tuyển thủ, đương nhiên sẽ được cấp cho vài cái giấy mời dành tặng gia đình, bạn bè đi xem.

Coi như mang hai cái mời Akutagawa và Nakahara đi.

Tuy Krum thực kinh ngạc, sau vụ đâm đầu xuống đất đó, nam hài quấn băng mắt kia so với trước càng nồng nhiệt yêu môn này. Đúng hơn, chắc là yêu cái không khí trên nơi cao vút của bầu trời ấy. Bởi lẽ, thằng bé từng viết lên trang giấy:

“‘Cảm nhận được từng cơn gió mát dịu nơi những đám mây trắng bồng bềnh, so với cưỡi chổi, thoải mái hơn nhiều!”

Ừ, tuy hắn chả hiểu sao Nakahara biết được không cưỡi chổi mà chỉ hưởng gió sẽ tốt hơn. Dù sao thì phù thủy không có chổi làm gì bay được. Mà Muggle theo Krum biết cũng có vật dụng bay được gọi là máy bay, nhưng nó làm gì cho phép người ta hưởng gió trên cao chứ!?

Ài, càng ngày càng xa chủ đề chính rồi. Hắn dù gì sớm đã là học sinh năm cuối, vây quanh nhiều người ngưỡng mộ lại chẳng có ai thực sự là bạn trừ hai người đàn em nhỏ tuổi kia. Cũng muốn tạo một kỉ niệm gì đó đặc biệt cùng chúng vào những năm tháng cuối của tuổi học trò chứ!

Mặc dù trước mặt Nakahara và Akutaagawa không thể nói mấy lời sến rện này. Bằng không, thứ Krum nhận lại sẽ là một cái xô đầy ụ thứ chất lỏng kì dị cùng cái mùi khó tả từ cả đống đồ ăn trộn lẫn và phát chổi phang vào mặt truy vấn: “Ngươi là ai!?”

Vì vậy, hắn sớm đã tự tạo cho mình một lí do vô cùng chính đáng khác. Nam hài tóc highlight biết cả tiếng anh, liền mượn vốn từ ít ỏi về ngôn ngữ này của Krum nhờ theo cùng làm thông dịch viên là được rồi!

Thiếu niên tóc đen khoanh tay, nhắm mắt mà gật gật đầu liên tục, khóe miệng nhếch lên đầy đắc ý.

Bỗng, một thanh âm non nớt đầy ngây thơ phá nát suy nghĩ của hắn:

“Mẹ ơi, anh ấy đang diễn kịch âm ạ? Con thấy anh ấy cứ độc thoại rồi làm đủ mọi biểu cảm nãy giờ. Hài hước ghê á!”

“Đừng nhìn, con ạ. Khổ cho bệnh viện ngày nay, bệnh nhân trốn liên tục.”

“Mẹ vừa nói gì vậy ạ?”

“Không có gì đâu con, mau đi thôi!”

Cả người Krum cứng ngắc. Hết sức khó nói trước cuộc đối thoại vừa rồi, mà cũng không cãi lại được. Vì toàn bộ hành động nãy giờ của hắn đúng là không khác gì diễn trò cười. Nhưng cô à, cháu thật lòng đó, mấy cái hành động đó đâu giống tên tâm thần quá đâu. Thật lòng đó!

Hơi ủ rũ cong lưng, dù mình xuống. Krum nhìn đám người đông đúc qua lại, từng người từng người đều mặc bộ đồ khác lạ quá mức so với hắn. 

Muốn mời là một chuyện, còn đi mời quả thực là một việc khác mà!

Xuống Muggle xong cái là lạc đường thế này! Vớ của Merlin, con đã phải đứng ở đây như kẻ ăn mày hơn ba tiếng rồi đó! Chẳng lẽ không thể cho con xin một cái người tử tế đồng ý trả lời hỏi đường được à? Chưa kịp hỏi người ta đã làm lơ như không nghe thấy chỉ vì đồ mặc trên người.

Cứ thế này thì chờ tới hè năm sau cũng chưa chắc tìm được nơi Nakahara và Akutagawa đang ở đâu mất!

Krum trước sự việc này bày tỏ hối hận, hắn đang ra trước nghỉ hè phải hỏi hai nhóc này mấy thông tin đơn giản về đường phố, nơi ở và cách thứ đối đáp với Muggle mới phải.

_______________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Nay đăng siêu muộn :3

Dựa theo bình luận của một độc giả, sẽ viết về nghỉ hè bên Chuuya đâu~

Cơ mà, hôm trước mới thấy có người ghi chuyển về Mangatoon, tò mò vô thử. Phát hiện, nó tính tiền cho mình theo lượt đọc 😀

Đang cực kì nghiêm túc tự hỏi, có nên chuyển qua đấy luôn không nhỉ~?

HẾT CHƯƠNG 32

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 32


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Harry chưa từng thấy hạnh phúc hơn bây giờ hết.

Cậu vẫn còn một người cha đỡ đầu!

Thật vui quá.

Những tưởng cái đó tình thân sớm đã không còn được nếm trải thêm lần nào nữa. Tuy rằng sự thật về mọi việc xảy ra năm xưa cũng quá kinh quá, đến bây giờ cậu cũng không dám tin quá nhiều.

Bất quá, đổi lại được một người thân đúng nghĩa, có lẽ kết quả này không tệ.

Chính là, mấy ngày nay Atsushi rất lạ, vô cùng kì quặc là đằng khác. Cậu ấy không còn đi với nhóm họ quá nhiều với lí do tập trung vào học hành, cũng gần như chẳng tiếp xúc mấy ai. Cứ như….Atsushi đang muốn tách biệt hoàn toàn với thế giới này vậy.

Nhưng…..

Cậu ấy, Dazai, anh Oda, và cả anh Ango, có đúng là người của thế giới này không?

Nam hài tóc tổ quạ hơi nghiêng đầu, cảm thấy câu hỏi kia rõ hài hước. Không phải người của thế giới này? Chẳng lẽ có thế giới khác chắc!

Ài, sau vụ cậu bạn mái tóc trắng đó có thể hóa hổ cộng thêm việc Dazai bạo động ma lực mà xung quanh những thứ ma pháp đều sẽ tan biến, điển hình là ông kẹ và giáo sư Lupin không thể dùng được thần chú can ngăn đánh ngất cậu ấy lại làm Harry suy nghĩ linh tinh ghê đó.

Kệ đi! Nghĩ nhiều làm gì cho mệt. Có là người thế giới khác thật thì đó vẫn là bạn cậu thôi, để ý làm cái gì.

Gryffindor vô cùng không quá thích việc nghĩ nhiều. Cho nên, Harry đi sát rạt tới chân tướng nhờ sự nhạy cảm trong cảm xúc khi ở nhà dì dượng thời gian dài vẫn không hiểu được sự thật.

Slytherin thì đối lập. Họ nghĩ rất nhiều. Chỉ tiếc, họ chẳng có bao đầu mối suy luận như Harry ở hẳn nhà đám Dazai một khoảng thời gian trước khi nơi đó cháy mất theo nghĩa đen cả.

Tỷ như Draco, hắn đã suy đi tính lại bao khả năng xảy ra vẫn không nghĩ được nguyên nhân coi là hợp lí nhất cho vụ toàn bộ ma pháp đều biến mất khi Dazai bạo động. Nhất là lúc giáo sư tính dùng bùa chú mà không dùng được.

Đùa!

Bảo một học sinh không làm được thì còn tin, chứ chẳng lẽ một giáo sư có thể coi là hiểu biết còn chọn được phương pháp dạy không tồi mà không dùng được thần chú đánh ngất đơn giản của năm một, năm hai sớm đã học á?

Có vạch ra cả đống phương hướng xảy ra được hoàn toàn vẫn vô vọng. Thậm chí, Draco còn nhờ phụ thân gửi cả đống sách trong kho tàng của nhà để tìm hiểu vẫn không ra.

Slytherin rất coi trọng bằng hữu. Chỉ cần họ đã xác định đối phương là bạn, họ sẽ hết lòng giúp đỡ mà không tiếc hi sinh, không phản bội người nọ.

Nay Dazai bị như vậy, hắn cũng chỉ đơn thuần lo lắng bệnh trạng thân thể. Càng là sau khi hai vị lớp trên Ango và Oda báo với phu nhân Pomfrey rằng độc dược không có tác dụng với Dazai, lo lắng trong Draco còn tăng gấp đôi.

Cơ thể bị miễn nhiễm với độc dược sao? Chưa từng nghe qua bao giờ. Chẳng lẽ đó là một căn bệnh hiếm gặp nào khác?

Vì vậy, Draco gần như nhốt mình trong thư viện với núi sách cao đồ sộ. So với Hermione y chang nhau chăm chú tới không còn nghe được cái gì xung quanh.

Mà, vì tần suất đi thư viện nhiều như vậy. Ấy nhầm, còn tần suất đâu, hai người đó ngày nào chả lên thư viện. Thành ra, Hermione và Draco được dịp thân hơn hẳn những người khác. Biết sao được, Gryffindor trời sinh không quá thích ngồi một chỗ đọc sách.

Blaise à, dạo này cứ mất tăm ở đâu làm trò gì ấy. Chả biết gì hết.

Còn Dazai, người này không còn là không thích nữa, mà là ghét luôn. Lí do thì khá là gọn, lười.

Nam hài quấn băng đầy người biểu thị, dù gì thì mấy cái này hắn cũng biết rõ nên tìm với tra cứu làm chi cho mệt thân mình. Lo kiếm manh mối của giá treo mũ mà gần như vô vọng không ra đầu mối rồi.

Dazai thở dài một hơi nhìn đám bạn. Là hắn tưởng tượng hay họ đang tách dần thành các nhóm nhỏ hơn còn có hai, ba người vậy trời!

Ron với Blaise dạo này cứ chạy chỗ nào ấy. Còn Draco cùng Hermione cắm rễ ở thư viện hận không thể mang túi ngủ tới đó sống luôn rồi. Atsushi rõ ràng đang hỗn loạn cảm xúc, rất loạn luôn. Nên để thằng bé một mình hiện tại chính là phương pháp ổn nhất.

Thành ra, hắn đã báo với Harry là hiện tại cứ tạm để thằng bé một mình. Cho nên, trừ Tom ra, Harry hết người đi cùng nhà để chơi mỗi tối hoặc lúc rảnh rỗi rồi.

Oda vẫn cứ đều đặn mỗi ngày đều tới kí túc xá nhà Gryffindor giúp Atsushi làm vài việc vệ sinh cá nhân cơ bản, càng không có gì lo lắng tới.

Nằm chán nản trên cái bàn gỗ nghe tiếng sột soạt của bút viết lên giấy da phía đối diện, Dazai thấy mình nãy giờ nằm phơi nắng tới muốn rã đông thành nước rồi. Hắn cất tiếng, hỏi người duy nhất hiện vẫn còn đang viết bài phía đối diện chứ không làm gì khác:

“Ango, không có gì chơi sao? Tớ chán quá~”

“Có con rắn mới bắt được, lấy nó mà thí nghiệm.”-Người sau đến đầu cũng không thèm ngẩng, chăm chú viết từng nét chữ. Tính của Dazai, cậu còn lạ cái gì. Không đưa cậu ấy thứ gì vui vui mà chơi, kiểu gì Ango này sẽ thành đối tượng cho người nọ quậy phá.

“Ừ nhỉ! Tớ đi trước đây!”

“Ừ, đi đi.” Đừng làm phiền tới tớ là được.

Một phút.

Hai phút.

Ba phút.

Ango hơi khựng lại, ngẩng đầu, tay hơi đẩy gọng kính dày trượt dần xuống trên sống mũi, mày hơi nhíu. Quên mất không báo cho Dazai, con rắn đó là thú cưng của Tom, tên là Nagini, vốn là để Oda nấu canh rắn khi hè về mừng cái nhà lành lặn mới được xây lại.

Thôi vậy, kiểu gì cũng đang thiếu vật mẫu thí nghiệm.

Và thế là, cho đến cuối năm, họ vẫn cứ tiếp tục loanh quanh những việc đó. Không có gì đặc biệt xảy ra hết. Giám ngục về hết rồi mà, tù nhân sớm đã bắt được, có còn gì để mạo với hiểm đâu.

Tóm lại, năm thứ ba nhịp nhàng qua đi.

________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Cảm thấy hôm nay mình chăm ghê~

Sáng đã đăng rồi :3

HẾT CHƯƠNG 32

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 31


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Nam hài tóc trắng cười xòa nghe tiếng phu nhân Pomfrey xách áo từng đứa một ném ra khỏi bệnh thất, cũng không cãi được lời nào. Họ ồn quá mà, bị như này đâu có lạ mấy. Trong khi Pomfrey vô cùng ghét ồn ào.

Nó làm người ta đau đầu, không tập trung vào việc đang làm được. Và trên hết, bệnh nhân cần có một không gian yên tĩnh để tĩnh dưỡng hiệu quả nhất.

Atsushi không đi cùng đám Harry, cứ chậm dần tốc độ bước chân để bị tụt lùi hẳn lại. Cậu cười mỉm, đầu hơi nghiêng hướng phía những người đang phía trước rồi quay người, bước về phía ngược lại.

Hơi ngó đầu vào nghe chút tiếng động ở đoạn cửa bệnh thất, phu nhân Pomfrey chắc sẽ không cho cậu vào sau cả đống tiếng rôm rả vừa rồi đâu.

Lại nói, tình cảnh lúc nãy theo lời kể hình như khá là hỗn loạn. Còn may năm Oda-san cùng Ango-san học không có lớp, ghé qua nhìn thử lớp học phòng chống nghệ thuật hắc ám mới không chế được tình hình. Đem Dazai-san đánh ngất.

Thở dài một hơi nhẹ nhõm, Atsushi thực mừng cho Harry khá nhiều.

Nghe đâu do dị năng của Dazai-san, con chuột nuôi vốn là thú cưng của Ron đã bị vạch trần là vị anh hùng sớm đã qua đời đến xác còn không để lại kia. Cho nên, sau vụ tra khảo một tiếng trước, Sirius đã được kết luận là nhận án oan. Trên cả trùng hợp, người này còn là cha đỡ đầu của Harry.

Thật tuyệt nhỉ. Có được một người mang danh hai chữ ‘người thân’.

Nghĩ tới đây, tâm Atsushi có phần trùng xuống.

Akutagawa, không biết đang ở đâu nữa.

Còn có, người này, thực sự đã được hồi sinh sao?

Năm đó, Dazai-san và cậu viết xuống trang sách kia, là hồi sinh những người yêu quý.

Rõ ràng, vị cấp trên nọ hoàn toàn không có ý định hồi sinh bất cứ ai ngoài Chuuya-san. Ấy vậy mà, Oda-san và Ango-san cũng được hồi sinh.

Ban đầu cậu đinh ninh đôi đồng tử này lẫn cổ họng sớm đã không còn nói được kia là bằng chứng chứng minh nhất định đối tượng Atsushi hồi sinh là Akutagawa. Bất quá, nhìn đi, Dazai-san vốn tính đưa mọi thứ cho Chuuya-san, kết cục lại chia cho ba người.

Phần tóc của anh ấy có lẽ là điều chắc chắn, Chuuya-san có hồi sinh lại. Dù sao, trong những người Atsushi được biết là Dazai thân quen, chỉ mình người nọ bị xén mất tóc.

Dazai-san, đúng là rất yêu Chuuya-san.

Vậy, cậu đối với Akutagawa, là tình cảm gì?

Là yêu? Là thương hại? Là quý mến? Hay vẫn là thù hận thâm sâu không đáy?

Atsushi không biết, thực sự không biết.

Cậu muốn hồi sinh cộng sự kia, phải chăng chỉ là do ngày đó cảm giác tội lỗi cùng chột dạ bao trùm?

Hai người họ ngày xưa luôn đánh chém nhau, hận không thể đào ba tấc đất rồi ném đối phương xuống đó. Atsushi vẫn khó hiểu tới giờ, kể cả là cậu đã lo cho hắn, đã khóc vì hắn và điên cuồng tới không màng việc làm đó mạo hiểu ra sao chặt đầu kẻ đó, cậu và Akutagawa là quan hệ gì.

Tử địch sớm đã xóa nhòa từ lâu.

Cộng sự? Mạc danh hai từ đó, Atsushi không có tư cách. Nhất là, chính cậu còn chẳng thể bảo vệ hay hỗ trợ hắn lúc nguy nan ấy.

Người quý mến, giống những đồng nghiệp? Tin cậu đi, Akutagawa và Atsushi còn chẳng có cái gì có thể gọi là tin tưởng giao lưng cho đối phương toàn phần mọi lúc cả. Họ chỉ làm như vậy sau khi Dazai-san ra lệnh, thủ lĩnh của Mafia Cảng lệnh cho….

Atsushi hơi ngẩng đầu, quay đầu lên nơi cửa sổ. 

Tự lúc nào, trời đã ngả ánh hoàng hôn.

Ánh nắng chiếu vào làm ấm cả mặt cậu, mái tóc trắng cũng hơi sáng lên trong cái sắc vàng rực rỡ của buổi chiều tà chan hòa với tiếng cười giõn giã lúc nô đùa đầy tươi vui của các học sinh dưới sân trường.

Dazai-san đến đây, có thể gặp lại bằng hữu của mình. Gặp lại Ango-san và Oda-san.

Atsushi tới nơi này, chẳng hề có ai là bạn bè quen biết từ lâu đã từng thân thiết qua. 

Dazai-san nguyện ở lại đây, vì nơi đây phù hợp với người anh ấy yêu được sống tiếp trên đời, phù hợp với Chuuya-san để tiếp tục bên anh ấy.

Atsushi chập chững nơi này, còn không rõ mục đích lí do. Thậm chí, cũng không xác định nổi tình cảm của bản thân hay hiểu được, đối tượng cậu hồi sinh có đúng là Akutagawa hay không.

Thật mệt mỏi. Chán nản quá. Lạc lõng nữa.

Trong một khoảnh khắc, Atsushi đột ngột cảm thấy, cậu mới là người duy nhất cô độc khác biệt trong thế giới xa lạ không hề có những người gọi là ‘dị năng giả’, chỉ có những phù thủy xa lạ không quen biết. Là người có khi đến cuối đời cũng khó mà hòa nhập được.

Không như Dazai-san, Oda-san hay Ango-san, có thể, vui tươi lại hạnh phúc sống trong một thế giới mới.

“Không bao giờ tôi hối hận vì những gì mình làm. Tôi chỉ hối hận vì mình không làm gì”

Lần đầu tiên nam hài tóc trắng cảm thấy chính câu nói năm xưa của mình thật nực cười, như đang muốn tát vào mặt cậu một cú trời giáng bằng tất cả khả năng của nó. Atsushi bây giờ hối hận, vì những gì mình đã làm, vì đã tới thế giới này để rồi vòng vo chẳng thể thực hiện được mục đích ban đầu dù đã một hai năm trôi.

_________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Hôm nay đăng hảo muộn đâu~

Thầy cô chơi ác! Mới gửi xong gửi thêm bài ghi hạn nộp mai luôn T^T

HẾT CHƯƠNG 31

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Những Câu Truyện Nhỏ –Special 1 + Special 2 : Điên Loạn


  -o0o-

AUTHOR : YING

-o0o-

Special 1

Vào một ngày đẹp trời, Draco tao nhã đem sách ra vườn đọc, quyết định dành cả buổi sáng để đọc sách. Đã lâu lắm rồi từ khi tốt nghiệp, gã mới có được một ngày nghỉ trọn vẹn như này.

Draco Malfoy – độc dinh của gia tộc Malfoy, hiện tại đang là một trong những bậc phù thủy tài ba về độc dược. Ai cũng biết đến, tuy vậy, gã không chọn kế thừa gia tộc, thay vào đó, gã chọn ở lại trường Hogwarts, trở thành một thầy giáo.

Quyết định ở lại trường để dạy học, Draco một phần vì muốn tránh bớt phiền phức từ Bộ Tư Pháp, phần còn lại, là vì muốn gặp người gã yêu – Chúa cứu thế Harry Potter.

Đang nhàn nhã đọc sách, Hedwig – con cú của Harry bỗng nhiên bay tới, đáp lên chiếc bàn nhỏ được kê kế bên gã, đặt lên đó một lá thư.

Draco khá bất ngờ, Harry rất ít khi gửi thư cho gã, không biết, lần này là vì lý do gì mà em lại chủ động tìm gã đây.

Lấy chút đồ ăn cho con cú trắng, Draco ung dung nhưng cũng vội vã mở bức thư ra. Nhưng càng đọc những từ ngữ trong thư, gã lại càng thấy không ổn.

“Gửi đến bạn tôi – Draco Malfoy,

Khi cậu nhận được lá thư này, chắc cậu sẽ bất ngờ lắm. Tôi không hay gửi thư cho cậu, cũng rất hiếm khi nói chuyện. Nhưng lần này, tôi hy vọng cậu sẽ là người đầu tiên biết được chuyện vui này của tôi.

Draco thân mến, tôi – Harry Potter đã gặp được người tôi thương rồi.

Cậu không biết đâu, cô ấy bước vào đời tôi như một lẽ ngẫu nhiên. Cô ấy có đôi mắt xanh đầy u buồn của biển cả, nụ cười lại dịu ngọt như những viên kẹo chocolate, mái tóc đen dài óng ánh trước ánh nắng.

Cậu biết không, lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khi ở Hẻm Xéo. Ôi Merlin, khi thấy cô ấy bước ra từ một tiệm quần áo cổ điển, tôi dường như đã say rồi, một vẻ đẹp cổ điển Malfoy ạ, thì ra cô ấy là chủ của hiệu may. Công việc này quả thật rất hợp với cô ấy.

Sau một thời gian theo đuổi, cô ấy đã đồng ý, niềm vui đến thật bất ngờ. Tôi reo lên như đứa trẻ, ôm cô ấy xoay vòng, sau đó, đặt lên vầng trán trắng trẻo ấy một nụ hôn. Ngày tôi có được cô ấy, tôi như muốn bay lên trời vậy.

Khi về nhà, à quên, tôi chưa nói với cậu là tôi đã mua một căn nhà nhỏ nhỉ?

Bỏ qua đã, khi về nhà, việc đầu tiên tôi làm là viết thư, thật kỳ lạ khi người tôi muốn thông báo đầu tiên lại là cậu chứ không phải Ron hay Hermione, hay bất kỳ ai khác.

Nếu có thể, tôi mong cậu sẽ gặp cô ấy và tôi vào cuối tuần này, tôi muốn giới thiệu cô ấy với cậu.

Hy vọng cậu sẽ đến, quán cà phê Bobby ở hẻm Alice. Tôi sẽ để Hedwig dẫn đường cho cậu.

P/S: thật sự rất mong cậu sẽ đến.

Ký tên: Harry Potter “

Đọc xong bức thư của Harry, gã cảm thấy mình như rơi vào hầm băng, tay gã đem lá thư siết chặt, như chưa hết cơn giận dữ, gã xé nát lá thư, sau đó lại dùng phép thuật triệu hồi ra một ngọn lửa, đem lá thư đáng bị nguyền rủa kia đốt đi, đốt đến một miếng tro cũng không còn.

Gã điên cuồng nhìn chỗ lá thư đã bị đốt, mắt gã vằn vện những tia máu. Chưa bao giờ, gã cảm thấy giận dữ như ngày hôm nay, nhưng từ cơn giận dữ, gã chợt nhận ra.

Gã, không có một tư cách để giận dữ…

Gã, chưa từng là gì của Harry cả. Cho dù gã đem em sủng đến tận trời, chưa chắc em sẽ biết điều đó, hay đúng hơn, em còn không biết gã yêu em…

Đau khổ nhận ra những gì mà gã luôn trốn tránh, gã bỗng thấy bất lực. Tuyệt vọng bao quanh gã, khiến gã mất khống chế.

Đem sách trên bàn đốt sạch sẽ, đến tro cũng không có, Draco đột nhiên bật cười giữa cơn điên của mình. Tiếng cười vang vọng, đầy thê lương, đau đớn nhưng không kém phần quỷ dị, đầy ám ảnh.

Gã ôm lấy ngực trái của mình, trong đó, tim gã đang điên cuồng đập mạnh, giống như là lần đầu gã thấy Harry, nhưng lần đó là hạnh phúc, còn lần này, sẽ là đau thương.

Draco cảm giác được, trái tim gã đang chết mòn, chết trong đau khổ…

Harry, Harry của gã, em của gã giờ đã có người thương…

Em vui vẻ, hạnh phúc vì tình yêu…

Trong khi đó, gã lại đang vì thứ ái tình đó mà đau khổ, mà chết dần.

Ôi thật tuyệt vời, Harry đã có người thương rồi, tuy nhiên, người đó lại không phải gã.

Nụ cười điên dại bỗng vụt tắt, Draco trở nên âm trầm và đáng sợ, gã đột nhiên nhoẻn miệng cười, đường cong hoàn mỹ khiến nhiều người say mê giờ đổi khác, nó mang lại cho người ta một cảm giác tê dại, buốt rát từ da đầu.

Gã biến ra giấy và bút, viết lại cho Harry bé nhỏ của gã rằng gã đồng ý, và rất vui mừng cùng háo hức chờ đợi được gặp cô gái kia.

Buộc lên chân cú đưa thư của mình, Draco quay người vào nhà, gã muốn chọn một bộ quần áo thật đẹp cho cuộc hẹn này.

.

.

.

Draco chỉnh lại cà vạt, gã nhìn bản thân trong gương, gia chủ của thái ấp Malfoy luôn hoàn mỹ như vậy, mái tóc bạch kim đầy quyền lực cùng trang trọng, mắt xám lạnh lùng và nguy hiểm, âu phục màu đen sang trọng, toàn bộ tạo nên một Draco Malfoy tàn nhẫn nhưng không kém phần tao nhã.

*phạch phạch*

Hedwig từ đâu bay đến, đậu lên cái gương cao bằng người trưởng thành, nhìn xuống gã.

-‘Hedwig đấy à, cũng đến giờ rồi, đi thôi’- Draco nở nụ cười, lần này, nụ cười của gã ẩn nhẩn sự tàn nhẫn, ngoài ra còn có hứng thú khó che giấu.

_Quán cà phê Bobby, hẻm Alice

Draco bước vào trong quán, đảo mắt đánh giá quán cà phê nhỏ. Phong cách trang trí theo gam màu ấm ấm áp khiến gã khá thoải mái. Nhưng gã cũng không để ý nhiều, hiện tại gã còn công việc quan trọng chưa hoàn thành nữa.

Theo chân Hedwig lên tầng hai, đập vào mắt gã là hình ảnh một đôi trai gái đang ngồi uống trà nói chuyện, cười đùa vui vẻ. Nam thanh nữ lịch, hẳn ai nhìn vào cũng thấy họ thật đẹp đôi.

Đương nhiên là trừ gã ra.

Nhưng gia chủ thái ấp Malfoy vẫn tươi cười, gã điều chỉnh nụ cười của mình, bước đến bên Harry -‘Potter’- Draco nhẹ nhàng gọi tên người gã thương, ánh mắt từ khi nào tràn ngập ôn nhu.

-‘Malfoy! Thật tốt khi thấy cậu’- Harry đứng dậy, em cười ngọt ngào đi về hướng gã, bắt tay với gã. Harry của gã vẫn luôn như vậy, chủ động trong mọi việc.

-‘Đây là Annie, cô ấy là người tôi đã kể với cậu, Annie, đây là bạn anh, Draco Malfoy!’- Harry vui vẻ giới thiệu hai người với nhau.

Theo phép lịch sự, gã mỉm cười chào hỏi, thật hiền lành, gã thốt lên, gã phải nói rằng cô gái này rất dịu dàng, nhưng, không hợp với Harry của gã.

-‘Xin chào, tôi là Annie, ừm, bạn gái của Harry, thật vinh dự khi được gặp ngài, ngài Malfoy’- Annie nở nụ cười dịu dàng nhìn người đàn ông bên cạnh bạn trai mình.

-‘Chào cô, tôi là Draco Malfoy, cô không cần khách sáo’- Draco gật đầu chào lại. Cả ba người cùng nhau nói chuyện, đến trưa thì tìm một quán ăn nào đó. Chiều đến, sau khi cùng Harry đưa cô gái kia về, hai người họ lại tản bộ hóng gió.

-‘Tôi không ngờ cậu lại đồng ý đó Malfoy, tôi cứ nghĩ cậu sẽ không đến’- Harry nhẹ nhàng nói, đôi môi cậu luôn nở nụ cười, ngũ quan tươi sáng nhìn thẳng Malfoy đầy tinh nghịch.

-‘Tôi rất muốn biết, là người như thế nào mà khiến Cứu thế chủ yêu ngay như vậy?”- Gã cười bí ẩn nói, giọng điệu nhàn nhạt không chút kỳ lạ.

-‘Dù sao cũng cảm ơn cậu đã đến, tôi nên về rồi. Hẹn cậu hôm nào đó đến nhà tôi. Tạm biệt Malfoy’- Harry nói rồi vội vàng rời đi, gã nhìn theo bóng lưng em.

_Cửa hàng quà tặng à?_ Draco nheo mắt nhìn theo, thở dài.

Gã một mình đi lang thang, bóng đêm ập xuống trải dài bóng dáng cô đơn của gã.

Bóng đêm như cánh cửa to lớn, tịch mịch đóng lại tình yêu của gã, tình yêu gã đã trân trọng bao lâu nay, giờ chỉ đành khép lại.

Có lẽ, gã thua thật rồi… Thua từ lúc gã biết em rồi, thua từ khi gã cho phép em đặt chân vào tim gã rồi…

Có lẽ, gã chỉ nên nhìn em từ xa, nhìn em hạnh phúc, nhìn em tươi cười mà thôi…

Tình cảm này của gã, chắc chỉ mãi mãi dừng ở mức bạn bè.

.

.

.

Một thời gian dài sau đó, gã chỉ biết đâm đầu vào dạy học, nghiên cứu về độc dược. Thấm thoắt cũng đã nửa năm trôi qua, hôm nay, tỉnh dậy vẫn là bầu trời u ám, không chút sức sống khiến con người chán nản.

Draco rảo bước đi trên hành lang của học viện, gã vừa dạy xong, bỗng nhiên, gã thấy bóng dáng quen thuộc luôn ám ảnh mọi giấc mơ của gã.

Là Harry, em của gã…

Những bước chân chậm chạp, ung dung của gã bỗng chốc nhanh hơn, tiến về phía em. Nhưng khi gã đứng trước mặt em, gã lại hốt hoảng nhận ra, em gầy đi rồi, làn da vốn đã trắng nay có chút xanh nhàn nhạt, rõ ràng là thiếu ngủ cùng dinh dưỡng không đủ.

Em của gã, sao lại không biết chăm sóc bản thân đến thế chứ? Thật là, không thể nào làm gã hết lo lắng cho em được mà…

-‘Harry, sao cậu đến đây?’- Gã nhíu mày, cẩn trọng nhìn em.

-‘Malfoy, tôi đang định tìm cậu, chúng ta nói chuyện được không?’- Harry nở nụ cười miễn cưỡng, em ngước đôi mắt xanh lục bảo nhìn gã u buồn.

-‘Được’- Không tự chủ chìm đắm vào đôi mắt màu ngọc ấy, Draco theo bản tính đồng ý.

_Thái ấp Malfoy

Draco rót một tách trà, sau đó cẩn thận đưa cho em, gã lẳng lặng ngồi đối diện em, chờ đợi em bắt đầu câu chuyện. Harry cầm tách trà ấm áp cùng bốc khói trắng, em cúi đầu không rõ nét mặt, mãi lúc sau mới mở miệng nói.

Em nói, Annie đã phản bội em, cô ấy là con của một người theo phe Voldemort, cô ấy tiếp cận em là vì trả thù.

Harry vừa khóc vừa nói, từng giọt nước mắt như pha lê rơi xuống, một giọt lệ rơi là một lần Draco âm thầm đau xót cho em, là một lần gã muốn ôm em vào lòng, là một lần gã muốn đem đứa con gái đáng chết kia băm thành ngàn mảnh, để cô ta vĩnh viễn không thể thương tổn em của gã.

Harry còn nói, cô ấy đã cho em biết được cảm giác của ái tình, là người chỉ cho em sự ấm áp, làm em quyến luyến. Nhưng cuối cùng lại tàn nhẫn tước bỏ nó, khiến em đau đến thấu tim.

Draco xót thương ôm Harry vào lòng, gã ôm em thật chặt, gã muốn bảo hộ em khỏi sóng gió ngoài kia, gã muốn cho em một tình yêu em mong muốn, gã muốn cho em một vòng tay yêu thương em.

Nhưng gã giấu kín những điều đó trong lòng gã, vĩnh viễn không nói ra…

Tay gã vụng về vỗ về em, miệng nói những lời an ủi vụng vặt gã chưa từng nói.

Hiện tại, trong mắt gã, là sự vui vẻ thậm chí là hả hê không hề che dấu. Nhưng nhìn em khóc đến lịm đi trong vòng tay gã, sự đau xót cùng điên cuồng không thể che giấu lại xuất hiện.

Ôm em về phòng ngủ, gã cẩn thận lau mặt cho em, thay cho em một cái áo trắng, sau đó lại ngồi xuống kế bên em, vuốt ve đôi gò má không còn mấy thịt của em, gã lòng đầy thương xót. Ánh mắt vì thế ngập tràn tức giận.

Draco ôn nhu đắp chăn cho em, điều chỉnh nhiệt độ phòng phù hợp, dặn dò gia tinh chăm sóc em, nhớ mang nước cho em sau khi em tỉnh dậy, nếu em thấy đói lập tức phải có cháo cho em ăn. Gã nghiêm khắc dặn dò gia tinh, sau đó quay lại nhìn em dịu dàng, rồi lại cất bước rời đi.

_Hẻm Xéo

Nhàn nhạt nhìn hiệu may của Annie, Draco dùng chú ẩn thân tiến vào bên trong. Gã lên thẳng tầng hai, vừa lên, gã đã thấy được căn phòng còn sáng đèn.

Gã nhẹ nhàng tiến đến trước cửa. Gã mỉm cười chế giễu, ánh mắt đầy khinh thường khi nhìn thấy cô gái gã còn cảm thấy ngây thơ đang lên giường cùng một tên đàn ông.

_Ngu xuẩn, bẩn thỉu_ Gã chán ghét nghĩ, nhưng sự chán ghét ấy không hề che giấu hiện rõ trên mặt gã.

Bên trong cũng đến hồi kết thúc, gã liền đẩy cửa bước vào. Đôi trai gái trên giường giật mình, vội vàng lấy chăn che đi cơ thể ghê tởm.

Annie sợ hãi nhìn gã, cô ả vội vã kéo chăn che đi thân thể chỉ toàn dấu hôn đỏ sậm, không chút xinh đẹp của mình -‘Ngài…..ngài Malfoy’

Hàng mày của Draco nhíu lại, gã lạnh lùng lên tiếng -‘Đừng mở cái miệng bẩn thỉu của cô gọi ta. Ta cứ thắc mắc vì sao Harry lại gầy đi như vậy. Hóa ra là vì thứ đáng kinh tởm hai người sao?’- Gã thong dong biến ra một cái ghế, chậm rãi ngồi xuống, đôi mắt như chim ưng nhìn thẳng hai người

Người đàn ông trên giường tuy khó chịu nhưng không dám làm gì, hắn vội vàng mặc quần áo, và giúp Annie lấy chiếc váy dưới đất, Draco nhận ra nó, chiếc váy hôm cô ta đã mặc khi cùng Harry gặp gã. Thật là đáng ghê tởm mà.

-‘Tôi…. Chúng tôi…’- Annie run rẩy, cô biết đến sự tàn nhẫn của Draco Malfoy, gã sẽ không tha cho cô cùng tình lang. Gã, gã ….sẽ giết cô mất.

-‘Thật đáng tiếc!’- Draco thu lại đũa phép, lấy ra đôi găng tay trắng tinh tế đeo vào, gia huy của gia tộc được thêu trên găng tay ẩn nhẫn sự độc ác. Draco cúi đầu nhìn bộ âu phục của mình, gã hơi nhíu mày, nhưng gã nhanh chóng bỏ qua, tiến đến cạnh giường.

-‘Ta sẽ vứt nó sau’- Gã âm trầm nói, đôi bàn tay tao nhã đeo lên đôi găng trắng, gã lẩm nhẩm một câu thần chú tạo ra kết giới.

Đôi tay đeo găng trắng liền xuất hiện một con dao sắc bén, Annie sợ hãi hét lên -‘Cầu xin ngài, xin hãy tha cho chúng tôi’

Gã nhìn hai người đang run rẩy quỳ lạy kia. Nụ cười mỉm đầu tàn nhẫn treo gọn trên môi, đũa phép vung lên, hai người kia lập tức bị dính lên tường. Chân tay dang rộng, giống như nghi lễ hiến tế.

Draco đưa con dao lên, gã xuất phát từ vùng cổ, bắt đầu lột da người đàn ông.

Annie hét lên sợ hãi, người đàn ông kia bị làm phép phải mở mắt nhìn cảnh mình bị lột da. Đôi mắt người đàn ông mở to, cầu xin, gã đàn ông không ngừng khóc lóc mong gã tha cho hắn. Nhưng bóng tối dần thay thế ánh sáng trong mắt hắn.

Một lúc sau, Draco vứt bộ da người xuống đất, gã liếc sang Annie. Annie tuyệt vọng cùng sợ hãi nhìn gã.

Theo luật bảo vệ người phàm, những hành động gã đang làm chính là tội nặng. Tuy nhiên, nỗi hận không thể khiến hai người đã làm đau khổ người gã yêu lại lấn át, khiến gã như rơi vào cơn loạn trí.

Gã nhìn Annie, bắt đầu từ ngực trái, gã lột da cô, Annie chịu số phận y hệt tên tình lang khốn khiếp của cô ả, mở mắt xem cảnh mình bị lột da.

Sau khi lột da, gã bắt đầu róc thịt, đôi găng tay trắng nhuốm máu đỏ tươi, tanh tưởi.

Rất lâu sau, gã mỉm cười nhìn kiệt tác của mình. Gã hài lòng nhìn chiếc giường lộn xộn, thịt với da trộn lẫn, dạ dày và ruột bị quấn vào nhau, máu đỏ nhuốm đầy những bộ phận cơ thể không còn nhận ra, vài giọt máu còn rơi lỏng tỏng xuống giường, tạo thành một vũng máu.

Mùi máu tươi tanh tưởi ngập tràn phòng, Draco chán ghét nhíu mày, gã không thèm nhìn lại mà bỏ đi.

Gã trở về thái ấp Malfoy, gia tinh kinh sợ nhìn gã, gã đi vào một căn phòng trống, sai gia tinh chuẩn bị nước tắm.

Gã tắm rửa sạch sẽ những vết máu lưu lại trên người. Sau khi tắm xong, gã biết được từ gia tinh là Harry đã rời đi. Gã nhíu mày, nhìn địa chỉ mà em để lại, khoác áo chùm lên, gã vội vàng đuổi theo em.

Đứng trước cửa nhà Harry, gã nhíu khẽ hàng mày anh tuấn. Bao suy nghĩ rối loạn trong đầu gã.

Đôi tay gã giờ đã nhuốm máu đỏ, liệu em còn để gã ôm? Con người gã giờ là tội nhân, liệu em sẽ ôm gã, và còn cười với gã? Gã giờ đây như con thú hoang, liệu em sẽ vẫn nhìn gã chứ?

Draco hoang mang, Harry ghét cái xấu, gã vừa hay đã làm việc sai trái.

Gã, đem hai mạng người giết đi.

Vừa nghĩ đến đây, gã liền quay người rời đi. Có lẽ, gã không nên gặp em nữa.

.

.

.

Mấy ngày sau, từ giới phù thủy đến người phàm đều xôn xao về vụ giết người gần đây. Cảnh sát chuyên biệt của hai bên đều nhập cuộc điều tra.

Mấy ngày này, Draco không bước chân ra khỏi thái ấp Malfoy một lần. Gã nộp đơn xin nghỉ phép dài hạn, tự nhốt mình trong phòng, gã như người điên lẩm nhẩm bất kể ngày đêm.

Liệu Harry có giận gã không? Liệu cậu sẽ giết gã không? Liệu cậu sẽ giao gã cho cảnh sát chứ?

Những dòng chữ tương tự vậy cứ lẩn quẩn trong đầu gã, khiến gã muốn nổ tung.

.

.

.

Ban đêm, gã đột nhiên mở mắt, lấy chiếc áo chùm đen khoác lên. Không một lời thông báo rời đi.

Gã muốn gặp em rồi.

Trước cửa nhà Harry, gã mỉm cười ngọt ngào, tuy nhiên, nét kinh dị không thể che giấu vẫn ẩn hiện.

Gã làm phép bay lên tầng ba, nơi phòng ngủ của em. Gã đẩy cửa sổ bước vào, nhìn khuôn mặt bình yên của em kìa, thật ngoan ngoãn và đáng yêu làm sao.

Gã vươn tay ôm em vào lòng, nhẹ nhàng mà điên dại. Cái ôm từ nhẹ nhàng chuyển sang siết chặt, gã như muốn đem em ghim vào trong người gã, bấu vít lớp da thịt trắng nõn, gã vùi đầu vào hõm cổ em.

Harry vì đau mà giật mình tỉnh giấc, em ngạc nhiên khi nhìn thấy Draco, giọng nói còn buồn ngủ gọi gã -‘D-Draco?’

-‘Tôi đây’- Draco nặng nề đáp, gã nhận ra Harry muốn ngồi dậy, vì vậy, gã liền đỡ em lên, nhưng vòng tay lại chưa từng thả lỏng.

-‘Em biết không Harry, vụ giết người khiến nhiều người xôn xao mấy ngày nay, là tôi làm đó. Tôi biết em sẽ tức giận với tôi, nhưng em đừng vội nói gì cả, nghe tôi nói đã nhé?

Harry, hẳn em chưa biết, tôi yêu em, yêu từ lâu rồi, bao nhiêu năm nay, em luôn là người duy nhất ngự trị trong tim tôi, chưa hề thay đổi. Trong tâm trí tôi, đâu đâu cũng là em, tôi nhắm mắt hay mở mắt, em vẫn ở đó, vẫn ở trong tim tôi, làm tôi thương nhớ.

Tôi điên rồi, tôi điên rồi Harry à, tôi yêu em, yêu đến điên cuồng, tôi yêu em đến mức chỉ muốn giam cầm em, tôi yêu em đến mức chỉ cần em không yêu tôi, tôi cũng chỉ muốn giết em thôi. Tôi yêu em lắm Harry, yêu đến điên rồi’

Draco như kẻ điên, gã ôm chặt em, móng tay như muốn đâm vào người em khiến em đau đớn vô cùng.

Harry ngơ ngẩn nghe gã nói, em trải qua bao cung bậc cảm xúc, từ kinh ngạc đến sợ hãi, cuối cùng là chết lặng. Em không ngờ, trên đời này lại có người yêu em nhiều đến vậy, yêu đến mức đã giết người đã làm thương tổn em, yêu đến mức mặc tay mình sẽ dính máu.

Em không hề biết, có một người như vậy… Em không hề biết, Draco lại là người yêu em…

Harry sợ hãi, em biết mình nên báo cảnh sát. Nhưng nhìn người đàn ông đang ôm em, em lại không nỡ.

Draco không hề muốn giết người, chỉ là gã đã quá lụy tình mà thôi, dù biết giết người là trọng tội, nhưng em vẫn không thể tàn nhẫn như vậy với gã…

Em phát hiện, em luyến tiếc gã, em luyến tiếc người em không thương, em luyến tiếc cho tình yêu gã trao em, em… luyến tiếc chính bản thân em…

Design a site like this with WordPress.com
Get started