Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 36: Công Cuộc Tìm Đường Chết


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: AKKI

-o0o-

Hiện tại là mười giờ tối, Draco vẫn một thân lễ phục hoa mỹ đứng dưới cột đèn tại một con đường nào đó ở giới Muggle, bởi vì lúc nãy đi vội quá, cho nên đũa phép vẫn chưa kịp lấy, càng quan trọng hơn là cậu đang duy trì hình dạng bán tinh linh của mình.

“Hắt xì.” Một cơn gió thổi qua, Draco rùng mình. Cậu sắp bị đông tới chết rồi, lễ phục đúng là không ấm chút nào hết! Tại sao lông đỏ còn chưa đến nữa!

“Két–” Đột nhiên một chiếc xe buýt hai tầng xuất hiện trước mặt Draco, tiếng thắng xe lớn tới mức làm cậu phải bịt chặt đôi tai cực kì thính sau khi thức tỉnh nửa huyết thống của mình.

Cảm giác có người đi đến trước mặt mình, sau đó trước mắt tối sầm, trên đầu có thứ gì đó trùm lên “Ố là la, ra ngoài chơi không mang đũa phép, cậu đang tìm cách tự tử sao?”

Xốc quần áo lên, xác định xe đò hiệp sĩ đã đi rồi, Draco túm lấy quần áo của mình, sau đó ghét bỏ vuốt vuốt lại mái tóc đã rối tung “Dưới cái loại tình huống này, cậu có thể nhớ rõ về phòng ngủ lấy đũa phép sao?”

“Nhưng mà sao Snape lại đột nhiên nhớ lại?” Ron đau đầu nhớ đến tin Draco gửi cho mình —- bởi vì quan hệ của hai gia tộc Malfoy và Weasley, Ron mô phỏng máy liên lạc bằng galleons của Hermione, dùng mặt dây chuyền làm phương tiện liên lạc. (Ý Ron là quan hệ “vô cùng tốt”: của hai nhà, làm cho Draco và Ron không thể tự tiện gửi cú cho nhau được.)

“Làm sao tớ biết!” Draco hới muốn nổi điên “Chủ nhiệm chắc chắn đang đi tìm Harry, cậu nói cho cậu ấy chưa?”

“…. Nói ở trên xe rồi, Harry nói cậu ấy sẽ giải quyết.” Ron nghiêm mặt, có hơi cứng nhắc khi nói đến vấn đề này.

“Giải quyết thế nào?” Đầu Bô muốn giải quyết chủ nhiệm sắp phát khùng như thế nào? Draco giật mình, trừng lớn hai mắt.

“…. Obliviate.” Ron cười ha hả.

—– Người đến không có ý tốt —-

Snape vừa mới độn thổ đến trước cửa nhà cũ Black, cổng lớn đã mở, Potter to gan lớn mật kia mang theo vẻ mặt ghê tởm, tươi cười nịnh nọt đi ra.

“Đã lâu không gặp, giáo sư Snape.” Harry chột dạ túm áo choàng. Merlin a! Hôm nay con còn có thể sống sót sao?

“A, Obliviate của cậu Potter đã đạt tiêu chuẩn chuyên nghiệp!” Hiện tại nghĩ đến cái mớ té kia, nhất định là do tên Potter chết tiệt này đập! “Cậu Potter có lẽ không muốn lên lớp, xét thấy mi thành công ám toán được giáo sư của mình hết lần này đến lần khác!”

“Cái đó, giáo sư…” Harry vừa chột dạ kéo kéo nút áo ở cổ tay, vừa trộm nắm chặt đũa phép.

“Expelliarmus! Accio đũa phép!” Từ khi bắt đầu cảnh giác, Snape thân là gián điệp hai mang phát hiện ra động tác nhỏ của Harry dễ như trở bàn tay thậm chí còn nhanh chóng phản ứng lại.

Cất đũa phép của Harry vào trong người, dùng đũa phép của mình chỉ thẳng vào đầu Harry “Tại sao mi cứ hết lần này đến lần khác ám toán ta?”

“……” Nhìn vào túi áo của Snape, Harry lộ ra biểu cảm tuyệt vọng “Giáo sư, nếu con nói, thầy có thể tha thứ cho con sao?”

“Cậu Potter, mi cảm thấy ta là một người khoan hồng độ lượng đến mức có thể tha thứ  cho một con quỷ khổng lồ đáng chết dám lấy đá đập vào đầu mình sao?” Đầu đũa phép của Snape bắt đầu xẹt xẹt ra tia lửa, đây là dấu hiệu của ma lực bạo động. (Nhắc nhẹ, này là lần đầu Harry Obliviate Snape nè, lấy đá đập đầu giáo sư rồi mới xóa trí nhớ)

“Con cũng cảm thấy không phải…..” Đột nhiên một bình xịt xuất hiện trong tay, nhắm thẳng vào mặt Snape. Bình xịt là loại vũ khí giết người phóng hỏa rất nổi tiếng ở thế giới phép thuật —- Ừm, thuốc mê. “Cho nên con chuẩn bị cả hai tay.”

Thuốc mê quả không phụ thanh danh của mình, chưa đến hai giây sau, Snape đã ngã cái rầm xuống đất. Harry một bên thở dài, một bên rút đũa phép của mình ra khỏi túi của Snape, sau đó nhét đũa phép của hắn vào lại túi, cúi người khiêng giáo sư của mình lên.

Gian nan khiêng Snape — sức lực không phải là vấn đề, vấn đề là cái thân một mét tám của Snape quá cao so với thân thể trẻ vị thành niên của Harry — độn thổ đến Đường Bàn Xoay, vì tìm khắp người Snape cũng không thấy chìa khóa, cho nên dùng chân đạp cửa đi vào.

Bỏ Snape lên sofa, do dự vài phút, cuối cùng yên lặng xin lỗi, dùng Chiết Tâm Trí Thuật, cho dù là một đại sư Bế Quan Bí Thuật cũng không có khả năng duy trì được nó khi đang hôn mê.

Nhìn đến Snape uống rượu đến say bí tỉ bên mộ của Lily Evans, Harry kêu rên trong lòng, lần tiếp theo Snape khôi phục ký ức thì y nhất định xong đời!

Sửa chữa ký ức một lần nữa, làm cho Snape nghĩ rằng mình sau khi say thì lảo đảo về nhà rồi ngã lên sofa. Lấy một bình rượu ra khỏi tủ, đổ lên sàn nhà, mặc niệm cho bình rượu ngon đã cống hiến cho cống thoát nước. Dọn xong bình rượu và ly rượu, sửa lại cánh cửa bị mình đạp rớt, trước khi đi còn xin lỗi Snape lần cuối.

Độn thổ về nhà cũ Black, nếu không phải Sirius và Lupin hôm nay đã đến Bộ Phép Thuật, Harry tuyệt đối không có thời gian xử lý được Snape đang nổi cơn thịnh nộ.

Qua loa ăn tối, Harry trước khi ngủ nhìn trần nhà, yên lặng thở dài cho cái tương lai nhất định sẽ chết chắc của mình.

Hy vọng đời này kiếp này Snape đừng có cơ hội nhớ lại. Harry nhỏ giọng cầu nguyện với Merlin.

HẾT CHƯƠNG 36

Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 37 + Chương 38 + Chương 39: Chuyện về Giáo Sư


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: AKKI

-o0o-

Chương 37

 Bực bội đi qua đi lại trong phòng, cho dù là độc dược cũng không thể khiến hắn bình tĩnh lại. Mười một năm trước, bởi vì một sai lầm mà hắn đã hại chết người con gái hắn yêu nhất, hôm nay là ngày con của cô hập học, nhưng hắn hoàn toàn không muốn nhìn thấy tên nhóc kia, bởi vì nó có một cái họ cực kỳ đáng chết – Potter, họ của kẻ địch hắn ghê tởm nhất.

Cho dù có bực mình thế nào đi chăng nữa thì hắn vẫn phải tham gia lễ khai giảng, từ trên bàn giáo sư hiển nhiên có thể dễ dàng nhìn thấy vóc dáng nhỏ con đứng lẫn trong đám nhóc kia, vẻ ngoài di truyền của Potter, còn có cái đầu bù xù khiến cho người khác chán ghét, ngoại trừ đôi mắt ra thì không có chỗ nào giống Lily, mà đôi mắt đó cũng bị che lại bởi một cặp kính ngu ngốc, nhìn cứ như tên James Potter mới sống lại.

Ngu ngốc! Rất ngu ngốc! Cho dù chỉ là một chút âm thanh cũng có thể làm nổ vạc! Snape hung tợn nấu giải dược, biến đổi hương vị của vạc dược với ưu tiên nhất định không ảnh hưởng đến hiệu quả, khiến nó trở nên cực kỳ cực kỳ – khó uống.

Mi nên cảm thấy may mắn đi Potter! Nếu mi vào Bệnh Thất, thì ta sẽ đặc biệt chăm sóc mi. Vạc dược tím đen đang nổi bọt khí không ngừng phản chiếu lại gương mặt ác độc có thể dỗ con nít nín khóc buổi tối của Snape.

Quidditch chính là cái loại hoạt động lãng phí thời gian, lãng phí sinh mệnh! Một đám người trông như mấy con chó đang ngồi trên đĩa bay đuổi bắt một trái banh chung với nhau thì có gì để hưng phấn! Không bằng tranh thủ nấu thêm mấy bình dược!

Đáng chết! Ta biết Quidditch chính là loại hoạt động phiền phức nhất! Mi là heo sao, Potter! Chạy vào Rừng Cấm làm gì! Mi cho rằng giáo sư ai cũng giống Dumbledore chỉ biết ăn mật ong sao! Snape cưỡi chổi dùng hết sức bình sinh đuổi theo Potter đang liều mạng phía trước, tạm thời xem nhẹ việc mình có bệnh sợ độ cao.

Quá mất mặt! Chỉ là ngã từ chổi xuống mà thôi, Snape mi đã quên mình là phù thuỷ sao! Thế nhưng chỉ vì cứu một Potter mà té hôn mê! Cho dù Potter có đôi mắt của Lily đi chăng nữa! Snape tức giận viết thêm một con T lên cuộn da dê.

Tối hôm nay đó chỉ là nhất thời nổi hứng đi tuần đêm, không ngờ cũng có thể bắt được Potter cùng với dược liệu miễn phí. Không thể không nói hôm nay chính là ngày vui nhất trong học kỳ này. Snape ngồi trên ghế nhìn mấy bình vảy rồng và máu rồng trên bàn. Đáng tiếc là không có vỏ trứng, Potter tên nào tên nấy cũng chỉ là mấy tên phí phạm của trời, nhất định là coi vỏ trứng như rác mà vứt rồi. Nghĩ đến đây, đột nhiên cảm thấy mình hình như vẫn chưa trừ đủ điểm.

Dumbledore nhất định là bị mật ong làm cho úng não, thế mà lại cho mấy tên nhóc năm nhất đi vào Rừng Cấm! Sau khi thiếu chút nữa thì đốt luôn phòng hiệu trưởng Hogwarts, Snape trở lại văn phòng, bực bội bắt vạc, thường thường ngẩng đầu nhìn mấy bình máu rồng để trên kệ, cuối cùng rửa sạch mớ độc dược đã báo hỏng, xoay người nhanh chóng đi vào rừng Cấm.

Nếu Draco xảy ra chuyện gì, tên Lucius bị bệnh con trai khống kia nhất định sẽ đến tìm mình gây phiền toái, Potter chỉ là nhân tiện mà thôi. Snape dùng bùa tàng hình đi theo sau Potter nghĩ.

Lucius rốt cuộc đã dạy dỗ con trai mình thế nào vậy! Thật là quá mất mặt, một Slytherin còn ồn ào và lỗ mãng hơn cả Gryffindor! Trực tiếp làm nhóc con Hufflepuff kia bỏ đi! Nhìn Draco bị doạ vừa chạy vừa la hét ỏm tỏi, nhớ lại cảnh tượng lúc thằng nhỏ bị đụng vào cây, Snape tức giận cắn răng. Kỳ nghỉ này Draco nhất định phải được huấn luyện lại lễ nghi!

Potter! Này thì dám bóp vỡ bình độc dược trong tiết của ta! Snape nhìn lá thư và đá đồng được cửa hàng độc dược gửi đến, cười vừa lòng.

Đáng chết! Chẳng nhẽ huyết thống của Potter là quỷ khổng lồ hay gì! Vảy rồng mà cũng có thể dọng ra cái lỗ được! Nhưng mà, thân là “giáo sư không được hoan nghênh nhất Hogwarts” hắn không phải chỉ có duy nhất một biện pháp trừng phạt học sinh, nghe nói gần đây cửa hàng độc dược thằn lằn xanh đang thu mua dược liệu, không biết tài liệu độc dược đã qua gia công thì giá có cao hơn hay không.

Dumbledore quả thật bất chấp mọi thủ đoạn vì Cậu Bé Vàng, hai trăm năm mươi điểm cho Potter nghe vui ghê. Để rồi xem kỳ nghỉ này, ta sẽ cho mi đẹp mặt.

HẾT CHƯƠNG 37

[HP] Cách Mệnh – Chương 2 + Chương 3


EDITOR: AKKI

BETA: MIN

-o0o-

Chapter 2: Harry and Dumbledore

Tiểu H tiếp tục phát biểu.

“Ta cần tìm người nói chuyện!” Harry tin tưởng. Cậu không do dự chút nào liền quyết định đi tìm Dumbledore.

Cậu vội vàng đi vào thông đạo hướng thẳng đến phòng Hiệu trưởng. Học sinh chung quanh không nhiều, nhưng do trong lòng tràn ngập toàn là cảm giác bị phản bội, bốn phía dường như bị bao phủ bởi tiếng cười đầy vẻ trào phúng. Harry tay nắm chặt áo choàng, mờ mịt hướng phía trước đi thẳng. Bởi vì cả người vô lực không còn sức sống, động tác của cậu trông như có vẻ khá thông thả nhưng cậu thậm chí còn không biết chính mình làm thế nào có thể phát ra khẩu lệnh mở cửa thông đạo với con thú đá canh cửa.

Đợi đến khi ý thức quay trở lại, Harry kinh ngạc phát hiện, bản thân đang đứng trước cửa phòng của hiệu trưởng, bên trong không ngừng truyền ra âm thanh nóng giận của Snape: “ Dumbledore, hiện tại giáo sư toàn trường đều đang đàm luận về cái sinh hoạt yêu đương của nam sinh vô lý cao ngạo kia, bản thân hắn lại không chút nào ý thức được! Ngài lại không biết vì cái gì không đi mà nhắc nhở cho hắn một chút. Hắn không phải là một cái quân cờ vô cùng trân quý của ngài hay sao?!”

“Severus, tự lý giải chút. Loại tình huống này hiện tại, ta  là hoàn toàn không có nghĩ đến. Nhưng, tưởng tượng một chút, nếu Harry đáng thương mà biết chuyện này, thằng bé sẽ nhận phải một sự đả kích rất lớn! Tha thứ cho ta vì không thể nói được cái gì. Phía trước còn phải đánh bại Voldemort, Harry tuyệt đối không thể bị tổn thương. Thằng bé chính là hy vọng còn tồn tại của Thế giới Phép thuật…!”

“Chẳng lẽ vì như vậy ông cái gì cũng không làm chỉ trơ mắt nhìn mọi người ở sau lưng nó cười nhạo nó thật ngu xuẩn. nhìn nó ngu ngốc tự mình nhảy vào trong hố lửa! Ta không làm được!”

“Severus, thầy phải chấp nhận. Ta biết, thầy từng không ít lần ám chỉ qua cho thằng bé. May mà đứa nhỏ không có phát hiện ra, nó chỉ nghĩ thầy chỉ đến để châm chọc nó mà thôi. Thầy phải nhớ kỹ, thầy không cần phải làm loại chuyện này, không thì ta không thể không bắt thầy phải lập lời thề. Chung quy, chúng ta đều không thể cam đoan được rằng, khi Harry nhất thời xúc động sẽ gây ra chuyện gì đâu. Death Eater hoạt động càng ngày càng thường xuyên hơn, kế hoạch của chúng ta cũng đã tới thời điểm nhạy cảm, song phương mà nói đều đến thời kỳ chủ chốt!”

“Hắn không có phát hiện bởi vì nó rất ngu xuẩn! Mà ta không thể dễ dàng tha thứ cho một học sinh ngu ngốc như vậy, lại cho nó xuất hiện tại lớp học của ta! Nhiệm vụ, nhiệm vụ, ông lúc nào cũng đều dùng đến lý do này để áp chế ta, khiến cho ta phải nhẫn nại, lợi dụng khuyết điểm nhỏ đáng cười này của ta. Cái thóp của ta chính là con trai của James Potter! Ta thật sự hối hận chính bản thân lại như thế nào lại không đủ tư cách là một Death Eater chân chính, cực kỳ tàn nhẫn không hề có tâm tư đồng tình, như vậy sẽ không bao giờ rơi vào loại tình huống như thế này! Dumbledore, ông lại thắng, lần này ta lại thỏa hiệp. Nhưng sẽ không có lần sau!!”

Bước chân của Snape giận dữ hướng ra cửa đi tới, dùng lực mạnh bạo kéo ra cánh cửa.

Harry bởi vì bản thân mình nghe được một sự thật đáng khiếp sợ, cơ thể đã cứng đờ hoàn toàn không thể nhúc nhích. Dumbledore cũng biết chuyện này?! Một quân cờ?! Snape từng nhắc nhở qua chính mình?!

Úc, đúng vậy, tất cả đều rất rõ ràng. Khó trách mỗi lần tại tiết học Độc dược, hắn đều dùng ánh mắt băng lãnh theo dõi bản thân cậu, đợi cho bản thân cậu chú ý tới, liền bắt đầu chăm chọc khiêu khích cậu. Năm thứ năm vừa bắt đầu, hắn chuyển từ công kích cậu học lớp Độc dược không có thành tích gì nổi bật, sửa thành “Ngươi cho rằng ngươi không có chuyện gì là không biết sao?”, “Ngươi cho rằng “Đứa trẻ sống sót” có rất nhiều người tôn kính sao?”, “Ngươi ngu xuẩn như vậy làm như thế nào tại sao còn có thể tự đại như vậy”, “Gryffindor ngu ngốc cỡ nào hữu tình để người hâm mộ”… linh tinh. Mỗi khi hắn nói này đó, Ron thiếu điều phản kích rất nhiều. Sau đó cậu ta lại đối xử với Draco lãnh đạm hơn rất nhiều, Harry lúc ấy còn tưởng rằng là do Malfoy kết giao cùng chính mình.

Snape nhìn thấy Harry đứng ở cửa liền kinh ngạc dừng lại, hiển nhiên là do không biết nên hành động như thế nào, bản thân nên ngậm miệng nhanh chóng tránh ra trường hợp vẫn hay giống như trong quá khứ cười nhạo cậu.

Dumbledore phản ứng rất nhanh, bước ra cửa. Lão ta không xác định Harry đã nghe được bao nhiêu, nhưng tay vẫn đưa tới bên cạnh Harry, ý đồ muốn ôm cậu, “Úc, Harry, trò ở đây!”

“Dumbledore, đem tay của ngài bỏ ra! Tôi đều nghe thấy tất cả!” Harry không tức giận, không có làm ầm ĩ lên, cũng không khóc lóc. Âm cuối có chút run rẩy, biểu hiện ra cậu đang cố gắng khống chế cảm xúc của chính mình.

“Đứa nhỏ, con nên tin tưởng ta, hết thảy đều là vì sự an nguy của con.” Dumbledore thu lại hai cánh tay, gương mặt hiện ra một tia mệt mỏi, thống khổ nhắm hai mắt lại.

“Hiệu trưởng, con chưa bao giờ nghĩ, nguyên lai ngài cùng Granger lại là cùng một lại người! Nàng ta giả trang làm một mẫu thân ôn nhu, cùng một người bạn thân mật; Ngài lại sắm vai làm một người ông hiền lành, một vị trưởng bối thú vị, một nhà lãnh đạo đầy chính nghĩa đáng giá để tín nhiệm. Dumbledore, con nghĩ, con đã hiểu ra được rất nhiều chuyện. Đầu tiên, ngài không cần lại gọi con là đứa nhỏ! Ngài cho rằng vẫn luôn gọi ta là đứa nhỏ, liền có thể biến ta thật sự thành một con chim nhỏ run rẩy, luôn nép mình trốn dưới cái mà ngài gọi là sự bảo hộ ấm áp sao? Sau đó lại tại thời điểm mấu chốt mà nói cho tôi biết, thật ra tôi là một  pháp sư cường đại, ép tôi trở thành người lãnh đạo thế giới pháp thuật, ép tôi phải đối mặt với Voldemort, lấy máu tươi của tôi mà đổi lấy lòng tin của tất cả mọi người!”

“Thứ hai, trước mặt tôi không cần phải giả trang làm một ông lão chậm chạp. Tôi thậm chí còn chưa thấy qua một lão già nào so với ngài có tinh thần minh mẫn dưới lớp da già nua nhăn nheo như vậy. Ngài nhắm mắt lại như vậy là đang suy xét đối sách, hay là đang e sợ tôi nhìn thấy ánh mắt khôn khéo của ngài. Mỗi lần ngài muốn cái gì đó từ chính bản thân tôi, hay từ những con người ngu xuẩn khác – bao gồm cả ngài, giáo sư Snape. Còn có, mời ngài tạm thời không cần tránh mặt đi, miễn cho lão già này giết người diệt khẩu.”

Harry quay đầu, cậu tiếp tục bình tĩnh trần thuật, “—ngài liền giả mù sa mưa làm ra này nọ mấy trò hề ngu ngốc, đánh vào lương tâm của chúng ta. Tôi bị thương, ngài liền tới làm ra bộ mặt hiền lành quan tâm ta; Thời điểm tôi dao động, ngài lại biểu hiện ra mặt tôi cường đại cỡ nào, không gì là không biết, không gì là không thể làm được, cổ vũ tôi tiếp tục. Hỏi vì cái gì ngài lại không tự mình trình diễn kịch bản “Ông lão sống sót” kia, thế nào cũng là tiết mục không phải tôi liền không thể? Merlin, tôi quên mất, ngài đã rất già rồi, không thể nhận được thêm bất kỳ đả kích nào, khả năng một chút tổn thương liền khiến ngài sống không nổi đi!”

“Thứ ba, tôi thật sự rất ngu ngốc. Điểm này tôi phải cảm ơn giáo sư Snape lần nữa đã nhắc nhở. Tôi thế nhưng lại tin tưởng ngài, Dumbledore. Nếu như ngài quan tâm tôi, thì sẽ không để tôi lại cái nơi địa ngục đáng chết trong tủ bếp kia, một mặt bị ngược đãi 11 năm. [Snape nhướn mày, tỏ vẻ giật mình.] Tôi thậm chí còn tin tưởng vào cái lý do chó má của ngài, nói tôi rời khỏi nhà Dursley liền sẽ bị giết. Trời biết, tôi ở nơi đó 11 năm bị đối xử như một con gia tinh, mong muốn được rời khỏi nơi đó bao nhiêu lần. Quét dọn vườn hoa, chà rửa ô tô, phải đi siêu thị mua sắm, đi làm bao cát cho cái tên đáng chết kia…. tại nhà Dursley tới tư cách làm chó cũng không phải? Sau 11 tuổi, sự xuất hiện của ngài, gương mặt cười giả tạo cho tôi cảm giác ấm áp và bảo vệ; Nghỉ hè hàng năm lại lừa gạt tôi phải trở lại cái địa phương quái quỷ kia, tiếp tục bị ngược đãi, sau đó khi nhập học ngài lại cho tôi một chỗ tốt vượt qua hai tháng! Gia tộc Potter chết hết trong chiến tranh, còn có ông bà ngoại của tôi. Có thể nhìn được, ngài đã phí không ít tâm tư để hoàn toàn đem ta nhét vào sự khống chế hoàn hảo của gia đình Dursley nhỉ, thật sự vất vả cho ngài quá. Thậm chí mấy mẩu tin tức bát quái trên mặt báo, với sự công kích nhàm chán cũng là do ngài cung cấp tư liệu đi. Vì không để mọi người trong bầu không khí hoà bình mà quên đi sự tồn tại của Harry Potter, quên đi sự uy hiếp từ người kia. Nếu không phải từng đụng độ qua hắn, tôi dường như tin tưởng rằng Voldemort là một con chó khác mà ngài nuôi dưỡng ra – chính là đúng thời điểm thì xuất hiện, hợp thời thì biến mất, chứng minh cho sự vĩ đại và sáng suốt của ngài. Nếu ngài nói ngài không gì là không biết, không gì là không làm được, ngài như thế nào lại không thể không biết được rằng thật ra Peter Pettigrew chưa chết, Sirius là bị kết án oan. Nhưng chính ngài lại mặc kệ chú ấy bị nhốt 12 năm tù oan*. Bởi vì như thế thì ngài mới có thể dễ dàng thao túng được Lupin — bởi vì hai người bọn họ chính là người yêu, sau đó ngài mới có thể tiến thêm một bước nữa thao túng được một bộ phận Người sói. Hagrid gặp gỡ cũng chính là giống vậy, một người Khổng lồ! Còn có ai nữa? Ah, đúng rồi, ngài xác định, chưa bao giờ cho cô nàng Veela người đã kết hôn cùng Bill ăn qua Tình dược hoặc thứ gì đó linh tinh tương tự sao. Trời ạ, tôi mới nghĩ tới một chuyện quan trọng nhất. Cái chết của cha mẹ tôi, có lẽ ngài cũng góp một tay ấy nhỉ? Ngài bồi dưỡng ra Voldemort để làm nên chuyện xấu; Đạt được tất cả tiếng xấu; Ngài có thể nói cho tôi biết lần đó, Voldemort đến giết chết hai người họ, hắn cũng muốn giết luôn cả tôi, khiến cho hai người chúng ta hận thù đối phương; Lại không cẩn thận ‘Nói’ cho Snape biết về một nửa lời tiên tri kia, làm cho hắn báo cáo cho Voldemort, lại khiến cho Snape phải ray rứt lương tâm; Cha mẹ tôi lâm thời đem người giữ bí mật đổi thành cái người không đáng tin Peter Pettigrew, tôi thật lòng khó mà tin được lại không phải là do ngài giở trò quỷ gì đấy sau lưng họ!”

[* bản dịch ghi có 3 năm tù oan à, mà trong thực tế Sirius đi tù tới 12 năm nên tui tự sửa nhé] 

Harry và Dumbledore đồng thời trầm mặt mà đối diện nhau.

Snape lại vì mới nghe được mặt trái của câu chuyện mà khiếp sợ. Y không thể thừa nhận được, sự ngu xuẩn của chính bản thân mình. Tất cả manh mối đã liên kết với nhau. Người với dã tâm ngút trời muốn khống chế thế giới phép thuật lại chính là Dumbledore. Bộ phép thuật chỉ là cái bánh ngọt nhỏ mà thôi, căn bản không thể nào mà thỏa mãn được khẩu vị của ông ta. Bất quá y biết, Potter tạm thời không thể có việc gì, Dumbledore cũng không thể tùy tiện mà giết người diệt khẩu. Việc này, bên ngoài không thể nào tin tưởng được. Nhưng hành động liên tiếp của thiếu niên này cũng thật là mấu chốt(????). Snape ý thức được điều này, thậm chí vừa rồi Potter lại đồng tình với hắn.

Rốt cuộc, Dumbledore cũng mở miệng: “Harry, trò nhất định là rất mệt mỏi. Tối qua Voldemort lại tạo ra một cơn ác mộng khủng khiếp cho trò phải không? Tinh thần khẩn trương, hoảng loạn thường dẫn đến việc nhìn thấy ảo giác cũng rất bình thường đi. Trò trước kia cũng thường nhìn thấy ảo giác mà. Sau khi trò hại chết Sirius, con phải biết không thể lại tiếp tục tin tưởng ảo giác, có biết không? Trò ít nhất phải tiếp tục học tập cho tốt Bế quan bí thuật!”

Harry không chút khách khí phản kích: “Ngài xác định đó không phải là pháp thuật làm tổn thương đại não? Ngài yên tâm, chuyện này tôi sẽ không bao giờ đi khắp nơi nói năng lung tung. Tôi không thích sẽ bị trở thành ‘Đứa trẻ hồ ngôn loạn ngữ’ rồi bị nhốt vào St.Mungo. Tôi tin tưởng ngài sẽ không để chuyện đó xảy ra. Tôi còn có chút tác dụng trong việc kêu gọi dân chúng, nắm trong tay Cậu bé vàng cũng không thiếu chút lợi thế hơn. Ngài hãy yên tâm, Harry Potter tạm thời sẽ không cùng Dumbledore trở mặt, mà tôi cũng không có cái năng lực kia. Tuy nhiên, ngài cũng không cần trước mặt tôi luôn miệng nhắc tới cái chết của Sirius. Đó là bởi vì ngài! Có phải hay không, Snape?”

Harry thậm chí còn nở ra một nụ cười cực kỳ sung sướng, nhìn lại cực kỳ giống y như nụ cười giả tạo luôn treo trên môi của mấy vị Slytherin, nhưng lại mang theo chút gì đó cực ngọt ngào.

Tim của Snape đập lạc một nhịp, cả thân thể bởi vì khung cảnh quỷ dị, cực kỳ nguy hiểm này mà căng cứng lên. Y cố gắng sử dụng cái yết hầu khô khốc của chính mình phát ra âm thanh vững vàng: “Harry… Potter, ta nghĩ, hiệu trưởng vừa rồi đã nói cho ngươi, ngươi cần tiếp tục theo ta học tập Bế quan bí thuật. Tuy ta thật sự hoài nghi ngươi có hay không có đại não. Thế nhưng….. Chúng ta đi thôi.”

“Vâng, giáo sư.” Nụ cười của Harry càng thêm ngọt ngào, nhu thuận kèm theo kiêu ngạo mà nối gót theo phía sau Snape cùng rời đi.

HẾT CHƯƠNG 2

[HP] Cách Mệnh – Chương 1: Harry And His Friends


EDITOR: AKKI

BETA: HASU

-o0o-

Chapter 1: Harry và những người bạn.

Lời phát biểu thứ nhất của tiểu Har.

Harry tiến vào năm thứ sáu, so với khi cậu vừa bước vào trường, có một sự thay đổi cực lớn. So với cơ thể gầy yếu ban đầu, sau khi trải qua quá trình trường kỳ rèn luyện Quidditch, thể chất đã được cải thiện rất lớn. Cứ việc so sánh làn da trắng nõn của Harry với những cầu thủ Quidditch bình thường mà xem, nhưng không phải là màu sắc tái nhợt, mà là khoẻ mạnh trơn bóng. Cậu sở hữu một thân hình cân đối, càng làm cậu thêm câu dẫn nhân tâm, sắc mặt hồng hào, mái tóc đen mềm mượt sáng bóng. Vào nghỉ hè năm thứ năm, thời kỳ trưởng thành cậu chờ mong đã lâu cuối cùng cũng đến, cậu lập tức cao thêm 6 tấc Anh [ khoảng 16cm…]. Trải qua năm năm điều trị, bởi vì cuộc sống cơ cực cùng lương thực thiếu thốn nghiêm trọng dẫn đến cơ thể suy dinh dưỡng nghiêm trọng cùng bệnh bao tử đều khỏi hẳn. Tại ngày sinh nhật cậu năm đó, Lupin đã đưa cho cậu một lọ dược cận thị linh phát minh mới nhất. Cậu tháo xuống mắt kính, lộ ra một đôi mắt xanh lục sáng ngời thâm thuý. Theo con đường trưởng thành, ma lực của Harry càng ngày càng cường đại hơn. Mái tóc rối loạn ban đầu, nay đã có trật tự, mềm mại có hơi uốn lượn một chút, dù vẫn có chút hỗn độn, nhưng nó lại trở nên gợi cảm, sợi tóc dọc theo khuôn mặt kéo dài tới xương quai xanh, khiêu khích khinh nhờn đôi môi đỏ mọng kiều mị. Chỉ cần nhìn đều có thể cảm nhận được sự mê hoặc của cậu.

Hiện tại, cậu đã là “Cậu bé sống sót anh tuấn phi phàm”. Seamus từng nói với Harry, năm nay cậu có thể đoạt đi danh hiệu “Người đàn ông hấp dẫn nhất Hogwarts” đã nằm trong tay Draco nhiều năm nay.

Sau khi ăn xong cơm trưa, Harry thường hay lui tới bên Hồ Đen an tĩnh ngủ một giấc, bổ sung cho giấc ngủ hay bị Voldy đánh thức lúc nửa đêm. Nhưng hôm nay, cậu đột nhiên lại muốn làm chút gì đó khác biệt. Trên thực tế, gần đây Voldy an phận đi rất nhiều. Đạt được ích lợi này, Harry gần đây giấc ngủ cũng coi như là an tĩnh hưởng thụ cả đêm không bị làm phiền.

“Hắn gần đây đại khái không có chuyện tốt gì bị phá huỷ đi.” Harry nhún nhún vai, đi hướng về phía thư viện bên kia. Chính cậu cũng không thể lý giải ra, vì lý do gì mà hôm nay chính mình lại muốn trở thành một học sinh ngoan. “Xem ra, theo như lời của Hermione, Voldy biến thái ở xa như thế chiêu dụ quân số cho dù có lợi hại đến đâu thì cũng chẳng được bao nhiêu. Nàng cho là Voldy cho dù có hoàn thành sự nghiệp mấy năm dài đeo đuổi – làm cậu tức tới điên. Cậu thế nhưng lại tự chủ động đi đến thư viện — lại không phải thời điểm làm bài tập. Ron lại làm như thế nào mà ngày nào cũng dính với nàng cùng một chỗ cũng có thể chịu đựng được?”

Không có nhiều người giống y như Hermione vậy, cả ngày đều ngâm mình trong thư viện. Khai giảng mới vừa qua chưa lâu, kỳ thi trước mắt còn một khoảng thời gian khá dài. Các giáo sư hôm nay cũng đặc biệt từ bi, không giao cho học sinh quá nhiều bài tập. Thời tiết lại khá tốt, cho nên hôm nay phần lớn học sinh trong trường chọn hưởng thụ không khí trong lành bên ngoài sân trường.

Hành lang vắng lặng, Harry nhìn thấy bên đầu kia của hành lang, mái đầu kim sắc mà cậu không thể nào quen thuộc hơn, từ trong góc khuất chợt lướt qua. Harry lại vừa vặn mà mang theo tấm bản đồ Đạo tặc.

“Có lẽ mình nên thông qua mật đạo đi tắt một chút để doạ hắn.” Vừa hình dung trong đầu khuôn mặt lạnh băng vạn năm không đổi lại biến sắc, cùng với một bộ dáng kinh ngạc tột đỉnh, Harry lại không ức chế nổi muốn cười ra mặt. Hiện tại bất quá phải thật cẩn thận với tiểu tâm tư của chính mình, im lặng rồi lặng lẽ tiếp cận đối phương, sau đó bất ngờ mãnh liệt nhào ra — tựa như mãnh hổ săn mồi.

Mà ngay tại thời điểm con sư tử nhỏ hung mãnh nhào ra, hiệu quả tất nhiên càng rõ rệt hung hiểm. Ấy thế mà lại có ba gương mặt mãnh liệt thay đổi màu sắc – Draco, Harry, và ngoài ra còn có Ron.

Harry hai mắt trợn to, không thể tin được vào chính mắt mình. Từ thời điểm mà cậu cùng Draco kết bạn cho tới nay, trong lòng cậu luôn âm thầm cố gắng hòa giải quan hệ của người yêu nhà mình cùng bạn thân nhất có thể hoà hợp hữu nghị đứng cùng một chỗ, nhưng lại luôn luôn thất bại. Trước mặt cậu, Draco vô cùng lãnh đạm và chán ghét đối mặt với Granger và Weasley, Hermione và Ron lại tỏ ra vô cùng miễn cưỡng mà chịu đựng hai người bọn họ ở cùng một chỗ — chỉ là tại thời điểm đồng thời cùng xuất hiện, cảnh tượng thân thiết là vô cùng miễn bàn.

Mà ngay trước mặt cậu bây giờ, chứng minh Harry rốt cuộc cũng thành công. Bọn họ biểu hiện ra không chỉ là quan hệ hết mức hoà hợp, mà tuyệt đối hết sức thân thiết, không, phải là hết sức thân mật! Draco ép chặt Ron lên một mặt tường, quần áo hai người không chỉnh tề, tóc tai hỗn độn, môi hơi sưng đỏ, lại còn thở hồng hộc! Hiện tại, ba người bọn họ đều sợ ngây người. Đầu gối của Draco hiện tại còn đang chen vào ép chặt giữa hai chân Ron, hai tay Ron vây quanh ôm chặt lấy cổ hắn, gương mặt Harry còn đang vặn vẹo không kịp thay đổi giữa biểu cảm tinh nghịch vui vẻ chưa kịp thu hồi dường như đông cứng lại.

Xa xa truyền đến tiếng chân của Hermione cùng giọng nói thuyết giáo vô cùng độc đáo của cô nàng: “Ron, các ngươi lề mề quá đấy. Hiện tại cũng không phải thời gian cho hai người thân thiết đâu. Ta vừa hỏi qua Dean, Harry hôm nay không có đi tới hồ. Cho nên phải đi tìm hắn ngay, các ngươi phải cẩn thận một chút… Harry! Tại sao cậu lại ở trong này!”

“Merlin! Bọn họ… Ngươi….” Cảm giác bất lực không thể nói ra chưa từng có ập đến lòng ngực của Harry. Cậu nhắm chặt mắt lại, hít sâu một hơi, cố gắng hết sức khiến cho bản thân phải tỉnh táo lại.

Hiển nhiên trong lúc này, Draco – không là Malfoy, cùng Ron – không là Weasley, nghĩ muốn tránh né, ý đồ rời khỏi đây, chầm chậm lùi bước đến phía sau Hermione – không là Granger.

“Harry, tất cả chuyện này ta có thể giải thích cho em hiểu, em nhất định phải bình tĩnh…” Malfoy toang mở miệng giải thích.

“Tên đáng chết nhà ngươi còn muốn tôi phải bình tĩnh! Ngươi thân mật cùng một chỗ với bạn thân của tôi!! Ngươi! Granger, ngươi rõ ràng đã biết tất cả! Ngươi lại còn giúp bọn họ che giấu tôi! Tôi còn không biết chuyện này phát sinh bao lâu rồi. Xem ra cái đứa ngu ngốc nhất hiện tại là tôi đi. Các ngươi luôn vây xem sự ngu xuẩn của tôi có phải rất thú vị hay không? Toàn bộ Hogwarts có bao nhiêu người biết về chuyện này rồi?! Có bao nhiêu người cả ngày nhìn chằm chằm tôi y như một con chó ngu xuẩn cả ngày nhảy nhót vây quanh Malfoy?! Ý đồ chính của hắn là tiếp cận tôi, gợi lên sự chú ý của tôi. Tôi luôn cho rằng là vì hắn thích tôi. Thậm chí còn vì tôi mà duy trì cái xưng hô chết tiệt, Malfoy kiêu ngạo! Tôi đã thông báo trước mọi người, cho dù hắn không thích tôi đi nữa, mà lại nói, vì cái gì ngươi lại tiếp nhận hắn? Weasley, ngươi đã biết hắn là bạn trai tôi, lại còn dám cùng hắn thân mật như thế.  Granger vì sao ngươi cũng biết, lại không nói cho tôi biết!” Harry không thể kìm chế được ma lực trong cơ thể có xu hướng bạo động bùng nổ ra ngoài. Tất cả đèn trên hành lang tắt ngấm, cửa thuỷ tinh nứt vỡ tung toé rơi xuống sàn, uy áp ma pháp như ngọn núi đè dần trên đỉnh đầu của những người đối diện.

Ba người nao núng lui về phía sau một bước. Granger bình tĩnh mở miệng: “Trên thực tế, ngươi nghĩ sai rồi, Malfoy cũng có một bước đi sai lầm. Thời điểm cậu ấy tiếp cận, ba người chúng ta lúc nào cũng dính với nhau cùng một chỗ. Cho nên ngươi mới cho rằng… Cậu ấy hiển nhiên chỉ là hiểu sai tình cảm của mình, cũng khiến cho ngươi hiểu lầm mà thôi.”

“Sau này ta mới phát hiện, người ta thích chính là Ron” Malfoy xen mồm.

“Cho nên ngươi hiển nhiên cho rằng, chinh phục được đứa trẻ Đại-nạn-không- chết, đặc biệt cực kỳ có ý nghĩa. Chả trách mỗi khi chúng ta ở cùng một chỗ, ngươi luôn luôn nói, chúng ta còn chưa có trưởng thành, hơn nữa, trước khi chính thức kết hôn, một Malfoy cùng ái nhân không nên phát sinh bất cứ quan hệ nào; Cái không nên thân mật tiếp xúc đó cũng là một cách chống chế tránh sự tiếp xúc đi. Ta thật ngu ngốc còn cho rằng một Malfoy đáng chết có bao nhiêu là thánh khiết, không thể xâm phạm, lại còn ngây thơ cho rằng Slytherin trong tưởng tượng giả dối, âm hiểm luôn lợi dụng mọi mối quan hệ là hoàn toàn tương phản. Mà Weasley cùng Granger, là vì không muốn nhìn thấy mối quan hệ thân thiết của chúng ta, cũng là giống nhau đi?” Harry âm trầm đề cao âm điệu.

Weasley có chút không quen bộ dáng trào phúng của Harry trước mặt bọn họ, rụt rụt cổ, mặt đỏ lên.

Granger kích động đứng lên: “Harry, công bằng chút đi! Ngươi so sánh một chút, Ron cái gì cũng đều không có, danh vọng không có, tiền cũng không có, không có sự quan tâm của thật nhiều trưởng bối, thành tích học tập thì không bằng ngươi, Quidditch cũng chơi không lại ngươi, thậm chí, tướng mạo của ngươi cũng càng ngày càng thoát tục. Như thế hắn không thể có được một người để thương yêu lo lắng cho mà ngươi không có hay sao? Tình yêu chính là thứ mà không thể miễn cưỡng được. Sự thật chính là, bọn họ yêu thương nhau, Malfoy chính là không phải yêu ngươi. Chúng ta lúc trước không nói cho ngươi biết, chính là lương tâm tốt sợ ngươi bị tổn thương. Huống chi, ngươi lại là trụ cột tinh thần của Ma pháp giới, ngươi không thể bị bất cứ một thương tổn nào. Một ít tình cảm sinh hoạt thường ngày đối với ngươi mà nói cũng là một loại điều hoà không khí thôi không phải sao?”

“A! Nói đến trọng điểm chút, công bằng! Quyền lợi “nôn” vào, ngươi tranh thủ được còn không đủ. Hiện tại liền tranh thủ cho đủ quyền lợi của mỗi người mới bình đẳng, vì hoà bình thế giới. Nếu nói như vậy, tôi nhất định phải trả giá một cái gì đi, để duy trì cái công bằng dối trá của ngươi. Hiện tại, ngươi đã vừa lòng rồi đi. Ngươi đừng quên, hắn thế nhưng không hề bị Voldemort thường xuyên quấy rối, không có bị đau đầu, không có một tuổi thơ bi thảm, hắn có gia đình của chính mình! Thậm chí ngươi lúc trước còn cho rằng mẹ con nó rất có tác dụng để lợi dụng từ Bộ ma pháp. So với bản thân tôi mà nói, đúng rồi, tôi còn quên, ngươi làm gì am hiểu cái gọi là nghệ thuật biểu diễn. Ngươi còn phải làm bộ cùng Weasley thâm tình kết giao lâu như thế.”

“Harry!” Granger cơ hồ hét ầm lên, “Ngươi không thể nói chúng tôi như vậy. Tất cả chúng tôi đều là thật tâm quan tâm ngươi!Ngươi không biết chúng tôi có bao nhiêu tự trách khi phải dối gạt ngươi sao! Tại vì Ron đã phát hiện ra cậu ấy yêu Malfoy trước ngươi, bọn họ chẳng qua chỉ là thật tâm muốn kết giao mà thôi!”

“Sau đó, ngươi nhận thấy sinh hoạt tình yêu của Ron, cho nên ngươi cùng hắn âm mưu kết hợp nhau thật kích thích, lãng mạn, lại cảm động. Vì thế ngươi lại lấy cái tình cảm mẫu thân từ ái của ngươi từ trên người ta rút đi, chuyển tới trên người hai tên tiện nhân kia. Tôi thậm chí còn phát hiện ngươi đối với cái lý do đáng “Nôn mửa” đó thật hứng thú!”

Granger sắc mặt trắng bệch.

Harry đúng lý hợp tình chậm rì rì nói: “Một vấn đề cuối cùng: Có bao nhiêu người biết chuyện này, giúp các ngươi giấu diếm chuyện này? Tôi cảm thấy ít nhất tất cả Gryffindor, Slytherin đều tham dự vào chuyện này đi?”

Weasley cắn cắn môi, rốt cuộc cũng mở miệng: “Không phải, Neville cùng Seamus còn có Crabbe cùng Goyle đều không hề biết. Tất cả mọi người trong nhà chúng ta cũng đều không hề biết.”

“Ta nghĩ đó là do miệng của những người đó không quá kín đi, hơn nữa sự việc kinh hoàng này của các ngươi sẽ khiến mọi người trong nhà điên lên mất. Nói như vậy, Hufflepuff ngu ngốc cũng bị Granger thuyết phục rồi; Ravenclaw càng không cần phải nói, bọn họ vẫn luôn hướng tới tình yêu bí mật đầy lãng mạn, cho nên cũng dễ dàng bị đả động rồi, đúng không?”

Weasley hốt hoảng trợn to ánh mắt đầy hoảng sợ. Harry biết, mình đã đoán đúng rồi, “Kia…”

“Tình huống thật quá khó tiếp nhận, tất cả chúng ta đều không quá rõ ràng.” Granger thật cẩn thận nói, “ Harry, tớ không phải bắt buộc cậu phải tìm lý do biện giải giùm bọn tớ lúc này. Tớ chỉ hy vọng cậu tỉnh táo lại thôi, cậu cẩn thận ngẫm nghĩ lại xem.”

“Yên tâm đi, ta sẽ. Chung quy tôi còn không nghĩ phải nhanh như vậy liền bị bắt đến Azkaban đâu. Còn có, đừng có mà giả trang thân thiết mà gọi ta Harry. Về sau, ta sẽ làm như không còn nhìn thấy các ngươi, các ngươi cũng đừng có mà đến trêu chọc vào tôi.”

Tác giả giải thích:

P/S: Hermione vì phòng ngừa Harry sẽ nhìn thấy được Ron và Draco bí mật ở cùng một chỗ trên Bản đồ Đạo tặc, nên cô nàng đã lấy cớ là chính mình cùng Ron đang hẹn hò, vào thời điểm cả bọn thân thiết với nhau cùng một chỗ, cô nàng liền bí mật thi một chú ngữ che giấu lên tấm da dê để lừa Harry, khiến cậu chỉ thấy hai người họ lúc nào cũng dính nhau tại một chỗ. Cho dù, khi Ron cùng Draco có ở cùng một chỗ thì Harry cũng chỉ nhìn thấy mỗi tên của Draco mà thôi. Mà những lúc đó Hermione sẽ dùng một chú ngữ theo dõi để giám thị hành động của Harry, bảo đảm cậu sẽ chắc chắn không bao giờ xuất hiện ở nơi nào gần đó.

Khi Harry cùng Draco kết giao không đến một năm, thì Draco cũng lén lút sau lưng cậu cũng nửa năm. Bởi vì mỗi đêm Harry sẽ gặp phải ác mộng, cho nên thói quen nghỉ trưa của cậu cũng dần dần được dưỡng thành. Lúc này, thời gian đó thường sẽ trở thành thời gian riêng tư lén lúc của Draco với Ron. Từ đó tới nay, bọn họ lúc nào cũng cảnh giác cao độ. Hermione liền trở thành cao thủ sử dụng thần chú theo dõi, thế nhưng cũng không thể lúc nào cũng cam đoan mỗi lần đều thi triển chú ngữ đúng lúc. Huống chi sau đó còn phải hoá giải chú ngữ để tránh cho Harry phát hiện ra.

HẾT CHƯƠNG 1

Design a site like this with WordPress.com
Get started