[HP] Không Phải Là Bạn – Chương 1: Bị Bệnh Tim Rồi Hả?


AUTHOR: MA

BETA: MÈO

-o0o-

Sau khi đánh bại Voldemort, Harry được giới phù thủy tung hô kịch liệt. Họ còn tổ chức tiệc tưng bừng thâu đêm suốt sáng, hại cậu phải lết cái thân tàn đi khắp nơi chào hỏi và phỏng vấn.

“Mệt quá…”

Harry than thở rồi quăng mình xuống cái giường không được mềm mại cho lắm của Ron. Cậu được bác Molly mời tới chơi qua đêm, bác ấy còn niềm nở nhét đầy thức ăn vào mồm Harry nữa.

Đột nhiên một cơn đau ập tới, Harry ôm ngực, ngã lăn ra sàn, ho liên tục. Đau đến mức có cảm giác như vừa ho cả trái tim của mình ra. Ron bắt đầu hoảng loạn và chạy ra khỏi cửa hô hoán kêu mọi người gọi xe cấp cứu. Harry dồn hết sức lực cuối cùng vươn tay ra ngoài cửa sổ, trong khi tay còn lại vẫn còn bấu chặt ngực.

“….Tại sao…”

Sau đó tắt thở.

————-

Harry giật mình tỉnh dậy, trong một căn phòng tối om, còn nghe được tiếng sóng, mồ hôi lạnh tuôn ra làm ướt đẫm áo. Cái cảm giác vừa rồi cực kỳ chân thực, không thể nào là ác mộng được.

Khi mắt đã dần quen với bóng tối, cậu mò mẫm bước đến chỗ cánh cửa, rồi lại lần tìm tay nắm cửa. Thình lình, một thân hình to lớn đập thẳng vào mắt Harry làm cậu nhảy bổ ra sau.

“Ồ, con biết ta ở đây luôn à Harry? Cái lần cuối ta gặp con con hãy còn bé lắm. Bây giờ lớn lên trông y như ba, con mắt thì lại giống y như má.” Nói rồi cái thân hình khổng lồ đó vươn tay xoa xoa mái tóc bù xù của Harry.

Cậu biết cái giọng này! Là bác Hagrid! Cái bộ râu lởm chởm và cái thân hình to lớn đến đụng trần đó không thể lẩn đi đâu được.

Bác Hagrid bước từng bước nặng nề tới chỗ bộ bàn ghế, để một cái hộp lên đó rồi ngồi phịch xuống ngay bên cạnh tạo cho Harry cái cảm giác là ghế đã gãy làm đôi rồi. Bác Hagrid cười ha hả rồi mở cái hộp ra, là một chiếc bánh. Khung cảnh này rất quen mắt, đặt biệt quen mắt. Phải rồi! Chính là lúc dì dượng lôi cậu đi vì đống thư nhập học từ Hogwarts! Vậy là cậu thật sự sống lại rồi?

Harry nghĩ nghĩ, rồi cậu quyết định quăng nó ra sau đầu vì cái quan trọng bây giờ là bánh.

“Ai đó?! Tôi cảnh cáo là tôi có súng đấy!”

Miếng bánh to đang chuẩn bị vào miệng Harry khựng lại. Phải rồi, vì quá to lớn nên cho dù không đập cửa đến long bản lề thì bác Hagrid vẫn có thể đánh thức nhà Dursley dậy chỉ bằng tiếng bước chân. Giờ thì vui rồi. Ông Dursley tiếp tục la hét làm bác Hagrid rõ bực bội, bác chồm tới cướp cây súng từ tay ông Dursley làm ông ta sợ quắn cả người, rồi bóp thành một cục như kẹo cao su, quăng vô góc phòng. Đây là lần thứ hai Harry chứng kiến cảnh này và hiệu quả của nó vẫn tốt như lần đầu. Cậu muốn cho bác Hagrid một tràng vỗ tay nhiệt liệt vì đã làm cho thằng Dudley bĩnh ra quần. Sau khi làm cho nhà Dursley co rúm trong góc, bác Hagrid phủi tay như chưa có chuyện gì rồi nhìn sáng Harry, cười:

“Quên chưa tự giới thiệu, ta là Rubeus Hagrid, người giữ khoá và gác sân ở Hogwarts.”

“Ồ, vậy Hogwarts là chỗ nào vậy bác? Có phải là lâu đài không?”

Harry cười, cậu muốn xem bác Hagrid nạt nhà Dursley một trận vì dám giấu cậu về thế giới phù thủy, một lần nữa.

————

Harry sau đó được bác Hagrid mang đến Hẻm Xéo để mua đồ dùng học tập. Và y như kiếp trước, cậu gặp Malfoy.

“Chào. Cũng vô Hogwarts à?”

Không hiểu sao câu chuyện mà cậu vốn cho rằng dài dòng và vô vị của Malfoy ở kiếp trước, lại thú vị đến thế.

“Tao sẽ xin ba má mua cho một cây chổi đua rồi lén đem vào trường. Nè, mày biết chơi Quidditch chớ?”

“Tao biết, nhưng mà nhà tao nghèo lắm, không có nổi một cái chổi đàng hoàng để chơi.”

“Vậy mày vào Slytherin với tao đi. Nhà tao nhiều tiền lắm, đủ để mua cho mày một cây chổi đó.”

Draco vỗ ngực tự hào như vừa làm được việc tốt. Harry cười thầm, bộ Malfoy ở kiếp trước dễ dụ vậy hả. Dễ thương thiệt.

Hai người tiếp tục cuộc trò chuyện về Quidditch đến khi đo xong. Phải công nhận là Malfoy nó thật sự thích Quidditch, Harry nghĩ, nhìn nó không khác gì Hermione khi đụng đến Quidditch.

“Vậy hẹn gặp lại ở Hogwarts.”

Lần này người nói là Harry.

—————

Bọn nó gặp lại nhau hơi sớm. Lần này Harry không còn sợ cái bức tường kia nữa, cậu còn đặc biệt đến nhà ga sớm hơn để kiếm chỗ tốt. Thế là đụng mặt Draco và đám đàn em.

“Xin chào, lại gặp nhau rồi ha.”

Harry cười niềm nở và có cảm giác như mình đối xử với thằng nhóc nhợt nhạt này tốt hơn hẳn kiếp trước. Chà, ai biết được?

Hai đứa lại chụm đầu nói chuyện về Quidditch. Lúc Draco phát hiện Harry là Cứu Thế Chủ, nó sốc cực vì nghĩ Harry chắc chắn sẽ vào Gryffindor thay vì Slytherin. Bộ dạng tiu nghỉu của Draco làm Harry bất giác muốn ôm.

…Nhưng cậu đã ngăn được bản thân vì nghĩ rằng mình ế lâu quá nên sinh ra hoang tưởng rồi, ai cũng thích được.

Vì đường dài nên mới nửa chặng Draco đã lăn ra ngủ khò, thấy vậy Harry cũng không kiêng dè gì mà kéo Draco tựa vào vai mình ngủ, còn bản thân thì bóc kẹo ra ăn.

Đám bạn của Draco ngồi đối diện căng thẳng tới không dám nhúc nhích. Quả đúng là Cứu Thế Chủ! Thật là bá đạo quá đi mà! Lại dám để một người kiêu ngạo như Malfoy dựa vào vai!

Trong lúc canh chừng Draco ngủ, Harry bắt đầu sắp xếp lại ký ức từ kiếp trước của mình. Tất cả đều bình thường, ngoại trừ cái chết của cậu. Không hiểu sao mảnh ký ức cuối cùng về cái ở phía ngoài cửa sổ phòng Ron chỉ là một mảng tối. Cậu chỉ nhớ được cái cảm giác đau đớn đến rách da thịt và sự kinh hoàng tột độ. Harry nghĩ mình sẽ đến thư viện trường một chuyến để điều tra xem coi có loại độc hay phép nào có thể gây ra cái chết đau đớn như vậy không. Cuối cùng cậu lại ngủ khi nào không hay.

Draco thức dậy trước và thấy mình đang tựa vào vai Harry còn cậu ta thì tựa vào đầu mình ngủ. Cứu mạng! Cái tình thế đáng xấu hổ gì đây!

Cậu ta không dám nhúc nhích dù chỉ một xăng. Vô vọng, Draco liếc sang phía đám bạn mình bằng một ánh mắt cầu cứu mãnh liệt.

Draco: S.O.S! Lôi tao ra đi!

Đám bạn: chúc may mắn, chúng tôi sẽ cổ vũ cho cậu từ phía bên này.

“Ố? Đến nơi rồi cơ à?”

Harry ngủ đến khi tới nơi, báo hại Draco phải ngồi im một chỗ, ngứa ngáy đến phát khóc. Nhưng mà cuối cùng Harry cậu ta lại chẳng để ý gì, chỉ nói, xin lỗi, lỡ dựa lâu quá, rồi nhảy ra khỏi toa tàu.

Draco tức xì khói, nhưng mà không sao, tóc cậu ta cũng mềm đó chứ……..

————-

Đám học sinh năm nhất bắt đầu tiến vào sảnh. Chỗ này vẫn tráng lệ như trong trí nhớ của Harry. Những ngọn nến treo lơ lửng, trần nhà đầy sao, và… cái nón rách nát chiếm vị trí trung tâm. Giáo sư Mcgonagal bắt đầu kêu tên đám băm nhất, và cuối cùng cũng đến lượt cậu.

“Harry Potter!”

Cậu khoan thai bước lên trong ánh mắt ngưỡng mộ của nhiều người. Dù sao cậu cũng vào Gryffindor và, như kiếp trước, sẽ đấu với kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy vào cuối mỗi năm học. Cái khác duy nhất là cậu thân với công tử Malfoy hơn? Chắc là vậy rồi.

“… Cậu bé, cậu không thuộc về nơi này.”

Ô hô hô vừa vào Nón Phân Loại đã phán một câu căng phết. Nhưng đúng, cậu không thuộc về nơi này. Đáng lẽ bây giờ một đã tái sinh ở một nơi nào đó, hoặc trở thành hồn ma nhìn linh cữu mình bị chôn xuống đất và mãi không thể tự mình bắt được hung thủ.

“Tuy nhiên, công việc vẫn là công việc, vậy nên cậu sẽ vào… SLYTHERIN!”

“?!”

Khắp sảnh xôn xao. Không ai ngờ được Cứu Thế Chủ lại vào cái nhà đó, ngay cả chính chủ cũng đang bị sốc. Tuy nhiên, chỉ có một người ở đó không ngạc nhiên trái lại còn rất vui vẻ.

“Chào mừng vào Slytherin, Potter!”

Draco cười tươi, làm tim Harry như lỡ một nhịp. Cậu đặt tay lên lồng ngực, cảm nhận nhịp đập đang tăng dần của con tim. Mặt thì nóng ran như bị sốt. Ai da, không lẽ kiếp này bị bệnh tim???

“Mong… Mong được giúp đỡ.”

———

Tiểu kịch trường:

Harry: tôi bị bệnh tim rồi.

Nhân vật quần chúng: không, cậu bị bệnh “Draco”.

HẾT CHƯƠNG 1

Đốn Gục Xà Tổ – Chương 47: Đến Đức


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

Dùng khoá cảng về trang viên Malfoy, Lucius và Ansel bị mớ hỗn độn trước mặt làm cho ngây dại.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, nghi vấn giống nhau: Đây là tình huống gì?! Quái vật (Chúa Tể Hắc Ám) xâm lược?!

Nghe được động tĩnh, Salazar đi ra, vuốt phẳng trường bào không chút nếp nhăn, kéo Ansel chuẩn bị rời khỏi. Ansel khôi phục bình tĩnh nhanh chóng túm chặt Salazar.  “Lão sư, đây là làm sao vậy? Abra không phát sinh sự tình gì chứ?”

“Không có” Salazar xoa loạn tóc Ansel, nhìn thoáng qua Lucius “Lucius, về rồi thì về phòng đi, phụ thân con không có việc gì đâu.”

Lucius kính cẩn cúi đầu, nhanh chóng nhặt hành lý đi về phòng. Phòng khách hỗn loạn như vậy, dù có việc gì xảy ra cậu cũng vô pháp ngăn lại.

“Rốt cuộc là… Sao lại thế này…” Ansel hồ đồ, trang viên Malfoy cứ như bị cướp ghé thăm, làm sao không có việc gì được chứ.

“Không có việc gì, vợ chồng nhà người ta đánh nhau, người ngoài không thể nhúng tay.” Salazar kéo tay Ansel, hồi tưởng chút tình huống khi nãy, lắc lắc đầu thở dài “Ta mang em đi gặp một người.”

Vợ chồng đánh nhau? Ansel như là hiểu rõ gật đầu “Gặp ai?” Bạn của lão sư, hình như hiện tại đều xuống mồ rồi mà? Còn có thể đi gặp ai?

“Đi sẽ biết” Salazar bế Ansel lên, đối với chuyến đi lần này, hắn cũng không đoán ra kết quả “Đừng lộn xộn”

Ansel không được tự nhiên yên lặng, nhỏ giọng nói: “Lão sư, con xuống dưới là được, người đừng ôm.” Y đã lớn như vậy, lão sư sẽ trật eo mất…

“Em đừng nhúc nhích là được, địa điểm độn thổ lần này có hơi xa.” Không ôm Ansel, nếu gặp phải chuyện gì đó, hắn có hối hận cũng không kịp.

Nhìn biểu cảm nghiêm túc của Salazar, Ansel cũng thành thật không nhúc nhích. Thật ra mà té, thì người đau cũng chỉ có Ansel.

Trước khi độn thổ, Ansel vội vàng hỏi: “Lão sư, hay là đi bằng lò sưởi được không?”

“Không cần.” Nước Anh ầm ĩ như vậy, phòng chừng mấy lò sưởi có nói mạng floo với phía bên kia cũng cắt hết rồi. Trải qua ầm ĩ từ Chúa Tể Hắc Ám đời thứ nhất, nước Đức bên kia hẳn là không chịu nổi nữa.

“Kia nếu không được thì đánh con ngất xỉu trước đi” Ansel đáng thương hề hề nhìn Salazar, đưa ra yêu cầu của mình “Độn thổ quá mức hành người khác mà…”

Salazar bất đắc dĩ “Trong ngực ta có một lọ độc dược, uống nó.”

Đối với bài xích độn thổ của Ansel, Salaza cũng rất đau đầu, may mắn trên người hắn có một lọ độc dược mê muội, bằng không đến đích Ansel không nôn ra hết là không có khả năng.

Ansel ngoan ngoãn lấy độc dược từ trong ngực của Salazar ra, ngửa đầu uống hết, sau đó nhắm mắt an tĩnh dựa vào lồng ngực Salazar.

Trải qua một trận đè ép của thời không, rốt cuộc cũng thấy lại ánh sáng, Ansel sắc mặt tái nhợt vô lực dựa vào lồng ngực Salazar, đôi môi vốn mang theo vài tia máu cũng vì thế mà trắng bệch.

Salazar phất tay che dấu hơi thở của cả hai, ôm Ansel vào lòng không ngừng vuốt lưng y.

“Lão sư, đây là chỗ nào?” Ansel hơi khôi phục lại một chút tinh thần, nhìn khung cảnh xa lạ xung quanh, tò mò hỏi.

“Đức, nơi giam giữ Chúa Tể Hắc Ám đời thứ nhất, Nurmengard” Thông đạo bí mật của Nurmengard đã sớm bị Riddle nói cho Salazar, Tử Thần Thục Tử Karkaroff hiện tại chính là Thánh Đồ ngày xưa đi theo Gellert.

Chỗ của Chúa Tể Hắc Ám đời thứ nhất? Lại là vì cái tên Riddle đó!! Ansel bực mình, một câu cũng không nói bị Salazar kéo đi vào nơi sâu nhất trong Nurmengard.

Khi đến gần nơi giam giữ Gellert, từng đợt âm thanh làm người khác đỏ mặt truyền ra, tiếng rên rỉ không ngừng truyền đến. Làm Salazar xấu hổ dừng bước chân, nhanh chóng lấy tay che lỗ tai Ansel lại.

Ansel chớp chớp mắt, nhìn thoáng qua Salazar, thuận theo hắn mà không chống cự. Nhưng mà, bàn tay thì có thể cách âm bao nhiêu chứ? Thanh âm càng nhỏ đi, ngược lại càng thêm câu nhân, khuôn mặt nhỏ của Ansel đỏ bừng dựa vào lồng ngực Salazar.

Trong lòng Salazar rất rối rắm, hắn làm sao biết, cư nhiên bây giờ…. Cái tên Gellert kia thế mà cùng người khác… Từ khẩu khí của Karkaroff, tên Gellert này không phải thích Dumbledore sao? Như thế nào… Tại sao hắn còn mang theo Ansel tới chứ!! Ansel nhỏ thế này, bị cái lão Chúa Tể Hắc Ám này dạy hư thì làm sao bây giờ!!

Không lâu sau, âm thanh dần yếu đi đến khi không còn, hình như đã nhận ra Salazar đến, cho nên nhanh chóng giải quyết.

Đôi mắt Salazar hơi nheo lại, mặc dù lão Chúa Tể Hắc Ám này phong bế toàn bộ ma lực của bản thân, nhưng năng lực nhạy bén của gã cũng không thể khinh. Đối phương đã phát giác chính mình, Salazar cũng không thèm ẩn giấu nữa, quản bạn giường của gã có rời khỏi hay không rời khỏi, chỉ cần dọn sạch giường không làm bẩn mắt Ansel là được.

Mà khi đi vào căn phòng kia, Salazar rất muốn xoay ngược thời gian. Đừng nói giường đã được dọn, ngay cả người đang ngồi cũng rất nhéch nhác, thật là…

Chờ đến khi Salazar phản ứng lại, muốn che mắt Ansel lại, hết thảy đều đã chậm. Ansel thậm chí, còn nhìn thấy sớm hơn Salazar…

Nhìn đến cảnh tượng trước mắt này, Ansel trực tiếp “Sắc tức thị không – không tức thị sắc” không coi ai ra gì mà bỏ qua mớ quần áo hỗn độn cùng với cái giường cũng hỗn độn không kém, nhìn sang chỗ khác, chỉ kém huýt sáo một cái để phụ trợ cho tình hình mà thôi.

*Sắc tức thị không – Không tức thị sắc: cái này dài quá, mọi người sreach google cho nhanh nhé.(Tsuki: theo tui hiểu thì là không chấp nhất cái trước mắt thì không vướng bận cỏi lòng a~~)

Khi Salazar và Ansel đến, Gellert cũng hơi sửng sốt một chút. Gã cảm nhận được có hai người xông vào Nurmegard, nhưng không nghĩ đến là tới nhanh như vậy, này… Còn chưa dọn xong đâu…

“Hai vị, có chuyện gì?” Gellert mặt không đỏ tim không loạn nói, nếu bỏ qua cảnh tượng trước mắt, cái khí thế kia tuyệt đối không thể coi thường, nhưng mà…

“Không có gì” Salazar tìm chỗ kéo Ansel ngồi xuống “Chỉ là muốn đến đàm đạo chuyện thế giới phép thuật với các hạ mà thôi.”

“Nói đùa, ta hiện tại là tội nhân, mấy sự tình này ta không muốn đàm đạo.” Gellert khoát trường bào dài lên người bên cạnh, cả người hắn đều bị bao phủ vởi những vết đỏ khác nhau, thương tiếc trong mắt không hề giả.

Salazar đánh cược, hắn đánh cược xem trong lòng Gellert này có Dumbledore hay không “Nếu, chủ đề đàm đạo là Albus Dumbledore thì sao?”

Động tác của Gellert ngừng lại, ánh mắt sắc bén liếc nhìn Salazar “Cậu đây là có ý gì?!”

“Tôi có ý gì, các hạ rất rõ ràng.” Salazar bất động thanh sắc, chỉ là nhìn thấy Ansel tò mò nhìn người bên cạnh Gellert liền duỗi tay quay đầu y lại. Phi lễ, chớ nhìn (づ ̄ ³ ̄)づ.

Gellert nắm chặt bàn tay sau đó buông ra, nhìn người bên cạnh, nhẹ giọng nói: “Alfred, em về trước đi.”

“Chủ nhân…” Nghe được tên của Dumbledore, ánh mắt Alfred Ludwig tối xuống.

“Ta sẽ không có việc gì” Gellert xoa xoa đầu Alfred, giống như đang an ủi con nít “Nói cho mấy người bọn họ, chờ ta trở lại.”

Ludwig gật gật đầu, tuy rằng không hài lòng Gellert vì Dumbledore nên mới trở lại, nhưng mà, bệ hạ nhà hắn trở lại là việc tốt, hắn nhất định sẽ đạp Dumbledore đó ra khỏi lòng Gellert!

Hai chủ tớ kiêm tình nhân đó ở bên kia tình chàng ý thiếp, Salazar bình tĩnh giơ tay che mắt Ansel lại. Con nít không nên nhìn mấy cái này, sẽ đau mắt hột đó.

Ansel dùng tay kéo tay Salazar xuống, muốn thoát khỏi tay Salazar nhìn tiếp. Chỉ tiếc, Salazar quyết tâm không cho y xem.

Cuối cùng, Ansel buồng bực không chống cự nữa. Nhìn không được thì nghe!

Chờ đến khi Gellert trấn an xong Alfred, biểu cảm lạnh lùng nhìn Salazar “Mục đích của các hạ.”

Salazar cười khẽ “Không có mục đích gì, chỉ là cấp thêm cho Voldemort một cường hữu mà thôi.” Dù sao cũng là hậu đại của mình, quan tâm một chút mới tốt.

“A? Cứ như vậy khẳng định ta sẽ trở thành lực đẩy, chứ không phải lực cản?” Mặc kệ nói như thế nào, gã còn chưa từng thấy mặt tên nhóc bên Anh kia, muốn giúp cũng là đi giúp Dumbledore.

Salazar cười không nói, trực tiếp biến ra một miếng vải che mắt Ansel lại. Cho em nhìn, này thì nhìn, che mắt em lại xem em nhìn thế nào! Chỉ là một lão già mà thôi, có gì hay mà nhìn!

Ansel bị bịt mắt bất mãn chu miệng, y chỉ muốn nhìn một chút phong thái của Chúa Tể Hắc Ám đời thứ nhất ra mà thôi, tại sao lại đi che mắt y lại?!

“Dumbledore là bạch phù thuỷ nha.” Salazar nheo mắt, bạch phù thuỷ và phù thuỷ hắc ám chính là ghét nhau như chó với mèo. Ngươi muốn giúp người ta, chưa chắc gì người ta đã cần ngươi giúp.

Gellert trầm mặc một lát, mở miệng: “Tên của cậu.”

“Ngài không cần biết” Để Ansel đứng lên, mình cũng đứng lên ngay sau đó “Gellert Grindelwald ngài chỉ là hợp tác với Voldemort, không có chút quan hệ nào với tôi.”

Chỉ là chuyện của hậu đại nhà mình, hắn không muốn tham gia vào. Vì lợi ích lớn lao hơn, cái câu khẩu hiệu này chẳng xi nhê gì với Salazar, Salazar rất chán ghét, thế giới phép thuật không thèm phát triển, chỉ an nhàn hưởng lạc.

“Grindelwald, bạn lữ này của ngài tốt hơn Dumbledore nhiều.” Salazar đi phái trước, hắn cố ý đâm chọt nội tâm già nua mà yếu ớt của lão già kia một chút. Bọn họ dám thân mật trước mặt Ansel! Không biết sẽ dạy hư con nít sao?!

Nhìn Salazar rời khỏi, còn có câu cuối kia, Gellert cuối cùng cũng chịu không nổi “Phù thuỷ Anh, không có ai tốt lành hết!!”

HẾT CHƯƠNG 47

Đốn Gục Xà Tổ – Chương 48: Hôn Môi


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

Sau khi Alfred ra ngoài liền đi thẳng đến tổng bộ. Mấy phần tử già còn đang ngồi đó thảo luận làm sao mang Gellert ra khỏi Nurmengard.

Alfred hít một hơi, bưng một ly trà lên uống cạn, nhìn một đám Thánh Đồ ồn ào đến đau đầu “Chủ nhân ngài ấy, muốn ra ngoài.”

Thanh âm của Alfred không lớn, tại một nơi ồn ào như vầy, thì giọng nói của hắn không tính là lớn. Chẳng qua, Alfred vừa nói xong, toàn bộ đại sảnh liền trở nên yên lặng, ngay cả tiếng cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe được.

Mọi người phục hồi lại tinh thần, cậu đẩy tôi, tôi đẩy anh rốt cuộc đẩy ra một người có khả năng thừa nhận cao ra “Cái kia, Alfred, cậu vừa mới nói cái gì?”

Merlin, không phải bọn họ nghe nhầm chứ. Bọn họ bên này còn đang thảo luận làm sao bắt cóc Gellert ra khỏi đó, như  thế vào nhân vật chính lại tự thông suốt rồi?

“Bởi vì lão Dumbledore kia!” Lúc này Alfred không hề ngoan ngoãn giống như lúc ở bên cạnh Gellert chút nào hết, biểu cảm âm lãnh như xương cốt làm nhóm Thánh Đồ đều nhịn không được rùng mình một cái.

Chuyện này có liên quan gì đến Dumbledore?

Đây là thắc mắc của nhóm Thánh Đồ trong đại sảnh, chỉ là bọn họ không dám hỏi Alfred. Xem bộ dạng hắn hiện tại… Liền biết gia hoả này đã hoàn toàn ghi hận Dumbledore…

Vốn dĩ đứa nhỏ này… Bởi vì trong lòng Gellert có Dumbledore, liền nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa cả ngày. Nghe được ai đó vô tình nhắc đến mấy chữ Dumbledore này, Alfred có thể đuổi cùng giết tận người đó một ngày một đêm…

“Anaden!” Alfred trong lòng buồn bực vung roi đánh Dumbledore tới tấp, ngoài miệng gọi Fleischer.

“Chuyện gì?” Fleischer đẩy đẩy kính mắt màu vàng trên mũi, bình tĩnh trả lời.

Alfred vỗ mạnh lên bàn một cái, khuôn mặt yêu nghiệt vì tức giận nên sinh ra một chút sát khí “Cho tôi một lọ dược sinh con, một lọ xuân dược và một lọ độc dược khiến cả người vô lực!!”

Fleischer nguyên bản còn bình tĩnh, khi nghe Alfred nói vậy liền dùng vẻ mặt vặn vẹo nhìn hắn “Alfred, cậu cần cái này làm gì?”

“Làm chủ nhân” Alfred vươn đầu lưỡi phấn hồng liếm liếm môi, lời nói ra lại làm người hỗn độn trong gió “Không ai được tiết lộ bí mật! Tôi ngày mai sẽ đến lấy!”

Nói xong, nghênh ngang về trang viên của mình. Cơ thể đau nhức của hắn yêu cầu nghỉ ngơi, Gellert trở lại thì sao chứ, bây giờ hắn đang rất tức giận!!

“Khụ khụ, ha hả, Alfred thật là càng ngày càng có sức sống” Một vị phù thuỷ lớn tuổi vui tươi hớn hở nói “Ta cái gì cũng không nghe thấy.”

Lão vừa tỏ thái độ, những người khác cũng phụ hoạ, nếu trong lòng Gellert có Dumbledore, chi bằng dùng cách của Alfred cho rồi “Tôi cái gì cũng không nghe thấy…”

Đúng lúc này, một Thánh Đồ nghiêng ngả lảo đảo chạy từ bên ngoài vào, trên mặt còn mang theo hưng phấn cùng kích động “Dấu… dấu hiệu thánh đồ xuất hiện!! Chủ nhân ngài ấy, chủ nhân ngài ấy đã trở lại!!”

Sau khi rời khỏi Nurmengard, Salazar trực tiếp xách Ansel về trang viên Slytherin. Trang viên Malfoy bây giờ như một bãi chiến trường, với tình hình này thì Riddle và Abraxas vẫn chưa đánh nhau xong đâu, bọn họ không có nhu cầu tham gia. Với lại, trang viên Slytherin cũng không kém trang viên Malfoy chỗ nào.

Trở về trang viên, Salazar liền kéo Ansel lại hung hăng giáo dục một phen. Lải nhải đến mức sắp biến thành mẹ luôn rồi.

“Al, mấy thứ hồi nãy thấy ở Nurmengard, quên hết tất cả đi.”

“Vì sao?” Ansel nghiêng đầu, vô cùng thuần khiết nhìn Salazar, làm Salazar không biết nên giải thích thế nào. Tuy rằng Châu Âu rất cởi mở, nhưng ngàn năm trước và hiện tại luôn có khác nhau rất lớn.

Đối với cái tính cách không biết liền hỏi của Ansel, Salazar không biết làm thế nào để trả lời qua loa lấy lệ với y.

“Lão sư” Ansel chống cằm, một bộ có điều muốn hỏi “Hai người đàn ông cũng có thể bên nhau sao?”

Gỉa vờ! Ansel nhất định là đang giả vờ! Ở thế kỷ 21, y cũng có thể coi là một trạch nam, tiểu thuyết mạng gì mà chưa từng thấy qua. Còn cái gì mà hai người đàn ông có thể ở bên nhau sao?  Hiện tại, có quỷ mới tin y nói!

Nếu Salazar không mang Ansel đi ngục Nurmengard gặp Gellert Grindelwald, Ansel vĩnh viễn cũng sẽ không hỏi một câu sâu sắc như vậy. Cũng vô pháp biết, cảm xúc trong lòng mình…

Chỉ mới liếc mắt một cái, Salazar liền bịt kín mắt Ansel. Vì thế, trong đầu Ansel liền thay Alfred và Gellert thành y và Salazar…

Đối với vấn đề của Ansel, Salazar thực rối rắm. Nếu nói không thể, chẳng khác nào cho bản thân một cú tát, chỉ hắn mới biết mình nghĩ gì. Còn nếu nói có thể, vậy làm sao giải thích…

Cho nên nói, Abraxas và Riddle thật sự không có cảm giác tồn tại đến thế sao? Làm xà tổ ngươi trực tiếp hoa hoa lệ lệ xem nhẹ hai đại nam nhân bọn họ?!

Nhưng mà, Slytherin không bao giờ trốn tránh bất cứ thứ gì, Salazar duỗi tay ôm Ansel vào trong lòng, cười tủm tỉm hỏi: “Al muốn biết hai đại nam nhân có thể ở bên nhau hay không phải không?”

Trực giác của tiểu động vật, làm Ansel phát hiện nguy hiểm liền nhanh chóng lắc đầu, chỉ tiếc, chậm!

“Không được nha, lão sư đột nhiên muốn nói cho Ansel thì làm sao bây giờ?” Salazar vô tội nhìn Ansel, âm thanh mê hoặc làm Ansel trầm mê “Nhắm mắt lại.”

Từ trước đến nay Ansel vẫn luôn nghe lời Salazar, mơ mơ màng màng nhắm mắt lại. Salazar cười nhẹ, cúi người ngậm lấy môi của Ansel. Cảm giác được xúc cảm mềm mại trên môi, Ansel vươn đầu lưỡi nhỏ liếm một chút, nháy mắt kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.

Bởi vì dựa vào rất gần, Ansel nhìn rất rõ lông mi Salazar có bao nhiêu cái, chẳng qua là y lười đếm thôi.

Salazar không xâm nhập vào bên trong, hắn sợ doạ chạy tiểu gia hoả trước mặt này. Buông môi Ansel ra, Salazar vừa lòng nhếch miệng “Al?”

Ansel phục hồi tinh thần nhanh chóng đẩy Salazar ra, mặt nhỏ hồng hồng vươn tay che miệng, tay khác quơ loạn. Qươ tay quơ chân, Salazar căn bản không hiểu Ansel muốn nói gì.

Nhìn thấy Salazar không hiểu mình nói gì, Ansel buồn bực dậm chân, xoay người hướng thư phòng Salazar chạy vào. Giận dỗi cũng biết lựa chỗ quá đó chứ.

Nếu đi phòng ngủ, vậy chỉ có thể nằm trên giường. Còn đi thư phòng, không chỉ có thể đọc sách giết thời gian, còn có thể đọc mệt quá mà bò ra bàn ngủ.

Thân ảnh Ansel chạy trối chết khắc sâu trong đầu Salazar. Ít nhất, Ansel không cho hắn một cái tát, điều này có phải, có phải trong lòng Ansel cũng có hắn hay không?

Trở lại trang viên, Lucius nghe lời Salazar chạy về phòng. Thường xuyên ở bên cạnh Ansel, Lucius học hư đục trên cửa một cái lỗ nhỏ, tuỳ thời đều có thể nhìn ra ngoài, rốt cuộc là ai phá nhà cậu thành cái dạng này.

Từ phòng khách đánh đến thư phòng, rồi từ phòng khách đánh đến phòng ngủ. Cuối cùng vì ghét bỏ xài đũa phép không đã ghiền, Abraxas và Riddle dứt khoát vứt bỏ đũa phép, nhào vào nhau.(Tsuki: thiệt không hoa lệ)

Vì thế hai người một đường đánh, lại đánh từ phòng ngủ ra phòng khách, không ngưng nghỉ. Không đem người còn lại đánh đến chết đi sống lại, bọn họ thề không bỏ qua.

Lucius làm ổ trong phòng mình, không chút quý tộc kinh ngạc há to miệng. Không phải cậu không có kiến thức, mà là cái cảnh tượng này… Quá làm người khác chấn kinh rồi!

Lucius năm nhất gặp Riddle, đã sớm đem bộ dạng của anh khắc sâu trong đầu. Hình tượng Riddle tuấn mỹ, Riddle anh tuấn cộng thêm Riddle khí thế cường đại. Đối với một người như vậy, Lucius làm sao có thể không cúi đầu chứ.

Nhưng mà, hiện tại! Nhìn Riddle đến trang viên Malfoy, hơn nữa còn vung tay đánh nhau với phụ thân của mình, trái tim thơ bé của Lucius thật không thể tiếp thu…

Ừm? Nhưng mà hôm nay Riddle so với hồi năm nhất, đẹp trai hơn nhiều.

May mắn Riddle và Abraxas đánh nhau được một lúc, Lucius và Ansel mới về trang viên Malfoy, tình trạng trước mắt đã sắp kết thúc rồi. Cuối cùng Abraxas ôm Riddle vào trong lòng, bước vào phòng ngủ, kết thúc trận đấu giữa hai người.

Lucius sửa cái lỗ mình đã chọc, biểu tình hoảng hốt đi đến bên mép giường ngồi xuống.

Cậu… cậu vừa mới thấy cái gì!! Màn cuối cùng, cư nhiên là phụ thân đại nhân trực tiếp ôm Chúa Tể Hắc Ám bệ hạ đi, còn có cái gì có thể khủng bố hơn một màn này sao?!!

Nga, Merlin, rốt cuộc tình huống hiện tại là thế nào, cậu một chút cũng không biết!!

Abraxas kéo Riddle về phòng, trên mặt nhiều ra một cục bầm “Tom, cậu nháo đủ chưa?!”

Riddle quay đầu sang chỗ khác, không nhìn vết thương trên mặt Abraxas nữa, bằng không người thoả hiệp nhất định sẽ là anh “Tôi không nháo, chỉ là chính anh cho rằng tôi đang nháo mà thôi.”

“Không có nháo?” Abraxas cười ám muội, một tay ghìm chặt Riddle, một tay vỗ vỗ mặt Riddle “Biến trang viên Malfoy thành phế tích, này cũng gọi là không có nháo sao?”

Biến thành phế tích không liên quan, mấu chốt là, hắn căn bản không rõ vì sao Riddle linh hồn chữa trị tốt lại quăng thần chú về phía hắn!!

Lúc ấy, Salazar đã sớm nấu xong độc dược cần thiết, mà Riddle cũng đã sớm mang tất cả Trường Sinh Linh Giá của minh đến trang viên Malfoy. Thành tích độc dược của Abraxas không phải xuất sắc, nhưng thành tích bùa chú thì hoàn toàn ngược lại, cho nên Salazar cũng phủi tay làm chưởng quầy, cho Abraxas phụ trách vá những mảnh hồn đó của Riddle lại, mình chỉ đứng bên cạnh đề phòng bất trắc.

Đến khi tất cả mảnh hồn của Riddle về lại cơ thể, uống xong độc dược của Salazar. Lại trải qua thêm loạt kiểm tra của Salazar cuối cùng tuyên bố, về sau mỗi tuần uống thêm một lọ độc dược ổn định linh hồn, thì di chứng của việc xắt lát linh hồn có thể được áp chế.

Riddle khôi phục lại ý thức, đối với tổ tiên của mình rất biết ơn, ngay sau đó liền vứt một đống thần chú tấn công cho Abraxas, hai người liền cứ như thế mà đánh nhau.

“Nếu, không có Slytherin các hạ giúp đỡ, anh có phải hay không liền đoạt tuyệt quan hệ với tôi?” Phong bế trang viên Malfoy, cắt đứt mạng floo của trang viên Malfoy và trang viên Voldemort.

Abraxas bị chọc trúng tim đen, ho nhẹ một tiếng, di dời đề tài “Tom, anh thích em.”

Những lời này, Riddle đã nghe qua vô số người nói với mình, ngay cả anh cũng đã nói không biết bao nhiêu lần với người đối diện, vốn dĩ tập mãi thành quen. Nhưng bởi vì người nói là Abraxas, Riddle phá lệ đỏ mặt lúng túng.

Ngày xưa ở trường học, Abraxas cũng chưa từng nói mình thích Riddle, mà hiện giờ…

“Tom, sinh thêm một đứa làm bạn với Lucius đi.” Abraxas thừa dịp Riddle trước mặt đang bước vào trạng thái thẹn thùng, tay không thành thật sờ sờ bụng Riddle, nhéo lên eo anh một cái.

Mặt Riddle càng đỏ hơn, chẳ ng qua, lúc này không phải thẹn thùng, mà là tức giận, vì cái mặt dày và cực kỳ vô sỉ của Abraxas. Lúc đầu còn muốn đoạn tuyệt với anh, hiện tại thế mà lại…

Riddle giống như điên rồi, nhắm thẳng vào mặt Abraxas mà vung nắm đấm “Abraxas Malfoy, anh cái tên hỗn đản này!!”

Abraxas né không kịp, hai bên đối xứng nhau, một Abraxas có đôi mắt gấu trúc cứ như vậy ra đời.

HẾT CHƯƠNG 48

[Inuyasha + Twilight] Thì Ra Là Khuyển – Chương 1


EDITOR: YUE

BETA: MATCHA

-o0o-

Sesshomaru đứng trên mảnh đất đã cháy rụi, nhìn phụ thân mình, quân vương Yêu tộc – Togao vì một nhân loại ti tiện mà hi sinh chính bản thân, giữ lại nữ nhân Izayoi kia cũng không có ích gì cả, ôm bán yêu trong lòng ngực. Thật sự hắn nhìn không ra một con người yếu đuối, một kích cũng không chịu được có điểm gì đáng giá để phụ thân vì tình yêu mà từ bỏ hết thảy, chỉ vì cái gọi là đồ vật phải bảo vệ sao?

Trở lại Tây quốc, mẫu thân Lăng Nguyệt Tiên Cơ đã biết tin phụ thân chết. Nàng không nói gì, chỉ xoay người trở về Minh giới. Có lẽ đối với phương thức sống chung kỳ lạ của đôi phu thê này mà nói, chẳng qua chỉ là lâu dài không gặp biến thành vĩnh viễn không gặp mà thôi.

Sesshomaru rời Tây quốc, hắn mang theo Jaken luôn đồng hành cùng bản thân, đi tìm đối thủ có thể cùng hắn đánh một trận, hoàn thành kiếm đạo của riêng hắn. Nghe nói gần đây yêu quái hoành hành, quả nhiên phụ thân vừa mất đã chịu không nổi, vậy trước tiên cho các ngươi thử chiêu thức mới của ta đi. Còn có bán yêu đệ đệ của ta kia, chờ ngươi trưởng thành, hy vọng sẽ không làm ta thất vọng.

Carlisle thu thập xong đồ dùng khám bệnh tại nhà, đánh xe đến địa chỉ yêu cầu khám bệnh đã nói qua điện thoại thật nhanh, Y dùng loại thuốc đơn giản để chữa bệnh. Đối với quỷ hút máu mà nói, nếu không tìm công việc mình thích, sinh mệnh cực dài nhất định sẽ buồn tẻ và nhạt nhẽo. Cho dù thân là một kẻ uống máu y lại trở thành bác sĩ cứu vớt ‘đồ ăn’. Thực tế chứng minh, quỷ hút máu cũng có thể trở thành bác sĩ tốt. 

Tốc độ xe tăng dần, Mercedes màu đen chạy như bay trên đường quốc lộ liên lục địa trống trải. Ưu điểm duy nhất ở đây là không bị cảnh sát giao thông xử phạt, hay phải dừng lại chờ đèn xanh đèn đỏ. Chỉ là bất tiện khi phải sống xa, mỗi lần đều mất kha khá thời gian để đến đích, nhưng Carlisle tỏ vẻ, bản thân rất thích thú.

Phong cảnh hai bên đường như ảo ảnh xẹt qua, Carlisle nghe nhạc nhẹ thư giãn, không biết vì sao nghĩ tới lúc trước đi theo phụ thân cũng là mục sư, sinh hoạt mệt nhọc mà phong phú. Carlisle có chút thất thần, nhất thời không chú ý đến con đường phía trước, chỉ nghe ‘loảng xoảng’, xe xóc nảy một trận, khẩn cấp phanh lại, âm thanh lốp xe kịch liệt cọ xát đường nhựa, phía trước hiện lên bóng dáng màu trắng. Đụng phải người! Phản ứng đầu tiên của Carlisle, nhưng con đường này hẻo lánh ít người, người này từ nơi nào đến? Nghĩ thầm trong lòng, trách nhiệm đối với nghề của y dâng lên, huống chi người này bị thương còn là do y. Carlisle liền xuống xe, kết quả phát hiện đầu xe lõm xuống một khối, cách đó không xa một người đang nằm.

Tóc màu trắng bạc, khuôn mặt tinh xảo mỹ lệ, không phân biệt được là nam hay nữ, bộ kimono lộng lẫy khiến người này trông như một thiên thần, lông đuôi mềm mại thật lớn khiến người này trông thật yếu ớt, giữa đôi mày thể hiện sự quật cường, có vẻ là một người xuất sắc.

Hai bên đường quốc lộ là rừng rậm kéo dài liên miên, không có phương tiện giao thông, không biết người này đến nơi hoang vu này như thế nào. Carlisle đơn giản kiểm tra một chút, ngoại trừ khẳng định người tinh xảo đến mức không giống người sống này là nam nhân, y cũng không phát hiện miệng vết thương, chỉ là hôn mê bất tỉnh, có lẽ là bị dọa rồi. Carlisle nghĩ đến như vậy, trước cứ mang về, chờ người này tỉnh táo xác nhận an toàn rồi lại đưa đi.

Có lẽ bởi vì khuôn mặt tuyệt mĩ, hơi thở thanh nhã, hay vì không rõ lai lịch, tóm lại Carlisle giờ phút này quên mất hiệp ước kiềm chế quỷ hút máu, y quên mất trong nhà còn có quỷ hút máu mới sinh chưa khống chế được dục vọng hút máu. Đưa người bí ẩn này về nhà, tiếp đón hắn sẽ là cái gì đây?

Ánh lửa xẹt qua, một bán yêu mặc áo lông hỏa hồ,  một nữ nhân loài người yếu ớt bất kham một kích cũng không chịu nổi,và lo lắng của bản thân – Rin, tất cả dường như hóa ảo ảnh trong đầu Sesshomaru, màu đen bao trùm. Ký ức duy nhất khắc sâu là một đôi mắt màu vàng ôn nhu hắn nhìn thấy trước khi mất đi ý thức.

Không biết qua bao lâu, ý thức dần quay trở lại, Sesshomaru theo bản năng sờ Tensaiga bên hông, duỗi tay lại không sờ đến cái gì, mở mắt ra lại phát hiện cảnh tượng vô cùng xa lạ. Trong nháy mắt, Sesshomaru mở to hai mắt, cảnh giác nhìn xung quanh, hắn nhìn thấy một nơi hoàn toàn xa lạ. Một căn phòng sáng ngời, vách tường trắng tuyết nhìn không ra chất liệu, đồ dùng gia đình quái dị, giường dưới thân vô cùng mềm mại, tất cả khác xa trong trí nhớ.

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, cánh cửa vuông kỳ lạ mở ra và một người bước vào. Nhìn thấy trước mắt là một đôi mắt đồng tử màu vàng tuyệt đẹp, hắn không cảm nhận được yêu lực  nhưng có yêu quái bên ngoài, còn có một lực lượng đang nhìn trộm. Thực sự quá kỳ lạ!

“Ngươi là ai? Tại sao ta lại ở đây?” Sesshomaru hỏi người vừa tới.

Carlisle mờ mịt nhìn nam nhân xuất sắc trước mặt, bất đồng ngôn ngữ thật là một vấn đề nghiêm trọng, tuy rằng đã nghĩ đến giao lưu là một vấn đề, nhưng giải quyết thế nào còn chưa biết, càng quan trọng hơn là đây là ngôn ngữ nơi nào? Có rất nhiều vấn đề nhưng hiện tại y không có cách giải quyết, Carlisle đành mỉm cười an ủi Sesshomaru trước.

Sesshomaru nhìn nam nhân cười mà không nói, tâm cảnh giác càng nặng, tay thầm vận yêu lực, hắn lại phát hiện trong cơ thể trống rỗng, đây là chuyện gì? Lúc này Sesshomaru rốt cuộc không giữ được bình tĩnh, đột nhiên ngồi dậy, đầu tóc trượt từ bả vai xuống cũng khác trước rất nhiều, tóc bạc xen lẫn vài sợi tóc đen, tượng trưng cho yêu lực đang dần mất đi.

Carlisle nhìn nam nhân trên giường đột ngột ngồi dậy nhìn chằm chằm mái tóc không nói một tiếng nên cũng nhìn qua, liền phát biện mái tóc bạc mỹ lệ trong khoảng thời gian ngắn trở nên loang lổ, nhìn nam nhân giống như chịu đả kích, tuy Carlisle không biết vì sao, nhưng với hắn có lẽ rất khó tiếp thu.

“Xe của ta đụng trúng ngươi ở quốc lộ, nhưng ta kiểm tra ngươi không có bị thương. Nhà ngươi ở đâu? Ta đưa ngươi trở về hoặc ngươi ở lại đây một thời gian, chờ ngươi thật sự không có vấn đề gì lại đi.” Carlisle nói với Sesshomaru còn đang ngây ngốc.

Sesshomaru không nói một lời, kỳ thật hắn trong lòng nghĩ bản thân vì sao lại đến địa phương kỳ lạ này.  Trước đó lại không có đầu mối, chỉ nhớ rõ Ngọc Tứ Hồn phát sáng rực rỡ, không trung xuất hiện lỗ trống màu xanh, nhìn thấy đám người Rin, Inuyasha, Kagome sắp bị hút vào, cũng không biết vì sao bản thân hắn lại vọt lên, sau đó cái gì cũng không biết, mở mắt đã đến nơi này. Khi đó Inuyasha hình như kêu mình một tiếng ca ca, thật buồn cười, chỉ là một bán yêu cũng xứng.

Nữ nhân loài người nghe nói là đi qua giếng ăn xương xuyên qua hai thời không, tình huống bản thân có phải cũng giống vậy, có phải chứng minh hắn cũng có thể trở về, nhưng yêu lực lại làm sao, chẳng nhẽ hắn sẽ biến thành nhân loại yếu ớt?

Sesshomaru suy nghĩ sự việc, sự bình tĩnh và đạm mạc ngày thường biến mất, hắn hoàn toàn không chú ý đến Carlisle đang dò hỏi, cho đến khi thanh âm ‘ục ục’ vang lên, mới giật mình tỉnh lại khỏi suy nghĩ sâu xa.

“Ha hả, đói bụng rồi đi, ta đã làm đồ ăn, ngươi tới ăn đi.” Tránh đi đề tài, Carlisle cười nói với Sesshomaru.

Ngôn ngữ bất đồng liền không thể truyền đạt ý nghĩ, Sesshomaru nhìn nhân loại trước mắt miệng lúc đóng lúc mở nhưng không hiểu hắn nói cái gì, nhíu mày, lần đầu tiên cảm giác không biết làm sao, nhưng mà Sesshomaru không để lộ ra ngoài.

Carlisle thấy hắn không nói một lời liền biết hắn nghe không hiểu. Nhưng mà điều này không làm khó được hắn, hắn sờ sờ bụng, làm động tác ăn cơm, chỉ chỉ ngoài cửa, chờ đợi Sesshomaru phản ứng.

Lần này Sesshomaru hiểu, hắn cũng đói bụng, đứng dậy, kimono trên người được thay bằng bộ trang phục kỳ lạ nhưng thoải mái, tưởng tượng đến mình mất đi ý thức dễ dàng khiến người khác đến gần, trong lòng tức giận, đi vào đôi giày kỳ lạ, Sesshomaru cùng Carlisle đi đến nhà ăn. 

Edward đứng trong một góc phòng khách, ngửi mùi máu tươi ngon, trên tay phủ kín gân xanh, sắp không khống chế được dục vọng hút máu, nhưng nhớ tới Carlisle dặn dò, lại âm thầm chịu đựng.

Đây là bữa cơm gian nan nhất từ trước tới nay, Sesshomaru vốn kiêu ngạo, khinh thường trợ giúp, nhưng đồ vật chỗ này hắn đều không biết dùng. Trong thời gian ngắn, phòng ăn rơi vào tình thế bế tắc. Carlisle nhận ra điều này, y nhanh chóng cầm bộ đồ ăn lên làm mẫu. Tuy rằng không chuẩn mực, nhưng Sesshomaru vẫn học theo, Carlisle vì tránh bị nghi ngờ, lần đầu tiên nuốt vào đồ ăn nhân loại từ khi biến thành ma cà rồng đến nay. Tuy rằng vị như nhai sáp, nhưng nhìn Sesshomaru bộ dáng mới lạ cầm dao nĩa nghiêm túc ăn, Carlisle tỏ vẻ hắn vui vẻ chịu đựng.

Cứ như vậy qua mấy ngày, Carlisle đã có thể cùng Sesshomaru giao tiếp đơn giản. Sau khi biết ngôn ngữ mà Sesshomaru nói là tiếng Nhật, y cũng giật mình trong thời gian dài, cũng thật hoang mang không biết Sesshomaru vì sao đến được Mỹ trong tình huống ngôn ngữ không thông. Đương nhiên, hắn không thể tưởng tượng Sesshomaru là xuyên tới. Biết ngôn ngữ thì mọi thứ thật dễ dàng, bằng trí nhớ siêu phàm cùng năng lực học tập, Carlisle học xong tiếng Nhật cơ bản, giao tiếp không thành vấn đề. Câu đầu tiên nói tất nhiên là hỏi tên, nghe người nọ dùng thanh âm thanh lãnh đọc ra tên của bản thân, Carlisle cảm thấy trái tim đã yên lặng nhiều năm trong nháy mắt rung động.

Carlisle và Edward đã dừng lại tại thị trấn nhỏ này đủ lâu, Edward cũng nên tốt nghiệp cao trung, là thời điểm rời đi. Sinh mệnh lâu dài của huyết tộc mang đến một điều không tốt nữa là không có biện pháp ở lại  một nơi cố định thời gian quá lâu. Gần đây luôn có một số bà cô lớn tuổi hỏi hắn bảo dưỡng như thế nào, vì sao thoạt nhìn mười năm mà như một ngày. Carlisle thực phiền não, chẳng lẽ lại nói với họ, à, để ta cắn mọi người một ngụm, đừng nói mười năm, ta đảm bảo trăm năm như một ngày. Haiz, quên nó đi, vẫn là chuẩn bị chuyển nhà thôi.

HẾT CHƯƠNG 1

Design a site like this with WordPress.com
Get started