[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 44: Tử Xà Nhỏ


EDITOR: PARK HOONWOO

-o0o-

Ansel sau khi thay đồng phục liền đi lại chỗ rắn nhỏ thích bát quái đang nằm, giơ một tay ra cho nó bò lên [Còn giả bộ bất tỉnh?]

[Hết rồi!] Nghe ra uy hiếp trong giọng nói của Ansel, tử xà nhỏ lập tức tinh lực tràn trề, có chút lấy lòng nói [Tê, Al, ta đói, muốn ăn gì đó.]

[Chờ một chút, lập tức có thể ăn] Ansel đi đến cửa, trước khi ra khỏi phòng còn cầm theo một chồng bản đồ.

Ra khỏi phòng, nhìn thấy Lucius đã ngồi trên sofa trong phòng sinh hoạt chung chờ nhóm rắn nhỏ năm hai. Ansel đi qua để bản đồ lên bàn, ngồi bên cạnh Lucius “Lucius, đêm qua ngủ thế nào?”

“Khá tốt” Lucius nhìn thoáng qua Ansel, cười như không cười “Như thế nào, một mình ngủ không được sao? Muốn tôi bồi cậu hay không?”

Lucius đứng lên, đi đến trước mặt Ansel, một tay áp vào đầu Ansel, một tay nghịch nghịch sợi tóc y, khoé miệng câu lên một nụ cười mị hoặc “Có phải đêm qua nhớ tôi hay không?”

Ansel nhìn Lucius, vươn một bàn tay khác vuốt ve khuôn mặt Lucius “Không có nha, Lucius có phải cậu rất đau lòng không? Tôi không nhớ cậu chút nào hết á.”

Nên nói thật may là vì giờ phòng sinh hoạt chung không có ai nhỉ? Nếu không, với cái hành vi này của hai người, thì trang nhất ngày mai là thuộc về Lucius và Ansel chắc rồi!

“Khụ khụ…” Từ trong phòng đi ra, ngày hôm qua lấy thực lực tuyệt đối thắng được cái ghế thủ tịch năm nhất, nhìn màn trước mắt này cũng không khỏi sửng sốt, ho ho mấy cái, nhắc nhở hai con người còn đang chìm đắm kia là nơi này không phải là không có người a.

“A, là tiểu học đệ nha.” Ansel đẩy Lucius đang mờ ám với y, nhàn nhạt nhìn vị thỉ tịch năm nhất này, không có chút cảm giác xấu hổ nào.

“A?” Leonard Field bối rối nhìn Ansel, hiển nhiên không quá hiểu y nói cái gì “Cái kia…. Tôi tên là Leonard Field.”

Ansel bực bội phồng mặt lên. Đưa lưng về phía Leonard, y như thế nào quên mất. Anh không quá lưu hành màn tiền bối hậu bối này, cái này chỉ thịnh hành ở Nhật Bản. Ở anh, quan hệ tốt thì trực tiếp gọi tên, quan hệ bình bình thì gọi họ. Mà y, bởi vì trước mắt không có người biết y họ gì, cho nên chỉ có thể kêu tên của y.

Hoon: Cái màn senpai á, tui nghĩ là Ansel muốn được người khác gọi là đàn anh ý mà ~

Lucius ho nhẹ, thoải mái nhìn bộ dạng nín thở của Ansel, mở miệng chào Leonard “Field, chúc mừng cậu.”

Field, một tiểu quý tộc mới phất lên, có thể bồi dưỡng người thừa kế của mình lợi hại như vậy. Cũng có thể thấy, gia tộc này không hề đơn giản chút nào.

Chỉ là cái tên cộng với cái họ, thật sự là hấp dẫn nha. Lucius bị Leonard gợi lên hứng thú nghiên cứu của mình.

“Xin chào, Malfoy.” Leonard cười nhạt, mái tóc vàng nhạt theo cơ thể Leonard khẽ đung đưa “Em có thể gọi anh là Lucius không?”

“Không thể” Ansel sau khi bình tĩnh không đợi Lucius trả lời, trực tiếp thay cậu cự tuyệt yêu cầu của Leonard. Không biết vì sao, Ansel vừa thấy cái mặt của Leonard liền muốn đánh! “Nha, đây là bản đồ Hogwarts, lát nữa cậu đi chia cho mọi người. Còn có” Ansel nheo nheo mắt, đi lại vươn ngón tay nâng cằm Leonard “Lucius là người của tôi, mà cậu, nhìn gương mặt này liền muốn đánh, làm sao bây giờ?”

Nghe ngữ khí uy hiếp của Ansel, Leonard vẫn như cũ treo nụ cười nhàn nhạt trên mặt, thật giống như Ansle chỉ đang chào hỏi cậu “Thủ tịch, tôi không rõ ý tứ của anh.”

“Hiện tại không rõ cũng không sao.” Nhìn thấy nụ cười của Leonard liền ức chế, không chút do dự vươn móng vuốt hung hăng nhéo mặt Leonard “Về sau tôi sẽ làm cho cậu hiểu.”

Buông tay, Ansel lùi về sau một bước, nhìn thoáng qua Lucius không biết đang nghĩ gì “Lucius, đi thôi.”

“Ansel, còn chưa đến đủ đâu, bài phát biểu của thủ tịch, không nói sao?” Tuy rằng kinh ngạc với sự chán ghét ra mặt của Ansel, nhưng Lucius vẫn nhanh chóng nhắc nhở y.

“Không cần” Ansel vuốt vuốt tử xà nhỏ trên tay mình, cúi đầu lạnh lùng nói “Nếu chuyện gì cũng cần thủ tịch nói mà không chịu động não, Slytherin không cần thứ ngu xuẩn như vậy. Đường phải tự mình xây, chứ không phải chờ người khác lát sẵn.”

Nói xong, Ansel cũng không để ý đến Lucius, lập tức rời khỏi phòng sinh hoạt chung Slytherin. Lucius nhìn thoáng qua Leonard chẳng có phản ứng gì với màn tự đắc này của Ansel, khoé miệng cong lên, xác thật là có ý tứ nha. (???)

Lucius đuổi kịp Ansel, nâng cằm hơi hứng thú hỏi: “Ansel, Field đó chọc gì cậu?”

Không thể nào có thể chán ghét ai đó vô lý như vậy, hồi học kỳ hai năm ngoái, hai chị em Black căm ghét Ansel đến vậy, Ansel cũng không nhớ kỹ. Như thế nào, một Field vừa mới đến đã bị nhớ thương?

“Lucius, chán ghét ai đó còn cần lý do sao?” Ansel hừ nhẹ, hơi thở ngạo kiều tràn ngập trong không khí “Cái gương mặt đó của cậu ta, tôi có thể khắc chế không đấm cho một cú là tốt rồi. Còn có, đừng thân cận với cậu ta quá, cũng không phải dạng người có thể bớt việc.”   

“Tôi còn có thể đến gần cậu ta đến mức nào.” Lucius vô tội nhún vai “Hay là nói, Ansel, cậu ghen sao?”

“Ghen em gái cậu!” Ansel phun tào, tuy rằng học kỳ một y chỉ ngủ và ngủ, nhưng không có nghĩa y không biết mớ tiểu tình nhân của Lucius “Đừng cho là tôi ngủ, liền không biết mớ hoa đào lung ta lung tung của cậu.”

Lucius run rẩy, ánh mắt quỷ dị bắn về phía Ansel “Mớ hoa đào lung ta lung tung?”

Khẩu vị của cậu không mặn đến thế đâu.

 “Không phải hoa đào thối thì là cái gì?” Ansel khinh bỉ nhìn Lucius “Tìm đối tượng cũng phải tìm người như lão sư của tôi, cái đám bằng hữu nhỏ xíu của cậu, một góc cũng không bằng lão sư.”

Lucius yên lặng phun tào trong lòng, đừng nói nhóm bằng hữu nhỏ xíu của cậu không bằng lão sư của Ansel, ngay cả Chúa Tể Hắc Ám cũng không bằng! Ansel, trình độ thẩm mĩ của cậu quá cao, về sau sẽ không có vợ đâu!

Suốt đoạn đường đến đại sảnh đường, Lucius đều bị Ansel dùng vẻ mặt khinh bỉ đám bằng hữu nhỏ xíu nhìn, đến đại sảnh đường, bên trong trừ bỏ y và Lucius thì cũng chỉ có lác đác vài Ravenclaw nữa, còn bàn dài Gryffindor và bàn dài Hufflepuff không một bóng.

Ansel bất đắc dĩ sờ sờ mũi, túm Lucius hỏi: “Lucius, chúng ta có phải đến quá sớm hay không?”

Lucius bất đắc dĩ cứu vớt ống tay áo mình từ trong tay Ansel, ngồi vào vị trí của mình “Cũng không phải là quá sớm.” Có thể thấy, quá sớm!!

Ansel nhún vai, ngồi xuống vị trí dễ thấy nhất bàn dài, vị trí dành cho thủ tịch nhà, gỡ con rắn nhỏ trên tay xuống đùa bỡn.

Lucius nhìn tử xà nhỏ, không rõ lý do “Ansel, cậu mua rắn hồi nào?”

“Sáng nay” Ansel ngẩng đầu, cười tủm tỉm nói “Cậu tin không?”

“…”

Lucius hiện tại, một chữ cũng không muốn phun…

“Đùa cậu đấy.” Ansle gục đầu xuống, tiếp tục đùa bỡn con tử xà nhỏ để giết thời gian. Xoa xoa miệng của tử xà nhỏ, kéo kéo đuôi tử xà nhỏ, chỉ thiếu thắt vài cái nơ bướm nữa thôi. Nếu không phải chiều dài con rắn nhỏ trước mắt không đủ, phỏng chừng Ansel sẽ thật sự làm như vậy.

Lucius nhìn Ansel khi dễ tử xà nhỏ, líu lưỡi “Ansel, cậu cứ chơi nó như vậy, sẽ chơi chết nó mất.”

“Sẽ không, nó sống dai lắm, sẽ không bị tôi đùa chết.” Tử xà sống hơn ngàn năm, làm sao có thể dễ dàng bị đùa chết chứ.

Nghe được giọng nói của Lucius, tử xà nhỏ giống như nghe thấy tiếng của Merlin, nhìn về phía Lucius liên tục gật đầu. Người tốt a, tuyệt đối là người tốt a!!! Nhưng sau khi nghe Ansel nói xong, lại lập tức nằm ngay đơ.

[Tê… ta đã chết, ta thật sự đã chết….. Không cần chơi ta nữa, ta là thi thể….]

Nhìn một loạt phản ứng của xà quái nhỏ, Lucius sửng sốt một chút, sau đó mang theo chút hưng phấn, hai mắt toả sáng “Ansel, con rắn này, nghe hiểu tiếng người?!”

Biểu tượng của Slytherin chính là rắn, cho nên mấy tiểu quý tộc này không có chút bài xích nào với con vật này. Hiện giờ Lucius có thể gặp một con rắn thông minh như thế, hiển nhiên là cực kỳ cao hứng.

“Nghe hiểu được đi.” Ansel chọc chọc con rắn nhỏ trước mặt “Cậu muốn chơi với nó một chút không?” Nói xong liền đẩy con rắn một cái,rắn nhỏ sau khi lăn hai vòng thì trực tiếp lăn đến trước mặt Lucius.

Ở chỗ của Lucius, đãi ngộ của tử xà nhỏ hiển nhiên tốt hơn chỗ của Ansel nhiều. Ít nhất Lucius sẽ không đối xử tàn nhẫn với nó như vậy, mà là ôn nhu vuốt ve thân thể nó, làm rắn nhỏ say mê nhắm hai con mắt rắn lại hưởng thụ.

Cũng đúng lúc này, đám rắn nhỏ quý tộc Slytherin có trận tự đi vào đại sảnh đường. Nhìn thấy Lucius và Ansel đã ngồi sẵn ở đó cũng không giật mình, chỉ là lúc nhìn rắn nhỏ trong tay Lucius, một tia kinh ngạc chợt xẹt qua đáy mắt.

Gia tinh Hogwarts đúng giờ mang bữa sáng lên, chúng nó mặc kệ có người ăn hay không, chúng nó chỉ nấu để nâng cao trù nghệ của mình mà thôi.

Không thể không nói, Lucius quả thật ôn nhu hơn Ansel nhiều, đồ ăn đút cho tử xà nhỏ đều đã được dùng dao cắt thành từng miếng vừa ăn, sau đó đưa đến trước mặt. Nếu là Ansel, bất chấp tất cả, trực tiếp đút cho nó, dù sao cũng không chết ….

Bạn cùng phòng mới nhậm chức của Lucius, Zabini, Nazheer Zabini hứng thú tràn đầy nhìn con rắn “Lucius con rắn này cũng thật xinh đẹp, nó tên là gì?”

Tên?! Lucius theo bản năng quay sang nhìn Ansel, đính chính “Nazheer, đây không phải rắn của tôi, là của Ansel.”

“Ansel?” Zabini có chút xấu hổ nhìn thủ tịch mới nhậm chức “Ừm, xin lỗi.”

“Không sao” Ansel búng tử xà nhỏ một cái, nhìn nó lăn một chút, cảm thấy rất mỹ mãn, phát hiện có cô bé muốn lên sờ một chút, không để ý nói: “Nó tên là Herbo, tính tình không tốt lắm, có kịch độc nha.”

Qủa nhiên, Ansel vừa nói xong, mấy nữ sinh kia cũng không dám tiến lên. Lucius cúi đầu, che dấu cảm xúc, tính tình không tốt? Merlin, đây là con rắn có tính tình tốt nhất cậu từng thấy!

Dumbledore trước giờ vẫn luôn tương đối chú ý đến Ansel, nhìn thấy y ngồi ở vị trí của thủ tịch nhà, đôi mắt giấu phía sau cặp kính bán nguyệt loá loé một tia sáng.

Ansel nhận ra ánh mắt của Dumbledore, như không có gì xảy ra giơ sữa bò trong tay lên, ánh mắt khiêu khích không chút che đậy làm khoé mắt Dumbledore giật giật.

Đối với cái nước bí đỏ gì đó, cái sản phẩm nổi tiếng nhất Hogwarts này chỉ cần nếm thử một lần là đủ rồi, không cần ngày nào cũng uống!

 Hoon: Tui cảm thấy… Ansel bị lậm lão sư qué rồi, đang bàn người yêu mà, lôi lão sư vô đây làm gì???

HẾT CHƯƠNG 44

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 43: Thủ Tịch Chiến


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

Vào phòng sinh hoạt chung, sau khi nghe thủ tịch nhà phát biểu, thủ tịch chiến lấy năm bảy đầu tiên cuối cùng cũng bắt đầu.

Theo thời gian không ngừng trôi qua, thủ tịch năm ba trở đi đã có. Thời gian khiêu chiến khá dài, ít nhất là đủ cho Ansel tựa đầu vào vai Lucius ngủ một giấc.

Đến phiên mình, Ansel trục tiếp vươn móng vuốt “Tôi bỏ quyền.”

Theo câu nói của Ansel, không ít rắn nhỏ năm hai đã thầm thở dài nhẹ nhõm, vốn dĩ đã chuẩn bị năm nay sẽ tiếp tục bị Ansel hành hung, kết quả y không làm gì trực tiếp bỏ quyền.

Chỉ là, cái này cũng làm nhóm rắn nhỏ hoang mang, rõ rằng năm nhất không cần dùng đến phép thuật cũng đoạt được chức thủ tịch năm. Trải qua một năm học tập, thực lực hẳn sẽ chỉ tăng chứ không giảm, tại sao lại bỏ quyền khiêu chiến?

Nhóm rắn nhỏ cũng không thèm suy nghĩ quá sâu xa, bỏ quyền thật đúng lúc, hiện tại thiếu một đối thủ mạnh, thắng lợi vào tay ai chưa biết đấu

Đã không có Ansel tham gia, hơn nữa hơn phân nửa thời gian nghỉ hè Lucius đã bị Abraxas nhốt lại tiến hành huấn luyện, thực lực cao hơn bạn cùng lứa không ít. Không lâu sau, Lucius liền thuận lợi đoạt được chức thủ tịch năm hai.

Nhìn nhóm rắn nhỏ kêu than dậy đất, Ansel nhìn thoáng qua Narcissa, quả nhiên, trong mắt Narcissa tràn ngập sự sùng bái.

Ansel cười vươn tay vỗ Lucius, bát quái nói: “Lucius, cậu nhìn xem, vị hôn thê nhà cậu hoàn toàn bị hình tượng vĩ đại của cậu thuyết phục rồi kìa! Chờ đến khi tốt nghiệp là có thể ôm mỹ nhân về rồi.”

Lucius khoanh tay trước ngực, cười như có như không, nhướng mày, tà mị nhìn Ansel “Sao Ansel, cậu đây là đang hâm mộ tôi sao?”

“Ai hâm mộ cậu a, cậu có vợ đẹp, tôi có lão sư anh tuấn, tôi hâm mộ cậu làm gì?” Ansel khinh bỉ Lucius, nếu bàn về xinh đẹp, lão sư mình một chút cũng không kém hơn cái vị hôn thê này của Lucius là bao ( tui không nghĩ hai cái này có liên quan đâu Ansel à )

Nghe được Ansel nhắc đến Salazar, Lucius nghi ngờ vài giây, nhịn không được mở miệng hỏi: “Ansel, lão sư đó của cậu là ai?”

Không phải lòng hiếu kỳ của Lucius quá lớn, mà là Salazar ở trang viên Malfoy lâu như vậy. Cũng không biết hắn gọi là gì, chỉ nghe Ansel gọi “lão sư”, Abraxas gọi “chủ nhiệm”.

“Cái này…” Ansel do dự, nếu cho Lucius biết tên của lão sư, có thể doạ cậu ta ngây người hay không?

Nhận thấy Ansel đang do dự, Lucius thở dài “Được rồi, cậu và phụ thân đều không chuẩn bị nói cho tôi, hẳn là có lý do chính đáng. Xem…”

Lucius không nói được gì nữa, nhìn trận thủ tịch chiến của năm nhất, cảnh tượng không khác gì năm đó cậu bị Ansel đè trên mặt đất.

Không rõ vì sao Lucius kinh ngạc, Ansel theo ánh mắt cậu nhìn qua, đôi mắt trừng lớn một chút rồi ngay tức khắc khôi phục như cũ “Lucius, cậu có biết tân sinh đó tên gì hay không?”

Lucius lắc đầu, chau mày “Không biết.”

Trên sàn đấu, năm nhất đó không đợi người khác phản ứng đã móc đũa phép ra vứt vài cái Duro và Expelliarmus.

Nhìn biểu cảm bình tĩnh của đối phương, cùng với khí thế khó che lấp, Ansel hơi híp mắt nhìn, khoé miệng câu lên nụ cười trẻ con có đồ chơi mới “Uầy, học kỳ này, chỉ sợ so với năm ngoái chơi vui hơn nhiều.”

Lucius tuy rằng chấn động với cái trình độ phép thuật của thiếu niên kia, nhưng nhìn bộ dạng hứng thú của Ansel, trong lòng im lặng. Mong rằng tân sinh năm nhất kia sẽ không bị Ansel đùa đến chết.

Tuy rằng giật mình, nhưng vẫn phải hoàn thành lần thủ tịch chiến này. Habrew Hardy bước lên phía trước, mỉm cười nhìn nhóm rắn nhỏ “Thủ tịch bảy năm học đã chọn xong, tiếp theo là khiêu chiến thủ tịch nhà. Đối với khiêu chiến thủ tịch nhà có vài quy định. Ví dụ như tuổi không…”

Ansel không đợi Habrew nói xong, mở miệng cắt ngang “Hardy, nhất định phải đến năm bốn mới có thể khiêu chiến thủ tịch nhà sao? Thực lực đủ không phải là được rồi sao.”

Nhìn nụ cười khiêu khích trắng trợn của Ansel, Hebrew tính tình vốn tốt cũng không khỏi sinh ra một chút tức giận trong lòng “Ansel, đây là quy định do Slytherin các hạ đặt ra.”

“Nga?” Ansel chậm rãi dịch đến trước mặt Habrew, nghiêng đầu giống một đứa nhỏ đang nghiêm túc hỏi một vấn đề gì đó “Tôi như thế nào mà lại nghe nói, khi Slytherin các hạ đề ra quy định này, cũng lấy tiền đề là thực lực?”

“Ansel, tôi không biết cậu làm sao biết được tiền đề vì sao ngàn năm trước Slytherin các hạ lại đặt quy định này.” Hebrew nhìn Ansel, nhìn thế nào cũng thấy gia hoả này đang quấy rối!

Ansel cười nhẹ, thu lại nụ cười ôn hoà trên mặt, khoé miệng còn hơi cong lên, giống như không hề để Habrew trong lòng “Nếu lần khiêu chiến thủ tịch nhà này tôi nhất định phải tham gia thì sao?”

Habrew bình tĩnh nhìn Ansel, cảm xúc trên mặt âm trầm “Ansel, cậu đây là đang khiếu chiến Slytherin các hạ sao?”

“Hardy thủ tịch, anh nghiêm trọng hoá vấn đề rồi.” Ansel trêu đùa nhìn Hebrew “Tôi làm sao dám đi khiêu khích Slytherin các hạ chứ?”

Chỉ là, Ansel nhỏ trong lòng đã sớm nhảy lên: Đáng chết, tôi dám đi khiêu chiến lão sư, thì thể nào cũng no đòn!

Không muốn tiếp tục lãng phí thời gian với Hebrew, Ansel trực tiếp tay không tập kích Habrwe. Habrwe nguyên bản cũng đang cảnh giác Ansel cũng nhanh chóng nhảy sang chỗ khác. Nhanh chóng rút đũa phép, ban đầu Ansel cũng định theo dõi Habrew một chút, thấy anh ta rút đũa phép ra, rầm rì một tiếng, cũng lấy đũa phép ra giằng co với Hebrew.

Lucius biết bản thân Ansel rất mạnh, nhưng Habrew Hardy ít ra cũng là một năm sáu, ăn nhiều hơn Ansel không biết bao nhiêu miếng bít tết, nói không lo lắng là lừa người đấy.

Narcissa đi đến trước mặt Lucius, nhìn ánh mắt Lucius khẩn trương nhìn Ansel, trong lòng hơi không thoải mái “Lucius, cái người vẫn luôn ở bên cạnh anh, là ai thế? Trước đây thế nào mà em không biết?”

Câu cuối cùng Narcissa nói đúng là vô nghĩa, từ khi đính hôn với Lucius, Narcissa chẳng gặp mặt cậu thêm được lần nào, làm sao có thể biết người bên cạnh Lucius.

“Ansel.” Nói xong, Lucius tạm dừng một chút, vốn dĩ muốn nói họ Malfoy ra. Nhưng mà, cậu đột nhiên nhớ đến… Lần thứ hai gặp lại, cảnh tượng Ansel đe doạ uy hiếp mình liền quyết đoán ngậm miệng lại.

Lucius thật hối hận, khi đó… Khi đó thế nào lại nhìn nhầm bản chất của Ansel chứ!!

“Ansel?” Narcissa hiển nhiên có chút không rõ, hình như có dòng họ này a, hay nó là tên? “Lucius, cậu ta không có họ sao?”

“Không có.” Lần này Lucius không hề do dự, quyết đoán gật đầu.

Nhìn sự chú ý của Lucius vẫn luôn đặt trên người Ansel, Narcissa cũng không tiếp tục quấn lấy Lucius hỏi gì nữa, chỉ yên lặng đứng bên cạnh Luicus xem trận thủ tịch chiến cuối cùng này.

Nhìn động tác linh hoạt và trình độ phép thuật của Ansel, Narcissa khẽ nhíu mày. Vào kỳ nghỉ hè, Andromeda và Bellatrix vẫn luôn nói người tên Ansel này trời xui đất khiến sao đó mới vào được Slytherin, không hề có chút thực lực gì, ngay cả học kỳ II năm nhất còn là ngủ qua đi. Thật sự không rõ vì sao Lucius lại xem Ansel thành bảo bối mà chăm.

Chỉ là hiện tại xem ra, Ansel này cũng không phải phế vật giống như hai chị nói. Trình độ này, không thua kém Lucius chút nào.

Bên này Lucius khẩn trương nhìn chằm chằm Ansel, sợ y không cẩn thận trúng bùa của Habrew, bằng không, liền chờ Abraxas xách tai cậu đi giáo huấn đi.

Một đoạn thời gian nữa trôi qua, Ansel giống như con mèo cuối cùng cũng chán, không tiếp tục vờn con mồi trong tay mình nữa, trực tiếp vứt một bùa Expelliarmus tước đũa phép trong tay Habrew đi.

“Thủ tịch Hardy, có muốn tiếp tục đấu hay không? Tôi có thể tuỳ thời phụng bồi nha.” Ansel cầm đũa phép của Habrew trong tay, cười nhạt.

Habrew lấy lại được quyền khống chế cơ thể của mình, bỏ qua bộ dạng chật vật của mình lúc bị Ansel đoạt đũa phép, thở dài “Được rồi, tôi thua.”

Ansel nhướng mày nhìn Hebrew, không nghĩ cái thủ tịch này thế mà rất thức thời “Hardy, đũa phép của anh.” Nói, quăng đũa phép sang cho Habrew.

Hebrew chụp được đũa phép của mình, cười cười, không thèm để ý sự thật rằng mình bị một năm hai đánh bại. Harew nhẹ nhàng rời khỏi sàn đấu, trong lòng rất tò mờ, ai sẽ là người tiếp theo khiêu chiến Ansel.

Ansel đi vào trung tâm, nhìn nhóm rắn nhỏ, quét qua một lượt, chậm rãi nói: “Có ai muốn khiêu chiến không, muốn thì cùng nhau lên, giải quyết một lần cho nhanh, nếu không có…”

Ansel chưa nói xong, Rodolphus Lestrange, Bellatrix cùng với hai anh em nhà Carlos. Những kẻ trung thành với Chúa Tể Hắc Ám, có kẻ không có thực lực, có kẻ chưa tốt nghiệp, thậm chí chưa nhập học cũng có.

“Chỉ có bốn người sao?”Ansel nghiêng đầu nhìn bốn người đối diện, hình như, một chút ký ức cũng không có a. Chậc, dù sao cũng là học sinh Slytherin.

“Ansel, mi không cần quá đắc ý.” Bellatrix đã sớm không vừa mắt Ansel dẫn đầu nói “Muốn giải quyết mi, một mình ta cũng có thể.”

Sau khi Riddle đến Hogwarts, Bellatrix đã cực kỳ không vừa mắt Ansel. Nếu không phải Lucius lúc nào cũng kè kè bên cạnh Ansel, với tính cách của Bellatrix, đã sớm phanh thây Ansel ra rồi. Đương nhiên, đến lúc đó không biết ai mới là người ăn hành đâu.

Kỳ thật, Bellatrix không vừa mắt Ansel, là vì lúc trước Riddle yêu cầu nói chuyện riêng với y, không cho ai lưu lại, ngay cả nàng cũng không được. Điều này làm cho một người rất sùng bái Riddle đây không vui trong lòng, hận không thể xắt lát Ansel ra thành từng miếng mà nhai.

Còn ba người khác, đừng đánh giá thấp cái ghế thủ tịch nhà này, cái ghế này tương đối mê người trong mắt nhóm rắn nhỏ. CHẳng qua, ở trận chiến hồi nãy của Habrew và Ansel, nhóm rắn nhỏ biết nhìn thời thế cũng đã ước lượng được một chút phân lượng của mình. Cuối cùng quyết định, xem kịch là tốt nhất…

Ansel nhìn luôn mặt hận thù đến mức vặn vẹo của Bellatrix, không khỏi duỗi tay sờ sờ mặt mình. Y khi nào trêu phải nữ nhân điên này? Hay là nói, sự xinh đẹp của y đã kích thích nữ nhân điên này, làm cô ta sinh ra cảm giác tự ti?

Kỳ thật ta nói… Ansel ngươi không cần phải vô sỉ tự luyến như vậy đâu!

HẾT CHƯƠNG 43

[HP] Nếu Scorpius Là Do Harry Sinh – Chương 3


EDITOR: YING

BETA: YING

-o0o-

Sau cuộc hỗn chiến ngày hôm đó, Draco và Harry đều bị phạt cấm túc trong một thời gian dài. Tuy nhiên, dù đều là cùng bị giáo sư Snape phạt, thì tình huống của hai người đều khác hẳn nhau, thậm chí là tạo nên một sự đối lập.

_Hầm Hogwarts – văn phòng độc quyền của Giáo sư Độc dược_

Ai cũng biết, trưởng khoa của nhà rắn, Severus Snape, luôn luôn có sự thiên vị nhất định với những người thuộc Slytherin. Và bây giờ, Harry – người đã phải chấp nhận sự thật này giờ lại càng minh bạch hơn về điều đó.

Sắc mặt của Harry không tốt chút nào, rõ ràng đều là bị phạt, nhưng hình phạt giữa hai người lại khác nhau hoàn toàn.

Harry dùng bùa sửa chữa bao tay rồng một chút, tay em tương đối nhỏ, cho dù bao tay bị ém nhỏ lại thì vẫn có chút rộng.

Lóng ngóng lấy tơ của con nhện Châu Phi, rõ ràng con nhện đó hoàn toàn không hài lòng với hành động mạnh bạo của em, nó liên tục vùng vẫy để thoát khỏi bùa hôn mê, và rồi thành công trốn thoát, làm đổ một bình độc dược, biến sàn lớn thành một bãi hỗn lộn.

Và một học sinh khác cũng đang chịu phạt – Draco Malfoy, cố gắng nén cười, sau đó vui vẻ cùng thong thả đọc tiếp quyển sách trên tay.

Gã chỉ được yêu cầu là ngồi trên sopha mềm mại và đọc vài quyển sách thôi.

Hành vi cười khoái trá của con rắn Slytherin không thể qua mắt giáo sư Snape, người đang có tâm trạng khá tốt, và vị trưởng khoa được biết đến là độc miệng và thiên vị quá đáng, đơn giản chỉ ngoảnh mặt đi.

Sau lần đầu tiên lọ thuốc bị đổ, vị giáo sư độc dược đã luôn cau mày làm việc lại càng tối hơn.

“Nhìn xem, Cứu Thế Chủ của chúng ta đã làm gì này?” Giáo sư Snape cuối cùng cũng dời tầm mắt khỏi từ tấm da dê bị hào quang của xà vươn xé rách đến con nhện đang yếu ớt hấp hối trong tay Harry.

Sau đó tay em run nhẹ, cứng nhắc lấy tơ cho con nhện.

“Tôi cho rằng thứ đang đeo trên cổ em không phải là một vật trang trí, nó có thể cho em một vài hiểu biết, hiểu biết về hành động ‘lấy’ và ‘bóp'”

Sự mỉa mai trong câu nói không hề che đậy, điều đó càng làm Harry thêm xấu hổ.

Kinh nghiệm nhiều năm cho biết em nên im lặng vào lúc này, nhưng em vẫn không nhịn được mà trả lời: “Tất nhiên rồi, giáo sư, em không nghĩ rằng lượng kiến thức các giáo sư đã dạy em sẽ dễ dàng bị mất đi”

Quả nhiên sau đó nghe được câu trả lời.

Snape hừ một tiếng nhẹ, ông cười lạnh, thong thả nhả chữ: “Gryffindor trừ một điểm, không tôn trọng giáo sư”

Sau đó, ông viết một chữ T lớn trên một bài tập của Gryffindor, hành động vừa quyết liệt, vừa thanh lịch đó làm Cứu Thế Chủ không rét mà run.

Draco – người đang nhìn trộm Harry không thể không lộ ra chút đắc ý, gã đặt xuống cuốn sách từ năm nhất đã đọc xong, lười biếng tựa vào ghế, và cầm lên một quyển sách khác.

Cứu Thế Chủ nhìn Vương Tử Bạch Kim đang mỉm cười vui vẻ, và tầm mắt dời xuống chiếc ghế gã đang ngồi.

Khác biệt…

Cứu Thế Chủ mắt xanh vô cùng ủy khuất, em nhìn xuống chiếc ghế dưới mông mình, em đã tốn không ít công sức để trấn an chiếc ghế khi nãy gần như làm loạn khắp phòng, rốt cuộc, nó cũng đâu phải một con ngựa.

Sự hiếu động của nó làm em sâu sắc nghi ngờ giáo sư Snape đã ếm bùa nó.

Tuy nhiên, giáo sư Snape hoàn toàn không cho em thời gian để phát ngốc, chế chế giễu giễu vì con thú nhỏ kia lần nữa, Harry run run, ngoan ngoãn mà làm xong nhiệm vụ của mình.

Lần này, Cứu Thế Chủ hoàn toàn yên lặng, chuyên tâm lấy tơ.

Mà lần đầu tiên thấy Harry im lặng, Draco có phần kinh ngạc, gã không kiềm được mà nhìn em thêm mấy lần.

Rốt cuộc, từ khi bọn họ năm nhất, mỗi lần gặp mặt đều là mưa bão đẫm máu, thậm chí còn vài lần gây ra hỗn chiến giữa Slytherin và Gryffindor. Điều này đã khiến giáo sư McGonagall cân nhắc đến việc tách riêng chương trình học giữa hai nhà.

Chậm rãi ngẫm lại quá khứ, quả thật gã chưa từng thấy em yên tĩnh đến vậy.

Nhưng mà gã vẫn dừng lại việc nhìn trộm, chăm chú nhìn vào sách, hừ, đây không có nghĩa gã sẽ thay đổi suy nghĩ rằng em là một con sư tử ngu ngốc.

_Ọc ọc ọc.

Với cái bụng đang đói, Harry cả người bẩn thỉu mệt mỏi quay lại phòng sinh hoạt chung của Gryffindor.

Khi biết được nội dung hình phạt ngày mai, Harry tuyệt vọng có ý nghĩ dùng đến cấm chú để mang giáo sư Snape đi khỏi Hogwarts.

“Ngày mai là bóp mủ cho cóc!”

Em có thể đoán trước được bộ dạng không mấy sạch sẽ của mình ngày mai, và chắc chắn em sec trở thành trò cười của Malfoy, sau đó là cho cả toàn thể học sinh Slytherin.

_Ọc ọc ọc

Vứt đi những phiền muộn thuộc về ngày mai, khoảng khắc Harry đứng trước bức chân dung của Fat Lady, em nghiêm túc xem xét đến việc mì vào bếp lúc này, liệu giáo sư Lorris có xem đó như vi phạm nội quy không đi ra ngoài sau giờ giới nghiêm hay không?

Và rồi em quyết định, lê thân xác mệt mỏi của mình về phòng, trèo lên giường và ngủ.

Cạch một tiếng, cánh cửa mở ra trong tiếng lầm bầm của Fat Lady, nhưng ngạc nhiên thay, phòng sinh hoạt chung trống không.

“Harry” Ron, người đang gà gật trên chiếc ghế sofa màu vàng đỏ, nhảy lên ngay khi nhìn thấy Harry.

“Ron, tại sao cậu lại ở đây?” Harry mệt mỏi lẫn kinh ngạc nhìn người bạn thân nhất của mình.

Ron không ngừng lẩm bẩm về mức độ đáng sợ của việc lao động giáo dục của giáo sư Snape, cậu kéo em đến một chiếc bàn tròn, chỉ vào những món ăn có trên bàn, bên trên còn được rưới ít nước bí ngô.

Harry nhìn chăm chú, em có thể thấy được có rất nhiều món em thích, và điều đó khiến em có chút xúc động. Mặc dù những món ăn ấy khá hỗn loạn, em có thể thấy được món salad trộn và nước bí ngô trộn lẫn nhau, nhìn có chút bất đắc dĩ.

Ron kéo chiếc áo choàng có phần cũ kỹ của mình, nói: “Tớ thấy hồi chiều cậu ăn cũng không nhiều lắm, nên mới lén lút đem về một ít!”

“Cảm ơn cậu, Ron!” Harry chạm cái bụng rỗng của mình, hồi chiều vì muốn nhanh chóng hoàn thành hình phạt nên em chỉ ăn một ít bánh mì và rời đi.

Không để ý đến vẻ ngoài của những món ăn, em bắt cầm chúng và ăn ngon lành.

“Harry?”

Hermione người mặc bộ đồ ngủ, lén lút bước ra khỏi ký túc xá nữ, trên tay cầm cái giỏ tre nhỏ, trong đó có vẻ là thức ăn.

Cô đi đến trước mặt Harry, nhìn nhìn thức ăn trên tay em. Vừa văn lúc đó giọt nước bí ngô từ miếng thịt nướng nhỏ lên miếng thịt gà trên dĩa, bất đắc dĩ thở dài: “Các chàng trai!”

Cô đi về phía Harry, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tớ thấy bồ chỉ ăn một chút bánh mì rồi rời đi, vậy nên tớ có đem về một ít thức ăn cho bồ đây”

Dứt lời, cô lấy ra hai cái dĩa và một chiếc ly, chiếc ly chứa đầy sữa, và dĩa thì có nhiều loại thức ăn. Harry còn thấy được món salad, và mọi món đều được phân ra cẩn thận, không thể không nói, so với Ron, thì phần của Hermione đẹp hơn rất nhiều.

“Cảm ơn cậu”

Harry nghiêm túc cảm ơn hai người bạn, mặc dù em rất mệt, mặc dù thức ăn hai người bạn đã cố gắng giữ ấm bằng chú giữ ấm không ngon, nhưng em thấy mình rất may mắn khi đến được thế giới pháp thuật, nhập học Hogwarts, trở thành Gryffindor, có được rất nhiều bạn bè, hay thậm chí là cả một gia đình.

So với Harry đang xúc động, Hermione lại cố chút ấp a ấp úng, cô nàng khẽ di chuyển ánh mắt: “Xin lỗi bồ, Harry…”

Cậu bé mắt xanh nâng đầu nhìn cô, trong mắt đầy sự khó hiểu.

Hermione hít một hơi thật sâu và nói, “Tớ không nên ép cậu tặng chocolate cho Malfoy”

Còn khiến cậu bị phạt dưới hầm.

Mà còn là ở hầm của giáo sư Snape…

Mặc dù cô không đồng tình với cách xưng hô của bọn Harry với giáo sư Snape, hơn nữa cô còn dành cho vị giáo sư độc dược một sự tôn trọng nhất định, nhưng cô phải thừa nhận là giáo sư Snape ghét Gryffindor, đặc biệt là Harry Potter.

Nhưng trước khi nghe được câu trả lời từ Cứu Thế Chủ, cô đã nghe được tiếng cười ngây ngô của Ron, người vẫn luôn yên lặng.

“Nhưng Hermione, Malfoy cũng đã tặng chocolate cho Harry, ha ha ha ha, nghĩ đến bộ dạng cau mày chán ghét của cậu ta lúc làm chocolate thì__”

“Làm ơn đi Ron” Hermione trừng mắt “Cậu ta là Malfoy, phần chocolate kia có khả năng là được mua, với lại, cậu ta là kẻ sẽ luôn ngước mặt lên trời suốt ngày đem mình là trung tâm nữa”

Đánh giá phải nói là vô cùng tệ.

Trong ký túc xá của Slytherin, Draco đang mất kiên nhẫn rửa sạch chocolate còn dư hắt hơi một cái.

Chỉ có Zabini là hoảng sợ nhìn vào vật trong tay Draco: “Pansi chắc chắn sẽ khóc, cô ấy đã không nhận được chocolate của cậu trong nhiều năm.”

“Câm miệng lại đi, Blaise, trông cậu rất ngu đấy” Bạch kim vương tử đen mặt đem đống đồ bỏ vào bọc và quăng vào thùng rác.

Nghe cuộc nói chuyện của hai người bạn, Harry có chút chán ghét, em thè lưỡi nói: “Làm ơn đó Ron, Hermione, tớ còn sợ cậu ta bỏ thứ gì vào đó, hơn nữa sau sự kiện ở Đại sảnh đường lần trước, phần chocolate ấy đã biến mất”

Hermione và Ron liếc nhau một cái và không nói gì.

Harry buồn rầu gãi gãi mái đầu xù, ủ rũ nói: “Tớ không biết tương lai vì sao tớ cùng cậu ta lại ở bên nhau, nhưng bạn đời tớ muốn chính là…”

Không biết Harry đã nghĩ đến gì, em dừng lại và đỏ bừng mặt, sau đó là vùi đầu thấp hơn và tiếp tục ăn.

Dù thế nào, hình phạt hôm nay cũng đã kết thúc, Harry sửa sang chiếc áo choàng của mình và rồi nặng nè đi vào giấc ngủ trên chiếc giường ấm.

Thật ra, sự thật là thế này!

_Ở một thế giới khác_

Harry tò mò đánh giá Hogwarts, ngay từ bẻ ngoài, Hogwarts đã mang đến cho người khác cảm giác hoành tráng, đáng kinh ngạc, và em thấp thỏm bước vào cửa lớn với sự dẫn dắt của vị bộ đội.

Anne đang đi cạnh Harry cũng nhìn Hogwarts với đôi mắt sáng ngời, Anne là người bạn duy nhất của em khi còn học trường cũ, là bạn tri kỷ của em, dù đôi khi rất kỳ quặc, nhưng cô nàng này lại cực kỳ trượng nghĩa, cô chính là người đưa em đi tìm giáo viên mỗi khi em bị anh em họ bắt nạt.

Đột nhiên, Annie che ngực và cười sảng khoái, và hai người cạnh nàng là Hermione và Ron đã phải giật mình.

Harry trợn trắng mắt và nhìn theo hướng Anne, em thấy được một cậu nhóc tóc bạch kim đang ngẩng đầu nói chuyện với một chàng trai cao lớn.

Khuôn mặt cậu ta đúng là ngũ quan tinh xảo, biểu tình thì kiêu ngạo đến ngạo mạn.

Cậu ta lớn lên cũng thật đáng yêu mà.

Harry thầm nghĩ như vậy, nhưng em nhanh chóng nhìn sang người bạn bên cạnh, sợ cô sẽ làm ra một chuyện gì đó rất khủng khiếp.

Nhưng lần này Anne lại không làm điều gì kỳ lạ, cô chỉ cười hì hì kề vào tai Harry và thầm thì: “Loại người như cậu ta, nếu nhiệt tình muốn kết bạn, nhất định sẽ làm ra vẻ mặt biệt nữu, vừa vui vừa sướng mà tiến lên bắt chuyện, sau đó tám chín phần là bị cự tuyệt, bởi vì cảm giác cậu ta thật sự không thiếu bạn, hơn nữa còn là loại người không dễ dàng kết thân”

Sau khi nghe cô nàng nói, Harry tò mò nhìn cậu bé tóc bạch kim một lần nữa và em thấy rất nhiều pháp sư nhỏ đang vây quanh cậu nhóc.

Giống như vị hoàng tử nhỏ trong câu chuyện cổ tích.

Harry bình tĩnh đánh giá, từ khi quen biết Anne, em luôn biết rằng mắt nhìn người của cô nàng rất chính xác, nên cũng không còn bất ngờ. Em chỉ khẽ lấy tay kéo áo cô ra hiệu đi chậm lại chờ đợi hai người kia.

Đúng lúc đó, một phù thủy trông có vẻ lớn tuổi đi lại gần những đứa nhóc đang ríu rít, bà là giáo sư McGonagall, chủ nhiệm khoa Gryffindor.

“Chào mừng mọi người đã đến Hogwarts” Giáo sư McGonagall nói to: “Bữa tối sẽ mau chóng bắt đầu. Nhưng trước đó, mọi người sẽ được đưa đến học viện riêng của mỗi người… Chúng tôi sẽ gọi khi mọi thứ đã sẵn sàng, còn giờ mọi người cứ ở đây nghỉ ngơi nhé”

Harry có chút khẩn trương,em lặng lẽ đem mọi lời của vị giáo sư có vẻ nghiêm túc ghi tạc trong lòng, lo lắng mình sẽ bỏ lỡ thông tin hữu dụng nào.

Vị giáo sư già vừa bước ra khỏi phòng, Harry liền len lén nuốt nước bọt.

Em nghe được âm thanh của người bạn mới Weasley bàn về vấn đề phân viện cách đó không xa, làm cho người khác kinh ngạc, nhưng người bạn thân Anne vẫn tiếp tục dán mắt lên cậu trai quý tộc với màu tóc bạch kim không ngừng.

Tâm trạng của Chúa Cứu Thế phút trước còn nặng nề đã chuyển sang thoải mái. Bị thôi học ở Hogwarts thì có là sao, cùng lắm thì em quay lại trường cũ tiếp tục việc học thôi.

“Tôi nghe được Cứu Thế Chủ đang ở đây” Một giọng nói đột nhiên vang lên rõ ràng, là cậu nhóc tóc bạch kim.

Cậu ta có một nụ cười khá dè dặt nhưng kiêu ngạo. Nói thật ra, điều này làm người khác cảm thấy khó chịu, và Harry nhìn thẳng vào cậu ta.

Cậu trai tóc bạch kim mở miệng nói ra danh phận, mỉm cười với em và đưa ra bàn tay phải: “Draco, Draco Malfoy”

Harry có chút do dự, nhưng bạn tốt Anne cứ liên tục đẩy tay em thúc giục, thuận tiện còn tát nhẹ cậu nhóc tóc đỏ đang muốn phì cười kia. Cậu bé mắt xanh theo phản xạ mỉm cười lại với cậu trai tóc bạch kim, bắt lấy bàn tay đang vươn ra của gã.

“Tớ là Harry, Harry Potter, rất vui được gặp cậu”

Phớt lờ những pháp sư nhỏ bị sốc sau khi nghe tên mình, Harry tiếp tục trò chuyện với Draco trong sự bối rối.

Draco có chút phấn khích, trên gương mặt luôn tái nhợt lấp ló một ít sắc đỏ, gã lớn lên với những câu chuyện về vị Chúa Cứu Thế này, và gã luôn muốn một lần được gặt mặt người này, không ngờ giờ đã có thể, và Draco cẩn thận đánh giá em.

Thật gầy, chắc hẳn gia tinh trong nhà gã đều mạnh và khỏe hơn em một chút.

Draco có chút bối rối ho để che giấu, gã có đọc được một vài tờ báo nói rằng Harry lớn kên như một vương tử nhỏ ở gia đình người họ hàng. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của em, trong lòng liền dâng lên một ít nghi ngờ, nhưng đó sẽ thật khiếm nhã khi hỏi về điều đó, dù gã rất tò mò.

Vì thế, Draco dùng ngữ điệu nhẹ nhàng, uyển chuyển nói: “Harry, trông cậu… thật gầy”

Dù bị gọi thẳng tên, Harry vẫn không chút phản cảm với người trước mặt, em chỉ cảm thấy người này khá thú vị, vì trong số các pháp sư nhỏ ở đây, dù em rất lùn, nhưng người đối diện này so với em cũng không cao lớn hơn là bao.

“…” Draco lần nữa mỉm cười với em, gã trông có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại bị sự xuất hiện của giáo sư McGonagall ngăn lại nên đành im lặng.

Draco quay về với vị trí cũ, nơi có những tên nhóc ríu rít vây quanh.

Vừa đợi Draco quay người xong, bạn tốt Anne liền kéo em về, biết lỗi cười cười với người vừa bị cô nàng cho một cái tát – Ron, nhưng cũng cười hì hì hỏi em: “Cậu ta thế nào?”

Harry hiểu tính cách của người bạn thân, em chỉ ngượng ngùng cười, nói: “Tớ cảm thấy cậu ta cũng rất thú vị, có thể trở thành bạn tốt”

“Chỉ là bạn tốt thôi sao…” Anne nhỏ giọng lẩm bẩm, có chút nhụt chí, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng của Harry, hận không thể rèn thép thành sắt lôi kéo tay em: “Harry, cậu dễ dàng đỏ mặt như vậy, làm sao có thể ở Hogwarts tìm được bạn đời tương lai đây”

Quan trọng là làm sao có thể trở thành công được đây.

Cho nên mà nói Anne cô quả nhiên đầu óc chỉ toàn gì không đâu!

Harry mặt đã đỏ lại càng đỏ hơn…

HẾT CHƯƠNG 3

Design a site like this with WordPress.com
Get started