EDITOR + BETA: ALISIA
-o0o-
Người ta nói rằng khoảng 3 tuổi là lúc con trẻ ồn ào nhất và Severus biết rõ điều này. Mặc dù Kleist còn đang trong độ tuổi khám phá thế giới xung quanh, nhưng bé con này rất ngoan ngoãn, điều này làm Severus – một người đàn ông khó tính vô cùng hài lòng. Tuy nhiên, không cần lo lắng cho Kleist thì cũng phải bận bịu đối phó với một tiểu quỷ khác trong nhà. Nhóc này ra đời sau Kleist chỉ có mười phút, nhưng tính tình lại khác xa so với Kleist cả ngàn dặm, Severus tỏ quan điểm không thể để tên này vào Slytherin đùa dai bạn học được.
Vì tính cách của Collis, cách đây không lâu lắm, Snape đã đưa nhóc ta đến Bộ Pháp thuật rồi không có chút xíu do dự nào đổi họ của nhóc từ Prince thành Potter. Cũng chính vì vậy mà Harry đã không thèm mở trang viên Potter luôn. Nhưng cuối cùng vì Snape không khoan nhượng, đành phải nhượng bộ.
Người vui vẻ nhất khi trang viên Potter mở ra là Adolf. Lúc trước ông ta chỉ có thể thể thấy mọi người thông qua bức họa của Avis, còn bây giờ có thể trực tiếp nhìn thấy Harry, làm sao không vui vẻ cho được. Harry có một chút thất vọng vì không có bức ảnh động đậy nào của James và Lily trong trang viên Potter cả. Thật sự không có bức họa linh hồn nào ở đây cả. Bức ảnh gia đình duy nhất được Lily chụp lúc đó bằng máy ảnh của Muggle.
Harry và Snape đã nhìn bức ảnh rất lâu, hai người trong bức ảnh đang cười rạng rỡ, đặc biệt là James, bên cạnh ông là Lily, sự phấn khích gần như có thể nhìn thấy qua mắt họ. Lúc đó họ đã rất hạnh phúc. James vừa tốt nghiệp ra trường, không chín chắn như sau này, mặc dù khi Harry được sinh ra ông đã có thể đối mặt với nhiều việc một cách dũng cảm cũng như bình tĩnh khi suy tính mọi thứ. Nhưng những gì mãi đứng yên trong bức ảnh kia là những tháng năm đẹp nhất của họ trước khi đối đầu với chiến tranh.
Harry nhìn mẹ cậu thật lâu, rồi nói với Snape:
“Cuối cùng em cũng hiểu vì sao lúc đó anh thích mẹ.”
Snape nhìn Harry, anh không khẩn trương cũng không lo lắng, chỉ thản nhiên nhìn Harry.
“Mẹ rất đặc biệt.” Trong ký ức của mình, cậu hiểu rằng mẹ cậu đã dũng cảm đến mức nào. Từ những bức ảnh, cậu có thể cảm nhận được rằng mẹ rất tốt bụng và nhiệt tình.
Cho dù đã qua nhiều năm, cậu vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm của nụ cười đó.
Phải. Severus nhẹ nhàng gật đầu.
Sau đó, họ để bức ảnh của James và Lily trong phòng của James.
“Cha sẽ rất vui vẻ, cha rất hy vọng được ở bên mẹ.”
Sau khi mở ra trang viên Potter, Snape đã thay đổi họ của Collis. Họ mới của Collis được quyết định như vậy, nhưng ai đó lại không hài lòng với hành vi “nghiêm trọng” của cha. Baba đã tự ý đổi họ của nhóc mà không có sự đồng ý của nhóc. Mặc dù nhóc không chán ghét việc theo họ của cha mình, nhưng nhóc không thích baba mình thay đổi họ mà không hỏi ý nhóc.
Theo lời nhóc thì “đây là một sự vi phạm nghiêm trọng với quyền con người của nhóc”.
Kết quả là nhóc làm ầm ĩ lên.
Chỉ trong ba ngày chú thỏ con này đã làm nháo nhào căn nhà. Trang viên Slytherin lúc đầu còn được mấy gia tinh dọn dẹp, nhưng những gia tinh này không dọn dẹp nhà cửa nhanh như tốc độ phá hoại của Collis. Nhóc xuất hiện chớp nhoáng ở những thời điểm baba nhóc đang chăm chú làm việc khiến cho vạc nổ mạnh. Hoặc là tìm thấy mấy con thổ địa ở đâu không biết, nói là để nghiên cứu nhưng mà lại lén thả chúng vô nhà làm các gia tinh phải vất vả ném chúng ra ngoài. Rồi sau đó nhóc lại lấy đồ trong nhà, nói là cần phải nghiên cứu, nhưng mà mới “nghiên cứu” một nửa thì đồ đã biến đâu mất rồi.
Khi đứa trẻ trở nên khó chịu, nó thậm chí phớt lờ sự tức giận của mình.
Với việc có Ron bảo vệ và anh trai nhóc giúp đỡ, Severus cũng bó tay. Điều quan trọng là, nhóc con này kế thừa 100% tính cách của Harry, mà Severus có thể đối với bất luận kẻ nào nghiêm khắc, duy nhất chỉ không làm vậy với Harry được. Đối với Collis, tuy là Severus cũng rất nghiêm khắc nhưng mà đã yêu ai thì phải yêu cả đường đi, cho nên kỳ thực Severus không có nghiêm khắc thật sự. Vì vậy, nhóc con này làm ầm ĩ suốt hai tuần. Cho đến khi nhóc leo lên cây rồi bị ngã.
“Bây giờ có đau không?” Để trừng phạt nhóc, Harry không để Severus lập tức chữa lành vết thương.
“Cha ơi… ” Collis hai mắt ướt sũng nhìn Harry.
“Sao hả? Lúc con để mình bị thương sao không nghĩ cha cũng sẽ khóc.” Harry ngồi trên sô pha, có chút khó khăn. Hiện tại cậu đang mang thai lần hai, đã sắp sinh, cho nên mấy ngày gần đây phải nghỉ ngơi nhiều, không thì Collis cũng không càn rỡ lâu như vậy.
“Con chỉ là khó chịu thôi mà.” Collis mếu máo nói.
“Con phá phách rồi ngăn cản gia tinh dọn dẹp. Con gây phiền toái cho baba con. Mấy bữa nay, các gia tinh trong nhà vì không thể dọn dẹp nhà cửa mà tự trừng phạt mình làm cho trên người bọn nó đầy vết thương.” Hermione đã tìm Sev, cô ấy đã mất bình tĩnh. “Ngay cả sau khi tốt nghiệp, ngay cả khi cô ấy đã gả vào nhà Malfoy và chấp nhận sự phục vụ của gia tinh, nhưng cô ấy vẫn không tránh khỏi ‘tức giận’”.
“Con…” Collis cúi đầu.
“Con vẫn còn là đứa trẻ.” Harry khẽ thở dài. “Trẻ con nghịch ngợm một chút không sao, nhưng con không thể gây chuyện bất chấp hậu quả như vậy.” Cho dù là đùa dai như Fred và George, họ cũng không phải không biết điểm dừng, mặc dù đôi lúc hơi quá trớn nhưng họ luôn kịp lúc ngừng lại.
Harry không phản đối việc Collis nghịch ngợm. Cả cậu và Sev đều có một tuổi thơ nhấp nhô, không có niềm vui. Họ muốn con cái của họ có cuộc sống tự do nhất có thể. Nhưng sự nuông chiều đó không đồng nghĩa là họ để con họ gây họa cho người khác vì lỗi của họ. Ngay cả gia tinh trong nhà cũng không nên chịu trách nhiệm vì sự nghịch ngợm của Collis.
Đây mới là điều Harry thực sự quan tâm.
Nó nghịch ngợm làm cho vạc của Severus bị nổ cũng không sao. Nó đem Thổ địa về làm nhà “gà bay chó sủa” cũng không sao, nó có thể hái trộm nguyên liệu độc dược của baba nó cũng được nhưng mà nó phải biết vì nó đem mấy con Thổ địa về phá nhà làm cho gia tinh phải dọn dẹp suốt ba tiếng, làm cho chúng nó không nấu kịp bữa tối, chúng nó tự phạt chính mình. Bởi vì nó đem về mấy độc dược kỳ lại làm phòng bị nổ, mấy gia tinh không thể hồi phục mấy khu vực bị hỏng nên tự trừng phạt chính mình… Thật sự Collis không phải không biết tâm tính của các gia tinh trong nhà, nhưng nó phớt lờ điều này. “Sự trút giận” của nó trong hai tuần đã khiến gần hết các gia tinh trong nhà bị thương vì tự trừng phạt mình. Cái này là sai.
Hôm nay, nó có thể không thèm để ý gia tinh trong nhà, vậy lúc lớn lên thì sao?
Ai sẽ chịu trách nhiệm cho sự nghịch ngợm của nó? Ai sẽ trả tiền cho trò đùa của nó?
Collis là người rất tò mò, thích hoa cỏ kỳ lạ và có lúc rất tùy hứng. Cái này thì trẻ con ai cũng vậy, không có gì đặc biệt. Nhưng mà Harry không muốn sau khi lớn lên Collis trở thành một người ích kỷ, một người chỉ biết dùng đùa dai để trêu chọc người khác. Collis có thể nghịch nhưng không thể tùy hứng. Nó phải hiểu có rất nhiều chuyện người ta sẽ không làm theo ý nó muốn, nó phải tự biết kiềm chế bản thân.
Collis cúi đầu.
“Cha, con xin lỗi.”
Harry vươn tay sờ sờ tóc Collis.
“Collis, biết sai mà sửa là cậu bé ngoan.” Cậu luôn tin tưởng, đứa trẻ của cậu là một đứa trẻ lương thiện. (Alisia: Giống như Fred và Geogre cũng là người tốt vậy á)
“Tối nay cha sẽ cất toàn bộ độc dược. Sau này khi con muốn phá phách, con hãy nhớ về đau đớn của hôm nay, phải luôn nhớ rằng người chịu trách nhiệm cho hành vi của con chính là bản thân con.”
Collis gật đầu, vẻ mặt quật cường.
Nó rớt xuống từ một nhánh cây và bị gãy tay, còn bị trầy trụa nhiều chỗ khác nữa. Severus đã chữa lành tay, nhưng mấy vết trầy xước thì không. Đây chỉ là mấy vết thương nhỏ, chỉ cần một lọ độc dược là có thể lành lại mà không để lại sẹo, nhưng Harry hy vọng Collis sẽ nhớ kỹ đau đớn này. Ít bữa nữa nghịch ngợm, hãy nhớ nỗi đau hôm nay. Thay vì nghiêm khắc la mắng, không bằng để nhóc tự rút kinh nghiệm. Nhóc bị thương rất đau, người khác bị thương cũng sẽ rất đau.
Bữa tối hôm đó, khi Ron đến cọ cơm nhìn thấy mấy vết thương nhỏ trên người Collis mà đau lòng. Cậu vội vàng ôm Collis qua để trị liệu, nhưng Collis từ chối.
“Chúng ta chỉ cần nhớ kỹ là được, không cần phải đợi tới ngày mai được không?” Ron nói.
Collis quật cường lắc đầu. “Cha đỡ đầu, con phải đợi đến ngày mai.”
“Nhưng mà để vậy sẽ rất đau đó” Nhóc con còn nhỏ bị thương ngoài da một chút là rất đau, so với người lớn thì còn đau hơn nhiều.
“Như vậy mới nhớ lâu được” Collis nói.
“Harry, đó là con của bồ.” Ron nói lớn.
“Tớ biết, Ron.” Harry chậm rãi ăn đồ ăn của mình. “Chẳng lẽ bồ muốn dạy con đỡ đầu của bồ sau này trở thành một kẻ tàn nhẫn, bốc đồng sao?” Lúc trước Collis đã bắt đầu có biểu hiện, có dấu hiệu bốc đồng. Cậu không bài xích trẻ con tự do vui chơi, nhưng con trẻ nhất định phải hiểu chuyện. Chuyện lần này chỉ là một lần dạy dỗ mà thôi.
“Collis phải tự chịu trách nhiệm về hành vi nhóc gây ra,” Draco đứng về phía Harry “mặc dù nhóc chỉ mới 4 tuổi.” (Alisia: lạy hồn,vậy mà mới đầu edit, t nghĩ nhóc này cũng phải 6,7 tuổi. Ai dè mới 4 tuổi mà phá kinh hồn như vậy). Phải biết là lúc 4 tuổi, nếu Draco làm sai gì đó thì phải chép phạt gia quy mấy lần. Cho nên Draco cảm thấy việc này Harry vẫn còn phạt quá nhẹ. Sau khi Draco chép phạt xong, cậu bị đau cánh tay cả đêm.
“Không phải con đỡ đầu của cậu, tất nhiên cậu không đau lòng.” Ngay cả sau khi tốt nghiệp, hai người này gặp nhau vẫn ồn ào.
“Nếu cậu không xen vào thì Collis đã là con đỡ đầu của tôi.” Draco vặn lại.
“Cậu còn dám nói…”
“Có cái gì mà không dám nói…”
Vì vậy, từ việc muốn khuyên Collis đi chữa vết thương lại biến thành chiến trường giữa Ron và Draco.
Cảm ơn Severus vì anh không ở đây lúc này, nếu không cả hai chắc chắn sẽ bị người nào đó vứt ra ngoài.
Khuya.
Collis nằm trên giường vì đau không ngủ được. Suy đoán của Ron chính xác, mấy vết thương này đối với người lớn chỉ là chuyện nhỏ nhưng làn da của trẻ con vốn còn mỏng manh, cho nên đau đớn hơn người lớn rất nhiều.
Collis từ nhỏ tới lớn chưa chịu bất kỳ vết thương nào. Khi nhóc vừa biết bò, bởi vì hứng thú mà đụng phải góc sô pha, sau đó Severus đã bọc lại toàn bộ bàn ghế trong nhà, như vậy nhóc cọ trúng cũng không đau. Khi nhóc tập đi, Ron và những người khác luôn theo phía sau, làm nhóc cũng không bị ngã đau được.
Khi nhóc có ý thức, bắt đầu nghịch ngợm, luôn có anh trai bảo vệ. Cho nên đây là lần đầu tiên nhóc thật sự bị thương.
Những vết thương nhỏ khắp cơ thể, những cơn đau rát khiến Collis không thể ngủ được. Không thể không nói cách dạy dỗ của Harry tốt hơn là mắng nhóc vài lần rất nhiều, ít nhất phải để Collis hiểu được sau này mấy trò đùa dai của nhóc đều không được có ác ý.
Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, Kleist – nhóc con luôn ngủ muộn, mặc đồ đen đi vào.
Nhóc bật chiếc đèn ngủ bên cạnh giường của Collis và thấy Collis vẫn còn đang nhúc nhích như nhóc nghĩ.
“Anh ơi…” Vì ánh sáng đột ngột Collis khó chịu, nhóc dụi dụi mắt.
“Lại đây bôi thuốc đi.” Kleist ngồi trên giường với một lọ thuốc nhỏ trên tay, đưa tay ra và kéo em trai lại gần.
Collis ngoan ngoãn cởi đồ ngủ, để cho Kleist dễ bôi thuốc.
“Đã nhận được một bài học rồi?” Kleist vừa bôi dược vừa hỏi em trai.
“Dạ.” Collis thành thật gật đầu nhỏ.
“Baba chỉ muốn tốt cho em thôi.”
“Em biết.” Nếu không, anh trai làm sao có thể ở trong tầm mắt của cha lén lấy độc dược đem qua đây được.
“Lần sau phải chú ý.” Mấy vết thương nhỏ bắt đầu lành lại dưới tác dụng của thuốc…
“Dạ anh.” Nhóc gật đầu.
“Đi ngủ đi.” Sau khi bôi xong mấy vết thương nhỏ cuối cùng, Kleist giúp em trai mặc lại đồ ngủ.
Collis níu lấy anh trai. “Anh ơi, anh còn đọc sách sao?”
Keist nhìn thấy mong chờ trong mắt em trai, thở dài. “Anh đi thay đồ ngủ, lát nữa sẽ ngủ.”
Collis lúc này mới cười buông tay.
Kleist xoa xoa đầu em trai, rồi lấy bộ đồ ngủ trong tủ áo đi vào nhà tắm. Kleist đã không nói cho Collis biết lọ thuốc vừa nãy là do baba đưa. Severus luôn đổ thừa Harry chiều hư Collis, nhưng mà anh không chịu thừa nhận, anh cũng là một trong số đó.
Kleist thay đồ ngủ rồi trèo lên giường, Collis lập tức lăn về phía anh trai.
“Ngủ đi.” nhóc khẽ nói rồi vươn tay tắt đèn ngủ. Collis bình yên nhắm mắt lại.
Nhóc nhớ kỹ những lời Harry đã nói, nhưng nhóc cũng hiểu một việc là: chỉ cần không phải quá đáng, thì bất kể làm cái gì anh trai cũng sẽ che chở. Giống như cha cũng làm rất nhiều “chuyện tốt” sau lưng baba…
HẾT PN1