EDITOR: PARK HOONWOO
BETA: BĂNG
-o0o-
Kể từ khi nghe Ansel nói, Lucius liền bắt đầu kế hoạch đi dụ dỗ Snape của mình, ngoại trừ thời gian lên lớp ra, còn lại hầu hết đều là chạy theo Snape ý muốn làm quen.
Ansel bất lực nhìn Lucius chạy đến chạy lui theo Snape, đỡ trán: Merlin a, bữa đó y nói chơi thôi mà, không ngờ Lucius lại tưởng thật. Gia tộc Malfoy có thể thiếu chút Galleons đó sao?!
Trên thực tế, Malfoy không thiếu Galleons, chỉ là chuyện giữa Abraxas và Riddle đã dọa Lucius sợ. Ở trong tiềm thức của Lucius, nuôi một Chúa tể Hắc ám tốn rất nhiều tiền, nếu cậu không chịu tiết kiệm, thì phụ thân sẽ bị Chúa tể Hắc ám đá rồi đi tìm người khác mất.
Vì không cho Riddle đá Abraxas, Lucius bước lên con đường tiết kiệm Galleons gian nan, hơn nữa là con đường một đi không trở lại.
Nhóm rắn nhỏ Slytherin bất đắc dĩ nhìn mấy mối quan hệ rối rắm trong nhà mình. Đã không thể phản bác rồi, đành phải nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ của mấy người này.
Narcissa là hôn thê danh chính ngôn thuận của Lucius, hiện tại Leonard đang theo đuổi Lucius, Ansel đã nói bằng bất cứ giá nào cũng không cho Leonard đến gần Lucius nửa bước, còn Lucius hiện tại lại chạy theo Snape khắp nơi, mà chủ nhiệm mới và Ansel hình như lại có mối quan hệ không muốn cho ai biết, Snape thường xuyên chạy đi khiêu khích tên Potter bên Gryffindor, Snape thường xuyên đi chung với Evans bên Gryffindor, mà Potter kia hình như thích Evans.
Quần chúng Slytherin đỡ trán, cái quan hệ máu chó ver phim truyền hình lúc tám giờ thế này sao lại diễn ra ở Hogwarts chứ
Ansel buồn chán nằm trong văn phòng của Salazar, nhìn Salazar bận rộn sửa luận văn, lẩm bẩm một mình “Haizzz, cuộc sống hiện tại thật hỗn loạn mà, cũng không biết nên làm gì bây giờ, rõ ràng là không làm gì cả, lại rơi vào vòng luẩn quẩn, đây là kiểu bi kịch thê lương gì thế này. Đã dính scandal thì thôi đi,đã vậy còn không phải vai chính, vai chính thế mà lại bị tên nhóc Lucius kia đoạt mất, thật là tức chết mà!”
Nghe Ansel oán giận, tay đang viết của Salazar ngừng lại, khoé môi kéo lên nụ cười tràn đầy thâm ý “Al muốn trở thành nhân vật chính sao?”
Nghe mùi nguy hiểm, Ansel vội vàng lắc đầu, trên mặt treo nụ cười lấy lòng “Đâu có…..”
“Vậy mới ngoan chứ,” ánh mắt Salazar lại lần nữa trở về trên luận văn “Hôm nay sao lại rảnh rỗi đến tìm ta thế?” Không chui vào phòng đánh một giấc, thật hiếm lạ mà
Ansel vòng ra sau lưng Salazar, ôm cổ hắn như một con mèo lười nhác cọ cọ, lẩm bẩm nói: “Lucius đi huấn luyện Quidditch, Snape làm bài tập, chẳng ai chơi với em hết.”
Salazar hơi nhướng mày, không ai chơi với y, nên y mới đến tìm hắn? Thì ra hắn thua mấy tên nhóc thúi kia nhiều đến vậy à?
“Đúng rồi, lão sư!” Ansel đột nhiên nghĩ đến, phấn khích nhảy nhót sau lưng Salazar “Người cảm thấy Severus Snape thế nào?”
“Cái gì thế nào?” Salazar không bao giờ có chút cảm tình nào với mấy cái tên con trai từ miệng Ansel, đặc biệt là khi y hưng phấn đến thế.
“Thiên phú độc dược của Severus, Severus có phải rất có thiên phú ở lĩnh vực độc dược hay không?!” Ansel bắt chước tiểu hồ ly cười cười, trong lòng không ai biết gảy gảy bàn tính nhỏ.
Snape đang nghiêm túc làm bài tập trong phòng sinh hoạt chung, đột nhiên cảm thấy xung quanh ớn lạnh. Không khỏi hoang mang kéo kéo đồng phục của mình, trong lòng nói thầm: Kỳ lạ, bây giờ mới mùa thu mà, sao lại thấy lạnh thế này?
Salazar xoay người, lôi Ansel lên ôm vào lòng không cho y nhảy nhót nữa “Tốt hơn em nhiều.”
Ansel có chút đỏ mặt khi bị Salazar ôm vào lòng như vậy, lại muốn giãy dụa một chút, cuối cùng an tĩnh tò mò nhìn chằm chằm Salazar “Lão sư, sao người chẳng có chút vui vẻ nào vậy?”
“Vui vẻ? Vì sao lại vui vẻ?” Salazar không hiểu ý Ansel, hy vọng nhận được một lời giải thích từ y.
“Có thể tìm được một nhân tài có thiên phú độc dược,” Ansel có chút buồn bực nhìn Salazar “Không lẽ lão sư không vui sao?”
Salazar duỗi tay xoa loạn đầu Ansel, biến nó thành một mớ xù xù “Hiện tại mới học có mấy tiết, thành quả làm ra tốt thật, nhưng thiên phú thì phải để từ từ quan sát.”
Ansel đề cử nhân tài, kết quả không được Salazar khen ngợi, buồn bực chui ra khỏi lòng Salazar “Lão sư, em đi xem Lucius huấn luyện.”
Nói xong, ủ rũ cụp đuôi ra ngoài, chẳng qua y chỉ muốn tìm cho lão sư một trợ thủ tốt mà thôi, không cho lão sư vất vả mỗi lần nghiên cứu độc dược nữa.
Dựa theo những quy tắc trong công thức thì Ansel hoàn thành có thể nấu được độc dược. Nhưng mà, nghiên cứu chế tạo……. Ansel chưa bao giờ tự đại, y không cho rằng mình có thể làm được. Snape có thể nói là một sự lựa chọn rất tốt, nhưng mà Salazar nói cũng đúng, vẫn là phải nghiêm túc quan sát thêm rồi mới kết luận.
Hít sâu một hơi, Ansel chuẩn bị đi xem Lucius huấn luyện Quidditch. Rời khỏi văn phòng của Salazar, quẹo vào một ngã rẽ, Ansel hình như thấy một cảnh tượng không tưởng tượng được. Mang theo ý muốn xem náo nhiệt, Ansel tự ếm cho mình một bùa tàng hình, cẩn thận nhìn trò vui trước mặt.
“James!” Black kéo Potter, dường như đang cố gắng khuyên bảo điều gì đó “Tụi mình trở về phòng sinh hoạt chung đi, Remus và Peter còn đang chờ tụi mình đó.”
Potter cố gắng thoát khỏi Black, đôi mắt trừng lớn như lục lạc “Sirius, cậu đừng cản tớ, lần trước tớ không quyết đấu được với con sên đó, lần này nhất định phải làm được!”
Black nhìn Potter sống chết không nghe cậu khuyên, tính tình đại thiếu gia nháy mắt nổi dậy, huấn luyện gia tộc chừng nó năm không phải để trưng. Black quàng tay qua cổ Potter, dùng sức đẩy Potter vào tường.
Ánh mắt của Black bây giờ chỉ có lạnh lùng, cánh tay nắm ngay cổ Potter, nhịn không được hỏi “James Potter, cậu rốt cuộc thù Snape chỗ nào!” Rảnh không có việc gì làm lại đi gây chuyện với cậu ấy, hả?!
Potter giống như choáng váng trước hành động của Black, hai giây sau mới phản ứng lại, mặt đỏ bừng trừng mắt nhìn Black “Sirius, cậu điên rồi hả!”
Black nhướng mày, không nói lời nào, chỉ lạnh lùng nhìn Potter, Potter rốt cuộc nhịn không được nữa nhấc tay đầu hàng “Được rồi, ai biểu Lily thân với con sên kia như vậy làm gì! Con sên đó có tư cách quái gì chứ?!”
“Tư cách quái gì?” Black lặp lại mấy từ cuối, ngữ khí lạnh lùng làm Potter nhịn không được rùng mình.
“Không sai! Một con rắn độc Slytherin, làm sao có tư cách tiếp cận Lily!” Potter tiếp tục cương ngạnh, nói lý do Snape không nên tiếp cận Evans.
Black bình tĩnh nhìn Potter, cuối cùng khóe miệng kéo lên cười lạnh, vung tay không chút do dự đấm vào mặt Potter một cái, sau đó xoay người rời đi.
“James Potter, cậu cũng đừng quên, gia đình tôi đều là Slytherin, còn có mẫu thân của cậu, phu nhân Potter tôn kính, cũng tốt nghiệp từ Slytherin.
Potter ngơ ngác nhìn Black đi xa, vừa định mở miệng hốc mắt bỗng nhiên rát lên “Sirius đáng chết! Thế mà lại xuống tay nặng như vậy!”
“Potter…….?” Một âm thanh chần chừ vang lên, nhỏ nhẹ mềm mại, vừa nghe liền biết là giọng của con gái.
Nghe thấy giọng nói này, Potter lập tức vứt biểu tình muốn hộc máu ban nãy, lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng, nhanh chóng nở một nụ cười ngốc.
“Lily, tìm tớ có việc gì sao?” Nghe được người trong mộng gọi tên mình, Potter nháy mắt cười đến chẳng biết trời trăng mây gió.
Khóe miệng Evans giật giật nhìn con mắt đen thui của Potter, không nói nên lời “Potter, mắt của cậu …….. cậu đập đầu vào tường à?”
“Mắt của tớ?” Potter ngay ngốc sờ sờ hai mắt mình, không theo kịp tư duy của Evans, hiển nhiên quên mất vừa rồi Black cho cậu một đấm.
Nói chuyện với Potter là phải tự giảm chỉ số IQ xuống còn một nửa, Evans im lặng lấy gương nhỏ cầm tay của mình ra. Là con gái, trên người có mang gương cũng không có gì kỳ lạ.
“Ặc, Potter, cậu nhìn cho rõ bộ dạng bây giờ của mình đi.” Evans nhìn Potter, trong lòng đánh giá, nếu dọng thêm một cú vào con mắt kế bên nữa càng tốt, hai bên đối xứng. Giống như quốc bảo của Trung Quốc? Uầy, tên Potter này quá gầy, không đáng yêu.
Potter cầm gương của Evans, vừa nhìn vào, sắc mặt nháy mắt biến đen, ngay cả gương còn quên trả cho Evans đã hùng hổ dí theo Black.
“Sirius Black, cậu đứng lại đó cho tớ!!!”
“Này, gương của tớ…..” Evans còn chưa phản ứng kịp, gương nhỏ của mình đã bị Potter bắt cóc. Nhìn phản ứng vừa rồi của cậu ta, chẳng nhẽ mắt cậu ta là do Black làm? “Black đánh? Không thể nào, quan hệ của hai người bọn họ không phải là tốt sao?”
Evans khó hiểu lắc đầu thở dài, chậc, quên đi, đi đòi gương là được rồi.
Sau khi tất cả rời đi, Ansel thu hồi bùa tàng hình, ý nhiều chuyện trên mặt càng ngày càng rõ, rốt cuộc nhịn không được chạy về văn phòng của Salazar.
Ansel không thèm gõ cửa mà trực tiếp đẩy vào, lập tức sững sờ tại chỗ, nhìn cảnh tượng trong phòng, ngây ngốc không biết nên nói gì.
Đây là……..tình huống gì vậy?!
HẾT CHƯƠNG 62