[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 62


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Kể từ khi nghe Ansel nói, Lucius liền bắt đầu kế hoạch đi dụ dỗ Snape của mình, ngoại trừ thời gian lên lớp ra, còn lại hầu hết đều là chạy theo Snape ý muốn làm quen.

Ansel bất lực nhìn Lucius chạy đến chạy lui theo Snape, đỡ trán: Merlin a, bữa đó y nói chơi thôi mà, không ngờ Lucius lại tưởng thật. Gia tộc Malfoy có thể thiếu chút Galleons đó sao?!

Trên thực tế, Malfoy không thiếu Galleons, chỉ là chuyện giữa Abraxas và Riddle đã dọa Lucius sợ. Ở trong tiềm thức của Lucius, nuôi một Chúa tể Hắc ám tốn rất nhiều tiền, nếu cậu không chịu tiết kiệm, thì phụ thân sẽ bị Chúa tể Hắc ám đá rồi đi tìm người khác mất.

Vì không cho Riddle đá Abraxas, Lucius bước lên con đường tiết kiệm Galleons gian nan, hơn nữa là con đường một đi không trở lại.

Nhóm rắn nhỏ Slytherin bất đắc dĩ nhìn mấy mối quan hệ rối rắm trong nhà mình. Đã không thể phản bác rồi, đành phải nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ của mấy người này.

Narcissa là hôn thê danh chính ngôn thuận của Lucius, hiện tại Leonard đang theo đuổi Lucius, Ansel đã nói bằng bất cứ giá nào cũng không cho Leonard đến gần Lucius nửa bước, còn Lucius hiện tại lại chạy theo Snape khắp nơi, mà chủ nhiệm mới và Ansel hình như lại có mối quan hệ không muốn cho ai biết, Snape thường xuyên chạy đi khiêu khích tên Potter bên Gryffindor, Snape thường xuyên đi chung với Evans bên Gryffindor, mà Potter kia hình như thích Evans.

Quần chúng Slytherin đỡ trán, cái quan hệ máu chó ver phim truyền hình lúc tám giờ thế này sao lại diễn ra ở Hogwarts chứ

Ansel buồn chán nằm trong văn phòng của Salazar, nhìn Salazar bận rộn sửa luận văn, lẩm bẩm một mình “Haizzz, cuộc sống hiện tại thật hỗn loạn mà, cũng không biết nên làm gì bây giờ, rõ ràng là không làm gì cả, lại rơi vào vòng luẩn quẩn, đây là kiểu bi kịch thê lương gì thế này. Đã dính scandal thì thôi đi,đã vậy còn không phải vai chính, vai chính thế mà lại bị tên nhóc Lucius kia đoạt mất, thật là tức chết mà!”

Nghe Ansel oán giận, tay đang viết của Salazar ngừng lại, khoé môi kéo lên nụ cười tràn đầy thâm ý “Al muốn trở thành nhân vật chính sao?”

Nghe mùi nguy hiểm, Ansel vội vàng lắc đầu, trên mặt treo nụ cười lấy lòng “Đâu có…..”

“Vậy mới ngoan chứ,” ánh mắt Salazar lại lần nữa trở về trên luận văn “Hôm nay sao lại rảnh rỗi đến tìm ta thế?” Không chui vào phòng đánh một giấc, thật hiếm lạ mà

Ansel vòng ra sau lưng Salazar, ôm cổ hắn như một con mèo lười nhác cọ cọ, lẩm bẩm nói: “Lucius đi huấn luyện Quidditch, Snape làm bài tập, chẳng ai chơi với em hết.”

Salazar hơi nhướng mày, không ai chơi với y, nên y mới đến tìm hắn? Thì ra hắn thua mấy tên nhóc thúi kia nhiều đến vậy à?

“Đúng rồi, lão sư!” Ansel đột nhiên nghĩ đến, phấn khích nhảy nhót sau lưng Salazar “Người cảm thấy Severus Snape thế nào?”

“Cái gì thế nào?” Salazar không bao giờ có chút cảm tình nào với mấy cái tên con trai từ miệng Ansel, đặc biệt là khi y hưng phấn đến thế.

“Thiên phú độc dược của Severus, Severus có phải rất có thiên phú ở lĩnh vực độc dược hay không?!” Ansel bắt chước tiểu hồ ly cười cười, trong lòng không ai biết gảy gảy bàn tính nhỏ.

Snape đang nghiêm túc làm bài tập trong phòng sinh hoạt chung, đột nhiên cảm thấy xung quanh ớn lạnh. Không khỏi hoang mang kéo kéo đồng phục của mình, trong lòng nói thầm: Kỳ lạ, bây giờ mới mùa thu mà, sao lại thấy lạnh thế này?

Salazar xoay người, lôi Ansel lên ôm vào lòng không cho y nhảy nhót nữa “Tốt hơn em nhiều.”

Ansel có chút đỏ mặt khi bị Salazar ôm vào lòng như vậy, lại muốn giãy dụa một chút, cuối cùng an tĩnh tò mò nhìn chằm chằm Salazar “Lão sư, sao người chẳng có chút vui vẻ nào vậy?”

“Vui vẻ? Vì sao lại vui vẻ?” Salazar không hiểu ý Ansel, hy vọng nhận được một lời giải thích từ y.

“Có thể tìm được một nhân tài có thiên phú độc dược,” Ansel có chút buồn bực nhìn Salazar “Không lẽ lão sư không vui sao?”

Salazar duỗi tay xoa loạn đầu Ansel, biến nó thành một mớ xù xù “Hiện tại mới học có mấy tiết, thành quả làm ra tốt thật, nhưng thiên phú thì phải để từ từ quan sát.”

Ansel đề cử nhân tài, kết quả không được Salazar khen ngợi, buồn bực chui ra khỏi lòng Salazar “Lão sư, em đi xem Lucius huấn luyện.”

Nói xong, ủ rũ cụp đuôi ra ngoài, chẳng qua y chỉ muốn tìm cho lão sư một trợ thủ tốt mà thôi, không cho lão sư vất vả mỗi lần nghiên cứu độc dược nữa.

Dựa theo những quy tắc trong công thức thì Ansel hoàn thành có thể nấu được độc dược. Nhưng mà, nghiên cứu chế tạo……. Ansel chưa bao giờ tự đại, y không cho rằng mình có thể làm được. Snape có thể nói là một sự lựa chọn rất tốt, nhưng mà Salazar nói cũng đúng, vẫn là phải nghiêm túc quan sát thêm rồi mới kết luận.

Hít sâu một hơi, Ansel chuẩn bị đi xem Lucius huấn luyện Quidditch. Rời khỏi văn phòng của Salazar, quẹo vào một ngã rẽ, Ansel hình như thấy một cảnh tượng không tưởng tượng được. Mang theo ý muốn xem náo nhiệt, Ansel tự ếm cho mình một bùa tàng hình, cẩn thận nhìn trò vui trước mặt.

“James!” Black kéo Potter, dường như đang cố gắng khuyên bảo điều gì đó “Tụi mình trở về phòng sinh hoạt chung đi, Remus và Peter còn đang chờ tụi mình đó.”

Potter cố gắng thoát khỏi Black, đôi mắt trừng lớn như lục lạc “Sirius, cậu đừng cản tớ, lần trước tớ không quyết đấu được với con sên đó, lần này nhất định phải làm được!”

Black nhìn Potter sống chết không nghe cậu khuyên, tính tình đại thiếu gia nháy mắt nổi dậy, huấn luyện gia tộc chừng nó năm không phải để trưng. Black quàng tay qua cổ Potter, dùng sức đẩy Potter vào tường.

Ánh mắt của Black bây giờ chỉ có lạnh lùng, cánh tay nắm ngay cổ Potter, nhịn không được hỏi “James Potter, cậu rốt cuộc thù Snape chỗ nào!” Rảnh không có việc gì làm lại đi gây chuyện với cậu ấy, hả?!

Potter giống như choáng váng trước hành động của Black, hai giây sau mới phản ứng lại, mặt đỏ bừng trừng mắt nhìn Black “Sirius, cậu điên rồi hả!”

Black nhướng mày, không nói lời nào, chỉ lạnh lùng nhìn Potter, Potter rốt cuộc nhịn không được nữa nhấc tay đầu hàng “Được rồi, ai biểu Lily thân với con sên kia như vậy làm gì! Con sên đó có tư cách quái gì chứ?!”

“Tư cách quái gì?” Black lặp lại mấy từ cuối, ngữ khí lạnh lùng làm Potter nhịn không được rùng mình.

“Không sai! Một con rắn độc Slytherin, làm sao có tư cách tiếp cận Lily!” Potter tiếp tục cương ngạnh, nói lý do Snape không nên tiếp cận Evans.

Black bình tĩnh nhìn Potter, cuối cùng khóe miệng kéo lên cười lạnh, vung tay không chút do dự đấm vào mặt Potter một cái, sau đó xoay người rời đi.

“James Potter, cậu cũng đừng quên, gia đình tôi đều là Slytherin, còn có mẫu thân của cậu, phu nhân Potter tôn kính, cũng tốt nghiệp từ Slytherin.

Potter ngơ ngác nhìn Black đi xa, vừa định mở miệng hốc mắt bỗng nhiên rát lên “Sirius đáng chết! Thế mà lại xuống tay nặng như vậy!”

“Potter…….?” Một âm thanh chần chừ vang lên, nhỏ nhẹ mềm mại, vừa nghe liền biết là giọng của con gái.

Nghe thấy giọng nói này, Potter lập tức vứt biểu tình muốn hộc máu ban nãy, lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng, nhanh chóng nở một nụ cười ngốc.

“Lily, tìm tớ có việc gì sao?” Nghe được người trong mộng gọi tên mình, Potter nháy mắt cười đến chẳng biết trời trăng mây gió.

Khóe miệng Evans giật giật nhìn con mắt đen thui của Potter, không nói nên lời “Potter, mắt của cậu …….. cậu đập đầu vào tường à?”

“Mắt của tớ?” Potter ngay ngốc sờ sờ hai mắt mình, không theo kịp tư duy của Evans, hiển nhiên quên mất vừa rồi Black cho cậu một đấm.

Nói chuyện với Potter là phải tự giảm chỉ số IQ xuống còn một nửa, Evans im lặng lấy gương nhỏ cầm tay của mình ra. Là con gái, trên người có mang gương cũng không có gì kỳ lạ.

“Ặc, Potter, cậu nhìn cho rõ bộ dạng bây giờ của mình đi.” Evans nhìn Potter, trong lòng đánh giá, nếu dọng thêm một cú vào con mắt kế bên nữa càng tốt, hai bên đối xứng. Giống như quốc bảo của Trung Quốc? Uầy, tên Potter này quá gầy, không đáng yêu.

Potter cầm gương của Evans, vừa nhìn vào, sắc mặt nháy mắt biến đen, ngay cả gương còn quên trả cho Evans đã hùng hổ dí theo Black.

“Sirius Black, cậu đứng lại đó cho tớ!!!”

“Này, gương của tớ…..” Evans còn chưa phản ứng kịp, gương nhỏ của mình đã bị Potter bắt cóc. Nhìn phản ứng vừa rồi của cậu ta, chẳng nhẽ mắt cậu ta là do Black làm? “Black đánh? Không thể nào, quan hệ của hai người bọn họ không phải là tốt sao?”

Evans khó hiểu lắc đầu thở dài, chậc, quên đi, đi đòi gương là được rồi.

Sau khi tất cả rời đi, Ansel thu hồi bùa tàng hình, ý nhiều chuyện trên mặt càng ngày càng rõ, rốt cuộc nhịn không được chạy về văn phòng của Salazar.

Ansel không thèm gõ cửa mà trực tiếp đẩy vào, lập tức sững sờ tại chỗ, nhìn cảnh tượng trong phòng, ngây ngốc không biết nên nói gì.

Đây là……..tình huống gì vậy?!

HẾT CHƯƠNG 62

[Twilight + Inuyasha ] Thì Ra Là Khuyển – Chương 4


EDITOR: YUE

BETA: HASU

-o0o-

Dưới sự chỉ dẫn trắc trở của Billy, hai người vất vả tìm đường đi chính xác đến bộ lạc. Buông Billy trong tay xuống, Sesshomaru chuẩn bị xoay người rời đi, thì từ xa lại truyền đến một cỗ yêu khí, nhạt nhưng tinh thuần. Hắn dừng bước, nhìn những người vừa bước ra từ trong bộ lạc.

Đó là một người da đen, tuy rằng thời tiết hiện tại không lạnh nhưng cũng không quá nóng, vậy mà người đàn ông kia để trần nửa thân trên, lộ ra dáng người cường tráng cơ bắp rõ ràng. Hắn nhìn Sesshomaru một lúc, rồi đem tầm mắt chuyển đến Billy. Billy nhìn lại hắn, núp mình sau lưng Sesshomaru, thấp thỏm hiện rõ trên khuôn mặt.

“Billy, đi ra. Ta nhớ đã nói quy củ bộ lạc cho con.” Biểu tình người đàn ông nghiêm nghị, còn có không hài lòng, Billy không hề nghi ngờ kết cục bi thảm của mình nếu nó bước ra. Nhưng mà, không bước ra cũng không được, bởi vì Sesshomaru đem Billy phía sau lưng mình đẩy ra ngoài.

“Xin lỗi, ba ba. Con biết sai rồi.” Billy biết, chỉ có xin lỗi mới giúp nó được miễn đi trận đòn sau đó, cho nên ngoan ngoãn đi ra nhận sai, nếu không nhìn thấy đôi mắt chuyển loạn của nó, có lẽ đã bị bộ dáng đứa nhỏ ngoan ngoãn này của nó lừa gạt.

“Con tránh sang một bên, để ta nói chuyện với vị khách này.” Người đàn ông chỉ người bên cạnh nó, nói với Billy.

Không nói trước thì Billy sẽ không tình nguyện đi sang một bên, tại thời điểm người đàn ông này tiếp cận mình, Sesshomaru càng cảm nhận rõ ràng cỗ yêu lực kỳ lạ kia, mùi hương khá giống tộc sói Kouga (thiếu chủ tộc sói, người cùng Inuyasha đồng thời thích Kagome), nhưng cũng rất loãng. Thế giới này thật sự rất thú vị, với cả những năng lượng kỳ lạ.

“Người bằng hữu này, không biết đi vào địa bàn tộc ta có việc gì phải làm sao, ta tưởng quan hệ hai tộc chúng ta nước sông không phạm nước giếng.” Người đàn ông ngửi thấy mùi thiên địch trong gió, cảnh cáo, cơ bắp toàn thân hắn căng cứng, sức mạnh bên trong không thể nghi ngờ.

Địch ý trong lời nói của người đàn ông khơi dậy yêu lực ẩn núp đã lâu trong cơ thể Sesshomaru. Dù không biết hai tộc được nói đến là gì, nhưng sự đối địch kia rất rõ ràng.

Những chiếc lá bay lên dù không hề có gió, mái tóc bạc của Sesshomaru bị thổi lên, yêu văn màu tím trên mặt mơ hồ hiện ra, đầu ngón tay phát ra ánh sáng rực rỡ. Thấy hai người sắp đánh nhau, Billy bối rối.

Cha Billy cảm nhận được áp lực mờ nhạt từ trên người Sesshomaru, run rẩy từ tận trong linh hồn, nhưng khiến hắn kích động.

“Ta cho rằng cậu biết rõ các quy tắc của bộ lạc ta, nhưng cậu vẫn đột nhập vào, vậy phải biết rõ hậu quả của nó.” Sau lời cảnh cáo cuối này, hắn lao về phía Sesshomaru, chỉ thấy thân thể hắn đột nhiên biến lớn, quần áo rách toạt nhanh chóng, hắn gầm như dã thú, lông tóc trên người mọc ra cực nhanh, biến thành một con sói lớn.

Sesshomaru nheo mắt nhìn con thú hoang dữ tợn nhào tới. Mặc dù một số điều hắn nói không rõ lắm, nhưng việc này không làm chậm trễ hắn thư giải yêu lực đang bành trướng. Linh hoạt tránh được tập kích đầu tiên của con sói, một vuốt này lại đánh gãy cây lớn phải ba người ôm mới hết thân cây. Sesshomaru sẽ không ngồi chờ chết, hắn luôn là chủ dộng tấn công. Vận chuyển yêu lực, trên đầu ngón tay hiện ra một cây roi ánh sáng, quất đến con sói, dù có thể tránh được, nhưng nhìn đến lông sói chỉ còn một nửa, có thể đoán được, trúng chiêu không chết cũng bị thương.

Bên này đánh nhau sôi nổi, người xung quanh nhìn cũng liên tục lớn tiếng cổ vũ, bên kia mặc dù Billy rất sốt ruột, nhưng cũng không thể làm gì, đây là nhược điểm của việc nhỏ tuổi. Mà hai người đánh nhau, kéo theo cây cối hoa cỏ xung quanh cũng bị vuốt sắc và yêu lực cắt chém qua, xung quanh trở nên hỗn độn.

Trở về nhà sau khi đi săn với Edward, Carlisle đi tìm Sesshomaru khắp nơi, nhưng đều không thấy.Carlisle hơi lo lắng, cũng không rõ là lo cho Sesshomaru hay lo hắn rời đi.

Lúc này, quỷ hút máu nhạy bén nhận ra lượng sức mạnh lớn từ phía khu bảo tồn. Lo lắng đã có chuyện xảy ra với Sesshomaru, y dùng tốc độ nhanh nhất đi đến đó.

Xung đột phải dùng đến võ lực lần này, là lần đầu tiên Sesshomaru sử dụng yêu lực sau khi đi vào thế giới này, không có cảm giác cả người nặng nề, yêu lực tràn ngập thân thể thật quá tốt.

Thủ lĩnh người sói càng đánh càng ngạc nhiên, người này so với người tộc kia có vẻ mạnh hơn, năng lực cũng không giống, lẽ nào là kẻ ngoại tộc, hay là chủng tộc kia lại mạnh hơn? Hắn tự hỏi, dù ở hình sói không nhìn ra, nhưng ý nghĩ này dọa sợ hắn.

Không lâu sau, mọi hành động của Sesshomaru đột nhiên ngừng lại, thân thể đang ở giữa không trung giống như cuộn băng cassette đột nhiên dừng một chút sau đó rất nhanh rơi xuống, yêu lực trong cơ thể biến mất như chưa từng tồn tại. Điều này chưa từng xảy ra, khiến Sesshomaru nhất thời không thể phản ứng.

Thủ lĩnh người sói đang giơ vuốt định bắt Sesshomaru, không nghĩ tới hắn sẽ rơi xuống, không kịp thu hồi móng vuốt, may mắn người tộc kia sẽ không bị thương. Nhưng một giây sau, hắn trừng lớn mắt sói, bởi vì móng vuốt hắn ướt đẫm máu, sao có thể, bọn họ không phải là không bị thương chảy máu sao? Chẳng lẽ hắn nhầm!?

Khi móng vuốt đánh vào, Sesshomaru đã cố tránh bộ phận quan trọng, nhưng bả vai vẫn bị thương, quần áo trắng ngay lập tức nhuộm đỏ máu tươi, chút thương tích nhỏ ấy hắn không để ý. Nhưng một người thích sạch sẽ, cho dù là máu của chính hắn, hắn cũng không thể chịu được. Hắn kéo áo khoác xuống, áo sơ mi bên trong cũng bị xé rách, lộ ra vết thương bê bết máu thịt. Ngay khi hắn định cở nốt áo, thì một chiếc áo khoác sạch sẽ tỏa ra mùi nước hoa nam choàng lên bờ vai hắn. Nhìn sang thì thấy Carlisle đang nhíu chặt lông mày.

Carlisle bây giờ vừa đau lòng vừa tức giận. Đau lòng vì mấy vết thương sâu tới tận xương trên bả vai Sesshomaru, giận vì y đến ngay khi Sesshomaru đã cởi quần áo hơn nửa. Y bảo vệ vết thương của Sesshomaru cẩn thận, tránh cho hành động mạnh gây ra tổn thương khác, mặt khác nhìn về phía tên thủ lĩnh đã biến lại thành người, đang không biết làm sao, hỏi: “Ta nhớ hai tộc từng có thỏa thuận, vì sao ngươi bây giờ lại vị phạm?”

Thủ lĩnh tỏ vẻ, hắn rất vô tội, là Sesshomaru chạy đến khiêu khích trước, sao giờ lại thành lỗi của hắn rồi, hắn sờ đầu tóc ngắn ngủi, nói: “Tại hắn đến khu vực của bọn ta, cả người toàn mùi các ngươi, thì làm sao ta biết hắn chỉ là người thường.”

Carlisle tỏ vẻ, hắn không rảnh nghe giải thích, món nợ này về sau sẽ tính, bây giờ quan trọng là vết thương của Sesshomaru, máu chảy rất nhanh, máu thấm ướt nửa người Sesshomaru, gương mặt tái nhợt. Y không quan tâm gì nữa, ôm ngang Sesshomaru lên, không nhìn đến ánh mắt lạnh băng của Sesshomaru, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về biệt thự trong rừng.

Edward mặc dù luôn miệng lo lắng Sesshomaru làm bọn họ bại lộ, nhưng thật sự trong lòng đã công nhận hắn. Bất ngờ nhìn thấy hai người máu tươi đầy mình chạy vào, hắn giật mình, nhanh chóng giúp đỡ Carlisle xử lý vết thương của Sesshomaru. Hắn cảm thấy may mắn hắn vừa ăn no rồi, nếu không ngửi mùi máu tươi ngon như vậy, không biết hắn sẽ làm cái gì nữa.

Yêu văn trên mặt Sesshomaru còn chưa biến mất, khuôn mặt hắn vốn rất trắng, bởi vì mất máu quá nhiều mà càng thêm trắng bệch không còn chút máu, lộ ra yêu văn màu tím khiến hắn trông mỹ lệ đến khó có thể phân biệt giới tính.

Hiện tại, Carlisle cảm thấy thật may mắn y là quỷ hút máu, nếu không sẽ không có máu tươi cho Sesshomaru. Y đâm kim truyền dịch vào cổ tay trắng bệch của Sesshomaru, rồi băng bó vết thương lại. Seshomaru bình thường không sợ đâu, hay nói khác đi là không quan tâm đau đớn, thế mà sợ truyền dịch. Hắn nhìn dòng máu đỏ chảy vào thân thể mình, nhíu chặt mày, cuối cùng vẫn là quay đầu đi, không nhìn thấy là được.

Băng bó vết thương xong, Carlisle quay đầu lại phát hiện Sesshomaru đã ngủ, lông mày vẫn nhíu chặt, đoán chắc trong mơ cũng thấy đau đớn. Hắn nhìn Sesshomaru, duỗi ngón tay thon dài vuốt thẳng lông mày nhăn nhúm của hắn, sờ lên cổ tay lạnh băng vì truyền dịch. Nghĩ ngợi một chút, y cầm một bộ máy sưởi vào.

Người bị mất máu quá nhiều sẽ cảm thấy khát nước và đói khi tỉnh lại. Đóng cửa phòng, đi vào vào, Carlisle chuẩn bị làm mấy món ăn thanh đạm dễ tiêu hóa, lại có dinh dưỡng cao cho bữa tối, ước chừng Sesshomaru vừa tỉnh là có thể ăn.

Thế nên, trong phòng ngủ, rèm cửa che đi ánh sáng, Sesshomaru chìm vào giấc ngủ yên bình, Carlisle ở trong nhà bếp trong suốt, vừa xem tivi, vừa nấu ăn theo các bước trên đó. Đôi mắt y tập trung, nở nụ cười nhàn nhạt. Toàn bộ khung cảnh đẹp khác thường.

HẾT CHƯƠNG 4

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 14: Đêm Trước Ngày Halloween


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Ba giờ rưỡi chiều, mọi người bước xuống bậc thang đi ra bãi cỏ.

Thời tiết rất sáng sủa, bầu trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, làn gió nhẹ thổi bay những sợi tóc mềm mại của các cô gái và vạt áo chùng của các chàng trai.

Đám cỏ tươi tốt dưới chân họ cũng phập phồng theo làn gió, khu rừng đen tối ở phía xa xa chính là rừng Cấm, Harry đứng trên bãi cỏ ngắm nhìn về phía khu rừng, Ron dừng lại bên cạnh cậu và nghi hoặc hỏi: “Này anh bạn, cậu đang nhìn cái gì vậy?”

Harry nheo mắt, “Mình nhớ hồi khai giảng năm thứ hai tụi mình bị cây Liễu Roi đánh……”

Ron trầm ngâm suy nghĩ, “Lúc năm thứ ba vì muốn đi vào mật đạo mà tụi mình bị cây Liễu Roi đánh, cậu có muốn xếp nó vào chương trình huấn luyện không?”

Nghĩ đến đây, Harry đột nhiên phát hiện có vô số phiền toái đang chờ đợi ở phía trước. Lại nói tiếp, Halloween cũng sắp đến rồi, gương mặt của Harry tái xanh khi cậu nhớ tới mùi hương quái lại trên người con quỷ khổng lồ kia, cùng với chính cậu đã đem cây đũa phép thân yêu nhét vào trong lỗ mũi của nó.

Harry đi đến sân cỏ nơi tiết học Bay sẽ diễn ra với khuôn mặt tái xanh.

Các học sinh nhà Slytherin đã tới rồi và Harry phát hiện ra rằng bọn họ đang vây quanh Draco một cách chủ động hay vô ý.

Mấy cô gái dường như rất lo lắng và Draco vẫn luôn cố gắng an ủi bọn họ.

Harry cảm thấy 80% là các cô gái đang giả bộ, mượn cơ hội này để làm nũng.

Pansy đứng ở một bên, ánh mắt hận không thể ăn sống các cô gái đó.

Draco dùng ngôn ngữ đơn giản để truyền đạt lại những điểm cần chú ý khi bay —— tuy không đảm bảo bọn họ đều sẽ bay tốt, nhưng ít nhất có thể bảo đảm rằng bọn họ sẽ không thiếu một cánh tay hay chân khi lăn xuống từ trên chổi.

Neville và Hermione đứng ở một nơi yên tĩnh có thể nghe rõ và âm thầm ghi nhớ. Nhiều Gryffindor tiến lại gần hai người bọn họ và cùng nhau yên lặng lắng nghe. Ngoại trừ luôn luôn đối đầu giằng co, học sinh nhà Gryffindor và Slytherin chưa bao giờ hòa bình khi ở gần nhau như vậy, vì vậy bọn họ theo bản năng mà siết chặt cơ thể .

Giáo sư dạy bọn họ vẫn là bà Hooch, bà có một mái tóc ngắn màu xám, đôi mắt màu vàng và ánh mắt sắc bén như diều hâu.

Draco đang đứng ở phía ngoài cùng bên phải, là người đứng gần Gryffindor nhất, Neville đứng bên cạnh hắn, tuy rằng cậu ấy đang rất lo lắng nhưng cũng rất bình tĩnh.

Bà Hooch yêu cầu bọn họ cầm cây chổi trong tay, Draco thấp giọng an ủi Neville, “Cậu có thể làm được.”

Khi Neville hét lên lần thứ ba “Lên!” cây chổi của cậu rốt cuộc cũng động đậy —— nó chuyển từ trạng thái nằm bất động sang lăn một vòng trên bãi cỏ.

“Không tệ, có tiến bộ.” Draco nói, nhìn cậu rất chân thành, cậu chỉ hô một tiếng và cây chổi đã ngoan ngoãn nhảy vào trong tay, trong cả hai nhà chỉ có Draco và Harry làm được việc này.

Ron cảm thấy uể oải vì bản thân đã sống lại một lần nhưng phải hô đến hai lần cây chổi mới nhảy vào trong tay cậu. Harry an ủi nói, “Nhìn đi, cậu là người duy nhất hô hai lần là thành công.”

Ron lẩm bẩm, “Mình còn nghĩ rằng mình chỉ cần hô một lần.”

Harry cũng không thể nói với bạn của mình rằng vấn đề ở đây chính là thiên phú của mỗi người.

Tiết học diễn ra rất thuận lợi, Harry nhịn không được luôn nhìn về phía của Draco, rất nhiều cô gái đang vây quanh người cậu ta ríu rít hỏi một số vấn đề ngớ ngẩn.

Ví dụ như: “Draco, nếu mình muốn bay sang bên phải, thì mình nên xoay cán chổi ở chỗ nào?”

“Draco, cán chổi này của mình luôn lắc lư, có chuyện gì xảy ra với nó vậy?”

“Draco, cậu có thể dạy mình cách bay được không?”

“Draco……”

Neville háo hức cầm lấy cây chổi của mình, nhìn Draco đang được vây quanh bởi một đám người —— cậu mới là người cần được hướng dẫn nhất.

Ron không thể không nói, “Có lẽ cậu nên đến chào hỏi Draco một cái và cả hai  cùng nhau diễn một vở kịch?”

Harry miễn cưỡng liếc nhìn Neville một cái, sau đó cậu bỏ cuộc, “Cậu đừng quên là nếu muốn làm theo cách cậu nói thì Neville phải bị quăng khỏi cây chổi và gãy một cánh tay, sau đó Bà Hooch rời đi, Draco cướp lấy quả cầu ký ức, nhưng chúng ta làm thế nào có thể đảm bảo được rằng hôm nay giáo sư McGonagall có thể trùng hợp thấy được?”

“Đợi tới năm hai rồi mình tham gia đội Quidditch cũng được.” Harry thở dài, “Chỉ là, Nimbus 2000……”

Ron vỗ vỗ vai Harry, “Anh bạn, cậu đừng quên, là trước khi cậu tham gia vào đội, thì đội Nhà của chúng ta luôn luôn thua thảm bại trước Slytherin……”

“Vậy cậu muốn mình làm gì bây giờ?!” Harry bực bội ngồi trên cán chổi, hai chân giẫm một cái, lập tức lao lên bầu trời.

Gió thổi qua bên tai cậu, tất cả lo lắng và phiền não đều xua đi, các cô gái đứng trên mặt đất cuồng nhiệt thét chói tai, cảm giác bay lượn vẫn tuyệt vời như cũ, Harry đem tất cả kỹ năng bay mà cậu đã học được biểu diễn một lần, những lần đột nhiên lao xuống đất hay những khúc cua gấp, cậu cảm thấy máu huyết đang sôi trào, khiến cả người cậu đều muốn bùng cháy, từng cái tế bào đang reo hò, cái loại cảm giác đơn thuần vui sướng gần như đang nhấn chìm cậu.

Bay cao hơn, bay xa hơn ——

“Potter!!” Một tiếng trách mắng nghiêm khắc làm Harry sợ tới mức run lên —— đó là giáo sư McGonagall đang nghiêm mặt nhìn cậu.

Khi cậu tiếp đất một cách tuyệt đẹp, cậu nhìn thấy ánh mắt vừa vui mừng và lo lắng của Draco, cái ánh mắt “Nhà mình có học sinh trưởng thành” này là như thế nào vậy?!

Harry hoan thiên hỷ địa được giáo sư McGonagall dẫn đi, Ron nhìn cậu rời đi với ánh mắt cực kỳ hâm mộ.

* Hoan thiên hỉ địa: vui sướng khôn cùng

Bà Hooch vừa khó chịu vì Harry bay quá cao lại vừa ngạc nhiên khi thấy thiên phú kinh người của cậu, bà nghiêm khắc nhìn chằm chằm Draco, người cũng biểu hiện thiên phú kinh người giống như Harry.

Draco tỏ vẻ mình đã già rồi và không thể bay nữa, vì thế  cậu chỉ bình thản ở trên mặt đất trả lời các câu hỏi.

Không biết vì cái gì, sau khi Harry trở thành tầm thủ trẻ tuổi nhất được gia nhập đội Quidditch, cậu giống như đang trốn tránh Draco.

“Mình cảm thấy giống như mình đang chơi khăm” Harry oán giận với Ron khi hai người đang chơi cờ phù thủy. “Vốn dĩ Draco nên cướp quả cầu ký ức…… đáng lẽ Draco muốn mình bị thôi học, cho nên sau đó mình trở thành tầm thủ thì không cảm thấy có gì không đúng, chỉ là, thiên phú của Draco tốt như vậy, cho nên điều này không công bằng với cậu ấy……”

“Mình biết cậu không có.” Ron an ủi Harry, “Cậu không cố ý muốn trở nên nổi bật. Hơn nữa, cậu không có phải muốn tiến vào đội Nhà mà khiến Neville bị gãy cổ tay có đúng không nào? Cậu không có làm tổn thương bất kỳ ai, hơn nữa cậu vốn dĩ nên là một thành viên của đội.”

Ron tiếp tục nói, “Cậu là một huyền thoại.”

Sau đó Ron dứt khoát điều khiển Hoàng Hậu Trắng giết chết Kỵ Sĩ Đen của Harry.

Ron phấn khích nói, “Haha, mình đã thắng được huyền thoại rồi!”

Harry tức giận nhìn Ron.

Ron lập tức thu hồi gương mặt tươi cười lại, tiếp tục an ủi với vẻ mặt xin lỗi, “Đừng như vậy, anh bạn, cậu xứng đáng được với điều đó. Merlin ơi hơn nữa điều này cũng không liên quan đến một chút móng tay nào với Draco. Cậu suy nghĩ quá nhiều rồi.”

“Draco cũng nghĩ như vậy à?” Harry không được tự nhiên hỏi, “Lỡ như cậu ấy cảm thấy mình cố tình muốn nổi bật vì muốn làm thành viên của đội Nhà mà không từ thủ đoạn?”

Ron “A” một tiếng. “Dù mình an ủi cậu thế nào cũng vô dụng. Cậu chẳng qua chỉ muốn nghe một lời từ Draco mà thôi.”

“Nhưng mình không dám đi.” Harry uể oải nói, “Nói thật, mình đã xem cậu ấy như một người bạn của mình. Mình không muốn cậu ấy cảm thấy thất vọng về mình hoặc nghĩ rằng mình là một con người xấu xa.”

Tình trạng này diễn ra trong vài tháng, cho đến tận đêm trước ngày Halloween.

Đối với chuyện bữa tiệc Halloween bị phá hư bởi lũ quỷ khổng lồ của Quirrell, Harry và Ron tỏ vẻ họ cũng không còn cách nào ngoài việc đến bữa tiệc sớm hơn một chút, cố gắng ăn nhiều hơn một chút trước khi quỷ khổng lồ xuất hiện.

Nhưng Ron rất sợ cậu sẽ ói ra toàn bộ thức ăn khi ngửi thấy mùi hương kỳ lạ của quỷ khổng lồ.

“Hoặc chúng ta có thể gói đồ ăn lại và Hermione không cần chúng ta tới cứu, chúng ta hoàn toàn có thể đi theo Huynh trưởng quay trở về phòng sinh hoạt chung và ngồi ăn ở đó. Cậu thấy ý kiến này thế nào?” Harry kiến nghị.

“Nhưng,” Ron nghĩ đến cảnh mọi người đều vội vàng rời khỏi, mà hai người bọn họ thì bận rộn đóng gói đồ ăn, “Chắc là điều đó có vẻ không ngu ngốc lắm đâu nhỉ.”

HẾT CHƯƠNG 14

Design a site like this with WordPress.com
Get started