[HP] Love You Forever – Chương 8: Lời Thề Tình Yêu


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: MIN

-o0o-

Hiện tại Godric không biết nên làm gì, y muốn đi tìm Salazar, nhưng lại có chút sợ hãi đối mặt với hắn, y không biết nên ở chung với Salazar thế nào sau khi xác định quan hệ, y đi qua đi lại trong thư phòng, nội tâm vô cùng rối rắm.

Cùng lúc đó, Salazar đang đứng trước cửa cung điện của muggle.

“Phù thuỷ, mi muốn làm gì?” Kỵ sĩ gác cổng giơ kiếm hỏi Salazar.

Đôi mắt đỏ máu của Salazar hơi nheo lại, hắn nhìn kỵ sĩ trước mặt “Ta không cho rằng ta có nghĩa vụ phải trả lời chất vấn của ngươi, kỵ sĩ gác cổng tiên sinh.” Salazar cố ý nhấn hai từ “gác cổng”

“Vì vương gác cổng là vinh quang vô thượng của ta.” Kỵ sĩ không bị Salazar chọc giận, gã đặt tay phải lên trước ngực, từng câu từng chữ nói.

“Nga? Vậy ngươi gọi cái “vương” của ngươi ra, nói với hắn, ta, Salazar Slytherin ở chỗ này chờ hắn.” Salazar hơi khinh miệt nhìn kỵ sĩ trước mặt, từng câu từng chữ nói.

Sắc mặt của kỵ sĩ khi vừa nghe tên Salazar tức khắc đại biến, nhưng ngay sau đó nỗ lực làm cho nó trở về bình thường “Các hạ chờ một lát, ta lập tức báo cáo với vương.”

Trong mắt nhóm Muggle, cái tên Salazar Slytherin này chính là điều cấm kỵ, không ai có thể không chút cố kị nào nói ra, thậm chí nhắc đến cũng không dám, bọn họ đều tránh nói tất cả mọi chuyện liên quan đến Salazar. Nếu không thể không nhắc đến Salazar, nhóm Muggle đều dùng cái gì mà “Vua hắc ám” hay “Chúa tể của những con quỷ” để thay thế tên của Salazar. Cho dù là có từ thay thế, nhưng nhóm Muggle vẫn tận lực tránh đề cập.

Loại tình huống này càng kinh dị hơn ở nhóm Muggle có địa vị, con đường tin tức của họ thường thông thuận hơn nhiều so với bá tánh bình thường, tin tức nghe được cũng nhiều hơn, càng hiểu trình độ đáng sợ của Salazar hơn.

Kiến thức của Quốc vương Muggle về Salazar có thể nói là đầy đủ nhất ngoại trừ Salazar và Godric, bất quá gã cũng vô pháp xác định ngoại hình của Salazar, chỉ biết độc mỗi tên của hắn. nguyên nhân rất đơn giản, Salazar không cho phép bất kỳ Muggle nào thấy qua dung mạo của hắn còn sống quay về, trừ phi hắn cố ý. Mà câu duy nhất miêu tả Salazar ở Muggle giới chính là không quá 20 tuổi.

Hiện giờ Salazar đến cung điện, kỵ sĩ Muggle biết rõ trình độ đáng sợ của Salazar liền hốt hoảng chạy đi thông báo với quốc vương.

“Cái gì?” Quốc vương anh hoảng sợ, lần nữa dò hỏi kỵ sĩ mặt đã trắng bệch “Ngươi vừa mới nói cái gì? Ai ở ngoài cửa, muốn ta ra ngoài gặp?” Kỳ thật quốc vương nghe rất rõ, nhưng trong tiềm thức vẫn hy vọng rằng mình đang nghe lầm.

“Salazar Slytherin, thưa bệ hạ.” Kỵ sĩ gian nan phun ra tên của Salazar lần nữa, trong lòng nghĩ bệ hạ ngài tha cho bề tôi đi, đừng cho bề tôi lập lại cái tên này lần nữa.

“Loảng xoảng” một tiếng, ly rượu trong tay quốc vương rớt xuống đất, bể tan tành.

Vài phút sau. Quốc vương mồ hôi lạnh đầy người ăn mặc hoa lệ đi ra, một chút cũng không nhìn thấy bộ dạng thất thố trước đó.

Salazar ngồi trên bàn tròn mình biến ra vui vẻ uống rượu nho, ngón tay trái từng nhịp từng nhịp gõ lên bàn, nâng đôi mắt đỏ máu của mình nhìn người mới đến, ánh mắt bình tĩnh không chút gợn sóng.

Quốc vương nâng đôi mắt thấp hèn của mình lên, cưỡng bách bản thân nhìn vào đôi đồng tử chỉ có ở loài rắn kia. Nháy mắt đó, gã cảm thấy bản thân như bị một con rắn độc nhìn trúng, mà mình, lại là con mồi bị nó nhắm.

“Các hạ tìm ta có việc gì sao?” Quốc vương cưỡng bách mình mở miệng nói.

“Ta không hy vọng thấy Muggle trên lãnh địa của phù thuỷ nữa, bát kể hắn ta là ai.” Salazar gằn từng chữ, ánh mắt nhuộm đỏ ngày càng lạnh lẽo.

“Các hạ đây là… có ý gì?” Quốc vương không quá hiểu Salazar nói gì.

“Tách Thế giới phép thuật và Muggle giới ra.” Salazar nói, hắn không đành lòng nhìn Godric vì mấy chuyện nhóm Muggle gây ra mà bận ngày bận đêm, không nghỉ ngơi được tí nào.

“Này… Các hạ, ngài biết cái này có bao nhiêu khó khăn ——-” Quốc vương khó xử mở miệng nói, thế lực tinh nhuệ của giáo đình nằm đa số ở thế giới phép thuật, nếu ngăn hai thế giới ra, chỉ sợ giáo đình sẽ phái người đến phiền gã.

Salazar không nghe quốc vương nói hết, hắn trực tiếp chen ngang “Ta không có nhiều thời gian như vậy để chơi với ngươi, ta cho các ngươi nhiều nhất là một tháng.” Salazar nhấp ngụm rượu nho, nhẹ nhàng lắc lắc ly thuỷ tinh.

“Này hơi hấp tấp, các hạ, giáo đình —-” quốc vương lại càng thêm khó xử.

“Hay là nói, các ngươi thích ta tự động thủ?” Salazar chậm rãi nói “Ta một hai ngày chắc chắn làm xong, vừa lúc ta cũng đang dư khá nhiều thời gian, đừng quên ta chính là cái gì mà —- cái từ kia nói thế nào nhỉ, à —– ‘vua bóng tối’, ‘chúa tể của những con quỷ’ trong miệng các ngươi.” Salazar nửa híp mắt, hơn nữa ta cũng có nhiều thời gian bồi Gody của ta hơn, Salazar trong lòng yên lặng bổ sing.

Quốc vương sợ đến mức rùng mình, gã hít sâu một hơi “Chúng ta có thể hoàn thành cái này, các hạ, trong vòng một tháng thế giới phép thuật chắc chắn sẽ không còn bất cứ Muggle nào.” Quốc vương dùng giọng điệu cho dù đánh đổi tất cả cũng phải hoàn thành bằng được.

Salazar chậm rì rì uống xong ngụm rượu nho cuối cùng, đứng dậy. Quốc vương cũng đứng lên theo hắn, cúc cung tận tụy.


“Từ từ” Salazar đột nhiên quay đầu, trong giọng nói không hề có chút độ ấm, hắn đi lên trước nắm mặt dây chuyền tinh xảo màu xanh lục vì quốc vương cúi đầu mà lộ ra “Cái này” Salazar giơ mặt dây chuyền trong tay lên “Ngươi lấy từ đâu?” Con ngươi màu đỏ của Salazar bỗng trở nên khát máu, lệ khí trong mắt như muốn hóa thành thực thể, hắn thẳng tắp nhìn chằm chằm tròng mắt màu nâu của quốc vương.

Quốc vương nhìn thanh niên tóc bạc nắm mặt dây chuyền hình giọt nước trong tay, giọt nước này chỉ có một mặt, mặt còn lại không thấy đâu “Ta… Đây là người khác đưa cho ta!” Quốc vương đột nhiên đối mặt với đôi mắt màu đỏ kia, gã cảm giác như nó đã hút hết tất cả sức lực của mình, làm gã xụi lơ trên cỏ, ma áp cường đại khủng bố đập vào mặt, khiến cho gã không thở được.

“Ai đưa cho ngươi?” Tức giận của Salazar không tiêu biến, ngược lại còn tức hơn “Một nửa còn lại của nó ở nơi nào?”

Cái mặt dây chuyền hình giọt nước này khi mẫu thân Serena của hắn còn sống đã từng đeo, Salazar nhớ rõ trước kia hắn đã từng thấy mẫu thân nhẹ nhàng vuốt ve mặt dây chuyền này, tay tái cẩn thận xoa xoa sợi dây, ánh mắt ôn nhu như nước, phảng phất như xuyên qua nó tưởng niệm đến ai đó.

Salazar đã từng hỏi qua mẫu thân cái dây chuyền này, mẫu thân chỉ nói nửa mặt xanh lục của giọt nước có thể làm cho người đeo không chịu bất cứ tổn thương phép thuật nào, mà nửa mặt vàng hồng còn lại có thể bảo hộ linh hồn của người đeo. Dây chuyền này là vật phẩm từ thời đại tinh linh, chỉ có người yêu thích của chủ sở hữu của nó đeo lên mới không bị phản phệ. Nhưng mà, Salazar nghe mẫu thân nói, một khi vòng cổ bị tách thành hai nửa, liền mất đi tác dụng bảo hộ của nó, trừ phi dán nó lại.

Salazar nhớ rõ mẫu thân Serena từng nói, chờ khi nào hắn thành niên, mẫu thân sẽ đem cái vòng xem như lễ vật thành niên mà tặng cho hắn. Nhưng mà, sau khi mẫu thân chết, Salazar chưa từng thấy qua cái dây chuyền này, hắn đã từng cho rằng mình sẽ chẳng bao giờ có thể thấy nó lần nữa, lại chưa từng nghĩ hôm nay lại có thể thấy trên người Quốc vương.

“Là giáo hoàng Wilbert đưa cho ta, khi đưa đến đây đã là như vậy, ta không biết nửa kia ở nơi nào, ta chừng thấy qua nửa kia mà ngày nói, ta chỉ biết mỗi cái này —- ta thề” Quốc vương hoảng sợ la lớn.

Rối loạn nơi này dẫn đến mấy kỵ sĩ gần đó, bọn họ nhanh chóng xông đến bảo vệ Quốc vương, nhưng tất cả đều bị Salazar đang tức giận chặt thành nhiều miếng. Nhóm kỹ sĩ ở xa hơn cũng đang tiếp cận chỗ này.

“Đừng đến đây! Các ngươi ai cũng không được đến đây! Đây là mệnh lệnh!” Quốc vương thấy vài kỵ sĩ nôn nóng lại đây hỗ trợ liền la lớn.

Mấy kỵ sĩ giáo đình kia nghe vậy lập tức đứng lại, chỉ đứng yên ở một vị trí không xa, nôn nóng nhìn, xem tình thế.

“Ba ơi!” Một giọng nói của bé gái vang lên, mang theo ngữ khí vui sướng “Ba ơi, người xem thuyền giấy nhỏ con xếp nè, con —- ba ơi?” Một bé gái từ xa chạy đến, nó khoảng bốn năm tuổi “Ba ơi, người làm sao vậy?” Bé gái không quan tâm nhóm kỵ sĩ, kiên trì chạy đến.

“Betty, đừng đến đây!”

Quốc vương nôn nóng rống to, chỉ là bé gái vẫn như không nghe thấy, vẫn như cũ chạy lại.

“Betty, trở về, nguy hiểm ——”

Quốc vương còn muốn nói gì đó, nhưng đã không còn kịp, bé gái đã chạy đến.

“Ngươi là ai? Mau buông dây chuyền ra! Đây là đồ của ba ta, không cho ngươi cầm vào!” Bé gái vừa chạy đến đã thấy Salazar nắm vòng cổ trong tay, nó tức giận nói với Salazar.

Salazar ngẩng đầu, di dời ánh mắt khỏi vòng cổ trong tay,  con ngươi đỏ máu dựng đứng lạnh lùng nhìn bé gái trước mặt “Câm miệng.”

Mặt bé gái đỏ lên, nó rất tức giận “Ngươi có tư cách gì ——”

“Betty, câm miệng!” Quốc vương lớn tiếng quát “Ta bảo con câm miệng, có nghe hay không!”

Quốc vương quay đầu, đối mặt với Salazar “Các hạ, mong ngài buông tha con gái ta, là ta dạy con không tốt, mong ngài không cần giận cá chém thớt nó…”

Salazar nhìn quốc vương trước mặt, trong đầu bỗng hiện lên cảnh tượng nhiều năm trước, Khí đó mẫu thân mang theo hắn nhỏ tuổi không cẩn thận đụng phải kỵ sĩ giáo đình, khi đó mẫu thân cũng cầu xin bọn họ như vậy, nhưng bọn họ không quan tâm đến lời cầu xin của bà, vẫn cứ đâm ngọn giáo vào người bà, tận đến khi bà hôn mê mới ngừng lại. Đây là một màn quen thuộc đến thế nào chứ, Salazar nghĩ thầm.

Salazar lấy lại tinh thần, nắm chặt mặt dây chuyền trong tay “Cái này ta muốn.” Hắn xoay người, âm thanh lạnh băng: “Đừng quên việc ngươi đã hứa.” Nói xong, liền độn thổ rời khỏi.

Quốc vương tránh được một kiếp mồ hôi lạnh tuôn đầy người, gã ôm chặt con gái đã dạo một vòng trước cửa địa phủ, thanh âm phát run “Các ngươi dọn dẹp chỗ này đi” Gã chỉ mấy kỵ sĩ tại hiện trường “Betty, đi theo ta.”

Bé gái nhút nhát sợ sệt trở lại hoàng cung liền kéo kéo góc áo phụ thân “Ba ơi, anh trai có đôi mắt giống thỏ con xinh đẹp kia là ai vậy ạ?”

Quốc vương nghe thế liền nghẹn một chút, nhưng vẫn trả lời vấn đề của con gái “Hắn là Salazar Slytherin, một người chúng ta không thể trêu vào.”

Anh Slytherin thật xinh đẹp a, bé gái không biết cái tên này có ý nghĩa gì nghĩ trong lòng.

Sakazar sau khi rời khỏi vương cung, trực tiếp độn thổ đến Manchester, nơi đó là căn cứ điểm mới của giáo đình sau khi Salazar đồ sát thành Westminster. Sakazar đi đến cửa thành, trực tiếp nói với kỵ sĩ gác cổng “Lôi đầu giáo hoàng của các ngươi ra đây, nội trong mười phút, nếu không ta giết sạch các thành này.” Salazar lãnh khốc nói, trong mắt một mảng lạnh băng.

Kỵ sĩ giáo đình kia nghe xong lập tức xoay người, chạy vào trong thành. Salazar không nói nữa, chỉ lẳng lặng đứng đó, chờ đợi kết quả.

Vài phút sau, kỵ sĩ kia đã trở lại, gã nói với Salzar: “Xin đi theo ta, các hạ, giáo hoàng đại nhân đang chờ ngài ở bên trong.”

Salazar nhướn mày, không nói gì thêm, đi theo.

Đi được một chốc, Salazar phát hiện không thích hợp, bọn họ hình như vãn luôn đi loanh quanh, đến lui vẫn hoàn cái hành lang đó, mà lộ tuyến đi… Salazar nghĩ nghĩ, là hoa văn của cấm trận.

Salazar đột nhiên ngừng lại “Các ngươi đang đi vòng vòng.” Salazar lạnh băng nói “Nếu các ngươi không có thành ý như vậy, cũng đừng trách vì sao ta không khách khí.”

Salazar thả ma áp cường đại của mình ra, che phủ khắp không trung, bao trùm cả mặt đất. Salazar không lưu tình giết chết bất kỳ nhành cây ngọn cỏ nào hắn nhìn thấy, hắn tinh tế cảm nhận vị trí của giáo hoàng.

Máu cùng nội tạng không ngừng bắn tung toé lên người Salzar, hắn như là không có cảm giác, vẫn tiếp tục bước tiếp.

Salazar dùng phép thuật mở cửa phòng giáo hoàng, không để ý đến ánh mắt kinh sợ của những người khác trong phòng, hắn thẳng tắp hướng giáo hoàng đi đến, thanh âm mang theo sát khí nồng đậm “Nửa mặt còn lại của dây chuyền ở đâu?”

Giáo hoàng bị Salazar bất thình lình doạ ngốc, gã run rẩy lấy nửa mặt dây chuyền tuỳ thân còn lại ra, đưa cho Salazar tắm mình trong máu. Salazar cầm lấy mặt dây chuyền, sau đó độn thổ rời đi.

Chúng ta trở lại với Godric. Godric sau khi suy nghĩ lâu thật lâu, cuối cùng đến Azkaban tìm Salazar. Y vừa mới rơi xuống đất, liền cảm thấy có chút không đúng, Salazar hình như không ở đây. Y đi vào phòng ngủ của Salazar, nháy mắt liền thấy được một tấm da dê Salazar cố ý đặt lên, mặt trên dùng vài ký tự thanh tú viết.

Gody, ta đến thủ đô Muggle. Salazar của ngươi.

Godric đọc hết tờ giấy, tờ giấy lập tức tự động bốc cháy, một lát sau liền hoá thành tro tàn. Y rời khỏi Azkaban, cẩn thận cảm nhận ma lực dao động do Salazar độn thổ. Một lát sau, y biến mất.

Godric bước vào trong hoàng cung Muggle, thấy mấy kỵ sĩ giáo đình đang cố gắng rửa sạch máu đỏ trên mặt cỏ. Y bước lên, kéo một kỵ sĩ.

“Ngươi biết Salazar Slytherin đi đâu không?” Godric hỏi.

“Không biết, nhưng hắn vừa mới biến mất khỏi đây không lâu.” Kỵ sĩ tuy rằng rất không nguyện ý, nhưng vẫn trả lời.

“Tốt, cảm ơn.” Godric lại độn thổ lần nữa, mục tiêu là thành Manchester.

Godric vừa rơi xuống đất, liền thấy Salazar của y trên người dính đầy vết máu, đứng trong trung tâm thành nhìn là biết vừa mới bị tàn sát xong. Y bước đến phía trước, nhẹ nhàng gọi: “Saar… vì sao lại giết người?”

Salazar chuyển ánh mắt dựng đứng đỏ tươi, nhìn Godric: “Có người đoạt đồ của mẫu thân ta, ta cướp về.”

Salazar lấy hai mặt dây chuyền từ trong túi áo ra, cắt ngón tay, nhẹ nhàng nhỏ một giọt máu lên cả hai nửa giọt nước. Nháy mắt giọt máu chạm hai nửa giọt nước, cả hai liền chặt chẽ dán vào nhau, hiện lên một vầng sáng khiến người khác an tâm màu trắng ngà.

“Cho ngươi, Gody.” Salazar cầm lấy dây chuyền, đeo lên cần cổ trắng nõn của Godric.

Godric nhìn chằm chằm mặt dây chuyền nửa xanh lục, nửa hồng vàng trên cổ mình, một lát sau lại ngước mặt nhìn thanh niên tóc bạc cao hơn mình nửa cái đầu. Tóc bạc phất phơ trong gió nhuộm máu, dưới khúc xạ của hoàng hôn như toả ra một thứ ánh sáng diệu kỳ, trông đẹp vô cùng.

Mắt xanh đối mắt đỏ, nháy mắt đó, cả hai đôi mắt đều chỉ có đối phương. Xúc cảm quen thuộc từ môi truyền đến, bọn họ yên lặng ôm hôn, như thế gian này chỉ có duy nhất cả hai, mười ngón tay nắm chặt như vĩnh hằng.

Giờ phút này, Salazar mới chân chính ngộ ra khoảng thời gian trước hắn cứ liên tục giết chóc là một sai lầm lớn đến thế nào, thế gian không có mối thù vĩnh hằng, chỉ có tình yêu, mới là vĩnh hằng.

Nửa phần còn lại của lời tiên tri chính là “Không phải phù thuỷ cuối cùng cũng sẽ nhanh chóng tỉnh ngộ, sự hiện thân của ánh sáng sẽ đồng hành với người đó, mãi mãi không xa rời.”

———- “Will you love me, Sal?” Liệu người sẽ yêu em chứ, Sal?

———- “I will love you forever, my Gody.” Yêu em, sẽ luôn là vậy, Gody của ta.

HẾT CHƯƠNG 8

[HP] Love You Forever – Chương 7: Hôn Và Tỏ Tình


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: MIN

-o0o-

Salazar hiện tại rất mờ mịt. Hắn nghe trái tim của mình, hắn thật sự thích Godric, những ký ức có liên quan đến Godric trong đầu hắn vẫn luôn rất mới mẻ, như mới hôm qua.

Salazar cẩn thận nhớ lại, Godric vui buồn, nhất cử nhất động, tất cả đều chạm đến trái tim của hắn. Salazar thích mái tóc vàng như thái dương xán lạn của Godric cùng với đôi mắt xanh thẳm tựa như biển Aegean, thích vẻ kiêu ngạo của Godric, thích gương mặt biểu cảm phong phú của y, nơi đó như hội tụ tất cả mọi biểu cảm của vũ trụ. Godric tực như thái dương ngày hè, nhiệt tình như lửa lại xán lạn loá mắt.

Mà mình, Salazar âm thầm so sánh, mình chẳng có biểu cảm gì nhiều, thường xuyên trưng một bộ mặt than, nhìn qua lạnh như băng, ma áp lúc vô ý tỏa ra luôn khiến người xung quanh sợ hãi, rồi lại muốn thần phục Salazar, nghe lệnh Salazar.

Nếu nói trên người Godric luôn mang theo hơi thở như có như không của ánh sáng, như vậy Salazar liền vừa lúc trái ngược, bởi vì thể chất đặc thù cùng với việc hắn là phù thuỷ hắc ám, trên người Salazar luôn tản ra khí tức hắc ám dày đặc cùng với hơi thở khát máu của những người quanh năm suốt tháng ở trên chiến trường mới có.

Khi gặp phải kẻ địch, Godric có thói quen đánh đến khi nào đối phương không còn tính uy hiếp nữa liền dừng tay, mà Salazar càng có khuynh hướng giết chết.

Godric chân thành thiện lương, Salazar trời sinh tính cách lạnh lùng.

Godric chính là tồn tại nổi bật nhất trong đám người, trong khi Salazar am hiểu nhất chính là ẩn nấp bên trong biển người mênh mang.

Godric như vầng thái dương nóng cháy trên bầu trời, Salazar lại giống như ánh trăng lạnh thấu xương trong đêm tối.

Có lẽ, vì hắn và Godric quá mức đối lập nhau, cho nên mới có thể hấp dẫn nhau đi, Salazar nghĩ thầm trong lòng.

Salazar rốt cuộc suy nghĩ xong rất thoải mái, đây là cảm giác sảng khoái lâu lắm rồi hắn không có. Hắn đi ra khỏi Azkaban, độn thổ biến mất.

“Các hạ?” Phòng tiếp khách gia tộc Parkinson, một vị trưởng lão dò hỏi.

“Gia chủ đương nhiệm của mấy người đâu?” Ta muốn gặp hắn. Giọng nói Salazar không nghe ra cảm xúc gì.

“Vâng, thỉnh chờ một chút, các hạ.” Trưởng lão nói, gọi một con gia tinh xuất hiện, ra lệnh nó đi tìm gia chủ.

“Các hạ, ngài tìm ta?” Vài phút sau, gia chủ gia tộc Parkinson xuất hiện.

“Ừ” Salazar trực tiếp đi thẳng vào vào về “Các ngươi về sau muốn làm gì, không cần đi tìm ta.” Salazar dừng lại một chút “Chuyện các ngươi ta không quản nữa, phiền toái các ngươi tự giải quyết.” Salzar nói

“Các hạ, ngài…” Gia chủ đương nhiệm cùng trưởng lão đều là biểu cảm không tin được.

“Cứ như vậy đi.” Salazar nói xong, thẳng thừng rời đi, không để ý hai người hai mặt nhìn nhau phía sau.

Lại lần nữa trở lại Azkaban, Salazar lại trở nên rầu rĩ, hắn không biết làm thế nào Godric mới chú ý đến mình, sau đó biết tâm tư của hắn. Hắn biết phong cách hành sự của hắn Godric chắc chắc không tiếp thu nổi, thủ đoạn của hắn quá mức đẫm máu, mà Godric lại chán ghét hy sinh vô ích. Salazar và Godric chính là hai thái cực hoàn toàn trái ngược nhau, tựa hồ một diểm chung cũng không còn.

Salazar có chút cảm hứng, hắn nghĩ ra một biện pháp rất tốt.

Hắn có thể âm thầm trợ giúp y, giúp Godric giải quyết hết tất cả mấy thứ y khó giài quyết.

Godric gần đây cũng mười phần phiền não, y không biết gần đây mình làm sao, trong đầu vẫn luôn không khống chế được mà hiện lên ánh mắt bi thương của Salazar buổi hoàng hôn hôm ấy. Godric không biết mình vì sao lại như vậy, y chỉ biết, cái này rất không ổn.

“Gia chủ đại nhân, những chuyện ngài muốn điều tra đã có kết quả.” Một tộc nhân Gryffindor gõ cửa thư phòng, đánh gãy trầm tư của Godric.

“Mời vào.” Godric điều chỉnh cảm xúc của mình một chút, nói.

Tộc nhân đẩy cửa phòng, hành lễ “Gia chủ đại nhân, chúng ta tra được, biển Bắc có một hòn đảo san hô, trên đó có rất nhiều giám ngục, hình như là hang ổ của giám ngục, nhưng trung tâm đảo nhỏ lại có một đống kiến trúc hình thù kỳ quái, cửa vào còn có một tảng đó, ghi mấy chữ ‘Azkaban’” Tộc nhân này nói.

Godric từ sau hôm đó liền phái người điều tra nơi ở của Salazar, nhưng vẫn luôn không thu hoạch được gì, tộc nhân phái đi cũng liên tiếp mất tích, mai danh ẩn tích, tựa như trên thế giới chưa từng có người này tồn tại. Đối với vấn đề này Godric vẫn luôn rất buồn rầu, y không hiểu tại sao lại như vậy, người y phái ra không ai yếu, theo lý thuyết lẽ ra không nên xuất hiện tình trạng một đi không trở lại như vậy. Mà hiện tại, tộc nhân đột nhiên tìm được nơi ở của Salazar, Godric không cho rằng đây là trùng hợp, y biết đằng sau chuyện này nhất định có ẩn tình gì đó.

“Ta đã biết, ngươi có thể ra ngoải,” Ngữ khí Godric bình tĩnh, khong có chút gợn sóng.

“Aiiiiiiiiiii ———–” Godric thở dài, y biết, mọi chuyện chỉ cần liên quan đến Salazar, liền biến thành khong đơn giản “Xem ra cần dành thời gian đến Azkaban một chuyến.” Godric yên lặng nghĩ thầm.

Một tuần sau, trên một hòn đảo san hô giữa biển bắc. Godric nhìn giám ngục bay đầy trời, khoé mắt giật giật.

“Dùng giám ngục trông nhà… không thể không nói, thật đúng là… độc đáo a.” Godric một bên lầm bầm lầu bầu nói, một bên bước lên phía trước.

Đi chưa được mấy bước, một thân ảnh bỗng nhiên hiện ra từ trong hư vô “Gryffindor tiên sinh, ngươi tìm ta?” Salazar dựa vào cây cột cạnh cửa, đôi mắt quyến rũ nhìn Godric, trong mắt ngoại trừ bình tĩnh ra cũng không còn cảm xúc gì khác.

“Ừ, Salazar.” Godric kìm nén cảm xúc không rõ của mình xuống, tiếp tục nói: “Người ta phái đi tìm ngươi có phải ở chỗ của ngươi hay không?”

Salazar nhướng mày “Đúng vậy.” Hắn đại khái đoán được Godric muốn nói gì rồi.

“Những người đó còn ổn không?” Godric hơi bối rối.

“Bọn họ rất ổn, ngươi có thể tự đi nhìn.” Salazar nói, xoay người đi về phía trước.

Godric chần chừ một chút, cuối cùng vẫn đi theo, theo Salazar đi sâu vào trong kiến trúc.

Salazar quay đầu nhìn Gryffindor tóc vàng đi theo mình, đôi mắt màu máu mang theo ý cười “Ngươi không sợ ta lừa người, cố tình dụ dỗ ngươi đến sao, Gryffindor tiên sinh?” Godric nghẹn một chút, nhưng ngay sau đó dùng ngữ khí kiên định trả lời “Sẽ không, ta tin tưởng ngươi.” Godric không biết vì sao mình lại nói như vậy, nhưng bằng cách nào đó mà y đã tin tưởng từ tận đáy lòng rằng Salazar sẽ không tổn thương mình, hay làm bất kỳ việc gì bất lợi với y.

“Nga? Vì sao lại nói thế?” Salazar đột nhiên hứng thú, hắn rất có hứn thú hỏi, trong giọng nói còn mang theo ý cười nhè nhẹ.

“Bời vì…” Godric lại nghẹn lời, y không biết phải trả lời Saalzar làm sao “…Bởi vì chúng ta là bằng hữu chăng.”

Lời này Godric vừa nói ra, ngay cả y cũng kinh ngạc với những gì mình vừa nói.

Salazar mở to hai mắt, không chút che dấu biểu cảm kinh ngạc của mình, hắn chưa từng nghĩ Godric sẽ đặt hắn trong hàng ngũ “bằng hữu” của y, trong suy nghĩ của hắn, Godric phải nhét hắn vào hàng “kẻ thù” mới đúng chứ “Thì ra ngươi xem ta là bằng hữu nha, ta còn tưởng rằng ngươi xem ta thành kẻ thù đấy, Godric.” Salazar không hiểu quy tắc đặt tên của nhóm phù thuỷ, hắn chỉ biết chỉ có người thân cận mới được quyền gọi tên đối phương, mà hiện tại Salazar gọi tên Godric, này đại biểu hắn thừa nhận Godric là người thân cận của mình, tuy rằng trong lòng Salazar hy vọng quan hệ của họ không dừng lại ở đây.

“Ngô…” Godric nhất thời không biết đáp lại làm sao, y ấp úng, lại chỉ phát ra một âm tiết. Salazar nhìn bộ dạng nghẹn lời của Godric, hắn mang theo Godric rẽ vào một con đường khác, đẩy một cái cửa “Chúng ta đến rồi, người của ngươi ở đây.”

Godric đi theo Salazar vào phòng, bên trong ngồi khoảng mười mấy người trưởng thành, đại khái khoảng 30-40 tuổi. Những người này vừa thấy người đến là Godric, đều cung kính cong lưng hành lễ: “Gia chủ đại nhân.”

Salazar đi qua một bên, hứng thú nhìn mớ sự tình diễn ra trước mặt, ánh mắt rơi xuống trên người Godric tràn đầy ôn nhu.

Chờ đến khi Godric cuối cùng cũng hàn huyên xong với tộc nhân của mình, y xoay người, đối mặt Salazar “Vài người này ta mang đi.”

“Xin cứ tự nhiên, vốn dĩ bọn họ đều là người của ngươi.” Salazar nói.

Salazar yên lặng nhìn Godric rời khỏi Azkaban, ánh mắt sâu hơn.

Godric, sớm muộn gì ta cũng sẽ làm ngươi yêu ta.

Một tháng trôi qua. Nhóm hắc bạch phù thuỷ vốn ghét nhau như chó với mèo cuối cùng cũng tìm được lý do chính đáng để khai chiến, dưới tình huống này, phù thuỷ hắc ám vẫn phái người tìm Salazar, hy vọng hắn có thể giúp bọn họ. Salazar vốn định từ chối, nhưng sau khi nghe Godric sẽ tham gia thì lại lựa chọn đến xem, chỉ là xem, hắn sẽ không hỗ trợ.

Tại Stonehenge ở đồng bằng Salisbury. Salazar che dấu bản thân, ánh mắt nhìn chiến trường kịch liệt cách đó không xa, hắn đang tìm kiếm ánh kim kia, ánh kim quen thuộc, ánh kim mỹ lệ khiến tim hắn trật nhịp.

Ánh mắt Salazar quét qua quét lại chiến trường vài vòng, hắn tin tưởng mình không có quên nhìn bất kỳ một góc chết nào, nhưng Salazar vẫn không tìm được ánh kim quen thuộc của hắn.

“Ai?” Salazar đột nhiên quay đầu lại, vừa lúc thấy ánh kim quen thuộc kia, thấy khuôn mặt vẫn luôn hằn sâu trong tâm trí hắn.

“Godric, ngươi vì sao lại ở đây?” Salazar hỏi, trong giọng nói còn mang theo kinh ngạc và vui sướng nhè nhẹ.

“A? Ngươi vì sao biết ta ở đây? Ta rõ ràng đã thu liễm hơi thở của mình, hơn nữa còn dùng bùa ẩn thân.” Godric vò đầu, cảm giác của y đối với thanh niên tóc bạc trước mặt này rất phức tạp, vốn định tránh xa một chút, nhưng lại không tự giác muốn tiếp cận, y không biết đây là cái gì, nhưng Godric y biết y vô cùng thích đứng chung một chỗ với Salazar.

“Rất nhiều thần chú của phù thuỷ không có hiệu quả với ta.” Salazar nhàn nhạt nói “Ngươi còn chưa nói mình vì sao lại đến đây đâu, Godric.” Salazar tiến lên một bước, lén lút ếm bùa cách âm cùng xem nhẹ xung quanh bọn họ. Hắn hơi cúi đầu, đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh thẳm của Gryffindor tóc vàng lùn hơn mình tận nửa cái đầu đối diện.

“Ta… Ngô ——-” Trên môi thanh niên tóc vàng đột nhiên truyền đến một xúc cảm lành lạnh mềm mại, Godric hé miệng muốn nói chuyện, không ngờ Slytherin tóc bạc lại thuận thế xâm nhập, kỹ xảo phong phú quấn lấy đầu lưỡi Gryffindor, triền miên.

Đến tận khi Godric sắp thở không nổi, Salazar mới buông tha nhìn Godric chẳng có chút hình tượng nào há mồm thở dốc. Một sợi chỉ bạc trên môi hai người nhễu xuống dưới, Salazar vươn ngón tay trắng nõn, khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng lau đi sợi chỉ bạc trên môi Godric, hắn vươn đầu lưỡi dài hơn người bình thường chưa đã thèm của mình ra liếm liếm miệng, như đang tận hưởng chút dư vị cuối cùng.

“Ngươi là của ta, Gody. Ta yêu ngươi.” Salazar chôn đầu vào xương quai xanh của Godric, ngửi ngửi mùi thơm trên người y, cái mùi thơm làm hắn say mê, làm hắn mê muội.

Mặt Godric nháy mắt đỏ bừng, đãi não y lập tức báo hỏng, khắp đầu đều là hai câu “Ngươi là của ta” “Ta yêu ngươi” của Salazar, y nhớ lại xúc cảm trên môi, tiếp theo kinh ngạc phát hiện, mình không quá chán ghét nó, thậm chí còn có chút thích “Ừm, ta là của ngươi, Saar, ta cũng yêu người.” Godric nghe thấy mình nói như vậy.

Salazar lại lần nữa dâng môi lên, nhẹ nhàng chạm môi Godric, lần này chỉ đơn thuần là yêu say đắm, không mang theo bất kỳ dục vọng nào.

Chiến tranh cách đó không xa kết thúc, bất quá trận chiến cứ như cách bọn họ cả thế kỷ. Salazar nhìn thoáng qua mái tóc vàng của Godric, chậm rãi lui về sau, độn thổ biến mất trong ánh hoàng hôn.

Godric chậm rãi hồi thần nhìn nơi Salazar biến mất, trong đầu vẫn còn quanh quẩn hai câu nói kia.

Đúng vậy, Salazar, ta là của ngươi.

HẾT CHƯƠNG 7

[HP] Love You Forever – Chương 6: Mối Tình Đầu


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: MIN

-o0o-

Salazar hiện tại rất khó chịu, hắn lại nhớ đến phân nửa lời tiên tri của Trelawney.

“‘Sứ giả bóng tối’… này chắc là nói mình, ‘mang đến thảm hoạ cho người thân’… mối hoạ này có thể là gì… ‘linh hồn đắm mình trong truỵ lạc cuối cùng sẽ diệt vong’… diệt vong…” Salazar càng suy nghĩ càng đau đầu, hắn trước giờ vẫn luôn không am hiểu thủ đoạn ngươi lừa ta gạt của phù thuỷ, tính kế lẫn nhau, hay nói vòng vo tam quốc “Chậc, không nghĩ nữa, khi nào cần biết tự khắc biết.” Salazar nói.

[Nếu lời tiên tri nói có hoạ, vậy Saar vì sao không diệt trừ mối hoạ là huyết thống này đi?] Bạn thơ ấu kiêm người thủ hộ của Salazar Annatolia tê tê nói.

Salazar bỗng nhiên mở to đôi mắt đỏ, hắn nhìn chằm chằm đôi đồng tử cam vàng dựng đứng của xà yêu, ánh mắt dại ra, dường như cái gì cũng không thấy, lại giống như xuyên qua xà yêu mà nhìn cái gì đó “Đúng vậy… ta có thể như vậy a… ta lẽ ra nên nghĩ đến…” Salazar lẩm bẩm, đứng dậy đi xuống tầng hầm ngầm.

Salazar rốt cuộc tìm được cách thoát khỏi mối hoạ, hắn có thể thanh tẩy mớ huyết thống phù thuỷ trong người, như vậy gia tộc Slytherin liền không còn liên quan đến hắn, lời tiên tri cũng sẽ tự nhiên tránh hắn. Hắn cảm tạ trí thông minh của Annatolia.

Một tháng sau, trận pháp thanh tẩy huyết thống đã hoàn thành, tế phẩm cần thiết cho trận pháp – mười phù thuỷ cũng đã được Salazar đưa vào vòng tròn, tất cả các giai đoạn đều đã được chuẩn bị thoả đáng, hiện tại, đến lúc thực hiện rồi. Salazar cho Annatolia ở ngoài cửa tầng hầm đảm đương trọng trách lớp phòng hộ cuối cùng, Annatolia rất vui vẻ đáp ứng Salazar, Salazar biết, có Annatolia ở đó, hắn không cần lo có người xông vào.

Salazar bước vào trung tâm trận pháp, bắt đầu niệm một đoạn chú ngữ dài. Thời gian trôi đi, càng ngày càng nhiều phù văn kim sắc lơ lửng trong không trung, ma lực Salazar tiêu hao nghiêm trọng, hắn quỳ trên mặt đất, nhưng không hề dừng niệm thần chú.

Sau khi các tế phẩm biến mất, Salazar dùng con dao nhỏ cắt một nhát lên cánh tay, đồng thời niệm xong đoạn chú văn cuối cùng. Đến khi âm tiết cuối cùng thoát ra khỏi miệng Salazar, hắn ngã xuống mặt đất, máu tươi theo miệng vết thương nhỏ đó chậm rãi chảy ra, chảy về cái chai đã được chuẩn bị trước đó trong trận pháp. Cùng lúc đó, khuôn mặt Salazar cũng có chút thay đổi.

Ba ngày sau. Salazar rốt cuộc cũng đã thanh trừ hết huyết thống Slytherin trong cơ thể, bước ra khỏi tầng hầm. Hắn đi đến trước gương, ngắm khuôn mặt mới của mình.

Thiếu niên trong gương có mái tóc dài đến eo màu bạc, khuôn mặt tinh xảo nhưng tái nhợt, như thể hắn đang mắc một căn bệnh nặng nào đó. Đôi đồng tử đỏ máu toả ra thứ ánh sáng kì lạ, không giống con người. Khoé miệng Salazar hơi cong, mang theo tia cười khổ, đồng tử vĩnh viễn đỏ máu, làn da tái nhợt vô lực, này hẳn là di chứng của thanh tẩy huyết thống đi. Salazar yên lặng nghĩ thầm.

[Saar, ngươi thật đẹp mắt.] Annatolia thấy Salazar, nháy mắt liền nhào đến [Ừ.] Salazar không muốn nói gì hết, chỉ nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.

“Các hạ, gia chủ đượng nhiệm gia tộc Flint cầu kiến, hắn ta đang ở bên ngoài.” Một con giám ngục đột nhiên bay đến, vội vàng nói với Salazar.

“Dẫn hắn vào đi.” Salazar lãnh đạm nói, bước ra phòng khách.

Không bao lâu sau, một nam phù thuỷ vội vàng đi vào, hổn hển nói “Thật vinh hạnh khi lần nữa nhìn thấy các hạ, các hạ thoạt nhìn…”

“Mấy lời khách sáo đó miễn đi, ta không thích phù thủy nhiều lời.” Salazar đánh gãy nam phù thuỷ trước mặt.

“Gần đây có mười phù thuỷ đột nhiên mất tích, bạch phù thuỷ đã xác định là do phù thuỷ hắc ám làm, thủ lĩnh bọn họ tuyên chiến với chúng ta, mà chúng ta hiện tại không có một thủ lĩnh mạnh mẽ, chúng ta…”

Salazar không dễ phát hiện nhíu nhíu mày “Thủ lĩnh của bọn họ là ai?”

“Godric Gryffindor, gia chủ đương nhiệm của gia tộc Gryffindor Gryffindor các hạ.” Gã hơi dừng lại “Gia chủ đương nhệm của những gia tộc phù thuỷ hắc ám đều đang chờ chỉ thị của ngài, các hạ.”

“Nói cho bọn họ, chúng ta nguyện ý tiếp nhận lời tuyên chiến của bọn họ.” Salazar hơi suy tư, nói.

Salazar không thích tham gia đấu tranh của phù thuỷ, bởi vì hắn không cho rằng mình có nằm trong nhóm phù thuỷ, huống chi hiện tại hắn đã thanh tẩy hết huyết thống phù thuỷ trong cơ thể. Nhưng nếu liên quan đến Godric, Salazar tức khắc sinh ra chút hứng thú muốn xem.

“Vâng, các hạ.” Nam phù thuỷ nói.

“Địa điểm khai chiến ở nơi nào?” Salazar hỏi.

“Stonehenge ở đồng bằng Salisbury, các hạ, nơi đó là nơi giao thoa giữa hai thế lực, cũng như là nơi sinh vật hắc ám tụ tập, thưa các hạ.” Nam phù thuỷ quan sát sắc mặt Salazar, nói.

“Thời gian?” Ngữ khí Salazar vẫn thờ ơ, như thể hắn không quan tâm đến vấn đề này, lại như nắm chắc chiến thắng trong tay.

“Hai tuần sau, hoàng hôn hai tuần sau.” Nam phù thuỷ cung kính trả lời. Gã biết, ở trước người thực lực tuyệt đối, tạm thời cúi đầu  cung kính mới là lựa chọn tốt nhất.

“Được rồi, ta đã biết. Còn có việc gì nữa?” Salazar vẫn dùng ngữ khí thờ ơ đó, nhưng nó lại thêm ý muốn tiễn khách.

“Đã hết, thưa các hạ.”

“Vậy ngươi trở về đi, ngày đó chỉ cần chờ là được.” Salazar nhàn nhạt nói,

Salazar nhìn theo bóng dáng nam phù thuỷ đó cho đến khi không thấy nữa, hắn thu hồi tầm mắt, nhắm nhắm rồi lại mở “Godric…” Hắn nhẹ giọng nỉ non, trong ánh mắt và giọng nói tràn đầy ôn nhu mà ngay cả chính Salazar cũng không nhận thấy.

Hai tuần sau, lúc hoàng hôn, tại Stonehenge ở đồng bằng Salisbury. Salazar một thân trường bào trắng, tóc bạc rối tung xoã sau đầu, từng sợi tóc theo gió mà nhè nhẹ bay trong không trung. Hắn híp nửa mắt, đôi đồng tử lấp loé ánh đỏ, nhìn nhóm quần chúng bạch phù thuỷ đi đến từ phương xa. Hắn liếc mắt một cái liền thấy Gryffindor tóc vàng loá mắt nhất trong đám người.

“Lại gặp nhau rồi, Gryffindor tiên sinh.” Salazar chăm chú nhìn Gryffindor đang đến gần, mở miệng nói.

“Ngươi vì sao ở đây?” Godric mở miệng hỏi.

“Ta là thủ lĩnh của phù thuỷ hắc ám, đến đây nghênh chiến không bình thường sao?” Salazar hơi cong môi, ngữ khí tràn đầy hiển nhiên.

“Ngươi là thủ lĩnh cùa phù thuỷ hắc ám? Ta không cho rằng mấy lão già ngoan cố đó sẽ vui vẻ nghe ngươi sai sử bọn họ.” Trong giọng nói Godric mang theo ý vị châm chọc hiếm thấy.

“Nga? Vạn sự đều có khả năng, không phải ngươi cũng thu phục mấy ‘lão già ngoan cố’ gì đó sau lưng mình sao?” Ánh mắt Salazar xuyên qua Godric nhìn mấy người phái sau y, nói nhóm quần chúng cách Godric cả chục mét.

“Ngươi ———” Sắc mặt Godric không tốt lắm, nhưng bình tĩnh lại ngay sau đó “Mười phù thuỷ kia đâu?”

“Đã chết.” Ngữ khí Salazar bình tĩnh, phảng phất như đang đàm đạo về thời tiết.

Godric tiến lên một bước, gương mặt bởi vì tức giận mà phiếm hồng “Có phải do ngươi giết hay không?”

“Đúng vậy” không biết vì sao, Salazar rất thích nhìn bộ dáng đỏ mặt của Gosric, hắn lại bổ sung một câu “Bọn họ là tế phẩm.”

“Bọn họ làm sai cái gì? Bọn họ cũng không trêu chọc đến ngươi, ngươi vì sao lại làm như thế?” Godric càng nói càng kích động, y tăng tốc độ, như muốn dán vào Salazar “Salazar, ngươi tại sao lại máu lạnh vô tình như vậy, coi mạng sống của con người như ngọn cỏ mà tuỳ ý chà đạp sao?” Đôi mắt xanh thẳm của y tràn đầy những cảm xúc phức tạp khác nhau, nhưng Salazar lại không hiểu mớ cảm xúc này, cũng không biết vì sao, hắn lại không muốn làm cho mắt Godric xuất hiện những loại cảm xúc đấy “Ta…” Salzar cảm thấy rất khó chịu, hắn không biết tại sao lại như vậy, cũng không biết vì sao lại xuất hiện loại cảm giác này “Ta… ta không phải…”

“Đủ rồi.” Godric bình phục chút tâm tình của mình, y không biết hôm nay mình làm sao, cảm xúc không ổn định chút nào, y xoay người, đưa lưng về phía Salazar “Ta biết ngươi chính là như vậy, là lúc trước ta nhìn lầm ngươi, ta lẽ ra không nên ôm hy vọng với ngươi.” Ngữ khí của y mang theo thất vọng dày đặc.

“Không… Không phải như thế… Không, Godric, ta ——” Salazar muốn giải thích chút gì đó, nhưng lại không biết nên nói cái gì “Ta không phải —”

Godric thở dài, cuối cùng không quay đầu lại rời đi, Salazar nhìn mái tóc kim sắc đó rời xa, thật lâu cũng không quay đầu lại.

“Các hạ?”

Một thanh âm truyền đến từ sau lưng, gọi thần trí của Salazar quay về.

“Các ngươi về đi, không có chiến tranh rồi.” Nói xong độn thổ rời khỏi, lưu lại nhóm phù thuỷ hắc ám hai mặt nhìn nhau.

Salazar ngâm mình trong bồn tắm ở Azkaban nhắm mắt hồi tưởng tất cả mọi thứ phát sinh hôm nay, Godric đỏ mặt, Godric phẫn nộ, Godric thở dài, Godric bỏ đi, cùng với, Salazar biểu tình phức tạp khi không hiểu biểu cảm của Godric… từ lần đầu tiên gặp mặt đến tận bây giờ, tất cả đều sôi nổi hiện ra. Salazar lắc lắc đầu, ý đồ xua tan mớ hình ảnh này, nhưng không thành công, Salazar nhắm mắt lại, trước mắt lại là khuôn mặt của Godric, Salazar nâng tay, chôn đầu trong đó.

Mỗi khi ở chung với Godric, Salazar luôn rất thích  —- nga, cái từ đó nói thế nào “ác thú vị”, chính là cái này, luôn thích nhìn Godric mặt đỏ ửng cùng với đôi mắt xanh thẳm kia chỉ có mình Salazar hắn, khi Godric làm vậy, Salazar luôn rất vui, tuy rằng khi đó hắn không biết vì sao lại có loại cảm giác này, nhưng hiện tại ——

Salazar hơi trợn to mắt, hắn giống như, yêu Godric.

HẾT CHƯƠNG 6

[HP] Love You Forever – Chương 5: Vực Sâu Địa Ngục


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: MIN

-o0o-

Nửa tháng sau, vết thương trên người Salazar rốt cuộc cũng khép lại hoàn toàn, bởi vì thể chất đặc thù của hắn, tất cả những loại thuốc hiện tại không cái nào có thể đẩy nhanh tốc độ hồi phục của hắn, thậm chí có vài cái còn gây ra tác dụng phụ. Salazar có muốn ra ngoài cũng kiên nhẫn chờ đợi, thẳng đến khi miệng vết thương khép lại một cách tự nhiên. Hiện tại, hắn cuối cùng cũng có thể ra ngoài.

Salazar độn thổ lần nữa, bị cảm giác áp bức quen thuộc đánh úp, sau đó hắn liền biến mất. Lần này, Salazar hạ cánh ngoài thành Westminster.

Thành Westminster, cũng được tụng xưng là “toà thành thánh”, là căn cứ địa của giáo đình ở Anh, cũng là nơi ở của Giáo Hoàng. Westminster nằm ở phía nam Anh quốc, nhiệt độ nơi này cao hơn phía Bắc rất nhiều, bởi vì thể chất nhiệt độ thấp hơn nhân loại rất nhiều lần, cho nên Salazar tương đối thích đến đây phơi nắng.

Hôm nay trùng hợp là một ngày nắng hiếm gặp, rất nhiều Muggle đi ra ngoài, trên đường nhốn nháo, thật náo nhiệt. Salazar tự ếm một bùa ẩn thân, hoà vào dòng người.

Salazar đi qua đi lại, đi đến một hẻm nhỏ hẻo lánh, nơi này tuy không có giáo đường tráng lệ huy hoàng, nhà ở thậm chí còn rất cũ nát, nhìn qua như sắp sập, một trận gió quét qua cũng có thể vùi lấp nó, nhưng không khí nơi này có vẻ rất ấm áp. Salazar vô định đi qua đi lại, hắn lại nhớ đến thời điểm vẫn còn bên cạnh mẫu thân.

“Slytherin tiên sinh?” Một thanh âm vang lên từ sau lưng Salazar, Salazar lập tức cảnh giác quay đầu, trong mắt tràn ngập sát khí, hắn chán ghét nhất chính là bị người khác quấy rầy “Ai? Ra đây?” Salazar lạnh lùng nói, ngữ khí cùng với bầu không khí ấm áp nơi đây không chút hợp nhau.

Một cánh cửa trong mớ nhà ở san sát nhau mở ra, người phụ nữ tóc nâu bước ra, nhìn về phía Salazar “Là Slytherin tiên sinh sao? Có thể đi với tôi một chút được chứ?”

Salazar tự hỏi trong lòng một chút, đi theo sau người phụ nữ, hắn tin tưởng nếu đây là âm mưu thì mình hoàn toàn có thể dễ dàng trốn thoát, hắn tin tưởng tuyệt đối thực lực của mình.

Salazar đi vào căn phòng của người phụ nữ, ngồi xuống bàn. Hắn thu hồi bùa ẩn thân của mình, mắt đỏ lạnh lùng nhìn người trước mặt “Ngươi làm sao phát hiện ra tôi?”

“Đôi mắt của ta có thể nhìn xuyên thấu tất cả các loại nguỵ trang, đây là thiên phú độc nhất cũa gia tộc bọn ta.” Người phụ nữ nhìn Salazar, đôi mắt màu tím như có thể nhìn xuyên thấu hắn “Mẫu thân ngươi có khoẻ không?”

Khí tràng xung quanh Salazar nhanh chóng vặn vẹo, sát khí lao thẳng đến người phụ nữ “Ngươi là ai?”

Mẫu thân, vĩnh viễn là nỗi đau trong lòng của Salazar, đây là một từ ngữ quá mức ôn nhu, Salazar cảm thấy mình hiện tại không xứng nói từ này, hắn đã lún quá sâu, giông như đứng dưới địa ngục nhìn lên thiên đường vậy.

“Ta là Cassandra Trelawney, còn cần Slytherin tiên sinh chỉ giáo nhiều hơn.” Người phụ nữ không so đo sát khí của Salazar, chỉ mỉm cười.

Salazar thu liễm sát khí của mình, hơi hơi khom người, tựa như một quý tộc chân chính “Thất lễ, Trelawney tiểu thư.”

Gia tộc Trelawney là gia tộc tiên tri, bọn họ có quy tắc của riêng mình, dựa theo thiên phú mà chi thành năm cấp bậc khác nhau, cao nhất là Cassandra, theo sau là Celine, Audriam Sybil và cuối cùng là Augusta. Mỗi một Trelawney từ khi sinh ra đều được phân chia cấp bậc, theo đó mà lấy tên. Mà vị Cassandra Trelawney này hiển nhiên là nhà tiên tri cao nhất.

Cassandra trước mặt vẫn vẫy tay, tỏ vẻ tha thứ “Ta thỉnh ngài đến đây, là vì ta thấy một lời tiên đoán liên quan đến ngài, Slytherin tiên sinh.” Thanh âm Trelawney mờ mịt.

“Mời nói.” Salazar nhìn Trelawney trước mặt, ánh mắt sâu thẳm.

“Sứ giả bóng tối cuối cùng cũng sẽ mang đến tai hoạ cho người thân…” Salazar đột nhiên đứng lên, trong mắt ngập tràn sát khí. Ma áp thật lớn phóng thích, phóng thẳng đến Trelawney trước mặt. Salazar vươn tay, bóp cổ người phụ nữ, dùng sức siết chặt. Trelawney nháy mắt không tiếng động.

Salazar rất tức giận. Hắn không quá thoải mái với sự tồn tại của phù thuỷ, nhưng hắn vẫn có kính trọng nhất định đối với vị Trelawney này, chính là bởi vì cái tiên đoán này, mà mẫu thân mới bị phụ thân đuổi giết, cuối cùng rơi vào hoàn cảnh đó. Mà hiện giờ, lời tiên tri lại nói cho hắn biết hắn sẽ đem đến hoạ diệt vong, Salazar khó tránh khỏi tức giận.

“Linh hồn rút ra, giải thể.” Salazar tê tê nói, ngữ khí cực kỳ âm trầm. Tuỳ tay vứt một liệt hoả hoả táng Trelawney, Salazar cũng không quay đầu rời khỏi phòng nhỏ.

Đột nhiên, chuông cảnh báo vang lên, trên đầu Salazar đột nhiên xuất hiện một đường chỉ màu đỏ, chỉ thẳng lên tường. Nhóm Muggle sôi nổi thò đầu ra khỏi nhà, chạy đến nơi này.

“Là người kia ——–”

“Là ác ma mắt đỏ kia!”

“Bắt lấy hắn!”

Salazar vẫn còn đang rất tức giận, hắn vuốt nhẹ tay trái, tức thì một đám Muggle bị đứt đôi, tiếng hét chói tai của bọn họ làm Salazar vốn có thính giác tuyệt hảo đau đầu. Salazar nhắm mắt lại, lần nữa mở ra đã một mảng lạnh băng, đôi mắt đỏ máu quyến rũ trở nên khát máu, đồng tử dựng đứng đặc trưng của loài rắn lạnh lùng liếc mấy Muggle kia. Salazar giơ cao cánh tay, vung tay tạo thành một đường cong, phát động công kích.

Lại bị chặn, Salazar quay đầu, là kỵ sĩ của giáo đình, là thánh kỵ sĩ tinh nhuệ nhất. Trong tay tất cả bọn họ đều cầm kiếm, trên người là áo giáp chống phép thuật, võ trang hạng nặng chuẩn bị công kích Salazar.

Salazar xoay người đối mặt với kỵ sĩ giáo đình, chân đạp máu tươi từng bước từng bước bước về phái bọn họ. Phẫn nộ khống chế lý trí của hắn, hiện tại Salazar chỉ hành sự theo bản năng, chém giết tất cả nguy hiểm.

Khắp nơi đều là máu, ma lực hắc ám của Salazar tung hoành trong không khí tàn sát bừa bãi, nơi đi qua không cao hơn đầu gối, xác chết chất đống, tiếng kêu la thảm thiết, tiếng khóc, âm thanh của thân thể bị cắt nát tràn ngập trong tai của tất cả mọi người ở đây, quả thật là địa ngục trần gian.

Những thánh kỵ sĩ ưu tú của Giáo Đình hoàn toàn không có khả năng chống trả Salazar,

Salazar toàn thân tắm trong máu, nhuộm đỏ mái tóc bạc dài kia của hắn.

Không biết qua bao lâu, đến khi trong mắt Salazar không còn bất cứ thứ gì cao hơn hắn nữa, Salazar mới dần khôi phục thần trí, thờ ơ lạnh nhạt nhìn địa ngục mình tạo nên.

Một người từ nơi xa chậm rãi hướng Salazar đi đến, gã cẩn thận bước qua mấy xác chết tứ chi vung vãi khắp nơi, sắc mặt trắng bệch. Salazar liếc nhìn vị khách không mời mà đến này, đồng tử dựng đứng lấp láy ánh đỏ. Khi vị khách thấy đôi đồng tử này của Salazar, gã đã hơi dừng lại, nhưng sau đó lại kiên định tiến lên.

“Đại nhân, ta —- chúng ta ——-” Người đến là một nam phù thuỷ, thanh âm gã run rẩy, mang theo sợ hãi nhè nhẹ. Salazar nhấp môi “Có chuyện thì mau nói, ta không thích vô nghĩ.” Giọng nói lạnh băng vang lên, nam phù thuỷ rùng mình một cái “Bọn ta nguyện ý đi theo ngài!” Nam phù thuỷ như là quyết định một thứ gì đó rất khó quyết mà hô lớn.

“Các ngươi?” Salazar nói nhẹ.

“Vâng” Nam phù thuỷ quay ra đằng sau vẫy vẫy tay, một đám người đi ra “Bọn ta, còn có gia tộc của bọn ta, nguyện ý đi theo ngài, gia tộc Waltons nguyện vì ngày cống hiến sức lực.”

“Gia tộc Parkinson nguyện vì ngài cống hiến sức lực.”

“Gia tộc Flint nguyện vì ngài cống hiến sức lực.”

“Gia tộc Knott nguyện vì ngài cống hiến sức lực.”

Salazar nhìn đám người, khẽ gật đầu “Ta đã biết.” Có một đám nhân công lao động tình nguyện, dại gì không cần.

“Xin hỏi các hạ tôn danh?” Nam phù thuỷ đến đầu hỏi.

“Ngô chi danh, Salazar Slytherin.” Salazar không để ý đám nguời đối diện xôn xao, tiếp tục nói “Có gì cần giúp thì đến Azkaban tìm ta, nói Giám ngục dẫn các ngươi đi, bọn nó biết nơi đó ở đâu.” Quan niệm của hắn, kẻ yếu đi theo kẻ mạnh, kẻ mạnh cũng nên vì kẻ yếu mà giúp đỡ.

Sau khi thấy nhóm phù thuỷ hắc ám gật đầu đáp lại, Salazar liền độn thổ rời khỏi đây, hắn một chút cũng không muốn ở lại nơi này thêm một giây nào nữa.

Salazar sau khi trở lại Azkaban yên lặng hồi tưởng tất cả mọi chuyện đã xảy ra, có chút hối hận khi không nghe hết lời tiên tri.

HẾT CHƯƠNG 5

Design a site like this with WordPress.com
Get started