EDITOR: THƯỢNG
BETA: HASU
-o0o-
Vào đêm cuối cùng, Angela nói tất cả những gì cô biết. Sự việc ban đầu thực ra rất đơn giản, nhưng đó lại là một âm mưu phản bội. Cô và Dean là thành viên của Arman Gatlin, và Cha Arman Gatlin là lãnh đạo của Giáo đình, ủng hộ chủ phái hòa bình, cùng tồn tại với các phù thủy. Tuy nhiên, tất cả những điều này chỉ là mặt ngoài của hắn. Mục tiêu thực sự của Cha Alman Gutlin là lấy lòng tin của các pháp sư nhân danh hòa bình, thu thập tri thức của họ, và sau đó đem những cái đó đi xóa sổ thế giới.
Angus Gallemore và Aubrey Baird được người lãnh đạo phe chiến tranh chính của Giáo đình, cha Cyril Gallemore cử đi. Cha Gutlin tỏ ra bất hòa bởi lý tưởng của họ trái ngược nhau và luôn có thái độ bất không chịu hợp tác với họ.
Bốn người họ là những người có phép thuật hiếm có ở Giáo đình, vì vậy họ được Giáo đình bí mật cử đến Hogwarts để thu thập thông tin về cho hội. Tuy nhiên, ngoài Angus Gellermore, tất cả những người còn lại đều chỉ là thanh thiếu niên. Họ không hiểu ân oán giữa Pháp sư và Muggles, họ chỉ muốn bảo vệ sự tốt đẹp hiện tại.
Đó là lý do tại sao những điều sau này đã xảy ra. Lý do sở dĩ khiến Aubrey Baird chọn tự tử là sự mâu thuẫn giữa tín ngưỡng và thứ cậu muốn bảo vệ. Cậu đã dùng mạng sống của mình để bảo vệ những thứ ấy và đồng thời cũng dùng tính mạng của mình để tỏ lòng thành kính với tin ngưỡng của mình.
************************************************************
Ngày hôm sau, mặt trời ban mai vẫn còn từ từ dâng lên, ánh nắng ấm áp rực rỡ chiếu rọi khắp muôn nơi. Học sinh Hogwarts vẫn đến lớp như bình thường, vẫn cười đùa vui chơi như xưa.
Bên hồ nước đen, cô nàng tóc nâu lặng lẽ tựa vào gốc cây lớn bên sông, mặt trời chiếu những tia sáng len lỏi qua từng lớp lá xanh.
“Tại sao trò không vào lớp?”
“Em chỉ muốn đến đây xem trường Hogwarts một chút .” Cô nàng khẽ lắc đầu, sau đó cười nhạt, không phải nụ cười hoạt bát vui vẻ thường thấy trên gương mặt cô ngày xưa mà là nụ cười nhàn nhạt lộ ra sự yên tĩnh, cao quý và nhã nhặn.
“Đây sẽ mãi là nhà của trò, trò sẽ không đi đâu cả.” Salazar nhìn nữ tử dịu dàng và ôn hòa đang mỉm cười trước mặt anh, dừng lại và gọi tên cô, “Angela.”
“Em tin thầy, hiệu trưởng. Angela thích thầy, và luôn thích thầy.” Cô nàng tóc nâu quay sang bên và nhìn Salazar đứng bên cạnh, đôi mắt xám lặng lẽ nhìn Salazar. Rồi nói, “Thầy đã phát hiện ra, phải không? Em không phải là Angela Michel.”
Salazar không nhìn cô gái bên cạnh, mà vẫn nhìn hồ nước lấp lánh dưới ánh nắng trước mặt , trong đôi mắt đỏ tía mang những cảm xúc phức tạp. “Gọi ta là Salazar.
“Tại sao?” Cô nàng sửng sốt, cô sớm đoán được sự bình tĩnh của Salazar từ lâu, nhưng những lời sau đó khiến cô nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào, và cô theo phản xạ, đặt nghi vấn trong lòng.
“Tại sao trò lại muốn rời đi?” Salazar phớt lờ câu hỏi của cô nàng, nhưng lại bình đạm hỏi một câu khác.
“Cảm giác. Ngay khi em tỉnh dậy trong cơ thể này vào ngày đầu tiên, em không biết tại sao mình nhập vào Angela bằng cách nào sau khi chết.” Em không biết tại sao nó lại tồn tại ở đây, hay tại sao em lại rời đi.
Nghe những lời đó, Salazar cảm thấy nhói trong tim, điều mà hắn đã từng cảm thấy. Đó là——
Nỗi đau của sự ra đi..
Salazar đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô, ấm áp mềm mại mang theo hơi ấm khiến người ta an tâm, cũng giống như người đó, cô vẫn luôn trong trí nhớ của hắn …
Cô nàng nhắm mắt lại, cảm nhận được nhiệt độ trong lòng bàn tay của Salazar, tầm nhìn của cô trở nên có chút mờ mịt vì sương mù không thể kiểm soát mà ngưng tụ trong mắt. “Salazar, em xin thầy một điều cuối cùng, được không?” Sau một lúc lâu, cô nói nhỏ.
“Ta sẽ giúp.”
“Haha.” Nghe câu trả lời của Salazar không chút do dự, cô mỉm cười, môi vẽ lên một đường cong hoàn hảo. “Sao không hỏi em có chuyện gì?.” Cô nàng nói, và lấy ra một mặt dây chuyền từ cánh tay có màu khác với viên đá quý ở giữa mà cô ấy treo trên ngực.
Hai viên đá quý, một màu tím và một màu xanh lam, tỏa ra một thứ ánh sáng chói lọi dưới ánh sáng mặt trời, sự lẫn lộn của màu tím và sự thuần khiết của màu xanh lam.
Khi cô nàng lấy mặt dây chuyền ra, lông mày của Salazar khẽ nhăn lại, cảm giác tồi tệ lan tràn trong lòng.
“Ta ở bên Angela gần mười năm. Có thể nói ta gián tiếp theo dõi đứa nhỏ này lớn lên. Có lẽ bởi vì đứa nhỏ này ở cùng ta từ nhỏ, nên sẽ không có do dự như Dean, bế tắc như Aubrey.” Ngay từ ban đầu, lựa chọn của cô ấy chính là Pháp sư. Tuy nhiên, Angela khác với Dean. Cô ấy chỉ là một người bình thường và cô ấy không có ma lực. “
“Cái gì!” Salazar nắm lấy tay cô không màng lễ nghi, như để xác nhận điều gì đó, đôi mắt đỏ tía của hắn gần như cố chấp nhìn chằm chằm vào đôi mắt xám của cô nàng.
“Pháp lực đến từ linh hồn. Em chia pháp lực của mình thành hai phần và cất giữ chúng trong hai viên ngọc này. Đây là thành quả tốt nhất của em qua bao năm.” Cô nói đến đây, bất giác mang lên vài phần kiêu hãnh và tự hào.
Ngay cả Rowena cũng không thể làm được điều này? Có thể giúp Muggles sở hữu sức mạnh ma thuật, điều này quả thực là phi thường.
“Trò muốn chết sao !” Salazar thấp giọng gầm gừ, cảm xúc dâng trào trong phút chốc khiến hắn không thể kiềm chế.
“Dù sao cũng muốn biến mất. Nếu không, Angela sẽ không thể ở trở lại. Dù em có ở lại đây, cô ấy cũng sẽ không vui.” Cô nhẹ nhàng nhấc tay Salazar lên, môi nở một nụ cười điềm tĩnh khiến người ta say mê. “Thay vì để ma lực biến mất với mình, thà rằng để lại nó cho những người quan trọng với ta có khi lại là điều tốt.”
“Angela và Salazar là những người quan trọng nhất của em.” Những người quan trọng nhất. Cô vừa nói, nụ cười trên môi càng ngày càng dịu dàng khiến người ta say mê.
Salazar cố nén lại cảm xúc đang hỗn loạn trong lòng, mở miệng, “ Trò có thể cho ta biết tên trò không?”.
Cô hơi nghiêng đầu, đặt tay lên má phải, im lặng trong vài giây rồi cười tinh nghịch, giơ một ngón tay trước mặt Salzar lắc lắc rồi cười nói, “ Angela Michel là em, trưởng nhà.”
Sau khi cô nói xong, cô đặt mặt dây chuyền vào tay Salazar, “Vẫn còn thiếu vài bùa chú bảo vệ. Em đoán đã quá muộn để hoàn thành nó, vì vậy em đành giao nó cho trưởng khoa. Anglela em cầu xin người.”
“Ừ” Salazar đồng ý theo bản năng.
Nhận được câu trả lời mong muốn, đôi mắt cô nàng lóe lên một tia giảo hoạt, cô nhanh chóng vươn tay ôm lấy Salazar đang cứng đờ vì hành động bất ngờ của cô. “ Cảm ơn.” Và, em yêu người, người em trai yêu quý của ta. Cô nói thầm trong lòng.
Salazar im lặng ôm lại cô, ánh mặt trời xuyên qua lớp lá phủ lên người họ một vầng hào quang vàng nhạt.
Một lúc sau, cô rời khỏi vòng tay ấm áp của Salazar, nở nụ cười rạng rỡ, xoay người rời đi.
Salazar không nói lời nào, chỉ đứng đó, nhìn bóng dáng cô nàng từng bước rời xa tầm mắt của mình. Vài giọt nước trong suốt từ từ chảy dài trên đôi má trắng nõn …
Chị Jennifer …
Làm sao em có thể không phát hiện ra pháp lực ấm áp quen thuộc ấy kia chứ…
Cho nên khi đó mới thuận theo cảm xúc cứu Angela và Dean .
Salazar đấm vào thân cây, và một dòng màu đỏ tươi nhỏ xuống đầu ngón tay.
“Sala, đừng làm thế, ta sẽ ở bên em. Mãi mãi.” Godric đau khổ nắm tay Salazar, và hơi siết chặt đối phương vào vòng tay của mình.
“Ripter …”
“Ripter đã quay lại.” Godric nói, đưa một chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng trong túi cho Salazar, “Ripter nhờ ta đưa nó cho em.”
“Đây là… dụng cụ quay ngược thời gian?” Salazar mờ mịt hỏi. Nếu phán đoán của hắn là đúng thì chiếc đồng hồ này không phải là chiếc đồng hồ quả quýt bình thường mà là dụng cụ thời gian cao cấp!
“Ừ, Ripter nói cái này là do em ở tương lại tặng cho hắn.”
“ Du hành thời gian ?”
“Đúng vậy, Ripter đã sử dụng nó để trở lại một nghìn năm quá khứ. Đúng rồi, Ripter không phải Ripter. Hắn nói hắn tên Harry, Harry Potter.”
Harry Potter, Ripter Yula. Một cách đặt tên nực cười như vậy, thực sự là hắn nghĩ ra nó sao?” Salazar trêu chọc Harry không thương tiếc.
“Đúng vậy, tên khốn đó đã không nói gì với chúng ta cho đến tận phút cuối, lần sau gặp lại nhất định phải trả thù hắn cho đã đời.” Godric mỉm cười nói đùa, hùa theo người yêu tính kế trả thù bạn tốt của họ. “Hẹn gặp lại.” Cảm xúc sẽ không tan biến dù cho người có rời đi, chúng sẽ luôn khắc sâu trong tim và trong kí ức của chúng ta.
“Em tin tưởng anh.” Sau lưng cảm nhận được nhiệt độ ấm áp, Salazar khóe miệng nở nụ cười nhẹ, hắn nhẹ nhàng nói, mệt mỏi nhắm mắt lại, an tâm giao trọng lượng của mình ngã về người phía sau.
Cảm ơn ngươi, Godric.
Và, em yêu anh.
Grow old along with me, the best is yet to be.
( —— nắm lấy tay người, cùng nhau đầu bạc răng long. )
***************************************************
Ngàn năm sau, một tia sáng vàng chói lọi lóe lên trong phòng ngủ của tộc trưởng trang viên Malfoy, tộc trưởng Malfoy đang ngồi trên ghế bành vội vàng đứng dậy ôm lấy bóng dáng vừa xuất hiện sau ánh đèn vàng. Cảm giác quen thuộc trở lại trong vòng tay cậu, gia trưởng trẻ tuổi Malfoy không khỏi nở một nụ cười ấm áp.
“Em về rồi, Draco.” Harry ôm chặt lấy người tình đã lâu ngày xa cách của mình, và đôi mắt xanh lục tuyệt đẹp của hắn rơi lệ.
“Anh yêu em.” Draco hôn lên đôi môi mềm mại của Harry và thì thầm thứ lời nói yêu thương đơn giản nhất.
Nghe vậy, Harry mỉm cười, dùng tay kéo cổ Draco, đặt đầu lại lên môi đối phương, giữa môi răng cậu đáp: “Em cũng vậy.”
Ta đã trải qua bao năm tháng chông gai, qua dòng song đục ngầu, thân người đầy mệt mỏi, cuối cùng cũng được trở về trong vòng tay anh.
Bảo bối, anh yêu em.
TOÀN VĂN HOÀN