[TWILIGHT + INUYASHA] Thì Ra Là Khuyển – Chương 7


EDITOR: YUE

BETA: HASU

-o0o-

Chuyển nhà chẳng có gì khó đối với ma cà rồng, trừ một số đồ vật và tài liệu cần thiết, thì không cần phải mang theo thứ khác. Tài khoản Carlisle tích góp nhiều năm như vậy, hoàn toàn có thể chi trả cho việc chuyển nhà mấy năm một lần như này. Hơn nữa, cứ năm mươi năm, Edward đều nhận được một khoản tiền từ lãnh thổ gia đình. Nói trắng ra, chỉ có mỗi Sesshomaru là nghèo thôi, nhưng mà, đối với Carlisle, bản thân Sesshomaru đã là tài sản lớn nhất.

Lần này, Carlilse dự định chuyển đến quận Ashland, Wisconsin, miền trung bắc Mỹ, tiểu bang nơi rừng che phủ đến 45% diện tích, chủng loại động vật trong rừng vô cùng phong phú và số lượng cũng nhiều. Đối với nhà Cullen chỉ ăn chay, đây là một nơi cực kỳ thích hợp.

Tên nhóc Billy chạy đi sau khi nghe tin, ba người chuẩn bị xuất phát. Biết rằng, khi Edward kéo Billy từ trong vali duy nhất của bọn họ ra, sắc mặt Carlisle thật xuất sắc. Khứu giác của quỷ hút máu để trang trí hết à? Mặc dù không có phong độ khi ghen với một tên nhóc, nhưng, dám chắc có ý định với người y chọn, cho dù chỉ là một tên nhóc, cũng cần phải dạy dỗ một trận mới được. Thế là, Billy bị cha kẹp thắt lưng mang về, nhìn sắc mặt cha nó, đêm nay chắc chắc rất khó quên.

+++++++++++++++Tui là đường phân cách rời khỏi thị trấn Fork++++++++++++++++++

Khi cả ba còn chưa đến Ashland, Carlilse đã tìm xong chỗ ở qua Internet. Mặc dù Sesshomaru tới thế giới này lâu rồi, nhưng với một số thứ như mạng, như máy bay, hắn vẫn khó có thể tin được.

Ba người rời khỏi Forks, đến Seattle rồi ngồi trên máy bay. Vốn dĩ Carlisle định lái xe đến luôn, nhưng nhìn Sesshomaru rất hứng thú với máy bay, cuối cùng, bỏ qua ánh mắt kinh ngạc của Edward, đặt ba vé máy bay đến sân bay Milwaukee ở Wisconsin.

Từ tây bắc Mĩ bay đến trung bắc Mĩ là cả một chặng đường dài, tuy ngồi máy bay không thú vị bằng tự lái xe, nhưng cũng có thú vui riêng.

Chỗ ngồi của ba người không cùng một khu, tất nhiên, Sesshomaru ngồi cạnh Carlisle, chỉ có Edward ai oán bị tách ra đằng sau.

“Vì sao tóc cậu lại đổi màu, dù nhìn rất đẹp, nhưng tôi rất tò mò, có phiền không nếu nói cho tôi?” Ngồi vào chỗ, Carlisle nhìn mái tóc mềm mại rủ xuống của Sesshomaru, hỏi ra câu hỏi lớn nhất trong lòng y.

Sesshomaru không nghĩ Carlilse sẽ hỏi chuyện này, nhưng hắn vẫn giải thích: “Tóc là biểu tượng cho yêu lực của tộc chúng ta. Khi ta đến thế giới này, bị phép tắc thế giới hạn chế, yêu lực biến mất, nên tóc mới biến thành màu đen.”

“Thì ra là vậy. Thế ngày cậu bị thương đó là sao, không phải tóc cậu đều chuyển sang màu trắng bạc sao?” Carlisle chỉ hiểu một nửa, hỏi lại.

“Yêu lực của ta vẫn tăng lên từ từ, ngày hôm đó vừa đạt đến mức độ giới hạn mà thế giới này cho phép, xung đột với người sói Black còn là vì xoa dịu sức ép của phép tắc thế giới khi yêu lực tăng lên. Bị thương cũng vì yêu lực đột ngột biến mất.” Sesshomaru nói. Từ ngày gặp gỡ Carlisle đến nay, đến hắn cũng không nhận ra, thái độ của hắn với mọi người dần trở nên ôn hòa. Tất nhiên, còn do ảnh hưởng từ năng lực quỷ hút máu của Carlisle.

Để tránh bại lộ thân phận, Carlisle chọn chuyến bay lúc rạng sáng, dự định đến Seattle vào buổi sáng. Lúc gần tới, Carlisle chỉnh lại tư thế ngủ của Sesshomaru đang dựa vào vai y, rồi đánh thức hắn dậy, nếu hắn biết, lúc ngủ, hắn dựa vào người khác, hắn chắc chắn không tự nhiên, nên là không nên để hắn biết.

Ra sân bay, ô tô của đại lý đã đợi từ sớm để ra đón, sau khi xác nhận thân phận Carlisle, hắn đưa một sấp tài liệu cho Carlisle. Sau khi y ký tất cả, hắn giao chìa khóa, rồi rời đi. Dứt khoát đến mức không trì trệ gì, một công ty thật phóng khoáng có cá tính.

Xe chạy như bay trên đường, nhanh chóng đến chỗ ở Carlisle đã chọn. Một biệt thự hai tầng, dân cư xung quanh thưa thớt. Nếu là người thường, có lẽ sẽ thấy hoang vu, nhưng đối với quỷ hút máu, rất thuận tiện khi rời xa đám đông.

Carlisle hiểu biết rất nhiều, trong ba trăm năm làm quỷ hút máu, y đã học rất nhiều đại học, cũng như làm giáo viên. Y học nhiều khoa khác nhau, từ khoa học tự nhiên đến âm nhạc, không gì không thể. Nhưng y thường chọn nghề bác sĩ, y thấy sinh mệnh rất đẹp, y còn thích cảm giác giúp đỡ người khác, tất nhiên, y thuật của y rất lợi hại.

Trước khi tới, y đã nộp sơ yếu lí lịch vào phòng khám Mayo ở Rochester, Minnesota, các nghiên cứu nổi tiếng về y học, sinh học, dược phẩm của tổ chức này rất thu hút Carlisle. Dù cách nhà đến nửa bang, nhưng đó không phải vấn đề với kỹ năng tuyệt vời của Carlisle.

Lúc bị biến thành quỷ hút máu, Edward mới mười bảy, cho nên đến Ashland, không biết đã là lần thứ bao nhiêu lần cậu phải học lại trung học. Còn Sesshomaru, tuy hắn trông chỉ mười chín tuổi, nhưng là một yêu quái đã sống hơn 400 năm, tính ra còn lớn tuổi hơn Carlisle, để hắn lăn lộn với một đám thanh niên lúc nào cũng tỏa hormone thanh xuân, cùng học tập, điều này cực kỳ viển vông.

Vậy nên, trung học Ashland chào đón một học sinh chuyển trường tóc nâu cao ráo đẹp trai, và một giáo sư người Mỹ gốc Á lạnh lùng đẹp trai. Ở khu vực ít dân cư này, người di cư luôn là đề tài bàn tán. Cũng may, đám người tò mò chỉ đứng xung quanh, không đến gần. Nếu không, với tính cách của Sesshomaru, chẳng biết hắn sẽ làm gì nữa, nói không chừng, sau này chẳng có ai đến dự lớp của hắn.

Mọi việc chuẩn bị sẵn sàng, gia đình Cullen bắt đầu cuộc sống mới, tại một nơi ở mới. Mà họ không biết, gia đình họ sắp có thêm một thành viên mới.

HẾT CHƯƠNG 7

[TWILIGHT + INUYASHA] Thì Ra Là Khuyển – Chương 6


EDITOR: YUE

BETA: KYU

-o0o-

Ngủ một giấc đến bình minh, cảm giác mệt mỏi vì mất máu quá nhiều sau một đêm nghỉ ngơi đã hết, nhưng mà yêu lực lại lúc có lúc không. Sesshomaru không biết đối mặt với chuyện này thế nào nữa. Quy tắc của thế giới này thật điên rồ!

Sesshomaru mặc quần áo xong. Đồ lúc trước không biết bị Carlisle thu dọn để ở đâu, hắn luôn cảm thấy quần áo thế giới này không tiện chút nào hết.

Mùi cơm canh từ dưới tầng truyền lên, rất hấp dẫn. Carlisle là quỷ hút máu, từ lâu đã mất đi vị giác, nhưng cơm của y thì không tồi tẹo nào. Sesshomaru nghĩ thầm, tâm trạng vui vẻ, chuẩn bị xuống nhà ăn cơm.

Carlisle nhớ Sesshomaru toàn ăn đồ Nhật, lần này y muốn làm đồ Tây, cải thiện khẩu vị. Vì vậy, từ sáng sớm y đã lái xe đến siêu thị, chọn mua nguyên liệu mới nhất, chuẩn bị trổ tài.

Edward nhìn Carlisle bận rộn từ sáng sớm, ban đầu chịu không nổi, đến bây giờ thì chết lặng. Cậu cảm thấy, năng lực chịu đựng của cậu đã được rèn luyện rất nhiều, sau này Carlisle có làm chuyện gì, cậu chắc chắn không giật mình.

“Cậu tỉnh rồi, vừa lúc cơm chín, mau ăn đi, nếm thử xem có khác với đồ ăn ở quê hương cậu không?” Carlisle vừa thấy Sesshomaru xuống tầng, thay hắn kéo ghế ra, nói.

Sesshomaru hơi không chịu được dáng vẻ thân sĩ chu đáo này của Carlisle, là một người đàn ông cao 1m88, được chăm sóc như vậy, cảm giác này … rất vi diệu.

Đồ ăn thơm ngon, so với lúc đầu Sesshomaru còn không quen dùng dao nĩa, thì bây giờ hắn đã nắm rõ các lễ nghi bàn ăn phương Tây. Nếu không phải ngoại hình hắn đậm nét phương Đông, có lẽ tất cả những người gặp hắn đều nghĩ hắn vẫn luôn sống ở đây.

Ba người dùng bữa được một lúc, Edwatrd đột nhiên dừng lại, cau mày nhìn ra ngoài. Carlisle và Sesshomaru không rõ, nhưng đều dừng lại, nhìn Edward.

“Có người đến, hai người, là người Quileuet. Well, chắc là tới xin lỗi.” Một lát sau, Edward quay lại nói với hai người, có hơi không tin được, dường như vừa nghe được thứ gì đó rất thú vị, không biết có nên nói cho Carlisle hay không.

Sesshomaru vẫn luôn hứng thú với năng lực đọc tâm của Edward, thời gian đầu mới tới chỗ này còn cảm nhận được một loại năng lực nhìn trộm chắc là bắt nguồn từ cậu ta. Một năng lực đặc biệt.

Đang nói chuyện thì người đã tới trước cửa biệt thự, thật là Black (Tác giả: Chợt phát hiện tên thủ lĩnh người sói là William Black, những chương trước sẽ không thay đổi, nhưng từ giờ sẽ gọi hắn là Black, nhưng mà cảm giác gọi Paul êm tai hơn!)  <<Editor: Thảo nào tui nhớ cha ông Billy gọi là William, mà trong đây bà tác giả cứ gọi Paul, edit hoang mang quá trời…>> và Billy. Black vẫn mặc quần áo trước đó, không biết có phải ảo giác không, nhưng cơ thể hắn hình như cường tráng hơn. Khách đã đến cổng cũng không thể để họ chờ, cho dù không thích mùi người sói trên người Black, Edward vẫn phải đứng dậy chào đón họ.

“Xin lỗi? Vì sao phải xin lỗi?” Sesshomaru mơ hồ, không hiểu hỏi Carlisle.

“Bởi vì cậu là người thường, mà hắn làm cậu bị thương, điều này trái với lựa chọn bảo vệ con người của họ.” Carlisle biết Sesshomaru không hiểu đạo lý đối xử giữa người với người, kiên nhẫn giải thích.

“Bị thương là vì ta không đủ mạnh, liên quan gì đến kẻ khác. Còn nữa, ở chỗ ta, vẫn luôn là kẻ mạnh làm vua, cá lớn nuốt cá bé.” Sesshomaru không biết nơi này là xã hội pháp luật quản chế, khác hoàn toàn với hoàn cảnh Nhật Bản yêu quái hoành hành lúc đó, muốn thích ứng hoàn toàn, hẳn là còn cần một khoảng thời gian.

Một lát sau, Edward quay lên một mình, cậu bất đắc dĩ nói với Carlisle, Black sống chết quyết không vào, bởi vì đây là nơi ở của quỷ hút máu, đi đến bên ngoài biệt thự là giới hạn cuối cùng, hắn vất vả áp chế sự bài xích quỷ hút máu ăn sâu trong máu người sói.

Khách đã không vào, vậy đành phải chiêu đãi ở bên ngoài. Carlisle nhìn Sesshomaru một chút, thấy hắn không có ý định động đậy, thở dài, chấp nhận kéo Sesshomaru ra ngoài. Y vẫn đánh giá cao phản ứng của Sesshomaru với người khác quá đi mất!

Nhìn thấy Sesshomaru, Black phản ứng rất kỳ lạ, biểu tình áy náy, hưng phấn, còn có ngại ngùng cùng xuất hiện khiến gương mặt hắn vặn vẹo. Carlisle – đã sống hơn ba trăm năm – Cullen, nhíu mày, có vẻ Sesshomaru của y rất được yêu thích, trong khoảng thời gian ngắn đã nhận được sự yêu thích của người sói, cả lớn lẫn nhỏ. Đừng cho rằng y không thấy biểu hiện mê luyến trên mặt đứa nhóc kia.

Billy vừa nhìn thấy Sesshomaru, vùng ra khỏi tay Black, lao tới chỗ Sesshomaru, nhìn giống như muốn ôm lấy hắn. Nhưng Sesshomaru sao có thể để cậu nhóc làm thế, là một đại yêu mắc bệnh sạch sẽ, kỹ năng phòng thân phải thật giỏi. Và tất nhiên, Billy bé nhỏ bị tóm lại, cách Sesshomaru một cánh tay. Sesshomaru đặt tay lên đầu Billy, đen mặt nhìn hai tay Billy không ngừng vươn ra.

Thật lúng túng, oắt con nhà mình bị sắc đẹp mê hoặc, làm ra việc mất mặt như vậy, hắn trở về phải đánh chết con. Black cắn răng, thì thầm trong lòng.

“Billy, quay lại.” Black sợ con trai mình lại làm ra chuyện gì, vội vàng gọi nó.

Billy nghe được ý định muốn giết người trong lời lão cha mình, cánh tay vươn ra dừng lại, chậm chạp quay người, nhìn thấy khuôn mặt lão cha mình đen thui, ngoan ngoãn trở về.

Hầy, con trai vẫn còn nghe lời, vãn là chuyện chính quan trọng. Lần này tới không chỉ xin lỗi, mà còn cảm ơn.

“Tôi xin lỗi vì những chuyện xảy ra ngày hôm qua, còn nữa, cảm ơn rất nhiều.” Black cúi đầu với Sesshomaru, nói.

Sesshomaru và Carlisle nghe hắn nói, hơi không hiểu rõ, xin lỗi thì xin lỗi đi, vì sao còn muốn cảm ơn?

“Tộc Quileute chúng tôi từ lâu đã không xuất hiện người mang năng lực, nhưng lần này, tôi lại thành công phản tổ, trở thành một người có năng lực, tôi nghĩ nhất định phải cảm ơn cậu.” Nhìn thấy hai người hoang mang, Black giải thích. Là chủng tộc bảo vệ con người, bọn họ luôn tiếc nuối khi không xuất hiện người có năng lực, nhưng bây giờ thì tốt rồi. Hi vọng về sau sẽ xuất hiện càng nhiều người nữa có năng lực. Dù sao, không phải tất cả quỷ hút máu đều ăn chay.

“A, hóa ra đó là lần đầu ngươi biến hình, khó trách vận dụng năng lực không tốt lắm.” Sesshomaru nghe Black rồi nói. Hôm qua hắn phát hiện, mặc dù năng lực người sói rất mạnh, nhưng Black không sử dụng tốt, mặc dù cuối cùng vẫn làm hắn bị thương, nhưng cũng là do yêu lực hắn biến mất, cho nên, quá yếu.

“Tới đây lần này, ngoại trừ xin lỗi, tôi muốn để cảm ơn, tộc Quileute có thể cho cậu một lời hứa, khi cậu cần, chúng tôi sẽ dốc hết sức giúp cậu.” Black nghiêm túc, trịnh trọng hứa hẹn với Sesshomaru.

Mặc dù Sesshomaru nghĩ hắn sẽ không cần bọn họ giúp, nhưng không tiện từ chối, nên hắn đồng ý.

“Đây là tín vật tộc tôi, tất cả tộc trưởng trước đều biết, sau này tôi cũng sẽ nói cho tộc trưởng đời sau nhớ kỹ hứa hẹn này.” Black lấy một cái răng xuyên một sợi dây ra, đưa cho Sesshomaru.

Sesshomaru nhận lấy, hơi ghét bỏ, nhưng không từ chối. Mặc dù trong lòng vô cùng không thích tín vật rõ ràng là răng này. Black yên tâm rồi, sau đó biến thành người sói, kéo Billy đi vào đường lớn bên rừng, nhanh chóng biến mất.

Carlisle và Edward cảm thấy thật xấu hổ, nhìn mảnh vụn quần áo xung quanh, tò mò dáng vẻ khi hắn biến lại thành người.

Sesshomaru thấy người đã đi, đen mặt ném tín vật, chính sợi dây buộc một cái răng cho Carlisle bên cạnh, tiện thể chà xát tay lên quần áo y. Xong xuôi, hắn rất nhàn nhã ăn nốt bữa sáng dang dở của mình.

Carlisle bị bỏ lại sau lưng, liếc nhìn tín vật rất thủ công và đơn giản này, lại liếc chỗ Sesshomaru lau tay, rốt cuộc bực cả mình, trong lòng thầm hạ quyết định. Cuồng sạch sẽ là bệnh, nhất định phải trị.

HẾT CHƯƠNG 6

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 72


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Đối với việc Abraxas không đến đón mình, Lucius đã sớm quen rồi, đi học nhiều năm như thế (mới có 3 năm à), số lần Abraxas đón cậu chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Không thể trách Abraxas không đủ tư cách làm phụ thân , chỉ trách…… năm cậu sinh ra hơi không hợp phong thuỷ ……..

Sau khi tàu tốc hành Hogwarts đến sân ga 9¾, nói thêm mấy câu nữa với Leonard, Lucius liền khởi động khoá cảng về trang viên Malfoy. Nhìn trang viên nửa năm rồi chưa về, Lucius thở dài, không biết phụ thân cậu bây giờ đang làm gì.

Vừa bước vào phòng khách đã nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn như bãi chiến trường. Lucius đứng hình, phản ứng kích động hơn so với hai người Ansel và Salazar nhiều, vội vàng rút đũa phép trong người ra, cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh, một khi phát hiện bất kỳ điều gì khác thường, có lẽ thần chú tiếp theo bắn ra từ đầu cây đũa phép đó sẽ là Lời nguyền không thể tha thứ. Sau khi phát hiện không có dấu hiệu bất thường, Lucius mới nhẹ nhõm thở phào, nhưng vẫn không dám buông đũa phép xuống.

Cất đũa phép vào, ai biết chuyện gì có thể xảy ra sau đó chứ.

Sau khi không nhận thấy được bất kỳ dấu hiệu dị thường nào, Lucius vội vàng triệu hồi gia tinh của trang viên hỏi tình hình hiện tại “Dora!”

Nghe Lucius gọi, một con gia tinh nhanh chóng xuất hiện trước mặt Lucius, cúi người cung kính trả lời “Cậu chủ.”

“Có chuyện gì xảy ra với phòng khách vậy?!” Ngữ khí Lucius nghiêm khắc, đẩy tất cả trách nhiệm cho gia tinh, nghĩ rằng chúng không chịu dọn dẹp lại phòng khách. Còn về phần Abraxas, Lucius lại không nghĩ nhiều, ai có thể tưởng tượng được phòng khách thành như vầy là do hai người Abraxas và Riddle làm chứ. Mà có lẽ hiện tại Lucius còn chưa biết, Chúa tể Hắc ám đang ở đây…..

Nghe được câu hỏi nghiêm khắc của Lucius, đôi mắt tròn vo của nó tức khắc ngập nước, không chờ Lucius phản ứng đã chạy lại đập đầu vào tường, khóc sướt mướt làm Lucius vô cùng đau đầu “Dora là gia tinh hư, Dora là gia tinh hư! Dora không thể trả lời câu hỏi của cậu chủ, Dora không thể thu dọn lại phòng khách, Dora là một con gia tinh hư!!”

Từng tiếng đập tường cùng khóc lóc của gia tinh vang lại đều góp phần làm cho Lucius đau đầu hơn, vì muốn đầu mình không kêu ong ong thêm nữa nên vội vàng nói: “Dora, dừng lại!”

Nghe Lucius nói, con gia tinh cuối cùng cũng ngưng tự phạt, cúi đầu khóc lóc, chờ chỉ thị tiếp theo của Lucius.

Lucius day day trán, nhớ lại mấy câu khi nãy của gia tinh cũng hiểu một chút tình hình. Xem ra phòng khách thành ra vầy không phải lỗi của gia tinh mà do phụ thân hạ lệnh, nhưng vì sao ngài lại không cho gia tinh thu dọn? Chẳng nhẽ là vì muốn che giấu người khác, khiến mấy thuộc hạ của Chúa tể Hắc ám lơi lỏng phòng bị với trang viên Malfoy?

Chậc, Lucius này, cậu đi sai đường mất rồi…..

Khi Lucius vừa về trang viên Malfoy, Abraxas đã cảm nhận được, hắn nhìn Riddle trong lòng, cúi đầu nói: “Tom, Lucius về rồi.”

Nghe được câu nói của Abraxas, khoé miệng Riddle khẽ giật giật, trốn tránh bằng cách nhắm mắt giả vờ ngủ “Bây giờ tôi cảm thấy hơi mệt, anh tự giải thích với Lucius đi.”

Tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý đối mặt với con trai mình đâu. Cho nên nhiệm vụ nhỏ này giao cho anh vậy, Abra….

Abraxas nhìn Riddle bắt chước đà điểu, nhún vai, cẩn thận kê gối mềm ra sau lưng anh, trước khi đi bỏ lại một câu, giọng điệu vui suớng khi người gặp hoạ “Mong trái tim thằng bé đủ kiên cường.”

Nghe câu nói của Abraxas, sắc mặt Riddle xám xịt, một trái tim có thể kiên cường đến mức nào? Chúa tể Hắc ám ở Anh là một sự tồn tại hoàn toàn có thể doạ nhóm phù thuỷ sợ quéo người….mà hiện tại….cái người vừa nghe danh thì mật đã bốc hơi kia là mẹ mình……thậm chí, mẹ của mình còn là nam….Abra, anh có chắc trái tim của Lucius….thật sự có thể chịu đựng nổi cú sốc này sao?

Lucius bên này sau khi cho gia tinh rời đi, đang chuẩn bị về phòng nghỉ ngơi, nhân tiện hỏi nguyên nhân phòng khách bị phá hư thì thấy Abraxas từ trên lầu đi xuống.

Lucius lập tức bỏ hành lý trên tay xuống, cung kính cúi người “Phụ thân đại nhân, con đã về.”

“Ừ.” Abraxas gật đầu, nhìn biểu cảm bình tĩnh của Lucius, không hề có chút thắc mắc nào với bải chiến trường trong phòng khách, trong lòng không biết nên vui hay nên buồn. Vui là vì hắn không cần phải giải thích vì sao phòng khách lại thành phế tích. Còn buồn là vì Lucius, tại sao một chút tò mò con cũng không có chứ……..

Nhưng mà, nếu Lucius không muốn hỏi, thì hắn cũng sẽ không chủ động gợi đề tài này lên, chờ đến khi nào hắn chuẩn bị tâm lý giải thích mọi chuyện với Luicus đi rồi tính. Đến lúc đó không biết trên mặt Lucius sẽ là biểu cảm gì nhỉ. Abraxas nham hiểm cười trong lòng.

“Học kỳ này thế nào?” Abraxas tuy hỏi như vậy nhưng cũng không quá lo lắng. Có Salazar và Ansel ở đó, Lucius không thể nào bị Dumbledore làm khó được, huống chi….Còn có một con sư tử thuần chủng bên cạnh, làm sao Lucius có thể bị người khác khi dễ được chứ.

Chỉ là…. Nếu Lucius thật sự không có cảm giác với Narcissa Black, vậy hắn vẫn nên nghiên cứu làm sao có thể từ hôn mà không phật lòng ai đi.

Có con trai rắc rối quá…..một đứa là đủ rồi, mong đứa nhỏ trong bụng Riddle lần này là con gái.

“Mọi việc đều ổn, quán quân Quidditch năm nay vẫn là Slytherin” Lucius cung kính, không tìm được một chút hành động không thích hợp nào, chỉ có cử chỉ quá mức cung kính “Phụ thân đại nhân, nếu không còn việc gì nữa, vậy con về phòng trước đây.”

“Ừ, đi đi.” Abraxas thở phào nhẹ nhõm, xem ra trái tim con trai mình rất kiên cường, phòng khách loạn như vậy nhưng cũng không có chút tò mò hay lo lắng, sau này tìm thời cơ thích hợp nói sự thật với nó vậy.

Lucius nhấc hành lý, đi lên cần thang, đến khi bóng người sắp khuất, đột nhiên quay về phía Abraxas thành khẩn nói: “Phụ thân, tuy con không biết nguyên do vì sao, nhưng mà…phòng khách cứ vậy cũng không phải là một ý hay đâu ạ.”

Nói xong, biến mất sau ngã rẽ.

Abaraxs không nói gì nhìn xung quanh, cuối cùng thở dài, Lucius nói đúng, phòng khách cứ thế này sẽ làm cho khách đến cảm thấy mình không được tôn trọng.

“Dora, Domui!”

“Chủ nhân!”

“Thu dọn phòng khách đi, khôi phục nó về như ban đầu” Abraxs dừng một chút “Đồ trang trí cứ lựa mấy thứ ta mua vài ngày trước.” Riddle vẫn đang trong thai kỳ, tính tình còn bất ổn, vẫn cứ bày mấy thứ đó ra cho em ấy trút giận trước đi.

“Vâng, thưa chủ nhân!”

Hai gia tinh hưng phấn bắt đầu dọn dẹp, chúng nó ngứa mắt muốn ra tay dọn lại phòng khách lâu lắm ròi, nếu không sẽ làm cho khách khứa nghĩ gia tinh trang viên Malfoy lười biếng mất. Nhưng chủ nhân vẫn không cho tụi nó thu dọn, bây giờ tốt rồi, tụi nó nhất định sẽ làm cho phòng khách còn lộng lẫy hơn trước kia!

Abraxas nhẹ nhàng thở ra, quay gót trở về phòng. Vừa mở cửa thấy Riddle đã tựa vào gối ngủ mất, khoé miệng hắn kéo lên nụ cười sủng nịch. Chậm rãi bước qua, từ từ đặt cơ thể Riddle xuống giường, đắp chăn, vừa chuẩn bị đến thư phòng xem văn kiện một chút, tay áo đã bị Riddle trong chăn nắm lấy kéo kéo.

“Abra, đừng đi…”

Câu nói vô lực từ miệng Riddle, anh cau mày, như là mơ thấy mấy chuyện không vui.

Nhìn Riddle như vậy, Abraxas cảm thấy lòng mình ẩn ẩn đau, vươn tay kéo ghế dựa lại, nắm chặt bàn tay của anh trong tay mình, ngồi xuống ghế.

Một tay nắm lấy tay Riddle, một tay vuốt vuốt đôi chân mày nhăn tít của anh, dịu dàng nói: “Tom ngủ đi, anh sẽ không rời khỏi em, không bao giờ.”

Riddle mơ màng ngủ sau khi nghe mấy câu này, biểu cảm từ từ dịu lại, chân mày cũng thả lỏng, cơ thể không tự chủ xích lại gần Abraxas hơn một chút, cùng với hơi thở đặc biệt của Abraxas, Riddle ngủ càng ngon hơn.

Mà trong căn phòng khác…..nếu cách âm không tốt thì bạn hoàn toàn có thể loáng thoáng nghe được mấy âm thanh khiến người khác mặt đỏ tim đập.

Hai tay Ansel ôm cổ Salazar, trên mặt là một mảng hồng hồng, đau đớn pha lẫn khoái cảm chưa từng có truyền lên từ bên dưới làm Ansel không biết phải làm sao. Mấy âm thanh làm người khác đỏ mặt không tự chủ từ miệng y làm y hận không thể co thành một cục.

Ansel cắn cắn môi, cố gắng không cho thứ âm thanh này thốt ra khỏi miệng nữa, nhưng mà Salazar……không chiều ý y.

Salazar ngậm lấy cánh môi Ansel, khoé miệng hơi cong lên, liếm môi nhìn gương mặt đỏ bừng của người dưới thân, nghiêng đầu khẽ cọ mặt y, giọng nói dụ hoặc “Al, không cần phải kiềm chế.”

“Ưm…” Chỉ hơi lơ là một chút đã phát ra mấy tiếng nỉ non, Ansel trừng mắt nhìn Salazar, dùng sức cắn cắn lên vai hắn “Ưm a….”

Trong phòng, ý xuân dạt dào…….

HẾT CHƯƠNG 72

Design a site like this with WordPress.com
Get started