[HP] Ánh Sáng Nhạt – Chương 3


EDITOR: THƯỢNG

BETA: KIU

-o0o-

Nuôi dạy một đứa trẻ thực sự không hề dễ dàng chút nào.

Căn phòng khách mới được sắp xếp lại trở nên lộn xộn. Đồ chơi, bánh quy và đồ đạc bừa bộn có thể nhìn thấy ở khắp mọi nơi. Bé Teddy, người đặc biệt thích thể hiện kỹ năng bò mới của mình, rốt cuộc cũng đã mệt mỏi, ngồi ôm một con khủng long lớn rồi ngủ ngon lành đến chảy nước miếng.

Draco nhăn mũi, cẩn thận dùng đũa đồ chơi chọc vào chiếc áo khoác nhỏ phủ đầy trái cây nhuyễn, quay đầu lại hét lớn về phía phòng bếp: “Harry, đứa bé ngủ rồi—”

Ông bố mới này bận đến sức đầu mẻ trán đặt bình sữa mới ngâm xuống, im lặng hít một hơi dài rồi cắn răng chịu đựng, tiếp tục dọn dẹp đống hỗn độn của hai đứa nhóc kia.

Trở lại phòng khách, Harry nhanh chóng thay cho bé Teddy một bộ quần áo sạch sẽ, đặt nhóc vào chiếc nôi ở phòng nghỉ ở tầng một, rồi lại cầm đũa phép đi xung quanh phòng.

Draco cảm thấy rất thú vị nên hớn hở đi theo, cây đũa đồ chơi trên tay cũng bắt chước theo cử động của anh mà vung trái vung phải, miệng không ngừng nói “biubiu——” khiến Harry vài lần suýt niệm sai chú ngữ.

Cảm ơn thần chú nội trợ toàn năng——

Sau khi sắp xếp hết đống lộn xộn, Harry cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm trước căn phòng khách sạch sẽ và ngăn nắp. Ngay khi anh quay lại, Draco đứng ở ngay phía sau lập tức đụng phải ngực anh.

“Tôi cũng có thể giúp~” Draco cực kì đắc ý, vẫy chiếc đũa thần nhỏ của mình vui vẻ tranh công, cậu cười đến mức cả đôi mắt đẹp cũng sáng long lanh lên.

Harry không nhịn được cũng nở cười, xoa xoa cái đầu bạch kim thoắt ẩn thoắt hiện của cậu, “Cảm ơn, Draco giỏi quá.”

Draco hếch cằm, vểnh mũi lên, “Không có chi.”

Mấy ngày nay, Draco dần nhớ lại nhiều đoạn hồi ức thời niên thiếu hơn, tuy lời nói và việc làm của cậu vẫn còn ấu trĩ, nhưng đã tốt hơn rất nhiều so với lúc mới xuất viện.

Harry nghĩ về kết quả khám bệnh bác sĩ trị liệu ở St. Mungo đưa cho anh, trong lòng vừa cảm thấy nhẹ nhõm, lại vừa cảm thấy chua xót. Rõ ràng là anh đang ngày càng tiến gần hơn đến cái ngày mà anh mong đợi, nhưng càng lúc, anh lại càng cảm thấy bồn chồn, bắt đầu lo được lo mất – Nếu cậu hoàn toàn khôi phục, liệu có còn thân thiết với anh như bây giờ không?

Tiếng chuông cửa lanh lảnh vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, Harry sau khi ra mở cửa lậ tức sửng sốt một hồi, sau đó mới chậm rãi lùi lại một bước mời khách vào.

“Mẹ -” Draco sà về phía trước, vòng tay qua cổ bà ấy làm nũng, “Con nhớ mẹ rất nhiều -“

Gương mặt nhợt nhạt của Narcissa nở một nụ cười dịu dàng, “Ta cũng nhớ con, con yêu.”

Sự xuất hiện đột ngột của người phụ nữ này nhắc nhở Harry rằng Draco chỉ đang tạm thời ở lại đây thôi, cậu còn cha mẹ và các thành viên trong gia tộc, cậu chắc chắn phải quay trở lại trang viên Malfoy.

Sự thật này khiến anh có chút buồn bực, cuộc sống yên bình này khiến Harry suýt chút nữa cho rằng trên đời này chỉ còn lại ba người bọn họ.

Harry lơ đễnh rót hai tách trà, ngồi đối mặt với Narcissa bên cửa sổ, nhìn bà dùng vài câu dỗ Draco đi chỗ khác đọc sách, rồi bày tư thế muốn cùng anh nói chuyện một mình, anh theo bản năng ngồi thẳng mình.

“Ngài Potter,” Trong mắt Narcissa chứa đầy mệt mỏi, việc tranh cãi cho chồng bà với Bộ Pháp Thuật trong thời gian dài khiến sắc mặt bà trông rất mệt mỏi, “Cảm ơn vì đã chăm sóc Draco, thực sự, rất cảm ơn.”

Tay Narcissa chỉ giữ chặt tách trà, bà cũng không buông những lời xã giao vô nghĩa, chưa kịp đợi cho Harry mở miệng nói gì, bà đã hỏi, “Không biết ngài có chú ý đến chuyện này không? ___ Lucius, ông ấy sẽ bị xét xử vào tuần tới. “

“À, vâng,” Harry đã nghe Ron nói về nó, cảm thấy chủ đề này hơi nhạy cảm, anh chỉ hàm hồ trả lời, “Tôi đã nghe qua.”

Narcissa nhấp một ngụm trà, trầm mặc một hồi, có chút ngượng ngùng hỏi: “Ngài có thể ra mặt giúp anh ấy… Nói cái gì đó được không? Yêu cầu như vậy thực không phải, nhưng tôi thật sự…”

Harry khẽ cau mày, “Năm đó ngài Malfoy còn không có lấy đũa phép, không phải suốt ngày đều ở trong trang viên sao? Về mặt tội danh, hẳn là cũng không nghiêm trọng, đúng không?”

“Tôi đã tham khảo ý kiến…về một số trường hợp,” Narcissa lẩm bẩm một cái tên, “Lucius có thể sẽ bị kết án mười năm tù. Ông ấy vốn là vì Chúa tể Hắc ám…”

Bà lén ho một tiếng, lập tức sửa lại lời nói, “Bởi vì kẻ – mà – ai – cũng – biết đã từng trừng phạt ông ấy một cách tàn bạo, thân thể chịu ảnh hưởng bởi ma thuật hắc ám nên luôn rất yếu ớt, ở ngục Azkaban, ông ấy sao có thể sống lâu vậy được?”

“Nếu bà muốn giảm án cho ông ấy, tôi không nghĩ ý kiến ​​của tôi có thể làm được gì nhiều.” Cố gắng không nhớ lại gương mặt kiêu ngạo và lạnh lùng nào đó, Harry cụp mắt xuống và nói nhẹ, “Hơn nữa, thứ lỗi cho tôi nói thẳng, nếu tôi tới tòa án thuật lại sự thật mà tôi biết, sẽ chỉ khiến cho tội danh của ngài Malfoy thêm nặng thôi.”

Narcissa nhẹ nhàng nói: “Giống như làm chứng cho tôi và Draco, ngài cũng có thể nói cho bọn họ biết Lucius không phải là chưa bao giờ ăn năn. Ngày đó ở trang viên Malfoy, rõ ràng là gia tinh nhà chúng tôi đã thả các ngươi đi, không phải sao? Hành động của nó không phải đang thể hiện lập trường của chúng tôi sao?”

“Dobby, cậu ta, có tên, cậu ta là một gia tinh tự do.” Harry gằn từng chữ một, cố kìm nén sự bất bình và chế nhạo trên môi, “Ý của bà là muốn tôi nói dối trước tòa phải không?”

“Nếu ngài không muốn,” Narcissa mím môi, ngập ngừng nói, “Tôi sẽ tìm cách liên lạc với Lucius. Tôi chỉ cần ngài gật đầu trước tòa… Chuyện này được chứ?”

“Xem ra các người đều chuẩn bị hết rồi nhỉ,” Harry tự nhủ hết lần này tới lần khác, người trước mặt là mẹ của Draco, nhưng anh vẫn không kiềm chế được giọng điệu giễu cợt. “Lucius Malfoy dám từ chối Voldemort!? Bà có nghĩ sẽ có ai tin điều này không? “

Narcissa vội vàng nhìn Harry, “Nhưng ngài là Cứu Thế Chủ, họ sẽ tin những gì ngài nói.”

Cái xưng hô Cứu Thế Chủ này, bà ấy nói rất rõ, như thể đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng.

“Xin lỗi, tôi không làm được.”

Sau một hồi im lặng, Harry lạnh giọng nói: “Bà hẳn là cũng đã biết, danh xưng ‘Cứu Thế Chủ’ có nghĩa là gì. Cha mẹ tôi đã hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ tôi, sau đó khiến Voldemort bị thương nặng; mà cuộc chiến tranh cách đây không lâu cũng nhờ có nhiều người…”

Giọng anh dừng lại một lúc, kìm lại sự đau xót nổi lên giữa hai cánh mũi, mới chậm rãi tiếp tục: “Còn rất nhiều người, rất nhiều sự hi sinh bi thảm nữa, đã giúp tôi may mắn tồn tại được đến cuối cùng. Tôi không có tư cách, cũng không thể nào, dựa vào vinh quang không thuộc về mình, lợi dụng thứ đã phải đánh đổi bằng bao nhiêu xương máu và sự hi sinh, lòng biết ơn và sự tin tưởng của mọi người, để che giấu cho một Tử thần Thực tử thật, sự, có, tội.”

Rốt cuộc thì Harry vẫn còn rất trẻ, anh nói một mạch, tỏ rõ mọi thứ đã hết đường cứu vãn, trong lòng Narcissa giận bừng bừng, nhưng lại không thể nói được gì, bởi vì bà biết rõ chồng mình là người như nào, đã từng làm ra những việc gì.

Lúc Chúa tể Hắc ám vẫn còn chưa thất thế, gia tộc Malfoy đã thu được không biết bao nhiêu lợi ích, sau khi Chúa tể Hắc ám trở lại, vì để lấy lại sự tín nhiệm, Lucius đã thông đồng với Bộ Pháp Thuật, lợi dụng Fudge để đối phó với Dumbledore, châm ngòi thổi gió, âm thầm khiến Hội Phượng Hoàng tan rã.

Ngay cả người trước mặt, nếu không phải do Chúa tể Hắc ám luôn lặp đi lặp lại rằng muốn tự mình xử lý, thì e rằng Lucius đã sớm tìm cơ hội xuống tay để tranh công.

“Nếu ngài đã nghĩ vậy,” Narcissa chậm rãi hít một hơi, ấn những đầu ngón tay trắng nõn lên bàn, rồi đứng dậy với một nụ cười ưu nhã. “Tôi rất biết ơn ngài vì đã chăm sóc Draco những ngày qua, ngài Potter, tôi nghĩ chúng tôi không nên quấy rầy ngài thêm nữa.”

Harry đã linh cảm được điều này khi bà ấy xuất hiện, nghe Narcissa nói vậy, anh cũng đứng dậy, nhìn thoáng qua Draco đang ngồi trước cửa sổ sát đất.

Draco đang lặng lẽ lật xem cuốn album ảnh đầy màu sắc, trên người cậu trải đầy ánh hoàng hôn tinh tế, tông màu đỏ cam bị lem ra ngoài vừa trầm tĩnh vừa chói mắt.

“Không có phiền phức đâu, thưa bà Malfoy,” Harry cảm thấy như đang có một tảng đá lớn trong bụng, nặng nề rơi xuống, khiến các cơ quan nội tạng của anh đều đau nhức. “Nếu Draco… Cần bất cứ thứ gì, lúc nào cũng có thể liên lạc với tôi.”

“Cảm ơn ngài.”

Narcissa khẽ gật đầu, đi về phía Draco, nhỏ giọng dỗ dành cậu một hồi rồi nắm tay cậu rời đi.

“Harry?” Draco đi ra ngoài vài bước, đứng trước cửa ngơ ngác nhìn lại, có vẻ thắc mắc tại sao anh không đi theo, “Đi chơi thôi.”

“Được rồi,” Harry nghẹn họng nói, miễn cưỡng cười cười, “Cậu đi trước đi, khi xong việc tôi sẽ tìm cậu.”

Draco trẻ con bĩu môi, mặt đầy vẻ không vui, “Ồ, vậy thì cậu phải nhanh lên—”

Tiễn họ đi rồi, phòng khách lập tức có vẻ trầm lặng đi,  Harry đứng ngây ngốc giữa phòng khách một lúc, mới chán nản bước vào phòng nghỉ, ngồi xuống cạnh chiếc nôi.

“Chỉ còn hai chúng ta thôi, Teddy.”

Anh dựa vào thanh chắn, cằm gác lên hai cánh tay đang chồng lên nhau, vẻ mặt vô cùng âm trầm, ngón tay vô thức búng vào một chiếc chuông nhỏ, để nó tùy ý đung đưa.

Nhóc con đang ngủ say quẫy quẫy chân nhỏ, dường như không chịu nỗi âm thanh này, Harry hoàn hồn, anh nhẹ nhàng đẩy đẩy chiếc nôi để nó lung lay vài cái.

“Teddy, nhóc nói phản ứng của ta quá dữ dội sao?” Anh thấp giọng lẩm bẩm với con đỡ đầu, trong mắt tràn đầy khó hiểu, “Nhưng mà, ta thật sự không thể làm được gì hơn.”

Anh phát hiện rằng trước đây mình luôn coi Draco như một sự tồn tại độc lập, trong tiềm thức cũng không hề để ý tới mối quan hệ của cậu với Lucius Malfoy.

Nhưng cho dù đây là trừng phạt đúng tội, thì ông ấy vẫn là cha của Draco.

Anh chán nản vò đầu bứt tóc, tựa đầu vào thanh chắn và thở ra một cách nặng nhọc.

Phải làm quen với một ngày không có tên ngốc kia ríu rít bên cạnh, thật sự cũng không dễ dàng lắm.

Nhưng Harry vẫn bắt bản thân phải quen với điều đó, chỉ là bỏ bớt vài món ăn khi nấu, chỉ là vài ba lần sợ thót tim vì phát hiện bên cạnh không có ai, chỉ là nửa đêm lúc đưa tay kéo lại chăn cho ai đó, thì tay lại rơi vào khoảng không thôi…

Tất cả đã là thói quen.

Hôm đó, anh đang dắt bé Teddy ra ngoài đi dạo thì bị một cơn mưa bất chợt rơi xuống chặn trước cửa tiệm hoa, sau khi tạnh mưa, anh trở về nhà với vài chậu cây mini.

Nhưng Harry hoàn toàn không ngờ rằng sẽ nhặt được một tên ngốc nhỏ đang run rẩy trước cửa nhà, khuôn mặt  cậu tái nhợt, đầu tóc ướt nhẹp, đôi mắt xanh xám yếu ớt cụp xuống.

“Còn chưa xong việc sao, Harry?” Draco mông lung nhìn anh, môi run lên vì lạnh, “Tại sao không tới đón tôi?”

Tim Harry cũng run lên, nhặt cây đũa phép rơi dưới chân lên, vội vàng dìu người vào phòng, sau đó bảo Draco thay quần áo rồi vừa lấy khăn to lau tóc cho cậu, vừa tự trấn an bản thân hỏi: “Làm sao cậu tìm tới đây được? Cậu đã nói với bà Malfoy chưa?”

“Không.” Draco trầm giọng trả lời, “Tôi không biết, tôi đang suy nghĩ lung tung thì tự dưng tới được đây.”

Lúc này Harry mới nhớ đến cây đũa phép mình vừa tùy tay ném sang một bên, anh tức giận đẩy cậu một chút, “Làm sao cậu có thể sử dụng Độn thổ?! Cậu không sợ xảy ra chuyện sao?!”

Draco cúi đầu không nói gì, chỉ chốc lát sau, nước mắt cậu lã chã rơi xuống .

“Xin lỗi cậu,” Harry nhắm mắt lại, trong lúc nhất thời cảm thấy cực kì buồn bực, “Đừng khóc, Draco, tôi không phải cố ý dọa cậu.”

“Cậu không tới,” Draco nâng tay áo lau nước mắt, nhưng lại tiếp tục khóc không ngừng, “Tôi đã đợi rất lâu, nhưng vẫn không thấy cậu tới…”

Cậu không nhìn lên, vùi mặt vào trong vòng tay của Harry, âm thanh nghẹn ngào nhỏ bé biến thành tiếng gào khóc, “Harry… Harry…”

“Merlin–“

Bé Teddy ngoan ngoãn ngồi trên ghế sô pha cũng khóc, Harry vừa đau đầu vừa đau lòng, dỗ dỗ nhóc này nịnh nịnh tên kia, hận không thể tách mình làm đôi.

Tôi cũng muốn khóc rồi, đồ ngốc——

Nhưng Draco đang ở trong vòng tay anh, trái tim trống rỗng dường như đang được lấp đầy bởi thứ gì đó, anh kiên nhẫn dỗ dành cậu hồi lâu, chọc cười người này, ru ngủ người kia. Lúc này mới có thời gian tìm giấy bút viết cho Narcissa một bức thư thông báo về việc con bà vẫn an toàn, dùng thái độ kiên quyết thuyết phục bà rằng hôm nay anh quá bận, không thể mang cậu về được.

Có thể bên cạnh cậu trong chốc lát cũng tốt.

Anh cắn cắn đầu bút, lặng lẽ suy nghĩ.

Lúc Narcissa đồng ý để Draco ở lại một đêm, Harry gần như đã nhảy dựng lên, à không, anh thật sự đã nhảy lên, suýt chút nữa là đập vào cằm Draco, người đang ghé đầu lại gần.

“Tôi đi làm bữa tối~” Harry thản nhiên vuốt ve mái tóc vàng rực rỡ của cậu, không muốn nghĩ đến sự thật họ vẫn phải đối mặt vào ngày mai, “Chờ tôi lát, tôi sẽ làm món súp nấm kem yêu thích của cậu. . “

Draco cong đôi môi đang mím chặt của mình lên, mỉm cười ngây thơ và đầy mong chờ, “Và mousse chanh nữa!”

“Được ~”.

Harry không kìm được, cúi xuống hôn một cái lên gương mặt của cậu, sau đó đỏ mặt phỉ nhổ hành vi đáng xấu hổ này của mình, thật là, ngay cả một đứa trẻ cũng không tha. Đang định đi vào bếp thì lại bị cậu dùng sức nắm lấy cánh tay.

Lông mi Draco khẽ rũ xuống, cậu cũng hôn lên má Harry một cái, sau đó từ từ buông tay ra, nâng cằm lên rồi kiêu ngạo ra lệnh: “Nhanh lên, tôi đói -”

HẾT CHƯƠNG 3

[HP] Ánh Sáng Nhạt – Chương 2


EDITOR: THƯỢNG

BETA: EMMA & KIU

-o0o-

“Đó là lý do bồ từ bỏ ước mơ trở thành thần sáng?” Ron liếc nhìn tên ngốc Slytherin đang ngơ ngác ngồi ở phía bên kia, gục xuống ghế sofa và than thở một cách yếu ớt. “Tớ còn tưởng rằng ít nhất tớ cũng không bị Gadevin huấn luyện thê thảm một mình.”

“Tớ muốn nghỉ ngơi một lát, huống chi còn thằng nhóc con này ở nhà.”

Harry nhấp một ngụm trà trái cây mà Hermione mang đến, duỗi ngón tay ra và hướng đôi mắt to về phía bé Teddy, búng nhẹ lên trán nhóc một cái. Nhóc liền ngã ngửa ra giữa mấy chiếc gối ôm êm ái, ngơ ngác nhìn trần nhà.

“Da da da da—”

Bé Teddy phản ứng lại, kéo cánh tay một cách giận dữ, vùng vẫy như một con rùa bị dựng ngược cả bốn chân, mái tóc nâu nhỏ như đang bốc cháy, phút chốc biến thành một màu đỏ tươi.

Hermione nhanh chóng bế nhóc lên, lấy khăn lau cái cằm ướt đẫm của đứa trẻ, trợn mắt nhìn hai tên đàn ông đang ngồi đó cười ha ha: “Đây là con đỡ đầu của bồ, Harry, không phải đồ chơi.”

Harry chột dạ rụt ngón tay lại và dang rộng vòng tay với bé Teddy, nhóc mở miệng ê ê a a lên án nhưng chẳng ai hiểu cả, sau đó nhóc giơ cẳng chân lên hòng đánh về phía anh.

“Được rồi, được rồi, cha đỡ đầu ôm con đây,” Harry ôm lấy bé Teddy, hôn thật lớn lên đôi má phúng phính. “Đừng tức giận, nhóc con.”

Nhìn thấy tên nhóc hài lòng, mẹ trẻ Hermione cũng hài lòng, ánh mắt cô liếc qua, bỗng nhiên nhìn thấy người vốn đang ngồi yên lặng cách đó không xa chợt đứng lên.

Cô ngạc nhiên quay đầu lại, Draco, sắc mặt thoạt nhìn khá ổn, đang chạy đến với vẻ mặt vô cảm, cậu đột ngột đẩy Ron ra, nhìn chằm chằm vào Harry không chớp mắt.

“Draco?” Giọng điệu của Harry hơi ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên cậu sẵn sàng tới gần người khác sau một thời gian dài.

“Draco, ngoan hơn,” Draco đưa mặt về phía anh, chớp chớp mắt, nghiêm túc nói: “Hôn đi.”

“Hả?” Vẻ mặt Chúa Cứu Thế lúc này cực kì bối rối vì được đòi hôn.

“Phụt ha ha ha ha -” Giữa việc bảo vệ sự trong trắng của bạn mình và ngồi yên cười nhạo cậu, Ron quyết định chọn vế sau, “Bồ đang chăm sóc hai đứa trẻ đấy à? Harry, Draco ngoan hơn là cái quỷ gì hahahahahaha— “

Thần Sáng tóc đỏ dự bị đang ôm bụng cười như điên. Hắn không bao giờ nghĩ rằng mình có thể nhìn thấy một điểm dễ thương như vậy ở một tên Malfoy.

Chao ôi–

Ron cười, rõ ràng hôm đó là một ngày nắng nóng, thế mà hắn lại rùng mình khi nghĩ đến điều đó.

Sau bữa trưa, hắn vội vã trở về để tham gia khóa huấn luyện Thần Sáng với vẻ mặt cay đắng, trước khi rời đi cũng không quên lải nhải và phàn nàn về sự thiếu uy tín của Harry, người đã quên lời thề sẽ cùng hắn đồng cam cộng khổ lúc trước.

Khi chỉ còn hai người, Hermione, người ở lại giúp dọn dẹp nhà bếp, mới do dự nói chuyện, “Tớ nghe nói ngày hôm đó khi Cục Pháp Thuật đang xử án, bồ đã mất bình tĩnh.”

Hermione đang dọn dẹp bát đĩa, quay đầu nhìn anh, ánh mắt có chút bối rối, “Hơn nữa, bồ còn tự mình đến Azkaban đón người. Tớ nhớ bồ sợ nhất là đám Giám ngục đó mà…”

Mí mắt Harry hơi rũ xuống, tránh né ánh mắt của cô, “Đó là trước đây.”

“Thực sự thì tớ không hiểu tại sao bồ lại muốn nhận rắc rối về mình như vậy,” Hermione không chịu bỏ qua vấn đề này và tiếp tục, “Bồ đã làm chứng cho hắn ta và bà Malfoy trước tòa. Malfoy là Tử thần Thực tử nên việc giam giữ hắn là điều bình thường.”

“Nơi quỷ quái đó, cậu ta không thể tiếp tục ở đó nữa.” Harry cau mày “Cậu ta đã phạm sai lầm, nhưng nó không lớn đến mức khiến tớ trơ mắt nhìn cậu ta chết. Hơn nữa, tại sao lúc trước không ai nói cho tớ biết cậu ta bị người khác làm khó và bị giam giữ?”

“Mỗi ngày có bao nhiêu cuộc thẩm vấn, bao nhiêu người bị bỏ tù như vậy,” Hermione thăm dò nhìn vẻ mặt của anh, “Tại sao Malfoy cần phải đặc biệt nói cụ thể với bồ?”

Harry nghẹn họng trước lời nói của cô.

Đúng vậy, tại sao Malfoy lại là ngoại lệ? Mọi việc sau chiến tranh rất hỗn loạn, có rất nhiều Phù thủy hắc ám ngoan cố chống cự, các quan chức cấp cao mới được bổ nhiệm của Bộ Pháp Thuật đều phải tàn nhẫn diệt trừ, ngay cả những người vô tội cũng phải xếp hàng chờ điều tra, huống chi là một người đã sớm được xác nhận thân phận Tử thần thực tử.

Hermione để bát đĩa đã rửa sạch vào trong tủ, tỏ vẻ không đồng ý với cách cư xử của Harry, “Tớ không nghĩ bồ phải có trách nhiệm với việc Malfoy biến thành thế này, huống gì lại còn mang hắn về chăm sóc.”

Harry im lặng, sau một lúc lâu, anh biện hộ một cách khó khăn và không chắc chắn “Đó không phải trách nhiệm, ít nhất, tất cả không phải là —“

“Hắn ta có phải là người mà bồ đã bí mật hẹn hò năm lớp sáu không?” Hermione trực tiếp nói ra suy đoán của mình.

Harry không nói nên lời, ánh mắt dao động một lúc, rồi chậm rãi gật đầu.

“Sẽ ổn thôi, Harry.”

Nghĩ đến bộ dạng Malfoy bây giờ, dù Hermione thông minh thế nào cũng chỉ có thể nói ra lời an ủi vô dụng như vậy.

Nhưng đối với người bạn của cô, người mà cuối cùng cũng cảm thấy một chút động viên và an ủi, như vậy là đủ rồi.

“Cảm ơn” Một nụ cười yếu ớt xuất hiện trên khuôn mặt của Harry “Đúng thế, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

——————————————————

Draco có chút không vui. Cậu đợi cho đến khi hai kẻ khó ưa luôn thích nhảy ra và tranh giành sự chú ý của Harry rời đi, đợi cho đến khi cậu miễn cưỡng quyết định sẽ không ghét nhóc con hay ngủ kia nữa, đợi cho đến khi cậu đã tắm rửa sạch sẽ và lên giường đi ngủ, cậu vẫn chưa vui lên tí nào.

Cậu nằm trên giường, đôi mắt xanh xám nhìn chằm chằm Harry như buộc tội anh.

“Hôn đi!” Tiểu tổ tông Malfoy cảm thấy không có gì là không được.

Harry, vừa mới dỗ đứa nhóc kia ngủ xong, thở dài, tiến lên đẩy cậu vào trong chăn, cúi đầu hôn nhẹ vào khuôn mặt không chút biểu cảm nhưng lại vô cớ để lộ chút bất bình, “Ngủ ngon, Draco.”

Draco sờ sờ mặt của mình, khóe miệng hơi cong lên, nhắm mắt lại liếc mắt một cái, sau đó nhướng mi nhìn anh, “Harry—”

“Tôi ở đây.” Harry xoa xoa tóc của cậu và lẩm bẩm, “Ngủ đi.”

Một bàn tay vươn ra từ dưới chăn bông, tự cho là không ai phát hiện, lặng lẽ nắm lấy một góc nhỏ quần áo của anh, Draco nghĩ cách này của cậu thật tuyệt. Đúng là khiến người ta không thể trốn thoát được mà. Sau đó Draco lại ngốc ngốc nhìn anh, một lúc sau cậu chìm vào giấc ngủ yên bình.

Harry dựa vào giường và ôm lấy cậu, lắng nghe nhịp thở đang dần trở nên đều hơn và sâu hơn của cậu, anh che miệng ngáp một cái.

Một đứa trẻ đã khiến anh gặp đủ rắc rối, huống chi là hai đứa.

Anh quay đầu lại, một sợi tóc vàng dính trên môi, hương chanh vẫn nhẹ nhàng như cũ, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp của người bên cạnh trẻ con ôn hòa, dung nhan khi ngủ giống như thiên thần nhỏ đáng yêu nhất trên đời.

Nếu Draco cứ cư xử như vậy thì cũng không tệ lắm, cậu không cần phải đi đâu cả, chỉ cần ở bên cạnh anh, chỉ cần nhìn anh thôi là tốt rồi…

Harry hít một hơi thật sâu cố gắng đè xuống suy nghĩ có phần u ám này, anh nghĩ rằng mình muốn nhìn một Draco bình thường hơn, cho dù có lẽ sẽ không thể giữ cậu lại bên mình.

“Sớm khỏe lại đi,” Anh cúi đầu, dùng chóp mũi cọ cọ mái tóc mềm mại, nhẹ giọng nói nhỏ bên tai cậu, “Cậu nên cảm thấy đắc ý đi, bởi vì tôi có chút nhớ cậu rồi.”

Sau khi nói ra lời này, anh lại hơi kinh ngạc.

Mối quan hệ của họ thực ra rất khó định nghĩa, bắt đầu là đoạn tình cảm mơ hồ và nguy hiểm, cuối cùng lại không nói lời nào mà kết thúc, hai người đều không muốn bị đối thủ một mất một còn xem nhẹ, từ đầu đến cuối chưa từng có một lời nói ôn hòa, nhẹ nhàng nào.

Đôi mắt sáng ngời hơi lim dim, Harry bất đắc dĩ thò mặt vào, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Mau khỏe lại, nghe tôi nói chứ, đồ ngốc…”

——————————————————

Bé Teddy đang uống sữa bò.

Bình sữa ấm được cố định trong một con rối hình một chú mèo tròn, nếu bé Teddy nhéo vào đôi tai to của chú mèo thì nó sẽ kêu meo meo, nhóc dùng tay và chân ôm vào lòng rồi mút sữa một cách thật vui vẻ.

Draco nhìn quanh một hồi, không kìm được bóp chặt đôi chân thon dài của mình, rồi cong miệng thất vọng.

Cái này sẽ không phát ra tiếng——

Nhóc con cố hết sức ngậm núm vú giả vừa khịt mũi vừa rung chân, tay ôm chặt bình sữa hơn vì sợ bị kẻ xấu giật lấy.

Draco không cam lòng mà càu nhàu, quay đầu lại và nhìn Harry bằng ánh mắt đau khổ, như thể bị phân biệt đối xử.

Harry buồn cười, nhéo cái má bánh bao của cậu, “Tôi không thể cho cậu cái đó—”

Draco nghiêng đầu, đôi mắt ươn ướt thể hiện sự khao khát.

“Không, Draco,” anh gạt đi hình ảnh Draco bé nhỏ ngoan ngoãn ôm bình sữa trong tâm trí, Harry đưa lòng bàn tay lên che mắt anh, tránh để mình mềm lòng, giọng điệu đầy trêu chọc. “Chờ tới khi bình phục, cậu nhất định sẽ biết ơn tôi.”

Để đánh lạc hướng sự chú ý của Draco, Harry trải một tấm đệm dày dưới gốc cây to trong sân và bày ra rất nhiều đồ chơi do anh mua, bạn bè đưa và những người hâm mộ nhiệt tình gửi tặng.

Bé Teddy sung sướng ném đống đồ chơi nhồi bông, Draco tức giận nhặt những con rối nhỏ kỳ lạ lại. Người đứng ngoài ném vào, người ngồi trong ném ra. Ném qua lại vài lần, cậu dường như quên mất mình đang tức giận, coi đây là trò chơi ném bóng, chơi hết sức vui vẻ.

Harry thực sự không giỏi trong việc chăm sóc con cái. Anh cầm một cuốn “Sách nuôi dạy con” và đọc nó cẩn thận. Thỉnh thoảng lại nhìn lên để quan sát tình hình của bên kia rồi dùng bùa chú để thu nhặt từng món đồ chơi bị vứt đi.

Lúc Harry đang xem đến mức buồn ngủ, một cuộc chiến nổ ra trong đống đồ chơi, bé Teddy và Draco cùng đặc biệt thích một con búp bê Harry Potter do một fan hâm mộ làm.

Con búp bê có mái tóc đen, đôi mắt xanh lục, kính gọng dày và vết sẹo tia chớp nổi tiếng bị hai bàn tay một lớn một nhỏ giữ chặt và kéo đi về các hướng khác nhau.

Nhóc con bị tung lên không trung cùng với con búp bê. Bàn tay nhỏ mũm mĩm vẫn ôm lấy nó trước khi bị văng ra, ngã vào vòng tay của Harry.

“Draco—” Harry vô thức tăng âm lượng trong khi ôm nhóc con đang khóc.

Draco, người đang vui vẻ nhìn chiến thắng, giật mình, nhìn anh một cách ngơ ngác với vẻ mặt đầy bối rối.

“Cậu nên cẩn thận—” Harry thất vọng thở dài, bất lực liếc nhìn cậu, bắt đầu dỗ dành Teddy đang khóc, “Teddy, đừng khóc, nhìn cái đầu bí ngô này… Còn bông hoa bằng len này thì sao? Lại đây, kéo cái lưỡi dài của nó…này…”

Sau khi vất vả dỗ dành nhóc con, để nhóc lăn lộn với một con kỳ lân to hơn mình, Harry đứng dậy và đi về phía Draco đang lấp ló sau xích đu.

Draco hơi bối rối, ôm chặt con búp bê trong tay, cảnh giác nhìn anh, Harry còn chưa kịp mở miệng thì cậu đã hét lên: “Không!”

Harry ngồi xổm xuống trước mặt cậu, xoa xoa cái đầu màu bạch kim xù xù, trong lòng đột nhiên chua xót, “Thực xin lỗi, vừa rồi tôi không nên lớn tiếng với cậu.”

Anh chợt nhớ vị thiếu gia kiêu ngạo, xấu tính và vô lương tâm luôn thích dùng khóe mắt liếc xéo anh, nhớ tên kia dù có đang ở khoảng thời gian tệ nhất thì vẫn luôn ăn mặc rất chỉnh tề, trước nay tên Slytherin kiêu ngạo đó chưa từng muốn yếu thế trước mặt ai.

“Harry, là của tôi!” Draco bảo vệ những thứ trên tay một cách cẩn thận, giọng điệu có chút nức nở nhấn mạnh “Không cho!”

Ngón tay đang đè trên đầu cậu run lên, khi Harry mở miệng lại lần nữa, giọng nói của anh vô thức trở nên nhẹ nhàng, “Đừng sợ, nhé?”

Draco nắm lấy bàn tay, khẽ ngước lên nhìn anh, đôi mắt xanh xám như ngọc bích ngâm trong nước, trong veo và sáng bóng, phản chiếu bóng của ánh nắng lấp lánh.

Harry nhất thời quên mất lời mình định nói, lát sau mới trầm giọng thở dài: “Đều là của cậu.”

Draco được đảm bảo, nhưng lại trông có vẻ không vui, rất nhiều hình ảnh vừa lạ vừa quen chợt thoáng qua đầu cậu, trong những khung hình đủ màu sắc đó đều có khuôn mặt quen thuộc của người trước mặt, nhưng chưa một lần giống anh bây giờ. Những gì cậu thấy bây giờ ôn nhu đến mức khiến cậu muốn khóc.

HẾT CHƯƠNG 2

[TW + HP] Magical Twilight – Chương 7 + Chương 8


TRANSLATOR: JUNE

BETA: BAMBI

-o0o-

Chương 7

Harry nán lại khi Jacob rời đi để đưa Bella về nhà và đóng gói hành lý cùng một số thứ, đồng thời nhắn lại cho bố cô. Jasper để cậu ở lại, biết rằng Harry có chuyện muốn nói với anh. Harry liếc qua, thấy giường của Blackie, liền cười mỉm, còn Jasper khúc khích xấu hổ.

“Của con cáo nhỏ điên cuồng theo tôi về nhà đó.” Anh thừa nhận và Harry thở dài.

“Ừ…về chuyện đó. Ừm, một số pháp sư và phù thủy có… khả năng….” Harry lắp bắp và Jasper cau mày. “Biến thành con vật mà tâm hồn họ phản ánh.” Cậu thì thầm và Jasper bối rối nhìn chằm chằm cậu, ngay sau đó anh trợn trừng mắt.

“Cậu… Blackie?” Anh hỏi và Harry gật đầu.

“Tôi đã thấy cậu và cậu trông rất buồn, tôi chỉ muốn thấy tốt cậu vui vẻ hơn và sau đó…được ở đây với cậu… điều đó khiến những cơn ác mộng không còn nữa.” Harry nhẹ nhàng thừa nhận. “Tôi xin lỗi, đáng lẽ tôi nên nói điều gì đó từ vài tuần trước, tôi ngay từ khi nhìn thấy cậu tôi đã nhận ra cậu là ma cà rồng.” Harry nói với anh và Jasper gật đầu.

“Có thể cho tôi xem không?” Chàng ma cà rồng tò mò hỏi và Harry chớp mắt, nhưng gật đầu. Jasper kinh ngạc nhìn Harry đứng trước anh một giây kế tiếp. Blackie đang ngồi trước mặt anh, đuôi giật giật vì kích động. “Thật đáng kinh ngạc.” Jasper thở phào, quỳ xuống và chìa tay ra. Blackie nhảy vào tay anh cọ cọ khiến Jasper bật cười. “Cảm ơn vì đã tin tưởng tôi.” Jasper thì thầm và sau đó nâng niu hơn khi nhận ra mình đang có một tay “đầy phù thuỷ”.

“Cậu là bạn của tôi, Jasper, cậu và Bella… các cậu là những người bạn duy nhất mà tôi còn có.” Harry nói với anh  khi Jasper thả cậu xuống.

“Chiến tranh?” Jasper hỏi và Harry gật đầu.

“Hầu hết.” Harry thừa nhận và Jasper chỉ ra chiếc ghế dài, cả hai đều ngồi xuống và cảm thấy thoải mái.

“Tôi đã sống sót qua chiến tranh, Harry, tôi là Thiếu tá trẻ nhất trong Quân đội Liên minh và sau đó … một ma cà rồng đã thay đổi tôi, tên cô ấy là Maria. Trong thời gian đó cũng có những cuộc chiến tranh của ma cà rồng ở phía nam.” Jasper nói, Harry gật đầu.

“Mấy vết sẹo của cậu?” Harry hỏi và Jasper ngạc nhiên nhìn cậu. “Gì cơ?”

“Hầu hết con người không thể thực sự nhìn thấy chúng.” Jasper thừa nhận, Harry nhún vai.

“Tôi là tầm thủ trẻ nhất một thế kỷ qua. So với cố gắng để nhìn thấy và nắm bắt một quả bóng vàng nhỏ cách vài trăm feet trong không khí với tốc độ lên tới 150 dặm một giờ thì vết sẹo của cậu không phải là khó nhìn thấy.” Harry nói với anh, bật cười trước vẻ mặt sửng sốt của anh ta. “Vâng, chúng tôi thực sự bay trên chổi.” Harry xác nhận. “Và tôi đã từng có thể làm điều đó khi đeo kính. Sau khi thành thạo việc hoá thú, tôi thấy mình không còn cần kính nữa, điều này có vẻ kỳ quặc.”

“Thật đáng kinh ngạc.” Jasper nói với anh ta và Harry nhún vai.

————————————————– ——————————

Bella không thể không liếc nhanh về phía Jake khi cậu ta lái chiếc xe tải của cô trở lại nhà của Charlie để cô thu dọn một số thứ và để lại lời nhắn.

“Bella?” Jacob hỏi và cô ấy thở dài.

“Em đã như thế này bao lâu rồi…” Cô nói nhỏ và kéo Jacob lại. Cậu quay vào ghế nhìn cô, cảm thấy áy náy. 

“Em đã muốn nói với chị nhưng em không thể. Anh ta sẽ không để cho em làm điều đó. Và có vẻ như chị chưa sẵn sàng để biết nhiều về nó.”

“Chị đoán là chưa. Tuy nhiên, em cũng sẽ ở lại? Ít nhất đó là điều chị có thể xác định bây giờ.” Bella hỏi và Jacob gật đầu.

“Em sẽ không để chị một mình với cái tên hút máu ấy.” Jacob gầm gừ và cô trừng mắt nhìn cậu.

“Em không nên gọi Jasper như vậy! Cậu ấy chưa bao giờ làm tổn thương chị hay bất cứ ai khác, Jacob. Chị không thể tin rằng em lại có thành kiến ​​như vậy!” Cô cáu kỉnh khiến Jacob gục xuống.

“Bella…”

“Không, Jake. Em không… cậu ấy đã cứu mạng chị. Em có biết tại sao chị lại vào bệnh viện ở Phoenix không?”

“Chẳng lẽ không phải do chị bị ngã cầu thang ư?”

“Không. Chị bị ma cà rồng tấn công. Ba người du mục đến Forks, một trong số họ, James, cố định chị. Jasper và A… Alice chạy cùng chị đến Forks trong khi những người khác phán đoán sai , nhưng cậu ấy đã phát hiện ra. Chúng lừa là James đang giữ mẹ chị, để chị đi một mình.” Cô chìa tay ra và Jacob đã phải mở to mắt khi nhìn thấy vết sẹo. “Anh ta đã cắn chị nhưng Edward đã kịp hút nọc độc ra ngoài trước khi quá muộn. Với tất cả số máu chị mất trong cuộc tấn công, vậy mà không một con Cullen nào đến chỗ chị cả, Jake.” Cô cố gắng làm cho cậu nhìn thấy nó và cậu ta thở dài, lùi ra đường.

“Chị may thật đấy, Bella.” Jacob lẩm bẩm và cô cười.

————————————————– ——————————

Harry gục xuống giường, kiệt sức vì một ngày khá… thú vị. Bella và Jacob cuối cùng đã ổn định chỗ ở và Harry biết Jasper đang đi săn gần đó. Ngày mai cậu sẽ phải canh gác nhà Swan, cậu không biết mình có thể chịu được bao lâu khi ngôi nhà bị chiếm lấy. Một tiếng gõ nhẹ vào cửa sổ khiến cậu nhìn sang, Harry vẫy vẫy tay, cửa sổ mở ra và Jasper chui vào trong.

“Đi săn tốt chứ?” Harry hỏi và Jasper gật đầu. “Những người khác đang ngủ. Có một thư viện và vài thứ giải trí ở tầng dưới nếu cậu muốn.”

“Cậu sẽ ngủ được chứ?” Jasper hỏi và Harry sững người khi một ý nghĩa ập đến.

“Đêm nọ… là cậu?” Harry hỏi, Jasper gật đầu.

“Tôi có thể cảm thấy cậu từ trong nhà, tôi xin lỗi. Tôi chỉ cố gắng giúp đỡ.” Jasper trả lời và Harry mỉm cười.

“Không sao đâu, ít ra giờ tôi biết cậu có thể làm gì.” Harry nói với anh  rồi ngồi dậy. “Nào, phim hay sách?” Harry hỏi khi đi ra ngoài, Jasper theo sau cậu.

“Cậu nên đi ngủ.”

“Không phải tối nay.” Harry nói với anh , gục xuống chiếc ghế dài và bật TV lên. Jasper ngồi gần đó, không hề ngạc nhiên khi một giờ sau anh có một Blackie say giấc trong lòng.

TBC ..

HẾT CHƯƠNG 7

[HP] Kitty Trouble – Chương 18


TRANSLATOR: AKKI

BETA: BAMBI

-o0o-

Trong vài tuần tiếp theo, Tom cũng như Raymond và Severus bắt đầu nhận thấy số lần “ mất tích” của Harry ngày càng tăng.

“Cứ để em ấy như vậy đi”, hắn nói như vậy vào một buổi chiều khi Ray lo lắng đến gặp hắn, với tin tức không rõ ràng về chiếc ổ mới của Harry, “Có lẽ em ấy đang ở trong tổ của mình. Tự chuẩn bị sẵn sàng cho chính mình thôi.”

“Tự mình á?”

Tom gật đầu, “Đúng vậy. Ta thấy em ấy lấy tất cả chăn bông ra khỏi phòng của ngươi từ sớm rồi.”

“Cho nên đó là nguyên nhân chúng biến mất. Tôi cứ nghĩ rằng gia tinh trong nhà đang vệ sinh chúng.”

“Không. Đó là do Harry.”

“Tôi nghĩ rằng cậu ấy đã kết thúc quá trình đó rồi.”

“Rõ ràng là không.”

“Vậy tốt rồi. Tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm. Phải cảnh giác hơn nữa.”

“Cảm ơn Raymond.”

Ray gật đầu và rời đi.

Chỉ một phút sau, có cặp tai và một cái đỉnh đầu xuất hiện quanh quẩn bên góc khuất. Tom nhìn lên rồi lại nhìn xuống giấy tờ của mình sau đó nhấp nhấp môi. “Harry?” Đôi mắt xanh lục chớp chớp nhìn hắn và tiếp tục nhìn chằm chằm. “Em có cần gì à?” Harry quay đầu lại và xuất hiện ở mép cửa, khẽ cau mày, “Có chuyện gì vậy?” Tom hỏi, ngồi dậy.

Harry lắc đầu, dứt khoát bước vào phòng và dừng trước bàn làm việc.

“Có phải là do cặp song sinh không?”

Một lần nữa Harry lắc đầu và đi quanh bàn làm việc, nắm lấy tay hắn và nhẹ kéo nó.

Tom có ​​gợi ý và đứng dậy, “Em có phải muốn cho anh xem cái gì đúng không?”

Harry không nói gì chỉ dẫn hắn ra khỏi văn phòng và xuống sảnh, nơi cậu dừng lại và ngước nhìn hắn.

“Nó ở đây à?” Tom bối rối hỏi.

Harry lại không nói gì và mở cửa bước vào thư viện. Cậu đi qua những chiếc bàn trống, bước đến những hàng sách tít tận cùng và dẫn Tom xuống hàng sách cuối. Cậu bước xuống vài bước ngay góc quanh rồi dừng lại, nhìn lại hắn rồi tiếp tục bước đi. Harry lặp lại điều này vài lần, lang thang trong mê cung của những kệ sách. Mặc dù hắn bối rối không biết bọn họ đang đi đâu, nhưng Tom vẫn giữ im lặng.

Cuối cùng, Harry dừng lại ở phía sau cùng của thư viện và do dự, buông tay ra, cậu quay lại và ngước nhìn hắn. Sau đó, cậu quay lại, đi dọc theo chiều dài của bức tường đá và rẽ vào một góc tối.

Đó là lúc hắn biết Harry đang cho hắn xem cái gì. Ổ của cậu.

Harry nhẹ nhàng sắp xếp lại mọi thứ và sau đó cậu nằm xuống một trong số những món đồ mềm mại cậu tìm thấy được xung quanh căn nhà.

Tom lặng lẽ đến gần và quỳ xuống bên cạnh cậu, “Đây là nơi em đã trốn đó hả? Đây là một nơi tốt đó chứ.” Harry cười rạng rỡ với niềm tự hào. “Tại sao em lại chỉ cho anh?”

Harry khẽ vặn vẹo cơ thể một chút, “Em cũng không muốn. Một phần trong em đang muốn dọn dẹp và chuyển nó đi ngay bây giờ. Em không nên cho anh thấy chỗ này, ít nhất, em không nghĩ vậy. Em- Nó thật là rắc rối.”

“Đó là phần thuộc về con mèo trong em thôi,” Tom hiểu biết nói.

“Yeah. Em cũng đoán vậy. Nhưng những chú mèo con sẽ sớm được sinh ra. Em có thể cảm nhận được điều đó và em biết rằng em không thể tự mình sinh chúng ra cho nên…”

“Em liền chỉ cho anh,” Tom kết thúc và Harry gật đầu lại. Tom nhẹ nhàng gãi gãi tai Harry, “Em đã làm một điều can đảm đó. Anh rất tự hào.”

Harry nở một nụ cười và nhìn xuống tay cậu. Tom có ​​thể nói rằng cậu trông hơi bồn chồn, nhưng đã giữ lại trong mình.

“Em đã nói sớm, sớm như thế nào?”

“Rất sớm thôi,” Harry trả lời lại trượt tay lên bụng, “Bọn nhỏ lại tiếp tục di chuyển xung quanh nè.”

“Anh sẽ phải bảo Albert lập tức sẵn sang bất kỳ lúc nào”, Tom trầm ngâm nói. Harry gật đầu đồng ý, nghịch nghịch một góc của phần chăn bên dưới.

“Anh cũng sẽ phải nói với Raymond và Severus em đang ở đâu đấy.” Đầu Harry giật lên báo động. “Không mà,” Tom quay lại, “Không phải vị trí chính xác ở đâu, chỉ là khu vực chung quanh nơi đây thôi. Ở đây trong thư viện thôi. Bằng cách đó họ sẽ biết em đang ở đâu và nếu em cần bất cứ thứ gì.”

Harry trầm mặc trong một phút, “Được rồi. Em đoán em có thể chịu được việc đó.”

“Tốt rồi.” Tom xoay người lại để nằm xuống bên cạnh Harry, “Hừm. Nó thoải mái hơn anh nghĩ đó.”

Harry cười khúc khích khi cảm thấy thư giãn, “Phải không?”

“Anh có thể ngủ ở đây chứ,” Tom thoải mái thở dài.

“Em đã làm nó với tất cả thời gian đấy ,” Harry nói nằm ngửa ra xa hơn một chút.

“Anh có thể hiểu tại sao. Anh không thể tin rằng em có tất cả những thứ này đó.”

“Em biết nha. Em chỉ mới bắt đầu thu thập chúng cách đây không lâu và em đã không thể dừng lại được.”

Tom gật đầu và nhìn xung quanh. Hắn kéo mạnh tay áo chiếc áo quen thuộc và ngước nhìn Harry. Harry đỏ mặt, chộp lấy nó và nhét nó lại trở về bên dưới chỗ cả hai đang nằm. “Em có biết là em phải đặt mọi thứ trở lại đúng chỗ của nó chứ.”

“Ừ, em biết chứ. Em thật sự không trông đợi điều đó chút nào.”

Tom cười khúc khích và nhìn Harry, trong khi đôi mắt cậu nhắm nghiền, “Em cảm thấy ổn chứ?”

“Chắc thế. Ý em là, anh cũng là một người cha mà, vì vậy nó sẽ ổn thôi nếu là anh.”

“Rất tốt. Trừ khi em muốn giấu anh gì đó,” Tom nói, trêu ghẹo cậu .

“Không mà!” Harry cười, kêu lên, “Chỉ mình anh thôi đó.”

“Được rồi. Chỉ để chắc chắn thôi.”

Harry cười khúc khích và rúc vào bên cạnh hắn, “Hôm nay anh có bận không?”

“Không có.” Tom trả lời như bị bóp nghẹt ở cổ, “Hoàn toàn không có gì để làm hết” anh nói và vòng tay quanh eo Harry kéo cậu lại gần hơn.

“Được rồi.” Harry nói với vẻ ngái ngủ, cuộn mình vào người hắn và họ ngủ thiếp đi.

xxx

Sau ngày hôm đó, cả bọn bị cuốn vào một thói quen. Harry sẽ ở trong tổ của mình, Ray và Severus sẽ ở trước cửa thư viện làm bất cứ và điều gì họ cần. Cậu sẽ gọi cho họ nếu cậu cần thứ gì đó và họ sẽ để nó ở trên bàn, Harry sẽ đi lấy nó, sau đó trở lại tổ của chính mình. Chỉ có Tom mới được phép đi vào đó và đôi khi hắn sẽ cùng Harry ngủ trưa nếu rảnh.

Chính vì thói quen này mà bốn ngày sau đó, một cơn hỗn loạn đã làm xáo trộn nó.

Harry đang đi xuống các lối đi trong thư viện trong khi vui vẻ nhấm nháp ly sữa mà Ray đã đưa cho cậu trong khi cơn đau đớn kinh khủng từ bụng ập đến. Cậu đã đánh rơi cái ly khiến nó vỡ toang, làm sữa văng khắp nơi. Tay cậu ôm bụng. Harry thở hổn hển và giữ chặt cho đến khi cơn đau lắng xuống. Cái quái gì thế này? Cậu nghĩ Cặp song sinh có ổn không? Cậu bắt đầu cảm nhận xung quanh bụng mình và khi một trong hai đứa bé đá mạnh, cậu thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, cậu cảm thấy thứ gì đó ẩm ướt trượt xuống đùi và ướt đẫm quần của mình. Ôi Merlin ơi. Đó không phải là sữa. Harry không biết phải làm thế nào, nhưng cậu biết rằng nước ối của mình vừa vỡ ra. “Ray,” cậu ngập ngừng kêu lên, cố gắng không hoảng sợ trong khi cẩn thận bước quanh những mảnh thuỷ tinh vỡ vụn và đi đến tổ của mình. Cho dù bọn họ đã thực hành điều này bao nhiêu lần đi chăng nữa, cậu lại đột nhiên không biết mình phải nên làm gì.

“Sao?” câu trả lời của Ray.

“Ray!” cậu rên rỉ kêu lên báo động khi một cơn đau khác ập đến.

Hai chiếc ghế rít lên trên sàn nhà có thể nghe thấy rõ ràng, “Harry có chuyện gì vậy?”

“RAY!” cậu hét lên lần nữa khi cảm nhận thấy cơn đau đớn gấp đôi ập đến, “G-GỌI TOM!”

Ray gần như tắt thở khi anh ta nhận ra có chuyện gì đó đang xảy ra, rồi nhảy lên hành động, “Severus, hãy đến với cậu ấy, tôi sẽ đi gọi Tom,” anh ta còn không thèm nhìn cái gật đầu trong khi chạy ra khỏi cửa và chạy xuống hành lang đến văn phòng của Tom.

“Raymond? Có chuyện gì vậy?” Tom hỏi, ngước lên từ đống giấy tờ của mình.

“Harry-” Ray thở hổn hển, “Harry chuyển dạ rồi!”

Đôi mắt của Tom trợn trừng và hắn chồm mạnh lên khiến đầu gối đập lên cạnh bàn, “Mẹ kiếp!” Hắn đã khóc. Ray nhíu mày, anh hơi sốc nhưng nhanh chóng che đi; Tom không phải là một người dễ dàng mất kiểm soát như thế. Tom vội vã bước ngang qua anh ta và ra khỏi cửa trong khi gọi anh ta, “Đưa Albert qua đây ngay lập tức.”

Ray gật đầu với chính mình, “Phải rồi. Albert,” và vội vã chạy đi kéo lấy vị Lương y.

Tom nhanh chóng chạy đến thư viện và ngay lập tức nghe thấy tiếng la hét từ phía sau mấy kệ sách, “TOM!”

“Anh đến đây!” hắn hét lên và đi xuống con đường quen thuộc để đến tổ của Harry. Đến đó, hắn thấy Harry đang cúi xuống ôm lấy bụng của mình với Severus ngay bên cạnh.

Harry ngước lên, thở hổn hển, mắt nhắm chặt trong cơn đau. Khi cơn đau giảm dần, cậu mở mắt. Cậu đưa tay về phía hắn, “Tom,” cậu thút thít.

“Anh ở ngay đây,” Tom nói và đưa tay vuốt ve bụng và lưng của cậu.

“Các cơn co thắt cách nhau khoảng năm phút một lần”, Severus nói, ” Lũ trẻ muốn ra ngoài, và ngay bây giờ.”

Tom gật đầu, “Albert đang trên đường đến đây, thân ái, em chờ được chứ?”

“Allie?”

“Đúng rồi. Chỉ cần thả lỏng một chút thôi.”

Harry gật đầu, rồi buộc mình thở chậm lại trong vài phút trước khi cơn đau tăng lên gấp đôi lần nữa, cậu lập tức khóc thét lên khi một cơn đau khác ập đến. Cậu siết chặt tay Tom.

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” Tom cố trấn an cậu.

“Sẽ ổn thôi?!” Anh nên thử cố gắng vượt qua chuyện này đi,” Harry cáu kỉnh với hắn và và cơn đau lại tăng gấp bội.

“Ba phút,” Severus nói.

“Được rồi. Chết tiệt,?cậu đang ở đâu vậy Albert,” Tom hỏi.

Harry lắc đầu để tỉnh táo hơn đôi chút, “Em xin lỗi vì đã nổi cáu với anh.”

“Không sao đâu,” Tom nói rồi hôn tay cậu.

“Tom!”

Tom ngẩng đầu lên và nhìn sang bên trái, nơi hắn biết là phía trước cửa thư viện. “Tới đây ngay Albert. Đi đến dãy cuối cùng rồi đi sang trái, phải, phải, trái và đi xuống tới dãy cuối cùng.”

Mất khoảng một lúc trước những tiếng bước chân đang chạy và Albert đi vòng qua góc quẹo với Ray đi đằng sau ông ta. Albert quan tâm đánh giá tình hình và sau đó bố trí một ít để bắt tay vào công việc. “Các cơn co thắt cách nhau bao xa?”

“Ba phút,” Severus lặp lại khi Harry vượt qua một cơn khác.

“Quào. Hai đứa trẻ này muốn ra ngoài lắm rồi.”

“Không đùa đâu,” Harry thở hổn hển, “Chào Allie.”

“Xin chào Harry. Con thế nào rồi?”

“Không tệ lắm,” Harry nói, trong lúc đang nghiến răng vì một cơn co thắt khác đánh úp lấy cậu.

“Hai phút.”

“Được rồi. Tôi cần nước nóng và thật nhiều khăn mềm,” Albert nói lấy dụng cụ ra khỏi cái túi mà ông mang theo.

“Tôi sẽ đi lấy nó,” Ray nói, giật nảy người lên và chạy đi. Không ai ngăn anh ta lại và nói với anh ta rằng anh ta có thể có thể sử dụng pháp thuật để triệu tập nó, tất cả bọn họ đều đang trong cơn hoảng loạn.

Tom nhận thấy rằng nơi đây đang trở nên chật chội và quay sang Severus, “Giúp tôi di chuyển cái này,” hắn nói buông tay Harry ra và lấy đũa phép. Bọn họ cùng nhau di chuyển một cái kệ sách, mở rộng không gian ra. Tom lấy một số gối, chăn và chuyển chúng đi để cái tổ thoáng đãng hơn và Harry có thể thoải mái, thêm cả giúp chỗ này có thêm diện tích để hành động.

Trong khi họ đợi Ray lấy nước ấm và khăn tắm, họ đã chuẩn bị một cái nôi thay đồ trong tổ để cặp song sinh nằm xuống khi cả hai được sinh ra, cũng cởi quần và quần lót của Harry ra, đắp chăn ngang bụng cậu để che đi nửa dưới.

“Dang rộng đôi chân của con, nó sẽ giúp giảm bớt cơn đau”, Albert nói và Harry đã làm như vậy. Harry thở dài và nằm ngửa ra sau một cơn co thắt khác.

“Chúng đã chậm lại,” Severus nói nhìn xuống đồng hồ bỏ túi.

“Tại sao? Có chuyện gì vậy? Có chuyện gì xảy ra à?” Harry sợ hãi hỏi.

“Không có gì cả,” Albert trấn an, “Sinh thường sẽ mất một thời gian dài. Nó sẽ bắt đầu lại sớm thôi.”

“Ồ. Khoan đã. Vậy có gì xảy ra với bọn nhỏ à?”

“Không có gì xảy ra cả. Giống như việc bọn nhỏ đang nghỉ ngơi, lấy lại sức cho đến khi cả hai thực sự có thể bắt đầu đẩy ra.”

“Ôi,” Harry tái mặt.

“Tôi đã trở lại,” Ray nói mang theo một cái thau lớn và khăn tắm. Anh lấy khăn ra khỏi thau và đổ đầy nước bằng đũa.

“Đừng làm nóng nó lúc này, chúng ta chưa cần đến nó ngay bây giờ,” Albert nói.

Ray gật đầu và quỳ xuống bên cạnh Harry, “Cậu thấy thế nào?”

“Em ổn, cơn đau đã chậm lại. Ít nhất là bây giờ.”

“Tốt. Vậy bây giờ thì sao?”

“Bây giờ,” Albert nói ngồi xuống trên gót chân của mình, “Chúng ta chờ đợi.”

xxx

Trong sáu giờ tiếp theo, các cơn co thắt xuất hiện và đánh thức Harry khỏi giấc ngủ, chỉ sau đó cậu mới ngủ lại một chút. Những người đàn ông xung quanh lặng lẽ nói chuyện về nhiều thứ khác nhau, cố gắng lấp đầy thời gian cho đến khi cặp song sinh đã sẵn sàng để ra ngoài.

Tom đang nằm xuống bên cạnh Harry vẫn nắm tay cậu và tay kia đang cảm nhận những đứa con của mình đang di chuyển bên trong. Hắn nhảy lên khi đôi mắt của Harry mở to và ngồi dậy ôm bụng.

“Trời ơi đau quá,” Harry nói rồi ngả người ra và rồi nhắm mắt lại

“Anh biết điều đó, nhưng nó sẽ kết thúc sớm thôi,” Tom nói. Harry mỉm cười rồi lại khóc trong đau đớn.

“Các cơn co đang tăng nhanh trở lại,” Severus nói.

“Ah!” Harry lại khóc và rồi nhắm nghiền mắt, “Đau quá,” cậu nói và lại khóc. Harry sững người trong giây lát, rồi hét to hơn trong đau đớn.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Tom hỏi ngồi dậy.

Albert kiểm tra bụng và lối vào của Harry, “Đứa nhỏ đang đi xuống.”

“Gì cơ?” Ray hỏi hoài nghi.

“Bọn nhỏ đang tìm lối thoát ra”, Albert giải thích.

“Ồ.”

Harry thở hổn hển giữa những cơn co thắt và lườm Tom, “Đây là lỗi của anh,” cậu gầm gừ rồi lại hét lên trong cơn đau đớn gấp đôi. Tom chớp mắt bối rối, không thể hiểu tại sao mình lại bị mắng.

“Được rồi Harry,” Albert nói, khử trùng dụng cụ và tay của mình, “Ta sẽ phải làm một bước nhỏ để lấy bọn trẻ  ra được không nào?”

Harry gật đầu, “Được thôi,” cậu nói yếu ớt.

Albert gật đầu và tạo một vết rách trên tờ giấy để lộ bụng của Harry ra. Ông đặt một chiếc khăn đã được nhúng sẵn vào nước nóng lên trên bụng để làm giảm bớt cơn đau và đặt một câu thần chú gây tê lên khu vực xung quanh, “Sẵn sàng chưa?”

“Rồi.”

Albert gỡ chiếc khăn sang một bên và nhặt dao mổ của mình, nghiêng về phía trước để tạo ra một vết mổ.

Harry nhìn thấy con dao và hốt hoảng, “Đ-Đợi đã!”

Albert dừng lại và ngước nhìn cậu dò ​​hỏi.

“Nó sẽ không làm tổn thương đứa nhỏ phải không?”

“Không đâu. Ta chỉ tạo ra một lối thoát nhỏ cho cả hai thôi, vì con không có… bộ phận thích hợp để sinh con.”

Harry đỏ mặt và gật đầu. Rồi quay mặt đi khi Albert tiếp tục với công việc. Cậu nhăn mặt khi cảm thấy có gì đó véo vào cậu nhưng không chịu nhìn lại.

“Khi ta nói với qua con, ta muốn con phải rặn một chút ổn chứ?” Albert nói.

“Được ạ,” Harry nói và ngước lên nhìn Tom, người đang trông hơi xanh xao, “Mọi thứ ổn chứ?”

Tom liếc xuống cậu, “Ừ. Không sao đâu.”

“Anh có thấy bọn nhỏ không?”

“Không thấy,” Tom nói, ‘Chỉ là có rất nhiều máu’, hắn nghĩ rằng hắn đã nhìn thấy nó dính trên găng tay của Albert. Hắn cảm thấy một cái kéo mạnh trên tay mình và hắn lại nhìn xuống.

“Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em phải không?” Harry nói đùa nhẹ nhàng.

“Không đâu. Anh sẽ không bỏ rơi em đâu,” hắn mỉm cười.

“Tốt rồi,” Harry thở hổn hển và siết chặt tay hắn khi một cơn co thắt khác ập đến.

“Được rồi. Rặn nào!” Albert nói và Harry vâng lời, “Một lần nữa. Rặn!”

“Ahhhhh!” Cậu kêu lên đau đớn khi phải rặn mạnh hơn, “Em sẽ giết anh!” cậu kêu lên với Tom khi cảm thấy hắn nắm chặt tay mình hơn.

“Được thôi,” Tom đồng ý trong lúc đang mờ mịt và không biết mình vừa đồng ý điều gì, “Em đang làm rất tốt.”

“Gần đến rồi,” Albert nói, “Rặn.”

“Tôi nghĩ rằng tôi sẽ bị bệnh mất,” Ray nói, trông anh có vẻ xanh xao, nhưng anh ta vẫn tiến lại gần một chút. “Tôi thấy một cái đầu rồi!” Sau đó anh ta nói một cách đầy hào hứng và Tom di chuyển đến gần hơn để xem.

“Một lần nữa nào Harry.”

Harry rặn mạnh hơn, khóc lóc cho đến khi nghe một tiếng kêu lớn lên không khí.

“Và… đó là một cậu bé.”

Harry bật cười trong niềm vui khi Albert bế thằng bé lên để cho cậu xem, “Đó là con trai,” cậu nói với Tom.

“Đúng vậy.” Tom nói hôn tay cậu.

Albert buộc lại và cắt dây rốn sau đó trao đứa trẻ mới sinh cho Severus để lau người trong khi ông sẵn sàng cho đứa nhỏ tiếp theo. “Thêm một lần nữa nào Harry.” Harry gật đầu và sẵn sàng, “Được rồi. Rặn đi.” Harry rặn và rặn thêm một chút nữa cho đến khi một tiếng khóc thứ hai hoà nhập vào bầu không khí phấn khích xung quanh. “Và đây là con gái của con,” Albert nói, bế cô bé lên.

“Con bé thật nhỏ,” cậu thì thầm mệt mỏi.

“Con gái luôn có xu hướng nhỏ hơn so với con trai, nhưng con bé sẽ lớn lên”, Albert nói trước khi cắt dây rốn lần nữa và đưa đứa nhỏ cho Ray.

“Cả hai đứa đều có những lá phổi khoẻ mạnh,” anh ta nhận xét, đưa cô bé đến cho Severus để được lau người.

Harry cười và nhìn lên sự yêu thương đong đầy trong mắt Tom, “Cả hai đang ở đây.”

“Ừ, đúng vậy,” Tom nói cố gắng để nhìn cặp song sinh của mình qua vai Albert.

“Được rồi,” Albert nói, vẫy cây đũa phép của mình và lau sạch vết máu, “Vết thương đã được khâu lại và liền lại. Và rất tốt. Ta sẽ kiểm tra cặp song sinh của con và sau đó chúng có thể gặp con và cha của chúng.”

“Cảm ơn Allie.”

“Không có vấn đề gì hết. Ta rất vui vì ta có thể tham gia vào một khoảnh khắc phi thường như vậy.” Ông nói và đi sang kiểm tra những đứa trẻ sơ sinh.

“Em cảm thấy trống trải quá,” Harry nói, đặt tay lên cái bụng gần như bằng phẳng của mình.

“Trông em thật trống rỗng đó,” Tom nói với một nụ cười. Hắn ngước lên khi thấy Albert tiến lại gần với một cái bọc trong tay.

“Bọn nhỏ có ổn không?” Harry hỏi, ngồi dậy với sự giúp đỡ của Tom.

“Hoàn toàn khỏe mạnh với mười ngón tay và ngón chân … với một vài phụ kiện nho nhỏ.”

Đôi tai của Harry vểnh lên, “Có chuyện gì xảy ra với bọn nhỏ ạ?”

Albert lắc đầu, cười khúc khích, “Tự con xem đi nào”, ông nói và đặt bọc nhỏ màu xanh vào trong vòng tay của Harry trong khi Ray đặt bọc nhỏ màu hồng tương tự vào tay Tom

Harry thở hổn hển khi nhìn xuống cậu bé mới sinh của mình, “Thằng bé có đôi tai của em này!” cậu kêu lên, đôi tai đen tuyền nho nhỏ mềm mại của cậu co giật khi cậu nhìn qua cô con gái nhỏ của mình và thấy con bé cũng có chúng.

“Đuôi của cả hai nhỏ quá,” Ray vui vẻ nói

“Anh đoán anh biết bọn nhỏ có nó từ đâu rồi,” Tom nói trong sự sợ hãi.

Harry mỉm cười và gật đầu, “Chúng thật đẹp mà.” Tom gật đầu nhìn chằm chằm xuống cô con gái bé bỏng của mình.

“Ừ. Nó chỉ là… Anh đã biết chúng sẽ ở đó và sắp chào đời, nhưng… nó vẫn …”.

“Sốc quá ạ?”

“Đúng vậy. Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ giữ một đứa nhỏ trong tay. Bé con của anh,” hắn nhìn Harry đang mỉm cười, “Bé con của chúng ta. Bé con.” Sau đó, hắn sửa lại cho đúng, chạm vào một cái tai nhỏ xíu bằng đầu ngón tay cái của hắn trên đầu đứa nhỏ.

Harry mỉm cười, dựa đầu vào ngực Tom và chuyển cái bọc nhỏ màu xanh vào trong vòng tay của hắn để thằng bé có thể ở cạnh em gái của mình. Vòng tay ôm cả hai, bọn nhỏ đang yên lặng ngủ, mãn nguyện và yên bình hết mức có thể. Harry mỉm cười rộng hơn, những giọt nước mắt trực trào ra ngoài. “Mừng các con đến với thế giới, Raja và Felix.”

HẾT CHƯƠNG 18

Design a site like this with WordPress.com
Get started