EDITOR: PARK HOONWOO
BETA: BĂNG
-o0o-
Chương 8
Harry đang chiên bít tết trong bếp.
Gần đến giữa trưa, bầu trời bắt đầu đổ cơn mưa nhỏ, không trung xám xịt cứ như đang nói hôm nay không phải ngày hoàng đạo để mời khách.
Thật là một ngày không vui chút nào.
Bắt nguồn từ một tờ báo chỉ là suy đoán về tình trạng yêu đương, bỗng nhiên toàn thế giới chú ý đến vấn đề tình yêu của anh.
Gặp được người nói bóng nói gió, mấy tên chịu trách nhiệm thu thập thông tin chạy tới chạy lui, Ron vẫn luôn lải nhải oán giận trong phòng huấn luyện, mình thế mà lại biết chuyện này cùng lúc với những người khác —— Tạ ơn Merlin, ít nhất cậu ấy không ý kiến về thân phận của người chịu tai tiếng chung với anh.
Nhưng so với những cái đó, thứ Harry lo lắng, là mấy rắc rối có thể xảy ra với người ấy.
Có lẽ Malfoy sẽ biết ngay, qua lại với cứu thế chủ là một chuyện phiền phức thế nào.
Anh có chút chán nản nghĩ.
Chuông cửa đột ngột vang lên, tay Harry run run, mém xíu đổ hết chai vang đỏ vào chảo.
Anh nhìn ra ngoài, Teddy vứt trái banh bằng bông nhiều màu của mình xuống, lon ton đi mở cửa.
“Ngài Malfoy” thằng bé ngẩng đầu, cười ngọt ngào “Hoan nghênh ——.”
“Cảm ơn, Teddy.”
Draco bỏ ô lên giá, không nhịn được xoa đầu thằng bé, cảm giác mềm mại trên tay khiến cậu rất thoải mái.
“Cậu đến rồi, Malfoy” Harry kiềm chế hồi hộp từ đâu đó trồi lên, tặng cho cậu một nụ cười “Ngồi lát nhé, bữa trưa sắp xong rồi.”
“Ừ.” Draco gật đầu, đến khi anh xoay người, vẫn không rời mắt.
Chàng trai tóc đen mặc áo lông trắng đơn giản và quần jeans, tay áo xắn lên tận khuỷu tay, còn đeo thêm một chiếc tạp dề màu xanh nhạt —— Đây là bộ dạng ở nhà, mà rất ít người tôn sùng cứu thế chủ có thể nhìn thấy.
Đạp lên thảm lông mềm mại, nhìn bóng dáng bận rộn của người nọ, Draco vốn có chút căng thẳng, rất nhanh cũng thả lỏng.
Thậm chí thả lỏng hơi quá đà, khiến cậu có chút say như vừa uống ít vang đỏ.
Teddy mềm giọng hỏi, cậu có muốn chơi với nó hay không, trong nhà mùi đồ ăn thơm phức, Harry đang chiên bít tết nhô đầu khỏi bếp, mỉm cười hỏi cậu trưa muốn ăn súp gì.
Cái này quá là ——
Draco ảo não nghĩ, trơ mắt nhìn lý trí sụp đổ dần, tường thành vững chãi mà cậu từng tự nhận rất chắc chắn, giờ đây cứ như một cái bánh cookie giòn rụm, bị khung cảnh ấm áp trước mắt thịt luôn.
Một chút cũng không thừa.
“Súp ngô kem.”
Ngữ khí của cậu bình tĩnh mà vui vẻ, chàng trai tóc vàng trong lòng la hét, nói cậu mau cắp người trước mặt về hang đi, giấu kín vào, tránh cho người khác phát hiện anh ta tốt thế nào.
Không không không, mi có thể căng thêm chút mà, rụt rè xíu, Draco Malfoy, mi không thể dọa Harry còn đang mờ mịt bỏ chạy được.
Hai người trưởng thành đều có hảo cảm với đối phương, cũng như hiểu rõ lòng nhau ngồi chung một chỗ, mỗi một câu nói, đều như chứa vô số ái muội bay vèo vèo.
Thời gian ăn trưa ngắn ngủi trôi qua, Draco cảm thấy còn mệt hơn khi nói chuyện với mấy con cáo già mỗi lần hợp tác nữa, trước kia cậu không biết việc khống chế bản thân khó đến thế.
Sau khi Teddy ăn no, ngoan ngoãn chui vào phòng của mình vẽ tranh, Harry pha hai ly hồng trà, hai người ngồi đối diện nhau, bắt đầu nói chính sự.
“Bọn họ luôn muốn đào ra chuyện lớn gì đó từ người tôi, lần này xem ra thành công rồi.” Khóe miệng anh khẽ nhếch “Sáng giờ tôi chưa nghỉ ngơi được chút nào —— Cậu thì sao?”
Biểu cảm của Draco lạnh nhạt, cậu rũ mắt, nhấp ngụm trà, trông như không để ý mà nói: “Sáng giờ tôi không ra khỏi nhà, tệ lắm cũng là vài bức thư sấm nói tôi câu dẫn cứu thế chủ mà thôi.”
Cậu chưa bao giờ để ý đến mấy câu khinh bỉ hay quá khích ấy, dù sao cũng đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi.
Harry cảm thấy tội lỗi vô cùng “Tôi…”
“Không cần xin lỗi, Potter, không phải lỗi của cậu.” Draco chống cằm nhìn anh “Cậu rất có trách nhiệm mà ôm tất cả vào người mình, không mệt mỏi sao?”
Harry im lặng một lát rồi mới quay sang một bên “Cho dù thế nào, cũng đều là tôi liên luỵ cậu. Tôi có thể liên hệ với《Nhật Báo Tiên Tri》để giải thích, làm sáng tỏ chuyện này, miễn cho mấy người đó hiểu làm.”
“Làm cho cứu thế chủ không bao giờ tiếp nhận phỏng vấn phá lệ vì tôi?” Đuôi lông mày Draco nhẹ nhàng nhếch lên “Cậu không biết mấy chuyện này càng nói càng sai sao?”
“Nhưng không thể gì cũng không làm” Hary mím môi, ngón tay vuốt vuốt ly, lộ ra một chút tức giận “Có người gửi thư sấm cho cậu? Biết là ai không?”
“Biết thì sao, cậu tìm đến cửa nhà người ta à?” Draco cảm thấy mình sắp thăng thiên đến nơi rồi, nhìn thấy đối phương vì mình mà ngày càng nôn nóng cùng tức giận, một phẩy năm hồn và ba phẩy năm phách đang hát nhạc chúc mừng rồi, một phẩy năm và ba phẩy bảy còn lại còn bởi vì cảm thấy rất vi diệu.
“Tôi có thể giải thích với họ” Đôi mắt xanh lục xinh đẹp ấy nhìn cậu “Giải thích rằng cậu không phải loại người đó.”
Draco cười nhẹ “Sao cậu biết tôi không phải loại người đó?”
Potter ngu ngốc à, bọn họ nói cũng có sai đâu, tôi thật sự dụng tâm kín đáo, cũng xác thật muốn câu dẫn cậu.
Chỉ có chưa kịp hành động mà thôi.
Harry có chút không phục “Tôi đương nhiên biết, cậu rất tốt, Malfoy, cho dù tôi có thích cậu, cũng tuyệt không phải vì ——”
Biểu cảm của anh có chút trống rỗng, luống cuống giải thích “Không, ý tôi là, không có tuỳ ý bôi nhọ cậu, mấy người chưa biết gì đã phê phán kia, thật sự rất quá đáng.”
“Cảm ơn.”
Draco giống như không nghe thấy câu lỡ miệng vừa rồi, cậu cảm thấy mình nên rời đi, nếu không sẽ làm ra hành động gì khó lường mất.
Ba ơi con muốn hôn cậu ta! Potter tai đỏ rực nỗ lực viện cớ dễ thương quá đi mất!! Kiêu ngạo và dè dặt của Malfoy đánh không lại á á á!!!
“Rất cảm ơn chiêu đãi của cậu, Potter, tôi có việc cần đi trước.” Cậu cảm thấy mình hiện tại có thể lộ ra nụ cười trấn định như vậy, thật sự không dễ chút nào “Có lẽ chúng ta nên đừng làm gì hết, để đồn đại từ từ lặng đi mới là chuyện tốt nhất, đương nhiên, nếu thật sự có kẻ điên thích chõ mũi vào chuyện này ——”
“Cứ báo cho tôi” Harry nhanh chóng tiếp lời “Mặc kệ là ai, nếu vì việc này mà nhằm vào cậu.”
“Tôi sẽ.”
Draco nhìn anh chốc lát, liền đứng dậy rời đi.
Harry tiễn cậu đến cửa, nhìn bầu trời “Mưa càng ngày càng lớn, nếu không ngồi lại trong chốc lát nhé?”
“Cậu luôn thiếu tự giác mình là phù thuỷ nhỉ, chỉ là mưa mà thôi.” Không mở ô, cậu như bị một tấm màng bao lấy, không giọt mưa nào có thể rơi vào trong “Hẹn gặp lại, Potter.”
“Hẹn gặp lại.”
Harry đứng trên bậc thềm nhìn cậu đi xa, mưa to che mắt, bóng dáng mảnh khảnh kia cứ như bị làn mưa nuốt chửng, bắt đầu dần trở nên không rõ ràng.
“Malfoy ——”
Đến khi cậu sắp biến mất sau hàng cây, Harry nhịn không được hét lên, thân ảnh kia lập tức dừng lại, hơi nghiêng đầu, mái tóc vàng hơi cúi, bị làn mưa bao phủ, khiến người khác không rõ biểu cảm.
Chàng trai tóc đen vừa mới cất giọng sững người, ánh mắt cả hai giao nhau giữa làn mưa, dưới bầu trời tối đen, bắt gặp ánh sáng.
Harry ngốc một chút, bỗng nhiên cứ vậy xông ra ngoài, quên mất mình là phù thuỷ có thể ếm bùa, cũng quên mất mình có thể bung dù giống người bình thường.
Anh chạy đến trước mặt Draco, còn chưa kịp mở miệng, đã bị kéo vào trong dù.
Draco cầm dù, lẳng lặng nhìn anh.
“Tôi biết đột nhiên nói cái này có lẽ sẽ rất kỳ quặc, dù gì chúng ta cũng đối đầu với nhau nhiều năm thế rồi….” Harry gãi đầu, co lại như một thằng nhóc mười bảy mười tám, lắp bắp nói: “Nhưng mà tôi cảm thấy cậu…ý tôi là…không đáng ghét đến thế….”
Anh hít một hơi thật sâu, bởi vì dừng lại phút chốc, nên quên mất tiếp theo mình nên nói gì.
“Thật ra tôi…” Dưới ánh nhìn chăm chú của Draco, anh tiếp tục gian nan mở miệng: “Tôi không biết nó đã diễn ra thế nào nhưng nó thật sự xảy ra….cậu ở nhà, ngồi trước bàn ăn chờ tôi cùng nhau dùng bữa…tốt hơn giấc mơ kia biết bao nhiêu lần….”
Khoé mắt Draco bỗng nóng lên, siết chặt cán dù gỗ, khiến chàng trai tóc đen bình tĩnh lại.
“Tôi không chịu được bất kỳ thứ gì có thể tổn thương đến cậu, dù cho đó chỉ là một bức thư sấm…..càng không chịu nổi là vì tôi….tôi hy vọng….hy vọng khi cậu bị người khác nghi ngờ thì có thể đường đường chính chính đứng bên cạnh cậu…tôi hy vọng mình có thể bảo vệ cậu….”
Harry nói năng lộn xộn, mấy giọt nước trên mái tóc đen kia, tí tách chảy xuống, đôi mắt xanh lục mang theo chờ mong, bình tĩnh ngóng trông nhìn cậu.
“Malfoy” Anh hổn hển, nghiêm túc nhìn tất cả mấy biến hoá nhỏ trên mặt đối phương, nhẹ giọng hỏi: “Anh có thể theo đuổi em chứ?”
Giọng nói kia quá đỗi dịu dàng, cùng với âm thanh ồn ào của mấy hạt mưa truyền vào tai cậu, giống như cơn gió thổi qua đồng nội xanh rì, nở ra hàng ngàn hàng vạn đoá hoa, mang theo tất cả tốt đẹp của thanh xuân.
Draco quả thật không thể nào tưởng tượng được người có thể từ chối cái này có tồn tại, cho nên ——
Dè dặt ơi tạm biệt nhé.
Dè dặt ơi hẹn gặp lại.
“Đương nhiên.”
Cái dù kia rơi xuống đất, lăn vài vòng, bị gió thổi đến một góc vườn hoa, mắc lên chiếc xích đu, chậm rãi đong đưa.
Cậu tiến lên một bước, như dùng hết sức bình sinh ôm chặt người trước mặt, tuỳ ý để mưa xối ướt cả hai.
“Anh theo đuổi thành công rồi, Potter.”
