EDITOR: YURI OZAKI
BETA: BĂNG
-o0o-
Draco đứng đầu bảng nên được ưu tiên vào đầu tiên, hắn hít sâu một hơi, rút đũa phép, đi nhanh vào mê cung. Đi được tầm 50 mét, Draco quẹo trái ở ngã rẽ thứ nhất, vì bên trái rõ ràng cho người ta cảm giác an toàn hơn một chút.
Aisa nhảy từ trong ngực Draco ra, nó thật ra cũng không có cảm giác quen thuộc gì với cái mê cung mới dựng này, nhưng nó vẫn tự tin rằng mình có thể quét dọn chướng ngại giúp Draco, cùng lúc đó, Noah cũng xông ra bên cạnh, một trái một phải hộ tống Draco.
Không lâu sau, Draco nghe được tiếng còi của Bagmen từ bên ngoài truyền vào, việc này có nghĩa là Gorril cũng đã đi vào. Hắn đi một hồi liền muốn quẹo phải, nhưng con đường phía trước vẫn trống trơn như cũ, vốn tưởng rằng sẽ gặp phải hình ảnh cực kỳ nguy hiểm, hắn rũ vai, tiếp tục đi về phía trước. Mười phút sau, Draco dựa theo tiếng còi từ bên ngoài, đoán rằng hiện tại bốn quán quân đều đã ở trong này.
Draco đọc một thần chú định hướng, sau đó tiếp tục đi, một ngã rẽ… Hai ngã rẽ… Ba ngã rẽ… Hắn thậm chí có một loại ảo giác rằng trong mê cung này hình như không có gì cả, lúc này ngã rẽ phía trước đột nhiên phát ra động tĩnh, là tôm đuôi nổ —— Dài mười thước Anh, trông giống như một con bò cạp khổng lồ. Những cái gai thật dài của nó cuộn tròn trên lưng, áo giáo kiên cố thì rất dày và sáng long lanh. Draco đang chuẩn bị dùng thần chú công kích, nhưng Noah lại nhanh hơn hắn một bước, trực tiếp phun lửa, giáp tôm đuôi nổ đương nhiên không đủ chất lượng để chống lại, nó nháy mắt đã ngã trên mặt đất, lặng yên không một tiếng động, trở thành tôm đuôi nướng.
Draco le lưỡi, đây hình như là bảo bối của giáo sư Hagrid, thôi, hẳn là sẽ không bị truy cứu trách nhiệm đâu. Noah cực kì đắc ý kêu hai tiếng với Asia, cũng may Draco nghe không hiểu lời Noah nói, nếu không hắn nhất định sẽ hắc tuyến đầy đầu*, bởi vì Noah đã nói với Aisa: “(Nó) nướng được, có thể ăn.”
(*hắc tuyến đầy đầu: từ “hắc tuyến” tui cũng không biết nên để thế nào nên xin phép giữ nguyên nhé. Nghĩa thì đại khái nó là mấy đường kẻ đen giăng ngang mắt khi nhân vật bất lực các thứ á, mấy bạn hay đọc manga chắc cũng biết mà.)
Aisa bất mãn le lưỡi, nó không thích ăn cái này, hương vị của tôm đuôi nổ rất bình thường, giáp có khi còn bị kẹt trong miệng nữa, Aisa lẻn lên phía trước, chọn việc mở đường, vừa bò vừa quay đầu báo với Noah: “Đi bên này đi, xem bên này có nhện không, ta muốn ăn nhện nướng.”
Draco nhìn một rồng một xà đi ở phía trước, tưởng hai vị tìm được đường chính xác, mà không biết rằng hai vị này đã coi việc mạo hiểm trong mê cung thành hành trình kiếm ăn.
……
Bên kia mê cung, Godric xoa tay trong túi, nhàn nhã lười biếng đi về phía trước, cậu không tính tranh cúp với bọn nhỏ, nhưng cậu không tranh, không có nghĩa là những người khác cũng nghĩ như vậy.
Godric dừng chân, cậu cúi đầu nhìn xuống đất, cân nhắc, tranh đoạt chiếc cốc lửa, nghĩa là phải ứng phó với đủ loại phiền toái trong mê cung, đồng thời với cả sự cạnh tranh giữa các tuyển thủ, tỷ như hiện tại.
“Curio ——” Một tia sáng màu hồng xẹt qua tính đánh úp từ phía sau, Godric linh hoạt né tránh, quay đầu lại cười như không cười nhìn thiếu niên mặc đồng phục Durmstrang.
Krum giơ đũa phép với cậu, Godric không ngại bị công kích, trong mắt cậu, nếu muốn giành thắng lợi thì diệt trừ đối thủ cũng là chuyện đương nhiên, còn Curio, thần chú học được thì dùng, không phải sao? Quả nhiên, đứa nhỏ này rất có tương lai.
“Anh Krum, gặp được anh thật trùng hợp.” Godric giơ tay lên vẫy vẫy, xem như chào hỏi.
Krum nhíu mày, việc đối phương chưa tức giận đã vượt qua dự đoán của hắn, mà hiện tại người kia vẫn chưa rút đũa phép ra ứng chiến càng khiến hắn giật mình: “Cậu Jean, từ lâu đã muốn thử cùng cậu so tài một trận, rút đũa phép của cậu ra đi.” Krum đúng là muốn đánh một trận với thiếu niên này, vì địa vị của đối phương ở Slytherin, ưu tú đến mức khiến hắn muốn khiêu chiến.
“Đánh?” Godric rất có hứng thú lặp lại, nhưng vẫn không rút đũa phép ra, đối mặt với một đứa trẻ tự tin với phép thuật của mình, cậu nên dạy cho đối phương một bài học, vì thế cậu đọc to một thần chú: “Avada Kedavra ——”
Krum thực sự bị thần chú này dọa sợ, thần chú Avada mà không cần đũa phép? Hoàn toàn không có thời gian phản ứng, Krum chỉ biết ngây ngốc ở đó chờ chết.
Tiếng thần chú vừa phát ra, một thứ gì đó rơi trên người Krum.
Lúc này Krum mới phát hiện ra, rớt trên người hắn chính là một con nhện khổng lồ, đối tượng Gorril thi chú là nó? Vị học sinh ưu tú nhất nước Đức này toàn thân toát đầy mồ hôi lạnh, hắn nhìn chằm chằm tay thiếu niên tóc vàng vẫn đút trong túi, trong lòng lạnh run.
“Tự tin vào bản thân là chuyện tốt,” Godric nhướng mày: “Thế nhưng, điều tra đối thủ từ trước lại càng quan trọng hơn.” Cái gọi là biết người biết ta trăm chiến trăm thắng, trừ khi bạn tự tin thực lực của mình có thể đánh bại bất cứ kẻ nào, nếu không, mù quáng khiêu chiến là tự rước lấy nguy hiểm.
Nói xong câu đó, Godric xoay người tiếp tục đi về phía trước, không hề để ý tới đứa trẻ đang ngẩn người phía sau.
……
Trên khán đài, bọn học sinh thảo luận sôi nổi, họ đều không thấy rõ chuyện xảy ra trên sân đấu, nhưng thỉnh thoảng có thể nghe được tiếng dã thú nào đó kêu, vào ban đêm như vậy cũng rất đáng sợ.
Lucius chú ý nhìn chằm chằm, ông có một dự cảm xấu, đột nhiên, cánh tay ông nóng lên, là Chúa tể Hắc ám đang triệu tập!
Lucius nhíu mày, chuẩn bị xem nhẹ cuộc triệu tập này giống như trước đây ông từng làm. Nhưng mà, tình huống ngoài ý muốn đã xảy ra, Chúa tể Hắc ám gửi cho ông một tin tức khác thông qua ấn ký, nếu ông đoán không lầm, đây là tin tức gửi cho mình ông, nội dung chỉ có một cái tên: “Draco Malfoy.”
Quý tộc tóc vàng rốt cuộc không thể giữ được bình tĩnh nữa, ông quay đầu, phát hiện Roger đã biến mất, lại ngẩng đầu nhìn chỗ của Strive, cũng trống không.
“Hắn vừa rời đi,” Narcissa chú ý tới ánh mắt của chồng mình: “Roger đuổi theo.”
Lúc này Lucius đang đứng ngồi không yên, Andrea thì ngồi cùng với nhóm hiệu trưởng, Slytherin thì lại ngồi trong một đám học sinh Gryffindor, ông không thể chạy tới tìm ai được, chần chờ một lúc, ông sờ sờ vòng cổ treo trước ngực, đây là khóa cảng thông đến trang viên nhà mình.
“Sao vậy?” Narcissa quan tâm hỏi.
“…Em ở lại đây.” Lucius đột nhiên đứng lên, ông không có thời gian giải thích, vì lo lắng cho con trai nên ông vội vàng rời khỏi khán đài, tìm một góc không người rồi sử dụng khóa cảng trở lại trang viên, sau đó, ông hít một hơi thật sâu, đáp lại lời triệu hoán của Chúa tể Hắc ám, ấn ký màu đen lại bò lên trên cánh tay ông.
Chỉ khi đáp lại lời triệu hoán mới có thể biết địa điểm triệu hoán. Tuy biết con trai đang tham gia thi đấu, nhưng Andrea không phải đã nói thi đấu đã bị người khác động tay chân sao, nói như vậy, rồng nhỏ rốt cuộc có khả năng đang ở trong tay Chúa tể Hắc ám không cũng không biết chắc được, cho dù thế nào, ông cũng phải đi xem trước, xuất hiện tình huống xấu nhất thì lập tức tìm cơ hội sử dụng khóa cảng về trang viên!
……
Lúc này Draco vẫn còn đang đi dạo trong mê cung, trên đường hắn có đụng phải Sphinx bắt hắn chơi đoán chữ, con quái vật này chắc chắn chưa từng bị dọa, chỉ bị Aisa tê tê hai tiếng liền không dám làm gì nữa, không những ngoan ngoãn nhường đường, mà còn chỉ đường đúng cho họ.
Một xà một rồng tiếp tục dẫn đầu, Aisa cảm thấy có chút nhàm chán, vì nó không gặp được nhện.
Rẽ thêm một ngã rẽ nữa, Draco bước vào con đường tràn ngập ánh sáng, chiếc cốc lửa thình lình đặt ở một nơi sáng lấp lánh, cách chỗ này tầm hai mét.
Aisa đang chuẩn bị tiến lên, Noah bên cạnh quay đầu kêu nhỏ hai tiếng, rồi biến mất vào hư không.
“Làm sao vậy?” Draco khẩn trương, hắn thật cẩn thận nhìn chung quanh, chẳng lẽ mình đụng vào bẫy rập gì: “Noah đâu?”
Aisa lắc lắc đầu, cái đuôi nhỏ khoa tay múa chân: “Không có việc gì, chủ nhân Noah tìm cậu ta.”
“Chủ nhân?” Draco giờ mới biết hóa ra Thanh Long Noah là thú nuôi trong nhà.
“Cậu ta không quan trọng.” Aisa nghiêng đầu chỉ về phía chiếc cốc lửa, tiếp tục khoa tay múa chân: “Đi lấy cái ly đi.”
Draco gật đầu và đi về phía trước, về chuyện của Noah vẫn nên để nói sau đi, hắn nhanh chóng đi lên phía trước, quan sát chiếc cốc lửa một chút, cảm thấy không có vấn đề gì, vươn tay về phía trước.
Ngay sau đó, chiếc cốc lửa và Draco đồng thời biến mất, chỉ để lại một con rắn xanh nhỏ mờ mịt sững sờ ở đó.
HẾT CHƯƠNG 154