[HP] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 154: Đãi Ngộ Khác Biệt Trong Mê Cung


EDITOR: YURI OZAKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Draco đứng đầu bảng nên được ưu tiên vào đầu tiên, hắn hít sâu một hơi, rút đũa phép, đi nhanh vào mê cung. Đi được tầm 50 mét, Draco quẹo trái ở ngã rẽ thứ nhất, vì bên trái rõ ràng cho người ta cảm giác an toàn hơn một chút.

Aisa nhảy từ trong ngực Draco ra, nó thật ra cũng không có cảm giác quen thuộc gì với cái mê cung mới dựng này, nhưng nó vẫn tự tin rằng mình có thể quét dọn chướng ngại giúp Draco, cùng lúc đó, Noah cũng xông ra bên cạnh, một trái một phải hộ tống Draco.

Không lâu sau, Draco nghe được tiếng còi của Bagmen từ bên ngoài truyền vào, việc này có nghĩa là Gorril cũng đã đi vào. Hắn đi một hồi liền muốn quẹo phải, nhưng con đường phía trước vẫn trống trơn như cũ, vốn tưởng rằng sẽ gặp phải hình ảnh cực kỳ nguy hiểm, hắn rũ vai, tiếp tục đi về phía trước. Mười phút sau, Draco dựa theo tiếng còi từ bên ngoài, đoán rằng hiện tại bốn quán quân đều đã ở trong này.

Draco đọc một thần chú định hướng, sau đó tiếp tục đi, một ngã rẽ… Hai ngã rẽ… Ba ngã rẽ… Hắn thậm chí có một loại ảo giác rằng trong mê cung này hình như không có gì cả, lúc này ngã rẽ phía trước đột nhiên phát ra động tĩnh, là tôm đuôi nổ —— Dài mười thước Anh, trông giống như một con bò cạp khổng lồ. Những cái gai thật dài của nó cuộn tròn trên lưng, áo giáo kiên cố thì rất dày và sáng long lanh. Draco đang chuẩn bị dùng thần chú công kích, nhưng Noah lại nhanh hơn hắn một bước, trực tiếp phun lửa, giáp tôm đuôi nổ đương nhiên không đủ chất lượng để chống lại, nó nháy mắt đã ngã trên mặt đất, lặng yên không một tiếng động, trở thành tôm đuôi nướng.

Draco le lưỡi, đây hình như là bảo bối của giáo sư Hagrid, thôi, hẳn là sẽ không bị truy cứu trách nhiệm đâu. Noah cực kì đắc ý kêu hai tiếng với Asia, cũng may Draco nghe  không hiểu lời Noah nói, nếu không hắn nhất định sẽ hắc tuyến đầy đầu*, bởi vì Noah đã nói với Aisa: “(Nó) nướng được, có thể ăn.”

(*hắc tuyến đầy đầu: từ “hắc tuyến” tui cũng không biết nên để thế nào nên xin phép giữ nguyên nhé. Nghĩa thì đại khái nó là mấy đường kẻ đen giăng ngang mắt khi nhân vật bất lực các thứ á, mấy bạn hay đọc manga chắc cũng biết mà.)

Aisa bất mãn le lưỡi, nó không thích ăn cái này, hương vị của tôm đuôi nổ rất bình thường, giáp có khi còn bị kẹt trong miệng nữa, Aisa lẻn lên phía trước, chọn việc mở đường, vừa bò vừa quay đầu báo với Noah: “Đi bên này đi, xem bên này có nhện không, ta muốn ăn nhện nướng.”

Draco nhìn một rồng một xà đi ở phía trước, tưởng hai vị tìm được đường chính xác, mà không biết rằng hai vị này đã coi việc mạo hiểm trong mê cung thành hành trình kiếm ăn.

……

Bên kia mê cung, Godric xoa tay trong túi, nhàn nhã lười biếng đi về phía trước, cậu không tính tranh cúp với bọn nhỏ, nhưng cậu không tranh, không có nghĩa là những người khác cũng nghĩ như vậy.

Godric dừng chân, cậu cúi đầu nhìn xuống đất, cân nhắc, tranh đoạt chiếc cốc lửa, nghĩa là phải ứng phó với đủ loại phiền toái trong mê cung, đồng thời với cả sự cạnh tranh giữa các tuyển thủ, tỷ như hiện tại.

“Curio ——” Một tia sáng màu hồng xẹt qua tính đánh úp từ phía sau, Godric linh hoạt né tránh, quay đầu lại cười như không cười nhìn thiếu niên mặc đồng phục Durmstrang.

Krum giơ đũa phép với cậu, Godric không ngại bị công kích, trong mắt cậu, nếu muốn giành thắng lợi thì diệt trừ đối thủ cũng là  chuyện đương nhiên, còn Curio, thần chú học được thì dùng, không phải sao? Quả nhiên, đứa nhỏ này rất có tương lai.

“Anh Krum, gặp được anh thật trùng hợp.” Godric giơ tay lên vẫy vẫy, xem như chào hỏi.

Krum nhíu mày, việc đối phương chưa tức giận đã vượt qua dự đoán của hắn, mà hiện tại người kia vẫn chưa rút đũa phép ra ứng chiến càng khiến hắn giật mình: “Cậu Jean, từ lâu đã muốn thử cùng cậu so tài một trận, rút đũa phép của cậu ra đi.” Krum đúng là muốn đánh một trận với thiếu niên này, vì địa vị của đối phương ở Slytherin, ưu tú đến mức khiến hắn muốn khiêu chiến.

“Đánh?” Godric rất có hứng thú lặp lại, nhưng vẫn không rút đũa phép ra, đối mặt với một đứa trẻ tự tin với phép thuật của mình, cậu nên dạy cho đối phương một bài học, vì thế cậu đọc to một thần chú: “Avada Kedavra ——”

Krum thực sự bị thần chú này dọa sợ, thần chú Avada mà không cần đũa phép? Hoàn toàn không có thời gian phản ứng, Krum chỉ biết ngây ngốc ở đó chờ chết.

Tiếng thần chú vừa phát ra, một thứ gì đó rơi trên người Krum.

Lúc này Krum mới phát hiện ra, rớt trên người hắn chính là một con nhện khổng lồ, đối tượng Gorril thi chú là nó? Vị học sinh ưu tú nhất nước Đức này toàn thân toát đầy mồ hôi lạnh, hắn nhìn chằm chằm tay thiếu niên tóc vàng vẫn đút trong túi, trong lòng lạnh run.

“Tự tin vào bản thân là chuyện tốt,” Godric nhướng mày: “Thế nhưng, điều tra đối thủ từ trước lại càng quan trọng hơn.” Cái gọi là biết người biết ta trăm chiến trăm thắng, trừ khi bạn tự tin thực lực của mình có thể đánh bại bất cứ kẻ nào, nếu không, mù quáng khiêu chiến là tự rước lấy nguy hiểm.

Nói xong câu đó, Godric xoay người tiếp tục đi về phía trước, không hề để ý tới đứa trẻ đang ngẩn người phía sau.

……

Trên khán đài, bọn học sinh thảo luận sôi nổi, họ đều không thấy rõ chuyện xảy ra trên sân đấu, nhưng thỉnh thoảng có thể nghe được tiếng dã thú nào đó kêu, vào ban đêm như vậy cũng rất đáng sợ.

Lucius chú ý nhìn chằm chằm, ông có một dự cảm xấu, đột nhiên, cánh tay ông nóng lên, là Chúa tể Hắc ám đang triệu tập!

Lucius nhíu mày, chuẩn bị xem nhẹ cuộc triệu tập này giống như trước đây ông từng làm. Nhưng mà, tình huống ngoài ý muốn đã xảy ra, Chúa tể Hắc ám gửi cho ông một tin tức khác thông qua ấn ký, nếu ông đoán không lầm, đây là tin tức gửi cho mình ông, nội dung chỉ có một cái tên: “Draco Malfoy.”

Quý tộc tóc vàng rốt cuộc không thể giữ được bình tĩnh nữa, ông quay đầu, phát hiện Roger đã biến mất, lại ngẩng đầu nhìn chỗ của Strive, cũng trống không.

“Hắn vừa rời đi,” Narcissa chú ý tới ánh mắt của chồng mình: “Roger đuổi theo.”

Lúc này Lucius đang đứng ngồi không yên, Andrea thì ngồi cùng với nhóm hiệu trưởng, Slytherin thì lại ngồi trong một đám học sinh Gryffindor, ông không thể chạy tới tìm ai được, chần chờ một lúc, ông sờ sờ vòng cổ treo trước ngực, đây là khóa cảng thông đến trang viên nhà mình.

“Sao vậy?” Narcissa quan tâm hỏi.

“…Em ở lại đây.” Lucius đột nhiên đứng lên, ông không có thời gian giải thích, vì lo lắng cho con trai nên ông vội vàng rời khỏi khán đài, tìm một góc không người rồi sử dụng khóa cảng trở lại trang viên, sau đó, ông hít một hơi thật sâu, đáp lại lời triệu hoán của Chúa tể Hắc ám, ấn ký màu đen lại bò lên trên cánh tay ông.

Chỉ khi đáp lại lời triệu hoán mới có thể biết địa điểm triệu hoán. Tuy biết con trai đang tham gia thi đấu, nhưng Andrea không phải đã nói thi đấu đã bị người khác động tay chân sao, nói như vậy, rồng nhỏ rốt cuộc có khả năng đang ở trong tay Chúa tể Hắc ám không cũng không biết chắc được, cho dù thế nào, ông cũng phải đi xem trước, xuất hiện tình huống xấu nhất thì lập tức tìm cơ hội sử dụng khóa cảng về trang viên!

……

Lúc này Draco vẫn còn đang đi dạo trong mê cung, trên đường hắn có đụng phải Sphinx bắt hắn chơi đoán chữ, con quái vật này chắc chắn chưa từng bị dọa, chỉ bị Aisa tê tê hai tiếng liền không dám làm gì nữa, không những ngoan ngoãn nhường đường, mà còn chỉ đường đúng cho họ.

Một xà một rồng tiếp tục dẫn đầu, Aisa cảm thấy có chút nhàm chán, vì nó không gặp được nhện.

Rẽ thêm một ngã rẽ nữa, Draco bước vào con đường tràn ngập ánh sáng, chiếc cốc lửa thình lình đặt ở một nơi sáng lấp lánh, cách chỗ này tầm hai mét.

Aisa đang chuẩn bị tiến lên, Noah bên cạnh quay đầu kêu nhỏ hai tiếng, rồi biến mất vào hư không.

“Làm sao vậy?” Draco khẩn trương, hắn thật cẩn thận nhìn chung quanh, chẳng lẽ mình đụng vào bẫy rập gì: “Noah đâu?”

Aisa lắc lắc đầu, cái đuôi nhỏ khoa tay múa chân: “Không có việc gì, chủ nhân Noah tìm cậu ta.”

“Chủ nhân?” Draco giờ mới biết hóa ra Thanh Long Noah là thú nuôi trong nhà.

“Cậu ta không quan trọng.” Aisa nghiêng đầu chỉ về phía chiếc cốc lửa, tiếp tục khoa tay múa chân: “Đi lấy cái ly đi.”

Draco gật đầu và đi về phía trước, về chuyện của Noah vẫn nên để nói sau đi, hắn nhanh chóng đi lên phía trước, quan sát chiếc cốc lửa một chút, cảm thấy không có vấn đề gì, vươn tay về phía trước.

Ngay sau đó, chiếc cốc lửa và Draco đồng thời biến mất, chỉ để lại một con rắn xanh nhỏ mờ mịt sững sờ ở đó.

HẾT CHƯƠNG 154

[HP] Ánh Sáng Nhạt – Chương 6


EDITOR: THƯỢNG

BETA: LIÊN

-o0o-

Draco thề rằng cậu không có ý định bám đuôi ai, à có từng có một lần, nhưng cậu đã kìm nén bản thân hết sức.

Ban đầu cậu chỉ muốn tìm một góc yên tĩnh không bị quấy rầy để hóng gió. Không giống như hồi thiếu niên, cậu đã không còn thích thú cái bầu không khí náo nhiệt gì đó nữa.

Nhưng rõ ràng không chỉ mình cậu cảm thấy thế.

Tháp Thiên văn vắng vẻ, một người đứng chiếm mất vị trí ngắm cảnh tốt nhất, lẳng lặng đứng trên ban công phủ tuyết quay lưng về phía cậu.

Nghe thấy tiếng bước chân, người đàn ông ấy thản nhiên quay lại, đôi mắt xanh lục tựa hồ yên tĩnh, vẻ mặt trầm mặc như tuyết rơi.

Bỏ lại tiếng huyên náo trong phòng tiệc, người đàn ông tóc đen nở nụ cười ấm áp, bình thản, dường như bị thứ gì đó vô hình hoàn toàn bộc phát gương mặt điển trai ấy.

“Là cậu sao?”

Anh nhỏ giọng, không có bất ngờ, cũng không có thất vọng, anh chỉ nhàn nhạt chào hỏi, sau đó quay đầu, dựa vào lan can phủ đầy tuyết, lắc lắc ly bia bơ đang uống dở trong tay.

Ngón tay Draco trên thang cuốn khẽ siết lại, nhìn chằm chằm bóng lưng của anh, sững sờ khi thấy bờ vai anh đã gánh quá nhiều thứ mà trở nên gầy yếu, trong đêm tuyết lộ ra một vẻ đơn độc.

Lý trí ngăn cản cậu đừng lại gần, cậu không đủ tư cách.

Nhưng con người thường không ngăn được cảm xúc.

Những bông tuyết lơ lửng hồi lâu giữa bầu trời cuối cùng cũng dừng lại, những ánh đèn chói lọi từ khắp lâu đài chiếu xuống lớp tuyết nặng như bơ qua khung cửa sổ rộng lớn, phản chiếu ánh sáng trong suốt như pha lê của trường Hogwarts, đẹp như một câu chuyện cổ tích.

Draco chậm rãi đi tới, bắt chước tư thế của Harry, lười biếng dựa vào lan can và chiêm ngưỡng quang cảnh ban đêm quen thuộc từ trên đỉnh lâu đài. Gió đêm thỉnh thoảng cuộn lên lớp tuyết nhỏ. Những mảnh vụn bập bùng dưới chân như những hơi khói thoảng qua.

“Hơi lạnh.”

Sau một hồi im lặng, cậu thì thào như oán giận.

Harry mỉm cười, một màn khói trắng thở ra trong không khí lạnh lẽo, “Giáo sư Malfoy quên mất cách niệm Bùa giữ ấm rồi à?”

Draco vừa bước ra từ phòng tiệc ấm áp, không nhịn được mà chà xát tay một hồi rồi niệm Bùa giữ ấm.

Giữa hai người, chiếc cốc đầy một nửa vẫn còn bốc khói, làm tan chảy tuyết bên dưới thành những vệt nước tròn quanh đáy cốc.

 Draco có chút bất mãn. Thế quái nào Harry thà làm Bùa giữ ấm cho cốc bia còn hơn là lo cậu có lạnh không.

Anh cũng gọi cậu là Giáo sư Malfoy, như thể họ chỉ là những người xa lạ bình thường mới gặp.

Nhận ra những cảm xúc không nên tồn tại trong lòng mình, Draco bất giác đưa ánh mắt của mình rời khỏi chiếc cốc vô tội rồi đặt xuống những ngọn núi xa xôi.

Cuối tầm mắt là một mảng trống trải mênh mông, nhưng lực chú ý của cậu đều đặt ở người đứng cạnh, chỉ cần vươn tay là có thể với tới.  

Cậu biết rằng tất cả những ám ảnh và khao khát không thể kiểm soát của cậu khi đối mặt với Harry Potter là điên rồ, phi lý, và đôi khi, cậu thậm chí còn thấy những cảm xúc ngu muội mà mãnh liệt đó như từ một chai tình dược hảo hạng. Có thế thì khi tỉnh táo lại, cậu không thấy bản thân mình như một tên biến thái, níu kéo những thứ không thuộc về mình, giữ khư khư không chịu buông.

Làm sao cậu quên được?

Đó là người mà cậu khao khát ngay từ thuở thiếu niên, chiếm gần hết cuộc đời của cậu.

Khi cậu buộc phải thực hiện những âm mưu tàn bạo, những người xung quanh cậu chỉ lo làm bài tập và thi cử, hoặc tận hưởng Quidditch và tình yêu. Chỉ có cậu như bị nhốt trong lồng thú, mỗi ngày vừa hâm mộ vừa ghen tỵ với người khác, đôi khi tự hỏi chính mình sao bọn họ lại có thể cười đùa như thế? ! Tại sao họ có thể vui vẻ như vậy? !

Sau đó, cậu đột nhiên phát hiện ra, ha, có một người thiếu niên không may mắn khác giống như cậu – nhưng tại sao anh lại có thể vui vẻ như vậy? !

Nhiều khi cậu nhìn mọi hỉ nộ ái ố của Harry như đang nhìn chính mình. Nếu trên đời có cái gọi là đồng cảm, e rằng bọn họ mới là người hiểu rõ người kia nhất.

Tất cả những bóng tối ghê tởm và đáng sợ chỉ có thể bị xua tan khi cậu trong vòng tay ấm áp ấy.

Khi cậu bị bủa vây bởi nỗi sợ hãi kinh hoàng áp chế tất cả niềm kiêu hãnh và lý trí, thì cũng chính vòng tay ấy mang theo hơi ấm và sức mạnh không thể cưỡng lại, xua tan đi cái lạnh giá tưởng như không bao giờ thoát ra khỏi ngục tù u ám, như sự cứu rỗi.

Ký ức trong Azkaban quá mơ hồ và xa vời, cậu đã mơ hồ quên mất mình đã cầu xin điều gì khi đầu óc trống rỗng ngày hôm đó, cậu chỉ nhớ rằng mình đã vươn tay ra không biết bao nhiêu lần trong tuyệt vọng và cuối cùng cũng được ôm chặt lấy, cảm nhận được hơi ấm, cuối cùng cũng chạm tới người cậu khao khát nhất.

Draco hít một hơi thật sâu, dùng cái lạnh để thoát khỏi tầng suy nghĩ ấy.

Không nghĩ tới nữa, người đó, rõ ràng là do cậu đẩy anh ra.

“Mấy năm nay,” Draco chớp mắt, bông tuyết li ti vương trên lông mi cậu bay xuống, ngập ngừng nói, phá vỡ bầu không khí im lặng kéo dài. “Cậu thế nào?”

Harry vươn tay cầm cốc bia lên, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên. nhấp một ngụm, chất lỏng ấm áp lướt qua cổ họng, môi và răng tràn ngập mùi thơm nhàn nhạt, “Không tệ.”

“Còn cậu thì sao?” Anh lắc phần bia còn lại trong cốc, vẻ mặt có phần không chú ý.

Draco nhìn cảnh tuyết trắng xóa,trong đầu hiện ra cảnh xuân, hạ, thu, đông của Hogwarts, ngày và đêm, tuần hoàn năm này qua năm khác, giống như số mệnh luân hồi.

Thế giới hối hả thúc giục họ trưởng thành, và từ từ cho họ thời gian để giải quyết mọi thứ.

“Tôi ổn,” Cậu chậm rãi thành thật nói, “Không có nơi nào tốt hơn Hogwarts.”

Harry cười nhẹ, “Tốt rồi.”

Bọn họ không nói nữa, không có gì để nói. Gió đêm mang theo vài bông tuyết rơi từ góc mái tháp, không mục đích bay bay trong không gian, giống như một đám trẻ nghịch ngợm đuổi theo, làm cho bầu không khí im lặng khó hiểu bớt cứng nhắc và tù đọng.

“Bộ trưởng Porter, ngài cục trưởng đang tìm ngài— ” Một giọng nữ trong trẻo vang lên sau lưng họ,  trợ lý của Harry là Hurley vội vàng bước ra ban công, thở hổn hển, có vẻ như đã tìm anh từ nãy giờ rồi.

Draco vô thức lùi đi một bước,  người phụ nữ sững sờ một lúc rồi mới gật đầu với cậu một cách lịch sự, nghi ngờ về khoảng cách quá gần của bọn họ ban nãy.

Sau tất cả, trong mắt các đồng học của họ, Draco Malfoy luôn xuất hiện như kẻ thù của Cứu thế chủ.

Không ngạc nhiên khi cậu nhận ra sự thật rằng thế giới bên ngoài Hogwarts vẫn còn tàn nhẫn và đầy định kiến. Trước khi rời đi, Harry còn lịch sự tạm biệt cậu khiến cậu thấy lạ lẫm. Thà rằng bỏ lơ cậu đi còn hơn…

Ít nhất bằng cách đó, cậu có thể tự huyễn hoặc bản thân rằng cậu vẫn đặc biệt trong mắt người đó, cho dù là đặc biệt căm ghét như hồi xưa cũng được.

Draco lặng lẽ nhìn hai bóng người đang rời đi, những ngọn đuốc trong tháp rung chuyển kéo theo những bóng đen dài ra, phản chiếu trên tường và mặt đất như giương móng vuốt về phía cậu.

“Harry— ” Cậu nhẹ giọng gọi, và người đàn ông tóc đen quay đầu lại dưới ngọn lửa đang mập mờ, bình tĩnh nhìn anh.

Dưới bầu trời u ám, Draco cố gắng cong môi cười với nụ cười bình thản như cũ, “Giáng sinh vui vẻ.”

“Cậu cũng vậy,” Harry khẽ gật đầu. “Giáng sinh vui vẻ.”

Chờ một lát, anh thấy đối phương không nói gì nữa,  xoay người rời đi, vẫn vững vàng bước chân, không chút lưu luyến.

Draco thở ra một hơi, ngơ ngác nhìn sương mù ngưng tụ trên không trung, hai tay tự ôm bản thân trên tháp thiên văn trống rỗng, gió lạnh như xuyên thấu thân thể trực tiếp vào trong buồng phổi trống rỗng, cảm giác lạnh lẽo làm cho cậu không khỏi hơi run lên.

Hogwarts rất tốt, Harry.

Chỉ là mùa đông quá lạnh.

 Thực sự rất lạnh.

——————————————————

Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi bất ngờ khiến tâm trạng của Draco trùng xuống.

Khi cậu quay trở lại phòng tiệc với khuôn mặt u ám, bầu không khí ở đây vốn đang rất cuồng nhiệt, vũ khúc trở nên dồn dập mãnh liệt, một làn sóng người vây quanh cây thông Noel khổng lồ, lắc lư cơ thể theo nhịp điệu, và đám đông thì giơ cao nhịp tay. Tiếng đập, tiếng reo hò và tiếng huýt sáo không ngớt.

Đón ly rượu trên chiếc bàn dài, Draco đứng lặng yên liếc nhìn tiêu điểm của đám đông, người đàn ông tóc đen đang trò chuyện cười đùa với người bạn đồng hành của mình, cười khổ rồi ngửa đầu uống cạn ly rượu đỏ.

“Uống như vậy rất dễ say, Draco.” Một ông già mập mạp với ly rượu xuất hiện gần đó và thản nhiên nhắc nhở cậu.

“Giáo sư Slughorn,” Draco choáng váng,  nhanh chóng đặt chiếc ly rỗng xuống, cầm một ly đầy khác lên và cụng ly với anh, “Chúc thầy ngày lễ vui vẻ.”

“Vâng, vâng, ngày lễ vui vẻ,” Slughorn rõ ràng vừa rồi đã uống rất nhiều, mặt có chút đỏ lên, dũng cảm vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Người trẻ tuổi không đi dạo yến tiệc, còn đứng ở đây làm tượng sao?”

Ông hướng về hướng nào đó hất cằm, “Hơn phân nửa những người có địa vị cao quý nhất Thế giới pháp thuật Anh quốc đã tới đây, đây chính là cơ hội mở rộng quan hệ, đừng bỏ lỡ chứ.”

” Cảm ơn giáo sư. “Draco mím môi và nói nhỏ,” Thân phận tôi … là không thích hợp.”

Tuỳ tiện tới đó, không phải tự rúc vào cái khó sao?

“Hầy—” Slughorn xua tay, giọng cố ý trầm xuống, “Chiến tranh đã bao nhiêu năm rồi, có gì không thích hợp, không chủ động, chả lẽ chờ bọn họ đến chào hỏi trước?”

Ông liếc mắt nói, mang theo hơi men nhàn nhạt: “Slytherin chúng ta có thể buông xuống tự trọng tạm thời cúi đầu tuỳ thế cục nhưng trong lòng cũng không thể xem nhẹ chính mình.”

Một bàn tay giữ chặt cổ tay cậu, Slughorn kéo Draco tới giữa đám người hò hét một lúc, dễ dàng hoà nhập cùng một vòng người rồi bắt đầu nhiệt tình kể về kết quả nghiên cứu mới nhất của mình.

Đứng giữa nhiều người xa lạ, Draco dần dần cảm thấy chiếc cúc trên cùng của bộ lễ phục của mình như sắp bung ra. Khi Slughorn quên mất phần gì đó, mặt ông đầy hơi men hỏi cậu, trong nháy mắt trên đỉnh đầu cậu tụ rất nhiều ánh mắt, làm hô hấp cậu thêm căng thẳng.

“Đúng vậy,” cậu mở miệng tươi cười, ngữ điệu rõ ràng, “Dược liệu gốc thì hiệu quả hơn, nhưng nguyên liệu đắt, khó sản xuất hàng loạt, nên…”

Chỉ cần như thường lệ, Draco Malfoy, chỉ cần như mọi khi đứng trên bục giảng nói với học sinh thôi, mày có thể làm được.

Cậu không thể phụ lòng vị giáo sư duy nhất giúp đỡ cậu khi cậu không thể hoà nhập mà cũng không thể núp sau bóng lưng người khác để trốn tránh hiện tại.

Dù sao thì con người cũng phải sống trong thực tế.

Khi cuộc trò chuyện đang diễn ra khá thú vị, Slughorn đột nhiên cười lớn và hét vào mặt người đàn ông đang từ từ tiến lại với cánh tay dang rộng, “Nhìn xem đây là ai – chào Harry, lễ phục hôm nay thật đẹp.

“Chắc hẳn Hurley đã chọn nó cho anh đúng không?” “Bộ lễ phục của Cứu thế chủ thực sự như một cái kén nhưng Slughorn không bao giờ bỏ lỡ cơ hội trêu chọc anh ta để thể hiện sự thân mật, tất nhiên sẽ không bỏ qua điểm này.

“Tất nhiên là không,” Harry nhún vai, ôm chầm lấy ông, rồi mỉm cười, “Lần này Molly đã giúp tôi rồi.”

Anh đang cầm trên tay một ly rượu vang đỏ, được Slughorn cho xem như những bộ sưu tập quý giá nhất, họ chào hỏi vị giáo sư già trong một vòng tròn với một vài người có mặt.

Draco cảm thấy xung quanh có vẻ yên lặng, và khi cậu nhìn lên, người đàn ông đã đứng trước mặt cậu với nụ cười nhẹ nhàng và lịch sự trên khuôn mặt.

“Đã lâu không gặp, Malfoy,” Harry chủ động nói, như thể không nhận ra ánh mắt đánh giá xung quanh mình, với vẻ bình tĩnh và tự nhiên. “Tôi nghe giáo sư nói trước đây cậu cũng tham gia nghiên cứu độc dược của ông ấy?”

“Đúng vậy.” Draco không mong anh đi tới, hơi thở ổn định của cậu đột nhiên trở nên gấp gáp.

“Tốt lắm.” Harry cụng ly với cậu, nhấp một ngụm rượu đỏ, rồi dừng lại nhìn cậu, tiếp tục trò chuyện với Slughorn.

Nhưng như vậy là đủ, Draco rõ ràng cảm thấy thái độ của những người vừa mới nhìn lạnh lùng đối với cậu bỗng trở nên ấm áp hơn rất nhiều.

Đầu óc rối bời, nhưng cậu vẫn giữ được giọng nói của mình, và cậu đã thực sự hòa nhập cùng khách mời.

Sau bữa tiệc, khách khứa dần dần rời đi, Draco uống một hơi cạn sạch, lần đầu tiên cậu lấy hết can đảm, trầm giọng hỏi Slughorn bên cạnh, một câu hỏi đã khiến cậu trăn trở rất lâu, “Giáo sư, tại sao thầy lại đề cử tôi?”

Hogwarts là trường dạy pháp thuật duy nhất ở Vương quốc Anh. Vị trí giáo sư luôn được săn đón. Tại sao Slytherin này, người luôn khôn ngoan để bảo vệ bản thân và giữ vị trí của mình, lại sẵn sàng giúp đỡ một người từng là Tử thần thực tử trong thời điểm nhạy cảm như vậy? Lại còn không đòi hỏi gì?

Cậu mơ hồ đoán được, nhưng không bao giờ dám nghĩ nhiều.

Slughorn rất nhẹ thở dài, dưới ánh mắt cố chấp chờ đợi câu trả lời của cậu, ông cảm thấy không thể chịu đựng được, vô cớ nhíu mày, chậm rãi lầm bầm: “Ta đã hứa với ngài ấy rồi sẽ không bao giờ nói cho cậu biết.”

Câu này rõ ràng có nghĩa là nói cho cậu biết mọi chuyện.

Draco cắn môi dưới, nỗi buồn sâu thẳm đọng lại trong cổ họng như chất chứa, khiến cậu gần như tắt thở.

“Mấy người trẻ tuổi các ngươi đấy, toàn giả bộ hồ đồ vào lúc cần tỉnh táo nhất.” Slughorn lại thở dài, trầm giọng nói, “Lily lúc đầu thật là dễ thương, hào phóng, da mặt của James cũng thật dày mới có thể theo đuổi được trò ấy. Tiểu tử kia học ai không học, lại muốn học theo Albus… Chính mình ngoan cố cả đời, đến chết đều… Vào lúc không có ngày nào sung sướng, có thể tới mấy trăm năm sau, người đời có thể đem họ ra ca tụng… “

Nghĩ đến người bạn cũ đã chết của mình, hắn cảm thấy chán nản và xoa trán bàng hoàng,” Ôi, rượu mật ong hôm nay cũng không tồi, ta nghĩ ta uống nhiều quá rồi, mau về thôi. ”

Hắn xua tay, ngâm nga một bài hát mừng Giáng sinh lạc điệu rồi loạng choạng bước đi.

HẾT CHƯƠNG 6

[HP/SNARRY] Anh em nhà Prince – Chương 1: Tân sinh


EDITOR: BAMBI

BETA: LIÊN

-o0o-

Harry không thể nào tin mình đã sống lại.

Y cho rằng mình có thể an tâm chết đi, lại không thể tin nổi khi thấy ở thế giới song song, giáo sư sống hạnh phúc bên người khác.

Y cho rằng mình sẽ không hối tiếc gì mà bước lên hành trình mới của đời người, thế nhưng vừa mở mắt thì đã trùng sinh.

Y biết, hiện tại y là một đứa trẻ.

Nhưng đây là nơi nào?

Harry cảm thấy mờ mịt.

Harry nhớ rõ nhà Dursley khác thế này, hơn nữa, dù là lúc còn bé, được dì Petunia đối xử tốt hơn một chút, thì nhà Dursley cũng chưa bao giờ có bầu không khí ấm cúng đến vậy. 

Vậy nếu chỗ này là nhà Potter thì sao?

Cuối cùng Harry đã sống lại, biết đâu… biết đâu y có thể gặp Lily và James?!

Dù tuổi thật của Harry còn lớn hơn cha mẹ mình, dù y đã sớm hiểu được cha mẹ mình không vĩ đại và hoàn hảo như mình vẫn tưởng, nhưng y biết cha mẹ yêu mình……cho nên, nếu có thể gặp họ, Harry nghĩ mình sẽ rất vui.

“Có lẽ hai đứa nhỏ đã tỉnh rồi nhỉ?” Ngoài cửa, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. 

Harry nghe thấy, đột nhiên cứng người, chợt hiểu nơi này không phải nhà Potter — chẳng lẽ là đầu thai lại luôn rồi?

Y nhìn xung quanh, y muốn biết mình đang ở đâu. Đến lúc quay mặt sang hướng cửa sổ, bất chợt nhìn thấy một em bé đang nằm cùng nôi với mình. Lúc này, Harry vẫn mang hy vọng, y muốn đoán thử em bé đang nằm bên cạnh là ai.

Nhưng đáng tiếc, y không thể xác định được. Đúng thật là mấy đứa bé nhìn y hệt nhau.

Harry nhụt chí quay đầu đi, bây giờ y không ôm hy vọng muốn biết mình ở nơi nào nữa rồi. Giọng nữ dịu dàng kia chắc chắn không phải dì mình.

Quả nhiên, cửa mở ra, người vào là một người phụ nữ tóc vàng thon gầy, trên mặt có một tầng tàn nhang, dưới ánh sáng này, Harry không thấy rõ gương mặt của cô, nhưng Harry lại có thể thân thiết cảm thấy đây chắc hẳn là một vị phu nhân dịu dàng và xinh đẹp.

Cô đi tới, đầu tiên nhẹ nhàng vỗ về đứa trẻ còn lại, lúc này đôi mắt nâu thẫm của cô nhìn về phía Harry. Phát hiện Harry nhìn cô không chớp mắt, cô liền mỉm cười sáng lạn vui vẻ.

“Chao ôi, đôi mắt xanh xinh đẹp biết bao. Người bỏ rơi hai đứa phải nhẫn tâm đến mức nào chứ.”

Người phụ nữ thở dài, bế Harry lên, trìu mến mà đong đưa hai lần, lại thả Harry xuống. Hôn lên trán Harry một cái, rồi cô lui đi ra ngoài.

Sau khi người phụ nữ rời khỏi, Harry mới tiếp tục quan sát chỗ ở hiện tại.

Y đang ở cô nhi viện sao? Hay là chỗ khác? Trẻ vô gia cư……đúng là thường ở cô nhi viện.

Lúc Harry quan sát xung quanh, đứa bé nằm bên cạnh cũng mở mắt, nó có một đôi mắt đen, như là ngưng tụ sự thâm trầm của bóng đêm vậy, rõ ràng là một đôi mắt sáng ngời xinh đẹp, lại làm người ta cảm thấy như hai nhánh đường hầm tối đen khiến người khác nhìn không thấy đáy, nhìn đi nhìn lại vài lần, sẽ bị chìm sâu xuống nước. 

Nhưng đứa bé kia lại nhanh chóng ngủ tiếp, thế nên Harry cũng không phát hiện.

Giờ phút này lực chú ý của Harry đã hoàn toàn tập trung cho cuộc thảo luận mới bên ngoài.

“Hai đứa nhỏ này tên gì vậy, Trinity tiểu thư?” Viện trưởng Margaret đứng ở cửa hỏi.

“Đứa bé hơn một chút gọi là Harry, còn lớn hơn một chút là Severus, lúc được đưa tới trên người bọn nhỏ có tờ giấy ghi thế. Trên tay Severus buộc một cái dây cột tóc bằng ren có chữ Prince……” Hộ sĩ Trinity, Trinity tiểu thư bất an mà trả lời, tay nàng cầm hai bình sữa.

Cái tên “Severus” làm Margaret hơi nhăn mày, nàng bước nhanh vào cửa, Trinity chạy nhanh đuổi kịp.

Margaret cũng là người Harry hoàn toàn không quen biết. Harry ngây người nhìn bọn họ, trong đầu còn ở lặp lại âm thanh của cái tên “Severus”.

Margaret chỉ nhìn lướt qua đứa bé có đôi mắt xanh biếc xinh đẹp, đôi mắt đang chăm chú hoàn toàn vào đứa bé ngủ say cạnh hắn.

“Viện trưởng……sao vậy?” Trinity có cảm giác hai bình sữa đang cầm đột nhiên nóng bỏng tay. 

Margaret lắc đầu, ý bảo Trinity cùng chính mình ra ngoài. Trinity đặt bình sữa đầu giường, đi theo ra ngoài. Margaret nghiêm túc hỏi: “Gia huy Prince trên tay Severus trông thế nào……”

“Một cái gia huy nhìn chính thức và trang trọng, chữ Prince được thêu cực kỳ phức tạp ở mặt trái, có thể thấy rõ là rất cao cấp.” Trinity nói tất cả những gì mình biết cho Margaret.

Margaret trong lòng niệm “Severus Prince” cùng “Harry Prince”, hạ quyết định: “Đã thế thì cho bọn nhỏ lấy tên theo dòng họ của mình như đã nói, tên cô nhi viện làm tên đệm, vậy là xong.”

“Ý ngài là chúng ta sẽ nhận bọn chúng?” Trinity hơi bất ngờ.

Margaret gật đầu, không hiểu sao nàng lại có thiện cảm với Severus — tuy rằng tài chính của cô nhi viện đang hơi eo hẹp, nhưng cả Harry là em trai của Severus, Margaret cũng nguyện ý nhận hắn.

“Tốt quá rồi, nữ sĩ. Ngài không biết đâu, lúc ta tìm được bọn nhỏ, tình trạng của chúng rất tệ, muộn một chút chắc bọn chúng sẽ không sống nổi……nguyện thần phù hộ bọn họ.” Trinity hào hứng nói.

Margaret ậm ừ vài tiếng cho có lệ, sau đó nàng nhìn sang hướng của Severus — có lẽ do nàng đã từng định đặt tên con mình là Severus, bây giờ thật sự gặp một đứa bé tên Severus nên mới lưu luyến thế này.

Nếu có thời gian nàng sẽ ở lại cùng Severus, nhưng đáng tiếc, hiện tại nàng có việc rất quan trọng cần làm.

“Trinity, ngươi cùng Michelle và Miranda trông bọn nhỏ……ta đi tìm Frost thảo luận về chuyện kinh phí.” Margaret nói, cảm thấy hơi đau đầu. Trinity ra hiệu không có vấn đề gì. Margaret liền gấp gáp rời đi. 

Harry vẫn đang đắm chìm trong sự hoảng hốt khi biết đứa trẻ nằm cạnh mình là Severus.

Mình sống lại.

Mình sống lại thành anh em của Severus Snape!

……

Đầu óc Harry hiện tại rối loạn và nhão nhoẹt như hồ dán, hoàn toàn đánh mất năng lực tự hỏi.

Y quay đầu, người cứng ngắc, nhìn đứa bé đang ngủ bên người, nhìn cái mũi nhỏ xíu đang phập phồng, làn da trắng trắng mềm mềm, còn cả lớp tóc tơ đen mượt trên đầu, ngoài cửa sổ, trời vẫn rất sáng.

Hết thảy đều còn rất sớm……bi kịch và tổn thương… còn chưa diễn ra.

Hơn nữa hiện tại bọn họ ở cô nhi viện, bọn họ sẽ không có thời thơ ấu đời trước nữa, Severus sẽ không có gia đình bất hoà, sẽ không có thai phụ thiếu thốn với gương mặt xanh xao vàng vọt; y cũng không phải ở trong tủ chén, không cần đối mặt với mấy chuyện không ai mong muốn như trong quá khứ.

Vị nữ viện trưởng kia có vẻ là người tốt, bọn họ sẽ không gặp bi kịch ở cô nhi viện như Voldemort. Trinity nữ sĩ có vẻ cũng là người tốt……mà có không sống được ở đây thì y cũng có năng lực dẫn Severus đến nơi tốt hơn. Harry nghĩ, đến lúc đó chắc tất cả mọi người sẽ hạnh phúc……

Y xuất thần mà nhìn chăm chú đứa bé đang say giấc — lần này, ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt, Severus.

————————————

Tác giả có lời muốn nói: cp: Severus / Harry

Tưởng viết giáo thụ công tưởng nổi điên sản vật!

Tiểu ngắn, mỗi một chương số lượng từ không thể cam đoan, chúng nó sẽ hoặc đoản hoặc trường……nhưng là này văn cam đoan ngày càng. Mỗi ngày buổi sáng 7 điểm 10 đổi mới, đại gia cùng nhau giường là có thể xem.

Mặt khác, trước sau như một mà muốn chúc Severus sinh nhật vui sướng.

emmmm đến nỗi 『HP hậu duệ 』 này văn……

Đẩy đến Draco sinh nhật khai văn.

Này thiên Harry cùng Severus CP văn kết thúc sau, 『818 những cái đó sai lấy nữ chủ kịch bản các nam chính 』 này văn sẽ bắt đầu ngày càng.

Cảm thấy hứng thú các vị không ngại điểm tiến ta chuyên mục cất chứa một chút bọn họ.

HẾT CHƯƠNG 1

[HP + TW] Magical Twilight – Chương 12


TRANSLATOR: JUNE

BETA: BAMBI

-o0o-

Harry thở dài và ném lá thư sang một bên với vẻ chán ghét. Cậu biết rằng cuối cùng sẽ có người tìm ra cậu nhưng cậu đã hy vọng rằng họ không làm thế . Harry đã rời Anh vì một vài lý do, cậu không muốn làm gì ở Thế giới Phù thủy nữa. Cậu có một ngôi nhà và gia đình mới ở Forks. May là bọn họ cũng không có vị trí chính xác của cậu, họ chỉ xác định được khu vực chung chung mà thôi, với diện tích tầm ba tiểu bang.   

————————–

Bella cười toe toét khi thấy Jasper và Harry chơi trò đua xe nào đó trên PlayStation, sau đó cô quay lại giúp Jacob làm bài tập về nhà. Không phải cậu ta không thông minh, chỉ là trước đây cậu ta không được hỗ trợ nhiều về mặt học tập. Tương tự với Harry. Cuối cùng Harry cũng đạt được thành tích tốt, Bella hi vọng Jake cũng thế. Bởi cách mà bầy đàn đối xử với cậu những ngày này nên Bella muốn Jake thể hiện tốt nhất có thể, học thật tốt, rồi tìm một công việc phù hợp, trở nên khác biệt với những con sói. Sau khi Jake hoàn thành được các đề mục trên thì chắc bầy sói sẽ năn nỉ để Jake trở về bầy với họ.

Ba người đã nhận được lời mời của cùng một trường đại học và vì vậy việc cần làm là đảm bảo Jake cũng thế, để bọn họ có thể học lên cùng nhau. Tất nhiên, trừ phi bọn họ không ở ký túc xá hoặc được phân vào cùng một chỗ thì họ sẽ phải tách ra, nhưng chỉ một chút thôi, vì hầu như họ luôn dính với nhau. Bella sẽ học văn, Jasper chọn học Sử ( lại lần nữa), Harry vẫn chưa xác định được mình sẽ học gì. Jake muốn làm gì đó về cơ học, nhưng cậu vẫn cần những con điểm cao để có thể học ngành đó.

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Edward đi đi lại lại trong phòng, lúc này anh ta là người duy nhất ở nhà và anh ta rất cảm kích vì sự yên tĩnh này. Không thể nào, làm sao có thể? Bella không thể ở bên người khác, cô ấy là của mình! Sao Jasper dám quay lại Forks và làm mọi thứ rối tung lên. Nhưng mà “thằng nhóc” này thì dễ đối phó. Bella yêu mình, cô ấy sẽ từ bỏ tên con người kia trong một giây nếu mình quay lại. Có lẽ từ đầu mình không nên rời đi. Mình phải quay lại, đưa cô ấy trở về. Mình sẽ giữ cô ấy bên mình, rồi họ có thể đi khắp thế giới hay gì đó. Bella sẽ an toàn khi ở bên mình, cả con người và dòng máu thơm ngon của cô.

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ ‘

Jasper rất ngạc nhiên trước những gì anh học được từ Harry. Anh chưa bao giờ nghĩ những thứ như vậy có thể tồn tại, chứ đừng nói là biết rõ về chúng.

Harry ở bên kia phòng đọc về lịch sử của ‘muggle’. Kể từ khi trở về từ Florida, Jasper ngày càng dành nhiều thời gian ở nhà của Harry, thực ra anh gần như sống ở đây luôn rồi. Ở chung với Harry khiến anh cảm thấy… thoải mái. Họ làm quen với sự hiện diện của nhau một cách dễ dàng và nhanh chóng, như thể họ đã sống cùng nhau trong nhiều thập kỷ chứ không phải vài tháng. Anh luôn là một kẻ cô độc, kể cả lúc còn ở cùng Maria, Peter và Charlotte. Với Alice thì khác, nhưng anh chưa bao giờ thực sự cảm thấy mình là một thành viên của nhà Cullen, anh luôn có cảm giác không hài hoà. Ở đây thì khác, anh để Harry, Bella và Jacob xâm nhập vào cuộc sống của mình và cảm thấy cần họ. Họ chấp nhận con người của anh và không một ai trong ba người bận tâm đến vết sẹo của anh, dường như họ thiếu mất bản năng sợ ma cà rồng của những giống loài khác. 

“Cậu ổn chứ?”

Câu hỏi của Harry khiến Jasper bối rối nhìn lại lần nữa. “Hả?”

“Cậu vừa phân tâm.”

“Xin lỗi.”

“Không sao. Nhưng cậu có ổn không? ” Harry đặt cuốn sách của mình sang một bên và băng qua phòng đến ngồi cạnh anh.

“Tôi chỉ suy nghĩ chút thôi.” Jasper cười nhẹ và Harry gật đầu.

“Đừng quá đắm chìm vào đó, tối nay chúng ta sẽ ăn tại nhà Bella.”

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Edward thu mình lại và nằm vừa vặn ngoài phạm vi cảm nhận cảm xúc của Jasper, quan sát năm người ngồi quanh bàn. Jasper rất dễ nhận biết, dĩ nhiên là cả Charlie và Bella cũng thế. Anh ta chỉ thấy qua Jacob Black một hoặc hai lần,  và cậu ta đã thay đổi rất nhiều kể từ đó, tóc ngắn và cao hơn nhiều. Vì vậy, người lạ nhất chắc chắn là Harry. Trông cậu ta chẳng có gì đặc biệt, vậy tại sao Bella lại chọn cậu ta?

TBC….

HẾT CHƯƠNG 12

Design a site like this with WordPress.com
Get started