[HP/SNARRY] Chuyện Bí Mật Của Lâu Đài – Chương 2: Cứu Thế Chủ Gặp Ác Mộng


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Khi màn đêm buông xuống, Harry vẫn không thể rời khỏi Bệnh Thất.

Bà Pomfrey đang ở bên ngoài, bà có thể nhận ra được sự không thành thật của cậu bé Cứu Thế Chủ, cho nên đã quăng rất nhiều bùa chú lên cánh cửa ra vào để ngăn Harry không chạy loạn xung quanh.

Ăn một chút gì đó, Harry quyết định cả đêm đều không ngủ, cậu sợ hãi……cậu rất sợ ở trong mộng cậu lại biến thành Voldemort!

Vì sợ hãi nên cậu không dám ngủ.

Ngồi ở trên giường, trong Bệnh Thất trống rỗng, ngay cả tiếng cú mèo cũng không có…… Không, không đúng! Có lẽ hẳn là có! Hoặc là…… Cậu cần một ít âm thanh…… Ít nhất có thể xua đuổi sự sợ hãi trong đáy lòng của cậu.

Harry xốc chăn trên người lên, cảm giác lạnh lẽo có thể kích thích thần kinh của cậu, như vậy thì cậu sẽ không ngủ rồi…… Đúng vậy, như vậy thì sẽ không ngủ được. Cậu đi chân trần bước lên trên sàn nhà, cảm giác đặc biệt lạnh lẽo từ sàn nhà lạnh băng truyền đến khiến cậu muốn run rẩy.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu xuống sàn nhà, mang đến không phải cảm giác ôn hòa mà là áp lực.

Harry lấy tay từ từ che ngực của mình…… Nơi này có một trái tim đang đập, là trái tim đang đập chứ không phải là một trái tim lông lá rét lạnh và tràn đầy thù hận!

Cậu cẩn thận di chuyển chân của mình, đặt cả người lên trên bệ cửa sổ.

Harry Potter đã mười bốn tuổi chứ không còn là cậu bé đáng thương, tuy rằng cậu vẫn như cũ mà không hề cao lên, cũng không đủ cường tráng, nhưng nó cũng không che lấp được sự dũng cảm của cậu, cũng sẽ không biến những chuyến phiêu lưu mạo hiểm thần kỳ của cậu biến thành hư ảo.

Trên thực tế, cậu một chút đều không muốn quay trở về, trở về nhà Dursley. Nhưng không còn cách nào…… Cậu cần phải quay trở về.

Có lẽ…… Chỉ vì cậu không muốn quay trở về nên mới có thể mơ một giấc mơ như vậy? Harry không chắc nữa.

Khung cảnh bên ngoài cửa sổ vẫn như mọi khi. Bầu trời xanh thẳm, bên dưới là hồ Đen, ánh trăng chiếu lên mặt hồ phản xạ ra từng vòng ánh sáng màu bạc, nhưng thật ra phía dưới đó tràn ngập nguy hiểm —— Đây là điều mà rất nhiều người đã nói với cậu, cậu cũng rất tin tưởng không hề nghi ngờ, nhưng là…… lời nói của Voldemort cũng không đáng để tin tưởng sao?

Trên thực tế, là Harry không tin Voldemort, cậu hận hắn ta. Nhưng là…… giấc mơ kia quá chân thật…… Quá chân thật! Cậu thậm chí còn nhìn thấy tên phản bội Peter Pettigrew —— Đuôi Trùn, đúng vậy, là Đuôi Trùn! Kẻ phản bội suýt chút nữa là đã hại chết cha đỡ đầu của cậu!

Cậu muốn giết tên đó…… Nhưng là, cậu không thể làm điều đó…… Cho dù cậu hận tên đó không thể chết đi.

Harry cúi đầu. Lông mi dày đậm tạo thành một bóng mờ nhỏ dưới mắt của cậu.

Trước mắt…… Lại trở nên tối tăm một lần nữa…… Đây là một nghĩa trang, tràn ngập âm u và điềm xấu.

“Đuôi Trùn, bây giờ cẩn thận kiểm tra kỹ ngôi mộ này!” Cậu nghe thấy bản thân đang tê tê nói như vậy, thật giống như là đang nói xà ngữ.

“Chủ nhân…… Ngôi mộ này…… Không có gì đặc biệt……” Đầu của Đuôi Trùn gần như muốn đụng tới mặt đất, hắn thành kính hôn lên lớp bùn đất ở dưới chân, “Chủ nhân, đây là một ngôi mộ Muggle.”

“Ngươi cần phải bị trừng phạt, Đuôi Trùn!” Cậu rống lên như thế này, sau đó Đuôi Trùn đau đớn cuộn tròn người lại, rất đau đớn, giống như hắn đang chịu vô số lời nguyền rủa khủng khiếp, đau đớn như vậy, thậm chí còn khóc nức nở, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: “Chủ nhân, tha thứ tôi…… Chủ nhân…… Tha thứ tôi…… Xin hãy tha thứ cho tôi…… Chủ nhân……”

“Vô dụng.” Cậu nghe thấy lời chỉ trích như vậy.

Đây…… Lại là một giấc mơ khác?! Liên tiếp ác mộng có liên quan đến Voldemort? Hay là…… Chỉ là trí tưởng tượng của riêng cậu?

“Nếu…… có Bậc Thầy Độc Dược ở đây, tất cả đều không thành vấn đề……” Hắn nghe thấy được lời nói như vậy, tràn ngập hoài niệm và tức giận, “Đuôi Trùn, đừng để ta lại phải trừng phạt ngươi một lần nữa, nhớ kỹ, tên ngu xuẩn.”

……

Lại mở mắt ra lần nữa, Harry nhìn thấy trần nhà màu trắng.

“Nếu Cứu Thế Chủ định hy sinh mạng sống của mình theo cách này, Dumbledore, ta không cho rằng ta không có lý do gì để cứu sống tên ngu ngốc như vậy, một kẻ mà đầu óc còn không bằng một cây cỏ lác.”

—— Là Snape!

“Severus, làm ơn, không cần nói Harry như vậy.” Giọng nói của Dumbledore tràn ngập mệt mỏi, “Thằng bé cần sự giúp đỡ của thầy, Severus, Harry còn nhỏ…… Hơn nữa thật sự cậu cũng có thành kiến đối với nó…… Nó chỉ là một đứa trẻ, cũng không phải ai khác……”

“Cậu ta nên trả giá cho hành vi ngu ngốc của mình!”

“Nhưng thằng bé cũng không có ngu ngốc, thầy biết rất rõ điều này, Severus.”

“Vậy thì tại sao cậu ta lại nằm ở đó, Dumbledore? Cậu ta giống y như cha của mình, ngu ngốc và lỗ mãng, kiêu ngạo và vô lễ, tự đại và vô dụng.”

Không phải như vậy! Harry muốn phản bác, nhưng lại không thể nói nên lời, giọng nói của cậu rất đau, đầu cũng rất đau.

“Vậy thì, Severus, Harry cũng là con trai của Lily. Thằng bé thật sự giống Lily hơn, ngoại trừ vẻ ngoài, thì đôi mắt của thằng bé…… giống y như của Lily, không phải sao?”

Lily…… Đôi mắt?! Là mẹ của cậu! Harry muốn mở mắt ra, cậu từng thấy qua hình của mẹ —— Xinh đẹp và thuần khiết, đáng yêu như vậy, là mẹ của cậu……

Snape không nói chuyện nữa. Harry chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nề của hắn. Rất lâu, rốt cuộc, hắn lạnh lùng nói: “Đúng vậy, Dumbledore, ông rất am hiểu chuyện này…… Ta sẽ thỏa hiệp.”

Sau khi cuộc đối thoại của hai người kết thúc, Harry lại lần nữa chìm vào giấc ngủ. Lần này cậu ngủ rất ngon. Không hề nằm mơ, chỉ đơn giản là ngủ.

Khi Harry mở mắt ra lần nữa, thì cậu nhìn thấy vẻ mặt âm trầm của Snape.

Snape…… Severus Snape, Bậc Thầy Độc Dược…… người của Voldemort! Tử Thần Thực Tử!

Đôi mắt của Harry mở to ngay lập tức, đồng tử của cậu co rụt lại một chút. Tuy nhiên, Snape chỉ cho rằng đây là phản ứng bình thường của một học sinh nhà Gryffindor chán ghét hắn —— Đúng vậy, chán ghét hắn, hoặc là nói, căm hận. Harry Potter chán ghét Snape, điều này rất bình thường, cũng giống như Snape chán ghét Harry Potter.

Harry cử động cổ họng, cậu không thể nói chuyện. Cậu sợ nếu mình mở miệng thì sẽ lập tức nguyền rủa Snape —— Hoặc là, nói ra sự thật hắn là Tử Thần Thực Tử.

Snape liếc mắt nhìn Harry một cái, giống như là đang xem một cái đồ vật dơ bẩn gì đó.

“Hiện tại, ta sẽ lấy một ít máu của ngươi.” Hắn nói như vậy, sau đó lấy đũa phép ra, một bàn tay thô bạo bắt lấy tay của Harry, dùng đũa phép rạch một vết thương nhỏ ở trên ngón tay của cậu.

“A!” Tuy nó không phải rất đau, nhưng nó xác thật khiến Harry cảm thấy rất sốc —— Có lẽ…… Có lẽ Snape đang có kế hoạch tà ác gì đó?

Snape cũng không có để ý đến biểu tình của Harry, hoặc là bất cứ cái gì khác. Hắn chỉ bình thường lấy máu của Harry, sau đó xoay người bỏ đi mà không hề cho cậu một bùa chú khép lại vết thương. Chiếc áo choàng màu đen quay cuồng ở sau lưng của hắn.

Nhìn chằm chằm cái bóng dáng này, Harry chìm vào thế giới của mình. Cậu muốn biết rốt cuộc nên làm như thế nào mới có thể bắt được cái đuôi của Snape —— Dumbledore tin tưởng hắn, nhưng trên thực tế, hắn không đáng để tin tưởng! Đúng vậy, không đáng! Voldemort đã nói như thế nào?

—— “Nếu Bậc Thầy Độc Dược của ta có ở đây……”

Điều này chứng minh cái gì? Chứng minh là Voldemort rất tin tưởng Snape, vô cùng tin tưởng! Cũng chứng minh Snape là Tử Thần Thực Tử, ngoài ra còn là kẻ xấu xa nhất!

Không, cậu không thể cứ tiếp tục như thế này, cậu phải làm cái gì đó!

HẾT CHƯƠNG 2

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 36: Ngày Thứ Hai Nằm Viện


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Khi Harry mở mắt ra, thấy giáo sư Dumbledore đang ngồi bên cạnh mép giường của cậu.

Điều này khiến cậu yên tâm ngay lập tức.

Rất nhiều người cả đời cũng không có một trưởng bối có thể tin cậy được, nhưng Harry rất may mắn, cậu biết giáo sư Dumbledore chính là một người như vậy.

“Con tỉnh rồi.” Giáo sư Dumbledore cười tủm tỉm nói. “Chào buổi chiều, Harry.”

Harry nhìn xung quanh. Cậu nhận ra rằng mình đang ở trong bệnh viện. Cậu đang nằm trên chiếc giường bệnh đơn sơ trắng tinh, chiếc bàn bên cạnh đã chất đống thành một ngọn núi nhỏ, dường như nửa cửa hàng bánh kẹo đã được dọn đến đây rồi.

“Tất cả đều là quà tặng do bạn bè và người hâm mộ tặng cho con.” Dumbledore mỉm cười nói, “Chuyện xảy ra giữa con và Quirrell trong hầm tối hoàn toàn là điều bí mật, mà bí mật thì luôn được truyền đi nhanh chóng —— Chuyện này học sinh Slytherin đã làm ra cống hiến rất lớn —— Cho nên, tất cả giáo viên và học sinh trong trường đều biết. Theo ta được biết, bạn của con là Fred và George Weasley vốn định tặng cho con một chiếc bồn cầu. Chắc chắn là bọn họ muốn đùa giỡn với con, nhưng phu nhân Pomfrey cảm thấy nó không được vệ sinh và đã tịch thu nó.”

“Con ở đây bao lâu rồi ạ?” Harry nhếch miệng cười, dường như cảm thấy lời nói của giáo sư Dumbledore rất thú vị.

“Hai ngày. Nếu biết con đã tỉnh lại thì trò Weasley, trò Granger và trò Malfoy nhất định sẽ nhẹ nhàng thở phào. Bọn họ vẫn luôn rất lo lắng.”

“Vậy, Hòn đá Phù thủy đâu ạ?”

“Có vẻ như ta không thể phân tán lực chú ý của con……” Giáo sư Dumbledore mỉm cười, “Được rồi, Chúng ta hãy nói về Hòn đá Phù thủy.

Giáo sư Quirrell không thể cướp nó đi từ tay của con, ta đã tới kịp và ngăn cản hắn —— Tuy nhiên ta cần phải nói một câu, kỳ thật là trò Malfoy đã ngăn cản hắn tốt hơn ta —— Mà con thì, đối phó với hắn rất tốt khi chỉ có một mình con.”

“Ta còn lo lắng rằng đã quá muộn.” Dumbledore thở phào nhẹ nhõm.

“Sẽ không, nếu con không giữ nổi, vẫn còn có Draco ở đó.” Harry nói.

“Không phải Hòn đá Phù thủy, con ạ, ta nói chính là con. Con vì bảo vệ Hòn đá Phù thủy mà suýt nữa đã mất mạng. Ở khoảnh khắc đáng sợ kia, ta sợ hãi cho rằng con thực sự đã chết. Còn Hòn đá Phù thủy, nó đã bị hủy.”

Harry không thể nhớ nổi những gì giáo sư Dumbledore nói có giống kiếp trước không, nhưng cậu biết lúc cậu nằm trong bệnh viện đã khác kiếp trước rồi, hơn ai khác cậu biết rõ mình sắp phải một lần nữa đối mặt với tương lai, trong tương lai còn có rất nhiều chuyện —— So với chuyện này, đáng sợ hơn rất nhiều.

“Con phải đối mặt với nó.” Harry nghiêm túc nói, “Xin đừng vì con mà lo lắng.”

Harry đã từng tức giận vì sự che giấu của giáo sư Dumbledore và cũng từng cảm thấy thất vọng với giáo sư Dumbledore, nhưng cuối cùng sự kính trọng của cậu đối với giáo sư Dumbledore đã vượt qua mọi thứ khác.

Ông cụ này đáng được nhận sự kính trọng cao nhất.

“Như vậy thì thầy sẽ không còn mệt mỏi nhiều nữa?” Harry nhìn vào đôi mắt màu lam sau thấu kính của giáo sư Dumbledore —— Đôi mắt kia vô cùng xinh đẹp. Nó tràn ngập ôn nhu và kiên định, giống như bầu trời bao la, nhưng một khi nhiễm phải bi thương thì sẽ lập tức biến thành đại dương đầy sóng gió, nhấn chìm người khác.

Giáo sư Dumbledore hơi kinh ngạc —— Harry suy nghĩ một lúc, cảm thấy lời nói vừa rồi phát ra trong miệng một học sinh năm nhất, có vẻ giống như tự cho mình là đúng.

Nhưng giọng điệu của giáo sư Dumbledore có vẻ rất vui vẻ, “Cảm ơn con, Harry. Cảm ơn con.”

Nhưng sau đó ông ấy lại trở nên rất thận trọng, “Chỉ là ta hy vọng con hiểu rõ những việc này nguy hiểm như thế nào —— Con có khả năng sẽ chết.”

Harry mỉm cười, “Cái chết giống như một giấc ngủ sau một ngày dài. Hơn nữa, đối với người có đầu óc rất tỉnh táo mà nói, cái chết chỉ là bắt đầu một cuộc phiêu lưu mới.”

Cậu nhớ lại những chuyện đã xảy ra sau cái chết của cậu ở kiếp trước, những lời này giống như giáo sư Dumbledore đã nói với cậu, tuy rằng cậu không nhớ rõ chính xác là khi nào —— Giáo sư Dumbledore có rất nhiều lời nói vô cùng hợp lý.

“Con biết rằng việc đối đầu với Voldemort không phải là một việc dễ dàng. Nếu chúng ta cúi đầu với hắn, bất luận muốn có bao nhiêu giàu có và quyền lực, chúng ta đều có thể có được thứ mình muốn! Hai thứ này vẫn luôn luôn là thứ mà con người muốn có nhất…… Vấn đề là, con người luôn cố tình lựa chọn thứ có lợi nhất cho bọn họ.”

Giáo sư Dumbledore ngạc nhiên ngồi xuống, trong lúc nhất thời ông không biết phải nói gì mới tốt.

“Thưa giáo sư,” Harry nói, “Thưa giáo sư, cho dù Hòn đá Phù thủy không còn nữa, nhưng Vol…… Ý con là, kẻ thần bí?”

“Cứ gọi hắn là Voldemort, Harry. Nên sử dụng xưng hô chính xác đối với mọi thứ. Nếu sợ hãi một cái tên, càng củng cố rằng bản thân cũng sợ hãi về nó.”

Mẹ nó! Tuy biết rằng là như vậy, nhưng chính là thuận miệng kêu vậy suốt bảy năm sau đó vừa vặn sửa miệng kêu lại khi bắt các Tử Thần Thực Tử!

Harry chửi thầm và sửa miệng: “Là, thưa giáo sư. Là như thế này, Voldemort chắc chắn sẽ cố gắng tìm cách khác để quay trở lại, đúng không? Ý của con là, hắn ta cũng không có biến mất, đúng không?”

“Đúng vậy, Harry, hắn không có biến mất. Hắn ta vẫn đang trốn ở nơi nào đó, có lẽ đang tìm kiếm người nào đó nguyện ý chia sẻ cơ thể với hắn.

Hắn ta không phải sống một cách chân chính, cho nên cũng sẽ không bị giết chết.

Lúc đó hắn chỉ lo trốn thoát một mình, hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của Quirrell; hắn tàn nhẫn độc ác đối với kẻ thù, và lạnh lùng vô tình đối với những người đi theo hắn.

Tuy nhiên, Harry, có lẽ con có thể trì hoãn hắn lại để hắn không thể lấy lại sức mạnh ngay lập tức, trong tương lai cần một người chuẩn bị đầy đủ để quyết đấu một trận chiến sống còn với hắn. Nhưng nếu hắn bị trì hoãn hết lần này đến lần khác, có lẽ hắn sẽ không thể nào khôi phục lại sức mạnh của mình.”

Harry nhìn Dumbledore, “Làm như thế nào để hắn không thể sống một cách chân chính? Vì sao chúng ta tiêu diệt một cái lại có một cái khác xuất hiện?”

Dumbledore dường như rất ngạc nhiên khi Harry hỏi câu hỏi này.

“…… Là bởi vì hắn sử dụng phép thuật hắc ám tà ác sao?” Harry cố gắng hướng dẫn giáo sư Dumbledore, nhưng vẻ mặt của giáo sư Dumbledore lại không hề lộ ra bất kỳ sơ hở nào.

Harry đành phải chuyển sang đề tài khác: “Thầy nói cần một người khác chuẩn bị đầy đủ thật tốt để quyết đấu một trận chiến sống còn với hắn? Vậy người đó là ai?”

Giáo sư Dumbledore chớp mắt nhìn cậu.

Harry không cần hỏi cũng biết, người đó chính là giáo sư Dumbledore.

Nhưng khi cậu nhớ đến sự mất mát và đau khổ sau cái chết của giáo sư Dumbledore, và một lần nữa khi thấy giáo sư Dumbledore sống sờ sờ trước mặt mình —— Tuyến nước mắt của học sinh năm nhất luôn phát triển rất tốt.

“Ồ, Harry.” Giáo sư Dumbledore hơi bối rối.

“Con không muốn bất cứ ai phải chết……” Harry thút tha thút thít nức nở nói, cậu cố gắng kìm lại những giọt nước mắt, nhưng cậu không thể nhịn được —— Đáng chết, kỳ thật cậu một chút cũng không muốn nhẫn nhịn —— Sau khi Dumbledore chết, cậu chịu đựng rất nhiều oán giận ủy khuất và đau khổ, nhưng không có người nào có thể khuyên cậu và an ủi cậu. “Thật ra con vẫn luôn muốn nói, giáo sư Dumbledore, mỗi chiếc áo choàng của thầy đều rất là đẹp.”

Harry nói một cách chân thành.

“A, cảm ơn.” Giáo sư Dumbledore mỉm cười, “Minerva vẫn luôn nói rằng ta mặc như vậy là không đàng hoàng, nhưng ta nghĩ nếu mọi người đều mặc áo choàng màu đen, trông nghiêm trang như vậy thì nơi này sẽ nặng nề tới mức nào. Con thích áo choàng hôm nay của ta không? Harry?”

Harry với hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn giáo sư Dumbledore hôm nay mặc chiếc áo choàng dài màu lam, và trên đó có rất nhiều ngôi sao màu bạc.

“Rất đẹp.” Harry hít hít mũi, tán thưởng nhận xét, “Đẹp giống như trong truyện cổ tích vậy.”

Giáo sư Dumbledore trông rất cảm động, ông nói: “Ngoài ra, ta phải cảm ơn con vì món quà Giáng Sinh.”

Harry mỉm cười với ông, nụ cười kia có hơi áy náy —— Đời trước cậu chưa bao giờ tặng món quà nào cho giáo sư Dumbledore  —— “Từ giờ trở đi mỗi năm con đều tặng, có được không?”

“Đương nhiên. Ta sẽ rất mong chờ nó.” Giáo sư Dumbledore chớp chớp mắt nhìn cậu, “Khi vào đông ta vẫn luôn mang vớ con tặng. Nhưng hiện tại thì quá nóng.”

Harry nín khóc và mỉm cười.

“Vậy thì, con có thể biết là,” Harry phải hỏi những chuyện mà cậu không hiểu khi còn là học sinh năm nhất, chẳng hạn như, “Tại sao Quirrell không thể chạm vào con?”

“Ồ, đương nhiên rồi.” Giáo sư Dumbledore nói một cách từ ái, “Đó là vì mẹ của con đã chết vì cứu con. Nếu có điều gì mà Voldemort không thể hiểu rõ, thì đó chính là yêu.

Giống như tình yêu mãnh liệt của mẹ con dành cho con và sẽ luôn lại ấn ký ở trên người của con. Không phải vết sẹo, cũng không phải dấu vết có thể nhìn thấy được.

Được một người yêu sâu đậm như vậy, cứ việc người kia vì chúng ta mà chết, cũng sẽ lưu lại một bùa hộ mệnh vĩnh viễn cho chúng ta.

Nó ẩn dưới làn da của con. Cũng bởi vì nguyên nhân này, Quirrell không thể chạm vào con. Nội tâm của Quirrell tràn đầy thù hận, tham lam và tham vọng, đã bán đứng linh hồn của mình cho Voldemort, cho nên khi hắn ta chạm vào người có ấn ký tốt đẹp như vậy thì sẽ cảm thấy đau đớn đến mức không thể chịu được.”

Harry nghĩ, có lẽ đây là tác dụng của bùa huyết thống mà mẹ cậu lưu lại cho cậu trước khi chết.

“Con cũng yêu mẹ của con.” Harry cúi đầu nói.

Sau khi cậu hỏi xong làm thế nào mà cậu có thể lấy được Hòn đá Phù thủy, bà Pomfrey đã nhanh chóng đuổi giáo sư Dumbledore đi ra ngoài.

Giáo sư Dumbledore trông rất vui vẻ khi ông rời đi, Harry cũng cảm thấy rất vui vẻ.

Bà Pomfrey, y tá trưởng của Bệnh thất, là một người phụ nữ lương thiện và rất nghiêm khắc.

Harry năn nỉ bà rất lâu, bà mới đồng ý Ron và Hermione, thậm chí một vài học sinh nhà Slytherin vào thăm.

Vẻ mặt của bọn họ trông rất tái nhợt, nhưng tinh thần của họ cũng không tệ lắm.

“Chào, Blaise, Theodore.” Harry nói, cậu hơi thất vọng vì Draco không tới.

“Harry!” Hermione thoạt nhìn trông như muốn khóc, nhưng cô nàng cố gắng kìm lại. “Mình đã nghe hết rồi, thật đáng sợ……”

Blaise nói, “Vậy cuối cùng Hòn đá Phù thủy ở đâu?” tò mò hỏi. Khi giọng điệu của cậu ta không còn châm chọc nữa, mọi người rất dễ dàng phát hiện giọng nói của cậu rất hay.

Nhưng cậu nhanh chóng nói tiếp, “Không thể nói thì thôi.” Cậu ta giả vờ không quan tâm chỉ thuận miệng hỏi một câu.

Harry cảm thấy cái miệng luôn không nói lời thành thật của Slytherin cũng rất đáng yêu. Cậu trả lời rằng Hòn đá Phù thủy đã bị phá hủy.

“Vậy thì Hòn đá Phù thủy đã không còn nữa?” Cuối cùng Hermione hỏi, “Flamel sắp chết rồi?”

“Giáo sư Dumbledore nói rằng đối với những người có đầu óc vô cùng tỉnh táo, thì cái chết chỉ là một cuộc phiêu lưu mạo hiểm khác.” Harry nói.

“Trước kia mình không nên cảm thấy thần kinh của giáo sư Dumbledore không bình thường.” Ron nói. “Ông ấy là anh hùng trong lòng của mình.”

Ron giải thích với Harry, “Cậu là cấp bậc huyền thoại, giáo sư Dumbledore là sử thi.”

Blaise nhịn không được cười một tiếng.

“Sau đó chuyện gì đã xảy ra với hai người?” Harry nói.

“Ồ, mình đã thuận lợi quay trở lại.” Hermione nói, “Mình phải mất thời gian khá lâu mới đánh thức được bốn người kia, sau đó tụi mình thấy Ron quay trở lại. Sau đó tụi mình chạy nhanh đến chuồng cú, muốn liên lạc với giáo sư Dumbledore, không ngờ lại đụng phải thầy ấy ở hành lang. Thầy ấy đã biết. Thầy ấy chỉ nói một câu: ‘Harry nhìn chằm chằm hắn, phải không’ sau đó liền chạy nhanh lên lầu bốn.”

“Cậu nói xem, Dumbledore có phải muốn cậu làm như vậy không?” Hermione nói, “Thầy ấy dẫn đường để cậu đi làm chuyện đó?”

Theodore nhịn không được nói, “Nếu ông ta thực sự như vậy, ý mình là —— Điều đó thật sự đáng sợ, cậu có thể mất mạng.”

“Không, không phải như vậy,” Harry như nghĩ đến điều gì đó và nói, “Giáo sư Dumbledore là một người rất thông minh. Mình cho rằng thầy ấy muốn cho mình một cơ hội. Thầy ấy dường như biết một ít việc đang diễn ra ở đây. Mình cảm thấy thầy ấy rõ ràng đang biết chúng ta đang tính toán làm cái gì. Thầy ấy không ngăn cản chúng ta mà ngược lại còn dạy chúng ta những đồ vật hữu dụng. Thầy ấy giống như nghĩ rằng nếu có thể, thì mình có quyền đối mặt với Voldemort.”

Bọn họ thở hổn hển.

Ron đã trải qua quãng thời gian bị Tử Thần Thực Tử theo dõi khi nói ra cái tên này, cái này khiến cậu khắc sâu hơn sự đáng sợ của cái tên này, cậu hơi bực bội nhìn Harry, “Cậu có nhớ rõ là tại sao không thể nói ra cái tên này không!”

Harry nở một nụ cười xin lỗi —— Không biết hiện tại Voldemort có cảm nhận được có người gọi tên hắn không, nhưng hắn lại không có sức mạnh để trả thù, nói không chừng hắn ta sẽ đoán người nói tên của hắn là giáo sư Dumbledore, hay vẫn là tên nhóc con Harry Potter……

“Có thể đừng nói ra cái tên kia không!” Giọng điệu của Blaise hơi run rẩy, nhưng không hề có ác ý, “Nhưng cậu ta nói đúng. Không có ai mạnh hơn so với cậu.”

“Đây là chỗ mà Dumbledore không bình thường so với người khác.” Nói một cách kiêu ngạo, rồi lại từ từ hạ xuống, “Nghe này, ngày mốt cậu nhất định phải tham gia bữa tiệc kết thúc năm học. Tất nhiên là điểm đã được tính hết rồi, Slytherin giành được vị trí thứ nhất. Không ít người cảm thấy Draco đã làm phép lên chiếc đồng hồ cát nhà Slytherin để những viên đá quý trong đó không ngừng tăng lên! Cậu bỏ lỡ trận đấu Quidditch cuối cùng, không có cậu, chúng ta thua thảm hại trước đội nhà Ravenclaw. Nhưng thức ăn trong bữa tiệc vẫn rất ngon.”

Blaise và Theodore liếc nhìn nhau.

Đúng lúc này, bà Pomfrey xông vào.

“Các trò đã ở đây gần mười lăm phút, mau đi ra ngoài cho ta.” Bà kiên quyết nói.

HẾT CHƯƠNG 36

[HP] Chồng Chồng Nhà Chúa Tể Hắc Ám Muốn Ly Hôn?! – Chương 2: Tin Tức Lớn


EDITOR: YURI

BETA: KIU

-o0o-

Chồng chồng Bộ trưởng Bộ pháp thuật tan vỡ tình cảm?! Sắp sửa ly hôn?!

Tin đồn vớ vẩn mãnh liệt càn quét khắp phố lớn ngõ nhỏ, truyền đến ồn ào huyên náo, thậm chí Thời báo mạo hiểm còn dành một trang báo nho nhỏ để đưa tin về nó, trang này hiểu lý lẽ nên chỉ ngầm chỉ ra ngài Justin đã ở trấn nhỏ hoàng hôn nhiều ngày chưa về nhà, nghe nói còn dùng vốn riêng để nuôi một sân thủy yêu mặt đẹp người mềm ở đó. Đáng nói là, Thời báo mạo hiểm là một trang chuyên bán báo chính thức, ngài Justin có hơn phân nửa cổ phần ở Thời báo này, nghĩa là, nếu không có ngài Justin ngầm đồng ý, loại tin kinh thiên động địa này chắc chắn không bao giờ được đăng.

Mặt khác, ở Nhật báo tiên tri thuộc quyền quản lý của Bộ pháp thuật, chủ biên Burns đang mang một đôi mắt thâm quầng, hận không thể đến St. Mungo rồi lấy cho mình một cái giường ngủ chạy nạn. Vị Hufflepuff già cả nhiều chuyện này mấy năm gần đây sống rất thuận lợi, nên khi hai người cấp dưới nửa đêm cầm tin tức của Thời báo mạo hiểm xông vào nhà ông, ông đã sợ hãi cho rằng mình đang nằm mơ, rồi còn tự đánh mình vài cái, chỉ thiếu mỗi việc tự giáng cho mình một cái Curio nhưng lại không dám. Chờ đến khi được cấp dưới thay phiên đổ cho mấy cốc nước đá, ông cuối cùng cũng hiểu mình không có nhìn lầm.

Tin tức này rốt cuộc là truyền đến từ đâu?

Burns đã trải qua đoạn thời kỳ hắc ám gió tanh mưa máu do Chúa tể hắc ám tạo ra, biết dáng vẻ bộ trưởng đại nhân khi tức giận lên là như thế nào,  hơn nữa hiện giờ có người sáng lập và phù thủy lợi hại tọa trấn ở khắp nơi, những người đó hoặc hắc hoặc bạch phù thủy sẽ không phản ứng với mưa gió trong Bộ pháp thuật, chưa kể đến Hogwarts hình như còn có môn tự chọn là học cách chống cự Curio, nói ngắn gọn là, chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng, đám “nhân viên công vụ” bọn họ có trong tình thế dầu sôi lửa bỏng như thế nào đều phải tự lo liệu.

Năm đó tại sao ông lại muốn vào Bộ pháp thuật? Còn không phải là vì muốn thỏa mãn tâm hồn nhiều chuyện của mình sao, quá hổ thẹn. Burns run run rẩy rẩy bò lên xe ngựa, điều khiển hai con vong mã đến trấn nhỏ hoàng hôn, ông đương nhiên là không có gan quấy nhiễu giấc mơ của bạn đời bộ trưởng, người ông muốn tìm là chủ quán rượu đầu lĩnh tình báo Scrimgeour, Burns cũng không tin là Scrimgeour ngủ được.

Quả nhiên, Scrimgeour không có ngủ, thậm chí là toàn bộ quán rượu còn tràn đầy tiếng người ồn ào, cực kỳ náo nhiệt.

Nhóm nhà mạo hiểm không thuộc sự quản lí của Bộ pháp thuật, họ cùng công hội mạo hiểm ký kết một hiệp ước đơn giản, chứng minh họ thuộc về một tổ chức rời rạc. Tay bọn họ đang cầm báo nhà mạo hiểm, mặt mày hớn hở bàn luận, đương nhiên, cũng không phải là họ không sợ bộ trưởng, chỉ là họ có thể công có thể thủ, ít nhất là một hai cái Curio chắc chắn không phải vấn đề lớn gì, nếu thật sự không ổn, họ cũng có thể trốn vào trong thế giới hắc ám, chờ chồng chồng bộ trưởng nháo xong rồi lại trở về.

Đầu năm nay, không có chút thực lực thì thật sự không ổn.

“Thiệt hay giả vậy?” Gryffindor lớn giọng, âm lượng vừa đủ.

“Đây là lần đầu tiên trang báo chính phủ này đưa tin kiểu vầy!” Ravenclaw bình tĩnh phân tích.

“Phù thủy các ngươi còn có thể ly hôn?!” Tròng mắt người sói đều phải trừng ra, vốn gã còn tưởng rằng gã đã rất hiểu biết về phù thủy, nhưng không ngờ đến việc ở đây có ly hôn, mà một bên ly hôn còn là người của Hội nghị hắc ám.

Một quỷ hút máu nào đó cũng gật đầu, tuy có bất hòa với người sói, nhưng về điểm này quỷ hút máu cũng khiếp sợ. Sinh vật pháp thuật hắc ám hoặc là thủy chung, hoặc là lạm tình* không kết hôn, hoặc nếu đã chết, họ sẽ tìm kiếm lại, gần như không có kiểu quan hệ đã kết hôn rồi lại ly hôn, đây giống như là truyền thuyết với Hội nghị hắc ám. Nếu ly hôn thật, hội nghị có thể lập một cái bia đơn độc khắc tên Tom Riddle —— xa xa với khối bia của Salazar Slytherin.

(*Lạm tình “滥情” : Là chỉ loại người dễ dàng trao cho người khác tình cảm nhưng mà lại không hề có chân ý.)

Burns một đường chạy như điên, giống đạn pháo đánh vào quầy bar, ông gần như đẩy Scrimgeour ngã vào trong phòng: “Rốt cuộc sao lại thế này?!” Một câu đơn giản này ông quả thực đã nghiến răng nghiến lợi nói ra.

Sắc mặt Scrimgeour cũng không tốt, nhà mạo hiểm có thể chạy bất cứ hướng nào trong cái trấn nhỏ hoàng hôn này: “Thời báo mạo hiểm không phải tôi quản.” Hắn chỉ phụ trách cung cấp một ít tình báo, không nhúng tay in ấn.

“Ai hỏi ông chuyện này!” Burns cảm thấy Slytherin này chắc là cũng bị dọa đến choáng váng rồi nên mới ngớ ngẩn như thế: “Ông kiêm Phó bộ trưởng Bộ pháp thuật, hành tung của bộ trưởng chẳng lẽ ông không biết?! Bộ trưởng đang có thái độ như thế nào?”

Khả năng suy nghĩ của Scrimgeour dường như lúc này mới quay trở về, gian nan trả lời: “Bộ trưởng hai tuần rồi không đến Bộ pháp thuật, vẫn luôn…… Ở nhà.” Hành trình cụ thể của bộ trưởng có ngay trong văn phòng trợ lý, ít nhất là mặt ngoài có, gần đây nhàn hạ không có việc gì, không có sắp xếp gì lớn, cũng không có việc gì cần phó bộ trưởng này tham gia, mà bộ trưởng cũng không tới trấn nhỏ, vậy chắc là ở nhà?

Scrimgeour im lặng, ngài Justin đúng là ở trấn nhỏ hoàng hôn hai tuần nay, vậy ngài Riddle ở nhà một mình làm gì? Chồng chồng bộ trưởng mấy năm nay đều luôn “âu yếm đánh yêu”, hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng đột nhiên lại chiến tranh lạnh thế này…… Sống lưng Scrimgeour lạnh toát, hắn chỉ cảm thấy sởn tóc gáy.

Trước mắt Burns biến thành màu đen, ông ấp úng: “Ngày mai Nhật báo tiên tri nên làm cái gì bây giờ?”

Nhật báo tiên tri đại diện cho tiếng nói của Bộ pháp thuật, cũng đại diện cho tiếng nói của bộ trưởng, nếu hai người thật sự cãi nhau vang dội, Thời báo mạo hiểm bên kia đã tung ra một cú hích lớn, bây giờ ông nên kiên quyết phủ định hay khinh miệt làm lơ? Ai mà dám đến nhà bộ trưởng hỏi tin tức trong tình huống này? Không quan tâm đương nhiên cũng không được, nếu Nhật báo tiên tri không phát hành vào ngày mai, đó cũng là một loại thái độ, mà mấy cái chuyện này cố tình đều dồn lên người ông!

“Người anh em, ông phải giúp tôi.” Burns vô cùng đáng thương lôi kéo áo chùng của Scrimgeour: “Bây giờ tôi đến Hogwarts đăng kí chương trình học chịu đánh cũng muộn rồi……” Hít hít mũi: “Cho dù hiện tại tôi bệnh nặng tới chết, St. Mungo cũng sẽ không chứa tôi đâu…… Ông biết họ mà.”

Giao tình nhiều năm còn ở đó, Scrimgeour cũng không thể làm như không thấy chuyện này được, hít sâu một hơi, hắn bắt đầu kiểm kê mấy điều bất thường sau khi tin tức được tuyên bố: “Trong sân nhỏ nhà ngài Justin đúng là có mấy thủy yêu. Gần đây……” Đây là hắn nghe được, ngoài ra: “Nhóm Tử thần Thực tử thâm niên không có đến quán rượu tụ tập, một người cũng không có.”

Ngừng ngừng, Scrimgeour vung đũa phép dùng thần chú cách âm rồi mới tiếp tục: “Có người thấy Noah bay vào trang viên Riddle, tôi có hỏi thăm quỷ hút máu tới uống rượu vài câu, nhưng họ hoặc là không biết, hoặc là không nói chữ nào, Lucius bên kia cũng không trả lời thư tín, hiển nhiên là không muốn dính vào chuyện này.”

Burns sắp khóc, càng nói ông càng khủng hoảng.

Scrimgeour nỗ lực suy nghĩ, đề xuất: “Năm nay ở Hogwarts lại cử hành cúp tam pháp thuật. Tuy không phải là chuyện lớn gì, nhưng hôm qua rút thăm Spike Riddle được chọn làm đại diện Hogwarts, Ariana Grindelwald làm đại diện nước Đức, cũng coi như vợ chồng quyết đấu……”

Burns đột nhiên nhảy lên, đúng, chiêu đánh lạc hướng này có thể, huống chi Spike Riddle còn là con trai của hai người kia. Trước tiên cứ đưa tin như vậy rồi qua ngày mai tính sau, Hogwarts trừ Spike Riddle, Cheryl Riddle, còn có trợ lý ma thuật hắc ám, Jerry Riddle, ngày mai nhân cơ hội đi phỏng vấn ba người một phen, nhìn thái độ của đám con cái, so với việc thám thính tin tức thật thật giả giả của hai người kia dễ hơn nhiều.

Scrimgeour cuối cùng thêm câu: “Tôi chỉ đề nghị, quyền quyết định nằm ở ông.”

“Tôi hiểu.” Nguyện ý cho đề nghị cũng đã là bạn tốt, Hufflepuff trung thành tuyệt đối sẽ không bán đứng bạn tốt: “Cho dù như thế nào thì chuyện này cũng không liên quan tới ông.”

Cùng lúc đó, nhà riêng của Justin ở trấn nhỏ hoàng hôn cũng có động tĩnh, đây là một tòa nhà nhỏ hai tầng, không tính là lớn, lúc trước luôn treo màn che màu đỏ tươi, gần đây đổi thành màu xanh ngọc, sân bị hàng rào cao cao vòng quanh, trong vũng nước bị đào ra lại thật sự nuôi mấy con thủy yêu, thủy yêu dáng người duyên dáng hoặc ngủ hoặc tỉnh, có chút lười biếng.

Tầng hai chỉ có một gian phòng, toàn bộ hành lang đều mang màu xanh lam, ngay cả phòng chủ nhân cũng sửa từ màu đỏ tươi thành màu tím, người trong phòng mặc một bộ áo ngoài màu trắng, che kín hoa văn đang dần đổi thành màu xanh lam trên áo chùng, tính rũ của áo chùng cao cấp đều là cực phẩm, kiểu dáng lại có vài phần giống áo ngủ, phần chân xẻ ra một đường, đứng im thì sẽ không nhìn ra, nhưng nếu di chuyển một chút, hai chân sẽ lập tức như ẩn như hiện.

Thanh niên có khuôn mặt thanh tú lúc này nằm nghiêng trên sô pha mềm mại, một tay chấm sơn móng tay có vụn đá quý nhỏ màu lam rồi cẩn thận bôi lên tay, ánh mắt chăm chú tựa như đang nhìn người yêu của mình, đó là Justin, nhiều năm nay y luôn chú trọng bảo dưỡng thân thể nên hoàn toàn không nhìn ra được người này đã sinh bốn đứa con, tuy không có thuộc tính soái ca, nhưng y lại có dáng người mềm dẻo và khí chất quyến rũ. Chỉ cần y nguyện ý, giơ tay nhấc chân đều mang theo một loại gợi cảm đặc biệt. Justin cuối cùng cũng sơn xong mười móng tay, quay ngón tay nhìn nhìn: “Vì tên học trưởng kia bảo ta không cần trở về…… Đã qua mấy ngày rồi, nhưng mọi chuyện vẫn chưa giải quyết xong.” Giống như đang lầm bầm lầu bầu, Justin phát ra tiếng cười nhạo nho nhỏ: “Trì hoãn việc ta ngủ với người đàn ông của mình…… Thôi, vừa lúc xử lý một ít việc.” Justin nâng mi, nhìn xuống dưới, một người đàn ông mặc đồ Tử thần Thực tử đứng đó, giống như một bức tượng điêu khắc vẫn luôn không nhúc nhích.

“Amycus, nếu ta ly hôn thật, các ngươi sẽ chọn như thế nào?” Justin đột nhiên sinh ra một tia độc ác muốn nhìn chuyện thú vị nho nhỏ.

Tim chỉ huy tối cao đương nhiệm của Tử thần Thực tử Amycus Carlo run lên, bản tính đánh đánh giết giết không thay đổi cộng thêm mấy năm rèn luyện thân thể và tinh thần cứng cỏi cũng hoàn toàn không giúp ông chống đỡ được câu hỏi như thế, một nhánh của Tử thần Thực tử thuộc công hội mạo hiểm, đồng thời cũng được công nhận là đội hộ vệ trang viên Riddle. Tuy có suy nghĩ của riêng mình, nhưng cũng mang theo thuộc tính ẩn là bảo vệ cặp chồng chồng này và toàn bộ tài sản, Carlo nhớ tới lời nhắc nhở của em, liền nhỏ giọng nói: “Có thể chọn đi theo tiểu thiếu gia không?”

Justin nghe vậy liền cười, thuận thế ngồi dậy, không kiêng kỵ dựa vào sô pha, bắt chéo chân, không khỏi lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn và đường cong rõ ràng, hai bàn chân không mặc vớ và giày cũng lộ ra, trên móng tay là đá quý màu lam: “Lựa chọn không tồi, cũng thông minh,” Justin tỏ vẻ vừa lòng, ngừng một lát, giọng điệu trở nên dịu dàng hơn một chút: “Nhưng lại luôn có vài người không thông minh được như vậy……” Nói, vươn tay: “Tra thế nào?”

Amycus không dám ngẩng đầu, là người ở địa vị này, ông đương nhiên không thể so với đám ngu xuẩn bên ngoài, cái gì nên làm cái gì không nên làm, ông luôn rất rõ ràng, thật cẩn thận dâng lên một tấm da dê, trên đó toàn là tên, phần lớn là tên con gái, ngẫu nhiên cũng có mấy cái là con trai.

Sắc mặt Justin có vẻ không chút để ý, ánh mắt đảo qua từng cái tên một, tấm tắc: “Tuổi trẻ thật tốt, ngây thơ mà vô tri, hoặc là vừa gặp đã yêu hoặc là ngày đêm nhớ thương…… Cũng đúng, mỹ nhân luôn khiến người ta khát khao, cho dù là mỹ nhân đó vừa lạnh lẽo vừa phát ra hơi thở nguy hiểm.”

Amycus một câu cũng không dám đáp, chỉ có ngài Justin mới dám gọi ngài Riddle là mỹ nhân.

Justin bỏ tấm da dê xuống, từ sau khi làm buôn bán, y đã tu thân dưỡng tính rất nhiều, không sát sinh mấy năm nay, lệ khí đầy người trước kia cũng bị giấu sâu trong người, vậy nên mới có nhiều đứa nhỏ không hiểu chuyện mong ngóng người nào đó quay đầu mỉm cười thế này. Nói đến cũng chỉ biết kêu trời, trừ những phù thủy ẩn cư ra, người đàn ông nhà mình có lẽ là người có mị lực nhất, dung nhan anh tuấn, hơi thở lạnh băng, hai mắt ửng đỏ còn điểm xuyết từng đợt từng đợt tà khí, lại có quyền thế ở Bộ pháp thuật, thật là muốn cái gì có cái đó. Justin cân nhắc, trước đó y không để ý, nhưng mấy ngày nay đám nhóc kia lại ngo ngoe rục rịch lên, chỉ sợ rằng cho dù chỉ là tình một đêm họ cũng vui sướng khôn cùng rồi, nhưng mà…… Lại không có tên Bella, con bé này vẫn được xem là trẻ nhỏ dễ dạy.

“Ngươi nói xem, nếu ta đi thông đồng với họ, có mấy người sẽ đổi tâm tư?” Justin từ từ mở miệng.

Lời này cũng khiến Amycus không đáp được, hầu hết mấy cái tên trên này đều làm việc ở Bộ pháp thuật, thậm chí tuyệt đại đa số còn chưa từng đến trấn nhỏ hoàng hôn, cho nên họ không hiểu, giống như việc họ hâm mộ bộ trưởng, cũng có người hâm mộ ngài Justin, ngài Justin có khí chất độc đáo lại mâu thuẫn: Bề ngoài trung tính, khi thì quyến rũ phong tình, nhưng lại ẩn chứa mười phần cường đại. Nếu ngài Justin có tâm đi quyến rũ một người, người trẻ tuổi này chắc chắn không cầm lòng được.

Amycus cân nhắc, dựa theo tính tình của ngài Justin, ngài ấy hẳn là không nên quan tâm tới những người này nhiều như vậy. Dù sao nếu chuyện này là thật, nghênh đón đám ngu xuẩn đó chính là gấp mười lần Curio của bộ trưởng đại nhân. Đối xử với kẻ ái mộ phu nhân nhà mình, bộ trưởng đại nhân mới là người có thủ đoạn tàn bạo hơn, tin tức ly hôn giả đáng thương này vừa ra, không biết kế tiếp sẽ có bao nhiêu người gặp xui xẻo.

Đúng vậy, cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, Amycus cũng tin tưởng vững chắc chồng chồng bộ trưởng chắc chắn không bao giờ ly hôn.

“Quên đi, một chậu cũng đã đủ mệt rồi, còn phải cố gắng bao nhiêu năm.” Justin cuộn tấm da dê lại rồi đưa cho Amycus: “Qua hai ngày nữa giao cho Scrimgeour, bảo ông ta tìm người thay thế bổ sung, đừng đến lúc đó lại gây ra xáo trộn hoạt động của Bộ pháp thuật, về phần bọn họ, tìm vài nơi cho họ học hỏi kinh nghiệm, đừng để tính mạng họ gặp nguy hiểm, ba năm sau, xóa bỏ toàn bộ.”

“Vâng.” Amycus cung kính hành lễ, vẫn là ngài Justin nhân từ, cái gọi là ‘xóa bỏ toàn bộ’ chính là sau đó không so đo tiếp nữa, cũng sẽ không làm gì ảnh hưởng tới tương lai của những người này, đương nhiên, nếu tái phạm thì phải xem lại.

“Ngài Justin, ngoài ra……” Amycus lại lấy ra hai phong thư nộp lên: “Ngài nói không muốn gặp người khác, vì thế……” Bên thư từ qua lại ông đều có thể vứt một góc, nhưng hai phong này thì ông không dám.

Justin nhìn phong thư, bật cười, tiếp nhận rồi để thuộc hạ rời đi.

Một phong thư là đến từ Leanly Malfoy, học trưởng cuối cùng trở thành bạn tốt rất quan tâm y, Justin xé thử rồi mở ra nhìn, suýt sặc chết, hình thức tư duy của Leanly bay khá xa so với phù thủy bình thường, không hỏi ly hôn là thật hay giả, không hỏi có cãi nhau không, thậm chí cũng không có bất kì một từ ngữ khuyên nhủ gì, mà là một tấm da dê chứa đầy thần chú, nói đây là thần chú mị hoặc cải tiến từ pháp thuật của Veela, phù thủy có thể sử dụng nó, bảo y thử từng cái xem, nói ngắn gọn, không mê hoặc chết bạn đời thề không bỏ qua.

“Đồ tốt vậy mà hiện tại mới lấy ra.” Justin liếm liếm khóe miệng, hận không thể lập tức bay về thử, đè nén sự háo hức trong lòng, Justin nhìn về phía phong thư thứ hai, đến từ con gái y Cheryl Riddle.

Justin muốn thở dài, theo lý thuyết, tình cảm cha mẹ như thế nào, con gái nhà mình cũng không phải là không biết, ba đứa nhỏ y không hay gặp khác không phải cũng chưa viết thư tới sao, cũng chỉ có mình Cheryl, mấy năm nay chỉ cần có gió thổi cỏ lay gì, con bé đều sẽ thấp thỏm bất an nhọc lòng, rõ ràng bản thân đã là nhà biên kịch, trong tâm lại luôn có một chút đơn giản và thuần khiết, này là giống ai đây?

Luôn nói con gái là tình nhân nhỏ kiếp trước của ba, nhưng kiếp trước y cũng không nuôi qua tình nhân đa sầu đa cảm như vậy đâu.

Việc này khiến Justin có vài phần áy náy, y rất nuông chiều cô con gái này. Trong lòng y phân ranh giới rõ ràng, đứa nhỏ ngốc này chỉ thấy cha mình hung dữ, lại hoàn toàn không thấy được người ba ba này cũng rất vô tình sao. Justin cẩn thận đọc thư một lần, trong thư thật ra không viết tình cảnh bi thảm gì hết, chỉ là biểu đạt một chút lo lắng và nói sẽ luôn đứng bên phe của ba ba, cuối cùng còn nhắc tới việc mình cũng có một chút uể oải và cô đơn nho nhỏ.

Đọc xong thư, Justin không khỏi nổi lên một tia đau lòng, thật ra toàn bộ chuyện này đều là do một sự kiện xảy ra vào hai tuần trước.

Vào một tuần trong tháng chín, hai đứa con trai và một cô con gái trong nhà y đều tới Hogwarts, chỉ còn mình em út Beryl là chưa tới tuổi nhập học, tính cách Beryl khá giống con trai, vừa tùy tiện vừa không thục nữ. Mấy ngày nay y vừa lúc xử lý chút chuyện ở giới Muggle, thấy Beryl cũng đã tám tuổi, liền lười đưa tới nhà Malfoy gửi nuôi, trực tiếp để ở trấn nhỏ hoàng hôn, còn Nagini, không sao.

Cũng đúng là không có việc gì xảy ra, nhưng điều Justin không ngờ được là khi nhận Beryl về, sau lưng áo chùng của cô còn treo một con dơi nhỏ, con bé nói là trong lúc vô ý gặp phải, mà con dơi nhỏ này, chính là vương tử của tộc quỷ hút máu, con trai độc nhất của Roger và Julian. Năm đó sau khi sinh vị vương tử này, Roger liền cùng Julian trở về thế giới hắc ám, có vẻ như cần phải về lâu đài cổ để truyền lại một vài kỹ năng, sau đó cũng đã khá lâu chưa gặp, thỉnh thoảng gặp cũng là khi Justin đến hội nghị hắc ám gây rối, lần này sao có thể nghĩ đến con gái nhỏ lại bắt được con trai của Roger đem về.

Vương tử quỷ hút máu hóa thành hình người vẫn là bộ dáng trẻ nhỏ, khuôn mặt nhỏ tuấn tú hơi trắng, đáng thương nhìn y: “Là con đi theo em ấy, ngài không nên trách em ấy, chỉ là, em ấy rất thơm……” Vị tiểu vương tử này nói uyển chuyển biểu đạt một quan điểm: Beryl là vợ tương lai của nhóc.

Tộc hút máu quỷ có một phương thức tìm kiếm bạn đời là dùng máu dẫn đường, tỉ lệ không cao, nhưng loại hấp dẫn này đã thể hiện rõ rằng Beryl đúng là bạn đời của thằng nhóc kia.

Vì thế, có một vấn đề, hai đứa trẻ này dính nhau như keo, vậy thì nên đến thế giới hắc ám, hay ở lại ở trang viên Riddle? Một vấn đề khác là…… Cuộc hôn nhân này, ha hả.

Roger, một tên thô bạo giận muốn nổ tung, cưỡi rồng đâm sụp lâu đài ở trang viên Riddle, nếu không phải còn thần chú giữ bí mật, việc này đã sớm biến thành tin tức lớn, chứ không phải tin vỉa hè như có rồng bay vào đơn giản như bây giờ, Roger phát điên tóm được Tom là lập tức đánh, một đống cảm xúc buồn bực dù sao cũng phải phát tiết.

Giáo sư Julian lại tương đối bình tĩnh, chỉ quay đầu nhìn Justin bằng ánh mắt cực kì vi diệu: “Cậu thật sự có thể sinh.” Nói như thế.

Justin lúc đó rất thản nhiên dựa vào tường, trách y sao.

Y sinh bốn đứa con, trừ Cheryl chưa tìm được đối tượng ra thì ba đứa khác đều đã có chủ, các thông gia này đều thú vị, chọn một ngày trong kỳ nghỉ Giáng Sinh để cùng ngồi ăn cơm thôi mà không khí cũng rất kỳ quặc.

Con trưởng Jerry, cưới Lily, một trong số những ba vợ – Harry Potter đối mặt với người mắt đỏ nào đó liền ăn không ngon.

Con thứ Spike, vị hôn thê là Ariana, một trong số những ba vợ – Albus Dumbledore đối mặt với khuôn mặt lạnh của người nào đó liền đau răng.

Mà lần này, con út Beryl, Justin cân nhắc, Roger ăn cơm cùng y, hẳn là sẽ lật bàn, lần nào cũng lật.

“Tôi có thể vào lâu đài cổ của quỷ hút máu chứ?” Lang thang trong thế giới hắc ám nhưng lại chưa từng vào lãnh địa quỷ hút máu, Justin mỉm cười hỏi vua quỷ hút máu: “Tốt xấu gì chúng ta cũng là thông gia?”

“Không thể.” Julian không chút lưu tình đáp lại.

“Thật tuyệt tình, chờ đến sau khi con trai ngài soán vị thì phải làm sao?” Justin cười tủm tỉm hỏi tiếp.

Julian: “……”

Dù sao đời này Justin và Roger chắc chắn không thể hòa hợp, từ đầu sợi tóc đến cuối ngón chân đều viết miễn liên hệ.

Thật ra Justin cũng không quan tâm chuyện con gái nhỏ nuôi ở đâu lắm, nhưng Cheryl lại rất phản đối, phải biết rằng tới thế giới hắc ám thì kính hai mặt cũng không dùng được, tuyệt đối không có chuyện hai chị em có thể cùng nhau trò chuyện mỗi ngày. Vì thế, vì hai đứa con rốt cuộc là phải nuôi ở đâu, Roger và Tom đánh rồi lại đánh.

Thật ra sau đó càng là vì muốn đánh nhau nên mới đánh nhau, mà cũng bởi vậy nên Justin mới dọn đến trấn nhỏ hoàng hôn ở, chồng y không cho y đứng một bên châm ngòi thổi gió, chỉ là, qua hai tuần, Roger này sao còn dây dưa mãi thế?

Justin thu hồi suy nghĩ, xem như nhân cơ hội này xử lý đám fans chó chết cứ liếm chân chồng mình đi, cũng không so đo với vị học trưởng này nữa, nếu vẫn chưa về được, không bằng đi Hogwarts chăm sóc con gái bảo bối một chút, tốt nhất là có thể tìm một người bạn trai cho con gái, người thừa kế vương vị tộc quỷ hút máu sao có thể luôn nuôi ở thế giới pháp thuật được chứ.

HẾT CHƯƠNG 2

[ HP Đồng Nhân ] Chuyện Xưa Ngàn Năm Trước – Chương 7: Ra Cửa Gặp Khắc Tinh


EDITOR : YURI OZAKI

BETA-ER: BĂNG

-o0o-

Godric vốn là cô nhi, sau đó được Alger mang về nuôi nấng dạy phần lớn là kỹ năng pháp thuật, đọc sách viết chữ cũng coi như đã dạy, chủ yếu lại là để tiện cho mình đọc sách. Đôi thầy trò này thường ngày đều ít lui tới với phù thủy khác, thư từ gì đó tất nhiên là dư thừa, hai người phân công nhau đi ra ngoài mạo hiểm đôi khi cũng có viết thư báo bình an, chẳng qua viết tới viết lui đều là một từ y chang vẽ bùa: Bình an.  

Lão sư thế nào sẽ dạy ra học trò thế đó, trước kia Godric không thấy chữ mình khó coi, nhưng nét chữ này căn bản không so nổi, nhìn từ đơn Ariel viết, có lăng có giác, mềm mại xinh đẹp, bỏ xa mình mấy con phố, không phải, là bỏ xa mấy vạn con phố.

Godric quẫn bách, vành tai nóng lên. Muốn chết, Rowena không phải luôn nói cậu là tên mặt dày vô sỉ sao, sao lúc này da mặt lại mỏng dính thế, Godric nhanh chóng liếc Ariel, lại thấy nụ cười của người sau thay đổi, mắt đơn giản híp thành một đường, nhìn gian xảo muốn chết.

Lần này thật là ra cửa gặp khắc tinh, trong lòng Godric nói, nếu trước khi xuất phát nhờ Rowena bói cho mình một quẻ, chắc chắn là vận đen, nhưng dù thật sự nhờ Rowena bói, người phụ nữ kia chắc chắn càng vui vẻ phấn chấn đưa cậu đi. Tưởng tượng như vậy, Godric ủ rũ thở dài, cúi đầu nhìn tấm da dê, lại càng thêm buồn bực.  

Tuổi lớn hơn mình một chút, ma lực mạnh hơn mình một chút, đầu cao hơn mình một chút, nói năng hơn mình…… Không chỉ một chút, không nói lời nào cũng có thể làm mình luôn nhanh mồm dẻo miệng liên tục nín lặng, tên này không phải khắc tinh thì là cái gì?

Godric không còn nháo lên muốn giải thần chú, cầm tấm da dê sinh hờn dỗi đi nhanh về phía trước. Ariel híp mắt đuổi theo, không nhanh không chậm vừa lúc sóng vai Godric, không bị bỏ lại.

Godric thỉnh thoảng liếc qua —— Cười! Cười! Cười! Cười chết cậu nha!

Cũng không phải là, nụ cười này lại thay đổi kiểu, khóe mắt chỉ hơi cong cong, mang ý tứ sâu xa.

Avis và Helga đằng sau căn bản không hiểu gì, chỉ đi nhanh hơn đuổi theo.

Bốn người lẳng lặng cùng đi, khoảng ba giờ sau, Godric là người thỏa hiệp đầu tiên, biểu thị ra bộ dạng yếu đuối, chẳng qua điểm yếu làm cậu có chút nuốt không trôi, cậu sờ sờ bụng, quay đầu nhìn Avis, vì sao đại thúc dáng người cường tráng còn đói chậm hơn mình.

Đúng vậy, cậu lại đói.

Godric thiệt tình nhớ lão sư, ở phương diện này, độ ăn ý của hai thầy trò là tối cao, không cần nói gì, hai người sẽ đột nhiên dừng lại, một người cầm dao nĩa một người bày đồ ăn, giây tiếp theo lập tức ngồi xếp bằng ai ăn bao nhiêu thì ăn.

Đang nghĩ ngợi, một mùi thơm nức mũi bay qua.

Godric sửng sốt, đã thấy Ariel lấy ra tai thỏ từ túi không gian, vẫn còn nóng, Godric chớp chớp mắt —— Dùng thần chú giữ ấm?

Ariel gật đầu.

Godric nháy mắt cảm động, lập tức quên giận, bắt đầu ăn. Lại nói tiếp, cậu cũng không phải không thắng Ariel, sức ăn của cậu có thể bỏ xa Ariel mấy vạn con phố, à, đúng rồi, còn có nhận biết phương hướng, có thể vứt xa Ariel mấy vạn vạn con phố!

Ừm, đặc biệt là khả năng nhận biết phương hướng, loại cảm giác này là bẩm sinh, chữ viết có là gì, cậu có thể luyện tập nhiều hơn là ăn đứt, nhưng đời này Ariel chính là tên mù đường, cực kỳ mù đường.

Godric tự mình phát tiết xong, hoàn toàn thoải mái.

Thật ra từ góc độ người xem, sức ăn của Godric cũng không phải quá lớn, chỉ có thể xem như nhiều hơn người bình thường chút thôi, mà sức ăn của Ariel ít hơn người bình thường, đối lập mà nói nhìn có vẻ Godric là một cái thùng cơm.

Avis đi đằng sau thấy Godric ăn ngon, đương nhiên cũng cảm thấy đói bụng theo, thế nhưng, toàn bộ thịt nướng đều ở trong túi không gian của Ariel, thật là……

Helga còn xem như người tốt rất biết nhìn mặt đoán ý, lập tức đưa qua một “Cái chày gỗ” lớn.

Elvis tập trung nhìn vào, một cây cải trắng lớn. Mặt nổi đầy hắc tuyến nhìn Helga.

“Cậu muốn xin hắn?” Helga nhìn Ariel, Avis đỡ trán, Helga buông tay: “Hoặc là gặm rau dại của cậu?”

Avis nhận lấy cải trắng, được rồi, củ cải là được.

Helga vỗ vỗ vai Avis, lấy ra một đoạn đuôi thỏ thơm lừng từ túi không gian bắt đầu ăn.

Avis há to miệng.

“Tớ lặng lẽ giữ lại một ít.” Helga cười hiền lành vô tội.

Avis lập tức thấy đau đầu, căn cứ vào bản năng cùng điều kiêng kị nào đó, hai người họ đều hết sức tránh tiếp xúc với thiếu niên tóc đen, đặc biệt là khi họ hoàn toàn không biết gì về đối phương, thêm việc đối phương rất lãnh đạm với họ, càng như thế, việc này cũng coi như là tôn trọng nhau, cho nên chủ động đi xin đồ ăn, Avis sẽ không làm, chỉ là……

Hừ một tiếng, Elvis hung hăng nhai cải trắng, lần sau ông nhất định phải hủy một cái chân thỏ!

……

Buổi tối, Godric vẫn không nói được, nhưng cậu cũng không bận tâm, nhóm chút lửa, cậu lập tức chạy tới ngồi cạnh Ariel.

Godric chớp mắt nhìn Ariel.

Ariel nhướng mày —— Chuyện gì?

Godric lấy tấm da dê ra, lần này cậu chuyên tâm viết rất lâu, nhưng chữ vẫn không được như mong muốn: Luyện tập?

Chữ viết tốt mới có thể luyện ra một tay chữ tốt, Godric hoàn toàn không trông cậy vào lão sư vẽ bùa quỷ kia của cậu có thể dạy được gì.

Ariel nghiêng nghiêng đầu, nhưng không từ chối, cầm lấy bút lông chim, lần này viết là cái một tên, mềm mại nhưng không mất nét thanh toát: Godric Gryffindor.

Godric trừng mắt, tên mình người khác viết còn đẹp hơn mình tự viết, không có thiên lý, Godric càng cảm thấy chữ mình rất không ổn rồi, vì thế cậu lấy bút cúi đầu, nhìn theo chữ này viết lại.

Ariel nhìn Godric chuyên chú phân cao thấp với tên của mình, ngay cả tóc rũ xuống cũng không để ý, Ariel vươn tay chuẩn bị vén lại, dừng một chút, lại thu tay về.

Hôm nay bầu trời không có trăng, độ sáng đống lửa có chút lờ mờ, Godric đang cúi đầu lại xuống thấp hơn nữa, còn dụi dụi mắt, đột nhiên, tấm da dê trở nên sáng hơn, Godric ngẩng đầu liền thấy Ariel giơ đũa phép, phần đầu đũa phép lóe sáng.

Người này quả thật không tệ, Godric âm thầm đánh giá, sau đó lại tập trung vào tấm da dê.

Dưới một thân cây cách đó không xa, Avis đứng dựa vào thân cây, Helga chống cằm như đang suy nghĩ chuyện gì đó.

“Cậu nói là đứa nhỏ kia kỳ lạ, hay Godric kỳ lạ hơn?” Avis đột nhiên mở miệng.

Helga không nói lời nào.

“Có chút tò mò không biết hai người này gặp nhau như thế nào, luôn cảm thấy ai cũng đánh không nổi đứa nhóc tóc đen kia.” Avis lười biếng tiếp tục.

“Godric chưa từng kêu tên người này.” Helga cuối cùng nói.

“Đúng vậy, chúng ta đến bây giờ còn không biết gọi đứa nhỏ kia là gì.” Ánh mắt Avis trầm đi: “Hơn nữa cậu ta quen với việc làm lơ chúng ta.”

“Không phải làm lơ, mà là phòng bị.” Helga nhàn nhạt nói: “Chỗ hắn ngồi hiện tại vừa lúc bị ngọn lửa ngăn trở, hắn cũng không nghĩ rằng đang bị chúng ta quan sát, dọc đường đi cũng thế này.”

Avis thoáng nhìn, chỉ có thể thấy hai thiếu niên dựa vào nhau viết cái gì đó, Avis từ từ thở dài, nếu người không dễ ở chung thì tránh xa một chút, không chọc vào là được. Avis cũng lười nghĩ nhiều, ông dựa ra sau làm mình thoải mái hơn, thuận miệng trêu ghẹo: “Vậy đừng quan sát, chúng ta đều già rồi, khác đám trẻ 15-16 tuổi, cũng đừng cậy mạnh đi lên trước.”

Helga bị chọc cười: “Cút ngay, tớ còn trẻ.”

Avis cười cười hai tiếng, nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.

……

Godric trước giờ luôn hoạt bát không chịu ngồi yên, nhưng một khi cậu nấu độc dược có thể ba ngày ba đêm không ngủ. Việc này đủ để chứng minh Godric hiếu động nhưng không hấp tấp, nếu thật sự muốn làm gì là trầm tĩnh kiên trì cũng chịu được yên ắng. Vì thế, Godric suốt đêm ngồi luyện từng nét bút tên mình, hết sức chăm chú đến mức không nhìn người bên cạnh, ánh sáng trên tấm da dê vẫn sáng đều đặn suốt một đêm.

Khi bầu trời trở nên trắng xóa, Godric rốt cuộc ngẩng đầu cười rạng rỡ với Ariel: “Cậu xem, xong rồi!” Hả? Cậu có thể nói được? Godric sờ sờ yết hầu, có vẻ thời hạn thần chú đã qua.

Cái gọi là xong rồi, là chỉ viết không bị xiên xiên vẹo vẹo, lại còn mượt mà, tiêu sái, phần đầu cong cong liền mạch lưu loát, nhắm mắt cũng có thể viết ra cổ khí thế kia.

Ariel cúi đầu nhìn, quả nhiên là giống nhau như đúc.

Godric đắc ý xong mới cảm thấy thân thể rất mỏi mệt, cậu duỗi người vươn vai, ngáp to: “Buồn ngủ quá……” Lẩm bẩm.

“Cả đêm không ngủ sao?” Hai người bên kia tinh thần thoải mái dễ chịu, Avis đi tới hỏi.

Godric gãi gãi đầu, nhìn nhìn Avis, nói: “Hai người đi trước đi, tôi còn muốn ngủ.”

Avis sửng sốt, Helga thấy thế lên tiếng: “Được, chúng tôi đi trước.”

Chỉ một câu đơn giản, cứ thế đường ai nấy đi.

Thấy Avis và Helga rời đi, Godric quay đầu kéo Ariel: “Cậu cũng cả đêm không ngủ sao? Nghỉ ngơi một lúc chúng ta cùng đi.” Godric cười tủm tỉm, trong lòng nói người này tuy khắc tinh chút, nhưng không có ý xấu, còn rất thú vị, quan trọng nhất là, tay nghề nướng thịt kia cực kỳ tuyệt vời, tuyệt đối không thể bỏ qua.

Tác giả có lời muốn nói: Đường ngắn nhất đến trái tim người đàn ông là đi qua dạ dày, lời này thật sự rất có lý.

Hơn nữa, động đến sư tổ, ma lực của người nào đó không chỉ cao hơn cậu một chút nha.

HẾT CHƯƠNG 7

Design a site like this with WordPress.com
Get started