[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 15: Hắn Hắn Hắn Và Nàng Nàng


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Rốt cuộc Draco là người như thế nào?

Cậu ta thân thiết với Gryffindor, có danh tiếng và địa vị cao ở Slytherin, nếu muốn, cậu ta có thể có được tình bạn của bất kỳ ai và trở thành bạn bè của bất cứ ai. Hình như toàn bộ Hogwarts không có ai thực sự chán ghét cậu ta.

Cậu ta dường như rất quan tâm đến danh dự, đá quý nhà Slytherin vẫn cứ tăng mãi mà không biết mệt, không ai có thể vô lương tâm đến mức nói rằng chuyện này không liên quan đến Draco.

Cậu ta dường như rất nhẹ nhàng và ổn trọng, giống như một người anh cả mà mọi người hay tưởng tượng, ôn hòa, kiên nhẫn, chu đáo, thấu hiểu, tôn trọng và quan tâm đến bạn bè.

Chỉ cần cậu ta muốn, thì dường như không có việc gì mà cậu ta không thể làm được.

Nhưng mà, con người ôn hòa đó, chính là thủ tịch năm nhất của nhà Slytherin ——

Sau khi Quirrell xông vào và hét lên có Quỷ khổng lồ xuất hiện —— ai có thể nói cho Harry biết rằng là tại sao sau khi rời khỏi Đại sảnh đường thì Draco – người phải làm đầu tàu dẫn dắt nhóm Slytherin, lại kiên quyết rời khỏi nhóm Slytherin và đi về phía lớp học ở dưới tầng hầm ——?!

Sau khi nhóm Slytherin sửng sốt một lúc, thì Huynh trưởng bước ra và dẫn bọn họ quay về phòng sinh hoạt chung.

“Yên tâm đi, Draco làm như vậy khẳng định là có lý do của cậu ấy.” Huynh trưởng an ủi các nữ sinh đang có vẻ mặt lo lắng, nhưng trong lòng thì lại rất khó chịu và ghen tị, “Mọi người phải tin tưởng vào tính bạo lực có thể quét sạch Slytherin của cậu ấy.”

“Đó không phải là bạo lực!” Các nữ sinh đều bất bình phản đối.

“Tóm lại, chúng ta cứ giả vờ như cậu ấy vẫn đang ở đây.” Tất cả học sinh nhà Slytherin đều tán thành và tiếp tục đi về phía trước.

Sau khi Harry và Ron trốn trong một góc và nhìn đám người đi xa, bọn họ đột nhiên phát hiện là họ cũng đã tách khỏi nhóm của mình.

Đối với hai pháp sư đã trưởng thành, trong đó có một người đã làm việc nhiều năm ở bộ phận Thần sáng luôn phục vụ vì người dân, người còn lại thì phấn đấu nhiều năm ở bộ phận hậu cần phục vụ vì các pháp sư —— tuy rằng thực lực của Draco rất tốt, nhưng trong mắt của bọn họ thì hắn vẫn chỉ là một học sinh năm nhất mà thôi.

“Rốt cuộc cậu ta muốn cái gì vậy!?” Ron và Harry vội vàng chạy tới lớp học ở dưới tầng hầm. “Cậu ta không có lý do gì để làm như vậy! Trừ phi cậu ta đột nhiên bị tinh thần mạo hiểm phiêu lưu của Gryffindor bám vào người, cho nên cậu ta phải đi chiến đấu một trận với Quỷ khổng lồ.”

“Này, chờ đã!” Pansy đuổi theo bọn họ từ phía sau, cô vừa chạy vừa thở hồng hộc, “Hai người muốn đi tìm Draco có đúng không? Dẫn tôi theo.”

Harry và Ron liếc nhìn nhau, nhưng đúng lúc này, Hermione và Neville cũng xuất hiện, sắc mặt của Ron lập tức tái xanh.

“Tại sao các cậu không đi theo nhóm?” Hermione cau mày chất vấn Harry và Ron.

Sắc mặt của Ron dần dần bình thường trở lại. Cậu nói, “Không phải cậu cũng giống như tụi mình sao?”

“Đó là bởi vì mình ở trong nhà vệ sinh và sau khi đi ra thì mình gặp Neville. Neville nói cậu ấy thấy Draco chạy về phía lớp học ở dưới tầng hầm, có chuyện gì xảy ra vậy? Lớp học dưới tầng hầm chẳng phải là nơi phát hiện ra lũ Quỷ khổng lồ sao?!” Hermione nói với giọng điệu rất lo lắng.

Pansy sốt ruột đến mức phát cáu, “Ít nói mấy lời vô nghĩa được không hả!? Có thể đi nhanh lên không!? Tôi chỉ cần tưởng tưởng đến cảnh Draco một mình đối mặt với Quỷ khổng lồ —— quên đi, tôi sẽ đi một mình.”

Cô nàng đẩy Neville đang đứng trước mặt mình ra và chạy về phía lớp học ở dưới tầng hầm.

Hermione do dự trong chốc lát, rồi lập tức chạy theo.

Ron kéo Harry và đuổi theo Hermione.

Neville đứng im tại chỗ suy nghĩ thật lâu, rốt cuộc cũng chạy theo.

Draco đương nhiên không phải bị tinh thần phiêu lưu mạo hiểm của Gryffindor bám vào, mà loại tinh thần đó vẫn luôn ở trên người của hắn.

Nhưng hắn chạy tới lớp học ở dưới tầng hầm cũng không phải vì mạo hiểm, mà là điều tra xem tại sao lũ Quỷ khổng lồ lại xâm nhập Hogwarts.

Bản thân là Godric Gryffindor, một trong bốn nhà sáng lập cho rằng chuyện này không thể xảy ra. Phép thuật phòng ngự của Hogwarts rõ ràng đã ngăn cấm các sinh vật huyền bí xâm nhập vào lâu đài —— trừ khi có người đưa nó vào bên trong.

Không thể nào có chuyện có người không biết Quỷ khổng lồ xâm nhập. Thực sự không thể làm lơ trước mùi hương kỳ lạ trên người bọn nó, vì vậy phải có ai đó đem lũ Quỷ khổng lồ vào Hogwarts —— người làm ra chuyện này chắc chắn không phải là học sinh, vì vậy chỉ có thể là giáo sư.

Trong tất cả các môn học, chỉ có Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám là có chương trình học liên quan đến Quỷ khổng lồ.

Là Quirrell đem bọn nó vào đây sao? Hay lũ Quỷ khổng lồ đó là của Quirrell, nhưng lại bị người khác đem vào đây?

Nếu là Quirrell, thì lý do là gì?

Nếu không phải, đó là ai làm? Lý do là gì?

Sau khi lũ Quỷ khổng lồ gây ra hỗn loạn, hầu hết các giáo sư sẽ tìm kiếm Quỷ khổng lồ ở khắp mọi nơi, các học sinh đều trốn trong phòng sinh hoạt chung, toàn bộ Hogwarts đều trống trơn, lúc này người ngoài có thể lẻn vào lâu đài dễ như trở bàn tay.

Nhưng tại sao lại muốn lẻn vào trường học?

—— Vì trong trường học có vật gì đó khiến người khác thèm muốn?

“Cuối cùng, ta cần phải nói cho tất cả mọi người biết rằng nếu ai không muốn bị tai nạn ngoài ý muốn hoặc chết một cách đau đớn, thì không cần bước lên hành lang trên tầng bốn.”

Hắn bỗng nhiên nhớ tới lời nói nghiêm túc của giáo sư Dumbledore trong lễ khai giảng.

Có phải là vì trên tầng bốn có thứ gì đó?

Draco nhớ rõ lúc ấy có một học sinh năm nhất đã dò hỏi Huynh trưởng, rằng lời nói kia của hiệu trưởng có thực sự nghiêm túc không?

Huynh trưởng nói lời nói đó có khả năng nghiêm túc, nhưng theo bình thường thì các giáo sư sẽ giải thích  —— ít nhất là nói cho các Huynh trưởng biết.

—— Điều đó nói lên rằng, đồ vật đó quan trọng đến mức vượt qua giới hạn mà các học sinh có thể biết.

Thế giới Phép thuật từ trước cho tới nay, luôn thống nhất cho rằng Hogwarts và ngân hàng Gringotts là hai nơi an toàn nhất.

Một ngàn năm trước Hogwarts luôn có rất nhiều bảo vật, rất nhiều học sinh đem đồ vật ở trong nhà ném tới Hogwarts, cuối cùng cũng không ai biết được Hogwarts có bao nhiêu bảo vật quý giá. Có bao nhiêu bảo vật quý hiếm có một không hai.

Cuối cùng tất cả mọi người đều quên mất ở Hogwarts rốt cuộc có cái gì, chỉ biết có rất nhiều đồ vật……

Lúc ấy mọi người đều như vậy, có người sau khi đem đồ vật ném ở đó, thì bọn họ sẽ nói cho các học sinh khác biết chỗ nào không nên đi. Nói cách khác, đến cả Gryffindor cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

Nhưng lúc đó có bốn nhà sáng lập tọa trấn, toàn bộ Thế giới Phép thuật cũng không có người nào dám xâm phạm.

Hiện tại thì có Bạch Phù thủy mạnh nhất Thế giới Phép thuật trấn giữ, nhưng xem ra nó vẫn không đủ lực uy hiếp.

Draco nhanh chóng đi xem xét lớp học ở dưới tầng hầm, và mùi hương kinh tởm của lũ quỷ khổng lồ làn tràn khắp lớp học dưới tầng hầm……

Draco phát hiện một bậc thang ở cuối hành lang và tìm thấy một căn phòng với cánh cửa bị phá hỏng. Căn phòng này chắc chắn là nơi nhốt lũ quỷ khổng lồ để dùng trong lớp học Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám.

Nhưng mà Quỷ khổng lồ đã không còn ở trong căn phòng này. Khóa cửa đã bị phá hỏng, cũng không thể biết được là nó có bị phá hỏng bởi phép thuật hay không.

Draco cau mày. Người không sợ hãi Dumbledore hoặc là một người ngu ngốc vẫn luôn ôm ấp tâm lý may mắn, hoặc là một kẻ rất mạnh có suy tính từ trước.

Nếu như là cái trước thì không đáng lo, nhưng nếu là cái sau thì…… Draco không hề biết về những kẻ mạnh nổi tiếng ở một ngàn năm sau, và không thể suy đoán ra kẻ nào.

“Merlin ơi, mình vĩnh viễn sẽ không quên mùi hương quái dị này!” Đúng lúc này, giọng nói bực bội của Ron truyền đến từ lối vào. “Thật kinh tởm.”

Ron dường như đang bịt kín mũi, giọng nói có chút bị bóp nghẹt.

Draco ngạc nhiên nhìn về phía họ, “Tại sao các cậu lại tới đây?”

Pansy vội vàng chạy tới bên cạnh Draco, nhìn hắn lần lượt từ đầu đến chân, sau đó mới yên tâm nói, “Cậu không có việc gì là tốt rồi.”

Draco vẫy đũa phép khi thấy mọi người dùng vẻ mặt vặn vẹo để chống lại mùi hương kinh tởm của quỷ khổng lồ, sau đó mọi người lập tức phát hiện mùi hương đã biến mất và Neville cảm kích nhìn Draco.

“Draco, học sinh năm nhất không thể đối phó được Quỷ khổng lồ.” Hermione trừng mắt nhìn Draco một cách nghiêm khắc, “Tại sao cậu không quay trở lại phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin?”

Draco ngoan ngoãn nghe lời và nhẹ nhàng mỉm cười, nhưng đương nhiên là hắn hoàn toàn không để lời nói của Hermione ở trong lòng.

Pansy lập tức nổi giận khi nhìn thấy bộ dạng đó của Draco, cô nàng bất mãn nhảy ra và trừng mắt nhìn Hermione, trông rất khó chịu, “Liên quan gì đến cô!”

“Đúng vậy! Liên quan gì đến cậu!” Ron cũng rất bực bội nhìn Hermione.

Hermione càng bực bội hơn trừng mắt nhìn Ron, “Cái này cũng không có liên quan đến cậu!”

Ron bị cô nàng trừng mắt, khí thế liền xìu lại, yếu ớt nhìn về phía Harry, ấm ức nói: “Cậu nói xem, chuyện này có liên quan đến mình không?”

Harry: “……”

Cậu có liên quan gì đến chuyện này đâu!! Cậu mới là người vô can nhất đó!!!

HẾT CHƯƠNG 15

[HP/HARLUC] Người Tình Ánh Trăng – Chương 8


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Băng

-o0o-

Giáo sư lớn hơn mình mười mấy tuổi đột nhiên biến thành con trai mình cảm giác thế nào vậy?

James Potter tỏ vẻ hơi hoảng hốt.

Sau khi được khoá cảng đưa đến trang viên Potter, phát hiện mình đã trở thành một tên ‘trà xanh’, học sinh có da mặt dày nhất Gryffindor xấu hổ đến mức ngay cả tay cũng không biết để đâu.

Một luồng sáng ấm áp phủ xuống người cậu, xoa dịu tất cả những vết thương ban nãy, James khoanh chân ngồi trên thảm lông mềm mại, hiếm khi ngượng ngùng, mới trộm ngẩng đầu nhìn người đàn ông tóc đen đang tập trung kia.

Nhìn kỹ lại, giáo sư Potter kỳ thật có chút giống cậu.

Nhưng mà đôi mắt đó, lại xanh đến cùng cực…..

Ai?!

Cậu đột nhiên nhớ đến những lời vừa rồi Harry nói, ba mẹ cùng với ba đỡ đầu….

Cuối cùng Lily vẫn đồng ý gả cho cậu nha ~

James đang đau khổ bỗng nhiên bừng sáng, lập tức vứt bỏ rối rắm này, nhếch môi cười ngốc.

“James?”

Cửa phòng khách bị đẩy mạnh, một đôi vợ chồng trung niên còn đang mặc đồ ngủ vội vã chạy vào.

“Ba, mẹ.”

James nhảy dựng lên, vừa lên tiếng đã bị Euphemia ôm vào lòng.

Con trai bảo bối sắc mặt tái nhợt, tóc trên trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, đồng phục màu đen dính đầy bụi, bộ dáng chật vật làm Euphemia đau lòng cực kỳ “Như thế này là bị làm sao vậy?”

“Vị này là ——” Fleamont ngập ngừng đáng giá người xa lạ đang xuất hiện tại trang viên, đối với gương mặt mang lại cảm giác khá quen thuộc kia, trong lòng xuất hiện rất nhiều suy đoán khác nhau.

“Giáo sư Potter?” Ánh mắt Euphemia lạnh đi “Tôi nghĩ chúng tôi cần một lời giải thích.”

“Thực ra…… không phải do thầy ấy….. đều là do con chưa rõ đã……”

Khi James xấu hổ đầy mặt theo bản năng chắn trước người hắn, lắp bắp giải thích, Harry nhìn xuống thiếu niên chỉ mới cao đến ngực mình kia, khóe môi hơi nhếch lên.

Đương nhiên cần phải giải thích, hắn vốn rất ít qua lại với gia tộc Potter, vốn dĩ là vì cảm thấy hơi xấu hổ về thân phận mình, nhưng nó cũng không đồng nghĩa với việc mấy chuyện xưa này không thể nhắc lại.

Hai vị gia trưởng Potter nhanh chóng thay đồ ngồi trong phòng khách tiếp hắn, tính cả cái người muốn nhiều chuyện có đuổi cũng nhất quyết không đi James kia, ba người yên lặng nghe Harry kể tất cả mọi chuyện.

Đây cũng không phải chuyện nhẹ nhàng gì.

James mới nghe được một nửa đã vô thức ôm chặt tay hắn, vì những chuyện được hắn cố gắng dùng từ ngữ hết sức nhẹ nhàng để miêu tả kia, làm James đau lòng đến mức khóe mắt ửng đỏ.

Harry quay đầu nhìn cậu, trong mắt xuất hiện một chút ấm áp, muốn vươn tay xoa xoa đầu cậu, lại cảm thấy quan hệ hiện tại của bọn họ hình như không thích hợp làm hành động này, cuối cùng chỉ cười nhẹ.

So với người lúc thì đau lòng, khi thì kinh ngạc, lúc thì phát sợ, cùng với sắc mặt không ngừng biến hoá kia, vợ chồng Potter hiển nhiên bình tĩnh hơn nhiều.

Bọn họ thừa nhận đứa nhỏ này thật sự ưu tú, bất kể tính cách hay năng lực đều đủ để khiến trưởng bối của mình tự hào.

Trong khi đứa con bọn họ hết lòng bồi dưỡng, nhưng lại quá chiều chuộng, cuối cùng lại biến thành một đứa trẻ ngây thơ.

Phép thuật huyết thống sẽ không nói dối, biết cháu trai mình có thành tựu như thế, đều khó tránh khỏi chua xót cùng với vui mừng, nhưng nghĩ đến nhiều gia tộc thuần huyết vì quyền thừa kế mà lục đục, anh em tương tàn, bọn họ không thể không suy xét.

Hậu duệ mạnh mẽ đã từng một thời khống chế thế giới phép thuật Anh quốc, và người thừa kế vẫn còn non nớt và ngây thơ, cả hai xuất hiện tại cùng một thời không, thật sự là chuyện tốt sao?

Bọn họ thà từ bỏ cơ hội để gia tộc Potter phát triển lớn mạnh hơn là từ bỏ James, hay nói chính xác hơn là từ bỏ thứ vốn là của thằng bé trong tương lai.

“Đương nhiên không thể trực tiếp tiết lộ sự thật với bên ngoài” Fleamont nghĩ nghĩ, thận trọng sắp xếp từ ngữ một chút mới chậm rãi mở miệng “Nếu con không ngại, chúng ta có thể dùng thân phận họ hàng xa.”

Gia tộc Potter đã truyền đến mấy thế hệ, gia phả cũng ghi chép rất rõ ràng, nhưng thế giới phép thuật Anh lớn như vậy, quan hệ thông gia giữa mấy gia tộc thuần huyết cũng rất rắc rối, chưa chắc có ai hiểu rõ.

Mối quan hệ thân thiết quá mức, người ngoài không hiểu chỉ sợ sẽ giống James, coi hắn là con riêng của ông thì khổ.

Nghĩ đến đây, Fleamont không thể không trừng mắt nhìn con trai mình một cái.

Harry cười nhạt, vỗ vỗ James muốn đứng lên phản đối, nhẹ giọng đáp “Đều nghe ngài.”

Đối mặt với đôi mắt như nhìn thấu tất cả kia, Fleamont không hiểu vì sao lại có chút không được tự nhiên, hắng giọng mấy cái đổi đề tài “Đứa nhỏ Malfoy kia vậy là sao chứ? Tuỳ tiện đánh James, còn ra thể thống gì nữa.”

“Là con sai.” Harry cụp mắt nói, cúi đầu “Nếu con giải thích sớm một chút, sẽ không có hiểu lầm như vậy.”

Euphemia hơi lắc đầu “Cho dù thế nào cũng không nên dùng phép thuật tấn công bạn học như vậy chứ, tính cách đứa nhỏ này có vấn đề khá nghiêm trọng rồi ——”

Bà còn muốn nói gì đó, lại đột nhiên phản ứng, muốn dùng lập trường trưởng bối can thiệp vấn đề tình cảm của người trước mặt này, hình như còn hơi sớm.

Bọn họ thậm chí còn chẳng thân thiết, đứa nhỏ này từ khi sinh ra đến giờ, thế mà đây là lần đầu tiên hắn đặt chân vào trang viên Potter.

Ý nghĩ này không biết vì sao làm bà rất đau lòng, không tự chủ được nhẹ giọng “Nói chuyện với nó đi.”

“Rõ ràng là con động thủ trước” James sờ sờ mũi, ấp úng nói “Không phải con không sao hay sao, ba mẹ hai người cũng đừng nhắc lại vấn đề này nữa, mất mặt quá à ——”

Cậu quay qua Harry chớp chớp mắt, như nói tất cả để cậu lo, lại bất mãn xòe tay đối với ba mẹ “Xét về vai vế, kia chính là, ừm, con dâu của con đó.”

Mọi người vừa nghe vậy khóe mắt đều nhịn không được mà giật giật, nhất thời không tìm được từ gì để nói.

James lại vô tội chớp mắt “Con cũng không có nói sai.”

“Được rồi được rồi, đi ngủ đi, sáng mai hai đứa lại về trường.” Fleamont trước giờ vẫn không có biện pháp với tên nhóc láo toét này “Con cũng thế ….. Harry, nghỉ sớm đi.”

Harry mỉm cười đứng dậy “Không được, con phải về Hogwarts.”

“Con cũng thế.” James lập tức tỏ thái độ.

Fleamont tức giận đến mức muốn bốc khói “Hai đứa bọn bây ——”

“Ngày khác con sẽ đến thăm,” Harry nhẹ giọng nói “Con không yên tâm về Lucius lắm.”

Hai người cuối cùng vẫn rời khỏi trang viên Potter dưới ánh mắt không vui của Fleamont, Harry xách James độn thổ đến gần Hogwarts, lại dọc theo đường nhỏ đi bộ về lâu đài.

“Con nói thật,” trong màn đêm yên tĩnh, James có chút ngượng ngùng nói “Vừa rồi quả thật là con động thủ trước, nếu có người dám bắt nạt Lily trước mặt con như thế, con cũng sẽ phản ứng như vậy.”

Harry nhướng mày “Đây là trò đang nói đỡ cho Lucius à? Trò không giống người rộng lượng vậy đâu, James.”

“Cái đó không giống nhau” James hơi lắp bắp “Dù sao đó cũng là người thầy thích mà.”

Cậu cảm thấy rất xấu hổ, nghi ngờ Harry luôn quan tâm mình là con riêng của ba, nghi ngờ tất cả sự quan tâm của hắn đều có mục đích, còn hùng hổ đi chất vấn, phủ nhận tất cả mọi thứ hắn làm cho mình.

Harry nhất định rất đau lòng.

“Con không thích anh ta ——” James bĩu môi nhỏ giọng lải nhải “Nhưng anh ta quan tâm thầy như vậy ——”

Mà cậu đã hiểu rõ, yêu thích thực lòng như vậy là thứ khó khăn lắm mới có được đối với người trước mặt này.

“Cảm ơn.” Harry vẫn không nhịn không được muốn đưa tay xoa đầu cậu ta, chỉ tiếc tay vừa mới nâng lên, thiếu niên tóc đen đã né tránh.

“Đợi chút ——” James vì hành động nhỏ xíu này mà bối rối, “Thầy đang dỗ con nít sao? Cảm giác kỳ quá đi mất ——”

“Được rồi.” Harry thở dài, trong mắt như có chút mất mát.

James liếc mắt nhìn hắn một cái, chậm rì rì quay đầu đi chỗ khác, không tình nguyện nói “Vậy thì —— chỉ một chút thôi đó.”

Ngón tay giơ lên giữa không trung của Harry dừng lại một chút, cuối cùng vẫn đắp lên trán mình, quay đầu đi, thấp giọng cười nói “Đúng là có chút kỳ quái.”

Lâu đài bập bùng ánh lửa, hắn đưa James đến tháp Gryffindor mới mở miệng nói “Cho ta mượn xem bản đồ Đạo tặc một chút.”

James móc cuộn da dê kia ra, liền thấy hắn rút đũa phép đặt lên, quen thuộc niệm câu thần chú bọn họ phải bàn bạc lâu lắm mới quyết định được.

“Tôi xin trân trọng thề rằng tôi sắp bày trò quậy phá.”

Cậu có xúc động muốn che mặt, nếu biết thứ này về sau sẽ truyền cho con trai của mình, đã không sống chết lấy câu thần chú không đứng đắn kia rồi, tuy rằng nghe nổi loạn vô cùng, nhưng lại bị Harry đọc ra rất nghiêm túc, cảm giác này quả thật quá xấu hổ mà.

Harry nhìn chằm chằm cái tên vẫn còn ở đó chẳng nhúc nhích kia, ánh mắt phức tạp đóng bản đồ, trong lòng nặng trĩu.

“Trò đùa dai kết thúc.”

Hắn trả cuộn da dê trống trơn cho James, trước khi rời đi còn không quên nhắc nhở “Không được nhìn lén, không được dạ du, nghỉ sớm đi.”

Hai người chúng ta rốt cuộc ai mới là ba vậy hả?!

James thở phì phò trừng mắt nhìn bóng lưng của hắn, đến tận khi nó biến mất sau ngã rẽ hành lang mới vò rối mái tóc bù xù của mình, hậm hực chui vào phòng sinh hoạt chung.

Harry đi đến hàng lang ban nãy bọn họ xung đột, thiếu niên bạch kim một mình đứng bên cửa sổ, an tĩnh nhìn Hogwarts yên lặng dưới ánh trăng, như đang ôm ấp hy vọng mong manh nào đó, cố chấp chờ đợi.

Hắn trầm mặc đi qua, ôm cả người thiếu niên lạnh lẽo vào lòng, ngữ khí nhàn nhạt hỏi: “Nếu tôi không đến thì sao?”

“Em không biết.”

Lucius ngẩng đầu, biểu cảm ngẩn ngơ “Nếu anh không đến, em cũng chẳng còn biện pháp nào cả. Một cái cũng không.”

Harry vỗ vỗ đầu y, chậm rãi ấn đầu y vào ngực mình.

“Em sợ nhất chính là cái này” Lucius nắm chặt áo khoác của hắn, thấp giọng lẩm bẩm nói, “Không màng hậu quả đâm đầu vào một đoạn tình cảm, lại hoàn toàn không thể khống chế nó, không biết tương lai sẽ thế nào, không chắc liệu mình có bị tổn thương hay không, không biết cuối cùng…. có thể mất đi hay không…..”

“Em không tin vào tình yêu vĩnh cửu…… nhưng lại khát cầu nó……..”

“Anh có nói ngàn vạn lần câu anh yêu em, cũng không thể làm em an tâm……… lời hứa chỉ là trò đùa của chữ cái ….. cho dù có là yêu đến khắc cốt ghi tâm cũng có thể thay đổi…..”

“Nếu nó thay đổi…. em phải làm gì bây giờ…. một biện pháp em cũng không có….”

“Lucius ——” Harry nhỏ giọng thì thầm tên y, giống như một tiếng thở dài.

“Em từng cho rằng mình sẽ chấp nhận liên hôn giữa các gia tộc, không cần tình yêu, chỉ cần tìm được bạn lữ trung thành và hoàn thành nghĩa vụ của mình là được rồi, tình yêu sao có thể so với thời gian.” Lucius nghẹn ngào, “Nhưng em yêu anh —— nhiều đến đáng sợ……”

“Em là một Slytherin, Harry, chỉ đơn thuần yêu là không có khả năng, cũng không hiểu thứ cho đi mà không cần trả giá, cho anh tất cả, là vì muốn đổi lại điều tương tự, thậm chí nhiều hơn….. nhưng mà, chỉ sợ cho dù có được, em vẫn không dám tin …..”

“Cho dù không cảm thấy bị uy hiếp, nhưng chắc chắn có một ngày, em sẽ nhịn không được mà dùng phương pháp của mình để xác nhận xem anh có thật sự yêu em hay không ——”

“Vừa rồi em làm anh thất vọng rồi, phải không?” Y siết chặt eo harry, tựa khóc tựa cười, nghẹn ngào nói: “Anh sẽ còn tin tưởng em sao…… sẽ còn yêu em sao….. em quá đáng như……như vậy ——”

Sẽ bị chán ghét, sẽ bị đề phòng, sẽ bị vứt bỏ…….tất cả đều có thể biến thành những lời chế giễu sắc bén, không ngừng văng vẳng bên tai y trong dòng thời gian dài đằng đẵng này, những thứ đó, gần như có thể bức y đến phát điên.

Cảm xúc Harry phức tạp đến tột cùng, sau một khoảng thời gian yên tĩnh, nhẹ nhàng nâng mặt y lên.

Ngón tay vuốt qua khoé mắt đỏ hoe của người yêu, Harry hơi cúi đầu, yêu thương hôn lên hàng mi ướt đẫm đó.

“Thật quá đáng.” Hắn nói “Biết rõ tôi yêu em, còn nói mấy câu đau lòng như thế.”

Lucius nhịn không được nức nở, mắt hồng nhìn chằm chằm hắn, đôi mắt xanh lục dịu dàng kia ngày càng gần, ánh mắt chuyên chú tựa như người trước mặt là cả thế giới.

“Tôi cũng tò mò mãi mãi là cái gì —— không bằng cùng nhau nhìn xem?”

HẾT CHƯƠNG 8

[HP/HARLUC] Người Tình Ánh Trăng – Chương 7


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Băng

-o0o-

Nhóm Đạo tặc nghịch ngợm dạo gần đây hình như có chút khác thường.

Mấy tên nhóc trước giờ cứ thích chạy vòng vòng trước mặt giáo sư Potter, cầu an ủi các kiểu đột nhiên bắt đầu trốn tránh hắn. Cho dù không thể trốn trên lớp thì thái độ cũng vô cùng kỳ dị, ánh mắt ai cũng tránh hắn, cực lực tránh nhìn thẳng vào hắn.

Trong lòng Harry rất buồn bực, bọn họ rốt cuộc lại đang nháo gì nữa, rõ ràng trước kỳ nghỉ vẫn còn ổn mà.

Hai học sinh Gryffindor và Slytherin đối chọi gay gắt nhất Hogwarts, bởi vì vài lý do cá nhân, bỗng nhiên im re hết cả hai, làm mọi người bình thản an tĩnh tận hưởng khung cảnh mùa xuân khiến người khác cảm thấy hơi lạ lẫm.

Toàn bộ Hogwarts có lẽ chỉ có mỗi Lucius vì thế mà mừng thầm, mấy tên nhóc chướng mắt kia, cuối cùng cũng không thích đánh bóng sự tồn tại nữa, cũng không tranh giành lực chú ý của Harry với mình.

Mấy ngày giằng co như vậy kéo dài khá lâu, Harry đang buồn rầu liệu có nên tìm bọn họ nói chuyện chút không, thì trong một buổi tuần tra ban đêm, hắn bị một bóng người không rõ mặt chặn lại.

Hắn dừng bước chân, mỉm cười nhìn hành lang trống trơn trước mặt “Là ai?”

Áo choàng tàng hình được kéo xuống, một cái đầu như tổ chim phập phồng trong không trung, khoé miệng hơi xệ xuống, nhìn qua là thấy chẳng có chút tinh thần nào.

“Giáo sư Potter.”

Hành lang này hiu quạnh đến mức một bức tranh cũng không có, mà giọng nói của James lại vô cùng nhỏ, như là sợ kinh động đến ai đó.

“Dạ du,” đã chủ động đầu thú, Harry thật sự không thể nhắm mắt làm ngơ “Gryffindor trừ mười điểm.”

James thế mà không để tâm mấy điểm đó, huống hồ so với mấy giáo sư khác, nhiêu đó điểm đã là nương tay.

Thiếu niên tóc đen mím chặt môi, bước lên phía trước một bước, áo khoác tàng hình trên người như chất lỏng mà chảy xuống, cậu cũng chẳng thèm để ý, nắm chặt cổ tay hắn, như sợ hắn sẽ bỏ chạy.

Harry phối hợp cúi đầu, ánh mắt nhìn cuộn da dê quen mắt cực kỳ lộ ra trong túi áo James, biểu cảm trên mặt có chút cứng đờ.

“Tên đầy đủ của thầy là gì vậy, giáo sư?” Thiếu niên trước mặt nhìn hắn chằm chằm, trầm giọng hỏi.

Không ngờ được mình đột nhiên lại đối mặt với một vấn đề như vậy, Harry chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, khó khăn giữ nụ cười như không có việc gì của mình, trầm mặc một lát mới có thể miễn cưỡng mỉm cười “Vì sao lại đột nhiên hỏi tôi chuyện này?”

“Thầy không muốn nói cho con sao?” Biểu cảm của James rất kỳ quái, lần đầu tiên cậu ta dùng thái độ hung hăng như vậy nói chuyện với hắn “Hay là thầy không thể nói?”

“Cũng không phải bí mật ghê gớm gì, James ——”

Sự thật đã rành rành trước mắt  thì có bào chữa cũng vô dụng, hắn hơi quay đầu, nhẹ giọng nói “Ta là Harry James Potter.”

“Trước giờ thầy chưa bao giờ nhắc đến,” Ngón tay James đột nhiên siết chặt “Lần đầu tự giới thiệu cũng không có! Chúng ta biết nhau lâu như vậy, một lần thầy cũng chưa từng nhắc qua!”

Cậu ta nhìn rất tức giận, thậm chí còn có chút thương tâm “Là thầy cố ý giấu con sao? Mặc dù con đã tin tưởng thầy như vậy!”

Harry nhíu mày, trong mắt lộ ra một thoáng bất lực hiếm thấy “Tôi chỉ là…….”

“Thầy không cần giải thích! Con sẽ tự xem!” James quật cường trừng mắt, xắn ống tay áo của hắn lên, đặt đũa phép vào cổ tay Harry.

Đũa phép của James bắt đầu lóe lên, một sợi dây thật mảnh vây quanh hai tay của bọn họ, một vòng rồi lại một vòng lên hết cánh tay.

Harry có thể dễ dàng phá bỏ thần chú, nhưng dưới ánh mắt phẫn nộ và lạnh như băng đó, lại không làm gì cả.

Hắn đã nghĩ đến ngày nào đó khi chân tướng bị vạch trần, James có thể bởi vì bị giấu diếm mà tức giận, nhưng không ngờ, cậu ta sẽ giận đến như vậy.

Thật sự……..khó tiếp thu đến thế sao?

Trong khi hai người đang im lặng, sợi dây xung quanh hai người bọn họ bắt đầu lập lòe, màu trắng bạc ban đầu chuyển từ nhạt sang đậm, cuối cùng biến thành màu đỏ máu.

Quả nhiên…….

Tay cầm đũa phép của James run lên, nhìn sợi tơ đỏ máu đại diện cho huyết thống của cả hai kia lặng lẽ biến mất dưới ánh trăng, cậu ngây người rũ mắt trầm mặc một lát, đột nhiên cười lớn, khi ngẩng đầu lên thì hốc mắt đã đỏ hoe “Thầy biết con là ai, ngay từ đầu đã biết ……… lúc trước là……. Là cố tình tiếp cận con sao…………”

“Tôi đúng là đã biết.” Mấy từ cậu ta nói có chút kỳ lạ, nhưng Harry lại không có tâm tư suy xét mấy cái đó, có lẽ vì quan tâm quá sẽ loạn lên“Xin lỗi, nếu trò thật sự để ý vấn đề thân phận ——”

“Chết tiệt!!!”

Mặt của James đỏ lên, nắm đấm cứ thế lao vào bụng hắn, đánh Harry không hề phòng bị lảo đảo, dùng ống tay áo lau lung tung trên mặt, sau đó xoay người rời đi.

Đột nhiên một tia sáng màu đỏ xẹt qua, đâm thẳng vào ngực cậu, làm thiếu niên tóc đen đang nổi giận đùng đùng đang chạy đến cầu thang kêu lên một tiếng, cả người cuộn tròn ngã xuống đất.

“James!”

Harry đang ngẩn người lập tức biến sắc, bất chấp bụng đang đau chạy đến, nửa quỳ trên sàn nhà ếm vài bùa kiểm tra cho James.

“Không chết được.”

Một âm thanh lạnh lẽo vang lên, Harry theo bản năng giơ đũa phép, đánh mắt tràn ngập tức giận nhìn thẳng vào thiếu niên bước ra khỏi vùng tối.

“Lucius!” Hắn kìm nén bản năng muốn đánh trả lại của mình, đầu đũa hơi nghiêng sang chỗ khác, ánh mắt tức giận và kinh ngạc đan xen, lạnh giọng quát lớn “Em đang làm gì?!”

Đối mặt với chất vấn lạnh lùng và phẫn nộ như thế, ánh mắt của thiếu niên bạch kim tối dần, lần đầu tiên trong cuộc đời y không thể chế ngự bản ngã mà bản thân không muốn cho người kia thấy nhất.

“Cậu ta đánh anh.” Ngón tay Lucius siết chặt đũa phép, con ngươi xanh xám mang theo chút sát khí, lạnh lùng nói “Giáo sư Potter đây là đang chỉ trích em không nên trút giận thay cho anh?!”

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, bao phủ lên người y, nhưng cũng không thể xua tan hơi thở âm u và mờ mịt của y.

Cái này đúng là rất không xong.

“Chờ một lát.”

Harry nhắm mắt, nhanh chóng bình tĩnh lại, ếm cho James một bùa chữa trị rồi cất đũa phép của mình, James mồ hôi lạnh đầy đầu giãy giụa tránh tay hắn, trên mặt là kháng cự cùng chán ghét.

Loại thái độ này làm hắn rất bất ngờ, Harry mím môi, sâu trong nội tâm thậm chí có chút mờ mịt.

Mọi người đều cảm thấy giáo sư Potter thiên vị Gryffindor, nhưng bọn James lại không thấy vậy. Trong tất cả giáo sư, hắn là người đáng tin cậy và gần gũi nhất với bọn họ. Loại tình cảm này có lẽ là do thời không xa xôi cùng với chưa hề có bất cứ ràng buộc gì với nhau nên mới nảy sinh, làm hắn vừa hạnh phúc lại vừa đau xót.

—— Bất luận là thời không nào đi chăng nữa, cho dù là vào thời khắc tuyệt vọng nhất, hắn cũng chưa bao giờ tưởng tượng qua bộ dạng chán ghét hắn của bọn họ.

Lucius tức giận bước đến, nhưng đột ngột ngừng lại.

Y không chịu nổi bộ dạng suy sụp của người đàn ông cường đại đến mức như thể trên thế giới này chẳng có gì có thể quật ngã hắn, cũng như không bao giờ cho người khác thấy mình yếu đuối, nhưng mà, y càng không chịu nổi cảm xúc bị bài trừ ra ngoài như thế này.

Hắn là của y! Của một mình y!

Tận sâu nơi đáy lòng như có một con rắn độc ngẩng cao đầu, rít lên nhe nanh với thứ uy hiếp mình.

“Harry…”

Lucius chậm rãi đến gần, chậm rãi ngồi xổm xuống, bình tĩnh nhìn chằm chằm thằng nhóc sống chết không hợp tác trị liệu kia.

Đôi mắt xinh đẹp nhanh chóng lạnh xuống, đến khi đôi mắt xanh lục mang chút mệt mỏi kia va phải ánh mắt của y, cặp mắt xinh đẹp chìm trong bóng tối đó đã trở nên bàng bạc.

“Lu….”

Ánh mắt Harry hơi hoảng hốt, động tác trên tay dừng lại.

James hoảng sợ nhìn Lucius, miệng còn chưa kịp thốt ra âm thanh nào, đầu đũa phép lạnh lẽo đã kề ngay cổ họng.

Một ánh mắt Lucius cũng không thèm bố thí cho cậu, ma áp cuồn cuộn quanh thân lạnh lùng cảnh cáo —— đừng hòng ngăn cản.

James trước giờ vẫn luôn lớn gan nhịn không được rùng mình, không phải cậu chưa từng lâm vào tình thế nguy hiểm, nhưng chưa bao giờ đến mức phải đi chào hỏi Hades như vậy.

Thái độ này làm Harry rất ngạc nhiên, hắn mím môi, trong lòng cảm thấy có chút quay cuồng.

James nín thở căng cứng người, tầm mắt cũng không dám dời đi chỗ khác, tay trái im lặng nắm khóa cảng được ngụy trang thành một cái khuy măng sét, ánh mắt tràn đầy tức giận ban nãy cũng hóa thành rối rắm.

Dù sao….. dù sao cũng có quan hệ huyết thống, nếu Malfoy muốn tổn thương hắn…….. xem xét đến việc hắn chiếu cố cậu nhiều năm như vậy, cùng lắm là mang hắn bỏ chạy mà thôi……

Chú ý: Người bị kề đũa phép vào cổ là Harry nhé.

Dù sao cậu dù có chết cũng không tha cho tên lừa gạt này.

Lucius lẳng lặng nhìn Harry một hồi, chậm rãi gạt đi cặp mắt kính vướng mắt đó, ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa mặt hắn.

James oán hận đầy mặt: Hình như có gì đó sai sai….. nhưng mà tên chết tiệt này trông có vẻ giống mình…… tức hơn nữa thì làm sao kích hoạt khoá cảng được (????)

Vào lúc cậu đang âm thầm tức giận, hai người trước mặt đã dựa vào gần hơn, khóe miệng của thiếu niên bạch kim mặt vô cảm nhếch lên, nhưng đôi mắt lại chậm rãi rơi xuống một giọt lệ.

Y có thể cảm nhận được sự tin tưởng không phòng bị từ người kia, cho nên tại thời điểm tức giận như vậy, y mới có thể dễ dàng làm điều này…..

Nhưng mà vì sao…. lại không thể chỉ có mình y chứ……

“Anh thật sự yêu em sao?”

Lucius đau khổ dùng ánh mắt dò xét nhìn thẳng người yêu, lẩm bẩm hỏi.

Hay là giống như cha của y, có hứng thú thì ôm trong lòng bàn tay, dâng hết tất cả ôn nhu của mình cho người ấy, nhưng đến khi hết hứng thú lại vứt bỏ không thèm nhìn lại, có dùng bao nhiêu nước mắt cũng không đổi được một ánh nhìn từ gã. (Abraxas tra vãi)

“Đương nhiên” Người đàn ông tóc đen thất thần, vô thức trả lời “Tôi yêu em, Lucius.”

James bị bỏ xó giương mắt cá chết: Vì sao mình lại ở chỗ này chứ……

Lucius trầm thấp cười, như là vui sướng, nhưng lại như tự giễu “Thật tốt —— nhưng vì sao anh không thể chỉ yêu em?”

James dựng tai: Chẳng nhẽ giáo sư Potter không chỉ là một tên lừa gạt, còn là một tên đàn ông cặn bã? Không tin được luôn á ——

“Tôi không hề yêu người khác.” Ngữ điệu Harry mang theo khó hiểu.

Đũa phép trong tay Lucius run rẩy, làm James nhiều chuyện không thể không lùi về sau một chút.

“Vậy James Potter và Lily Evans thì sao? Còn có cả Black ——” Thiếu niên tóc bạch kim cắn răng phun ra mấy cái tên “Bọn họ dựa vào cái gì để được anh nhìn bằng con mắt khác.”

James bị đầu đũa phép chút nữa là chọc trúng mình kia bức đến nhích ra sau, uất ức, rốt cuộc nhịn không được lớn tiếng phản đối.

“Bởi vì tên chết tiệt này là con riêng của ba tôi ——”

“Bởi vì bọn họ là ba mẹ cùng với ba đỡ đầu của tôi ——”

Hai câu trả lời hoàn toàn khác nhau được thốt ra, không khí xung quanh nháy mắt ngưng đọng.

Mắt James trừng lớn, thậm chí còn nấc lên vì sốc, bàn tay vốn đang nắm hờ khoá cảng bỗng nhiên siết chặt, làm Harry vừa mới bừng tỉnh từ mê man còn chưa có thời gian để tiêu hóa đã bị một trận trời đất quay cuồng lôi ra khỏi Hogwarts.

Lucius theo bản năng vươn tay, tiếc là chỉ bắt được không khí, trơ mắt nhìn bọn họ biến mất trước mặt mình.

Y chết lặng một hồi, sau đó hít sâu một hơi, trước mặt y bây giờ chỉ có biểu cảm không tin được của Harry trước khi biến mất.

Khí lạnh bốc lên từ nơi sâu nhất lòng y giống như ánh trăng mà lan ra toàn thân, làm y lạnh đến mức nhịn không được run lên.

HẾT CHƯƠNG 7

[HP/HARLUC] Người Tình Ánh Trăng – Chương 6


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Băng

-o0o-

Lucius dậy thật sớm giống như mọi ngày. 

Y mở mắt, đập vào mắt chính là trần nhà xa lạ, đôi mắt đang mơ màng lập tức tỉnh táo lại, sau một hồi, mới nhận ra tối qua mình không trở lại trang viên Malfoy.

Diện tích phòng cho khách không lớn, đồ trang trí bằng gỗ theo hướng cổ điển, màu sắc trang trọng, mang đậm không khí lịch sử, họa tiết trên giấy dán tường là hoa văn xanh lá nhạt, màu sắc nhẹ nhàng hơn nhiều so với dưới lầu.

Y ủ trong ổ chăn sạch sẽ ngập mùi nắng, xoay người, hiếm khi luyến tiếc cảm giác lười biếng thoải mái này.

Ngoài cửa sổ là tuyết rơi dày đặc, nhìn ra cửa kính trong suốt, khắp nơi đều là một màu trắng xóa, không nhìn rõ khung cảnh xung quanh, trong không gian tĩnh lặng chỉ có thể nghe được tiếng vang nho nhỏ của tuyết bị gió thổi đập vào cửa sổ.

Ý nghĩ được thức dậy cùng nhà với người yêu làm y nhịn không được giương cao khoé môi.

Đây chỉ mới là bắt đầu.

Lucius vui sướng tưởng tượng.

Ở bên cạnh hắn, tham gia vào cuộc sống của hắn, sau đó từng bước từng bước một, chiếm cứ vị trí quan trọng nhất trong lòng hắn.

Y chôn mặt trong gối đầu mềm mại cọ cọ một lát mới mở mắt ra và ngồi dậy.

Mùi hương thơm lừng len qua khe cửa chui vào phòng, Lucius đứng dậy rửa mặt, thay đồ xong sau đó nhẹ nhàng xuống lầu.

Có vài tiếng leng keng phát ra từ phòng bếp, y đứng bên ngoài nhìn vào, lên tiếng chào người đang bận rộn bên trong “Buổi sáng tốt lành Harry, không ngờ anh còn biết nấu ăn?”

“Nấu được vài món đơn giản.”

Người đàn ông tóc đen mỉm cười quay đầu lại nhìn y, bên ngoài áo len cao cổ xanh lục đậm là một cái tạp dề in hình ông già Noel nhìn ngốc ngốc, dưới góc còn có nhãn hiệu hình xoắn ốc, có vẻ như là quà tặng kèo của một siêu thị nào đó.

Lucius cảm thấy khá là buồn cười, y chưa từng tưởng tượng ra người đàn ông này ở nhà lại như vậy.

“Có cần em phụ một tay không?” Y xắn cổ tay áo sơ mi lại gần, hứng thú hỏi.

Harry ừ một tiếng, ánh mắt đánh giá trên dưới y một cái, như đang đánh giá năng lực làm việc của thiếu gia Malfoy, sau đó phân phó “Em bưng bánh bí đỏ và chân giò hun khói phết mật ong ra bàn ăn trước nhé —— em muốn uống cacao hay sữa bò?”

Lucius bưng hai cái dĩa lên, so so chiều cao của hai người, khẽ chớp mắt “Sữa bò, cảm ơn.”

Biểu cảm của y quá lộ liễu khiến Harry buồn cười xoa nhẹ mái tóc gọn gàng của y “Được.”

Bữa sáng có thể gọi là phong phú, tuy tay nghề của Harry chỉ có thể nói là tạm được, nhưng Lucius lại ăn nhiều hơn bình thường một chút.

Y đã vứt bỏ cái thứ mang tên hình tượng kiêu ngạo của mình, lười biếng dựa vào vai người yêu trên sofa, ôm bụng lẩm bẩm “Hình như em ăn hơi nhiều………”

Harry giơ tay ôm y, biết rõ đứa nhỏ này đang tỏ vẻ đáng thương, vẫn phối hợp giúp y xoa xoa bụng “Cảm ơn em đã cổ vũ, nhưng lần sau đừng cố gắng nhồi nhét như vậy nữa.”

Lucius mĩ mãn hưởng thụ phúc lợi nên có, đôi mắt xanh xám quét qua mớ quà chất đống bên cạnh lò sưởi, giọng điệu lười biếng hỏi “Anh vẫn chưa mở quà Giáng sinh sao?”

“Cái đó không cần vội.” Harry nhẹ giọng cười “Tôi đã nhận được món quà tốt nhất rồi.”

Lucius ngẩng đầu nhìn hắn, ngọn lửa trong mắt cháy phập phồng, khóe môi hơi cong, cười đến đắc ý.

Phòng khách tràn ngập hương thơm đặc trưng của gỗ tùng cháy, không gian yên tĩnh, chỉ thi thoảng truyền đến vài âm thanh lách tách nhỏ từ lò sưởi.

Hai người yên lặng dựa vào nhau, đắm chìm vào bầu không khí nhàn nhã lười biếng hiếm có này, ánh lửa màu vàng ấm áp chiếu rọi phòng khách nhỏ, ấm áp đập vào mặt hun đến dễ chịu, ý muốn tỉnh táo nhanh chóng bốc hơi, đầu ngón tay cũng lười đến mức chẳng muốn động đậy.

Thiếu niên tóc bạch kim cố gắng dẹp bỏ mớ suy nghĩ sa đọa của mình, sau đó, dựa vào lòng ngực như có thể che chắn mọi phong ba bão tố kia, thoải mái buông bỏ tất cả suy nghĩ của mình, khẽ chớp mắt, dựa sát hơn vào người bên cạnh.

“Quà của em cũng ở trong đó,” Y nâng cằm hướng về phía mớ quà cáp màu mè sặc sỡ kia “Anh không mở ra xem sao?”

Harry phất phất tay, một hộp quà được bọc giấy xanh lục và bạc bay về phía hai người, hắn đặt nó lên đầu gối, ngón tay nhẹ nhàng kéo nơ phía trên, một tay mở giấy gói ra.

Mở hộp gỗ nhỏ ra, bên trong là một cặp khuy măng sét được khảm đá quý màu xanh lá, tinh xảo sang trọng và vô cùng quý giá, mang đậm phong cách Slytherin.

“Rất đẹp.” Harry nhìn nó một lát, cẩn thận cất vào hộp rồi đóng nắp, đặt lên bàn trà.

Thấy thiếu niên trong lòng chờ mong nhìn mình, hắn nhớ đến ý nghĩa của khuy măng sét, cúi đầu chầm chậm hôn lên đôi môi hồng nhạt kia, còn có thể nếm được vị mứt việt quất “Cảm ơn, tôi rất thích”

Lucius nắm ngón tay hắn, có chút tiếc nuối khi không đeo ngay bây giờ được, một lát sau lại dời mắt về những món quà khác, cảm thấy mở đống quà đó cũng là một thú vui “Muốn mở không?”

“Cùng nhau đi.”

Harry ôm vai y đứng lên, đi lại bên cạnh lò sưởi, tuỳ ý ngồi xuống tấm thảm mềm mại, lại nhẹ nhàng vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, mỉm cười nhìn y.

Như thế này không hoa lệ, Lucius nghĩ, nhưng vẫn ngồi xuống bên cạnh hắn, hai người bị một đống quà tặng lớn lớn bé bé vây xung quanh, rất có không khí Giáng sinh.

Harry nhận được không ít quà tặng, phần lớn là của giáo sư và học sinh, kẹo, bánh quy, sách, đồ dùng trong văn phòng, hoặc là vài món đồ nhỏ bọn họ tự tay làm.

Hai người vừa mở quà vừa đùa giỡn, những món quà đã mở được chất thành đống nhỏ bàn trà hoặc sofa, Harry lại cầm lấy một hộp quà khác có giấy gói họa tiết hình sân vận động Quidditch, mới vừa mở nắp hộp lên, một trái Golden Snitch xẹt một tiếng bay từ trong ra, bị hắn nhanh tay lẹ mắt chụp được.

Bỗng nhiên cảm thấy có chút không đúng, hắn mở tay ra, Golden Snitch vốn rất giống thật bỗng nhiên biến thành một cái túi màu vàng trong suốt tản ra mùi kẹo chanh thoang thoảng.

Thuật Biến hình tương đối xuất sắc, cũng không sợ tông gãy mũi hắn, là James tặng?

Harry nhướng mày nhìn mấy viên kẹo trong hộp, đều được cẩn thận biến thành trái Quaffle, Bludger hoặc là chổi bay, còn có mấy bao tay hay khăn choàng của các nhà, tất cả đều tỏa ra hương vị ngọt ngào của trái cây.

Hắn cầm lấy thiệp chúc mừng lẫn trong mớ hộp kẹo, ý cười bên môi không nhịn được dần mềm mại.

Làm sao có thể quên được, Lily bây giờ cũng chỉ là một đứa nhỏ mười bốn tuổi, sẽ có mặt âm thầm nghịch ngợm muốn làm khó giáo sư của mình.

Lucius yên lặng cúi đầu, tay hơi dùng sức xé rách giấy gói của một hộp quà nào đó, bên trong là một cuốn sách bọc bìa da dê, tựa sách được viết bằng mấy ký tự nguệch ngoạc, bên trên còn có một tấm thiệp chúc mừng, nét chữ bay nhảy, cứ như có thể bay ra khỏi tờ giấy giống trái Snitch vừa bay khỏi hộp ban nãy.

“Potter thế mà tặng sách cho anh này,” Y tuỳ ý lật lật mấy trang, ánh mắt hơi tối đi “Hình như là cậu ta tự chép.”

Nét bút chỉnh chu và nghiêm túc, không ngờ được với tính cách của vị đại thiếu gia kia, có thể bỏ công chuẩn bị quà như vậy.

Y lại liếc nhìn tấm thiệp màu hồng phấn trên tay Harry, chẳng có chút kiên nhẫn nào với người được người yêu nhìn bằng con mắt khác kia cả.

“Anh không nên đối xử đặc biệt với Evans như thế” Lucius nhích sát vào người bên cạnh, dùng ngữ khí mềm ấm nhẹ nhàng nhắc nhở bên tai hắn “Hầu như lần nào người thừa kế Prince và Potter xung đột cũng vì trò ấy, nếu bây giờ giáo sư được yêu thích như thầy xen vào, có thể ảnh hưởng không tốt với thanh danh của trò ấy.”

Một đứa máu bùn mà thôi ——

Y rũ mắt, che dấu chút khinh thường không nói thẳng kia ra.

Harry vì mấy lời y nói mà hơi nhíu mày, không biết phải giải thích làm sao, đành bất đắc dĩ nói: “Trước giờ tôi không hề có ý đó.”

Là một giáo sư, thái độ đối với một nữ sinh nào đó quá mức ân cần nhiệt tình, luôn sẽ bị người khác đánh giá, hắn thường ngày đã bị chú ý, nhưng có vài thứ là bản năng, không khống chế được. Đặc biệt là hắn không tự giác mà tín nhiệm người trước mặt.

Vậy anh có biết biểu cảm của mình khi nhìn tấm thiệp chúc mừng đó dịu dàng thế nào không?

“Nhưng ai cũng biết bọn họ là nhóm học sinh anh yêu thích nhất, chưa từng có ai có thể làm anh bận tâm như vậy.”

Ý cười nơi khóe miệng của Lucius biến mất, thứ gọi là ghen tị đang dần dần gặm cắn lý trí của y, y mím môi, những thứ tối tăm, điên cuồng đó đang điên cuồng giương nanh múa vuốt, ngo ngoe rục rịch, lại bị hung hăng ấn xuống.

Không cần vì mấy người đó mà làm ảnh hưởng tâm trạng đón năm mới cùng Harry.

“Em sẽ ghen.” Y bĩu môi, ngữ khí đều đều buông một câu oán giận, lại xoay người cầm hộp quà khác lên.

Harry cảm thấy dở khóc dở cười, thở dài một hơi “Lucius ——”

Hắn muốn nói gì đó, rồi lại cảm thấy bây giờ vẫn chưa đến lúc, dù là mấy chuyện trầm trọng, đau khổ kiếp trước, hay là người thân mất đi rồi lại có nhưng không bên nhau được bao lâu, tất cả đều không thích hợp để nói trong khoảng thời gian này.

Hơn nữa hắn không chắc mình có thể nói ra tất cả những gì mình đã trải qua cho người thứ hai nghe.

Không phải bí mật dễ nói gì.

“Em không tự tin vào sức hấp dẫn của bản thân sao?” Harry hơi nghiêng người về phía trước, nhẹ nhàng  xoay gương mặt vô cảm của thiếu niên, mỉm cười nhìn y “Em đối với tôi mà nói, mới là đặc biệt nhất.”

Lucius yên lặng nhìn hắn một lúc, tựa như đang phân tích từng biểu cảm vụn vặt trên mặt hắn, ánh mắt y có chút phức tạp, trong đầu là hai ý kiến đang không ngừng giằng co với nhau.

Một bên nói y kiên nhẫn một chút, không cần giống như mấy người thù dai khó chịu, một bên lại liên tục lải nhải với y về cách ứng xử của Harry khi ở gần mấy người đó, làm y không tự chủ được lên tiếng phản bác.

“Cha của em lần nào cũng nói câu này với người yêu của ổng, và không biết ông ấy có bao nhiêu người yêu rồi nữa.”

Lời vừa ra khỏi miệng, y đã tức đến mức hận không thể quay ngược thời gian, cũng hiếm khi thấy được người trước mặt bày ra cái biểu cảm nghẹn họng này.

Harry không khỏi bắt đầu hoài nghi hình tượng của mình, hắn rốt cuộc đã làm cái gì khiến người yêu mình liên tưởng đến tên bạch kim khổng tước phong lưu, tiếng xấu đồn xa đấy?

“Xin lỗi.”

Lucius nhỏ giọng nói, bỗng nhiên uể oải cực kỳ, kỳ nghỉ này vốn nên hoàn mỹ giống như trong tưởng tượng của y, bão tuyết ngoài kia ngăn cách ngôi nhà này với thế giới bên ngoài, tựa như thế giới này chỉ còn hai người bọn họ, không có bất cứ kẻ nào quấy rầy.

Lại bị một câu nói của y, đạp đổ bầu không khí tuyệt vời đó.

Y ngập ngừng nhìn qua, lại bị người đàn ông tóc đen cẩn thận ôm vào lòng, cái ôm nhẹ nhàng lại mạnh mẽ như mọi khi, tựa như có thể bỏ qua hết thảy.

“Không cần xin lỗi.” Harry lắc lắc đầu, nghiêm túc thẳng thắn “Là tôi nên xin lỗi cùng xem lại mới đúng, khiến em không có cảm giác an toàn, có lẽ lỗi do tôi nhiều hơn.”

“Là em nghĩ nhiều.” Lucius ôm chặt hắn, nghẹn ngào hỏi “Mấy lời vừa rồi, anh có thể nhắc lại lần nữa không?”

Harry cúi đầu hôn hôn đỉnh đầu của y, dịu dàng lặp lại lần nữa “Đối với tôi mà nói, em mới là đặc biệt nhất.”

Âm thanh của hắn dừng một chút, lại chậm rãi, mang theo chút cảm khái nói: “Tối hôm qua tôi đi dạo một mình ở bên ngoài rất lâu, nếu không phải tuyết rơi, thì chắc tôi cũng không về. Tôi không nghĩ sẽ có người chờ tôi vào ngày này……”

“Harry——” Lucius cuối cùng cũng nâng mắt lên, bình tĩnh nhìn hắn.

Harry day day trán, ánh mắt mềm đến mức không tưởng tượng được “Lần đầu tiên có người chờ ta về nhà….”

Hắn vui vẻ cười, tựa như đứa nhỏ nhận được món quà đã mong ước bấy lâu, lại làm thiếu niên trong lòng hắn đau đến mức cuộn thành một cục.

“Cho nên, em nguyện ý chờ tôi thêm chút nữa chứ?” Harry vươn ngón tay, nhẹ nhàng nghịch tóc y “Tôi biết em có rất nhiều câu hỏi, tôi cũng có nhiều điều chưa nói với em, cho tôi thêm chút thời gian nữa—— được chứ?”

Lucius yên lặng gật đầu, chậm rãi hôn lên môi hắn.

Động tâm là thật, dịu dàng là thật, chưa đủ tin tưởng nhau, cũng là thật.

Nhưng bị người yêu thản nhiên nói thẳng ra như vậy làm lòng y bình tĩnh lại, thứ quý giá cần thời gian.

Như y mong muốn, mấy ngày tiếp theo bởi vì bão tuyết quá lớn khó có thể ra ngoài, mỗi giây mỗi phút ở chung với người yêu đều có thể khiến y thoả mãn lại hạnh phúc, cho dù có yên lặng ngồi đọc sách, trong lòng cũng ngọt đến phát ngấy.

Nếu không phải vì Huynh trưởng cần phải duy trì trật tự trên tàu tốc hành đến Hogwarts, thì y đã cùng Harry dùng lò sưởi về Hogwarts rồi, không cần đối mặt với sự chia ly ngắn ngủi đó.

Harry bất đắc dĩ an ủi thiếu niên bị hắn dung túng nên được voi đòi hai bà Trưng kia, sau khi dọn dẹp nhà cửa xong, hắn một thân một mình mang theo hành lý dùng lò sưởi về Hogwarts trước, không đoán được còn vô vàn chuyện phiền phức đang chờ hắn trong trường.

Nhóm Đạo tặc đã nghiên cứu bản đồ Đạo tặc đến thời khắc mấu chốt, vì tiện cho việc nghiên cứu tư liệu, bọn họ đều ở lại Hogwarts trong kỳ nghỉ, cho nên hôm nay cuối cùng cũng đã chế tạo thành công, bọn họ hưng phấn vây quanh bản đồ trong phòng ngủ, bốn đôi mắt long la long lanh nhìn chằm chằm những dấu chân nhỏ trên giấy da, cùng với tên ở bên trên .

“Tớ quả thật là thiên tài mà” James hớn hở, “Làm sao lại có thể nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời thế này chứ ~”

“Cậu còn muốn tự kiêu đến khi nào, đủ rồi đó nha ~” Sirius bày ra vẻ mặt nôn mửa nói “Rõ ràng người vất vả nhất là Remus, cậu còn không biết xấu hổ nói mấy câu như vậy —— người lần trước ngủ gục khi tra tư liệu là ai hả?”

Remus mím môi cười “Mọi người đều vất vả mà, nhìn Peter kìa, quầng thâm đậm đến mức che không được rồi đó.”

Peter gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng cười cười, nhưng ánh mắt hưng phấn vẫn dừng ở tấm da dê.

Bỗng nhiên cậu chớp mắt, biểu cảm có chút thất thần, như lại không dám tin cúi xuống kề sát mặt vào bản đồ, mắt trừng đến muốn rớt ra ngoài.

Đến khi mấy người khác không hiểu được nhìn qua, cậu đột nhiên vươn ngón tay cùng với biểu cảm kỳ quái, chỉ vào một cái tên đang di chuyển, há hốc miệng không thốt ra được gì.

James và mấy người khác nhanh chóng nhìn vào chỗ cậu ta chỉ, chỗ đó có một cái tên mọi người đều vô cùng quen thuộc, chỉ là tổ hợp phía sau đó lại đặc biệt gây sốc, đang dần tiến về lâu đài.

—— Harry James Potter.

Hoon: Nói thật, mình nghĩ phải là Harry James Potter Black chứ nhỉ, Harry hình như thừa kế toàn bộ gia sản nhà Black mà, với lại, nếu không phải thế thì cái tên này có gì đặc biệt? Harry đã nói mình họ Potter khá lâu, mà chữ James cũng đâu có gì lạ đâu ta, thật khó hiểu.

HẾT CHƯƠNG 6

Design a site like this with WordPress.com
Get started