[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 10: Thiên Phú Dị Bẩm Của Draco


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Lớp Độc dược học ở dưới tầng hầm tối tăm lạnh lẽo, dọc trên tường còn có rất nhiều lọ thủy tinh đựng tiêu bản của động vật. Đây giống như là hiện trường của một bộ phim kinh dị.

Mặc dù Pansy rất tức giận, nhưng chỗ ngồi bên cạnh cô nàng vẫn để trống. Draco nhìn cô nàng lạnh đến mức ôm hai cánh tay run bần bật, ngồi xuống bên cạnh, lấy một cái áo khoác từ trong túi ra và khoác lên người cô nàng.

Pansy quay đầu và liếc mắt nhìn cậu một cái, siết chặt áo khoác trên người không nói lời nào.

Về phía Slytherin, Draco và Pansy là những người tới sớm nhất, còn phía Gryffindor thì đã có mấy học sinh tới rồi —— đều là người quen, Hermione Granger và Neville Longbottom ngồi cùng nhau, Harry và Ron thì ngồi ở phía sau bọn họ.

Harry đọc lướt qua cuốn 《Một ngàn thảo dược và nấm mốc có phép thuật》, cố gắng nỗ lực giãy giụa ở những giây phút cuối cùng, Ron nhìn Harry với ánh mắt thương hại. Vì muốn chuẩn bị làm tốt mọi việc, Ron cũng bắt đầu lật xem sách giáo khoa.

Hermione có lẽ đã ghi nhớ hết cả cuốn sách giáo khoa từ lâu, giờ phút này cô nghiêm khắc giám sát Neville đọc chương đầu tiên.

Pansy dường như cũng muốn xem bài trước, nhưng khi cô nhìn Gryffindor, bản thân cô hơi do dự, Draco lấy sách giáo khoa ra và đặt trước mặt cô, nói với một nụ cười: “Tốt hơn hết là nên chuẩn bị bài trước. Hãy xem đi.”

“Vậy còn cậu thì sao?” Pansy hạ giọng hỏi. Cô không muốn những học sinh nhà Gryffindor nghe thấy cuộc nói chuyện của học sinh nhà Slytherin.

“Yên tâm đi!” Draco mỉm cười rạng rỡ, thấy Pansy đã yên tâm, nhưng khi nghe câu nói tiếp theo, vẻ mặt thư thái của cô nàng cứng lại ngay lập tức, “Mình có xem cũng không thể nhớ được đâu.”

Những loại độc dược như thế này, luôn là hắn duỗi tay xin Salazar. Thật sự rất phiền toái khi tự mình điều chế. Không những cần phải xử lý cẩn thận các dược liệu mà không để xảy ra bất cứ vấn đề gì, còn phải chú ý đến tốc độ và lực mạnh khi khuấy. Nếu hắn nghiêm túc nỗ lực điều chế thì cũng không chắc sẽ thành công, thật sự rất khó chịu khi lãng phí quá nhiều thời gian!!

Vừa nhìn thấy lý thuyết là hắn liền cảm thấy buồn ngủ, cho đến bây giờ, hắn cũng chỉ biết điều chế mấy loại độc dược đùa dai, Godric tin rằng, đó là món quà Merlin dành tặng cho hắn sau khi hắn đã lãng phí vô số thời gian và tinh lực để điều chế độc dược. Có một lần Godric muốn viết công thức điều chế độc dược đùa dai vào sách giáo khoa, nhưng hắn đã bị ba người bạn tốt kiên quyết từ chối. Hắn cố ý dạy lại cho những học sinh xuất sắc của mình, kết quả thấy rằng học sinh của hắn thực sự quá giỏi. Điều chế độc dược xong thì được Salazar gật đầu khen ngợi, sau đó Salazar dùng vẻ mặt ghét bỏ nhìn vạc độc dược của hắn hoàn toàn khác người khác về màu sắc và mùi vị —— nghĩa là, chỉ có một mình hắn thực hiện đúng các bước, nhưng lại tạo ra độc dược đùa dai.

Ravenclaw luôn nói đùa rằng bàn tay của hắn là bàn tay của Merlin, mặc kệ đó là loại phương thuốc nào, thì hắn đều có thể làm thay đổi hoàn toàn hiệu quả của phương thuốc đó. Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, hắn cũng có thể coi như là một người có thiên phú dị bẩm.

Nghe nói vị viện trưởng nhà Slytherin này luôn thiên vị đối với học sinh nhà của mình, hy vọng người đó có thể bao dung hắn nhiều hơn……

Draco nhìn Harry lật xem toàn bộ cuốn sách giáo khoa với vẻ mặt hoảng loạn, sau đó Ron vội vàng hỏi, “Thế nào rồi?”

Khuôn mặt Harry trông có vẻ đau khổ, “Vốn dĩ mình đã nhớ hết, nhưng xem đến phía sau, thì lại quên phía trước. Khi mình cảm thấy đã nhớ rõ mọi thứ, và đóng cuốn sách lại thì bây giờ đầu óc mình hoàn toàn trống rỗng.”

Ron dùng ánh mắt thông cảm nhìn Harry.

Dường như đã được đàn anh đàn chị nhà mình nhắc nhở là vị giáo sư độc dược này không dễ trêu chọc, nên không ai có đủ can đảm đến trễ. Một lúc sau, học sinh đã ngồi kín phòng học, có một số học sinh không có chuẩn bị quần áo ấm, nên lạnh đến mức run bần bật.

Draco đứng lên, bỏ bùa ấm áp lên trên người các nữ sinh nhà Slytherin —— đây là một câu thần chú nhỏ của một ngàn năm trước.

Các nữ sinh đều gửi cho hắn một ánh mắt ngượng ngùng hoặc cảm kích hoặc hào phóng hoặc một nụ cười.

Còn nam sinh sao…… Đơn giản là mặc kệ bọn họ thôi.

Draco trở lại chỗ ngồi của mình, và thấy Pansy lại bắt đầu tản ra khí lạnh. Draco khó hiểu nhìn chiếc áo khoác trên người cô nàng, sau đó lại bỏ thêm vào một cái bùa ấm áp, cô sẽ nhanh chóng cảm thấy ấm lên thôi.

Sau đó lại nhìn sang phía Gryffindor, thấy bọn họ thấp giọng nói chuyện với nhau, liên tục cười đùa, trái tim ấm áp thì sẽ không cảm thấy cơ thể lạnh lẽo nữa.

Huống chi Gryffindor luôn mang đến cho mọi người cảm giác ầm ĩ, không biết có phải hay không là bởi vì màu sắc chủ đạo của họ là tông màu ấm và sự lạnh giá dường như không hề liên quan tới bọn họ.

Rất nhanh đã đến giờ lên lớp, Draco tò mò nhìn viện trưởng mặc áo choàng đen của nhà Slytherin, với những bước đi mạnh mẽ. Người này ngoài có vẻ mặt vô cảm còn trông rất đáng sợ. Draco không thể tưởng tượng nổi bộ dạng lúc cười của người này. Khuôn mặt đó dường như có vô số cay đắng và hận thù sâu sắc, giống như không có bất kỳ niềm vui, ôn nhu, hay cảm xúc ấm áp sẽ được biểu lộ trên khuôn mặt đó, vĩnh viễn giống như ai đó nợ người này rất nhiều tiền. Đôi mắt của người này là một màu đen lạnh lùng. Nhìn qua, giống như đang ở trong hai cái đường tầm đen tối, lạnh băng, trống rỗng.

Draco thấy từ lúc người này bước vào lớp học thì Harry đã cúi đầu nhìn chằm chằm vào cuốn sách, áp sát mũi vào trang sách, lại không dám ngẩng đầu lên nhìn, Ron cũng giống như cậu ấy, cúi đầu xuống và cố gắng giả vờ như mình không hề tồn tại.

Khi giáo sư bắt đầu điểm danh, Draco phát hiện cơ thể Harry lập tức trở nên căng thẳng.

Khi giáo sư Snape điểm danh đến tên của Harry, cậu ấy dường như đóng băng lại.

“Harry Potter.” Khóe miệng của giáo sư cong lên nhưng không hề có chút ấm áp nào, “Nhân vật nổi tiếng của chúng ta đây rồi.”

Ngoài dự kiến, khi nghe thấy câu nói này, Harry liền lập tức thả lỏng, cậu ngẩng đầu lên nhìn Ron và nở một nụ cười gượng gạo, rồi sau đó thở dài.

Nhưng Snape vẫn không dừng lại lâu lắm, sau khi điểm danh xong, ông nhìn chằm chằm các học sinh trong lớp và bắt đầu tiết học đầu tiên với giọng điệu trầm thấp nhưng rất rõ ràng, “Các ngươi tới đây để học một bộ môn khoa học tinh tế và một nghệ thuật chính xác là chế tạo độc dược. Bởi vì trong lĩnh vực này không cần vung vẩy đũa phép một cách ngu ngốc, cho nên có một vài người trong các ngươi không tin rằng đây cũng là một loại hình phép thuật.”

Ánh mắt lạnh lùng của ông nhìn toàn bộ lớp học, điều này rất có ích trong việc giữ trật tự.

“Ta cũng không trông mong các ngươi có thể hiểu được ngọn lửa cháy chậm bên dưới vạc độc dược và những làn khói trắng mỏng manh, tỏa ra mùi hương thoang thoảng. Cũng chẳng trông mong gì các ngươi hiểu được sức mạnh kỳ diệu của những chất lỏng chảy vào trong mạch máu làm mê hoặc đầu óc người khác, làm các giác quan đều bị mắc bẫy,”

Draco trúng đạn rồi.

“Ta có thể dạy cho các ngươi cách đóng chai danh vọng, chế biến vinh quang, thậm chí ngăn cản tử vong —— nhưng cần phải có một điều, đó chính là các ngươi không phải là lũ đầu bò mà lâu nay ta vẫn phải dạy!”

Đầu gối của Draco bị trúng vô số mũi tên.

Hắn bất mãn thì thầm trong lòng, chẳng lẽ không điều chế được độc dược đều là kẻ ngốc à?

Hắn thấy Hermione đang nghiêng người về phía trước, vẻ mặt hưng phấn và mong đợi, như thể muốn chứng minh bản thân không phải là một kẻ ngốc.

Điều này an ủi Draco một chút, Gryffindor vẫn có rất nhiều nhân tài.

“Potter!” Snape đột nhiên gọi tên, nhưng Harry vẫn không ngạc nhiên chút nào khi đứng dậy, “Nếu ta đem bột rễ cây lan nhật quang vào dung dịch ngải tây sẽ thu được gì?”

Ron ngồi bên cạnh cậu cũng bắt đầu liều mạng lật sách giáo khoa.

“Sẽ thu được cái gì?” Draco nhỏ giọng hỏi Pansy.

Pansy suy nghĩ một lúc, rồi mới do dự trả lời: “Chắc là sinh tử thủy? Cha mình hình như đã dùng loại thuốc này khi ông bị mất ngủ.”

Harry do dự một lúc, vẻ mặt rối rắm của cậu khiến mọi người đang nhìn cậu cũng rối rắm theo luôn, cậu ủ rũ cụp đuôi nói, “Con không biết, thưa giáo sư.”

Snape hừ một tiếng, “Xem ra, danh tiếng không đại diện cho tất cả, phải không?”

Draco lại một lần nữa cảm thấy bản thân mình bị trúng đạn.

Hắn thấp giọng hỏi Pansy, “Cậu thấy Godric Gryffindor có nổi tiếng không?”

Pansy nói: “Cậu điên rồi sao? Đó là một nhân vật huyền thoại.”

Vì thế Draco dùng vẻ mặt đưa đám cào cào cái bàn. Hắn chỉ không biết điều chế độc dược thôi. Những loại độc dược này, chỉ cần một mình Salazar tinh thông không phải tốt rồi sao.

Bên kia Snape tiếp tục nhắm vào Harry, “Chúng ta hãy thử lại một lần nữa, nếu ta muốn ngươi đi tìm một khối bezoar, ngươi sẽ tìm thấy nó ở đâu?”

Tay của Hermione đã giơ lên rất cao.

Đôi mắt Harry sáng lên, dường như nhớ lại câu trả lời trong trí nhớ của mình, “Giáo sư, ở trong dạ dày của con bò?”

Snape nheo mắt, dường như rất không hài lòng với câu trả lời của Harry.

“Ngươi không chắc chắn à?” Snape khinh miệt cong môi, “Như vậy, cây mũ thầy tu với cây bả chó sói khác nhau ở chỗ nào?”

Harry dường như cũng nhớ nó, và lần này cậu trả lời rất nhanh, “Không có gì khác nhau!”

Dường như rất hài lòng với câu trả lời của chính mình, Harry cúi đầu và liếc nhìn Ron, cả hai đều nở một nụ cười vui vẻ.

Draco cảm thấy giáo sư Snape sẽ không buông tha Harry dễ dàng như vậy. Quả nhiên, giáo sư Snape nâng cằm như Slytherin, “Ngài Potter của chúng ta thoạt nhìn trông rất kiêu ngạo, hử? Ngồi xuống đi!”

Harry và Ron lập tức nghiêm mặt cúi đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Để ta nói cho các ngươi biết, bột rễ lan nhật quang và dung dịch ngải tây có thể điều chế thành một loại thuốc ngủ cực mạnh, được gọi là sinh tử thủy.”

“Bezoar là một cục đá được lấy ra từ dạ dày của một con bò, có tác dụng giải độc rất mạnh.”

“Mà cây mũ thầy tu và cây bả chó sói, đều là một, được gọi chung là cây phụ tử.”

Ông nhìn quanh lớp, “Các ngươi đều biết hết rồi sao? Còn không mau ghi lại!?”

Toàn bộ lớp học đều cùng vang lên tiếng sàn sạt của bút lông chim và giấy da dê. Harry nhớ rõ kiếp trước cậu chống đối giáo sư nên bị trừ mười điểm, cậu cúi đầu và ghi chép lại vào ghi chú của mình, hồi hộp lắng nghe xem cậu sẽ bị trừ bao nhiêu điểm.

Giữa những tiếng ồn ào, giọng nói của Snape vẫn rất rõ ràng, “Potter, có vẻ như ngươi đã không nghiêm túc chuẩn bị bài.”

Harry cảm thấy bản thân oan uổng muốn chết.

Snape muốn nói lại thôi, dường như muốn tìm lý do thích hợp để trừ điểm, nhưng phát hiện ra rằng Harry ngoại trừ không trả lời được câu hỏi thì cũng không có làm sai gì cả. Nếu trừ điểm vì không nghiêm túc chuẩn bị bài trước, thì lý do này cũng quá tệ đi. Ông giận dữ hừ lạnh một tiếng và bắt đầu chia hai người thành một nhóm.

Harry và Ron ngạc nhiên liếc nhìn nhau, bắt đầu đặt vạc lên giá đỡ với nụ cười vui vẻ trên mặt —— rốt cuộc yêu cầu thấp đến mức nào a.

Snape bắt đầu đi tới đi lui trong lớp học, chỉ đạo bọn họ điều chế một loại độc dược đơn giản để điều trị bệnh mụn ghẻ. Chiếc áo choàng đen của ông rất dài, khi bước đi, vạt áo phía sau bay lên, khí thế bức người.

Tuy nhiên, trông rất soái.

Draco bắt đầu cân những cây tầm ma khô, nghiền nát nanh rắn. Loại công việc này thì hắn làm rất tốt,  giúp hắn nhận được ánh mắt hài lòng của Snape trong khi hầu hết các học sinh đều bị chỉ trích.

Pansy ở bên cạnh cũng đang rất áp lực.

Draco vỗ vai cô nàng, rất muốn nói cho cô nàng biết rằng hắn mới là người căng thẳng nhất vì sắp sửa bắt đầu vào giai đoạn điều chế.

HẾT CHƯƠNG 10

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 9 : Công Chúa Nhỏ Nhà Malfoy


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Editor: Vì không có chương 8 nên mình trực tiếp edit luôn chương 9.

Đến thứ sáu, Harry và Ron đều uể oải không vui trên đường đến Đại Sảnh Đường, bởi vì hôm nay bọn họ sẽ có hai tiết Độc dược học cùng với Slytherin.

Chỉ cần vừa nhớ tới Snape, Harry liền cảm thấy dạ dày nhộn nhạo.

Ron thì đang vô cùng rầu rĩ, bởi vì ngày hôm qua là ngày mà quan hệ giữa cậu và Hermione đã giảm xuống mức thấp nhất trong lịch sử.

Hai người mang hai tâm sự khác nhau cùng bước vào Đại Sảnh Đường. Lúc này trên bàn đã đầy đồ ăn. Bọn họ tìm một vị trí và ngồi xuống, Harry lấy một bát ngũ cốc, bắt đầu bỏ đường vào. Sau khi bỏ đường xong, Harry ngẩn ngơ nhìn chằm chằm bát ngũ cốc, có vẻ hơi bối rối.

“Mình giống như đã từng thấy qua cảnh này.” Harry nói.

“Cảnh tượng gì? Về chuyện mình bị Hermione bỏ rơi sao?” Ron buồn bã không vui, ý đồ muốn dùng ánh mắt để giết chết Neville, người đang vui vẻ nói chuyện với Hermione.

“Không phải, là cảnh tượng mình bỏ đường vào bát ngũ cốc. Mình nghĩ kiếp trước mình cũng làm y như vậy—— khi mình đang học năm nhất.”

Harry vui mừng khi nhớ lại hồi ức, “Kế tiếp Hedwig sẽ đưa thư của bác Hagrid đến cho mình —— mời mình buổi chiều đến làm khách!”

“Ồ, đúng vậy.” Ron than thở, “Sau tiết học Độc dược ác mộng, chúng ta không hề đề phòng nên răng cửa như muốn gãy luôn vì mấy cái bánh đá kia.”

Trái ngược với sự ầm ĩ bên nhà Gryffindor, phía bên kia Đại Sảnh Đường, bàn nhà Slytherin lại càng yên tĩnh hơn.

Các vị trí trên bàn nhà Slytherin dần dần được lấp kín, nhưng nhìn từ thái độ thì thấy bọn họ ngồi càng lúc càng cách xa Draco, có khả năng là bóng ma tâm lý của bọn họ còn chưa biến mất.

Hầu như tất cả những người thua cuộc trong trận đấu tay đôi đều là nam giới. Cuối cùng, tất cả các nam sinh đều ngồi phía bên kia của bàn, Draco ở phía còn lại, hoàn toàn bị vây quanh bởi các nữ sinh.

Điều này làm cho Pansy mới sáng sớm mà đã xụ mặt.

Do mối quan hệ đan xen hỗn loạn giữa các quý tộc, sau khi ăn xong bữa sáng, hầu như tất cả các nữ sinh đều trở thành chị em họ của Draco.

“Thật không ngờ là trên thế giới lại có một cậu bé dễ thương như vậy.” Khi Draco đứng dậy và nói đã tới giờ lên lớp, một đàn chị năm thứ sáu đã vén mái tóc dài của mình lên, và nháy mắt với Draco.

Draco khẽ mỉm cười, cúi đầu thì thầm bên tai cô: “Thật xin lỗi, tôi chỉ mới 12 tuổi, nếu tôi đủ 16 tuổi, thì buổi tối hôm nay sẽ rất đẹp.”

Đàn chị mỉm cười ngại ngùng, và giận dữ liếc cậu một cái.

Pansy cảm thấy bản thân sắp tức giận. Cô ném túi xách, đánh mạnh vào thắt lưng của Draco, cô thay tất cả nam sinh nhà Slytherin hung hăng mắng Draco, “Nhìn thấy nữ nhân liền vui vẻ. Đồ biến thái! Lăng nhăng!”

Cô đi ra ngoài với vẻ mặt lạnh lùng.

Draco mặt không đổi sắc chào tạm biệt với các chị em của mình, và cũng đi ra ngoài. Không giống như những Slytherin khác, Draco mỗi lần đều cố ý đi qua dãy bàn dài nhà Gryffindor.

Hắn ra khỏi Đại Sảnh Đường và đuổi theo Pansy, nở một nụ cười sáng lạn, “Này, Pansy, bộ dạng vừa rồi của cậu trông giống hệt Slytherin vậy!”

Pansy hừ một tiếng.

Draco bối rối nhìn cô, “Cậu tức giận à? Ai làm cậu tức giận vậy?”

Pansy dừng bước chân lại, và giận dữ trừng mắt nhìn Draco.

Draco đáp lại với vẻ mặt vô cùng ngây thơ, “Cậu nhìn mình như vậy, mình cũng không thể biết được ai đã chọc giận cậu.”

Pansy như muốn ho ra một ngụm máu tươi, hung hăng đẩy Draco ra, quay đầu chạy đi.

Ron không kìm chế được bật cười một tiếng, Draco quay đầu nhìn lại, mới phát hiện Harry và Ron đang đứng đằng sau hắn.

Khi thấy Draco nhìn qua đây, cơ thể Harry lập tức trở nên căng cứng. Hiện tại đang ở Hogwarts, thân phận hiện tại của bọn họ đều là học sinh—— đặc biệt Ron cũng đang đứng bên cạnh cậu —— nhưng đối mặt với Draco, trong tiềm thức của Harry vẫn luôn ở trong trạng thái chiến đấu.

Nhưng cậu lại thấy Draco nở một nụ cười thân thiện, “Chào buổi sáng, mình nghĩ các cậu cũng đang đi đến lớp Độc dược, tụi mình cùng đi với nhau được không?”

Không được.

Harry và Ron suýt chút nữa là buột miệng nói ra, chỉ là nhìn vào khuôn mặt tươi cười kia, thật sự không có cách nào có thể cự tuyệt Draco —— không, nếu là Draco trước đây, cậu ta căn bản là sẽ không nói như vậy.

Harry cũng không biết mình đang suy nghĩ cái gì, ma xui quỷ khiến mà gật đầu, “Được.”

Đôi mắt của Ron mở to, dùng vẻ mặt “Cậu điên rồi sao?!” để biểu lộ cảm xúc kinh ngạc đang dâng trào trong lòng, thấy vẻ mặt thản nhiên và bình tĩnh của Harry, thoạt nhìn thật sự giống như không có vấn đề gì cả. Ron đành phải cố gắng nuốt xuống những cảm xúc nhộn nhạo trong lòng, sau một giây điều chỉnh cảm xúc, Ron dùng vẻ mặt vô cảm mà nhìn Draco, gật đầu một cách cứng ngắc, “Được.”

Ba người họ cùng nhau bước đi, hai người- Cậu bé vàng và Draco đã hấp dẫn vô số sự chú ý của mọi người. Có vô số lời thì thầm nho nhỏ trên đường đi.

“Cậu bé kia là ai? Người bên cạnh Cậu bé vàng đó?”

“Đó chính làCậu bé vàng? Là cái người tóc đen đi bên cạnh tóc đỏ?”

“Này, cậu có thấy vết sẹo đó không?”

“Ôi, Merlin a, đó không phải là Draco Malfoy sao?”

“Slytherin? Học sinh nhà Slytherin đang ở cùng Câu bé vàng?”

Cuối cùng chỉ có thể dùng một câu đơn giản để biểu đạt sự kinh ngạc của mọi người, nhưng những Slytherin xung quanh thì lộ ra những ánh mắt giận dữ, Draco nghĩ, có lẽ lại phải đấu tay đôi thêm lần nữa vào buổi tối hôm nay.

Không giống như sự thờ ơ của Draco, cho dù Harry đã sống lại một lần, cậu vẫn không thể thích ứng với cách mọi người vây quanh và bàn tán về cậu, đặc biệt là khi bọn họ cứ đi qua đi lại, còn nhìn cậu chằm chằm và nở nụ cười nữa. Cũng may hôm nay là học tiết Độc dược, nếu không sẽ có vô số người xếp hàng bên ngoài lớp học, nhón chân nhìn trộm từ cửa sổ.

Dọc đường đi Harry rất không tự nhiên mà cúi đầu, không muốn bất kỳ ai có thể nhìn thấy gương mặt của cậu, cũng không muốn nhìn thấy vẻ mặt như nhìn thấy động vật quý hiếm của người khác.

Ngoài dự đoán là, Draco tựa hồ rất nhanh đã trở thành bạn của Ron, và họ trò chuyện vui vẻ với nhau trên đường đi.

“Cậu thích Hermione. Được rồi, chuyện này đến tên ngốc cũng nhìn ra được. Này anh bạn, không phải mình nói cậu, nhưng cách theo đuổi của cậu thật sự rất vụng về.” Sau khi Draco và Ron nói về chổi bay và Quidditch, thì họ bắt đầu nói về chuyện tình cảm trắc trở của Ron.

Về chuyện này, Harry không nói nên lời khi nhìn bộ dáng rất có kinh nghiệm của Draco, giọng nói hùng hồn, và trong giọng điệu của hắn, dường như trên thế giới này không có cô gái nào mà hắn không thể theo đuổi được.

“Chẳng lẽ không có cô gái nào mà cậu không thể theo đuổi được sao?” Harry nhịn không được lên tiếng hỏi.

Draco ngẫm nghĩ, cảm thấy nếu nói ra tên của Ravenclaw thì thật sự hơi kinh khủng, vì vậy cậu thở dài, “Mình thường không cần theo đuổi, vì các cô gái sẽ tự đến bên mình, muốn nói tới người mà mình theo đuổi nhưng vẫn không thành công, thì người đó chính là em họ của mình.”

Dựa theo mối quan hệ liên hôn rắc rối giữa các quý tộc, Rowena Ravenclaw quả thực chính là họ hàng xa của Godric Gryffindor.

Ron dường như rất cao hứng khi Draco nói mình từng bị đá, và truy hỏi một cách hào hứng, “Vì sao cậu không theo đuổi được cô ấy? Cậu đã làm như những gì mà cậu đã nói sao?”

“Lúc mình theo đuổi cô ấy, thì mình chưa nghĩ ra những điều kia,” Draco nhớ lại cảnh tượng lúc đó hắn uống say và ngủ suốt ba ngày ba đêm, “Sau khi bị đá, mình chợt hiểu ra vô số chân lý. Cho nên bây giờ mới có thể truyền thụ lại kinh nghiệm cho cậu, cậu phải sử dụng cho thật tốt, đừng làm mình thất vọng.”

Ron vô cùng tin tưởng gật đầu, Harry thắc mắc hỏi: “Nhưng cậu chỉ mới 11 tuổi, vậy em họ của cậu bao nhiêu tuổi?”

Ron hơi sửng sốt, “Đúng rồi, chắc không phải cậu đang khoác lác đó chứ?”

Draco nhìn bọn họ một cách khinh bỉ, “Điều này rất là bình thường, các cậu không biết là có người đã sinh con lúc 12 tuổi sao? Lúc em gái của mình sáu bảy tuổi, cũng có rất nhiều người theo đuổi nó đó.”

Cái thế giới vớ vẩn gì thế này!

Ron và Harry giống như bị sét đánh, Ron hận không thể lập tức viết một lá thư gửi về nhà, dò hỏi em gái Ginny của cậu không biết có tên khốn nào đang theo đuổi em ấy không.

“Chờ một chút!!” Harry bỗng nhiên mở to hai mắt, và nhìn chằm chằm Draco, “Cậu nói em gái của cậu? Cậu có em gái sao!?”

“Đúng vậy, em ấy tên là Alice, là tiểu công chúa của nhà mình.” Draco nhớ tới em gái của mình, người mà hắn rất thích và vô cùng yêu thương, nếu không hắn sẽ không nở nụ cười ôn nhu như vậy, “Còn một năm nữa, em ấy cũng sẽ đi học ở Hogwarts.”

Harry và Ron khiếp sợ đưa mắt nhìn nhau một cái.

Từ khi nào mà gia tộc Malfoy có một tiểu công chúa? Draco có em gái khi nào!?

HẾT CHƯƠNG 9

Design a site like this with WordPress.com
Get started