[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 33: Qua Cửa Sập


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Khi bạn và một số người nào đó trải qua một sự kiện cùng nhau, mọi người không thể không sinh ra hảo cảm với nhau. Đã từng cùng nhau đánh ngất một con quái vật cao mười hai feet Anh, mà hiện tại, sau khi cùng nhau vượt qua con chó ba đầu, và chạy thoát khỏi lưới quỷ quấn chết người, sử dụng chổi bay để bắt lấy chìa khóa chính xác trong đám chìa khóa đầy màu sắc —— Chính là sự kiện như vậy.

Khi mấy học sinh nhà Slytherin hợp tác với Harry bao vây nhóm chìa khóa, và cuối cùng Harry bắt được chìa khóa một cách xuất sắc, Blaise – người chua ngoa nhất cũng mỉm cười và thừa nhận rằng Harry bay rất giỏi.

Draco đứng trên mặt đất mỉm cười, nhìn bọn họ hưng phấn đáp xuống đất.

Godric nhiệt tình yêu thích mạo hiểm. Hắn và các bạn bè tốt nhất của hắn đã gặp gỡ nhau trong các chuyến thám hiểm.

Không còn biện pháp nào có thể tăng tiến tình cảm hơn so với cái này —— Đây chắc chắn là một đoạn ký ức khó quên.

Draco chỉ cần cẩn thận chú ý đừng làm hồi ức khó quên này biến thành hồi ức đẫm máu là được rồi.

Harry đưa chìa khóa cho Blaise —— Chiếc chìa khóa bị bắt hai lần, lông chim rối xù, trông có vẻ hơi tiều tụy.

Draco đứng ở phía sau đám người, âm thầm lặng lẽ bổ sung áo giáp phòng hộ cho mọi người, rồi dựa lưng vào tường.

“Chuẩn bị xong chưa?” Blaise lau mồ hôi trên trán, tuy rằng Slytherin vẫn luôn nghiêm chỉnh, nhưng một đường đi xuống dưới đây vẫn có chút chật vật.

Mọi người nhìn thoáng qua Draco, người đang cầm đũa phép và đứng ở cuối cùng. “Ừ.”

Blaise hít sâu một hơi, liều mạng nhét chìa khóa vào trong lỗ khóa —— Hắn đẩy cửa ra, mọi người đều nín thở lại hết.

Căn phòng thứ hai hoàn toàn tối đen cái gì cũng không nhìn thấy, nhưng khi bọn họ bước vào phòng thì các ngọn đuốc trong căn phòng sáng rực lên, chiếu sáng lên một cảnh tượng khiến người khác cảm thấy kinh ngạc.

Trước mặt bọn họ là một bàn cờ khổng lồ, những cái quân cờ đó còn cao lớn hơn so với bọn họ —— Hơn nữa những quân cờ cao chót vót đó đều không có mặt.

Cũng may ở đây rất đông người, mọi người cũng không sợ hãi trước những quân cờ trông giống như phim kinh dị.

“Cái này thật sự rất ngầu.” Một học sinh Slytherin nói.

Blaise kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt này, “Draco, sau cậu có thể tìm được nơi này? Quá đẹp!”

Harry:…… Không muốn nói gì hết.

Ron:…… Ngươi đi gõ một chút coi đẹp hay không đẹp.

Rất nhanh bọn họ đều nhận ra rằng đây chính là cửa ải mà họ phải vượt qua. Nhiều người trong Slytherin rất am hiểu về cờ phù thủy và bọn họ đều nóng lòng muốn thử.

“Nhưng chúng ta làm sao di chuyển được chúng? Chúng nó to lớn như vậy?” Một học sinh mặt đầy tàn nhang nhà Slytherin tên là Warren nói. Vừa rồi cậu ta bị lưới quỷ quấn rất thảm thiết cho nên quần áo bị thiếu một cái ống tay áo.

Ron nhịn không được hừ một tiếng, cậu đi đến bên cạnh hắc kỵ sĩ và sờ vào con ngựa của hắc kỵ sĩ, ngay lập tức, quân cờ liền sống lại, và con ngựa bào móng xuống dưới đất.

Mọi người phát ra tiếng kinh hô, Blaise hét lên một tiếng khinh thường nhìn Ron.

“Chúng ta cần phải thay thế mặt của các quân cờ để chơi được ván cờ này.” Ron nói.

Mọi người nhìn nhau, một lúc sau, bốn học sinh nhà Slytherin lấy hết can đảm đứng lên.

“Hãy để bọn họ thử trước.” Draco nói, “Không cần cậy mạnh.”

Bốn học sinh kia có chút khẩn trương gật đầu đồng ý, bọn họ thảo luận trong chốc lát, dường như là đang quyết định muốn thay thế quân cờ nào.

Khi bọn họ quyết định xong, bọn họ bước lên bàn cờ với vẻ mặt trầm trọng.

Những người còn lại đứng sang một bên và theo dõi, nhưng rất nhanh sau đó bọn họ đã cãi nhau —— Không ai muốn mình bị rớt xuống sân khấu.

Blaise cười lạnh một tiếng, “Một đám……”

Cậu ta thấy Draco, dường như nghĩ tới điều gì đó và không nói nữa.

Có lẽ là bởi vì đã chơi cờ quá lâu, bốn học sinh đang lớn tiếng ầm ĩ không ý thức được là Bạch Hoàng Hậu tự di chuyển, nó xuất hiện sau lưng họ và giơ tay lên —— Chắc chắn là rất đau —— Đánh xuống. Lập tức bốn học sinh đều ngã xuống mặt đất, Bạch Hoàng Hậu vẻ mặt vô cảm ném bọn họ ra ngoài.

Mấy học sinh nhà Slytherin la lên một tiếng, vội vã chạy qua.

Sắc mặt của Theodore hơi tái nhợt, “Bọn họ sẽ không chết?”

Draco đi qua kiểm tra một chút, “Không sao, chỉ là hôn mê thôi.”

Điều này khiến cho mọi người cảm thấy hơi hoảng hốt.

“Nhanh lên, thời gian của chúng ta không nhiều lắm. Nói không chừng học sinh nhà Gryffindor đã sớm thông qua căn phòng này rồi.”

Draco nhẹ nhàng nói, đối với một phù thủy đã lăn lộn lớn lên trong hoàn cảnh hiểm ác của một ngàn năm trước mà nói, vậy thì hôn mê không tính là vấn đề gì lớn.

Dường như bởi vì Draco nói nhẹ nhàng bâng quơ, mọi người đều cho rằng bản thân quá khẩn trương nên chuyện nhỏ xé to.

Draco đặt bốn người hôn mê bất tỉnh sang một bên.

Trừ bốn người bị loại. Dư lại còn có bảy người.

Slytherin còn dư lại ba sinh viên năm thứ nhất.

Blaise và Theodore liếc nhìn nhau, còn có Vichy, “Lần này đến lượt chúng ta.”

“Là ba người sao? Các cậu cần phải suy nghĩ cho kỹ. Nếu lần này vẫn thất bại, thì chính là cả nhóm đều thất bại.” Draco nói.

“Luôn luôn phải có sự hy sinh.” Blaise nhìn về phía Theodore và Vichy.

Theodore nhướng mày mỉm cười, “Tại sao không phải là cậu?”

Harry:…… Cái này có gì tốt mà phải cãi nhau.

Ron: Không thể hiểu nổi sự kiên trì của quý tộc……

Vichy thở dài, “Không sao hết, ăn luôn mình cũng được.”

Vẻ mặt của Blaise rất rõ ràng —— Cần cậu phải nói sao?

Cậu ta nói, “Chỉ cần một người chiến thắng ván cờ vua này.”

Theodore mỉm cười và không nói lời nào.

Harry: Sự khác biệt giữa bọn họ và nhóm đầu tiên là họ đã cãi nhau sau khi nhóm đầu tiên ra sân, và bọn họ đã cãi nhau trước khi lên sân đấu có đúng không……

Ron: Thật ngu ngốc……

Draco không nói lời nào —— Đây là hậu quả của việc không có con gái!

Nhớ đến trước đây nếu gặp phải chuyện gì, Rowena cùng Helga không cần nói gì hết, hắn và Salazar liền lập tức nhận mệnh xông lên giải quyết.

“Hermione, cậu cũng đi.” Draco nói.

Ba người đang giằng co lập tức ngẩng người.

Blaise mím môi —— Cậu chán ghét những phù thủy có xuất thân từ Muggle và những kẻ phản bội thuần huyết, nhưng giáo dục quý tộc từ nhỏ đã dạy cậu phải ưu tiên phụ nữ trước.

Cô gái này cũng không tệ lắm. Blaise cố gắng thuyết phục bản thân, tốt xấu gì thì ngay từ đầu cô ấy cũng biết đó là lưới quỷ —— Được thôi mặc dù điều đó cũng không giúp ích được gì.

Theodore nhướng mày lên, nhìn về phía Draco, “Cô ấy là ——”

Draco lộ ra một nụ cười không kiên nhẫn, “Mình nói rồi, phục tùng kẻ mạnh. Nếu huyết thống của cậu không thể đánh bại mình, vậy thì ngậm miệng lại đừng thảo luận về vấn đề huyết thống nữa. Ngoài ra, vì để đạt được mục đích, mình không hiểu tại sao các cậu phải tính toán chi li trong quá trình này vậy.”

Blaise và Theodore liếc nhìn nhau, Blaise nói: “Mục đích gì? Cậu muốn tụi mình hy sinh để Gryffindor giành chiến thắng sao?”

Harry nhịn không được mở miệng nói: “Thật ra không có nghĩa là cuối cùng chỉ có thể giữ lại một người.”

Lúc trước sau khi Ron ngã xuống, cậu và Hermione đều vượt qua.

Harry có hơi hiểu được cách suy nghĩ của Slytherin. Người bình thường đều suy nghĩ là làm thế nào mà không để người nào phải hy sinh mà là toàn bộ đều vượt  qua, mà cách suy nghĩ của Slytherin là cố gắng hết khả năng để người khác hy sinh chỉ để bảo đảm cuối cùng chính mình vượt qua.

Rất rõ ràng là Harry đã đoán đúng rồi, bởi vì Blaise và Theodore đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, giống như bọn họ chưa bao giờ nghĩ đến có khả năng xảy ra chuyện này vậy.

Draco thở dài.

Blaise và Theodore nhanh chóng kết liên minh —— Gia tộc của bọn họ đều ở trong vòng tròn trung tâm Slytherin, mà gia tộc của Vichy là một gia tộc nhỏ phụ thuộc vào gia đình của Nott —— Gia tộc Theodore. Vì vậy Vichy một mình đi về phía quân cờ trắng.

Harry nhìn gương mặt vô cảm của Vichy, có chút khổ sở, trông cậu ta nhỏ bé như vậy.

“Thật không công bằng. Bọn họ không có hỏi liệu cậu ấy có muốn hay không……” Harry nhỏ giọng nói và dừng lại, cậu cũng hiểu rõ là tiếng cảm thán của mình không có ý nghĩa như thế nào.

HẾT CHƯƠNG 33

[TW + INUYASHA] Thì Ra Là Khuyển – Chương 12


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: EMMA

-o0o-

Edward dạo gần đây càng ngày càng quái lạ, Carlisle sau một lần chú ý quan sát. Y đưa ra một kết luận: Tên nhóc to xác này tuy có được sinh mệnh vĩnh hằng, nhưng cậu cũng không vui vẻ gì cho lắm, tín ngưỡng của bản thân trong một đêm bị hắn bẻ gãy hoàn toàn, loại thống khổ và dày vò này hẳn chỉ mình cậu biết.

Lần này Edward lại đi sớm về trễ (chỉ đối với ma cà rồng mà thôi), y ngăn Edward không thể hiện biểu cảm âm u lại.Tuy sự chú ý của hắn dành cho  Edward đã bị phân đi một ít kể từ khi Sesshoumaru đến, nhưng hắn vẫn luôn rất quan tâm đến vị thiếu niên mình xem như con trai này, đặc biệt là khi cậu ấy gặp phải vấn đề mà bản thân không giải quyết được.

“Edward, ta nghĩ con không ngại nói chuyện với ta đâu phải không?” Carlise gọi Edward khi cậu chuẩn bị rời đi. Trong giọng nói mang nghĩa không thể cãi lại.

Edward chần chừ một lúc,cuối cùng vẫn quay chân lại, đi đến bên cạnh Carlise. Nhưng chỉ cần nhìn qua là có thể thấy được cậu ta đang bất an và hồi hộp thế nào.

Carlise đã cảm thấy hơi sai sai kể từ giây phút Edward bước vào nhà, nhưng ngặt nỗi hắn không quá để ý đến nó. Nhưng cái mùi máu tươi nồng đậm kia theo bước chân của Edward ngày càng rõ ràng, tất cả mọi thứ đều nói lên, Edward…. ta muốn uống máu của ngươi !

Carlise thất vọng nhắm mắt, chờ đến khi hắn mở mắt lại, toàn bộ cảm xúc đã được áp chế hoàn toàn, hắn biết… cho dù Edward uống máu người, thì sâu trong lòng cậu chắc chắc rất đau đớn, Carlise hiểu rõ tính cách Edward có thể khẳng định những người bị cậu ta uống máu có thể là tội phạm tàn ác nào đó.

Vì tránh để Edward càng thêm chán ghét bản thân mình, Carlise vội vàng dùng năng lực của bản thân điều khiển cảm xúc cậu ta.

“Xin lỗi Carlise, làm ngài thất vọng rồi, con quả nhiên là con quái vật đánh mất linh hồn mà, ngay cả ham muốn của bản thân cũng không kiểm soát được!” Ngữ khí Edward thấp dần là nói cho Carlise nghe, cũng như tự nói cho chính bản thân mình.

“ Ngươi biết điều thì tốt.” Sesshoumaru đứng bên cạnh không chút thương tình tạt cho gáo nước lạnh, như thể khinh thường mấy loại người hèn nhát này!

Carlise một bên đang chuẩn bị giảng giải cho Edward muốn khóc luôn, hắn không cho rằng Edward vẫn đang trong độ tuổi thiếu niên có thể thừa nhận được cái gáo nước lạnh kia của Sesshoumaru đâu, đặc biệt là vào lúc cậu ta yếu ớt cần người an ủi như vậy nữa.

Edward không phản ứng gì lắm với câu nói của Sesshoumaru, nhưng không biết là tự động xem nhẹ nó hay là bị nó kích thích đến mức nói không nên lời nữa. Edward nhìn thấu sự sầu lo của Carlise đối với tình trạng hiện giờ của mình, cũng biết rõ nếu mình không tự vượt qua cái chướng ngại này, thì bất cứ an ủi nào cũng đều vô dụng. Chẳng qua sự quan tâm đến từ người nhà thân thiết vẫn khiến nội tâm cậu ấm áp phần nào.

Esme vừa nãy ra ngoài săn thú nên không nắm rõ tình hình lắm, tuy năng lực của cô lại là “tình yêu vô bờ bến” nên cô có sự ràng buộc khác thường đối với người nhà, nhưng cô vẫn không hỏi bất kì câu hỏi nào, chỉ đơn giản cho Edward một cái ôm cùng nụ cười trấn an, bao nhiêu đó đã đủ rồi.

Ba người nhìn Edward đang trở lại căn phòng với họa tiết trang trí đơn giản của mình, suy nghĩ trong đầu không ai giống ai.

Carlise sợ hãi Edward vì mê mụi mà làm ra mấy hành động vi phạm luật lệ do Volturi đặt ra; Sesshoumaru tuy rằng bình thường trông khá lạnh nhạt, cũng chẳng nói nhiều, nhưng ở chung với nhau lâu vậy rồi, y vẫn có chút công nhận chàng trai có năng lực độc đáo này, chẳng qua là y có phần không được tự nhiên, nên không có cách nào dùng ngôn ngữ biểu đạt nên suy nghĩ của mình mà thôi.

Esme vô cùng thích chàng trai mình gặp sau khi sống lại,nhưng mà cả ba người bọn họ không thể can thiệp nhiều hơn nữa vào suy nghĩ của Edward, tất cả những gì bọn họ có thể làm được chỉ đơn giản là hỗ trợ, cộng với sự bao dung.

Cứ nghĩ nên để Edward suy ngẫm một mình là tốt nhất, đáng tiết bọn họ đã đánh giá thấp tâm sự này của Edward. Thế nên cả ba đều vô cùng kinh ngạc khi phát hiện Edward không ở nhà vào ngày hôm sau.

“Thằng bé đi đâu rồi? Cảm xúc bây giờ của nó rất không ổn định, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ!” Esme lo lắng nói.

Carlise không lên tiếng, câu hỏi này hắn không trả lời được, Volturi mấy năm nay tuy không nhúng tay quá nhiều vào chuyện của mấy gia tộc bọn họ, nhưng dã tâm muốn gom tất cả ma cà rồng có khả năng đặc biệt vào dưới trướng mình cũng chưa biến mất. Hắn không biết lần bỏ đi biệt tích của Edward sẽ gặp phải chuyện gì, nên không có cách khác nào bảo đảm cậu sẽ không gặp phiền phức.

“Hai người cho rằng cậu ta quá yếu ớt rồi đấy, tuy rằng so với hai người thì cậu ta vẫn là con nít, nhưng tính theo tuổi con người thì cậu ta già lắm rồi đấy, những gì cần biết cậu ta đểu biết, không cần quá lo lắng.” Sesshoumaru đứng im lặng một bên, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nhàn nhạt bình luận.

Hắn vốn còn đang lo lắng không thôi nhìn Sesshoumaru, Carlise bừng tỉnh, ba mẹ  nào cũng thế này, cho dù con cái có bao nhiêu tuổi đi chăng nữa, thì trong mắt họ vẫn chỉ là một đứa con nít mà thôi. Đối với Carlise thật sự mà nói, Edward giống như con trai hắn vậy, quan tâm quá mức, ngược lại có thể khiến quan hệ của cả hai trở nên căng thẳng. Sesshoumaru đang nhắc nhở hắn, lần này nên để cho Edward tự giải quyết vấn đề của mình!

Esme một bên có chút phức tạp, nhìn sự ăn ý không ai có thể phá hỏng giữa hai người kia, lòng cô đau đớn vô cùng, không phải chưa từng nghi ngờ ánh mắt của Carlise mỗi lần nhìn Sesshoumaru đều chất chứa ôn nhu mà ngay cả bản thân hắn cũng không biết, đó là ánh mắt khác hoàn toàn với ánh mắt dành cho người nhà. Ai được ánh mắt đó nhìn một cách chăm chú, hẳn sẽ rất hạnh phúc, nhưng ánh mắt đó không phải nhìn cô, điều này vừa nghĩ lại đã khiến lòng cô chua xót không nguôi.

Có lẽ nhận ra cảm xúc mà Esme thay đổi, nên Carlise dùng ánh nhìn thắc mắc. Esme khó khăn quay đầu, không muốn cho Carlise biết, nếu ngay từ đầu đã là đơn phương, thế cũng chẳng cần cho mọi người biết làm gì, thế này là được rồi, mất công cả hai lại xấu hổ.

Sesshoumaru biết cảm xúc của cô lúc này, cảm thấy vô cùng hài lòng với hành động chặn đứng suy nghĩ về Esme trong lòng Carlise của mình. Nhưng mà, Carlise theo phương diện nào đó quả thật là một tên đầu gỗ mà!

Edward sau khi rời khỏi nhà liền bắt đầu long nhong khắp nơi, cậu uống máu mấy tên phạm pháp, và mấy tên côn đồ hung ác, cơ thể tràn đầu cảm giác thoả mản mà trước đây chưa từng có, nhưng lỗ hổng trong linh hồn lại càng ngày càng lớn, không bao lâu nữa, hoàn toàn có thể cắn nuốt toàn bộ linh hồn Edward.

Bóng tối là thiên đường của tội phạm. Thiếu nữ xinh đẹp trở về từ yến tiệc linh đình, có lẽ vừa mới khiêu vũ một khúc với thiếu niên anh tuấn mình thầm thương trộm nhớ, nên tâm trạng phấn khích đến mức không chú ý phía sau mình có nguy hiểm  đến khi lưỡi dao lạnh kề sát vào cổ.

Nước mắt thấm ướt hàng mi dài của cô gái, nhu nhược động lòng người. Đáng tiếc người nàng gặp phải lại là tên ác ôn vô tình, hắn chỉ thưởng thức máu tươi rực rỡ mà thôi.

Đến khi cô gái không rõ tên họ kia nhắm mắt chờ đợi kết quả, thì kết quả cô gái nhận được không phải lưỡi dao lạnh băng, mà là một cơn gió cùng với âm thanh đồ vật rơi xuống đất.

Mở mắt trong chờ mong, cảnh tượng trước mắt lại không phải kỵ sĩ trong tưởng tượng, mà lại là địa ngục máu tươi tung toé khắp nơi, tiếng ừng ực truyền đến từ bóng tối, mùi hương rỉ sét tràn ngập không khí, khiến cô gái không chịu nổi mà ngất xỉu.

Edwar trong bóng tối, hai măt trống rỗng giải quyết bữa tối, đạm mạc quay đầu nhìn người đang té xỉu, không chút để ý rời khỏi, cũng chẳng thèm quan tâm rằng chuyện  này có thể để lộ thân phận của mình hay không, có lẽ biết, mà cậu cảm thấy chẳng sao cả.

Sau khi cậu rời khỏi, hẻm nhỏ đã trở lại sự  yên tĩnh ban đầu,chỉ có cô gái ngất xỉu và thi thể lạnh giá  của gã đàn ông. Bỗng nhiên cô  đang ngất xỉu bỗng mở mắt, trong mắt chẳng có chút mê mang nào, lại tràn đầu hứng thú. Chán ghét nhìn qua thi thể cách đó không xa, cô gái vứt mái tóc của mình xuống, trong lòng thầm mắng tên nhóc không chỉ quấy rầy việc kiếm ăn của mình mà còn không chịu dọn dẹp kia! Ánh sáng yếu ớt chiếu vào hẻm nhỏ, đôi mắt cô gái xinh đẹp kia loé lên tia ánh đỏ lạnh lẽo!

[TW + HP] Magical Twilight – Chương 9


TRANSLATOR: JUNE

BETA: BAMBI

-o0o-

Jasper nhìn Harry ngủ một cách yên bình, vui mừng vì cậu pháp sư nhận sự giúp đỡ từ anh, để ngủ. Anh ghét việc cảm giác được hay thậm chí là nghe thấy tiếng Harry lạc lối trong ác mộng của quá khứ. Với tất cả những việc anh đã làm và chứng kiến, anh mừng vì mình không thể ngủ để ​​những cơn ác mộng của mình sẽ còn tệ hơn gấp ngàn lần này quầy rầy. Đêm nay,Bella đã ổn trong Vòng An Toàn cùng với bố cô ấy. Sau đó, bố Bella đưa bố của Jacob đi câu cá vào ngày kế, vì vậy hai gia đình đã ở cùng nhau vào cuối tuần. Victoria dường như biết khá nhiều và đi xa hơn đến vùng đất của bộ lạc, nhưng điều đó đã cho họ một cuối tuần để dụ ả ra. Anh ghét việc để Harry vào cuộc nhưng cậu đã chứng minh rằng cậu có thể chiến đấu, và ngọn lửa mà cậu tạo ra… Jasper biết nó sẽ hạ gục đồng loại của mình.

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Jacob ngồi cạnh Bella, cánh tay của họ khẽ chạm nhau khi họ ngồi quanh đống lửa trại với các thành viên khác của Pack. Cậu cảm thấy tay cô nắm chặt thành đấm mỗi khi có người nói không tốt về nhà Cullen và thật kỳ lạ là sau khi hiểu Jasper hơn, cậu lại đồng tình với cô. Đúng là ma cà rồng săn người, nhưng nhà Cullen không phải là mối đe dọa. Jasper thậm chí còn đang dạy cậu cách chiến đấu với đồng loại của anh ta. Bởi anh ấy tin Jake sẽ không đâm sau lưng mình, và Jacob tôn trọng anh vì điều đó, cũng vì cách anh giúp bảo vệ Bella khỏi con ả hút máu tóc đỏ ấy. 

Jacob rất ngạc nhiên khi họ được mời đến buổi lửa trại này. Nói cho cùng, cậu gần như bị đá khỏi nhóm Pack cho từ khi gặp Jasper, Harry và Bella trong rừng. Cậu thầm rên lên, nhận ra lý do họ được mời khi các Trưởng lão bắt đầu lên tiếng. Bố của cậu đã không còn trong đó từ khi ông đi câu cá với Charlie, nhưng mà, đùa nhau à? Cậu biết về những truyền thuyết và cậu cũng biết dù có nghe chúng không ảnh hưởng được cậu và Bella. Cậu cảm thấy người Bella căng lên bên cạnh khi các bô lão kể chuyện. Cậu siết chặt tay cô. Cô liếc sang Jacob, cười nhẹ, lại hơi ngập ngừng. Bella là Dấu ấn của cậu, cậu sẽ làm mọi thứ vì cô, nên cậu luôn để cô tuỳ ý, nhưng Jacob ước bọn họ có thể tiến xa hơn thế nữa. Giá như Edward không làm tan nát trái tim cô. Bây giờ hắn là tên ma cà rồng mà cậu muốn cắm vuốt nhọn của mình vào, xé toạt hắn ra. 

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Jasper chạy qua hàng cây, nhìn thấy vệt đỏ phía trước, một con cáo nhỏ bám lấy anh để tiện đi lại. Khi Victoria bắt đầu rẽ, con cáo nhảy khỏi người anh, biến lại thành người giữa không trung và cưỡi chổi đuổi theo ả. Cuối cùng, họ dồn được ả vào sát một vách đá sâu trong khu rừng, cách xa Forks. Ả ta khom người cảnh giác. Ả cố tìm lối thoát, kể cả sau khi Harry đã xuống chổi, tiến lại chỗ ả cùng Jasper. Ả tin rằng Harry yếu hơn mình và có thể thoát ra từ chỗ cậu. Một khối lửa xoáy đụng vào Victoria, ả hét lên rồi lùi lại.

“Giao con người đó cho tao!” Con ả gầm gừ.

“Bella được tao bảo vệ.” Jasper trả lời.

“Cullen.” Ả ta chế nhạo và Jasper cười khẩy, giọng trầm xuống.

“Thực ra là Whitlock.”

Nếu ma cà rồng có thể tái nhợt, chắc hẳn mặt Victoria sẽ trắng bệch. Con ả biết cái tên đó và ả thật sự nghĩ là anh ta đã chết sau một thời gian dài không có tin tức. Anh ta đã thực sự sống với đám “ăn chay” thảm hại đó suốt thời gian qua sao?  Và tên tóc đen có thể điều khiển lửa kia là ai? 

“Hãy thề bằng mạng sống của mình là mày sẽ rời khỏi đây, không bao giờ tìm cách hãm hại Bella hoặc bọn tao nữa, dù là để người khác làm, và mày có thể đi. Nếu không, mày sẽ chết ngay đây.” Con người tóc đen nói một cách bình tĩnh.  

Victoria bật cười. Ả không tin cậu, hơn nữa con người kia còn là bạn đời của người khác. Con nhỏ đó sẽ chết dưới tay của mình, ả tin chắc vậy.

Jasper cảm nhận được cảm xúc của ả, lắc đầu trước khi bắt đầu giết chóc. Ả ta cố gắng trèo lên vách đá nhưng bị một cái hất tay của Harry làm cho trượt xuống, không thể bám lại được. Harry nhìn Jasper xé xác con ả, rồi chất đống các bộ phận lại và để Harry đốt chúng. Jasper nhìn xác ả bị đốt, liếc sang Harry, không chắc liệu cậu sẽ chấp nhận sau khi thấy việc anh làm. Đôi mắt xanh lục khóa chặt vào ngọn lửa, Jasper cảm thấy bản thân mình thư giãn khi cảm nhận được cảm xúc bình lặng của Harry, không hề chửi rủa anh là quái vật vì những gì anh đã làm. Harry nhìn anh, cười nhẹ. “Được chứ?” Người phàm hỏi và Jasper gật đầu. “Chúng ta nên cho Bella biết là bây giờ cô ấy đã có thể an tâm mà ngủ rồi.” Harry đưa tay ra, Jasper nắm lấy. Giống như Bella, Harry không hề nao núng trước làn da lạnh băng của anh. Anh cảm nhận được phép thuật của Harry tụ lại rồi biến mất.

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Harry bật cười khi Jacob xoay người Bella một cách hào hứng. Họ vừa báo cho hai người tin vui và Bella cảm thấy nhẹ nhõm là điều hiển nhiên. Cô ấy khiến cả hai ngạc nhiên khi hôn lên má mỗi người để cảm ơn. Harry cắn môi để không cười khi Bella suýt ngã nhào vì Jacob thả cô ra, sau đó cậu mỉm cười khi thấy cô hôn người sói. Cậu nhìn Jasper, thấy được vẻ hạnh phúc trên khuôn mặt của Empath* khi anh tiếp thu những cảm xúc trong phòng. Jasper bắt gặp cậu đang quan sát mình và cười nhẹ. Harry tiến lại gần và nắm lấy tay anh, bóp nhẹ. “Thật ngọt ngào, nhỉ?” Cậu hỏi.

*Empath là người cảm nhận được cảm xúc của người khác như Jasper

“Cực kỳ. Thật tốt khi thấy cô ấy vượt qua được Edward, và Jacob sẽ không bao giờ làm cô ấy tổn thương.” Jasper đồng ý với cậu. Harry gật đầu, thoáng buồn khi nhìn họ, ước gì mình có thể tìm được một người như thế. Jasper thấy sự thay đổi trong cảm xúc của người đối diện, nhẹ nhàng ôm lấy cậu.

Harry chớp mắt, bất ngờ, nhưng mỉm cười rồi ôm lại. “Cảm ơn.” Cậu thì thầm.

TBC….

HẾT CHƯƠNG 9

[Haikyuu!!] Let’s Fall In Love For The Night – Chương 2: Kuroo & Kenma


TRANSLATOR: BĂNG

BETA: BĂNG

-o0o-

Lại thêm một ngày về nhà muộn, Kuroo vừa mở cửa thì phát hiện đèn hành lang ở phía trước đã tắt. Mái tóc đen nhánh rối bù vì đi bộ trong khí trời lộng gió từ ga xe, anh không nghĩ nhiều liền cởi giày, treo áo khoác vào trong tủ, xách cặp vào trong. Mọi bóng đèn đều tắt ngúm, chỉ trừ hai chiếc đèn treo nhỏ ở phía trên đảo bếp. Kuroo để cặp trên bàn, bật những chiếc đèn còn lại lên và đảo mắt nhìn xung quanh. Một cái dĩa, đồ dùng nằm trong bồn rửa, một cái chảo có vẻ là đã dùng để nấu món cá và mì ở trên bếp. Mặt Kuroo dịu lại khi anh mở nắp chảo, mùi cá thu quen thuộc đã xộc vào mũi anh, khiến anh thở dài vì đói bụng.

“Kenma?” Anh nhẹ nhàng gọi khi đi về phía phòng khách, người yêu anh có thể đang ngủ.

“…Kuroo?” Một giọng nói vang lại từ phía sofa.

Kuroo bước đến phòng khách với một nụ cười trên môi, anh thấy Kenma ngồi trên sàn, chăn bông của hai người quấn vòng quanh cậu như cái kén, chỉ có khuôn mặt nhỏ nhô ra từ chiếc mũ trùm. Mắt Kenma nhìn chằm chằm vào chúng từ bóng phản chiếu của TV trong lúc đang chơi một trò mà Kuroo không thực sự rõ về mục tiêu của nó.

Kuroo đứng bên cậu, nới lỏng chiếc cà vạt màu đỏ tươi, “Kudozen yêu thích của anh thế nào?” Anh nhìn theo nhân vật đang liên tục di chuyển trên màn hình qua các level hỏi.

“Ổn,” Kenma vừa trả lời vừa bấm bấm bộ điều khiển, mắt không rời khỏi màn hình.

“Em đã làm gì cả ngày hôm nay?” Kuroo hỏi, cố gắng tiếp tục cuộc trò chuyện giữa hai người.

“Chơi game. Phát trực tiếp. Mấy cái like…”

Ngay cả với những công việc khác của Kenma đều không yêu cầu cậu phải bước chân ra khỏi nhà, điều mà đôi khi Kuroo cũng cảm thấy hơi ghen tỵ. Kenma có thể tham gia các cuộc hội nghị video cả ngày trong chiếc áo len và quần đùi, trong khi Kuroo phải mặc vest. Anh không quá bận tâm về việc đó, nó khiến anh cảm thấy chuyên nghiệp hơn, đôi khi Kenma còn khen anh về cách chúng kết hợp lại với nhau. Nhưng việc ở lại văn phòng sau tối muộn làm Kuroo có cảm giác mình đang bỏ rơi Kenma.

“Cảm ơn em vì đã làm bữa tối,” Kuroo nói trong lúc trở lại bếp lấy dĩa.

“Em đói…” Kenma lẩm bẩm.

“Well, mừng vì em đã ăn tối rồi. Anh xin lỗi vì đã về muộn hôm nay. Công việc chất chồng rất nhiều, và có thể anh phải đánh máy thêm gì đó trước khi xong cho buổi tối,” Kuroo thở dài, ngồi xuống bàn ăn, lấy laptop và một số giấy tờ từ cặp da.

“Không sao đâu…” Kenma tiếp tục lầm bầm.

“Này! Em có ăn chút rau nào không vậy?”

Kuroo chỉ nhận lại một sự im lặng thay cho câu trả lời.

“Chết tiệt, Kenma!”

Kuroo hoàn thành bữa tối và bắt đầu đánh máy tài liệu cho công ty. Anh chỉ vừa mới làm được một nửa trước khi bắt đầu ngáp không kiểm soát. Khép mi lại, anh cố gắng xua đi sự mệt mỏi và cơn bỏng rát trong mắt.

Một tiếng chửi thề và một tiếng thở dài khẽ vang giữa không gian tĩnh mịch, Kuroo ngước lên và đoán rằng hẳn Kenma đã không vượt qua một level nào đó. Trong cơn giận, Kenma ném chiếc điều khiển xuống sàn, lặng lẽ đứng dậy tắt TV. Chiếc chăn bông rơi xuống như chiếc khăn voan lòa xòa chạm xuống sàn khi Kenma đi về phía Kuroo và ngồi xuống ghế bên cạnh.

“Anh đang làm gì vậy?” Kenma khẽ hỏi.

“Đây là một đề xuất cho ngân sách để quảng cáo cuộc thi quốc gia lần tới,” Kuroo giải thích, “Càng nhiều khu vực được quảng cáo thì doanh số bán vé càng cao.”

Đôi mắt mèo của Kenma nhìn Kuroo hiện lên vài tia thích thú, “Shouyou và Bokuto có phải là một phần trong kế hoạch này không?”

Mặt Kuroo xuất hiện một nụ cười, anh rất vui vì Kenma muốn nói chuyện về công việc của anh và bạn bè của họ. Đôi khi Kuroo cảm thấy lo lắng về việc Kenma có thể đang tự cô lập bản thân, nhưng Hinata và Bokuto là một trong những người bạn thân của hai người và anh mừng là Kenma vẫn muốn giữ liên lạc với họ.

“Yeah, thật ra, anh đã gặp cả hai vài lần để bàn bạc về những tấm hình chụp rất tiềm năng đang được sử dụng trước công chúng.”

“Em nhớ Shouyou,” Kenma thừa nhận. Mặc dù Kenma thích ở một mình trong không gian của bản thân, đôi khi cậu vẫn nhớ sự hào hứng và phấn khích của Hinata về mọi thứ. Cả Bokuto và Akaashi nữa, tất cả đều là những người Kenma thân thiết.

“Anh cũng vậy….anh sẽ nói chuyện với hai người xem khi nào họ tới thị trấn lần nữa,” Kuroo hứa.

Cả hai ngồi im lặng một lúc, nhớ về những ngày còn chơi bóng chuyền thời trung học, xung quanh là bạn bè và đối thủ, mối bận tâm duy nhất là về việc ghi điểm ở trận tiếp theo chứ không phải mấy thứ như tiền thuê nhà.

“Hey,” Kuroo lên tiếng, “Em có muốn bỏ vài miếng bánh táo vào lò không?”

Tim Kuroo đập mạnh khi Kenma mỉm cười và gật đầu vui vẻ, “Cảm ơn anh, Kuroo.”

“Lại đây nào, em có thể giúp anh tìm cái chảo,” Kuroo hất đầu về phía bếp.

Kenma rũ chiếc chăn bông trên người xuống, để lên ghế khi cả hai bắt đầu rã đông mấy miếng bánh. Kuroo đẩy hộp bánh vào trong lò sau khi đọc đi đọc lại hướng dẫn trên hộp ba lần để đảm bảo lò nướng sẽ không bốc cháy lên, còn Kenma đặt hẹn giờ trên điện thoại cậu.

Nhìn Kenma tự rót cho mình một ly nước, Kuroo dựa người vào thành bếp, để hai tay bắt chéo nhau, mải mê suy nghĩ về cái đề xuất quảng cáo. Sau khi uống nước, cậu bước về phía anh, thả hai tay Kuroo xuống để dựa mình vào lồng ngực Kuroo trước sự ngạc nhiên của anh. Kuroo điều chỉnh cơ thể mình một chút, để vòng tay mình ôm trọn Kenma từ phía sau, trong căn bếp thì tràn ngập mùi thơm của quế và táo.  

“Em nhớ anh,” Kenma nói nhỏ.

“Anh cũng nhớ em, Kenma,” Kuroo thì thầm, hôn lên đỉnh đầu người nhỏ hơn, làm Kenma khẽ run.

Hai người đứng trong im lặng, ôm lấy nhau, đến khi lò nướng kêu một tiếng ‘bíp’, đã đến lúc lấy bánh ra. Cả hai đều đang đắm chìm trong hơi ấm của nhau, Kenma cẩn thận đặt hộp bánh lên mặt bếp, trong khi đó Kuroo đi lấy nĩa. Kuroo lúc nào cũng hấp tấp và thiếu kiên nhẫn, anh đã cố gắng cắn một miếng khi bánh vẫn còn nóng.

“Hash… no–, nó–, nóng!” Kuroo mắc nghẹn, cố gắng hạ nhiệt miếng bánh trong miệng.

“Bỏng lưỡi anh rồi…” Anh nói, sau khi cầm lấy một ly nước.

“Đồ ngốc…” Kenma đảo mắt, đẩy Kuroo sang một bên.

“Này!” Kuroo kêu lên, xoa xoa chỗ bị đánh, “Anh chỉ hơi phấn khích thôi.”

Kenma không nói gì, cậu đang bận cắt cho mình một miếngbánh, để lên dĩa và mang đến bàn ăn. Kuroo mang một chai whipping cream từ tủ lạnh ra, lắc nó dữ dội và ngồi xuống bên cạnh Kenma.

“Làm như vậy nó sẽ hỏng đấy,” Kenma lẩm bẩm.

“Không, chỉ làm tăng độ bông của nó thôi,” Kuroo tranh luận về âm thanh bình xịt đang phun ra kem trên miếng bánh của mình.

Kenma trả lời với miếng bánh táo trong miệng, “Không, nó sẽ làm cả cái dĩa trở nên sền sệt sau khi tan ra, vỏ bánh sẽ bị sũng nước.”

“Không có,” Kuroo phản đối.

“Có đấy.”

“Không có.”

“Có.”

Chỉ một thoáng sau dĩa của hai người đều sạch sẽ, và tiếp tục thưởng thức miếng bánh thứ hai. Cả hai cực kỳ no nê ngồi ở phòng ăn. Kuroo phải cởi cái nút quần trên cùng khi ăn đến nửa miếng thứ hai.

“Xem TV chứ?” Kenma hỏi.

“Oh… Em biết đấy, Kenma, anh thật sự rất mệt.”

“Okay…” Kenma bĩu môi, cậu đứng dậy, kéo cái chăn bông ra khỏi ghế, đi đến phòng khách.

Kuroo nhíu mày, bực bội với bản thân vì đã làm người yêu không vui. Anh tự bình tĩnh lại một chút, rồi gọi, “Không, Kenma, khoan đã. Chờ anh đi thay một bộ đồ thoải mái hơn!”

“Không sao đâu… Em sẽ xem một mình,” Kenma trả lời.

“Không. Thể nào em cũng chỉ xem cái gì đó nhàm chán cho xem,” Kuroo chạy về phòng ngủ của họ để lấy một chiếc quần đùi, cởi nút áo sơ mi trong lúc bước đi. Anh tìm thấy một trong những chiếc áo tập bóng chuyền Nekoma cũ và tròng lên người, hy vọng nó sẽ làm Kenma vui lên.

“Anh xong rồi đây!” Kuroo quay lại phòng khách, nhìn thấy Kenma đang ngồi trên sofa, cuộn người lại, lướt lướt qua mấy cái hướng dẫn TV. Anh thả mình xuống bên cạnh cậu, dang rộng tay, để lên lưng Kenma.

“Chúng ta đang xem gì vậy?” Anh hỏi.

“Em chưa tìm được cái gì hay ho cả…” Kenma thừa nhận.

“Chúng ta có thể chơi cái gì đó thay thế?” Kuroo đề nghị.

“Anh sẽ thua cho mà xem…” Kenma thở dài.

“Thử coi nào!” Kuroo hét lên.

Sau hai vòng thua cực kỳ thảm, Kuroo ném chiếc điều khiển lên sofa và rên rỉ, lấy tay xoa mặt, “Anh bỏ cuộc, Kenma. Em chơi quá giỏi.”

“Không, em không có. Em đã không thể vượt qua level hồi nãy đang chơi.”

“Em sẽ vượt qua thôi. Chỉ cần kiên nhẫn và luyện tập.”

“Okay…”

Kuroo nhìn Kenma đứng dậy và tắt TV.

“Em sẽ bỏ rơi anh ở đây sao?” Kuroo bĩu môi.

“Không,” Kenma trả lời ngắn gọn, quay lại chỗ Kuroo ở sofa. Cậu ngồi xuống, tựa đầu lên bụng Kuroo, co chân lại. Soạt một cái, Kenma trùm cái chăn bông lên người cả hai. Kuroo tặc lưỡi khi Kenma vỗ tay hai cái để tắt đèn, cho thấy nhà của họ có công nghệ tân tiến thế nào.

“Như thế này sẽ rất khủng khiếp cho cái lưng anh, em biết đấy,” Kuroo rên rỉ.

“Anh không muốn di chuyển và em cũng vậy,” Kenma phản bác.

Kuroo bật ra một tiếng kêu nữa và di chuyển trọng lượng để đầu có thể ngả ra sau.

“Anh đi đâu?” Kenma không vui thì thầm.

Kuroo vòng tay qua người Kenma, an ủi, “Anh không đi đâu cả, Kenma. Anh là của em hết.”

Không có câu trả lời nào vang lên từ người tóc pudding, nhưng Kenma ngồi dậy hôn lên má Kuroo. Và anh cảm nhận hơi ấm từ cơ thể Kenma lan dần lên ngực mình.

Một nụ cười rạng rỡ ánh trên mặt Kuroo khi cả hai chìm vào giấc ngủ, trong tiếng xe cộ qua lại và tiếng máy điều hòa ồn ào.

HẾT CHƯƠNG 2

Design a site like this with WordPress.com
Get started