EDITOR: YURI OZAKI
BETA: AKKI
-o0o-
Vì thế, hai người trao đổi tình báo của bản thân, cùng phân tích nghiên cứu, ra mấy đối tượng khả nghi nhất: anh em Jean, Lucius Malfoy, Andrea Gryffindor. Đặc biệt là hai người sau, họ là nhân vật trực tiếp mời Gellert tới nhậm chức giáo sư, đến nỗi mấu chốt nhất cái kia không biết tên họ cùng diện mạo thanh niên, Dumbledore đột nhiên nhớ tới cái tên của quán quân thứ tư được phun ra từ cúp tam phép thuật.
Cảnh giác dùng thần chú cách âm với các bức tranh treo trên vách tường, Dumbledore nói ra nghi ngờ của bản thân.
“Salazar Slytherin?” Gellert nghi hoặc, ở Đức, ba người sáng lập khác của Hogwarts có lẽ không nổi danh như vậy, nhưng người sáng lập nên nhà Slytherin – Salazar Slytherin lại nổi tiếng mọi nơi, bởi vì hắn là phù thủy hắc ám mạnh nhất mọi thời đại, với người nước Đức yêu thích phép thuật hắc ám, hắn không thể nghi ngờ chính là một đối tượng ai ai cũng sùng bái và khao khát.
“Không phải cậu nói hắn có thể thuần thục sử dụng thần chú không tiếng động không đũa phép sao?” Dumbledore nói ra trọng điểm: “Xác thật là cường đại xưa nay chưa từng có, nếu là hắn…”
“Lập trường của hắn thì sao?” Hiện tại bỏ qua vấn đề người này có thể còn sống tới tận ngàn năm sau hay không, nếu giả thiết với khả năng còn thấp hơn suy đoán này trở thành sự thật mà nói, vậy lập trường của vị đại sư phép thuật hắc ám kia đủ để quyết định toàn bộ, từ lần gặp thanh niên kia ở nước Đức, Gellert trực tiếp kết luận là họ đều không phải đối thủ của người kia.
“Không quá khả quan.” Dumbledore lắc đầu: “Ném tên Salazar Slytherin vào cúp tam phép thuật có thể là tiểu Barty Crouch, mà tiểu Barty lại là thuộc hạ của Voldemort…”
“Tay cậu…” Dừng một chút, Gellert trở về đề tài ban đầu.
“Ân?”
“Đây là phép thuật hắc ám tôi chưa từng thấy qua, cậu có nghĩ tới, nếu người dùng chú ngữ này là Salazar Slytherin…” Gellert lớn mật suy đoán.
“Thứ kia chỉ là một vật phẩm phép thuật!” Dumbledore cường điệu.
“Có rất nhiều vật phẩm phép thuật có thể hấp thu thần chú riêng của phù thủy, sau đó khi bị kích thích sẽ phóng thần chú ra phản lại.” Gellert chỉ ra: “Thứ kia với vợ chồng Jean rất có vấn đề, mà anh em Jean cũng không đơn giản, đặc biệt là Gorril Jean, tên nhóc đó trong lớp của tôi, chỉ dùng một chú ngữ đã đánh vỡ được mục tiêu tôi dùng thần chú bảo hộ, còn có, thần hộ mệnh của cậu ta…”
“Thần hộ mệnh?” Dumbledore chú ý đối phương muốn nói lại thôi.
“…Một con rắn lớn màu bạc.” Gellert nhớ lại: “Thần hộ mệnh của cậu ta không phải là tượng trưng cho Slytherin sao?”
Hai vị lão nhân cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, ai cũng không nói ra suy luận kế tiếp.
“Diện mạo của trò ấy có phần tương tự với tiểu thư Gryffindor, hơn nữa tính cách cũng…” Dumbledore chỉ ra chỗ không thích hợp, Gorril là một tồn tại mâu thuẫn, có được tính chất đặc biệt hấp dẫn được bạch kì mã của phù thủy, lại hoàn mỹ nắm giữ phép thuật hắc ám.
“Diện mạo là thứ nông cạn nhất, còn tính cách, cậu làm sao biết được tính cách thật của phù thủy ngàn năm trước thế nào, giờ truyền thuyết còn lưu lại đều chỉ là do nhóm người ngu ngốc tự cho là đúng phỏng đoán mà thôi.” Gellert đứng lên, kết luận: “Điều chúng ta thảo luận chỉ là khả năng, mặc kệ thế nào, muốn chữa được vết thương của cậu, cần đi thăm dò Gorril Jean một chút.”
Kết quả là, trên thực tế cái gì cũng chưa thể làm Godric cứ như vậy liền trở thành đối tượng mấu chốt bị hai lão hồ ly chú ý cần phải điều tra.
Chờ đến sau khi Gellert quyết tâm đi thăm dò thiếu niên tóc vàng mới phát hiện hành tung của Gorril đơn giản mà cực kỳ quỷ dị, trừ việc đi học cùng ăn cơm, đa số thời gian cậu đều ngốc trong hầm, văn phòng của viện trưởng Slytherin.
Một lần, sau khi tan học lớp phòng chống nghệ thuật hắc ám, Gellert gọi cậu lại: “Gorril Jean, có thể ở lại một chút không?”
Godric quay đầu, không sao cả nhún vai, tùy ý đi lên trước.
Chờ đến sau khi bọn học sinh đều rời đi, Gellert đánh giá thiếu niên trước mặt: “Nghe nói trò thích độc dược?”
“…Đúng vậy, phi thường thích.” Godric cũng ở quan sát biểu tình đối phương, lão già này sẽ không vô duyên vô cớ gọi cậu lại.
“Tương lai muốn làm đại sư độc dược hay trị liệu sư?” Gellert tăng thêm ngữ điệu ở từ “Trị liệu sư”.
Godric là người thông minh, cậu lập tức hiểu được ý tứ khác trong câu hỏi, không thể tin được lão già này là vì Dumbledore mà đến, cậu nhếch khóe miệng lộ ra biểu tình cười như không cười: “Đại sư độc dược vẫn tương đối tốt đi, tương xứng với chính khả năng độc dược của bản thân, có thể cứu được người mình muốn cứu.”
“Trị liệu sư không tốt sao?” Gellert truy vấn.
“Đạo đức nghề nghiệp cơ bản của trị liệu sư là trị bệnh cứu người,” Godric làm bộ làm tịch giơ tay phải lên nhìn, tiếp theo nói: “Em không rảnh để cứu từng người một.”
“Nhìn dáng vẻ này thì hẳn trò rất tự tin với năng lực của mình?” Gellert chú ý tới động tác nhìn tay phải của thiếu niên.
“Cái này là tất nhiên, em luôn luôn tự tin.” Godric cười ha hả, ý cười lại không đạt đến đáy mắt: “Hơn nữa phần lớn thời điểm em đều rất vui với việc giúp đỡ người khác, nhưng vào thời điểm nào đó nhất định, em lại không thích lo chuyện bao đồng.”
“Thời điểm nào đó?” Gellert nhíu mày.
“Ân, thời điểm tâm tình em không tốt.” Godric thu lại nụ cười, khuôn mặt đạm nhiên sau khi nói: “Tỷ như hiện tại.”
Gellert cảnh giác nheo mắt, chăm chú nhìn thiếu niên trước mắt, thần thái như vậy đã không còn là biểu hiện trẻ con nữa.
Godric xoay người ra ngoài, nhờ cuộc hỏi thăm được lão ong mật ban tặng kia, hiện tại cha mẹ cơ hồ mỗi ngày đều gửi đến một bức thư, hận không thể khiến cậu không nói ra tất cả những việc cậu làm, thấy ai mỗi ngày đều phải nói cho họ.
“Từ từ.” Gellert gọi, muốn giữ thiếu niên lại, đối phương căn bản không để ý tới lão, Gellert có chút tức giận rút đũa phép ra dùng một phép thuật hắc ám không tiếng động, tốt thật, hiện tại lão không trông cậy vào phép thuật này có thể chuẩn xác đánh trúng mục tiêu.
Đầu Godric không quay lại, một thần chú bảo hộ không tiếng động không đũa phép liền triệt tiêu phép thuật hắc ám, cậu không giỏi thần chú không tiếng động không đũa phép, nhưng không có nghĩa là không biết dùng: “Giáo sư Grindelwald, nếu không hy vọng người nào đó bỏ mạng, thầy tốt nhất nên biểu hiện lễ phép một chút.”
Bước chân không ngừng lại, Godric đã đi tới cửa, cậu quay đầu nhìn về phía Gellert có chút ngốc lăng, bổ sung một câu: “Để em ngẫm lại một chút, trước đó thầy nên học được lễ phép là khi tâm tình em không tốt thì lập tức tránh xa em ra, đừng tới làm phiền em.”
Gellert im lặng nhìn thân ảnh đối phương đi xa, lão có được tin tức mình muốn, thiếu niên này có năng lực chữa trị cho Albus, về thân phận của thiếu niên, lão vẫn chưa xác định được, vì kể cả thần chú không tiếng động thiếu niên dùng để hóa giải thần chú của lão, lão cũng chưa từng phát hiện ra bất cứ hơi thở phép thuật hắc ám nào trên người đối phương. Cảm giác khi đối mặt với Gorril Jean hoàn toàn bất đồng với thanh niên lão gặp ở Nurmengard, không phải cùng một người.
……
Godric vò đầu, nhìn tình huống, hai lão già này đã liên kết thành một phe, hơn nữa, còn tìm đến được bằng này thông tin, cũng không cần phải sắm vai một đứa trẻ vô tri vô giác thêm nữa, uy hiếp vào thời điểm thích hợp cũng là cần thiết.
Về phòng sinh hoạt chung của Slytherin, Godric lập tức thấy Draco và Blaise đang chờ cậu.
“Sao vậy?” Godric nhướng mày.
“Sao giáo sư Grindelwald không đem cậu đi luôn đi?” Draco quan tâm hỏi, họ đều sợ hãi vị giáo sư kia ở một trình độ nhất định.
“Có gì phải lo lắng,” Godric vỗ vỗ bả vai Draco: “Tớ là một học sinh ưu tú như vậy, thầy ấy tìm không ra điểm gì mà có thể uy hiếp được.”
Draco không nói gì giật giật mí mắt, quả nhiên là lãng phí tâm tư chú ý, bằng hữu này của hắn hoàn toàn là tên thần kinh thô.
……
Gellert ăn mệt cũng không cần làm thêm một bước thử, liền làm theo như lời thiếu niên nói, đoạn thời gian tới liên tục biểu hiện ra lễ phép, nhưng bất luận có là Gellert hay Dumbledore đều không phải loại người đem quyền chủ động giao cho đối thủ, bọn họ đang tích cực tìm kiếm cách trị liệu khác, vài ngày sau, Snape mang một lọ độc dược đi vào phòng hiệu trưởng, theo lời vị đại sư độc dược này, lọ độc dược này chỉ có thể kéo dài tuổi thọ, không thể tiêu diệt tận gốc lời nguyền, rất may, tuổi thọ của Dumbledore sau này lại kéo dài được thêm nửa năm.
Đối với phương diện điều tra nhân vật khả nghi này, Gellert bác bỏ hoàn toàn ý kiến của Dumbledore, lão đặc biệt phản đối tiếp tục điều tra vợ chồng Jean, nếu hiện tại lại chạm vào vảy ngược của đối thủ, người xui xẻo là họ. Qua cách nói không chút kiêng kị nào của Gorril là có thể nhìn ra được đối thủ căn bản không để họ vào mắt, mà họ vốn đang ở thế hạ phong, tay phải đã bị cháy khô kia chỉ cần một ngày không được chữa trị tốt, lại thêm một ngày của họ bị hạn chế. Albus có thể không quan tâm việc có thể sống bao lâu, nhưng lão để ý, nếu đối thủ hiện tại không có ý ra mặt làm khó họ, vậy họ cũng sẽ làm bộ như không có chuyện gì.
Nước Đức nghiên cứu rất nhiều phép thuật hắc ám, nghiên cứu cách chữa trị lời nguyền do phép thuật hắc ám gây ra cũng rất nhiều. Lúc này, Gellert buông bút trên tay, gấp bức thư mới viết xong lại, lão thông qua mối quan hệ cũ, tính tìm một ít trị liệu sư cao cấp, Gellert đen mặt, nhiều năm như vậy, lão chưa từng phải chịu đựng nhiều như vậy, bị tính kế tới dạy học, bị răn dạy vô lễ, còn phải thật cẩn thận làm việc theo sắc mặt người khác, chờ đến khi vết thương của Albus được chữa khỏi, lão nhất định phải buông tay, phải cùng nhóm người này tính toán sổ sách thật tốt!
HẾT CHƯƠNG 150