[ HP Đồng Nhân ] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 147 : Thần Hộ Mệnh Của Sư Tổ


EDITOR : YURI OZAKI

BETA : AKKI 

-o0o-

Biểu hiện của Godric trong lớp Chăm sóc sinh vật huyền bí rất nhanh đã truyền ra khắp Hogwarts, chuyện này mang đến phản ứng dây chuyền giúp cho tiếng tâm được hoan nghênh của cậu cũng theo đó mà tăng cao, đến cả bạch kì mã cũng chủ động thân thiết với thiếu niên, cô nhóc nhà Gryffindor nào đó hận không thể dán lên người cậu một cái nhãn ghi ‘vô cùng hoàn hảo’.

Mà tên cáo già Gellert kiến thức uyên bác lại lâm vào suy nghĩ sâu xa, từ biểu hiện của đứa nhỏ này trong lớp Phòng chống nghệ thuật hắc ám, thằng bé hẳn là một người nghiên cứu phép thuật hắc ám rất kĩ càng, chính là, vì sao bạch kì mã tuyệt đối không thân mật với phù thủy hắc ám, đó là bản năng phải tránh xa. Nói như vậy, thiếu niên này là ngụy trang?

Trưa hôm đó, giáo sư Grindelwald mang theo nghi hoặc liền hành động, trong tiết Phòng chống nghệ thuật hắc ám, lão dùng cách kiểm tra thực hành: “Hôm nay, ta muốn rút vài học sinh ra kiểm tra thử thần chú mới học mấy ngày trước.”

Hermione cao hứng ngồi thẳng lưng, cô rất tự tin, vì toàn bộ thần chú cô đều đã luyện tập tốt, Ron phản xạ có điều kiện xê dịch ra sau, Harry không sao cả đứng ở trước, môn cậu sợ nhất vẫn như cũ là độc dược, không ai có thể đáng sợ hơn giáo sư Snape, đến cả học sinh Slytherin cũng mang một đám con ngươi sáng rực, xương cốt đều nóng lòng muốn được thử.

Godric nhíu mày thành một độ cung nhỏ khó phát hiện, lão già này không phải đang nhằm vào cậu đi.

Gellert đặt một bình thủy tinh lớn trên bục giảng, sau đó viết bảng ba thần chú làm tổn thương người của phép thuật hắc ám và một thần chú không thể tha thứ —— Avada Kedavra. Sau đó, lão bắt đầu đưa ra yêu cầu: “Các học sinh theo thứ tự được ta gọi tên dùng những thần chú này lên bình thủy tinh, tuy không phải vật còn sống, nhưng nếu có thể đánh trúng cũng sẽ có hiệu quả nào đó, bắt đầu!”

Gellert không tìm một con mèo nhỏ, chó nhỏ tới làm bia ngắm là có lí do, học phép thuật hắc ám đều làm lượng lớn học sinh lúc thì hét lúc lại rống to, nếu lại thêm một động vật ở trong lớp cũng thét chói tai, thôi bỏ đi, đến lúc đó còn không biết là người kêu lớn hơn hay là nó nữa.

“Hermione Granger——” Gellert gọi nữ phù thủy nhỏ thông minh nhất.

Hermione ngẩng đầu đi lên trước giơ đũa phép, thần chú thứ nhất, cái chai không phản ứng, nhưng cô cảm giác thần chú đã đánh nát được cái gì đó, thần chú thứ hai thứ ba, cái chai xuất hiện một vết nứt rõ ràng, đến khi thần chú “Avada Kedarva” được thốt lên, cái chai trong nháy mắt vỡ nát, bùm bùm rơi xuống đất.

“Rất xuất sắc.” Gellert mỉm cười gật đầu: “Gryffindor thêm mười điểm.”

“Draco Malfoy ——” Gellert gọi tên người thứ hai. Thuận tay vung đũa phép, khôi phục cái chai như lúc ban đầu.

Draco cắn môi, giáo sư này không phải là cố ý đi, cố tình gọi tên hắn ngay sau Hermione, hắn tức giận đi lên, nhanh nhẹn dùng xong thần chú, cái chai phản ứng y chang ban nãy.

“Cũng rất xuất sắc.” Gellert khen ngợi: “Slytherin thêm mười điểm.”

Tiếp theo, Gellert liếc qua thiếu niên tóc vàng: “Gorril Jean ——”

Godric duy trì gương mặt tươi cười chậm rì rì đi lên trước, cậu ngó Salzar đứng cạnh Harry, sau đó lười nhác giơ đũa phép lên, phép thuật hắc ám thứ nhất là thần chú làm tổn thương người khác, ân, cậu thừa nhận cậu không dùng được, bất quá, điều này cũng không có nghĩa cậu sẽ bị lộ, cậu còn có một người cao cường chuyên giấu tay ở phía sau hỗ trợ đây.

Lớn tiếng thốt lên thần chú, ngay sau đó, cái chai dập nát.

Học sinh toàn trường đều sửng sốt, Hermione và Draco được công nhận là học sinh với cấp bậc ưu tú, nhưng khi dùng thần chú thứ nhất còn không tạo ra được một chút phản ứng nào, mà Gorril Jean này cố tình lại, một thần chú liền đập nát cái chai thành bột phấn, tuy biết cậu ấy rất mạnh, nhưng cấp bậc này thật cũng quá kinh người rồi.

Trong lòng Godric nhíu mày, cậu liếc qua Salazar, tâm nói, cậu không thể điều khiển cường độ sao?

Salazar cúi đầu giả bộ như không để ý, vốn dĩ muốn phối hợp với thời gian lúc Godric đọc thần chú mà thi triển thần chú ngay lại rất khó nắm chắc hiệu quả thi triển, đến cả hiệu quả ma lực cũng thế, có tác dụng tốt là được.

Gellert nhíu mày, lão cảm thấy ánh sáng phát ra từ đầu đũa phép của Godric không mang theo hơi thở tấn công.

Gellert đoán không sai, khi Godric đọc thần chú phép thuật hắc ám kia, còn dùng thêm một thần chú không tiếng động có thể tạo ra ánh sáng y chang thần chú đó.

“Cái chai đã nát rồi, có còn cần tiếp tục không?” Godric giả vờ ra vẻ vô tội nhìn lão Ma Vương.

“Kiểm tra thêm một cái khác,” Đầu óc Gellert bay nhanh: “Dùng thần chú bùa hộ mệnh đi.”

Salazar nhướng mày, thật là một lão già thông minh, thần hộ mệnh của mỗi người đều khác nhau, cùng một sinh vật cũng sẽ có điểm khác biệt rất rõ, loại thần chú này không làm giả được, nhưng thần chú này cũng không phải phép thuật hắc ám.

Godric chần chờ, đời này cậu còn chưa thử gọi qua thần hộ mệnh, đời trước chính là sư tử đầu đàn, lần này cũng là sư tử đầu đàn chạy ra mà nói, thật sự rất phiền.

Căn bản không nghĩ tới việc làm bộ không làm được thần chú này Godric giơ đũa phép: “Expecto Patronum ——”

Làn sương màu bạc nhanh chóng phun ra từ đũa phép, trong nháy mắt hợp thành…

Lần này đến lượt Godric ngây người, một con rắn lớn màu bạc vui sướng bay quanh phòng học, cuối cùng xông thẳng đến trước mặt Gellert, há to miệng, lộ ra răng nanh thị uy.

“Không hổ là thủ tịch nhà Slytherin.” Ron lẩm bẩm tự nói, không biết là nghĩa tốt hay nghĩa xấu.

Học sinh Slytherin cũng lắp bắp kinh hãi, nhưng lập tức phi thường nhất trí bắt đầu vỗ tay, Draco hâm mộ nhìn con rắn lớn màu bạc, hắn cũng từng tập thần chú này, nhưng thần hộ mệnh của hắn là chồn tuyết, ai, tuy đáng yêu, nhưng không đủ khí phách. Draco hạ quyết tâm, nếu có người hỏi hắn, hắn liền nói không biết dùng thần chú này.

“Thật lợi hại.” Harry cảm thán nói, cậu nhìn con rắn lớn khí thế mười phần, thần hộ mệnh của cậu là tuần lộc, trông thật dịu ngoan, hoàn toàn không có khí phách như con rắn lớn này.

Harry xoay đầu, chuẩn bị nói gì với Sal, lúc này, cậu phát hiện bạn tốt lại cong khóe miệng cười, không phải loại gương mặt tươi cười phong đạm vân khinh như ngày thường, mà là một loại biểu tình thật ôn nhu, khiến người ta cảm nhận được niềm vui sướng nào đó thấm vào đáy mắt, tiến thẳng tới trái tim.

Harry ngây người, nhân tiện nhìn qua cũng phát ngốc còn có Hermione, hai đứa nhỏ này vì vừa lúc đứng cạnh hai bên Salazar, nên mới phát hiện nụ cười hiếm thấy này đầu tiên.

Godric buồn bực, không phải sư tử, ân, điểm này có thể tiếp thu, nhưng là, biến thành rắn, lại biến thành rắn, cậu ảo não, cậu biết thần hộ mệnh sẽ biến đổi dựa theo cảm xúc của bản thân, nhưng, không cần lồ lộ ngay trước mặt Salazar a!

Godric trộm liếc Salazar, kịp thời bắt được nụ cười chưa kịp thu lại của đối phương, vì thế vành tai cậu đột ngột đỏ lên, Godric duỗi tay cào cào lỗ tai, trong lòng thầm mắng mình quá không có tiền đồ. Bất quá, nhất định phải nhắc Salazar, không có việc gì thì không cần cười khó hiểu như vậy, Harry và Hermione đều nhìn đến choáng váng rồi, trong lòng Godric nổi lên chút khó chịu.

“Rất tốt.” Gellert miễn cưỡng nói: “Slytherin thêm mười điểm.”

“Sal Jean ——” Ngay sau đó Gellert thử đến Salazar.

Salazar rất điệu thấp, khi hắn dùng đến thần chú thứ ba thì bình thủy tinh mới vỡ vụn.

“Thần chú bùa hộ mệnh.” Gellert mở miệng, đưa ra yêu cầu giống hệt.

“Con không làm được.” Salazar dứt khoát trả lời, hắn quả thật không làm được, hơn nữa thần chú này hoàn toàn không có cách nào tìm người che dấu giúp hắn.

“Không làm được?” Gellert nhíu mày: “Không được xem thường thần chú này, nó có chỗ rất hữu dụng.”

Vẻ mặt Salazar vẫn không sao cả, hắn trở về chỗ của mình, không hề hé răng.

Gellert bắt đầu gọi những học sinh khác, nhưng tâm tư của lão đã không còn ở nơi này, hai anh em Jean đều là đứa trẻ rất có thiên phú, bùa hộ mệnh không tính là thần chú quá khó, phép thuật hắc ám gây thương tổn đều đã học, lại không dùng được bùa hộ mệnh? Như vậy xem ra, người anh cũng không bình thường.

Godric tới cạnh Salazar kề tai nói nhỏ: “Lão già này thật đủ mưu.”

Salazar không phản ứng, nhìn đũa phép trong tay, bùa hộ mệnh, thần chú có chỗ rất hữu dụng?

Godric nhận thấy người nào đó không vui, cậu nháy mắt, tiếp tục nhỏ giọng lặng lẽ nói: “Đừng so đo với lão già không có kiến thức này, tớ cảm thấy phương pháp dùng giám ngục của cậu khá tốt.”

Salazar gật gật đầu, hắn cũng không so đo gì, chẳng qua với hắn mà nói, hắn có thể chịu được thành tích độc dược thấp như gió thổi qua, nhưng bất kể là phép thuật hắc ám hay thuật phòng chống nghệ thuật hắc ám, được mệnh danh là nhân tài kiệt xuất như hắn cũng có sự kiêu ngạo riêng của mình. Nếu Gellert dùng thần chú này làm đề bài trong kì thi mà nói, có lẽ hắn nên suy xét ném lão già này vào nơi sinh sống của giám ngục, xem cái gọi là thần hộ mệnh đó có thể bảo vệ lão bao lâu!

HẾT CHƯƠNG 147

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 50


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Lăn qua lăn lại thêm mấy ngày, không lâu đã tới ngày thực hiện bài thi đầu tiên.

Điều duy nhất có thể khiến Atsushi thở phào chính là, cậu không có gặp Chuuya-san suốt thời gian đó. 

Chẳng biết Dazai-san làm cái gì, từ tận cái hồi cậu mở cửa và nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó bên trong, Chuuya-san vẫn luôn làm ổ lại bệnh thất không thấy về. Kết cục là cả hai người họ mất tăm.

Nam hài tóc trắng chán nản sờ đầu, đến giờ Harry vẫn đang nhất quyết nói đừng có triệu hồi một con hổ nào đó trong cuộc thi. Nhiều tới mức tai cậu ong ong luôn rồi.

Lại liếc qua phía đối diện cách đó không xa, thiếu niên tóc đen như muốn dùng toàn bộ sức lực bóp chặt hai vai nam hài tóc highlight trắng đen, liên tục thao thao bất tuyệt cái gì đó bằng ngôn ngữ cậu chẳng hiểu nổi. Atsushi cảm thấy còn ngán ngẩm hơn.

Nên nói là ai cũng lo quá mức đi? Cái vẻ đồng cảm, thương hại tới rợn người nhìn hai người Atsushi và Akutagawa làm cậu ớn lạnh hết sống lưng rồi! Đặc biệt, ánh mắt mấy vị hiệu trưởng còn vinh hạnh làm cậu rùng mình gấp đôi.

Atsushi chỉ thành thật khai báo cậu và Akutagawa sẽ không dùng đũa phép khi mang nó đi cân thôi mà! Như vậy thì mới công bằng được, dù sao cả hai người đều đã có dị năng, nếu dùng cả phép thuật nữa thì quá bất công với những quán quân khác!

Sau đó, làm gì có sau đó.

Từng người cứ đi dần ra ngoài sân đấu mà lấy trộm trứng từ con rồng thôi.

Người nào đó bình thản nghĩ, hoàn toàn không cho rằng đó là điều gì quá nguy hiểm. Với cậu, đó là thật mà. Chưa kể tới, có thứ khiến Atsushi lo hơn nhiều. Cực kì nghiêm túc chằm chằm cộng sự mình,  bắt đầu hỏi:

[Akutagawa, ngươi tính xử lí con rồng thế nào?]

[Dùng dị năng xé nát nó.]

…..Biết ngay mà.

[Không còn cách nào bớt kinh dị hơn sao?]

Làm như thế ngay trước mặt đám học sinh chỉ mới mười mấy tuổi chưa trải đời, không bị ám ảnh mới lạ.

[Còn cách khác?]

Akutagawa nhướn mày nhìn vẻ mặt ảo não của Atsushi, cũng không ý kiến gì, hắn trầm trầm mở miệng:

[Nếu không ngươi tự lo con rồng đi.]

Xé nát con rồng vô cùng phiền, những thứ phải dọn dẹp sau đó còn phiền hơn. Trên tất cả, làm như vậy sẽ bị trừ điểm, Dazai-san sẽ không khen hắn.

[….Được rồi.]

Đó là toàn bộ lí do, nam hài tóc highlight bình thản đứng một góc, tay nhét túi áo chùng nhìn cộng sự của hắn dùng dị năng biến thành hổ, không phải chỉ phần như tứ chi, mà là toàn bộ. Tiếng gầm rú của hai bên bắt đầu vang khắp sân trường.

Một hổ, một rồng cứ thế gào thét với nhau bằng cái tiếng động vật mà đố ai hiểu nổi trừ đương sự.

Trên khán đài là một mạt tĩnh lặng, các học sinh cùng giáo viên ngây người chết trân nhìn cảnh tượng khó tin nổi trước trước mặt. Đến cả Bagman, người đáng ra phải bình luận những gì diễn ra cũng đơ rồi, ông khô lời, chẳng biết phải bình luận cái quỷ gì nữa.

Ôi được, Jinko, cái kế hoạch dở hơi này hơn ta chỗ nào?

Thi gầm xem ai to hơn à? Rồi người nào thắng được quả trứng chắc!

Chưa đầy năm phút sau, hai con vật bắt đầu lao vào nhau, vồ vập cắn cào.

…..Rồi thi gầm đâu? 

Quả nhiên kế hoạch gì đó không bao giờ nên để tên người hổ đần độn này lên kế hoạch.

Akutagawa lắc đầu, nhớ lại vài trải nghiệm cay đắng để tên này tự do lựa chọn cách thức hoàn thành nhiệm vụ. Thật chẳng hiểu tại sao hắn vẫn còn mặc kệ Jinko làm theo cách mình muốn lần này nữa.

Thở dài đầy chán nản, nam hài tóc highlight lẩm bẩm vài từ nho nhỏ:

[Thật phiền phức!]

Theo đó, vạt áo chùng sau lưng hắn dài ra, dần trở nên bén nhọn, sắc như dao. Con ngươi hắc sắc đống lại trong chốc lát, lại mở ra, giãn to đầy đáng sợ.

Tốt nhất là cứ xé xác con rồng như kế hoạch ban đầu đi!

Cảnh máu me sau đỏ, các học sinh Hogwarts tỏ vẻ, sắp tới chắc họ không ăn nổi cơm rồi…

Buổi tối, đại sảnh đường, Hogwarts.

Nam hài tóc trắng oán hận trừng trừng cái đùi to bằng cả người cậu, cầm lên, cắn mạnh! Người bên cạnh nhíu mày, đồng tử đen tuyền giật giật mấy cái, cũng không nói lời nào. Hắn biết mình có nói cũng chỉ phí lời, Jinko căn bản không làm theo nổi.

Đương nhiên, cho dù Akutagawa có muốn không nói gì trong suốt bữa ăn, Atsushi cũng không phải đối tượng có thể  hiểu được điều đó mà chỉ lẳng lặng ăn dùm hắn. Tông giọng trong trẻo vang lên giữa không gian yên ắng, ngữ điệu bất mãn tột độ:

[Lúc đó ngươi xen vào làm cái gì? Còn một đường cắt đầu con rồng rớt xuống!]

[Còn không phải do ngươi lao vào đánh với nó?]

[Thì…con rồng nói…không chịu…..đưa trứng…]

[Vậy còn ý kiến?]

[Nhưng cách làm của ngươi quá bạo lực! Bị mất điểm rồi!]

[……………..Thôi ngươi câm luôn cái mồm đi giùm ta.]-Nam hài mắt đen bực dọc tiếp lời, vùi đầu xuống ăn phần của hắn, lơ luôn Atsushi còn muốn nói thêm cái gì. Kết cục lần này hắn cũng không được Dazai-san khen! Thật đáng giận!

Trong lúc đó, cả đại sảnh kinh hãi nhìn họ. Thịt họ đang ăn là thịt rồng đó! Vớ của Merlin! Sao họ có thể ăn được nó sau khi đã chứng kiến cái cảnh ghê người đó vậy!?

_________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Thỉnh cảm ơn @parkhoonwoo đã cho ta ý tưởng hành con rồng! :333

Ta có đổi lại chút chút cho nó phù hợp với tính cách của Akutagawa nha~

Dù sao thì ai đó cũng không thể bình thản lấy trứng không máu me gì sất :v

v@halichan133, ý kiến của cô không tồi. Bất quá, để Atsushi gặm đầu rồng cũng quá…

HẾT CHƯƠNG 50

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 49


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Atsushi vĩnh viễn không nghĩ được, cậu sẽ nhìn thấy Dazai-san và Chuuya-san trong tình cảnh hết sức kì dị đó. Hai người họ, trên cùng một giường!? Còn trần truồng!? Rốt cuộc họ đã làm gì a?Rốt cuộc họ đã làm gì aaaa.

Rầm!

Nam hài tóc trắng thất bại đập mạnh đầu xuống bàn, vành tai ửng đồ. Cậu là đang nghĩ cái gì thế này??? Nhưng…Nhưng mà, con trai thì sao mà làm được!

Ôi cái đầu cậu. Atsushi oán giận, Dazai-san gieo rắc vào đầu cậu quá nhiều thứ không nên rồi!

“At….Atsushi, em đây rồi!”

Tông giọng trong trong quen thuộc, còn hơi lắp bắp với tiếng thở dốc dồn dập.

Cậu quay đầu, nghiêng người khó hiểu nhìn người gọi cậu. Có lẽ do thói quen đã lâu không nói, Atsushi giờ có nói lại được vẫn rất ít khi nói, cũng không hỏi gọi cậu làm gì mà chỉ lặng lẽ nhìn người nọ.  Cũng vì thế, hiện tại, đôi lúc cậu có cảm giác mấy học sinh gặp đôi lúc phát hoảng khi Atsushi mở miệng.

Tại sao nhỉ?

Không phải so với viết trên không khí, nói ra càng dễ sao?

Nam hài tóc trắng cực kì vô tội nhíu mày, hoàn toàn lược bỏ khả năng người cộng sự nào đó luôn ám sau lưng cậu mãi không rời đã dọa chết họ. 

Mà Harry phía đối diện ôm bụng thở dốc, cậu chạy nhanh quá rồi! Ai mà nghĩ được Hagrid lại tiết lộ cho cậu đề bài thi đầu chứ! Chưa kể hai vị hiệu trưởng của hai phái đoàn còn lại đều ở đó, cậu cũng biết, chỉ còn Cedric và Atsushi. Thật sự quá thiệt thòi!

Nhất là Atsushi. Rõ ràng mới năm ba mà đã phải tham gia vào bài thi đầy nguy hiểm như này, đối chiến với thứ có khả năng cao là rồng! Tâm Harry không nhịn được nổi lên chút đồng tình. Còn may, còn may, Voldemort không động tay chân gì khiến cậu tham gia cuộc đấu.

Hít sâu một cái bình ổn lại nhịp thở, cậu đứng thẳng người đối diện với gương mặt ngập sự khó hiểu của Atsushi phía đối diện, nghiêm túc nói:

“Atsushi! Bài thi đầu rất có thể là đối đầu với rồng!”

Bài thi? Bài thi đầu? Thi đầu của cái gì cơ?

Nam hài tóc trắng hơi cúi đầu, ảo não cực độ. Ơ ơ, cậu mới tham gia thi cái gì à? Làm sao giờ? Sáng nay nhìn thấy cái cảnh tượng đó làm cậu quên sạch những chuyện xảy ra gần đây rồi. Đáp lời thế nào đây? Xin lỗi anh, Harry. Nhưng anh đang nói đến cuộc thi nào?

Ờm, sau khi  nói vậy, thể nào Harry cũng nhìn cậu đầy kinh hoàng cho coi. Ngữ điệu nghiêm túc với cái nội dung đấu rồng đó, hẳn là cuộc thi gì đó nguy hiểm lắm. Và Atsushi thì đã quá quen với nó, tới nỗi gần như không để nó vào lòng thành ra giờ một mống chuyện về cuộc thi này cậu cũng không nhớ.

Hiển nhiên, Harry đã hoàn toàn lầm tưởng hành động vừa rồi của Atsushi là khiếp sợ khi gặp tin dữ. Cậu mím môi, tay nắm chặt thành đấm, cực kì quyết tâm nghĩ. Nhất định phải giúp Atsushi an toàn vượt qua! Sau tất cả, cậu bé chỉ nhỏ hơn cậu một tuổi này đã phải chịu quá nhiều gian khổ khi đã không thể nhìn hay nói lâu như vậy.

Bây giờ nhìn lại được, có thể nói thì bị ném vào tình cảnh này. Thật đáng thương! So với cậu trong quá khứ còn khổ hơn! Ít ra cậu vẫn nhìn được, vẫn nói được, còn không bị lưu lạc như đám Dazai phải lui tận vô rừng săn bắn động vật sống qua ngày đến mức bị biến dạng cơ thể!

Sau khi biết chuyện này Chuuya Nakahara: Ngươi gieo rắc cái gì vào trong đầu nó thế?

Bình thản cười tít mắt Osamu Dazai: Chỉ là kể vài thứ hi hữu tránh cho Harry phát hiện ra chúng ta là dị năng giả sau vụ cháy nhà kia thôi à!

Cho nên, trong khi Atsushi, một trong hai đương sự của cuộc nói chuyện này còn chưa kịp hiểu cái gì đang xảy ra, Harry đã nắm tay cậu mà quyết đoán nói:

“Đừng lo, Atsushi! Anh nhất định sẽ tìm cách giúp em an toàn vượt qua bài thi của cúp tam phép thuật!”

Ô, hóa ra là cúp tam phép thuật. Nam hài tóc trắng bừng tỉnh, lúc này cậu mới phát hiện tình cảnh sai sai. Sao mặt Harry xúc động vậy? Đồng tử ngọc lục bảo còn đọng chút nước ánh lên sự…đau lòng!?

Khoan! Harry, anh đang nghĩ cái thứ gì vậy!?

Hoảng loạn vươn tay giữ lại người tóc rối bù đang tính chạy đi đâu đó. Atsushi thở dài não nề, con rồng gì gì đó để sau đi. Cậu thấy tìm cách đối mặt với Chuuya-san như thế nào còn tốt hơn. Bất quá, Harry mà làm nghiêm trọng mọi chuyện lên thì không ổn tí nào.

Bình thản nhìn  người đã chịu ngồi lại trên ghế, Atsushi cười tươi, hỏi ra một câu:

“Anh Harry, nếu hổ đánh với rồng, anh nghĩ con nào thắng?”

“Rồng, quá rõ còn gì.”-Nam hài nghiêng đầu, đồng tử xanh lục mông lung nhìn cậu. Đó là điều đương nhiên không phải sao? Khủng long biết bay, chiếm lợi thế tuyệt đối so với hổ chỉ có thể chạy trên mặt đất.

Rắc….Rắc…..

Atsushi hơi cứng người, bên tai như nghe thấy cái gì trong tâm vỡ vụn. Con ngươi vàng chanh hơi ánh lên chút bất mãn. Đây là khinh thường động vật không biết bay! Phản đối!

“Vậy nhé! Harry, em sẽ cho anh thấy ngay trong bài thi này, rằng hổ cũng có thể đánh bại được khủng long!”

Đúng! Cậu nhất định phải khiến mọi người chống to mắt ra mà nhìn!

“Khoan, em tính triệu hồi hổ tới!? Đừng! Nhỡ nó quay ra tấn công em thì sao? Không được!”

….Em có thể nói con hổ đó là em không?

___________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Đừng phàn nàn nó ngắn a~

Mỗi ngày một chút, chưa có cái nào dưới nghìn từ âu~

HẾT CHƯƠNG 49

[ HP Đồng Nhân ] Chuyện Xưa Ngàn Năm Trước – Chương 3 : Cái Gọi Là Trêu Chọc


EDITOR : YURI OZAKI

BETA : AKKI

-o0o-

Tổng thể mà nói, ấn tượng của Godric với Ariel rất tốt, tuy quá đáng tiếc khi người này không nói được, nhưng bước đi của đối phương thật uyển chuyển nhẹ nhàng, ánh mắt thanh tỉnh, thỉnh thoảng sẽ cười bình đạm không hiểu sao nhìn lại vô cùng thoải mái, hoàn toàn không giống phần lớn mấy phù thủy mà Godric từng gặp trong suốt nhiều năm thám hiểm. 

Ở thời đại này, phù thủy hoặc là che giấu tung tích, cẩn thận sống cùng Muggle, luôn sợ hãi bị phát hiện, hoặc là sống tách biệt, không thân thiết với bất kỳ ai, phần lớn tính tình của họ đều thuộc về loại Godric ghét nhất, người âm trầm có, nhưng hầu hết đều mang theo một bầu không khí gì đó rất u ám, cũng không phải là tà ác gì, chỉ là có chút quái gở.

“Năm nay tôi mười lăm tuổi, còn cậu?” Godric không quản được miệng mình, cười tủm tỉm hỏi, người sau làm một tư thế tương tự như cậu.

“Bằng tuổi tôi a.” Godric càng vui vẻ: “Mấy tháng?”

Như bị lây nhiễm hơi thở vui sướng của Godric, ý cười của thiếu niên tóc đen càng sâu hơn, giơ tay lên so sánh.

“A, lớn hơn tôi!” Godric vỗ vỗ đầu, đánh giá từ trên xuống dưới, giờ mới để ý hình như Ariel cao hơn cậu chút chút, trong lòng Godric thở dài, nhìn qua gương mặt trẻ con của Ariel, không thể tin được lại lớn tháng hơn cậu.

Thật sự Ariel cũng không phải mang gương mặt trẻ con gì, chỉ là nhìn thoáng qua có vẻ nhỏ hơn bạn cùng lứa chút thôi, hắn hiển nhiên đoán được suy nghĩ của Godric từ biểu tình trên mặt, giơ tay tùy ý nghịch nghịch vài lọn tóc vàng của Godric, quay vài vòng, mắt cong cong đầy đắc ý như muốn nói rõ ràng nhìn qua cậu nhỏ hơn tôi mới đúng.

Godric không phải cao thủ nhìn mặt là đoán được ý nghĩ, nhưng cũng nhìn được ý tứ Ariel muốn biểu đạt qua ánh mắt của đối phương, cậu lắc đầu cố gắng cứu lấy mái tóc mình, bĩu môi, tên nhóc như cậu mới động tay động chân làm gì?

Godric rất thích mái tóc dài vàng óng ả của mình, tuy sư phụ cậu từng nói qua cắt đi hoặc buộc cao lên sẽ tốt hơn, vì nhìn từ sau và nửa mặt rất dễ bị nhận nhầm thành con gái, đương nhiên, ngoại hình của Godric một chút cũng không giống con gái, đẹp trai là đẹp trai, hoàn toàn không dính dáng chút nữ tính nào.

Ariel rũ tay xuống, tiếp tục đi về phía trước

Ngay giây sau Godric liền lẻn lên đằng trước, như giải thích nói: “Tôi nên đi trước mới đúng.” Mù đường. Trong lòng Godric bổ sung.

Ariel dừng một chút, lần này mặt không biểu lộ chút mất tự nhiên nào, theo lời thả chậm tốc độ, còn nghiêng đầu liếc qua Godric, hơn nữa cũng là vì bụng của tên tham ăn này mà phải dừng lại một lúc, cũng nên dẫn đường cho tốt.

Godric nhe răng, không phải sư phụ luôn nói cậu là tên ngốc sao? Sao tên nhóc này nghĩ gì cậu đều nhìn ra được như thế.

Alger là sư phụ của Godric, đương nhiên hiểu rất rõ người đồ đệ này, đồ đệ này của ông cái gì cũng tốt, người cũng thông minh, nhưng lại lạc quan quá mức còn không biết nhìn xa trông rộng, nói không để ý tới cũng được, không quan tâm cũng không sai, Godric rất ít khi suy tư hay để tâm tới những chuyện người khác nói, cũng lười cân nhắc xem biểu cảm thâm sâu của người khác.

“Cậu ăn có khi còn ít hơn mèo.” Godric thình lình mạo hiểm nói một câu, thèm ăn không phải chuyện sai trái gì, cậu vỗ bả vai Ariel: “Cậu nhìn gầy như cọng rơm, nên ăn nhiều vào.”

Mắt Ariel càng híp lại, hắn quơ quơ ngón trỏ ở giữa trán hai người, cuối cùng xẹt qua vài sợi tóc của Godric,ý nói: ‘dù cậu có ăn nhiều chăng nữa cũng chỉ có tóc dài ra, người còn lâu mới lớn được.’

Thật là độc ác! Godric vỗ đầu, trong lòng nhắc mãi, sư phụ a sư phụ, nếu không phải đồ đệ của người là con uống nhầm thuốc, thì hẳn là đã bị đám giám ngục dùng thần chú xuất thần nhập quỷ nào trong lúc vô ý đi, nhíu mày, không nhẹ không nặng hừ một tiếng, Godric quyết định không để ý tới lời trào phúng của Ariel, cũng lười nghĩ nhiều sao mình lại trở thành con giun trong bụng ai đó.

Godric đặt lực chú ý lên mấy ngọn hoa hoa cỏ cỏ trên mặt đất, là một người yêu thích độc dược, cậu cực kỳ có hứng thú với những thực vật không biết tên, lúc này, vừa vặn có một bông hoa màu đỏ tím trước giờ cậu chưa từng nhìn thấy qua, chỉ thấy bông hoa kia có ba cánh, nhụy hoa vẫn là màu xanh, nhưng thứ trông quá đẹp thì thường có độc, cách bông hoa mấy tấc còn có một cây nấm, màu sắc y chang, Godric khom lưng, duỗi tay muốn ngắt bông hoa.

“Đừng chạm vào!”

Âm thanh của một người đàn ông trưởng thành lọt vào tai Godric, ngay lúc đó, Ariel đứng cạnh Godric lập tức kéo cậu ra sau lưng hắn.

Sau đó, thân hình một người đàn ông cao lớn chạy qua bên này, mặc áo chùng màu xám của phù thủy, tầm 30 tuổi, lông mày thô kệch, đôi mắt đen tuyền tràn ngập thần thái, nói chuyện nghe qua có vẻ khá tùy tiện, kế tiếp giọng nói vang tới còn nhanh hơn của người nọ: “Cô bé, thứ kia không thể chạm vào……”

Cô bé?! Godric suýt nữa thì bị Ariel kéo ngã xuống đất, vất vả lắm mới lấy lại được bình tĩnh lại nghe được loại xưng hô này, cậu như bị dẫm phải đuôi lập tức ngẩng đầu: “Ông nói gì?!” Godric lớn tiếng nói.

Ariel nhướng mày, lúc người nào đó cúi đầu quả thật hơi giống con gái, đương nhiên, ngẩng đầu lên thì nhìn thế nào cũng không giống, bộ dáng tức giận này lại càng không giống.

Godric đứng lên, không quên liếc qua trừng Ariel một cái.

Người đàn ông kia cũng vừa nhìn kĩ hơn, ai nha, hóa ra là con trai a, ông cũng không cố ý nhận lầm đâu, chỉ là mái tóc ánh vàng đầy rực rỡ kia lại đặc biệt xinh đẹp động lòng người, chưa kể tới, tay còn đang muốn chạm vào đóa hoa xinh đẹp kia…… Ai, người đàn ông dừng lại, nhanh chóng đổi câu, thành thật xin lỗi: “Thật ngại quá, tôi nhìn nhầm.”

Godric bĩu môi.

“Không thể chạm vào.” Người đàn ông giải thích ngay sau đó: “Đây không phải thực vật.” Nói, ông nhặt một hòn đá nhỏ ném đến chỗ đóa hoa kia, bông hoa đột ngột nhúc nhích, cây nấm bên cạnh nấm bắn ra một thứ chất lỏng màu trắng bọc lấy cục đá, sau đó hai người cùng nhảy ra, tựa như một con nhện phun tơ.

Thật là tởm. Trong lòng Godric hết muốn ăn.

“Avis!” Tiếng gào của một người đàn bà trẻ tuổi từ rất xa truyền đến.

“Ở đây!” Người đàn ông lập tức ngẩng đầu đáp lại.

Không lâu sau, lại có thêm một người đi tới, là một nữ phù thủy tóc nâu, chỉ tầm hai mươi tuổi, mắt cũng màu nâu, ngoại hình bình thường, quanh người có một loại không khí rất ấm áp, người đàn bà ló đầu ra, trước đó nhìn qua người đàn ông, rồi mới đặt ánh mắt lên người Godric và Ariel: “Phù thủy?”

Không chờ Godric trả lời, người đàn ông đã trả lời ngay: “Đương nhiên là phù thủy, chúng ta còn có thể gặp được Muggle ở đây sao?”

“Vì sao lại không?” Godric cảm thấy kỳ quái, bên ngoài cũng không có thần chú xua đuổi Muggle gì.

Người đàn ông chớp mắt, ngay sau đó cười lên sang sảng, không chút ngại ngùng vỗ vỗ bả vai Godric: “Đây là lần đầu cậu tới đây đi, nơi này bị gọi là rừng chết, rất nguy hiểm, nhóm Muggle tuyệt đối không dám vào đây tìm chết, hơn nữa……”

“Dọa chết tôi rồi.” Nữ phù thủy tóc nâu trách cứ nhìn người đàn ông, lại nhìn về phía hai người: “Các cậu tới thám hiểm sao? Nơi này có lẽ hơi nguy hiểm, nhưng với phù thủy mà nói cũng không tính là gì.”

Godric gật đầu: “Hai người là?”

“Tôi tên Avis Black, người này là Helga Hufflepuff.” Avis giới thiệu, so với màu sắc đầy xa cách của áo chùng, tính tình người đàn ông này có vẻ rất hiền hoà.

Godric chú ý tới Ariel bên cạnh lùi về sau một bước, như đang phòng bị, mà Godric cũng nâng cao cảnh giác, nguyên nhân rất đơn giản, cậu biết dòng họ Black này, gia tộc Black là gia tộc phù thủy hắc ám nổi tiếng, gia thế chỉ đứng sau gia tộc Slytherin.

Avis cũng không quá để ý phản ứng của hai người: “Các cậu biết tôi?” Hắn hỏi trắng ra.

“Đã nghe qua gia tộc Black.” Godric cũng không dấu, trả lời.

Ariel ngừng việc tìm tòi nhìn Avis, quay đầu qua nơi khác.

“Nghe nói thanh danh của gia tộc Black có thể dọa một đứa trẻ ba tuổi khóc thét.” Helga cười khẽ: “Avis, cậu dứt khoát đổi thành họ của vợ mình đi, tránh bị người khác nghĩ là một tên đại xấu xa.”

“Bọn tôi chỉ hơi kinh ngạc thôi.” Godric vội nói: “Chuyện vừa rồi, cảm ơn.” Cậu nói lời cảm ơn với Avis, người đàn ông này trừ họ ra, một chút cũng không giống người xấu.

“Không có gì.” Avis xua tay, lúc này Godric mới nhìn đến ngón út ở tay trái của đối phương được băng kín bằng vải trắng: “Tay ông?”

Avis nhún vai: “Bị thứ kia phun trúng.” Ông nheo mắt nhìn xuống đất, lại nói: “Vốn dĩ đã nghĩ sẽ trở về không một vết xước làm quà cho đứa nhỏ của tôi.”

“Để tôi nhìn thử được không?” Godric đi lên trước.

“Chỉ là một vết thương nhỏ không đáng ngại.” Elvis vươn tay, nói: “Nhưng cơn đau hơi kì dị thôi,” Nói rồi người đàn ông còn làm mặt quỷ, không có nửa điểm khí thế u ám của người đến từ gia tộc phù thủy hắc ám.

Godric xem xét, nghĩ nghĩ lấy một độc dược từ trong túi ra: “Dược giảm đau, cần không?”

“Đương nhiên, cảm ơn.” Avis không khách khí, lấy nó, lộ ra hàm răng trắng tinh: “Thế là huề. Úc, đúng rồi, hai người là?”

“Tôi tên Godric Gryffindor.” Godric trả lời.

Avis vừa gật đầu vừa nhìn về phía người còn lại.

Ariel không phản ứng, vẫn giữ vững tư thế nhìn qua nơi khác, không nhìn Avis.

“Úc, cậu ta……” Godric nuốt xuống từ “Người câm” xuống, cậu chỉ cổ họng nói, thay đổi cách nói: “Cậu ta không thể nói.”

Avis sờ sờ cằm, nga một tiếng, Helga chớp mắt, hiển nhiên, cô cũng không nghĩ tới đây là người câm, mà là nói: “Bị ong độc màu tím chích sao?”

A? Godric sửng sốt.

Ariel đột ngột quay đầu nhìn Helga.

Godric sờ đầu, trước đó nhìn Ariel, lại nhìn Helga: “Đó là thứ gì?” Cậu cũng đã gặp qua không ít sinh vật huyền bí, nhưng tới nơi này, cứ như biến thành người mang kiến thức hạn hẹp.

“Đây là đặc sản của rừng này, một loại ong độc.” Helga giải thích: “Nọc độc có thể làm tê mỏi thần kinh, động vật nhỏ bị chích sẽ chết trong nháy mắt, nhưng với người thì không gây hại gì lắm, làm tê mỏi chức năng của dây thanh quản, qua gần tháng sẽ ổn thôi.”

Godric bừng tỉnh đại ngộ, cậu quay đầu nhìn Ariel, liền thấy người sau làm vẻ không cam nguyện, lại vẫn nhìn xuống dưới: “Mất cả nửa ngày, cậu không phải……” Godric nói một nửa liền ngừng lại, đối phương cũng chưa bao giờ thừa nhận mình là người câm phải không?

Ariel trừng Godric, có bản lĩnh thì nói hết lời này thử xem.

Godric cười mỉm tránh đi tầm mắt của đối phương, tất nhiên cậu sẽ không nói hết lời, lúc trước chỉ nói cảm nhận về phương hướng của Ariel, đối phương đã suýt nữa trở mặt, được rồi, không biết rõ ràng là mình không đúng.

Helga đánh giá nhìn thiếu niên tóc đen, một lúc lâu sau, nói: “Ong độc màu tím sống ở một phía rừng khác, các cậu đến tột cùng là tính đến giữa rừng…… Hay là ra ngoài?” Theo đạo lý mà nói, bị ong độc chích trúng, đồng nghĩa với việc người này đi tới từ hướng khác của khu rừng, đã đi qua giữa rừng, rồi mới ra tới hướng này, nhưng hai thiếu niên này lại cố tình đi hướng vào giữa rừng, điều này không khỏi làm Helga nghi hoặc.

“…… Ha ha ha……” Godric hiểu được ý của người đàn bà nọ, không nhịn được cười to, hoá ra tên nhóc này cầm bản đồ đi cả một vòng tròn lớn vẫn không thể đến được chỗ thác nước ở giữa rừng, kỳ quái thật hắn dùng mất tám ngày để làm gì, thú vị, thật sự thú vị.

Ánh mắt Ariel trầm xuống, hắn nhấc chân đá Godric một cái, người sau không phòng bị mà đột ngột bị đạp một cái, che mông lại nhảy qua một bên, cũng không giận người kia, ngược lại cảm thấy người này đáng yêu một cách kỳ lạ, vì thế cười hì hì khoe ra hàm răng trắng tinh.

HẾT CHƯƠNG 3

Design a site like this with WordPress.com
Get started