Author: Hà Trần
[HP] Ai Động Vào Cá Khô Của Ta – Oneshot
EDITOR + BETA: SHIN
-o0o-
PART I
Từ thưở Voldemort vẫn còn mang tên Tom Riddle, nói đúng ra, là khi hắn chưa biết thế giới phép thuật là gì, hắn đã thích ăn cá khô. Bởi vì đồ ăn ở cô nhi viện thật sự không ngon lành gì cho cam, nên ai mà dám động vào cá khô của hắn thì đều sẽ gặp kết cục đáng sợ. Nặng nhất là bị lừa vào hang núi làm một vài chuyện không tốt, nhẹ nhất là thú cưng bị quăng lên trên nóc nhà.
Hừ, dám chạm vào cá khô của mình, không nhai luôn con thỏ của Billy là đã nhân từ lắm rồi, Tom thở phì phì nghĩ.
Dumbledore đi tới cô nhi viện. Cụ có thể cảm nhận được trong tủ quần áo có một số thứ không thuộc về Tom, nhưng sau khi vẩy đũa phép kéo hộp ra, cụ không ngờ ở bên trong lại là mấy con cá khô muôn hình muôn vẻ ——
Nghĩa trên mặt chữ, cá khô, có thể ăn. Bao gồm cá dali khô, cá đinh hương khô, cá thu khô, v.v, …
“Ầy…” Vẻ mặt cụ bỗng thật phức tạp. Ăn trộm hay lừa gạt đều là không đúng, nhưng mà… cá khô? “Trả lại những thứ này cho chủ nhân của chúng đi, Tom.” Cụ biểu đạt uyển chuyển hơn một chút, “Ta cam đoan với con, sau khi con đến Hogwarts thì sẽ quên chúng thôi.”
Tom đến Hogwarts. Lúc nhìn thấy đồ ăn thịnh soạn trên tiệc tối khai giảng, hắn kiên định với quan điểm lúc trước của mình: Dumbledore đang thẳng thừng cười nhạo hắn! Hắn chưa từng thấy người nào đáng ghét đến vậy!
Sau đó hắn ý thức được đại đa số mọi người đều giống Dumbledore. Cho nên hắn quyết tâm che giấu bản thân, cho đến khi hắn có năng lực khiến bất cứ kẻ nào nghi ngờ hắn phải câm miệng ——
Bằng cách biến bọn họ thành cá khô, rất là tuyệt vời, đúng không nào?
Sau này Tom tự đặt cho mình một cái tên mới, Voldemort. Chỉ biến con người thành cá khô thì không có tính uy hiếp lắm, nhưng hắn lại không muốn từ bỏ niềm yêu thích của mình, thế là đành phát minh ra một thần chú mới để không ai tìm thấy người bị hắn biến thành cá khô.
Sau khi làm điều này, hắn rất hài lòng chứng kiến các phù thủy nghe tiếng sợ vỡ mật, gọi hắn là “Phù thủy hắc ám nguy hiểm nhất trong lịch sử” và “Kẻ chớ gọi tên ra”.
“Kẻ có quyền năng đánh bại Chúa tể Hắc ám đang xuất hiện… con của những người đã ba lần thách thức hắn, sinh ra khi tháng thứ bảy tàn đi… và Chúa tể Hắc ám sẽ khiến kẻ ấy là đối thủ ngang cơ, nhưng kẻ ấy lại có những quyền phép mà Chúa tể Hắc ám không biết được… và hai người ấy, kẻ này sẽ chết về tay kẻ kia, bởi vì người này không thể sống khi kẻ kia tồn tại… kẻ có quyền năng đánh bại Chúa tể Hắc ám sẽ được sinh ra khi tháng bảy tàn đi…” (bản dịch của Harry Potter (VN))
Nghe được lời tiên đoán này, khác với một Dumbledore đang bối rối, Voldemort lập tức quyết định ra đòn phủ đầu. Tuy rằng thấy tiếc nuối rằng không thể cất giữ con cá khô mà kẻ thù định mệnh bị biến thành, nhưng hắn cũng chẳng muốn người bị biến thành cá khô rồi bị ăn luôn là mình!
Không một ai ngờ tới được, thần chú bất khả chiến bại của Voldemort lại bị phản nguyền. May mà Nagini kịp thời chạy tới, đưa hắn trong hình thái cá khô và đũa phép thủy tùng rời đi.
Voldemort không thể không trải qua mười ba năm lẩn trốn, bởi vì phải luôn luôn cảnh giác với nguy cơ bị trở thành đồ ăn thật sự. Trong khoảng thời gian này, hắn bám vào người Quirrell suốt một năm. Tên rác rưởi này không chỉ không giúp hắn tái tạo lại cơ thể được, mà còn suýt chút nữa khiến hắn bị Chúa cứu thế trộm đi ——
Thề với tổ tiên Slytherin, hắn tuyệt đối không thể bị tên Cứu thế chủ đó ăn mất!
Nói đi phải nói lại, cá khô thơm ngào ngạt chẳng lẽ là lỗi của hắn chắc?
PART II
Cuối cùng chỉ có Barty Crouch Junior và Wormtail miễn cưỡng có tác dụng. Nhờ có máu của Harry, Voldemort rốt cuộc thành công chỉnh thành khuôn mặt rắn mà mình thích nhất. Nhưng đến khi hắn hưng phấn cầm đũa phép định đi xử lý Harry thì lại phát hiện một mớ dây thừng trước bia mộ ——
Hắn chỉ là không thể để người khác phát hiện mình biến thành cá khô nên rời đi một lát mà thôi, vậy mà Cứu thế chủ đã trốn thoát rồi?
Một khi Harry về với sự bảo vệ của Dumbledore, hoàn toàn không thể nào ra tay. Quả cầu tiên tri thì lại không lấy được, Voldemort tức giận đến sắp phát điên lên. Mãi đến khi cụ Dumbledore bị mắc kẹt trong ngôi nhà cũ của Gunther, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức ra lệnh tiến công quy mô lớn vào giới phép thuật.
Cơ hội thứ ba đến ngay trong vòng một năm. Voldemort cho bọn Tử thần Thực tử xem hắn sẽ ăn cá khô Harry như thế nào, nhưng làm thế sẽ bại lộ bí mật nên hắn dọn sạch những thứ cản đường, bảo đảm trận quyết đấy cuối cùng chỉ có hắn và Harry.
“Sám hối đi, Riddle,” Harry nắm cây đũa phép nhựa ruồi, cố gắng thuyết phục hắn, “Ông vẫn còn cơ hội, một cơ hội duy nhất.”
Đôi mắt Voldemort trừng lớn, cánh mũi mấp máy.
“Mi dám ——?” Hắn không kìm được tiếng cười lạnh, “Chờ ta ăn mi rồi, mi có thể nói với cha mẹ mi câu này.”
Harry cũng trừng mắt, rất tức giận.
“Là ông ăn bọn họ ư? Ông thật sự ăn thịt người?”
Voldemort cho rằng hắn sắp thành công nên nói sự thật cho một tên sắp biến thành cá khô cũng chẳng có gì quá quan trọng.
“Ta không ăn thịt người,” hắn hừ lạnh, “Ít nhất là trước khi chúng biến thành cá khô.” Ngẫm lại thấy không đủ ý, hắn bổ sung: “Không có bọn họ, chỉ có mi thôi.”
Harry hơn nửa ngày mới hiểu nổi lời hắn nói, suýt chút nữa nhảy dựng lên.
“Ý ông là ba mẹ tôi bị ông biến thành cá khô?! Cụ Dumbledore cũng bị như vậy phải không?!”
Nói thật thì Voldemort không có lòng kiên nhẫn giải thích sở thích cất chứa cá khô của mình cho Harry, nhưng vấn đề ở chỗ hắn không thể không ——
Hắn lại bị phản nguyền.
—— trên thế gian này còn chuyện nào khó tin đến thế không hả?!
“Mau nói,” Harry ngồi xổm trên mặt đất, nhìn chằm chằm con cá khô không ngừng giãy dụa, “Ông giấu bọn họ đi đâu rồi?” Chợt cậu ngửi ngửi, “Ông có mùi khá là thơm đó… Có vẻ ăn rất ngon…”
Cá khô Chúa tể Hắc Ám tức thì chết cứng.
Người là dao thớt ta là thịt cá, Voldemort tâm bất cam tình bất nguyện giao ra cá khô quý giá bảo quản nhiều năm. Kho hàng xa hoa có điều hòa nhiệt độ và đương nhiên cũng yểm bùa giữ tươi.
Nhìn từng núi cá khô đủ loại màu sắc bên trong, Harry choáng váng.
“… Đây là cách ông trở thành Chúa tể Hắc Ám?!”
Nghe thấy giọng nói cậu đầy hoài nghi, Voldemort cảm thấy mất sạch uy nghiêm.
“Mi mà dám nói thêm một câu nào nữa, ta sẽ…”
“Biến tôi thành cá khô chứ gì?” Harry còn chìm trong nỗi khiếp sợ, vô thức cướp lời luôn.
Voldemort vẫn là cá khô trừng mắt cá chết.
Bộ sưu tập bao nhiêu năm bị quét sạch, bí mật cũng không giữ được, trái tim Voldemort như tro tàn. Hắn chẳng còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể một mình một người bước lên hành trình tìm kiếm con mồi mới. Nhưng ——
“Harry Potter, mi đi theo ta làm gì!”
“Tôi muốn ngăn cản ông, ông không thể tùy tiện biến người thành cá khô.” Chúa cứu thế nghĩa chính từ nghiêm nói.
Ngay khi nghiên cứu ra cách hủy bỏ thần chú bảo vệ của Dumbledore với Harry, hắn sẽ lập tức biến thằng nhóc thành cá khô rồi ăn luôn, Voldemort hung tợn thề.
Muốn câu con mồi đương nhiên không thể dùng mặt rắn. Voldemort vạn phần không cam lòng để lộ gương mặt giống cha như đúc ấy, sau đó đi về phía quán bar náo nhiệt nhất.
Nhưng ai có thể nói cho hắn biết được không, tại sao kẻ đầu tiên cắn câu lại chính là Cứu thế chủ?
Voldemort dám vỗ ngực bảo đảm, từ sau khi hai người bọn họ đi vào, Harry chỉ uống một ly Cocktail có độ cồn thấp, tuyệt đối không vượt qua hai ounce. Nhưng chỉ chút rượu đó đã đủ khiến Cứu thế chủ say xỉn đến mức ngồi lên đùi hắn hả? Hay nói cách khác, Cứu thế chủ chỉ giả vờ mượn rượu làm càn, khiến hắn không thể ra tay với người khác?
“Ông có mùi thơm thật, hơn nữa tôi không ngờ ông lại đẹp trai đến vậy đó,” Harry cười nói, mở to đôi mắt ngơ ngác ngấn nước màu phỉ thúy, “Nếu tôi sớm phát hiện ra sở thích của ông… thì tốt rồi.”
Trong lúc Harry không nhẹ không nặng gặm môi hắn, điều Voldemort nghĩ không phải là cảm giác mềm mại ướt át, mà là —— thì ra Harry thật sự muốn ăn ta?
Trong tín ngưỡng của Chúa tể Hắc ám, đây là việc tuyệt đối không cho phép. Cậu nhóc vụng về đốt lửa trên người hắn, Voldemort tất nhiên sẽ cố gắng phản kích. Trên thực tế, hắn chỉ sửng sốt nửa giây liền mang theo Harry độn thổ, rồi sau đó tự trải nghiệm đè Harry xuống nệm —— với một sự chặt chẽ và độ sâu xưa nay chưa từng có.
Voldemort đã chuẩn bị tinh thần hôm sau Cứu thế chủ sẽ lén chạy trốn, lúc Harry tỉnh dậy hắn vẫn còn giả vờ ngủ. Hắn cho rằng 80 % từ giờ có thể thoát khỏi cái đuôi nhỏ, nhưng 20% còn lại cũng không bao gồm tình huống cậu nhóc chủ động cưỡi trên người hắn.
“Mi làm cái gì vậy, Harry?” Nhận thấy phần hông bị đùi trong cọ xát, Voldemort không thể không mở mắt. Bọn họ đều đang trần trụi đó…
Harry cọ xát vài lần, hô hấp chậm rãi dồn dập. “Nếu một người sẽ chết về tay người kia,” sóng nhiệt ập vào mặt hắn, “Vậy thì vì sao chúng ta không thể quất thêm một lần nữa nhỉ?” Cảm ơn Merlin, lần này, chuyện cá khô rốt cuộc hoàn toàn bị hai người họ lãng quên.
HẾT
Protected: [HP] ĐẠI TRINH THÁM POTTER (1) – CHƯƠNG 1: CỨU THẾ CHỦ THAY ĐỔI VẺ NGOÀI
[HP] Secret Soup – Oneshort
EDITOR : SHIN
BETA : SHIN
-o0o-
Harry đang vô cùng hạnh phúc.
Đó là một ngày mùa thu đẹp trời; những tia nắng nhảy nhót đùa nghịch trên tấm thảm lá được dệt nên bởi hai gam màu đỏ-vàng trải trên mảnh vườn. Một ngày thứ sáu, nghĩa là ngày nghỉ cuối tuần đã đến rất gần. Tuyệt vời hơn nữa, anh đã xoay xở để trốn thoát khỏi đống công việc sớm hơn tận hai tiếng đồng hồ. Và anh có một kế hoạch…
Anh sẽ lôi Severus ra khỏi phòng luyện dược (mà không ngần ngại đạp đổ rất nhiều phản kháng, anh có thể chắc chắn), vơ lấy một chai rượu và hai chiếc ly, rồi cùng với chúng, họ sẽ đi nhanh xuống đến chiếc xích đu ở bên hồ. Những ngày đẹp trời như hôm nay sẽ không còn nhiều nữa, và anh luôn muốn hai người họ có thể bắt đầu những ngày cuối tuần với một chút lười biếng, sau những giây phút ngẫu hứng đắm chìm trước thiên nhiên.
Khi anh bước vào trong và cởi áo khoác ngoài, hương thơm của một món hầm có lẽ vẫn đang sôi bay đến vờn trước mũi Harry, kèm theo những âm thanh rì rầm vọng lại từ căn bếp. Chắc hẳn Kreacher lại đang tự lẩm bẩm với chính mình rồi…
Nhưng rồi anh nhận ra đó là một cuộc hội thoại – có giọng lẩm bẩm của Kreacher, phải, và cả chất giọng âm trầm không lẫn vào đâu được của Severus.
Và thế là có một Harry đầy mưu tính rón rén đi qua phòng khách để đứng ở một bên cửa, len lén nhìn qua bản lề vào bên trong. Ngay trong tầm nhìn của anh là Kreacher và Severus đang đứng-cạnh-nhau, bên bàn bếp, cả hai đều đeo tạp-dề và đều đang sưng sỉa theo phong cách riêng của họ.
Mặt anh hơi nhăn lại. Severus đang cầm một con dao, và anh không chắc gã đang băm hành hay đang trút giận lên chúng nữa.
Kreacher đảo mắt.
“Không, không phải! Thái lát, không phải băm!”
“Mày nói tao băm—”
“Kreacher không nói! Kreacher nói băm nấm và thái lát hành. Chủ nhân Snape thì cứ làm ngược lại!”
Môi Snape hơi mím lại, nhưng gã vẫn điều chỉnh chuyển động của bàn tay.
“Tao rõ ràng đã nghe thấy mày nói khác. Tao không hiểu nổi mày xoay xở thế nào để khiến bất cứ thứ gì ăn được hiện lên trên mặt bàn.”
Harry đưa một tay lên bụm miệng.
Chuyện gì đang…?
“Kreacher vẫn không hiểu. Kreacher không cần sự giúp đỡ từ Chủ nhân Snape.”
Nâng chiếc thớt lên, Severus hơi nghiêng tay và gạt những miếng hành vào một cái nồi đang sôi.
“Tao không có ý định giúp đỡ. Tao đã nói với mày hai lần rồi — Tao muốn biết cách làm món hầm mà Chủ nhân Harry của mày ưa thích.” Gã đặt chiếc thớt lên bề mặt bàn lát đá, rồi hỏi, “Bước tiếp theo?”
“Cà rốt,” Kreacher cười màu mè khi ông ta khoanh hai tay lại. “Thái hạt lựu.” Severus chỉ mới đặt nhát dao đầu tiên thì Kreacher đã gần như rít lên, “Thái hạt lựu, không phải thái lát! Chúng phải thành những miếng đẹp đẽ! Kreacher cứ nghĩ những bậc thầy độc dược thì hẳn phải biết sự khác biệt.”
Răng Severus gần như cắn lên đầu lưỡi khi gã tập trung.
“Cẩn thận cái miệng của mày.” Gã lẩm bẩm.
Như Harry nhận thấy, đôi mắt Kreacher lập tức mở to đến mức gần như lồi ra.
“Ồ, Kreacher phải nói điều cần phải nói, nếu không món hầm của Chủ nhân Harry sẽ bị làm cho tan nát, và đó sẽ là lỗi của Chủ nhân Snape, và Kreacher sẽ nói với ngài”, ồ phải, gã sẽ nói với ngài ấy.
“Mày sẽ không hé răng bất cứ điều gì, nhớ chưa?” Snape càu nhàu khi gã hoàn thành việc thái nhỏ cà rốt, rồi gã với tay để lấy cần tây. “Tốt chứ hả?” Gã hỏi.
“Như ý muốn của Chủ nhân Snape,” Kreacher khịt khịt mũi. “Nhưng Kreacher có thể làm tốt hơn.”
Severus thở dài và đặt chiếc dao lên quầy bếp, rõ ràng gã đang vật lộn để giữ được kiểm soát.
“Đúng, tao không nghi ngờ việc mày có thể làm tốt hơn. Nhưng mỗi khi tao và cậu ấy đi nghỉ ở đâu đó, tao muốn có thể chuẩn bị một món ăn mà cậu ấy yêu thích.” Gã quay trở lại với việc thái nhỏ mớ cần tây. “Như một sự bất ngờ mà tao không trông mong mày có thể hiểu tại sao.”
Kreacher chăm chú nhìn gã trong một thoáng, ánh mắt ông lúng liếng di chuyển từ gương mặt Severus đến bàn tay gã.
“Hừm. Chủ nhân Snape có nói gì đi nữa thì Kreacher cũng vẫn sống để phục vụ.” Ông ta rên rỉ với sự cáu kỉnh thường thấy. “Thái thành những miếng lớn hơn!”
Harry di chuyển để anh có thể dựa người vào tường, hoàn toàn bị mê hoặc và gần như không thể rời mắt khỏi điều lạ lùng kia. Sự cộng tác chưa từng được mong đợi giữa hai người họ vẫn đang tiếp tục với khoai tây, gà, và hồ tiêu, với một Kreacher không ngừng bắn tỉa và đá xoáy, cùng một Severus xem chừng chỉ muốn thực hành thái lát và thái hạt lựu một con gia tinh.
Khi mọi thứ đã được đổ vào nồi, Severus vặn nhỏ ngọn lửa bên dưới như được chỉ dẫn, rồi cầm lấy một cái muôi và nhúng nó vào món hầm đang sôi. Kreacher quan sát với đôi mắt mở trừng trừng khi Snape thổi nhẹ phần súp trong chiếc muôi, rồi gần như không thể kiềm chế bản thân khi Severus đưa nó đến gần miệng.
“Chủ nhân Snape đang làm cái gì thế?” Ông ta kêu thất thanh khi nhảy tưng tưng tại chỗ.
Snape khựng lại một lúc.
“Nếm nó, dĩ nhiên.”
“Tại sao Chủ nhân Snape muốn nếm chứ?”
Severus cẩn thận hớp một ngụm nhỏ ở phía thành muôi.
“Để xem xem gia vị có cần được điều chỉnh không.”
Kreacher lắc đầu nguầy nguậy.
“KHÔNG, không! Không điều chỉnh gì hết! Gia vị của Kreacher là hoàn hảo! Kreacher biết chính xác Chủ nhân Harry thích gì, và Kreacher đã chỉ dẫn cho Chủ nhân Snape. Không cần nếm bất cứ thứ gì hết!”
Đặt cái muôi lên bàn bếp, Severus khoanh tay trước ngực.
“Hừm, mày sai rồi. Nó cần thêm muối.”
“Không, không! Chủ nhân Snape mới sai. Không thêm muối! Chủ nhân Snape sẽ phá hỏng món hầm và Chủ nhân Harry sẽ nghĩ đó là do Kreacher!”
“Và tao đang nói với mày là nó cần thêm muối.”
“Kreacher sẽ phải nói với Chủ nhân Harry nếu Chủ nhân Snape không thèm nghe!” Tên gia tinh quắc mắt nhìn Snape, và tình thế giằng co kéo dài cho tới khi Severus quyết định nhượng bộ.
“Làm như ý mày đi. Vậy, chất làm đặc súp thì sao?” Severus hỏi.
Kreacher thở dài và vẫy tay về phía một chiếc bát nằm ở cuối bàn.
“Ngài phải rắc chỗ bột ấy. Rắc, không phải đổ. Khuấy cho đến khi Kreacher nói dừng lại.”
Sau khi gã cầm cái bát lên, Severus nói:
“Và rồi chúng ta sẽ tiếp tục với bánh mì.”
Harry rời cánh cửa và rón rén đến chỗ tủ ly, nhưng anh vẫn có thể nghe tiếng kêu rên của Kreacher như thể ổng đang trong cơn đau đớn.
Sau khi rót cho mình một ly rượu, Harry lặng lẽ ra ngoài và tiến về phía hồ nước, dùng khoảng thời gian tự do được đánh cắp một mình.
****************
Harry tự đẩy mình đung đưa trên chiếc xích đu, quệt chân qua lại trên mặt đất, thưởng thức mùi hương của lá khô và ngắm nhìn những cơn gió hòa trong những đợt sóng gợn lăn tăn trên mặt hồ.
Cảnh tượng ở nhà bếp là một sự lạ lẫm nho nhỏ với anh. Harry chưa bao giờ tưởng tượng Severus sẽ làm một việc như thế — dành một buổi chiều, thời gian gã thường dùng để nghiên cứu, để học làm món ăn mà anh ưa thích.
Ồ, Harry đã làm rất nhiều việc cho Severus bởi anh yêu gã. Rất nhiều trong số đó là do anh dự tính — mua những món đồ nho nhỏ, sắp xếp những bữa ăn ở ngoài vào dịp cuối tuần mà Snape thường luôn thấy thích thú. Và Harry đã luôn cố gắng hòa hợp với tâm trạng Severus; anh biết cách yêu chiều gã và thỏa mãn gã, khi nào nên làm gã xao nhãng bằng cách đọc thành tiếng một cuốn sách hay cọ lên chân gã ở trước lò sưởi. Khi nào nên lên tiếng và khi nào nên im lặng. Đôi khi, đó chỉ là một cốc trà được âm thầm đặt bên khuỷu tay Severus, đôi khi, đó là lôi gã ra khỏi ghế và dẫn thẳng lên giường.
Tuy nhiên, những món quà Severus dành cho Harry thì thường là không chủ ý. Gã thường xuyên quên những dịp đặc biệt, nhưng sau đó sẽ khiến Harry ngạc nhiên với một cuốn sách hoặc một lọ nhỏ thứ gì đó mà gã chọn được mỗi khi ra ngoài. Gã chưa một lần phàn nàn về những cơn ác mộng của Harry; gã chỉ đơn giản là ở đó, nhẹ nhàng đánh thức anh và ôm anh cho đến khi anh chìm lại vào giấc ngủ. Sự dịu dàng khi gã chạm vào anh, cảm giác ấm áp khi gã trao anh một nụ cười chẳng nở, sự bao dung trong lời gã nói — tất cả những điều đó chính là món quà tuyệt vời nhất trong tất cả những món quà tuyệt vời đối với Harry.
Severus đã cho anh một món quà vô giá – bản thân gã.
Ngày qua ngày, Harry luôn cảm thấy quá tuyệt diệu — rằng họ đang cùng nhau chia sẻ cuộc sống, một cách hoàn toàn bình đẳng, và tất cả những gì liên quan đến Severus đều thuộc về Harry, và chỉ riêng Harry. Không có bất cứ lời hứa hẹn tuyệt đối nào giữa họ, nhưng anh luôn cảm thấy an tâm và chắc chắn hơn tất thảy. Chỉ riêng ý nghĩ về gã đã khiến Harry cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn hơn là anh có thể mơ tưởng đến.
****************
Khi Harry bước trở lại vào trong, Severus đang ở trong phòng luyện dược của gã. Kreacher thì vẫn đang cằn nhằn ở nhà trong bếp. Harry mỉm cười.
***************
Bữa tối đã được dọn lên: món gà hầm ưa thích của Harry, salad dưa chuột và bánh mì nướng mới ra lò.
Harry ăn với sự thích thú, miệng anh hoạt động không ngừng nghỉ từ những muỗng đầy súp đến những miếng bánh mì phết bơ to bự. Anh lắng nghe khi Severus ê a về một ngày chế dược như mọi ngày, tranh thủ lúc Severus ngừng lại để hớp trộm một ngụm rượu của gã.
Đặt chiếc thìa xuống, Harry tỏ ra tư lự và đầu anh nghiêng về phía bên kia bàn.
“Món hầm của anh thế nào?” Harry hỏi, cầm lấy ly rượu của anh lên.
Severus thần người ra trong một thoáng, rồi gã nuốt khan.
“Sao em lại hỏi thế? Nó không ngon sao?”
Harry nhăn mặt.
“Không, nó rất tuyệt. Chỉ là…” Anh lưỡng lự và cắn thêm miếng nữa. Hạ thấp chiếc thìa xuống, anh gật đầu. “Nó chỉ cần thêm chút muối.” Anh huơ huơ một tay phụ họa cho lời nói của mình. “Anh có nghĩ thế không?”
Severus dường như đã cẩn thận quan sát anh một lúc, rồi múc một thìa đầy và nếm nó với một vẻ nghiêm nghị. Gã hơi nheo mắt lại, nhưng không trả lời ngay lập tức, và Harry băn khoăn liệu có phải anh đã bị bắt gặp. Nhưng Severus gật đầu.
“Tôi nghĩ em đúng. Nó cần thêm muối. Kì lạ thật, đúng không? Nó luôn được nêm nếm rất hoàn hảo.”
“Nó vẫn ngon vô cùng,” Harry nói hững hờ. “Chỉ cần thêm chút muối nữa thôi.” Anh vui vẻ cắn thêm miếng nữa, rồi nâng chiếc khăn ăn lên để lau miệng, nhân lúc đó lén lút nhìn biểu cảm trên gương mặt Severus.
Severus với lấy bơ, khóe miệng hắn hơi kéo lên gần tạo thành một nụ cười khẩy — không phải kiểu cười khẩy vì ghê tởm, kiểu cười Harry đã hết sức quen thuộc — mà là một nụ cười hàm ý ‘tao đã nói với mày rồi mà.’ Harry ngay lập tức đã phải đấu tranh để không thể hiện ra những ý nghĩ trong lòng, một cuộc vật lộn bị làm cho tồi tệ hơn bởi câu nói tiếp theo của Severus.
“Ừm, em nên là người nói điều này với ổng. Không phải tôi.”
“Hmm, có lẽ anh đúng. Ông ấy hơi bảo thủ trong mấy việc liên quan đến nấu nướng.”
****************
Sau bữa tối, Harry đứng dậy, đi vòng qua chiếc bàn và cuốn hai tay anh xunh quanh cổ Severus, hạ thấp người và thì thầm qua tai gã. Sau tất cả, anh vẫn có những kế hoạch.
“Nghe này, chỉ một lúc nữa là đến hoàng hôn. Anh thấy thế nào nếu chúng ta mang rượu xuống hồ và ngồi trên xích đu ngắm mặt trời lặn?”
Severus hơi nghiêng đầu về phía sau, tựa lên ngực Harry.
“Như thế sẽ rất tuyệt.”
Harry hôn lên đỉnh đầu gã.
“Sau đó hãy lên giường và bắt đầu ngày cuối tuần sớm một chút. Em đang vô cùng muốn thể hiện cho anh biết em trân trọng anh đến nhường nào.”
Bàn tay Severus bao quanh bàn tay Harry, rồi siết chặt.
“Như thế thậm chí còn tuyệt hơn.”
HẾT