[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 21


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Nam hài tóc highlight nhíu chặt mày, ngồi trên ghế bộ dáng mười phần mất tự nhiên trừng trừng thiếu niên ngồi trên giường bệnh. Bên cạnh hắn, nam hài mang mái tóc tổ quạ hơi nghiêng đầu, không chút lưỡng lự dùng một tay cầm chặt hai tay hắn như muốn bóp nát nó ra.

[Nhóc, không có gì muốn nói sao?]

[Nhưng Chuuya-san, hắn dám làm anh bị thương trước!]

[Akutagawa!]

“……….Huynh trưởng Krum, rất xin lỗi tiền bối vì đã đả thương tiền bối.”-Cam chịu cúi đầu, không ai trong hai người kia để ý tới đôi đồng tử vàng chanh đã giãn to đầy phẫn nộ. Krum tiền đối gì gì đó chết đi! Nếu không phải khi nãy Chuuya-san tỉnh đúng lúc, hắn đã giết được tên này rồi!!!!

Nghĩ lại cũng thấy tức!

Khác với nam hài tóc tổ quạ, Akutagawa hoàn mỹ hiểu được cũng như các thứ khác về vấn đề ngôn ngữ lẫn bùa chú. Làm một cái học bá, hắn luôn phải kiềm chế hết mức có thể, có thể! Cái bọn học sinh nhà khác cũng là rảnh quá rồi, còn ngại không có việc tới móc mỉa hắn quen kẻ không biết gì còn giả được trò giỏi, chắc chắn là mua chuộc.

Với Akutagawa, mệnh lệnh của Dazai-san là tuyệt đối. Sau đó là đến cộng sự của người nọ, Chuuya-san. Thủ lĩnh năm xưa vốn chỉ xếp hàng ba, hàng bốn. Chính vì vậy, thiếu niên tóc highlight nghiến răng, cầm quyển sách như muốn xé nó ra, Chuuya-san đã cấm tổn hại học sinh! Không thể đánh người!

Đi từng bước bình thản về phía lớp học cổ ngữ, Akutagawa vung tay. Thời gian xuất hiện ngay trước mắt, đã quá giờ tan tầm rồi. Bình thường thì Chuuya-san dù có tan lớp cũng sẽ đứng chờ hắn vào những ngày cả hai biết chắc lịch của nhau không có tiết học để gom lại thông tin đã có.

Mà hôm nay hắn không có lớp, Chuuya-san sao lại không có ở đây?

Tùy tiện bắt lấy tay học sinh nào đó ở gần, Akutagawa liếc qua, huy hiệu này là cùng nhà với vị cựu cấp trên hắn đang tìm. Hỏi người cùng nhà là ăn chắc nhất. Dù sao cũng không biết có phải anh ấy lại bị kéo về kí túc xá chép phạt hay không.

Nghĩ đến vấn đề kia, lòng hắn lại nản xuống mấy bậc. 

Không phải hắn chưa từng nghĩ tới việc dạy Chuuya-san tiếng Đức sau khi biết người này không hề biết chút gì trừ những thứ liên quan tới đàm phán. Bất quá, một đời Akutagawa có bao giờ hiểu cái gọi là dạy ai đâu.

Chẳng lẽ theo cách của Dazai-san năm xưa, sai một câu hay một ngày không nhớ hết năm mươi từ vựng liền ăn mười cái đấm và năm sáu viên đạn, mỗi ngày sai tăng gấp đôi?

Có cho vàng hắn cũng không làm thế với Chuuya-san được đâu!!!!!

Nếu Akutagawa mà làm thật, hắn dám cược, không cần chờ vị cựu cấp trên này đánh, Dazai-san sẽ làm mọi cách để giết hắn khi biết chuyện này.

Khụ, quay lại chuyện chính đi.

“Này, cậu có thấy Chuuya-san đâu không?”

“Chuuya? Trò Nakahara ấy hả? Nãy tôi thấy cậu ta bị huynh trưởng Krum kéo ra ngoài thì phải.”-Người bị kéo lại nghiêng đầu, vẻ mặt quen thuộc tới không chút bất ngờ khi bị kéo lại. Thỉnh thoảng là học bá này sẽ đến tìm người, đối tượng chỉ có một, là cái học sinh hay bị phạt kia. Ban đầu ai đó bị kéo lại cũng ngại, riết rồi cũng quen, giờ họ chỉ trả lời một cách vô cảm à.

“Cảm ơn.”-Lịch sự gật đầu thốt lên hai từ kia. Akutagawa quay người đi, một mạch bước ra khuôn viên trường. Cứ bước nọ lại dần nhanh hơn bước kia. Chuuya-san có phải bị phạt tới nhiều quá mức phải đổi hình phạt cho nhớ không bị tái phạm nữa sao?

Nếu là vậy thì nguy to rồi!

Hình phạt ngoài sân chỉ có thể liên quan tới thể lực và sức bền. Cái danh ‘Võ gia mạnh nhất tổ chức’ của người này đâu phải để trưng, chạy bộ phải ba vòng hay nhổ cả đống cỏ cũng không được mất chút sức lực nào.

 Và….thứ đó mới là vấn đề to lớn khó giải quyết nhất.

Một học sinh năm hai, cậu nhóc đó phải chạy quanh trường tận vài ba vòng mà không đổ chút mồ hôi. Đùa! Bảo là mấy sân trường như hồi còn ở Yokohama còn tin được, chứ cái sân to đùng với tòa lâu đài ở giữa thì biết nó rộng gấp bao nhiêu không hả?!

Đồ nghề gì đó sớm đã không còn chút gì trong tay bọn họ mà diễn kịch, Akutagawa có chút mím môi, Chuuya-san hẳn là lại làm cái phương pháp nào đó vừa đơn giản lại chán tới không muốn nói tới nữa cho coi. Đó là chưa kể, do vấn đề mắt, Chuuya-san sớm đã từ bỏ việc đi loanh quanh ngoài sân.

Ừ, sau khi anh ấy đi thẳng xuống sông vào lần đầu tiên cũng như lần cuối cùng nhất quyết ra ngoài một mình.

Cho nên, không chỉ là lo cho vị cấp trên kia có phải lại nghĩ tới cách thực hiện hình phạt không bị nghi ngờ kia quái đản kiểu gì. Akutagawa còn khổ sở về vấn đề Chuuya-san có phải hay không lại đâm vô đâu dù là có huynh trưởng ở đó. Đằng nào muốn ăn gian thì cũng phải có cách khiến người kia không giám sát được mà.

Bất quá, chạy, chạy mãi hắn vẫn không có tìm được người nọ. Nhìn quanh quất chán chê, vẫn không thấy. 

“Tốt lắm, Krum! Làm lại lần nữa đi!”

Tai nam hài tóc highlight giật giật mấy cái, Krum? Không phải tên huynh trưởng phạt Chuuya-san sao? Quay mạnh người qua phía sau, Akutagawa ngẩng đầu. Bóng dáng mấy cái thiếu niên thoắt ẩn thoắt hiện trên trời cao vẻ mặt vui vẻ hưởng thụ làn gió lớn mát mẻ.

Cúi đầu xuống, hắn cứ thế hướng sân Quidditch mà đi. Không cần tại sao huynh trưởng kia lại đi luyện tập thể thao trong khi phạt một đàn em. Nếu Krum kia ở đó, hẳn Chuuya-san cũng là không quá xa. Huynh trưởng cũng có trách nhiệm trông chừng học sinh bị phạt tránh gian lận mà.

Và, khi hắn đến được sân Quidditch, Akutagawa thấy cái gì? Vị huynh trưởng kia kéo Chuuya-san lên chổi! Do không muốn tổn thương học sinh kia, cựu cấp trên của hắn chắc chắn không dám dùng nhiều lực để tránh né gây tổn hại tới Krum.

Kết cục, rất rõ ràng, Chuuya-san không những chịu hẳn chấn thương lớn do lao thẳng đầu xuống đất. Còn là nhầm tưởng tiền bối kia với Dazai-san.

Hành động đó, nghiễm nhiên, thành công châm ngòi sự bùng nổ của Akutagawa.

Cho nên, hắn không chút nương tay, đem cây lẫn phần đất phía sau lưng huynh trưởng kia khi đã rời sân một đoạn đều phá nát ra. Dị năng mới kịp khiến cho Krum bị thương ‘ngoài da’ với Akutagawa khá nhiều, tay chân hay mặt và thân đều bị dính. 

Thì, đau buồn thay, Chuuya-san lại tỉnh ngay cái lúc hắn chuẩn bị dùng áo chùng xiên thẳng qua đầu tiền bối xấu số kia.

Đó cũng là lí do, tình cảnh của hắn rơi vào hố sâu phải miễn cưỡng xin lỗi trong bệnh thất của trường.

________________________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Hảo mệt đâu. Thật là vất vả, bỗng dưng có chút thắc mắc, kiểu này thì Krum có thân nổi với hai người Chuuya không nhỉ? 

HẾT CHƯƠNG 21

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 20


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Thiếu niên tóc cam đỏ ngồi cứng đờ trên ghế khán đài nơi sân vận động, cả người bất động như tượng gỗ. Cậu không có bị phạt, ừ, đó là một điều may mắn vô cùng. Bất quá….

Vụt!

Bốp!

“*&*%^ lắm, Krum! Làm %^%^%^& nữa đi!”

Dựa vào ngữ điệu, đây chắc chắn là câu khen tặng khiến người được nhận lẫn người xem đều vui sướng. Hiển nhiên, vào tình cảnh hiện hiện tại, nó hoàn toàn không thể bao gồm Chuuya.

Vì cái gì, tại sao, cậu lại phải ngồi đây chờ huynh trưởng luyện Quidditch xong?!

Nếu là một đứa nhỏ bình thường, chúng sẽ mừng đến phát khóc không phải chép phạt hay cấm túc gì mà là ngồi xem một màn đấu Quidditch ngoạn mục không khác buổi chúc mừng cho sự giải thoát ấy.

Chính là, nó chắc chắn sẽ chẳng vui sướng gì nếu người đó bị mù!!!! Có hiểu không hả!? Là bị mù! Không thích gì còn kéo người ta tới đây. Thích xát muối vào vết thương vậy hả?!

Chuuya cúi thấp đầu, cả người phát run đầy giận giữ. Cậu thà chạy cả trăm vòng quanh trường lén lút để đổ mồ hôi, mỏi mệt thật sự coi như hình phạt còn hơn ngồi đây nghe mấy lời lải nhải trong khi gió thì mạnh tới mức như muốn tát vô mặt mấy cái thế này!

Mà hành động vừa rồi của Chuuya, không biết mà may mắn hay xui xẻo, lọt vào tầm mắt vị huynh trưởng đã lôi kéo cậu tới đây. Thế nhưng, thay vì nghĩ cậu đang giận, Krum nghĩ tới ngay một điều.

Trò Nakahara đang khóc.

Merlin trên cao! Hắn vừa làm điều khủng khiếp gì thế này?! Cư nhiên lại dẫn một đứa nhỏ không thấy đường xem Quidditch. Chắc thằng bé ức lắm! Nội tâm thiếu niên tóc đen đấu tranh dữ dội, cả người bao trùm một tầng cảm xúc tội lỗi chột dạ đầy khó chịu.

Bi kịch cho thiếu niên tóc cam, hoàn toàn bị hiểu nhầm.

Cho nên, vì muốn bồi tội, Krum xem ra vẫn còn bị gió thổi tung hết cái gọi là đầu óc của vị huynh trưởng điềm đạm sáng suốt sau buổi tập. Bằng không, hắn thừa nhận mình có điên mới đi kéo đàn em này lên chổi hóng gió xin tha thứ.

Người mù lên chổi, không thể điều khiển được. Câu hỏi, vậy người đó sẽ bay về đâu?

Đáp án, rất dễ dàng, xuống đất.

Chuuya vô cùng hùng vĩ, ừ, theo bất cứ nghĩa nào. Ngã đập thẳng mặt xuống đất. Cả một vùng đất lênh láng máu đỏ tươi đầy mê người làm thiếu niên kia càng ngày càng hốt hoảng chạy tới. Thiếu niên tóc cam bình tĩnh, đứng dậy với phần trán không ngừng tuôn chất lỏng ấm áp tanh tưởi.

Tĩnh tâm, phải tĩnh tâm thật sự. Người ta là huynh trưởng, không nên đánh.

“Xin lỗi, trò Nakahara! Anh quên $%^%^%”

Quên? Quên cái gì hả!? Còn không phải đừng nên để lộ dị năng nếu tình trạng không quá mức nguy kịch, cậu cũng không biến thành như này! Về phần nguy kịch là khi nào…..chắc phải đi bàn lại với Akutagawa thôi.

“Huynh trưởng, nếu không còn gì, em xin về trước.”

“Ơ này, còn %^$%&%”

Còn gì nữa hả?! 

Đầu Chuuya đảo điên, đất trời lẫn lộn không còn phân biệt được tới muốn ngã sụp xuống. Hình như mất máu nhiều hơn cậu tưởng. Lực chân dần không vững, rốt cuộc phải gục về phía trước lại được một thân ảnh đỡ lấy. Xúc cảm ấm áp xa lạ lại vì cơn mơ màng mà nhầm tưởng tới muốn khóc tràn về, cậu chỉ kịp dùng chú ngữ viết lên không trung hai từ trước khi ngất đi.

” サバ “

Krum nheo mắt nhìn mấy chữ trên, hắn từng một thời học qua tiếng này thì phải. Không nhầm thì là tiếng Nhật? Cá…thu…. Cái quái gì?!? 

Đầu huynh trưởng tóc đen nổ ầm ầm, suy nghĩ lơ lửng bao nhiêu là hình ảnh các món ăn. Chỉ độc về cá thu. Cá thu nướng, cá thu kho tậu, cá thu hấp,…..

Đừng bảo với hắn, đàn em này đau tới phát ngất phải dựa vào người hắn rồi mà vẫn còn tâm trạng thèm ăn cá nhé?

Thôi thì, đưa người về bệnh thất rồi hắn đi nấu. Hi vọng thằng bé sẽ tha cho mấy hành vi thất trách vừa rồi. Khiêng người lên trên vai mình, Krum đi bình thản tính quay lại trường. Nào ngờ, vừa được mấy bước, sau lưng đột ngột thấy lạnh tới phải tránh qua một bên.

Ầm!

Cái cây thẳng chỗ hắn đứng cứ thế gãy làm đôi. Krum nhìn tới lọt tròng con ngươi ra ngoài thứ đen đen kì lạ với mới rồi là thủ phạm gây nên thiệt hại. Lại nhìn về phía sau theo chiều thứ đó, hắn thấy một nam hài tóc highlight cùng đôi đồng tử vàng chanh khác lạ tới lệch tông nhíu chặt đầy phẫn nộ hướng về hắn.

Mà khoan, cái thứ kì dị mới làm cây gãy kia…chẳng phải xuất phát từ áo chùng nam hài này sao?!

“Thả Chuuya-san ra!”

Tiếng Đức lưu loát có phần nghe hợp ổn lắm từ âm điệu trong trẻo mang tính cao làm Krum nheo mắt. Đứa nhỏ này biết trò Nakahara, người duy nhất trò Nakahara quen biết chỉ có duy nhất một người, như vậy nghĩa là người trước mắt là cái Akuta gì gì đó.

“Nhóc là bạn của Nakahara? Vậy thì tốt! Giúp anh đem thằng bé tới bệnh thất.”

“Ngươi đã làm gì Chuuya-san?”

Ê ê, sao nói như tiền bối này là kẻ địch thế? Không phải cái câu vừa rồi đã nói rõ ràng là đang giúp đỡ chứ không làm cái gì sao?

“Ta thấy toàn bộ rồi. Đi chết đi!!!!!”

Thứ màu đen kì dị kia lại lao về phía hắn, nhanh tới chóng mặt làm suýt nữa không kịp tránh né.

Rầm!!!

Phía sau Krum, trên nền đất lạnh lẽo xuất hiện cả một cái lỗ lớn khác biệt với thảm cỏ xanh mướt xung quanh. Sau lưng hắn lấm tấm mồ hôi nhìn nam hài nộ khí xung thiên, hai tay vẫn bình thản để trong túi áo chùng mà trừng trừng hắn.

Hài tử này rốt cuộc bị làm sao vậy?! Thứ đen đen quái lạ kia là cái gì?!

__________________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Hôm nay có đám cưới người bên nội, không thể đăng sớm bởi không có thời gian viết a~

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 19


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Viktor Krum, một trong  số những huynh trưởng của các nhà. Hắn mang trọng trách đôn đốc học sinh, còn có phạt đám học trò nhỏ này mỗi lần làm sai sự việc. Và, thật lòng luôn, cậu nhóc trước mặt đã phạm lỗi không biết bao nhiêu lần rồi.

Thở dài một hơi chống hông nhìn xuống nam hài tóc rối bù, môi mím chặt cúi đầu để lộ chút sắc trắng từ dải băng che kín đôi đồng tử. Đây là lần thứ mấy trong tuần rồi không biết! Mỗi ngày ít nhất cũng thấy đàn em này bị phạt hai đến ba lần, ngán ngẩm quá ấy chứ!

“Gì đây? Lại bị phạt nữa à?”

Hảo, bộ dáng nghiêng dáng nghiêng đầu không chút nghĩ ngợi này, xem ra lại không hiểu hắn nói gì rồi. Mệt mỏi sờ mái tóc đen của mình, Krum hết lời để nói. Đây không phải lần đầu và chắc chắn không phải lần cuối đứa nhỏ này không hề hiểu hắn nói chút gì, không hề!

Thằng bé này có phải là người Đức không vậy? Đến cả tiếng mẹ đẻ cũng không biết!

Hai câu trên chính là suy nghĩ duy nhất còn trong đầu Krum hiện tại. Đùa gì! Dù có không được đến trường khiến thằng nhóc không biết chữ để viết thì một đứa trẻ năm tuổi đã hiểu xung quanh nói gì huống chi đã lên mười hai!

Mà hắn cũng không giúp được gì. Huynh trưởng cũng có trách nhiệm dạy bảo các học sinh mang học lực yếu, bất quá, kèm cặp cho thì ít nhất cũng phải hiểu nhau nói gì chứ! Không hiểu thì nói theo kiểu vịt nghe sấm à!

Tình trạng hiện nay cũng có hơn đâu, đúng chuẩn ông nói gà, bà nói vịt.

“Này! Nhóc thực sự không bớt đi được à?”

“Nhóc…đi…cái gì?”

“Có hiểu anh nói gì không đó?”

“Hiểu….đó….”

Hiểu mà cái kiểu bập bẹ gì thế hả!?

Day day mi tâm, Krum não nề thở dài, lần nào cũng y như rằng. À thôi, năm nay còn đỡ, không biết thế nào nhưng tân sinh năm nay có một đứa hiểu được thằng bé này. Aku….Akuta gì đó, tóm lại là họ dài lắm. Hình như cả hai đứa đều xuất thân từ cô nhi viện.

Cô nhi viện từ bao giờ có ngôn ngữ riêng? Sao hắn không biết!

Lại nói, năm ngoái đúng là trên cả thảm họa. Trò Nakahara, họ của đứa nhỏ trước mặt, thậm chí đã dần giáo viên tới phải vào bệnh viện đến giờ vẫn không quay lại được. Nghe bảo là do tinh thần bị kích động tột độ. Ấy thế mà các vết thương chỉ mang tính vật lý, không có cái nào là bùa chú cả.

Ài, Krum liếc qua thời gian, giờ tập Quidditch tới rồi. Sẵn đây, thằng nhóc này cũng lên năm hai, lớp vừa chuẩn tan tầm. Thông thường thì bị phạt đứng ngoài khi trở về huynh trưởng sẽ đưa cho đàn em cả sấp giấy lớn chép phạt cho nhớ nội quy. Ngoại lệ một lần đi, kéo tạm thằng bé đi cùng đã, muộn giờ là sẽ bị giáo huấn một trận tơi bời!

“Trò Nakahara, đi với tôi.”

Về phần Chuuya, được rồi, nãy giờ cậu còn chả hiểu huynh trưởng trước mặt luyên thuyên cái gì. Nói là vớt vát được một ít, cơ mà cũng chỉ bập bẹ có mấy chữ về vấn đề này. Phải biết, tiếng Đức cậu học chỉ chuyên ngành các từ liên quan tới đàm phán, không bao gồm những dùng cho hàng ngày.

Còn gì sao lại là đàm phán á? Để hiểu cộng sự năm xưa của mình nói cái gì và khi tình hình đã không thể tiếp tục, Chuuya sẽ đứng lên và tiêu thủ đối tác cùng kẻ nọ. Sinh hoạt hằng ngày ở nước khác có bao giờ lo tới đâu, con cá thu kia phiên dịch rồi giải quyết cả mà.

Cũng vì vậy, bi ai thay cho cậu, cứ thể lơ mơ bị huynh trưởng kéo ra sân vận động của trường mà chẳng hiểu cái gì cả. Ban đầu còn tưởng là Krum đang kéo cậu về kí túc xá của nhà ngồi xuống chép phạt giống mọi lần cơ. Ngoảnh lại thấy đường đi rõ ràng sai sai.

Tận lúc không khí có phần đổi, gió tát vào mặt cả một lực mạnh, Chuuya mới biết cậu là đang bị huynh trưởng cầm cổ tay kéo thẳng ra ngoài khuôn viên trường.

…..Đừng nói lần này phạt chạy bộ nhé?

Tập thể lực kiểu này với cậu thì dễ, Mafia Cảng huấn luyện rất nghiêm khắc. Vấn đề lớn là, thể học của một học sinh mới chỉ là đứa trẻ lớn mười hai chắc chắn không đủ để chạy quanh trường không chút mồ hôi thở dốc hay mỏi mệt. Bị nghi ngờ thì khổ mà diễn thì khó lắm.

Lần cuối Chuuya diễn thành một người khác, cái tên khốn cuồng tự tử kia còn nôn mửa nói cậu không hợp giả làm học sinh bình thường cái gì hết. Nhiều lắm thì làm thiếu nữ với mấy ông già cao tuổi là tạm ổn thôi.

Ức chế khủng khiếp!!!!

Ừ, nói đi nói lại, nếu bị phạt thật thì vẫn nên tìm cách. Chuuya theo thói quen sờ vào túi mình, song không nhịn được nhăn nhúm vẻ mặt lại. Quên mất, đây có còn là thế giới hay đồ đạc cậu thường mang theo xuất hiện đâu. Chẳng lẽ chút nữa ăn gian, gấp năm số vòng lên cho nó giống?

Nam hài tóc nâu tỏ vẻ, cậu chỉ là bất đắc dĩ, không có xu hướng tự ngược đâu!!!

________________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Cảm giác để Chuuya ở một đất nước xa lạ mà không có Dazai bên cạnh rất kì quái, ở bất kì phương diện nào luôn. Người này có thể giỏi trong nhiều phương diện, bất quá, với tớ nó chắc chắn không bao gồm hiểu được ý vị hay cách giao tiếp uyển chuyển theo thói quen của người nước khác =_=

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 17


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Hiện tại, thư viện, Hogwarts.

Dazai day day mi tâm, nhớ lại chuyện xưa hảo đau đầu. Lại nói, chạy tới đây hai năm, vẫn chẳng có chút tin tức gì của Chuuya hay Akutagawa. Rốt cuộc lựa phương án này là đúng hay sai, hắn không biết.

Sau tất cả, giờ đây việc duy nhất Dazai làm là lao đầu vào tìm người nọ trong điên cuồng. 

Kệ rằng, hắn không biết nên đối mặt với cái tên lùn tịt đó ra sao nếu như họ thực sự gặp mặt.

Tội lỗi luôn bao trùm Dazai, như một bùa chú vĩnh viễn không giải được. Phải chăng, cũng là lời nguyền ám vào hắn không dứt ra. Năm đó hắn chỉ có thể đứng bên nhìn tất cả khi mà chính mình lại đang người bên cạnh người kia, tư vị ấy thật khó tả.

Muốn bồi tội, bất quá, Dazai xứng được bồi tội sao?

Trước đây, hắn không đa sầu đa cảm như vậy. Chỉ riêng với Chuuya thôi, Dazai tựa con người khác. Hắn không yêu cầu sự tha thứ của người kia, vì chính Dazai đã không tha thứ được cho mình. Tìm kiếm Chuuya, chẳng qua là muốn nhìn người được sống an lành.

Atsushi nghiêng đầu chăm chú ‘nhìn’ nam hài quấn đầy băng gạc chống cằm thơ thẩn. Hiếm thấy Dazai-san suy tư như vậy.

Đừng hỏi tại sao cậu nhìn được. Cái này là dùng thính giác a. Giờ mũi cậu nhạy ở mức độ hơn hẳn năm xưa, chắc là do hiện phải dùng giác quan này là chủ yếu nhất. Thành ra, cậu còn ngửi được cả cảm xúc lẫn tư thế vị cựu cấp trên đang ngồi này.

Có thể làm Dazai-san như thế, chắc chắn chỉ có mình Chuuya-san.

Cũng đúng, ban đầu anh ấy chỉ tính hồi sinh mỗi vị quản lí tóc cam ở Mafia Cảng kia thôi mà. Còn cậu thì….chắc chỉ có mình Akutagawa. Dù sao, mọi người ở trụ sở thám tử vũ trang cũng đâu có ai tử trận. Toàn bộ nhân viên đều còn sống, có lẽ đã và đang xây dựng trụ sở từ đầu.

Thật đáng tiếc, không thể nhìn trụ sở thám tử vũ trang lần nữa phục hồi vẹn toàn.

Tâm Atsushi trùng xuống tận đáy. Khi ấy, không chút do dự viết lên tờ giấy thế giới kia, cậu không hối hận. Cảm xúc ngày đó loạn thành một đoàn, mớ hổ lốn khó gỡ. Akutagawa là gì với cậu? Kẻ địch? Cộng sự? Hay…người Atsushi yêu?

Đến giờ, cậu vẫn không thể xác định được. Cậu hối hận, do cậu là kẻ đáng trách. Giá như đôi chân này có thể chạy nhanh hơn, dù chỉ một chút thôi, thiếu niên tóc highlight kia sẽ không phải qua đời. Càng không phải rời đi với chính thi thể của mình cũng không được nguyên vẹn.

Quên đi nếu có thể nhìn thấy mặt tên đó lần nữa, cậu nên ứng xử ra sao.

Atsushi chỉ mong, ít nhất, người cộng sự kia có thể thoải mái hơn năm xưa. Không gò bó, không ép buộc rồi điên cuồng cố gắng chỉ để có được sự công nhận của một người sớm đã phản bội tổ chức.

Cả hai người họ đều không biết, Dazai và Atsushi đều không biết, tâm tình lúc này không chỉ có họ. Mà còn hai người khác, cũng cảm thấy vậy…

Bắc Âu, hành lang, Durmstrang, 

Các học sinh túm tụm thành nhiều nhóm lớn nhỏ. Họ vui cười nói đầy sức sống về mọi câu chuyện khác nhau sau vài tiếng đồng hồ vùi mình trong sách vở. Mỗi người vì câu chuyện mà biểu cảm khác nhau, vui có, buồn có, dở khóc dở cười cũng có.

Chỉ riêng, hai người khác biệt.

Họ không nói chuyện gì, cũng chẳng ai muốn hay dám đến gần họ.

Hai người cứ thế đi thẳng về phía trước.

Nam hài mang mái tóc nâu xù hơi sờ đầu mình. Song, như vô tình chạm vào thứ gì không nên, người nọ nhanh tay bỏ xuống vẻ chán ghét rõ rệt. Trên mắt nam hài này băng một dải băng trắng tinh, làm người ta tự hỏi, sao người nọ đi được chính xác đường vậy?

Mà nam hài theo sau, càng làm người ta có cảm giác quái dị.

Mái tóc highlight trắng đen, được rồi, cái này bình thường. Chính là, đồng tử vàng chanh kia là sao?! Rõ lệch tông hoàn toàn so với bộ đồ hay biểu cảm nghiêm nghị tới muốn liệt mặt ra của cái nam hài này!

Trước mắt nam hài theo sau đột ngột hiện ra từ hư không dòng chữ trắng vàng:

“Akutagawa, tiếp theo là lớp học gì?”

“Là cổ ngữ Rune, Chuuya-san.”

Âm giọng cất lên cao cao ngập tràn sự thiện ý….đối lập hoàn toàn với chính nam hài luôn luôn tỏa ra sát khí này. Hắn nhíu mày thật sâu, hoàn toàn không quá quen với việc giọng mình biến thành như này.

Không chỉ Akutagawa, Chuuya phía trên cũng có chút rùng mình. Người hổ của trụ sở mà nói như này cũng ghê quá đi! Cái kiểu nghiêm nghị cung kính đó chả hợp gì cả!

À mà thôi, so với nó thì còn tốt chán việc mang mái tóc của cá thu. Cậu chắc kèo là cậu nhóc cấp dưới ngày trước đang đi sau mình vô cùng tình nguyện mang thứ này lên đầu. Bỏ qua vấn đề này, việc cậu còn sống sừng sững và đi ở đây đã chứng tỏ rằng tên khốn cuồng tự tử kia lại làm cái trò chết tiệt nào đó mạo hiểm không nên động tới.

Đầu tên đó trừ chết đi chỉ có mấy thứ quái đản không ai làm được!

Chuuya thở dài một hơi não nề. Than lên than xuống thì cậu vẫn sẽ là người phải thực hiện mấy thứ quái dị ấy năm xưa, còn lạ gì nữa. Sống lại như này chẳng biết là tốt hay xấu. Mà, cậu có phải người quyết định vấn đề này đâu.

Đồng ý chạy vô cái trường này cũng là cho rằng mạng lưới tìm sẽ bao quát và rộng hơn ở Muggle giới. Một đứa trẻ mà, loanh quanh tìm thì đến già cũng chưa chắc hết. Lí do cậu tìm Dazai khi chưa biết chắc được hắn có ở đây không á? 

Đừng đùa! Cái tên đó không ở đây mới là chuyện lạ có thật!

Cười một cách ác liệt nghĩ tới tình cảnh hiện tại của người kia. Tóc của hắn ở đây, tên đó không chịu tới mới lạ! Cậu không tin cái cỗ máy tiêu tốn băng gạc kia tình nguyện sống với cái đầu trọc như nhà sư cả đời đâu!

Chính là, đến khi đứng trước mặt Dazai, Chuuya cũng chẳng biết phải nói cái gì. 

Năm xưa, là cậu thất trách, chẳng làm được cái gì. Chỉ vì đặt tình cảm lên trước mà bị bắt, còn ném lại tất cả cho Dazai. Cái tên đó, võ thuật thì không có, dị năng phải chạm mới vô hiệu hóa, hắn làm thế nào sống sót qua được?

Suy nghĩ ấy luẩn quẩn quanh đầu cậu, gợn sóng lên cả đống cảm xúc phức tạp. Muốn gặp, lại không dám gặp. Không nói này nọ, lại không thể nói. Như nào mâu thuẫn. Thôi thì, nhìn tên đó cười vui vẻ ở một nơi xa là đủ rồi.

Chính Akutagawa cũng không khá hơn gì mấy. Hắn không muốn thừa nhận, mình có chút lo cho Jinko. Kẻ địch năm đó rất mạnh, tên đần kia có dị năng phục hồi cấp tốc được chưa chắc đã là đối thủ. Thực sự ổn không?

Quá thất trách với tư cách là một cộng sự, hắn vậy mà chết ngay trước khi hỗ trợ giúp đỡ gì cho người còn lại. Để tên đó một mình lo hết. Không cần biết khi gặp mặt nên làm cái gì biểu cảm, Akutagawa chỉ cần nhìn chút chút. Ở một nơi tít tắp cũng được, thấy tên ngốc kia vẫn đang hạnh phúc là ổn.

Nực cười nhỉ?

Cả bốn người đều cho rằng mình là kẻ tội đồ không đáng được tha thứ. Họ chỉ nghĩ muốn nhìn thấy ngươi kia sống an lành.

“Này, khi gặp lại, ngươi liệu có thứ tha? Cho tội lỗi ta đã gây…”

___________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Xin ý kiến của độc giả!

Mọi người muốn viết tiếp cuộc sống học đường bên nào nha~?

Atsushi và Dazai? Hay Chuuya với Akutagawa? :3

Sẽ quyết dựa vào lượng người chọn hén?

Design a site like this with WordPress.com
Get started