-o0o-
AUTHOR : YURI OZAKI
-o0o-
Suốt thời gian mấy năm học qua, quan hệ giữa Krum cùng Chuuya và Akutagawa tốt hơn rất nhiều. Ít nhất, người nào đó cũng không nhân lúc mỗi lần vị cựu cấp trên của mình không để ý liền dùng dị năng lấy vạt áo đe dọa huynh trưởng kia.
Thiếu niên tóc đen tỏ vẻ, ban đầu sợ thật. Lơ là một cái là sẽ bị thứ gì đó sượt qua mặt tới mức chảy máu, cái lườm cháy mặt y chang mẹ chồng đang đối xử cay độc tra hỏi con dâu ấy!
Mà thôi, giờ thì hòa nhã rồi.
Nghĩ lại, Krum cũng thấy càng ngày càng sai, còn có chút buồn cười. Chính mình ngày đó ngu ngốc chạy đi vào đường chết, tự lấy tay cầm lưỡi hái kề vào cổ mình cho tử thần tùy ý xử lí mà giơ tay hữu hảo muốn làm bạn.
Người ta nói, vì miếng ăn làm đen, làm nhục danh dự.
Còn hắn, vì miếng kiến thức không mấy bõ bèn, sẵn sàng nhảy vào cái hố sâu chết chóc không lấy đường thoát.
Krum đối với điều này cẩn thận suy nghĩ, ngày đó hắn đúng thật một thân ngập câu hỏi muốn làm bạn chỉ để tìm hiểu về hai nhóc đàn em mang năng lực kì quái gì kia.
Hiện tại á? Sau tận hơn một năm làm bạn à?
Xin trân trọng thân báo, hắn một chữ vẫn chẳng biết được chút nào….
Thiếu niên tóc đen ảo não thở dài đầy phiền muộn. Là ai bảo không vào hang cọp sao bắt được cọp con?! Hắn vào hang cọp hơn năm, tại sao vẫn không bắt được???
Tính ra, hình như đến giờ hắn còn chưa được cái đặc quyền gọi tên hai đứa nhỏ đó nữa….
Quả nhiên bí ẩn vẫn hoàn bí ẩn…
Hơi cúi đầu xuống nhìn mấy tờ vé trên tay. Hè này Krum là được đi thi đấu Quidditch ở tận Anh Quốc lận. Bất quá, hắn không hiểu mấy về nước này. Nhờ là tuyển thủ, đương nhiên sẽ được cấp cho vài cái giấy mời dành tặng gia đình, bạn bè đi xem.
Coi như mang hai cái mời Akutagawa và Nakahara đi.
Tuy Krum thực kinh ngạc, sau vụ đâm đầu xuống đất đó, nam hài quấn băng mắt kia so với trước càng nồng nhiệt yêu môn này. Đúng hơn, chắc là yêu cái không khí trên nơi cao vút của bầu trời ấy. Bởi lẽ, thằng bé từng viết lên trang giấy:
“‘Cảm nhận được từng cơn gió mát dịu nơi những đám mây trắng bồng bềnh, so với cưỡi chổi, thoải mái hơn nhiều!”
Ừ, tuy hắn chả hiểu sao Nakahara biết được không cưỡi chổi mà chỉ hưởng gió sẽ tốt hơn. Dù sao thì phù thủy không có chổi làm gì bay được. Mà Muggle theo Krum biết cũng có vật dụng bay được gọi là máy bay, nhưng nó làm gì cho phép người ta hưởng gió trên cao chứ!?
Ài, càng ngày càng xa chủ đề chính rồi. Hắn dù gì sớm đã là học sinh năm cuối, vây quanh nhiều người ngưỡng mộ lại chẳng có ai thực sự là bạn trừ hai người đàn em nhỏ tuổi kia. Cũng muốn tạo một kỉ niệm gì đó đặc biệt cùng chúng vào những năm tháng cuối của tuổi học trò chứ!
Mặc dù trước mặt Nakahara và Akutaagawa không thể nói mấy lời sến rện này. Bằng không, thứ Krum nhận lại sẽ là một cái xô đầy ụ thứ chất lỏng kì dị cùng cái mùi khó tả từ cả đống đồ ăn trộn lẫn và phát chổi phang vào mặt truy vấn: “Ngươi là ai!?”
Vì vậy, hắn sớm đã tự tạo cho mình một lí do vô cùng chính đáng khác. Nam hài tóc highlight biết cả tiếng anh, liền mượn vốn từ ít ỏi về ngôn ngữ này của Krum nhờ theo cùng làm thông dịch viên là được rồi!
Thiếu niên tóc đen khoanh tay, nhắm mắt mà gật gật đầu liên tục, khóe miệng nhếch lên đầy đắc ý.
Bỗng, một thanh âm non nớt đầy ngây thơ phá nát suy nghĩ của hắn:
“Mẹ ơi, anh ấy đang diễn kịch âm ạ? Con thấy anh ấy cứ độc thoại rồi làm đủ mọi biểu cảm nãy giờ. Hài hước ghê á!”
“Đừng nhìn, con ạ. Khổ cho bệnh viện ngày nay, bệnh nhân trốn liên tục.”
“Mẹ vừa nói gì vậy ạ?”
“Không có gì đâu con, mau đi thôi!”
Cả người Krum cứng ngắc. Hết sức khó nói trước cuộc đối thoại vừa rồi, mà cũng không cãi lại được. Vì toàn bộ hành động nãy giờ của hắn đúng là không khác gì diễn trò cười. Nhưng cô à, cháu thật lòng đó, mấy cái hành động đó đâu giống tên tâm thần quá đâu. Thật lòng đó!
Hơi ủ rũ cong lưng, dù mình xuống. Krum nhìn đám người đông đúc qua lại, từng người từng người đều mặc bộ đồ khác lạ quá mức so với hắn.
Muốn mời là một chuyện, còn đi mời quả thực là một việc khác mà!
Xuống Muggle xong cái là lạc đường thế này! Vớ của Merlin, con đã phải đứng ở đây như kẻ ăn mày hơn ba tiếng rồi đó! Chẳng lẽ không thể cho con xin một cái người tử tế đồng ý trả lời hỏi đường được à? Chưa kịp hỏi người ta đã làm lơ như không nghe thấy chỉ vì đồ mặc trên người.
Cứ thế này thì chờ tới hè năm sau cũng chưa chắc tìm được nơi Nakahara và Akutagawa đang ở đâu mất!
Krum trước sự việc này bày tỏ hối hận, hắn đang ra trước nghỉ hè phải hỏi hai nhóc này mấy thông tin đơn giản về đường phố, nơi ở và cách thứ đối đáp với Muggle mới phải.
_______________________________________________________
Lời cuối của tác giả:
Nay đăng siêu muộn :3
Dựa theo bình luận của một độc giả, sẽ viết về nghỉ hè bên Chuuya đâu~
Cơ mà, hôm trước mới thấy có người ghi chuyển về Mangatoon, tò mò vô thử. Phát hiện, nó tính tiền cho mình theo lượt đọc 😀
Đang cực kì nghiêm túc tự hỏi, có nên chuyển qua đấy luôn không nhỉ~?
HẾT CHƯƠNG 32

