[HP] Những Câu Chuyện Nhỏ – Câu Chuyện Nhỏ Thứ Mười Tám : Cánh Hồng


AUTHOR : YING

-o0o-

hoa tàn rồi em ơi, tình ta cũng phai rồi.

cánh hồng ngày đó đỏ thắm, nồng tình ấm, hóa thành tro tàn màu xám tro.

ngọt ngào từng ngày nào trao nhau, trở thành ký ức đau đớn trong tim.

ái ân nồng nàn, thiết tha, nay như gai nhọn bao quanh đôi ta.

từ khi nào, hai chữ chúng ta lại không còn nữa.

từ khi nào, chỉ còn là hai chữ ‘anh’ và ’em’.

hai cái tên từng được đặt bên cạnh nhau, đẹp đẽ vô ngần.

đẹp như mối tình đầu vừa chớm nở, như tình yêu đầu ngây ngô.

như tình ta sáng trong như trăng tròn.

mối tình đầu hợp hợp tan tan, là do quá non trẻ, hay là đã hết yêu.

mặc kệ lý do nào, tình ta giờ cũng đã kết thúc rồi.

mà tại sao, anh lại nhớ em thế này?

nhớ cái ôm từng lúc mỏi mệt, nhớ chiếc hôn khi anh gần em.

nhớ từng đêm anh ôm em vào lòng say ngủ.

nhớ hẹn ước thuở đầu yêu nhau.

mà giờ đây, đã tàn phai…

cánh hồng héo úa, chiếc ly vỡ tan, đèn không còn sáng.

còn đâu những ngày anh ôm em vào lòng, thì thầm với em những câu ngọt ngào.

còn đâu những sáng đôi ta lười biếng nằm trên giường ngắm đối phương, rồi cùng bật cười khi cả hai quá ngốc nghếch.

còn đâu những trận cãi nhau nhỏ nhặt, vô lý, lại càng thêm gắn kết tình cảm cả hai.

còn đâu ánh mặt trời khiến anh thương nhớ.

còn đâu, mối tình của đôi ta.

.

.

.

-‘anh à, mình chia tay nhé!’

__khi tình cảm đã đổ vỡ, ta chọn cách buông tay.

-‘tại sao?’

__một câu hỏi hai chữ, lại là dùng hết sức bình sinh mà nói ra.

-‘không sao cả, chỉ là em muốn dừng lại mà thôi!’

__lời thật lòng đại mạo hiểm, lời nói dối nghẹn ngay đầu môi.

-‘được!’

_xin em hãy giữ anh lại…

__một câu trong lòng, không dám nói ra, để rồi vĩnh viễn chia xa.

.

.

.

hồng đỏ, hồng xanh, hồng trắng.

em từng nói, em thích nhất là hoa hồng.

anh còn nhớ, vật định tình của đôi ta.

là cánh hồng rực rỡ, thơm ngát.

mà em à, đóa hoa anh vẫn cầm trên tay.

sao lại đau đớn đến như vậy?

không còn như ngày đầu ngọt ngào, thấm đầy yêu thương.

giờ chỉ là tàn phai, nhạt màu và đầy thương tích.

gai hồng bao quanh người anh, tách anh ra khỏi hơi ấm của em.

đâm vào da thịt anh đau đớn, càng ngày càng chặt hơn.

máu trộn với thịt, đau đến không tưởng.

hai tay anh cố gắng gỡ những gai hồng, lại vì em mà nát tan.

vì anh còn thương, nên cố gắng thoát ra.

vì em hết yêu, nên mới đau thương đến nhường này.

.

.

.

-’em à, mình quay lại được không?’

__như ngày đầu anh ngỏ lời yêu, bộ vest đen vẫn còn trong ký ức.

-‘tại sao?’

__em trao anh hai chữ nhẹ tênh, đôi mắt xanh như thấu rõ lòng người.

-‘vì anh còn thương, và vì em chưa từng hết yêu, vì đôi ta mãi là của nhau’

__nụ cười vẫn còn trong tâm trí, đôi mắt bạc vẫn kiên định ôn nhu.

-‘harry, mình quay lại nhé em?’

__quay lại đi em à, quay lại để hoàn thành hẹn ước bỏ dỡ, vì mảnh đời còn dở dang, vì cuộc tình sẽ là vĩnh cửu.

-‘draco, anh không hối hận?’

__cong khóe môi cười nhẹ, harry như trở lại ngày em lần đầu gặp người em yêu.

-‘cả đời anh, hối hận nhất là ngày đó không giữ lấy em, hiện tại, em có muốn chạy cũng không được!’

__cả một đời anh, thiếu em bên người là hối hận nhất, nên mau quay lại bên anh đi thôi, đừng để người em yêu phải đau khổ.

-‘anh không hối hận, em cũng không sợ, quay lại thôi, draco!’

__cả đời em, vắng anh là ác mộng đáng sợ nhất, vậy nên anh bằng lòng chở che cho em khỏi gió mưa đấy nhé?

.

.

.

hồng lại nở rồi, ta vẫn còn bên nhau.

thật tốt quá, ta lại càng yêu nhau.

HẾT CÂU CHUYỆN NHỎ THỨ 18

[HP] Nếu Scorpius Là Do Harry Sinh – Chương 2(1)


EDITOR : YING

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

Trên thực tế, xét về ngoại hình hay gia giáo [đặc biệt là không nhắc đến những con sư tử ngu ngốc Gryffindor] và thân thế mà nói, Draco Malfoy có thể được coi là “người tình trong mộng” của một nửa các cô nàng ở Hogwarts và thậm chí cả ở một nhóm ít cánh con trai. Thậm chí ngay cả trong một nhóm người Gryffindor – vốn dĩ đã có thành kiến với Slytherin – cũng không thể cưỡng lại mị lực vô thiên vô pháp này.

Vô số thiếu nữ và thiếu nam đã mơ ước được vị thiếu gia trẻ tuổi này yêu thích, từ đó có thể trở thành người mà người người ghen tị, hâm mộ muốn được như mình, và thậm chí trở thành phu nhân tiếp theo của Malfoy đại gia tộc. Draco Malfoy – định trước là chủ nhân tiếp theo của gia tộc, người thừa kế chính thức rồi. Điều đó đồng nghĩa với việc, trở thành vợ gã, là vì chính bản thân và gia tộc hưởng được vô số đặc quyền.

Khi nghĩ đến đây, những người có mặt ở đây đều trở nên trầm mặc…

Họ nhất trí nhớ đến việc đã trải qua trong nhiều năm qua, người nào đó vẫn luôn tại bảng xếp hạng <<Hogwarts – tình nhân trong mộng>> đứng đầu, thần kỳ đẩy Thiếu gia Bạc Kim Cedric của Hufflepuff xuống hạng hai, lại rất nhiều lần làm ra hành vi “sỉ nhục” IQ của chính mình:

Tỉ như, lén lút theo dõi chuyến đi đêm của ai đó mỗi ngày và rồi báo cáo với giáo sư…

Lại tỉ như, mỗi ngày đều “lạm quyền” của gia tộc để ngáng chân, cản trở người nào đó [ cái này khá giống với sư tổ của Slytherin và Hogwart người sáng lập ]

Một chuyện khác là mỗi ngày đều hướng người kia khiêu khích, mà sự việc lại là lặp đi lặp lại, làm đến nhàm chán…

Lại nói, mỗi ngày “rảnh rỗi” lại vây quanh hội nào đó mà “kiếm chuyện vui”… [ Còn được gọi là giai thoại Slytherin Đại vương tử cùng bộ ba “sáng chói” Gryffindor tranh hùm trong hành lang Hogwarts]

Còn những lần khác…

Toàn thể học viên đều bị sốc bởi mạch tư duy của Vương tử Slytherin. Làm thế nào mà hành vi lấy 800 diệt 1000 người của đối phương có thể xuất hiện?? Đã vậy còn đem Cứu Thế Chủ hay ngượng ngùng – người vẫn ở trong top 10 << Hogwarts – tình nhân trong mộng >> – đem đến tay!! Loại trêu chọc này hẳn không ai có thể thích đi!!

Cho nên mà nói, kỳ thật giữa hai người bọn họ, không hề có bất cứ quan hệ quá phận, không thuần khiết gì… Căn bản chính là người kia nhìn không thuận mắt đi…

Nhưng điều gây sốc nhất vẫn là một điều khác, nghĩ nghĩ, mọi người lại lén lút quay đầu nhìn đến Cứu Thế Chủ từ nãy đến giờ vẫn còn đang cúi đầu ăn thứ gì đó.

Ban đầu, dưới ánh mắt nóng rực của một vài Gryffindor, Harry cố gắng trấn định bản thân, giữ bộ dạng bình tĩnh, phải hứng chịu ánh mắt ghen ghét, đố kị, mặt em đã có chút hồng rồi, có cảm giác muốn đem bản thân giấu đi. Giờ lại thêm tiếng hét của cô bạn thân Hermonie, Harry có chút quẫn bách không biết làm gì.

Không giống như người đang vùi mặt kia, Draco ở bàn dài khá xa ở khu Slytherin lại khá ung dung, gã không giống em từ nhỏ đã thiếu tình thương, trong quá trình lớn lên còn bị ngược đãi, dù đã là Cứu Thế Chủ nhưng vẫn tương đối ngại ngùng, tổng lại vẫn là một con sư tử trầm tĩnh đi.

Mà cho là vậy đi, dù Malfoy là “nam châm khó cưỡng”, nhưng cũng không thể vì vậy mà Cứu Thế Chủ đã bị đuổi đến tay được!! Vậy rắc rối suốt ba năm tính ra chưa là gì cả, lại nghĩ đến thảm cảnh ba năm qua của Cậu bé Vàng…, thật ra, Harry vẫn là một người thật sự kiên cường a…

Những chàng trai và cô gái đã từng tỏ tình và bị từ chối: Hóa ra Harry là thích cách theo đuổi này a…

Trên thực tế, Cứu Thế Chủ đã từng yêu thầm Cho Chang và giờ đang trong tình trạng độc thân đột nhiên cảm thấy lạnh sau lưng, cảm giác không lành rõ ràng từ tên đại hỗn đản Malfoy.

A, lỡ mắng trúng Scorpius rồi.

Đối với tình huống dị thường này của Đại Sảnh Đường, khởi nguồn cũng là vì cuộc viếng thăm ngắn ngủi của gia chủ Malfoy, nhờ đó mà đã có không ít người suy tưởng khá nhiều.

“Đinh… Đinh… Đinh…”

Tiếng chuông của Sảnh đường vang lên, giờ ăn của Hogwarts đã kết thúc rồi, mệt mỏi của Harry cũng xem như đã biến mất khá nhiều rồi đi.

Harry thở phào nhẹ nhõm. Đợi những phần ăn trên bàn dài vừa biến mất, em đã vội vã đứng dậy và thu dọn những cuốn sách trong tay.

Kể từ chuyện đó, em không còn biện pháp nào để xuất hiện ở các lớp học hay nơi công cộng, lý do thì quá đơn giản, bị nhìn chằm chằm đến độ khó chịu, đã vậy lại phải nghe một số Ravenclaw và Hufflepuff giải thích việc làm của Draco ngày đó.

Những Hufflepuff tốt bụng và ôn hòa đều vui vẻ làm vậy, vì trong tâm trí họ, hai người kia đã sớm trở thành một đôi, không quản là Gryffindor hay Slytherin, càng không quản là Tử Thần Thực Tử hay Cứu Thế Chủ, bọn họ đều không thể giấu giếm sự thật hai người kia yêu nhau, nên những người tốt bụng bọn họ cảm thấy mình có một “trách nhiệm” nào đó rồi!

Đối nghịch là những con chim đại bàng với trí óc sắc bén và trí tuệ hơn người, Ravenclaw hoàn toàn hiểu được hai chữ “tương lai” – thứ tuyệt đối đừng nên cố chấp thay đổi, không sẽ xảy ra những tình huống vô cùng khó lường. Và nếu đã định trước Draco và Harry thật sự bên nhau, vậy tại sao họ lại không thêm vào đó chút xíu “gia vị” nào?

Kỳ thật, chỉ cần là người của Ma pháp giới, đều sẽ hiểu tương lai là cấm kỵ nghịch chuyển, nhưng điều này cũng không thể cản được tâm lý muốn xem chuyện vui của khá nhiều người.

Hermonie và Ron đang bị em kéo đi không khỏi lẩm bẩm gì đó, nhưng vẫn sắp xếp tốt đồ đạc của mình, cùng Harry rời đi, tiến về phòng sinh hoạt chung của Gryffindor.

Hiện tại trời đã sang tháng 10, thời tiết nóng bức, lại còn âm ẩm, khó chịu. Và khi cả ba đã trở về phòng sinh hoạt chung, thật may mắn khi chẳng có mấy Griffindor tụ họp, nghĩ vậy một nhóm ba người liền thở phù nhẹ nhõm.

“Harry, bồ không thể cứ tiếp tục trốn như vậy nữa!” Hermione, vẫn đang cầm cuốn sách trên tay, nhịn không được hướng Harry – đang giả ngu, nói vài lời.

Harry hạ xuống một quân cờ, càng thêm hung hăng đánh xuống. Nhớ đến khuôn mặt đen sì của giáo sư Snape, em lại càng thêm nản lòng, rầu rĩ sờ sờ tấm da dê gần đó, mở miệng “Tớ biết mà Hermonie, cậu ta là Malfoy…”

Ron – người vẫn luôn chơi cờ với em, không thể không nhăn mũi, mặc dù cậu đúng thật là chán ghét khuôn mặt của Malfoy, nhưng đã đề cập đến tương lai của anh em của mình, chàng trai tóc đỏ không khỏi rối rắm, mất tập trung khỏi bàn cờ.

Không nhịn được, chàng trai tóc đỏ vì người anh em tốt của mình, quay sang nói với người thông thái nhất trong tổ hợp ba người: “Hermione, đừng ép Harry …”

So với Ron đang khá mềm mỏng, Hermonie lúc này khá hung hăng, giận dữ. Cô nàng dừng hành động nghịch cuốn sách của nàng lại, tầm mắt chuyển đến nhìn hai cậu trai.

Cô nàng liếc mắt lườm Ron, mở miệng nói: “Ron, cậu lớn lên tại Thế Giới Phù Thủy này, hẳn sẽ hiểu rĩ hai chữ ‘tương lai’ quan trọng thế nào?’

Ron sờ mũi bối rối, cậu khẽ nhún vai bất lực, thái độ trở nên cực kỳ ngoan ngoãn.

“Tóm lại, Harry Potter, chỉ còn vài ngày nữa là ngày Valentine của Hogwarts rồi, bồ mau mau tỏ chút thái độ gì đi!” Hermonie thu hồi ánh mắt, nhìn sang Harry.

Chúa Cứu Thế với mái tóc rối bù, dưới áp lực của Gryffindor Thông Thái Tiểu Thư, đành đồng ý với cô nàng [ cũng là vì tương lai của Scorpius ], chấp nhận sẽ tặng socola cho Malfoy vào ngày Valentine sắp tới.

Tất cả là vì đứa trẻ dễ thương đó!

Chúa Cứu Thế nghiến răng nghiến lợi, bắt đầu đọc phương pháp chuẩn bị chocolate mà Hermione đã chuẩn bị từ sáng sớm.

Mà người vẫn luôn âm thầm dưỡng thương, còn luôn vì Hội Phượng Hoàng làm ra những hành động khá ngu ngốc, lúc nghe tin này truyền ra từ Hogwarts, đã sững sờ khóc lóc không ngừng dưới sự an ủi đến từ Remus.

James Potter, Lily Potter, tôi thật sự xin lỗi hai người, tôi cũng không ngờ Harry sẽ có mối quan hệ với Tử Thần Thực Tử, khẳng định đây là lỗi của tôi trong tương lai rồi.

Trên thực tế, Sirius Black, vấn đề quan trọng ở đây hẳn là việc nửa kia của Harry là nam mới đúng đi?

Ờ ký túc xá của Slytherin hiện tại, mặt của Draco có chút tối. Gã đang cầm gương hai mặt, cùng ba và mẹ đang ở trang viên gia tộc trò chuyện.

Narcissa cố gắng thuyết phục con trai mình vì Harry mà tặng một phần chocolate trong ngày lễ Valentine nổi tiếng tại Hogwarts.

“Còn nhớ ngày đó mẹ cùng ba con, trong ngày lễ đó xác định đính hôn, đúng vào năm thứ sáu đấy!” Khi nói đến đây, vị phu nhân luôn cao quý và ưu nhã có phần xấu hổ, mặt có chút đỏ hơn.

“Con không chấp nhận thưa mẹ” Liếc mắt nhìn tới bạn cùng phòng vô tình trở về, Draco đưa ký hiệu để hắn rời đi. Blaise nhìn thoáng qua mặt gương, liền ngoan ngoãn rời đi.

“Tiểu Long!” Narcissa kêu lên bất đắc dĩ, buông đóa hoa trên tay xuống, nàng có chút không biết đối phó sao với đứa con trai tư chất tốt của mình.

Mà Lucius, vẫn luôn không nói lời nào, nhẹ nhàng đưa tay đẩy tay nàng, ôn nhu dỗ dành: “Em yêu, để anh nói với con”

Narcissa im lặng, tuy nhiên nàng vẫn hiểu ý mà rời khỏi phòng. Mỗi lần nói chuyện, vấn đề duy nhất hai người bàn luận đều là về người thừa kế, mà nàng lại nghe đến nhàm rồi, nên theo thói quen rời đi thôi.

Mắt Draco lóe lên một tầng ánh sáng, đối với sự rời đi của mẹ mình, gã vẫn có chút lo lắng. Từ nhỏ đã luôn lấy cha mình làm tấm gương sáng, gã vẫn còn rất nghe lời ông.

Khác với những hành vi nuông chiều từ mọi hình thức khác nhau của Narcissa, Lucius luôn nghiêm khắc với con, tuy nhiên vẫn rất tình cảm: “Còn nhớ lời hứa đã đồng ý với cha không?”

Draco mím môi, nhưng cũng gật đầu, tuy nhiên gã vẫn có chút khó chịu. Sau tất cả, mỗi lần gã đối xử tốt với em, cũng chỉ rước về tức giận ( mất mát ). Còn nữa, gã đã không chỉ một lần đối xử tốt với em, mà mỗi lần như vậy, em đều từ chối gã.

Draco muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng, vừa ngắn gọn súc tích đối đáp cha mình: “Nhưng thưa cha, cha đã từng kêu con đi tìm một quý tộc để kết giao, con cũng đã nhắm đến Astoria năm ba rồi… Bất quá, Harry, cậu ta vẫn là một máu lai…”

Draco điều chỉnh giọng điệu của mình, tạo nên cảm giác tùy ý, không để tâm.

Cây gậy trên tay bị Lucius nắm chặt, ông nheo mắt nhìn đứa con trai duy nhất vẫn luôn đau khổ: “Malfoy luôn thông minh và xảo trá, Malfoy sẽ không mạo hiểm vì rủi ro nào, và Malfoy cũng chỉ làm việc có lợi cho mình”

Ngụ ý là “tương lai đã ở trước mắt rồi, đừng có mà ngu ngốc mạo hiểm làm những việc không nên”

Draco tương đối thỏa hiệp, nhưng vẫn xen chút ủ rũ, nhưng gã cũng cam đoan sẽ tặng phần chocolate nên thuộc về Harry Potter.

Sau khi nói chuyện ổn thỏa, Draco đợi nhị vị phụ huynh thu hồi ma thuật từ gương hai mặt, bất ngờ đứng dậy đi tìm Pansy – cô gái biết cách làm sao để làm ra chocolate – đã từng rất nhiều lần tặng gã hàng năm.

Đang buồn chán đứng ngoài cửa, Blaise thật sự đã bị Draco làm cho giật mình, vì mỗi phòng tại ký túc xá Slytherin, đều sẽ có vỏ bọc bảo vệ, nên hắn cũng không thể biết được cuộc trò chuyện đã kết thúc.

Mặc dù thật sự đã bị Vương tử Slytherin dọa sợ, nhưng Blaise vẫn giữ được bộ dáng biếng nhác, thoáng liếc qua cách ăn mặc ‘trời sập cũng không đổi’ của Draco, mở miệng hỏi: “Cậu đi đâu đấy?”

Draco nhíu mày, mệt mỏi đưa tay xoa lên mi tâm: “Đi tìm Pansy, tôi cần công thức làm chocolate từ cô ấy”

Blaise khá bất ngờ với điều này, hắn biết rõ là Valentine sắp tới rồi, nhưng Draco – người vẫn luôn bị động – chỉ nhận chocolate nhiều năm liền, lần đầu tiên biết phản ứng với lễ hội này, điều đó khiến hắn hơi bị tò mò đấy.

“Này, cậu sẽ tặng nó cho ai thế? Pansy? Hay Asto__”

Chưa kịp hoàn thành câu hỏi, Draco đã xen ngang lời hắn: “Pansy có ở trong phòng sinh hoạt chung không?”

Bị cắt ngang, Blaise vẫn không tỏ ra tức giận, hắn từ từ nhớ lại và trả lời: “Pansy là đang ở cùng với người thừa kế của Harper”

Pansy trên danh nghĩa là bạn gái của Draco tại Hogwarts, và trong quy tắc của Slytherin, vẫn có những khác biệt nhất định giữa bạn gái, tình nhân và bạn đời.

Có người đã chắc rằng Pansy không thể trở thành phu nhân tiếp theo của Malfoy, nên chẳng có gì lạ nếu cô nàng nhắm trúng gia tộc Harper, vốn chẳng thua kém gì Malfoy.

Draco khoác chiếc áo choàng trên người, bộ dạng khá bất cần, nhưng từng chữ Blaise nói vẫn được tiếp thu đầy đủ.

Khuôn mặt Draco có chút ảm đạm, đột nhiên trong đầu anh bật ra hai chữ ‘Harry Potter’, và rồi gã loạng chạng quay ngược về phòng.

Blaise nhún vai và đi theo gã, bước vào ký túc xá. Cuối cùng, Vương tử Slytherin vẫn có thói quen cho cửa phòng một bùa chống quấy rầy, dù sao so về năng lực, Blaise không thể bì được với người đã trải qua huấn luyện của gia tộc Mafloy vào nghỉ hè năm nay, mạnh càng thêm mạnh, nên hắn chỉ có thể ngoan ngoãn tiếp nhận hành động này của gã.

Mà vào thời điểm hiện tại, ngày càng có nhiều cú bay từ Hogwarts đến cử hàng Duke of Honey để mua nguyên liệu làm đồ ngọt.

Đang ngồi trông phòng hiệu trưởng, Dumbledore không kìm được buông một câu cảm thán: “Thiếu niên giàu sức sống, thật là tốt mà!”. Sau đó lại rơi vào hồi ức với bức ảnh của vị cựu hiệu trưởng.

HẾT CHƯƠNG 2(1)

[ HP ] Những Câu Chuyện Nhỏ – Câu Chuyện Nhỏ Thứ Mười Bảy : Điều Tốt Đẹp


AUTHOR : YING

-o0o-

-‘dray, nếu cả thế giới chỉ có thể gói gọn trong một thứ gì đó, hay là ai đó, vậy thế giới của anh là gì?’- harry nghịch ngợm cười, em nghiêng cái đầu bự nhìn gã, lâu lâu phát ra một tiếng khúc khích.

draco nhìn em, gã bất lực cười trừ, ý cười trầm thấp nhưng sủng nịn, ánh mắt đong đầy yêu thương -‘bé ngốc, là em, cả thế giới của tôi là em đấy’

harry nghe câu trả lời mong muốn, khóe môi thêm rực rỡ, em nhích người tựa đầu lên vai draco, lén lút hôn ‘chụt’ vào má gã, lại như mèo con trộm được kẹo cong cong khóe mắt.

draco nhìn đôi mắt xanh lấp lánh vạn vì sao, hạnh phúc từ tận trong tim dâng trào, khiến gã vô ý thức hôn đáp trả em, ngọt ngào như đường.

.

.

.

draco lần đầu gặp harry, là khi em đang bị một lũ côn đồ trong trường bắt nạt.

khi ấy, em không có gì nổi bật, gã vẫn còn là một công tử học thói ăn chơi, bất cần chỉ làm thứ gã thích và chán chường với mọi thứ trên đời.

nhưng khi lỡ thoáng qua nhìn vào đôi con ngươi ấy – trong vắt, xanh biếc như cỏ non, cũng lại quật cường, mạnh mẽ như loài cỏ dại.

lúc ấy, draco đã biết, mình sẽ phải thay đổi rồi.

gã cứu em khỏi bọn côn đồ, cũng thật may mắn khi danh tiếng đã thối nát của gã có thể dọa nạt đám kia.

khi đứng trước mặt em, ánh mắt xanh ấy chăm chú nhìn gã, mắt bạc lạnh lùng của gã không tự chủ yêu thích đôi mắt em.

vì vậy, gã đưa bàn tay.

và em, cầm lấy nó.

.

.

.

gặp em là do tình cờ, nhưng yêu em lại là cố ý.

say đắm em, là điều hiển nhiên.

.

.

.

gã và em, làm bạn, được năm tháng.

gã dùng năm tháng, tự mình nhận ra thứ gọi là ‘tình yêu’.

dùng năm tháng, tự thay đổi bản thân, trở nên tốt đẹp hơn, để xứng với em, đóa hoa trong kính của gã.

dùng năm tháng, học cách chăm lo, quan tâm một người.

dùng năm tháng, làm em yêu gã.

.

.

.

ngày gã định tỏ tình em, xui xẻo thay, gã gặp lại đám ngày trước bắt nạt em.

xui xẻo nữa, lần này gã lại không thể dọa chúng.

năm tháng từ một thằng ăn chơi, một công tử không màng sự đời có thể học cách yêu thương, chăm sóc ai đó.

là năm tháng gã không đánh nhau, không đàn đúm, không ăn chơi, và danh tiếng kia đã biến mất hẳn.

Và bọn kia, muốn đến trả thù.

kế hoạch tỏ tình công phu gã ấp ủ, tan nát vì mấy kẻ đáng chết.

nên gã, không khoan nhượng chút nào.

cho đến khi, giọng nói trong trẻo kia vang lên -‘dray?’

.

.

.

may mắn, em của gã không trách gã.

em dịu dàng nhìn gã, cầu xin gã thả bọn kia đi.

em biết mà, gã chưa bao giờ kháng cự nổi ánh mắt của em.

nhưng kế hoạch tỏ tình của gã, phải làm sau đây?

.

.

.

-‘dray, anh muốn nói gì với em?’- harry dịu giọng, tông giọng ấm áp chảy dần vào tim, đem gã bình tĩnh trở lại.

-‘harry…’- draco ngập ngừng, gã nhìn em lo lắng, nhưng cũng rất hồi hộp.

-‘dray, anh cứ nói đi’- harry nghiêng đầu, mắt mèo cong cong đáng yêu vô cùng.

-‘harry, anh yêu em, làm người yêu anh nhé?’- lấy hết can đảm, một lần bày tỏ, không chút ngần ngại, draco căng thẳng chờ đợi em.

thời gian như chậm hơn, gã cứ tưởng mọi thứ đã đóng băng rồi, thì harry bất ngờ cười nhẹ.

ngước mặt ngơ ngác, gã cười theo em, nhưng gượng gạo vô cùng, gã sợ em sẽ không tin.

-‘dray, anh biết gì không? em cũng lỡ thương một người…’- harry ngừng cười, em nhẹ nhàng nói, từng chữ như đâm vào tim gã.

_hóa ra, em đã có người thương rồi…

nhìn vẻ mặt hụt hẫng, hơi chút đau thương của gã, harry không nỡ, vậy nên em nói tiếp -‘dray, người em thương, là người đã bảo vệ em, chăm sóc em, thay đổi vì em, và người đó, làm tất cả chỉ trong năm tháng’

-‘người em thương, là người đang đối diện em lúc này đây___’- harry ngắt quãng giữa câu nói, tinh nghịch nhìn gã mở to mắt -‘___người đó, là anh đấy’

draco mất một giây để dung nạp mọi thứ, mất một giây để tiến lại chỗ em, mất một giây để ôm em vào lòng, và mất ba giây để nói ba chữ ‘anh yêu em’

.

.

.

đấy, trong một ngày tưởng chừng tồi tệ, vô tình bạn gặp một người, trở thành mọi thứ đối với bạn.

bạn sẵn sàng thay đổi chính bản thân, chỉ để đổi lại một nụ cười trên môi người kia.

sẵn sàng đón nhận những điều mình chưa biết, để có thể nắm tay cùng người kia đường đường chính chính yêu đương.

tình yêu không phải gì to lớn, nó là từ những điều nhỏ nhặt gộp lại.

cả thế giới, chỉ có em tồn tại trong tim anh.

cả cuộc đời, chỉ có em là ngọt ngào duy nhất.

.

.

.

_thật may mắn, vì anh đã có em.

HẾT CÂU CHUYỆN NHỎ THỨ MƯỜI BẢY

[ HP Đồng Nhân ] Những Câu Chuyện Nhỏ – Câu Chuyện Nhỏ Thứ Mười Sáu : Tiểu Nô Lệ (H)


AUTHOR : YING

-o0o-

Draco nhìn tiểu nô lệ gã vừa mới mua về, trong lòng dâng lên một cảm giác hào hứng đến lạ.
Tiểu nô lệ mặc trên người chiếc áo sơ mi gã vừa cho người thay cho em, mái tóc đen rũ xuống lấm tấm những giọt nước, cả thân hình lấp ló sau tấm vải trắng ủng hồng mê người, đôi mắt em lại chứa ý cảnh cáo, chống đối đầy kiêu ngạo.
Mà Draco, thích nhất là sự phục tùng.
-‘Tiểu nô lệ, em tên gì?’- Rót một ly rượu vơi, Draco đưa tay lắc lắc ly rượu chậm rãi, ánh mắt không chút che giấu sự điên cuồng nhìn chăm chăm em.
Harry ngẩng đầu nhìn gã, em cười khẩy, mắt xanh lục bảo mang ý khinh bỉ cùng cao ngạo, cánh môi hồng sau đó chưa từng có một chuyển động nhỏ.
-‘Tiểu nô lệ, em tên gì?’- Kiên nhẫn lặp lại câu hỏi, Draco bắt đầu nhâm nhi ly rượu, thông qua màu đỏ sẫm của rượu nhìn đến tiểu nô lệ quyến rũ, đầy gợi tình của gã.
Harry kiên quyết không nói, em chỉ ngồi im trên giường, mặt quay đi không rõ biểu cảm.
Draco mặc kệ em, rót ly rượu đã vơi đi thành đầy ắp, từng bước thong thả đi đến giường lớn.
Nắm lấy cằm tiểu nô lệ, Draco ép miệng em mở ra, đổ ly rượu vang đỏ vào xuống họng em, không đợi em có hành động gì tiếp theo đã cúi người xuống hôn lên bờ môi căng mọng.
Lưỡi Draco đi sâu vào miệng Harry, kéo lưỡi em cùng gã dây dưa, rượu đỏ tràn ra miệng em, theo đường cằm chảy xuống cổ rồi biến mất trong chiếc áo mơ mi mỏng manh.
-‘Ha…’- Buông Harry ra, Draco lạnh lùng nhìn em, khóe môi nhếch lên đau điếng, gã đưa tay lên chạm vào khóe môi.
Máu à…
Cười thích thú, Draco đưa ngón tay dính máu lên miệng liếm đi, trong lúc đó, gã chưa từng rời mắt khỏi biểu cảm đề phòng của em.
Điên cuồng dần chiếm lấy cơ thể Draco, gã bắt lấy cánh tay trắng ngần của em, mạnh bạo đưa tay để nó lên đầu em, cúi người cắn lấy cánh môi mềm.
-‘Ah!’- Vì đau, Harry kêu lên một tiếng lớn, em mở lớn đôi mắt to tròn của mình, tay theo phản xạ bắt đầu giãy dụa, chân mất khống chế đá loạn xạ.
-‘Tiểu nô lệ, tôi hỏi em lần nữa, em-tên-gì?’- Draco đỏ ngầu mắt nhìn em, sát khí tỏa ra dày đặc đến đáng sợ. Harry không dám nhìn vào đôi mắt đó, em sợ gã sẽ giết chết em.
-‘H-Harry…’
-‘Harry?’-Hỏi lại một câu, Draco nhìn chăm chăm vào mái đầu đang cúi xuống của em, không nôn không nóng đợi em trả lời.
Harry không cử động một hồi lâu, em cắn môi không muốn trả lời, nhưng khi hai tay em ngày càng bị siết chặt hơn, lúc này em mới nhẹ gật đầu.
Nhếch môi cười, Draco biết gã sẽ có thể làm tiểu nô lệ quật cường này ngoan ngoãn mà.
-‘Harry, em có biết tôi là ai không?’- Đột nhiên, Draco hỏi một câu không mấy liên quan, gã cúi xuống gặm lấy cánh tay hồng hồng, nhẹ nhàng day cắn nó.
Harry không muốn trả lời, nhưng chưa để em quyết định, Draco đã giúp em trả lời câu hỏi của chính bản thân gã -‘Tiểu nô lệ, em nên nhớ, tôi là chủ nhân của em’
.
.
.
-‘Đừng mà!’- Harry hét toáng lên khi bàn tay của Draco len vào chiếc áo em đang mặc, sợ hãi khiến em chuyển động cơ thể nhiều hơn để ép gã dừng lại.
Draco trầm mặc không nói, gã chăm chú vén lên mảnh vải trắng, phần bụng trắng trẻo hiện lên trong mắt gã, khiến gã điên cuồng suy nghĩ gieo trong em những mầm móng của mình, khiến em mang thai con của hai người.
-‘Tiểu nô lệ, em đẹp lắm!’- Draco liếm nhẹ vùng bụng nhạy cảm khiến em run lên, vui vẻ cảm thán.
Harry dần dần càng thêm sợ hãi, đôi mắt xinh đẹp, trong trẻo bắt đầu xuất hiện những ánh nước trong suốt, em cắn môi nhỏ giọng năn nỉ Draco, cái tôi to lớn của em như bị xúc phạm nặng nề -‘Dừng lại đi… Tôi xin anh đó…’
Draco ngước mắt nhìn em, gã chỉ yên lặng nhìn, sau đó, từ tốn hạ người xuống, hôn giọt nước mắt vừa trào ra, nhỏ giọng bất đắc dĩ an ủi -‘Tiểu nô lệ, tôi sẽ không làm đau em, em đừng khóc nữa, được chứ?’
-‘Nhưng mà…’- Harry mũi đỏ hoe ấp úng, em mở mắt ngoan ngoãn nhìn Draco, lâu lâu lại hít chiếc mũi, tiếng ngọt nghẹt như mèo con.
-‘Tiểu nô lệ, ngoan nào!’- Draco hôn xuống vầng trán em, gã buông lỏng bàn tay mình, để em tự do nhúc nhích nhiều hơn.
Harry ngoan ngoãn để Draco lần tay chạm vào da thịt em, cả người run lên nhẹ nhàng khi cảm giác đôi tay của gã lướt qua từng miếng da, tiếng nỉ non trầm thấp bị ép xuống cổ họng dụ hoặc.
-‘Tiểu nô lệ, đừng cắn môi’- Draco tay cởi xuống từng cút áo của em, mắt bạc nhìn em trấn an.
Trong một thoáng lỡ va vào màu mắt của Draco, Harry cảm giác, em có một lòng tin nhất định cho gã, gã có lẽ, sẽ giữ được lời hứa.
Draco dịu dàng hơn hẳn khi em nghe lời, gã bắt đầu cắn lấy xương quai xanh nhô cao quyến rũ của em, liếm nhẹ nó, lại dây dây, tạo thành một dấu hôn đỏ nhẹ.
-‘Ưm…’- Harry rên nhỏ khi Draco liếm lấy cổ em, ở đó vẫn đọng lại vị rượu vang khi nãy, nên người em từ mùi sữa tươi nhàn nhạt, trong một giây lại biến thành mùi rượu cay nồng.
Draco ngửi được trong bầu không khí một mùi hương nhẹ, gã kín đáo cười, mùi rượu nho không tự chủ thả vào không khí, quấn quýt bên mũi sữa nhạt.
Draco đưa tay xuống, chuẩn xác bắt được cậu nhỏ của Harry, gã cầm lấy vật nhỏ bán cương, nắn bóp lúc mạnh lúc nhẹ khiến Harry phát hoảng, em đỏ mắt nhìn gã lắc đầu.
-‘Tiểu nô lệ, đây là lần đầu của em sao?’- Nhìn phản ứng trúc trắc của người dưới thân, Draco có chút mong đợi hỏi, gã hôn vầng trán em dịu dàng.
Nóng mặt cúi gầm, Harry không dám ừ hử gì, em yên lặng cắn môi, lâu sau mới gật nhẹ đầu, gò má đỏ đến muốn nhỏ máu.
_Vậy phải thật nhẹ nhàng với em ấy rồi…
.
.
.
Cánh môi chuẩn xác hạ xuống môi em, Draco môi lưỡi dây dưa cùng em trao đổi nước bọt, đến khi dưỡng khí của em gần cạn, gã mới thỏa mãn cắn nhẹ môi em rời đi.
-‘Tiểu nô lệ, em xem lỗ nhỏ của em dâm đãng thế nào này!’- Buông lời trêu chọc, Draco cố tình nâng người em lên, để em thấy rõ được bộ dạng dâm đãng của bản thân.
Harry nhắm tịt mắt, em như muốn nín thở, tiếng nỉ non khiêu gợi vang lên dù đã bị cản lại, phía dưới kịch liệt co rút, cố đẩy thứ đang ở trong đó ra ngoài.
Draco cũng thật quá biến thái đi, gã khi nãy đột nhiên muốn uống rượu nho, thế là cầm đến một chai vang đỏ và một chùm nho.
Ngay giây phút nhìn thấy hai thứ kia, Harry đã quay người muốn nhảy xuống giường trốn chạy, nhưng đã bị Draco tóm lại.
Gã nói đây là hình phạt của em vì đã không ngoan ngoãn, mặc kệ em cầu xin, khóc lóc tới mức nào, gã vẫn cố chấp nhét từng trái nho vào lỗ nhỏ chưa từng được khai phá của em, làm em đau đến chết đi sống lại.
Mà điều khiến em phải đỏ mặt nhất là khi đã nhét gần đầy lỗ của em, gã lại banh nó ra, lấy máy chụp lại, ngay lúc đó em muốn cắn lưỡi tự sát rồi. Mùi sữa tươi mát liền mất khống chế thoát ra.
Những tưởng đó là kết thúc, em vừa thở phào nhẹ nhõm, Draco lại ranh ma cười, gã liếm một tai đã đỏ chét của em, thổi hơi vào đó khiến em run rẩy, những trái nho mát lạnh bị kẹp chặt mà bể ra, sắc tím vấy lên cánh mông em nhục dục.
-‘Tiểu nô lệ, chưa xong mà!’- Nhẹ nhàng để lại một câu, Draco tiếp tục công việc chưa hoàn thành của mình.
Gã mở chai rượu ra, không thương tiếc đâm đầu chai vào chỗ đang khép lại mở ra của em, khiến Harry bật ra một tiếng kêu lớn -‘Ah!’
Rượu cứ thế chảy vào mông em, không đủ chỗ lại tràn ra ngoài, thấm lên giường trắng và chiếc sơ mi đã bị kéo xuống quá nửa.
Harry cảm nhận sự mát lạnh của nho bị rượu làm dịu lại, nhưng lỗ nhỏ lại không ngừng co rút ép chúng ra nước lại càng đáng sợ, khó tin nhất vẫn là Draco từ lúc nào đã đem đến một cái ly rồi.
Draco nhìn chai rượu đã vơi gần hết, rút mạnh nó ra, nước nho hòa cùng rượu ào ạt chảy, gã đưa ly rượu lại gần, hứng lấy những giọt nước được vắt từ phương pháp tự nhiên nhất này.
Omega tiểu nô lệ này đúng là cực phẩm mà, vẫn giữ được cho gã tới hơn nửa ly, lỗ nhỏ co rút cũng thật quá đáng yêu.
Tính toán trong đầu, Draco đỡ lấy đầu Harry, ghé sát ly rượu vào môi em, ép em uống bằng được.
Nước mắt Harry không tự chủ rơi xuống, em sợ hãi vô cùng, đặc biệt là sau khi trải qua một trận vừa rồi, em lại càng hãi hùng.
Bã nho trong huyệt nhỏ của em vẫn chưa được lấy ra, chúng theo từng nhịp co rút của em mà ép ra chút nước còn sót lại, mông em giờ đây nhìn dâm đến ma mị, sắc tím trộn hòa với màu trắng, dâm dục cực điểm.
Draco mắt nhìn chuyển động ngọt ngào của cánh mông cùng lỗ nhỏ của Harry, miệng nhâm nhi ly rượu nho “thượng hạng”, gã chậm rãi uống còn 1/4 chiếc ly, ánh mắt chuyển từ mông em đến khuôn mặt đỏ hồng vì khóc quá nhiều.
Ung dung cởi chiếc quần đã trói buộc cự vật muốn phát tiết của gã, Draco ngồi lên giường, cưỡng ép cầm lấy hông em nhấc lên, để em ngồi lên vật to lớn của gã.
-‘Harry, em không muốn bị đau đâu, đúng không?’- Hỏi một câu không liên quan, nhưng Harry vẫn run người, tay em run rẩy kéo xuống quần lót của gã, môi mím lại kiềm chế tiếng khóc.
Định dùng tay để làm tiếp, Harry kinh hoàng khi Draco dùng giọng ra lệnh, lạnh lùng -‘Dùng mông của em, không được ngậm vào, chỉ được cọ sát thôi’
Run người lẩy bẩy vì tức giận, nhưng Harry không còn cách nào khác, em vịn tay lên vai gã, mông bắt đầu chà sát với dương vật gã.
Dù đã cố nén lại những âm thanh dâm đãng, nhưng cổ họng vẫn thành thực phát ra những tiếng nỉ non mê người.
Mấy lần đang sợ hãi cọ qua cọ lại, Draco lại cố tình nhích người, khiến dương vật chạm vào huyệt nhỏ đang gấp rút của em, làm em có cảm giác chỉ một giây nữa, thứ khủng bố đó sẽ thật sự đi vào trong em.
Draco gầm gừ trong cuống họng, gã nhìn đỉnh đầu sợ hãi của em, lại cảm thấy hậu huyệt đã ướt nhẹp, mùi sữa lại nhàn nhạt quanh mũi, gã chịu không nổi nữa rồi.
Không báo trước, Draco ôm lấy hông em, nâng lên và hạ xuống, dương vật thô to dính đầy dâm dịch và rượu nho đâm thẳng vào lõi nhỏ, khiến em đau đến bật khóc.
Kịch liệt nâng eo em lên xuống, Draco chuẩn xác đâm vào tuyến tiền liệt của em, khiến tiếng rên rỉ của Harry càng thêm ngọt ngào, mùi sữa cũng ngọt lịm.
-‘Chậm…chậm lại, đừng…chỗ đó….’- Harry thút thít bên tai Draco, em ôm chặt cổ gã, vùi đầu lên vai, cắn lấy, nhưng nhịp của Draco quá mãnh liệt, làm em cứ cắn được một chút đã phải nhả ra mà rên rỉ.
Bỏ qua lời cầu xin, Draco tiến công mạnh mẽ, gã càng thêm hưng phấn khi cảm giác được bả nho còn sót lại đang di chuyển theo từng động tác của gã.
Như một máy đóng cọc, Draco dồn dập rút ra đâm vào, gã cắn lấy đầu ti đỏ hồng, dây dây như muốn cắn đứt nó.
Cả vùng ngực em đâu đâu cũng thấy dấu hôn gã để lại, đậm nhạt bắt mắt, tông trắng nhuộm đỏ tím như một mảnh lụa thượng hạng.
Tiếng gầm gừ, tiếng thở dốc, âm thanh nỉ non,… ngập tràn căn phòng, ma mị đến cực điểm, dâm loạn đến khó tin.
Lật người Harry, đẩy em xuống giường, mông hướng lên để gã cắm vào, Draco lần người hôn lên mỗi tấc da trên lưng em, vùng thịt trắng chẳng mấy chốc giống hệt vùng ngực kia.
Harry vùi mặt vào chiếc gối, tay nhỏ bấu vít tấm ga giường, chân em run rẩy cố trụ vững.
Bản tính Omega dần trở nên rõ rệt hơn, đầu óc em mơ hồ, tâm trí chỉ còn mong muốn Alpha đang làm tình cùng mình mau mau xuất tinh trong em, vùng gáy trắng nõn ngứa ngáy, và điều này làm em căm hận vô cùng, nhưng đan xen đó là sự bất lực đến đau lòng.
Draco điên cuồng ra vào trong em, từng cú nhấp hông mạnh mẽ đem cả hai vào chốn địa đàng, khoái lạc đến chìm đắm.
Đó là khi gã nhận ra mùi sữa ngọt lịm dần trở nên mất khống chế mà đắng ngáy.
Ngay lập tức, Draco chuyển động chậm lại, gã ôm em quay lại đối mặt với gã, cậu nhỏ xoay một vòng làm loạn bên trong em, khiến em không kiềm được mà nỉ non.
Harry không thể mở mắt, đôi mắt đẹp đã thấm đẫm nước mắt, cánh môi mềm bị cắn đến chảy máu, cả thân người gầy yếu run rẩy đáng thương.
-‘Sao em lại khóc rồi?’- Draco lau nước mắt trên mặt em, dịu dàng trân quý như một món bảo vật, gã cũng dừng hẳn động tác dưới thân, chuyên tâm dỗ dành tiểu nô lệ của gã.
Harry lắc đầu ngầy ngậy, em tựa đầu lên vai Draco, tay quàng qua cổ gã, nhẹ giọng nỉ non -‘Tiếp đi…’
Có chút lo lắng, nhưng Draco hiểu nếu lúc này dừng lại, chẳng khác nào đoạt mạng cả gã lẩn em, động tác dưới thân bắt đầu nhẹ nhàng sang mạnh bạo.
.
.
.
Harry nỉ non xin Draco dừng lại khi động tác của gã cứ nhanh dần lên, mỗi lần đi vào đều là mạnh bại đâm vào điểm nhạy cảm nhất của em, khoang sinh sản cũng đã mở rộng cho gã đi vào.
Draco cảm nhận được đầu dương vật của gã đã chạm đến đâu, hưng phấn kích thích từng hormone của gã, mùi rượu nồng tỏa ra khiến người ta phải say, quấy loạn tâm trí gã, biến gã thành một con thú hoang.
Draco mất lý trí, gã chỉ biết đâm rút ra vào huyệt động mê người này, làm em đến mang thai.
Động tác dưới thân ra vào càng thêm kịch liệt, Harry chịu không nổi mà lớn giọng rên rỉ, những ngón tay bấu vào vai gã, em ngả đầu ra sao đón nhận.
Draco đâm mạnh vào khoang sinh sản, khiến Harry từ mềm nhũng thành căng cứng, em sợ hãi kêu gã, hai mắt mở lớn -‘Đừng, đừng đâm vào đó!’
Draco không còn giữ được lý trí, gã cứ liên tục tấn công vào nơi mềm yếu đó, mị thịt đỏ hồng bị gã kéo ra theo từng cú nhấp hông.
Bỗng nhiên Draco đâm mạnh hơn, Harry giờ chỉ có thể khàn tiếng rên rỉ, em nhắm mắt hứng chịu những cú thút của gã.
Tinh dịch tràn ra khắp mông em, tiếng gầm gừ như thú dữ kiềm nén, khoang sinh sản đón nhận dòng tinh nóng hổi, đầy ắp lắp đầy.
Chiếc áo sơ mi trắng nhuộm tím dính lẫn chất nhầy trắng đục, lót dưới mông Harry, cho thấy cuộc làm tình đã kịch liệt đến mức nào.
Mùi sữa hòa quyện hoàn toàn với mùi rượu nho, gáy Harry xuất hiện một dòng máu đỏ cùng vết cắn sâu.
Harry cũng xuất tinh, dòng tinh đặc sệt dính đầy người cả hai, nhiều nhất là ở vùng bụng đang nổi lên hình dáng của dương vật đang vùi sâu trong em.
Harry chỉ kịp trợn mắt trước khi ngất đi, đau đớn từ thân dưới cũng không ảnh hưởng tới em, mệt mỏi đưa em vào giấc ngủ sâu, hơi thở dần ổn định trở lại.
Draco ôm em nằm trên giường, gã vuốt ve khuôn mặt trắng nõn ánh lên từng áng mây hồng câu nhân, cúi người hôn lấy môi em.
Mắt bạc ánh lên màu hạnh phúc, tinh khôi như sao sáng.
Động tác dịu dàng đong đầy yêu thương, cái hôn nhẹ ẩn nhẫn sự ôn nhu.
Draco dần chìm vài giấc ngủ, gã hạnh phúc mỉm cười, cùng em ngủ say.
_Tiểu nô lệ, ngủ ngon nhé!
.
.
.

HẾT CÂU CHUYỆN NHỎ THỨ MƯỜI SÁU

Design a site like this with WordPress.com
Get started