[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 9: Draco Ghen


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 9: Draco Ghen

Harry đi vào phòng học, tiết này là do giáo sư Lupin dạy. Trong phòng học trống trải không có bàn ghế, ở góc phòng chỉ có một tủ quần áo cũ, trong tủ còn truyền từng tiếng đập mạnh bang bang từ bên trong vọng ra ngoài.

Harry khiếp sợ, đứng bên cạnh tủ quần áo nghe được tiếng động kì dị của ông kẹ bên trong càng làm cậu hốt hoảng hơn trước nhiều.

Giáo sư Lupin đã từng nói qua những việc cần phải chú ý khi đứng trước ông kẹ, còn dạy cho mọi người câu thần chú đánh bại nó, mới bắt đầu để cho bọn học sinh thử đối mặt với ông kẹ.

Quá trình diễn ra có kinh ngạc, có kinh hãi, có kinh sợ, nhưng cả đám học sinh đều miễn cưỡng có thể sử dụng được thần chú mà chống trả.

Tới lượt Harry, giáo sư Lupin dùng ánh mắt cổ vũ Harry bước lên trước.

Mặt Harry vô biểu tình, làm ra vẻ trấn định đi lên trước, mắt thấy giáo sư Lupin dùng chú ngữ mở tủ quần áo cũ ra, từ trong tủ quần áo chui ra một thân ảnh mặc chiếc áo choàng màu đen rách nát, mặt được che lại nhờ mũ áo choàng. Thân ảnh kia âm trầm duỗi ra bàn tay hư thối, khiến người ta cảm nhận được hàn ý lạnh băng đến khó thở.

Harry cảm thấy cả người lạnh lẽo, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

“Mau đọc chú ngữ, Harry.”

Harry nghe được lời giáo sư Lupin nói, muốn giơ đũa phép lên đọc chú ngữ, lại phát hiện bản thân vì tiếp xúc hàn khí sớm đã bị đông lạnh tới cứng cả người, không cách nào có thể cử động được. Tiếng thét chói tai đầy hoảng sợ của một người phụ nữ lại vang lên bên tai, theo đó là một tia ánh sáng xanh lục mang đầy chết chóc đánh trúng người nọ.

Harry cảm thấy lồng ngực co rút đau đớn, ý thức dần dần mờ đi.

Không biết đã qua bao lâu, Harry mơ hồ nghe được âm thanh của giáo sư Lupin.

“Harry, Harry, con sao rồi?”

Harry chậm rãi mở to mắt, nhận thấy bản thân sớm đã nằm trên giường ở bệnh thất, giáo sư Lupin ngồi ở mép giường quan tâm nhìn mình.

“Đứa nhỏ, lại đây, mau ăn ít chocolate đi.” Phu nhân Pomfrey đứng ở bên cạnh đưa cho Harry một thanh chocolate. “Ăn xong rồi con sẽ không sao nữa.”

“Cảm ơn người, phu nhân Pomfrey.” Harry nhận chocolate, mặc kệ việc nói chuyện cùng giáo sư Lupin, đã bắt đầu ăn chocolate.

Giáo sư Lupin nhìn nhìn Harry, ngữ khí đầy áy náy, “Thầy thực xin lỗi Harry, thầy không nghĩ ông kẹ sẽ biến thành giám ngục lại ảnh hưởng tới con lớn đến vậy.”

Harry cúi đầu nuốt miếng chocolate trong miệng, bình đạm nói: “Con đã không sao rồi, giáo sư Lupin.”

“Harry……”

“Ta còn có việc, hai thầy trò cứ từ từ.” Phu nhân Pomfrey thấy bộ dáng Lupin còn muốn nói chuyện gì đó với Harry, liền xoay người rời đi.

Lupin nhìn phu nhân Pomfrey rời đi, lại quay qua Harry bên cạnh, nhích gần lại một chút. “Harry, thầy vẫn luôn có lời muốn nói với con, con và Malfoy không hợp đâu, hai đứa vẫn không nên yêu nhau, phụ thân thằng bé năm xưa là Tử thần Thực tử, nhà bọn họ cùng kẻ thần bí……”

Harry dừng lại động tác cắn chocolate, cậu ngẩng đầu nhìn Lupin, đánh gãy lời ông nói. “Nếu ba mẹ của con còn sống, nói với con rằng con và Malfoy không hợp, con có lẽ sẽ nghe theo một ít; nhưng giáo sư Lupin là đang dùng thân phận gì để khuyên con, nếu là dùng thân phận giáo sư, cũng không cần phải quá để ý, dù gì chúng ta cũng không thân đến mức như vậy; nếu là dùng thân phận trưởng bối, vậy trước giờ thầy đã làm gì, vì sao bây giờ mới đến quan tâm con.”

“Thầy xin lỗi Harry.” Sắc mặt giáo sư Lupin hơi khó coi, không biết nên giải thích cho Harry hiểu như thế nào. “Thầy nghĩ con vẫn luôn sống rất tốt, nên mới không đến làm phiền cuộc sống của con……”

“Thầy chỉ nghĩ, nếu thầy là bạn của cha mẹ con vì sao không hề tới thăm con, quan tâm con, dù chỉ là một hai lần cũng được.”

Harry buông thanh chocolate, muốn bước xuống giường lại bị Lupin ngăn lại, “Harry con muốn đi đâu, con cần phải nghỉ ngơi.”

Thanh âm Harry lãnh đạm, “Con muốn về ký túc xá nghỉ ngơi, mong thầy tránh ra, giáo sư Lupin.”

Lupin có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn nghiêng mình tránh ra.

Harry xuống giường ra khỏi bệnh thất, cậu không rõ vì sao đến cả giáo sư Lupin cũng bảo cậu và Malfoy không hợp, dù Malfoy là con của một cựu Tử thần Thực tử, Dumbledore cũng không nói gì, thầy dựa vào cái gì phản đối.

“Potter.”

Harry nghe thấy có người gọi cậu, xoay người đã thấy Cedric đến gần. “Sao anh lại ở chỗ này, học trưởng Diggory?”

“Anh nghe nói em bị ngất, nên đến thăm em.”

“Cảm ơn anh học trưởng Diggory.”

Diggory thấy sắc mặt Harry tái nhợt, không nhịn được quan tâm nói: “Potter, sắc mặt em không tốt lắm.”

“Em không sao đâu, học trưởng.”

“Vẫn là để anh dìu em về tháp Gryffindor nghỉ ngơi đi!” Diggory nói xong, nâng tay Harry dậy.

“Không cần đâu học trưởng, em không yếu đuối như vậy……” Harry mới nói được đến đây, Malfoy không biết từ bao giờ đã đứng ngay trước mặt.

Harry chột dạ rút cánh tay lại, tuy chính cậu cũng không biết vì sao lại phải chột dạ.

Draco nhìn Harry lại liếc qua mình, liền lộ nụ cười giả tạo với Diggory, “Học trưởng, năm trên không phải rất bận sao? Học trưởng Diggory sao lại rảnh rỗi như vậy, đến đâu cũng gặp được anh.”

Sắc mặt Diggory bình tĩnh nói: “Anh chỉ là quan tâm đàn em, có gì sai sao?”

“Em thay mặt Harry cảm ơn học trưởng.” Draco nói xong, kéo tay Harry rời đi.

Thẳng đến lúc Draco và Harry đã đi xa, Ron trốn ở một nơi gần đó mới nhảy ra, đến trước mặt Cedric Diggory buồn bực nói: “Học trưởng sao anh lại để Malfoy lôi Harry đi.”

Ánh mắt Diggory sâu thẳm nhìn chằm chằm vào mắt Ron, “Anh chỉ đồng ý với em tới thăm Harry, cũng không đồng ý cái gì khác.”

“Học trưởng Diggory sao anh lại như vậy, anh không thích Harry sao?” Ron không hiểu được thái độ của Diggory.

“Weasley, chỉ sợ em hiểu nhầm việc gì rồi.” Diggory nghiêm túc nhìn về phía Ron, “Là em luôn nói anh thích Potter, muốn anh theo đuổi Potter, anh thật sự có hảo cảm với Potter, nhưng cũng không có tình cảm như thế đối với trò ấy, anh tiếp cận Potter chỉ là muốn tăng áp lực cho Malfoy, cũng không muốn theo đuổi Potter.”

“Được rồi! Đã vậy, bỏ qua chuyện này đi, hẹn gặp lại học trưởng.” Ron nhụt chí, vừa xoay người tính rời đi, đã bị Diggory bắt lấy cánh tay, ấn nó vào vách tường.

“Anh có nói để em đi sao? Weasley.” Diggory nói, ngày càng tới gần Ron.

Ron, “???”

……

“Draco cậu buông tôi ra, cậu muốn kéo tôi đi đâu?” Harry giãy dụa vài lần đều không thành công, ngược lại còn bị Draco túm tay kéo vào một phòng học trống.

Draco “Phanh” một tiếng đóng cửa phòng học, làm Harry sợ tới mức rụt hai bả vai lại, lùi dần ra phía sau.

“Tôi nghe Blaise nói cậu bị ngất, vô cùng khẩn trương tới thăm cậu, kết quả là nhìn thấy cậu và học trưởng Diggory ân ái, quả nhiên là tôi đến sai thời điểm.” Draco tức giận tiến tới gần Harry.

Harry càng ngày càng lui dần về phía sau, “Giữa tôi và học trưởng Diggory không hề có gì cả.” Sau đó lại nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chưa kể cậu cũng không phải là cái gì của tôi, dựa vào cái gì mà quản tôi.”

Draco giận tới mức cười lớn, kéo Harry qua, mạnh bạo hôn xuống.

Đầu óc Harry vì thế lại trở nên choáng váng, chút sức lực cuối cùng cũng chẳng đủ để giãy giụa.

Draco buông đôi môi đã sưng đỏ của Harry ra, cụng trán của hắn với trán của Harry, “Harry, tôi là ai?”

Harry thở dốc, ngước mắt nhìn mí mắt Draco, không biết vì sao hắn lại hỏi như vậy, nhưng vẫn trả lời hắn. “Draco Malfoy.”

“Tôi là gì của cậu?”

Harry rũ mắt không nói.

“Harry, nhìn tôi.” Draco thấy Harry lại ngước mắt nhìn mình, liền trịnh trọng nói: “Tôi là chồng tương lai của cậu, sau này không cho phép cậu đi gặp Diggory một mình.”

Harry chớp chớp mắt, “Vậy tôi cũng không cho cậu gặp cô gái xinh đẹp nào một mình.”

“Được.” Draco điệu thấp nở nụ cười.

Harry lần nữa rũ mắt, vành tai sớm đã đỏ bừng.

HẾT CHƯƠNG 9

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Những Câu Truyện Nhỏ –Special 1 + Special 2 : Điên Loạn


  -o0o-

AUTHOR : YING

-o0o-

Special 1

Vào một ngày đẹp trời, Draco tao nhã đem sách ra vườn đọc, quyết định dành cả buổi sáng để đọc sách. Đã lâu lắm rồi từ khi tốt nghiệp, gã mới có được một ngày nghỉ trọn vẹn như này.

Draco Malfoy – độc dinh của gia tộc Malfoy, hiện tại đang là một trong những bậc phù thủy tài ba về độc dược. Ai cũng biết đến, tuy vậy, gã không chọn kế thừa gia tộc, thay vào đó, gã chọn ở lại trường Hogwarts, trở thành một thầy giáo.

Quyết định ở lại trường để dạy học, Draco một phần vì muốn tránh bớt phiền phức từ Bộ Tư Pháp, phần còn lại, là vì muốn gặp người gã yêu – Chúa cứu thế Harry Potter.

Đang nhàn nhã đọc sách, Hedwig – con cú của Harry bỗng nhiên bay tới, đáp lên chiếc bàn nhỏ được kê kế bên gã, đặt lên đó một lá thư.

Draco khá bất ngờ, Harry rất ít khi gửi thư cho gã, không biết, lần này là vì lý do gì mà em lại chủ động tìm gã đây.

Lấy chút đồ ăn cho con cú trắng, Draco ung dung nhưng cũng vội vã mở bức thư ra. Nhưng càng đọc những từ ngữ trong thư, gã lại càng thấy không ổn.

“Gửi đến bạn tôi – Draco Malfoy,

Khi cậu nhận được lá thư này, chắc cậu sẽ bất ngờ lắm. Tôi không hay gửi thư cho cậu, cũng rất hiếm khi nói chuyện. Nhưng lần này, tôi hy vọng cậu sẽ là người đầu tiên biết được chuyện vui này của tôi.

Draco thân mến, tôi – Harry Potter đã gặp được người tôi thương rồi.

Cậu không biết đâu, cô ấy bước vào đời tôi như một lẽ ngẫu nhiên. Cô ấy có đôi mắt xanh đầy u buồn của biển cả, nụ cười lại dịu ngọt như những viên kẹo chocolate, mái tóc đen dài óng ánh trước ánh nắng.

Cậu biết không, lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khi ở Hẻm Xéo. Ôi Merlin, khi thấy cô ấy bước ra từ một tiệm quần áo cổ điển, tôi dường như đã say rồi, một vẻ đẹp cổ điển Malfoy ạ, thì ra cô ấy là chủ của hiệu may. Công việc này quả thật rất hợp với cô ấy.

Sau một thời gian theo đuổi, cô ấy đã đồng ý, niềm vui đến thật bất ngờ. Tôi reo lên như đứa trẻ, ôm cô ấy xoay vòng, sau đó, đặt lên vầng trán trắng trẻo ấy một nụ hôn. Ngày tôi có được cô ấy, tôi như muốn bay lên trời vậy.

Khi về nhà, à quên, tôi chưa nói với cậu là tôi đã mua một căn nhà nhỏ nhỉ?

Bỏ qua đã, khi về nhà, việc đầu tiên tôi làm là viết thư, thật kỳ lạ khi người tôi muốn thông báo đầu tiên lại là cậu chứ không phải Ron hay Hermione, hay bất kỳ ai khác.

Nếu có thể, tôi mong cậu sẽ gặp cô ấy và tôi vào cuối tuần này, tôi muốn giới thiệu cô ấy với cậu.

Hy vọng cậu sẽ đến, quán cà phê Bobby ở hẻm Alice. Tôi sẽ để Hedwig dẫn đường cho cậu.

P/S: thật sự rất mong cậu sẽ đến.

Ký tên: Harry Potter “

Đọc xong bức thư của Harry, gã cảm thấy mình như rơi vào hầm băng, tay gã đem lá thư siết chặt, như chưa hết cơn giận dữ, gã xé nát lá thư, sau đó lại dùng phép thuật triệu hồi ra một ngọn lửa, đem lá thư đáng bị nguyền rủa kia đốt đi, đốt đến một miếng tro cũng không còn.

Gã điên cuồng nhìn chỗ lá thư đã bị đốt, mắt gã vằn vện những tia máu. Chưa bao giờ, gã cảm thấy giận dữ như ngày hôm nay, nhưng từ cơn giận dữ, gã chợt nhận ra.

Gã, không có một tư cách để giận dữ…

Gã, chưa từng là gì của Harry cả. Cho dù gã đem em sủng đến tận trời, chưa chắc em sẽ biết điều đó, hay đúng hơn, em còn không biết gã yêu em…

Đau khổ nhận ra những gì mà gã luôn trốn tránh, gã bỗng thấy bất lực. Tuyệt vọng bao quanh gã, khiến gã mất khống chế.

Đem sách trên bàn đốt sạch sẽ, đến tro cũng không có, Draco đột nhiên bật cười giữa cơn điên của mình. Tiếng cười vang vọng, đầy thê lương, đau đớn nhưng không kém phần quỷ dị, đầy ám ảnh.

Gã ôm lấy ngực trái của mình, trong đó, tim gã đang điên cuồng đập mạnh, giống như là lần đầu gã thấy Harry, nhưng lần đó là hạnh phúc, còn lần này, sẽ là đau thương.

Draco cảm giác được, trái tim gã đang chết mòn, chết trong đau khổ…

Harry, Harry của gã, em của gã giờ đã có người thương…

Em vui vẻ, hạnh phúc vì tình yêu…

Trong khi đó, gã lại đang vì thứ ái tình đó mà đau khổ, mà chết dần.

Ôi thật tuyệt vời, Harry đã có người thương rồi, tuy nhiên, người đó lại không phải gã.

Nụ cười điên dại bỗng vụt tắt, Draco trở nên âm trầm và đáng sợ, gã đột nhiên nhoẻn miệng cười, đường cong hoàn mỹ khiến nhiều người say mê giờ đổi khác, nó mang lại cho người ta một cảm giác tê dại, buốt rát từ da đầu.

Gã biến ra giấy và bút, viết lại cho Harry bé nhỏ của gã rằng gã đồng ý, và rất vui mừng cùng háo hức chờ đợi được gặp cô gái kia.

Buộc lên chân cú đưa thư của mình, Draco quay người vào nhà, gã muốn chọn một bộ quần áo thật đẹp cho cuộc hẹn này.

.

.

.

Draco chỉnh lại cà vạt, gã nhìn bản thân trong gương, gia chủ của thái ấp Malfoy luôn hoàn mỹ như vậy, mái tóc bạch kim đầy quyền lực cùng trang trọng, mắt xám lạnh lùng và nguy hiểm, âu phục màu đen sang trọng, toàn bộ tạo nên một Draco Malfoy tàn nhẫn nhưng không kém phần tao nhã.

*phạch phạch*

Hedwig từ đâu bay đến, đậu lên cái gương cao bằng người trưởng thành, nhìn xuống gã.

-‘Hedwig đấy à, cũng đến giờ rồi, đi thôi’- Draco nở nụ cười, lần này, nụ cười của gã ẩn nhẩn sự tàn nhẫn, ngoài ra còn có hứng thú khó che giấu.

_Quán cà phê Bobby, hẻm Alice

Draco bước vào trong quán, đảo mắt đánh giá quán cà phê nhỏ. Phong cách trang trí theo gam màu ấm ấm áp khiến gã khá thoải mái. Nhưng gã cũng không để ý nhiều, hiện tại gã còn công việc quan trọng chưa hoàn thành nữa.

Theo chân Hedwig lên tầng hai, đập vào mắt gã là hình ảnh một đôi trai gái đang ngồi uống trà nói chuyện, cười đùa vui vẻ. Nam thanh nữ lịch, hẳn ai nhìn vào cũng thấy họ thật đẹp đôi.

Đương nhiên là trừ gã ra.

Nhưng gia chủ thái ấp Malfoy vẫn tươi cười, gã điều chỉnh nụ cười của mình, bước đến bên Harry -‘Potter’- Draco nhẹ nhàng gọi tên người gã thương, ánh mắt từ khi nào tràn ngập ôn nhu.

-‘Malfoy! Thật tốt khi thấy cậu’- Harry đứng dậy, em cười ngọt ngào đi về hướng gã, bắt tay với gã. Harry của gã vẫn luôn như vậy, chủ động trong mọi việc.

-‘Đây là Annie, cô ấy là người tôi đã kể với cậu, Annie, đây là bạn anh, Draco Malfoy!’- Harry vui vẻ giới thiệu hai người với nhau.

Theo phép lịch sự, gã mỉm cười chào hỏi, thật hiền lành, gã thốt lên, gã phải nói rằng cô gái này rất dịu dàng, nhưng, không hợp với Harry của gã.

-‘Xin chào, tôi là Annie, ừm, bạn gái của Harry, thật vinh dự khi được gặp ngài, ngài Malfoy’- Annie nở nụ cười dịu dàng nhìn người đàn ông bên cạnh bạn trai mình.

-‘Chào cô, tôi là Draco Malfoy, cô không cần khách sáo’- Draco gật đầu chào lại. Cả ba người cùng nhau nói chuyện, đến trưa thì tìm một quán ăn nào đó. Chiều đến, sau khi cùng Harry đưa cô gái kia về, hai người họ lại tản bộ hóng gió.

-‘Tôi không ngờ cậu lại đồng ý đó Malfoy, tôi cứ nghĩ cậu sẽ không đến’- Harry nhẹ nhàng nói, đôi môi cậu luôn nở nụ cười, ngũ quan tươi sáng nhìn thẳng Malfoy đầy tinh nghịch.

-‘Tôi rất muốn biết, là người như thế nào mà khiến Cứu thế chủ yêu ngay như vậy?”- Gã cười bí ẩn nói, giọng điệu nhàn nhạt không chút kỳ lạ.

-‘Dù sao cũng cảm ơn cậu đã đến, tôi nên về rồi. Hẹn cậu hôm nào đó đến nhà tôi. Tạm biệt Malfoy’- Harry nói rồi vội vàng rời đi, gã nhìn theo bóng lưng em.

_Cửa hàng quà tặng à?_ Draco nheo mắt nhìn theo, thở dài.

Gã một mình đi lang thang, bóng đêm ập xuống trải dài bóng dáng cô đơn của gã.

Bóng đêm như cánh cửa to lớn, tịch mịch đóng lại tình yêu của gã, tình yêu gã đã trân trọng bao lâu nay, giờ chỉ đành khép lại.

Có lẽ, gã thua thật rồi… Thua từ lúc gã biết em rồi, thua từ khi gã cho phép em đặt chân vào tim gã rồi…

Có lẽ, gã chỉ nên nhìn em từ xa, nhìn em hạnh phúc, nhìn em tươi cười mà thôi…

Tình cảm này của gã, chắc chỉ mãi mãi dừng ở mức bạn bè.

.

.

.

Một thời gian dài sau đó, gã chỉ biết đâm đầu vào dạy học, nghiên cứu về độc dược. Thấm thoắt cũng đã nửa năm trôi qua, hôm nay, tỉnh dậy vẫn là bầu trời u ám, không chút sức sống khiến con người chán nản.

Draco rảo bước đi trên hành lang của học viện, gã vừa dạy xong, bỗng nhiên, gã thấy bóng dáng quen thuộc luôn ám ảnh mọi giấc mơ của gã.

Là Harry, em của gã…

Những bước chân chậm chạp, ung dung của gã bỗng chốc nhanh hơn, tiến về phía em. Nhưng khi gã đứng trước mặt em, gã lại hốt hoảng nhận ra, em gầy đi rồi, làn da vốn đã trắng nay có chút xanh nhàn nhạt, rõ ràng là thiếu ngủ cùng dinh dưỡng không đủ.

Em của gã, sao lại không biết chăm sóc bản thân đến thế chứ? Thật là, không thể nào làm gã hết lo lắng cho em được mà…

-‘Harry, sao cậu đến đây?’- Gã nhíu mày, cẩn trọng nhìn em.

-‘Malfoy, tôi đang định tìm cậu, chúng ta nói chuyện được không?’- Harry nở nụ cười miễn cưỡng, em ngước đôi mắt xanh lục bảo nhìn gã u buồn.

-‘Được’- Không tự chủ chìm đắm vào đôi mắt màu ngọc ấy, Draco theo bản tính đồng ý.

_Thái ấp Malfoy

Draco rót một tách trà, sau đó cẩn thận đưa cho em, gã lẳng lặng ngồi đối diện em, chờ đợi em bắt đầu câu chuyện. Harry cầm tách trà ấm áp cùng bốc khói trắng, em cúi đầu không rõ nét mặt, mãi lúc sau mới mở miệng nói.

Em nói, Annie đã phản bội em, cô ấy là con của một người theo phe Voldemort, cô ấy tiếp cận em là vì trả thù.

Harry vừa khóc vừa nói, từng giọt nước mắt như pha lê rơi xuống, một giọt lệ rơi là một lần Draco âm thầm đau xót cho em, là một lần gã muốn ôm em vào lòng, là một lần gã muốn đem đứa con gái đáng chết kia băm thành ngàn mảnh, để cô ta vĩnh viễn không thể thương tổn em của gã.

Harry còn nói, cô ấy đã cho em biết được cảm giác của ái tình, là người chỉ cho em sự ấm áp, làm em quyến luyến. Nhưng cuối cùng lại tàn nhẫn tước bỏ nó, khiến em đau đến thấu tim.

Draco xót thương ôm Harry vào lòng, gã ôm em thật chặt, gã muốn bảo hộ em khỏi sóng gió ngoài kia, gã muốn cho em một tình yêu em mong muốn, gã muốn cho em một vòng tay yêu thương em.

Nhưng gã giấu kín những điều đó trong lòng gã, vĩnh viễn không nói ra…

Tay gã vụng về vỗ về em, miệng nói những lời an ủi vụng vặt gã chưa từng nói.

Hiện tại, trong mắt gã, là sự vui vẻ thậm chí là hả hê không hề che dấu. Nhưng nhìn em khóc đến lịm đi trong vòng tay gã, sự đau xót cùng điên cuồng không thể che giấu lại xuất hiện.

Ôm em về phòng ngủ, gã cẩn thận lau mặt cho em, thay cho em một cái áo trắng, sau đó lại ngồi xuống kế bên em, vuốt ve đôi gò má không còn mấy thịt của em, gã lòng đầy thương xót. Ánh mắt vì thế ngập tràn tức giận.

Draco ôn nhu đắp chăn cho em, điều chỉnh nhiệt độ phòng phù hợp, dặn dò gia tinh chăm sóc em, nhớ mang nước cho em sau khi em tỉnh dậy, nếu em thấy đói lập tức phải có cháo cho em ăn. Gã nghiêm khắc dặn dò gia tinh, sau đó quay lại nhìn em dịu dàng, rồi lại cất bước rời đi.

_Hẻm Xéo

Nhàn nhạt nhìn hiệu may của Annie, Draco dùng chú ẩn thân tiến vào bên trong. Gã lên thẳng tầng hai, vừa lên, gã đã thấy được căn phòng còn sáng đèn.

Gã nhẹ nhàng tiến đến trước cửa. Gã mỉm cười chế giễu, ánh mắt đầy khinh thường khi nhìn thấy cô gái gã còn cảm thấy ngây thơ đang lên giường cùng một tên đàn ông.

_Ngu xuẩn, bẩn thỉu_ Gã chán ghét nghĩ, nhưng sự chán ghét ấy không hề che giấu hiện rõ trên mặt gã.

Bên trong cũng đến hồi kết thúc, gã liền đẩy cửa bước vào. Đôi trai gái trên giường giật mình, vội vàng lấy chăn che đi cơ thể ghê tởm.

Annie sợ hãi nhìn gã, cô ả vội vã kéo chăn che đi thân thể chỉ toàn dấu hôn đỏ sậm, không chút xinh đẹp của mình -‘Ngài…..ngài Malfoy’

Hàng mày của Draco nhíu lại, gã lạnh lùng lên tiếng -‘Đừng mở cái miệng bẩn thỉu của cô gọi ta. Ta cứ thắc mắc vì sao Harry lại gầy đi như vậy. Hóa ra là vì thứ đáng kinh tởm hai người sao?’- Gã thong dong biến ra một cái ghế, chậm rãi ngồi xuống, đôi mắt như chim ưng nhìn thẳng hai người

Người đàn ông trên giường tuy khó chịu nhưng không dám làm gì, hắn vội vàng mặc quần áo, và giúp Annie lấy chiếc váy dưới đất, Draco nhận ra nó, chiếc váy hôm cô ta đã mặc khi cùng Harry gặp gã. Thật là đáng ghê tởm mà.

-‘Tôi…. Chúng tôi…’- Annie run rẩy, cô biết đến sự tàn nhẫn của Draco Malfoy, gã sẽ không tha cho cô cùng tình lang. Gã, gã ….sẽ giết cô mất.

-‘Thật đáng tiếc!’- Draco thu lại đũa phép, lấy ra đôi găng tay trắng tinh tế đeo vào, gia huy của gia tộc được thêu trên găng tay ẩn nhẫn sự độc ác. Draco cúi đầu nhìn bộ âu phục của mình, gã hơi nhíu mày, nhưng gã nhanh chóng bỏ qua, tiến đến cạnh giường.

-‘Ta sẽ vứt nó sau’- Gã âm trầm nói, đôi bàn tay tao nhã đeo lên đôi găng trắng, gã lẩm nhẩm một câu thần chú tạo ra kết giới.

Đôi tay đeo găng trắng liền xuất hiện một con dao sắc bén, Annie sợ hãi hét lên -‘Cầu xin ngài, xin hãy tha cho chúng tôi’

Gã nhìn hai người đang run rẩy quỳ lạy kia. Nụ cười mỉm đầu tàn nhẫn treo gọn trên môi, đũa phép vung lên, hai người kia lập tức bị dính lên tường. Chân tay dang rộng, giống như nghi lễ hiến tế.

Draco đưa con dao lên, gã xuất phát từ vùng cổ, bắt đầu lột da người đàn ông.

Annie hét lên sợ hãi, người đàn ông kia bị làm phép phải mở mắt nhìn cảnh mình bị lột da. Đôi mắt người đàn ông mở to, cầu xin, gã đàn ông không ngừng khóc lóc mong gã tha cho hắn. Nhưng bóng tối dần thay thế ánh sáng trong mắt hắn.

Một lúc sau, Draco vứt bộ da người xuống đất, gã liếc sang Annie. Annie tuyệt vọng cùng sợ hãi nhìn gã.

Theo luật bảo vệ người phàm, những hành động gã đang làm chính là tội nặng. Tuy nhiên, nỗi hận không thể khiến hai người đã làm đau khổ người gã yêu lại lấn át, khiến gã như rơi vào cơn loạn trí.

Gã nhìn Annie, bắt đầu từ ngực trái, gã lột da cô, Annie chịu số phận y hệt tên tình lang khốn khiếp của cô ả, mở mắt xem cảnh mình bị lột da.

Sau khi lột da, gã bắt đầu róc thịt, đôi găng tay trắng nhuốm máu đỏ tươi, tanh tưởi.

Rất lâu sau, gã mỉm cười nhìn kiệt tác của mình. Gã hài lòng nhìn chiếc giường lộn xộn, thịt với da trộn lẫn, dạ dày và ruột bị quấn vào nhau, máu đỏ nhuốm đầy những bộ phận cơ thể không còn nhận ra, vài giọt máu còn rơi lỏng tỏng xuống giường, tạo thành một vũng máu.

Mùi máu tươi tanh tưởi ngập tràn phòng, Draco chán ghét nhíu mày, gã không thèm nhìn lại mà bỏ đi.

Gã trở về thái ấp Malfoy, gia tinh kinh sợ nhìn gã, gã đi vào một căn phòng trống, sai gia tinh chuẩn bị nước tắm.

Gã tắm rửa sạch sẽ những vết máu lưu lại trên người. Sau khi tắm xong, gã biết được từ gia tinh là Harry đã rời đi. Gã nhíu mày, nhìn địa chỉ mà em để lại, khoác áo chùm lên, gã vội vàng đuổi theo em.

Đứng trước cửa nhà Harry, gã nhíu khẽ hàng mày anh tuấn. Bao suy nghĩ rối loạn trong đầu gã.

Đôi tay gã giờ đã nhuốm máu đỏ, liệu em còn để gã ôm? Con người gã giờ là tội nhân, liệu em sẽ ôm gã, và còn cười với gã? Gã giờ đây như con thú hoang, liệu em sẽ vẫn nhìn gã chứ?

Draco hoang mang, Harry ghét cái xấu, gã vừa hay đã làm việc sai trái.

Gã, đem hai mạng người giết đi.

Vừa nghĩ đến đây, gã liền quay người rời đi. Có lẽ, gã không nên gặp em nữa.

.

.

.

Mấy ngày sau, từ giới phù thủy đến người phàm đều xôn xao về vụ giết người gần đây. Cảnh sát chuyên biệt của hai bên đều nhập cuộc điều tra.

Mấy ngày này, Draco không bước chân ra khỏi thái ấp Malfoy một lần. Gã nộp đơn xin nghỉ phép dài hạn, tự nhốt mình trong phòng, gã như người điên lẩm nhẩm bất kể ngày đêm.

Liệu Harry có giận gã không? Liệu cậu sẽ giết gã không? Liệu cậu sẽ giao gã cho cảnh sát chứ?

Những dòng chữ tương tự vậy cứ lẩn quẩn trong đầu gã, khiến gã muốn nổ tung.

.

.

.

Ban đêm, gã đột nhiên mở mắt, lấy chiếc áo chùm đen khoác lên. Không một lời thông báo rời đi.

Gã muốn gặp em rồi.

Trước cửa nhà Harry, gã mỉm cười ngọt ngào, tuy nhiên, nét kinh dị không thể che giấu vẫn ẩn hiện.

Gã làm phép bay lên tầng ba, nơi phòng ngủ của em. Gã đẩy cửa sổ bước vào, nhìn khuôn mặt bình yên của em kìa, thật ngoan ngoãn và đáng yêu làm sao.

Gã vươn tay ôm em vào lòng, nhẹ nhàng mà điên dại. Cái ôm từ nhẹ nhàng chuyển sang siết chặt, gã như muốn đem em ghim vào trong người gã, bấu vít lớp da thịt trắng nõn, gã vùi đầu vào hõm cổ em.

Harry vì đau mà giật mình tỉnh giấc, em ngạc nhiên khi nhìn thấy Draco, giọng nói còn buồn ngủ gọi gã -‘D-Draco?’

-‘Tôi đây’- Draco nặng nề đáp, gã nhận ra Harry muốn ngồi dậy, vì vậy, gã liền đỡ em lên, nhưng vòng tay lại chưa từng thả lỏng.

-‘Em biết không Harry, vụ giết người khiến nhiều người xôn xao mấy ngày nay, là tôi làm đó. Tôi biết em sẽ tức giận với tôi, nhưng em đừng vội nói gì cả, nghe tôi nói đã nhé?

Harry, hẳn em chưa biết, tôi yêu em, yêu từ lâu rồi, bao nhiêu năm nay, em luôn là người duy nhất ngự trị trong tim tôi, chưa hề thay đổi. Trong tâm trí tôi, đâu đâu cũng là em, tôi nhắm mắt hay mở mắt, em vẫn ở đó, vẫn ở trong tim tôi, làm tôi thương nhớ.

Tôi điên rồi, tôi điên rồi Harry à, tôi yêu em, yêu đến điên cuồng, tôi yêu em đến mức chỉ muốn giam cầm em, tôi yêu em đến mức chỉ cần em không yêu tôi, tôi cũng chỉ muốn giết em thôi. Tôi yêu em lắm Harry, yêu đến điên rồi’

Draco như kẻ điên, gã ôm chặt em, móng tay như muốn đâm vào người em khiến em đau đớn vô cùng.

Harry ngơ ngẩn nghe gã nói, em trải qua bao cung bậc cảm xúc, từ kinh ngạc đến sợ hãi, cuối cùng là chết lặng. Em không ngờ, trên đời này lại có người yêu em nhiều đến vậy, yêu đến mức đã giết người đã làm thương tổn em, yêu đến mức mặc tay mình sẽ dính máu.

Em không hề biết, có một người như vậy… Em không hề biết, Draco lại là người yêu em…

Harry sợ hãi, em biết mình nên báo cảnh sát. Nhưng nhìn người đàn ông đang ôm em, em lại không nỡ.

Draco không hề muốn giết người, chỉ là gã đã quá lụy tình mà thôi, dù biết giết người là trọng tội, nhưng em vẫn không thể tàn nhẫn như vậy với gã…

Em phát hiện, em luyến tiếc gã, em luyến tiếc người em không thương, em luyến tiếc cho tình yêu gã trao em, em… luyến tiếc chính bản thân em…

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Những Câu Truyện Nhỏ – Câu Chuyện Thứ Mười Ba : Đau ………….. (1)


  -o0o-

AUTHOR : YING

-o0o-

Ngày 08 tháng 09 năm 2011

_Yêu từ cái nhìn đầu tiên

Liệu có ai sẽ tin điều đó không? Từ khoảng khắc đầu tiên nhìn thấy người đó, là lúc biết được bản thân rơi vào lưới tình rồi.

Không những thế, lưới tình đó, lại là chính mình ảo tưởng nữa cơ, là một bể tình đau khổ.

Nghe thật đáng thương, nhỉ?

Nhưng biết sao giờ, khoảng khắc nhìn thấy bóng lưng của gã, em đã biết, đời này, là vạn kiếp bất phục rồi.

Đơn phương, thật là…. trớ trêu mà…

Năm đó, em 12, vừa vặn, ở độ tuổi đẹp nhất, em biết yêu.

Yêu một người, không bao giờ thương em.

Thanh xuân đẹp đẽ, dành cho một người, một người, không thuộc về em…

Ngày 12 tháng 05 năm 2012

A, hôm nay, em lại được thấy gã rồi!

Gã trông thật quá đỗi đẹp đẽ, bộ âu phục đen tuyền tô điểm mái tóc vàng kim của gã thật quá hoàn mỹ.

Từng bước nhảy hoa lệ, từng cử chỉ nhã nhặn, em cảm nghĩ, em đã yêu gã hơn, hơn em ngày hôm qua rồi…

Nhưng buồn thay, những thứ đó, lại không thuộc về em…

Nụ cười của gã, dành cho cô gái khác…

Nhìn gã và cô gái ấy, tay trong tay, khiêu vũ với tiếng nhạc du dương, hình ảnh ấy, họ thật đẹp đôi.

Họ, giống như, sinh ra là dành cho nhau.

Còn em, có quyền gì mà tơ tưởng gã, tơ tưởng đến một vị hoàng tử.

Tỉnh lại đi thôi, Harry, vịt con, không thể hóa thành thiên nga.

Cũng như em, sẽ không bao giờ xứng với gã đâu…

Ngày 26 tháng 03 năm 2013

Hôm nay, là ngày em hạnh phúc nhất trong 14 năm cuộc đời.

Người em yêu, gã, hướng em mỉm cười.

Gã, còn nhìn thẳng vào mắt em nữa.

Em cảm thấy mình thật quá may mắn mà.

Dù em biết, nụ cười của gã, chỉ là khách sáo, chỉ là xã giao…

Ánh mắt của gã, chỉ là khinh thường, chỉ là hời hợt…

Nhưng không sao cả, em sẽ bỏ qua hết.

Chí ít, lần này, xin hãy để em ảo tưởng, gã, là thật tâm nhìn em nở nụ cười.

Ánh mắt của gã, là đong đầy yêu thương nhìn về em.

Một lần thôi nhé, cho em chìm trong cơn mê, trong ảo mộng vĩnh viễn không thành của em nhé.

Một lần, chỉ một lần thôi…

Ngày 28 tháng 10 năm 2014

Hôm nay, em lấy hết can đảm của bản thân.

Tỏ tình.

Dũng cảm một lần, bày tỏ tất cả.

Cớ sao, gã lại phũ phàng như vậy.

Từng câu từng chữ cay nghiệt em.

_Cậu biến thái à?

_Đồ đáng khinh!

_Cậu không tự kinh tởm bản thân sao?

_Thứ nghiệt chủng!

Một chữ rồi lại một chữ, đâm vào tim em.

Nát bươm, vụn vỡ, máu thịt trộn lẫn.

Tim em, nát vụn dưới lời nói của gã…

Một lỗ hổng lớn, dần dần xuất hiện…

Nó đau lắm đấy, đau không thể tả.

Nhưng không sao, em vẫn sẽ cười.

Dù nụ cười mang màu nước mắt…

Dù nụ cười có mùi máu tanh…

Ngày 02 tháng 03 năm 2015

Gã, đi rồi sao?

Cầm theo trái tim em, đi đến một đất nước khác…

Cầm theo tấm lòng em, nắm tay một cô gái…

A…

Đau thật đấy…

Gã nỡ để em một mình, cùng trái tim không thể lành lại.

Lại cùng một người con gái khác, cùng nhau bước vào một chân trời mới.

A…

Chỉ là du học thôi mà…

Rồi gã sẽ trở lại, đúng không?

Rồi em sẽ được ở bên gã, dù là với thân phận thấp hèn nhất cũng được, đúng không?

Mọi chuyện sẽ là như vậy mà, đúng không?

Ngày 06 tháng 04 năm 2016

Gã, trở về rồi.

Trở về thật rồi.

Nhưng tại sao, lại cùng một người khác.

À không, làm gì có là người khác…

Đó là cô gái gã đã từng nắm tay rời khỏi đất nước này mà.

Là người gã yêu thương mà.

Nhưng tại sao, lại vẫn luôn là người đó…

Tại sao, gã lại có thể thương một người đến vậy?

Tại sao, lại không thể dành cho em một chút ấm áp?

Tại sao?

Ngày 17 tháng 01 năm 2017

Tấm thiệp hồng chói mắt…

Đám cưới sao? Kết hôn à?

Ngày mai ư?

Vậy là, gã sắp kết hôn rồi sao?

Vậy là, gã sắp thuộc về cô gái khác rồi sao?

A…

Tại sao? Tim lại đau đến vậy…

Tại sao? Nước mắt lại không thể ngừng chảy…

Tại sao? Mọi thứ lại luôn đối nghịch với em…

Tại sao? Người có được hạnh phúc, lại không phải là em…

Ly rượu đỏ, vỡ vụn dưới ánh trăng.

Trái tim em, nát tan dưới tay gã…

Ngày 28 tháng 11 năm 2017

Em đã trở thành gì thế này?

Tình nguyện nằm dưới thân một thằng đàn ông, tùy tiện để người đó ra vào, đưa em đạt đến khoái cảm…

Gọi em bằng những danh xưng tục tĩu, đĩ, điếm…

Em, cam lòng sao…

Em, muốn vậy sao…

Nếu không, thì tại sao em lại như vậy?

A…

Hóa ra là vì gã sao?

Vì người đàn ông, ra vào trong em mỗi đêm, là gã sao?

Nên em cam lòng, trở thành một thứ rẻ tiền, tùy ý người khác sao?

Harry, em, có còn tỉnh táo không?

Có còn như ngày đó, thiện lương và trong sáng không?

Em, tự nguyện ư?

Tuổi 18 đẹp đẽ, em thật sự muốn chôn vùi chính mình ư?

Chỉ vì, một gã đàn ông, sẽ không bao giờ thương em?

Đáng sao?

_Ừ, đáng…

Ngày 20 tháng 01 năm 2018

Ba mẹ em biết hết rồi…

Biết mọi chuyện, từ việc em yêu gã, đến việc em đang là tình nhân của gã.

Họ khóc, khóc rất nhiều.

Họ khóc vì đứa con trai tội nghiệp, đáng thương của họ.

Nhưng, họ tuyệt đối, vẫn không ôm lấy em.

Họ, không chửi mắng gì em, cũng không đánh đập em.

Họ chỉ đơn giản, mỏi mệt buông tay.

Từ mặt em…

Hôm đó, là một ngày mưa.

Giọt nước mắt em, vì hai đấng sinh thành mà rơi xuống.

Vì tình yêu em luôn che đậy mà xuất hiện.

Vì bản thân em mà kêu gào.

Ba…

Mẹ…

Xin lỗi…

Con đã không thể là một đứa con ngoan mất rồi…

Ngày 02 tháng 08 năm 2019

Draco, gã đuổi em đi rồi.

Gã nói, gã không cần một thằng con trai như em.

Gã cay nghiệt em bằng những lời nói năm xưa.

Gã gọi em là thằng điếm, một thằng bệnh hoạn…

Từng câu từng chữ vẫn giống ngày xưa, đến ngữ điệu cũng không hề thay đổi.

Vậy gã, không hề thay đổi nhỉ?

Có lẽ, suy cho cùng, người duy nhất thay đổi, chỉ có mỗi em thôi?

Nhưng thật may mắn, người em yêu, hóa ra vẫn chưa thay đổi.

Vậy ít nhất, gã, cũng sẽ nhớ đến hình ảnh đẹp nhất của em mà.

Hình ảnh em cầm ly cocktail nhẹ nhàng cười trong bữa tiệc năm nào.

Thời điểm gã cười với em.

Chắc chắn, gã sẽ nhớ mà, đúng không?

Gã, sẽ nhớ hình ảnh ấy, đúng không?

Ngày 19 tháng 09 năm 2020

Kết thúc thật rồi…

Mối tình đằng đẵng 9 năm, kết thúc rồi.

Từ giờ, hai ta từ biệt nhé.

Từ giờ, chấm dứt tại đây nhé.

Harry, em và gã, có duyên nhưng lại không có phận.

Vậy chi bằng, cắt đứt cái duyên, để gã hạnh phúc bên người khác.

Còn em, giờ lại vừa vặn không còn một ai.

Vậy thì, dừng chân em nhé, đừng chạy nữa nhé, em đã mệt mỏi quá rồi.

Vậy thì, tạm biệt tại đây nhé…

Nước mắt rơi rồi, nhưng nụ cười vẫn ở đó.

Không quan trọng nó tượng trưng cho điều gì.

Giờ chỉ cần, em thanh thản là được đúng không?

Điều em hối tiếc, cũng hãy bỏ qua nhé, để nó trôi theo dòng chảy quá khứ đi.

Harry, tạm biệt em nhé…

Ngày 22 tháng 09 năm 2020

Đã buông tay rồi, sao lại còn đến gặp nhau?

Draco, khi em còn có thể mỉm cười nhìn gã, sao gã lại không yêu em?

Giờ đây, khi em nằm trên giường bệnh, vĩnh viễn không thể mở mắt, sao gã lại như vậy?

Tại sao, giờ lại nói yêu em?

Tại sao, lại tàn nhẫn với em như vậy?

Nhưng… có còn quan trọng không?

Vì dù sao, sinh mệnh em cũng sẽ kết thúc mà nhỉ?

Vậy, trước lúc chết, được nghe lời yêu từ gã, đã không còn gì hối tiếc nữa rồi?

Ngày 06 tháng 01 năm 2021

Em nghe nói, gã đã ly hôn rồi mà nhỉ?

Còn nghe nói, gã ly hôn là vì em?

Mà tại sao, em lại không thể nào vui vẻ được, dù chỉ một chút?

Tại sao, gã lại hôn em dịu dàng đến vậy?

Tại sao, ánh mắt gã nhìn em lại đong đầy yêu thương đến vậy?

Tại sao, hơi ấm từ tay gã lại rõ ràng đến thế?

Tại sao? Gã lại không nói sớm hơn?

Tại sao? Lại không làm những điều này sớm hơn?

Tại sao? Khi đã quá muộn, lại muốn níu kéo?

Tại sao? Tim em lại đau đến vậy?

Ngày 27 tháng 05 năm 2022

Đây đã là năm thứ ba em ở trong viện rồi.

Ngày nào, gã cũng đến thăm em, trò chuyện cùng em, dịu dàng hôn em.

Nhưng em, đã không thể nhìn thấy những thứ đó.

Mà chỉ có thể đắm chìm vào ảo mộng của bản thân.

Không thể biết được, gã đã làm gì vì em.

Em chỉ biết, đắm mình vào giấc ngủ.

Một giấc ngủ dài, dài đến vô tận.

Lời yêu bỏ ngõ, con tim lạc nhịp…

Đã quá trễ rồi.

Ba chữ “anh yêu em” không còn tác dụng nữa rồi…

Ngày 14 tháng 12 năm 2023

Draco, gã đang làm gì vậy?

Chiếc nhẫn trên tay em là thứ gì thế?

Bộ vest trắng đẹp đến vậy em có thể mặc sao?

Gã đang nói gì, em không tài nào nghe rõ cả?

A…

Hóa ra là lời cầu hôn sao?

Lễ cưới thật giống như em mong đợi, chỉ có gã và em…

Nhưng em giờ là người thực vật, liệu sẽ có thể đáp lại gã?

Draco, gã đang làm điều uổng phí đấy…

Mà kệ vậy, dù sao gã cũng đâu thể nghe em nói…

Mà, em mệt quá, có lẽ, đã đến lúc rời đi rồi…

Ngày 23 tháng 02 năm 2024

Draco, gã được chuẩn đoán mắc bệnh tâm thần.

Gã giờ là một kẻ điên rồi.

Đôi mắt bạc từng mê hoặc vạn người giờ đờ đẫn không chút sức sống.

Gã… nhìn như đã chết…

Tốt quá!

Draco, giờ anh đã hiểu cảm giác của em rồi chứ?

Nhưng mà, em cứ nghĩ em sẽ vui vẻ…

Nhưng tim em, dù đã chết, vẫn đau vì anh…

Draco, anh đã làm gì em thế này?

Ngày 08 tháng 04 năm 2025

Chào anh, Draco…

Xin mời anh vào thế giới của em…

Từ giờ, hãy sống cùng nhau thật vui vẻ nhé!

Bỏ qua chuyện quá khứ, hai ta làm lại từ đầu nhé!

Chỉ anh và em thôi…

HẾT CÂU CHUYỆN THỨ MƯỜI BA

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Những Câu Truyện Nhỏ – Câu Chuyện Thứ Mười Hai : Em Ơi ………….


-o0o-

AUTHOR : YING

-o0o-

người draco thương, em là nắng ấm, là tia nắng vàng, là mặt trời nhỏ.

nhưng nắng rồi cũng sẽ tắt, nhường chỗ cho bóng đêm.

ngày em đi, trời không còn nắng.

ngày em đi, mưa rơi tầm tã.

che khuất dáng hình em, giấu đi nỗi đau của gã.

.

.

.

gã thương em nhiều lắm, nhưng không dám nói ra.

vì gã, biết em sẽ không muốn, có một người vì em đau khổ.

gã giấu trong lòng một cây kim nhỏ, từng ngày đâm chết trái tim gã.

nhưng nỗi đau của gã, nào bằng những gì em phải chịu đựng.

tuy nhiên, gã vẫn không giữ được em, còn đánh mất trái tim của mình.

.

.

.

ngày nắng ấm, người gã thương trầm lặng đứng bên đóa cúc trắng.

ngày mưa lạnh, người gã thương mệt mỏi đứng dưới mưa.

ngày gió mát, người gã thương gầy yếu bên bệ cửa sổ.

gã, chứng kiến em ngày càng gầy yếu.

đóa cúc trắng không dám đưa ra, âm thầm héo mòn bên tách cà phê.

gã đưa bàn tay muốn nắm lấy tay em, em gầy yếu mặc gã cầm đôi tay nhỏ.

.

.

.

em ơi, liệu em có biết, tôi yêu em nhiều lắm không?

liệu em có biết tình tôi trao em không?

liệu em có biết đóa hoa đã tàn rụi bên giường bệnh của em không?

liệu em có biết ngày mưa buốt giá đã ôm lấy chiếc nhẫn vô chủ không?

liệu em có biết, tôi đã lụi tàn vì em không?

.

.

.

đứng bên giường bệnh, draco đỏ mắt nhìn người gã thương.

em ơi, đừng đi nhé!

em ơi, ở lại với tôi nhé!

em ơi, cánh đồng hoa cúc đã nở rồi kìa!

em ơi, cơn mưa rào đã tạnh mất rồi!

em ơi, tách cà phê đã nguội mất rồi!

em ơi, mối tình đầu đã mất thật rồi!

em ơi, linh hồn tôi đi mất rồi!

em ơi, em đi thật rồi!

em ơi, tôi nhớ em….

HẾT CÂU CHUYỆN THỨ MƯỜI HAI

Design a site like this with WordPress.com
Get started