[ Harry Potter Đồng Nhân ] Những Câu Truyện Nhỏ – Câu Chuyện Thứ Ba : Je t’aime


-o0o-

AUTHOR : YING

-o0o-

-‘Harry, trà của cậu đây’- Hermione cầm chiếc tách nhỏ đưa cho Harry, trên môi cô là một nụ cười hiền dịu.

-‘Cảm ơn cậu, Mionie’- Harry đưa tay nhận tách trà, em híp mắt cười tươi. Khuôn mặt nhỏ của em như sáng bừng dưới ánh đèn dịu dàng.

Hermionie ngồi xuống chiếc ghế đối diện Harry, cô nàng Granger hôm nay trông có vẻ rất kỳ bí, nhưng Harry lại chẳng để ý tí nào, em còn đang chán nản cúi gầm mặt.

-‘Anh chàng Malfoy nhà cậu đâu rồi? Sao hôm nay lại để cậu đi một mình thế kia?’- Giả vờ như vừa mới phát hiện chuyện lạ, Hermionie sửng sốt hỏi.

Giật bắn người trước câu hỏi của Hermionie, Harry gượng cười nhìn cô, hai bàn tay nhỏ siết chặt tách trà đến trắng bệch -‘Anh ấy… có chuyện nên không đến được…’

-‘Thế à, tên chồn sương ấy cũng dám để cậu một mình đi gặp chúng tớ à’- Hermionie cười tươi đáp, ánh mắt đầy ý cười của cô nàng lại đậm đi vài phần.

Harry không đáp lời, em thủy chung cúi gầm mặt, chôn đầu trong chiếc áo len màu be như cừu nhỏ, tay nhỏ mân mê tách trà trong tay.

-‘Harry, ở lại ăn với chúng tớ một bữa đi, lâu rồi chúng ta không có dịp ăn cùng nhau mà’- Hermionie lên tiếng mời mọc, cô nàng cười thêm rạng rỡ. Nụ cười của mỹ nhân nhà Gryffindor đúng là không tầm thường, đến Harry đã có Draco mà còn phải đơ người trước nụ cười như nữ thần của cô.

-‘Mionie à, dù biết Harry là bạn thân của tụi mình đấy, nhưng nhìn em cười như vậy anh vẫn sẽ ghen nha’- Giọng nói đậm chất hài hước của Ron vang lên, cậu chàng đứng dựa người ngay cửa nhà, môi cười như không nhìn hai người.

-‘Ron, anh về rồi?’- Hermionie ngạc nhiên khi thấy Ron xuất hiện, thường thì chồng cô về trễ hơn giờ này rất nhiều.

-‘Mionie, em đi chậm thôi, đứa bé trong bụng’- Ron cuống quýt nhìn Hermionie tiến về phía mình, cậu chàng theo phản xạ chạy tới chỗ cô, vòng tay ôm trọn vòng eo thon thả của cô nàng.

-‘Cái gì, Granger? Cậu không hề nói cho mình biết là cậu có thai!’- Harry giận dỗi nhìn hai vợ chồng đang show ân ái trước mặt em, em bật dậy khoanh tay nhìn hai người họ, khuôn mặt đỏ bừng thể hiện sự tức giận.

-‘Xin lỗi bồ yêu, tớ không định giấu đâu, tớ định Ron về mới nói cơ, không ngờ…’- Hermionie hối lỗi nhìn Harry cười trừ, cô dịu giọng nói, hai chữ cuối cùng thì quay phắt qua Ron gằn mạnh.

-‘Vợ, anh__’- Ron vừa lên tiếng bào chữa, Hermionie đã trừng mắt nhìn anh, chân còn đập mạnh lên chân anh mang ý cảnh cáo.

-‘Được rồi, mình vào ăn đi, tớ đói rồi’- Nàng Granger xinh đẹp thay đổi ngay thái độ khi nhìn đến Harry, cô vui vẻ dẫn trước tiến vào phòng ăn, mặc kệ hai người đàn ông phía sau mình.

.

.

.

_Cốc cốc cốc_

Khi ba người đang vui vẻ cười đùa kể về những kỷ niệm họ cùng trải qua trong 8 năm ở Hogwarts, cánh cửa nhà Weasley vang lên từng tiếng mạnh.

-‘Ai đấy?’- Cả ba người đều im bặt, hướng mắt về phía cửa, Ron từ tốn bước ra khỏi bàn ăn, tiến về phía cửa.

-‘Là tôi, Draco’- Tiếng nói trầm ổn bên ngoài khiến Harry sửng sốt, em mở to mắt nhìn người vừa được Ron mở cửa cho vào nhà.

-‘Mèo nhỏ, tôi tìm em hơi lâu rồi đấy’- Draco kéo chiếc khăn quàng đang quấn trên cổ gã xuống, đôi mắt xám nhạt chăm chăm nhìn em, khóe môi hiện rõ tiếu ý.

-‘Dray… Em tưởng…’- Harry chần chừ nhìn gã, hai bàn tay nhỏ dưới gầm bàn không ngừng bấu chặt lấy nhau.

Draco nhìn Harry không chớp mắt, hồi lâu sau gã bật ra một tiếng thở dài -‘Mèo nhỏ, Giáng Sinh rồi, tôi cũng phải về với em chứ, tôi còn hứa dẫn em đi chơi mà’

-‘Dray…’- Harry nói không nên lời, đôi mắt em hơi đỏ lên, nhìn thẳng vào Draco đầy kinh ngạc.

-‘Granger, Weasley, xin lỗi hai người, nhưng tôi xin được phép dẫn bé mèo này của tôi về nhà, hôm nay làm phiền hai người rồi’- Draco quay đầu nhìn vợ chồng Ron và Hermionie, anh ôn tồn nói từng chữ chậm rãi.

-‘Được, cậu cứ đem vợ cậu về đi, vợ chồng tôi không có ý kiến’- Hermionie nhanh miệng chặn đứng lời muốn nói của Ron, cô nàng cười híp mắt nhìn Draco.

.

.

.

-‘Harry, em lại đây với anh’- Draco sau khi đưa em ra khỏi nhà Weasley, gã lại đưa em đến Quảng Trường thay cho về nhà. Vừa đến nơi, gã đưa tay nắm lấy bàn tay Harry, đặt em ngồi xuống chiếc ghế đối diện cây thông lớn đặt giữa Quảng Trường.

-‘Ngồi đây đợi anh, nhớ không được mở bịt mắt khi anh chưa cho phép đấy’- Draco ôn nhu dặn dò em, bàn tay cứng cáp vòng ra sau gáy em cột bịt mắt.

Làm xong công việc, Draco nhìn ngắm Harry hồi lâu, gã đặt lên trán em một nụ hôn, nói nhỏ đủ cho mình gã nghe rồi rời đi -‘Je t’aime’

Harry trong người bỗng chốc bồn chồn, những ngón tay thon thả của em cấu chặt lấy gấu áo chiếc áo len, môi hồng mím lại đầy căng thẳng.

-‘Harry, cởi bịt mắt ra đi em’- Draco dịu dàng nói, gã dùng tất cả ôn nhu cùng trân trọng nhìn em, đôi mặt xám nhạt bỗng chốc hiền dịu lạ thường. Mà sự ngọt ngào này, tất cả đều chỉ thuộc về em – người gã thương.

Trước mắt Harry hiện ra hình bóng người đàn ông em yêu, trong bộ vest xám lịch lãm, mái tóc vàng nhạt được chải chuốt cẩn thận, trên tay gã cầm một đóa hoa hồng tươi thắm, ánh mắt chứa chan sủng nịnh nhìn em.

-‘Harry Potter, veux-tu m’épouser?’- Draco quỳ một chân xuống trước mặt Harry, gã đưa lên  chiếc hộp nhung đỏ đã gìn giữ bấy lâu nay, chăm chú nhìn em bằng tất cả sự dịu dàng gã có.

Harry không biết nói gì hơn, em cảm thấy khóe mắt mình ươn ướt, đôi môi nhỏ cố sức cắn chặt để không bật ra một tiếng khóc, em ôm chầm lấy Draco, dụi mặt vào vòng tay ấm áp của người em yêu, môi nhỏ khó khăn nói từng chữ -‘Oui…’

Draco ôm lấy em, bàn tay to lớn bao trùm những ngón tay đỏ ửng vì lạnh của em, chiếc nhẫn cầu hôn vừa vặn trên ngón áp út của tay trái em, gã nắm bàn tay ấy đưa lên môi, đặt trên đó một nụ hôn thành kính.

Draco nhìn Harry đầy âu yếm, gã nhẹ nhàng nâng mặt em lên, đôi mắt xanh ngọc lục bảo làm gã mê mẩn nhìn thẳng vào gã, trong đó chỉ có mỗi bóng dáng gã. Em cũng như gã, trong mắt chỉ có mỗi em.

Cẩn trọng hạ xuống môi em một nụ hôn, gã như say mân mê đôi môi mọng, như người bị nghiện ngọt ngào hôn em, đồng thời cũng đầy mạnh mẽ. Đến khi dứt ra, Harry đã trở nên mơ màng, em tựa đầu vào vòm ngực rắn chắc của gã, đôi gò má trắng xuất hiện một tầng mây đỏ đáng yêu.

Hai người họ, hạnh phúc ôm nhau, sưởi ấm cho nhau vào ngày đông lạnh giá. Dường như, không có gì ngoài kia có thể ngăn cản tình yêu giữa họ, cũng như mùa đông giá rét không làm họ xa nhau, mà còn khiến họ càng thêm gắn kết.

Harry, có được em bên đời, là may mắn cả cuộc đời anh.

Draco, được ở bên cạnh anh, là hạnh phúc của đời em.

HẾT CÂU CHUYỆN THỨ BA

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Những Câu Truyện Nhỏ – Câu Chuyện Thứ Hai : Định Mệnh


-o0o-

AUTHOR : YING

-o0o-

Cầm ly rượu vang đỏ trong tay, Draco chán nản lắc nhẹ nó. Đôi mắt xám nhạt chán chường lướt qua từng khuôn mặt xuất hiện trong bữa tiệc.

Bữa tiệc gia tộc Malfoy luôn là thứ gã ghét nhất trong 18 năm cuộc đời.

Bỗng nhiên, Draco nhìn thấy bóng dáng quen thuộc từ xa.

Là em, Harry Potter, người gã thầm thương bao lâu nay.

Sao em lại xuất hiện ở đây? Là ai đã mời em đến? Liệu em có thấy gã không? …

Hàng tá câu hỏi chạy qua đầu Draco, gã gần như không thể kìm chế muốn chạy tới bên em, ôm em vào lòng…

Chưa kịp suy nghĩ gì, gã đã nhấc một chân tiến về phía trước, phía em của gã đang đứng. Nhưng giọng nói uy quyền của Lucius – cha gã đã kịp thời kéo tâm trí gã về.

-‘Draco, con lại đây!’- Malfoy Lucius – kẻ luôn được người người kính trọng uy nghiêm gọi tên gã. Ánh mắt sắc bén của ông chĩa thẳng đến đứa con trai độc nhất đầy ý cảnh cáo.

Draco cố giữ bình tĩnh bước tới kế bên cha gã, ánh mắt gã chưa từng giây nào rời khỏi Harry.

-‘Chào ngài Malfoy, thật hân hạnh khi được mời đến bữa tiệc này!’- Một người đàn ông lạ mặt tiến về chỗ hai cha con gã đang đứng, bên cạnh người nọ chính là Harry làm Draco không khỏi kinh ngạc.

-‘Chào ngài Senomus, tôi cũng rất vinh dự khi ngài đã tham gia bữa tiệc của gia tộc tôi’- Lucius cười mỉm, ông nâng cánh tay trái của mình lên với ý muốn bắt tay, người kia thấy thế cười tươi đáp lại.

-‘Đây là… Con trai ngài sao? Draco Malfoy, đúng không?’- Người đàn ông được gọi là Senomus đánh mắt nhìn tới gã, ánh mắt người này mang đầy ý thăm dò khiến gã khó chịu, định lên tiếng thì đã bị ba gã chặn lại.

-‘Đúng vậy. Là con trai tôi, Draco Malfoy – người thừa kế gia tộc Malfoy. Còn đây, là Harry Potter nhỉ?’- Lucius nhìn thẳng vào người đàn ông đối diện. Khi nhắc tới Harry, ánh mắt ông dời tới em làm gã không nén được căng thẳng.

-‘Đúng vậy! Harry, nhanh qua chào Draco đi, thằng bé là bạn đời của con đó’- Câu nói này của Senomus đồng dạng khiến Draco cùng Harry triệt để cứng đờ. Hai người lơ mơ nhìn đối phương hồi lâu mới lấy lại phản ứng.

-‘Hả???’- Vừa lấy lại ý thức, Draco cùng Harry kinh ngạc hét lên. Draco vì làm mất phong thái gia tộc Malfoy đã bị cha gã cảnh cáo, còn Harry cũng không khác gì bị chú em nhắc nhở một câu khiến em ngượng ngùng.

Nhìn khuôn mặt đỏ ửng vì ngượng của em, Draco như say rượu. Trong chốc lát, gã không hề nghe được Senomus cùng cha gã đã nói gì. Giờ đây, bộ dáng xinh đẹp của em đã chiếm trọn tâm trí gã mất rồi.

.

.

.

-‘Tóm lại, con và Harry có một ấn ký cổ xưa tượng trưng cho việc bọn con là bạn đời định mệnh, đúng không?’- Draco bình tĩnh tổng kết lại những gì gã nghe, ánh mắt gã lạnh lùng nhìn lướt qua người đàn ông đang cười trước mặt gã tiến về phía Lucius.

Không một ai trong phòng trả lời gã, nhưng cái nhướng mày từ cha gã đã đủ cho gã hiểu điều gã vừa nói đã đúng.

Draco trong một giây gần như mừng phát điên, gã thậm chí còn muốn nhảy tới ôm Harry mà bày tỏ với em tấm lòng gã.

Trái ngược với gã, Harry trông có vẻ không được vui lắm, em mím môi muốn lên tiếng nhưng lại không dám, cánh môi hồng nhuận vì vậy chịu dày vò không ít.

Thiệt ra, Harry cũng rất thích Draco, chắc cũng được hai năm rồi.

Lúc đến đây mới được nghe về việc bạn đời này, em cũng sốc lắm chứ, nhưng mong đợi vẫn không thể tránh khỏi.

Tuy nhiên, ngẫm nghĩ lại việc Draco ghét em, thì em lại có phần không muốn vụ bạn đời này xảy ra.

Vùi mình trong mớ suy nghĩ bòng bong của mình, Harry bị Draco gọi tỉnh, gã vừa kéo tay em, vừa kéo em rời khỏi căn phòng ngột ngạt.

-‘Ba, ngài Senomus, con xin được phép được nói chuyện riêng với Potter ạ’- Draco gấp gáp xin phép hai người lớn trong phòng, gã chưa đợi hai người kia đồng ý đã kéo em rời đi.

.

.

.

-‘Hey Ngố, mày không có gì để nói với tao à?’- Sau khi rời khỏi căn phòng kia, Draco lôi em tới vườn hoa của gia trang Malfoy, gã lúc này đã buông tay em ra, bước chân thong dong đi trước em hai bước.

Harry im lặng, em lẳng lặng bước từng bước nhỏ đi theo gã, cúi gầm mặt tránh để gã thấy được mặt em, dù em biết, gã sẽ không bao giờ quay lại nhìn em đâu…

Gần như mất kiên nhẫn, Draco quay đầu lại, định bụng sẽ mắng Harry một trận, không ngờ lại nghe thấy giọng nói nhỏ như mèo kêu của em -‘Tại sao mày không phản đối?’

Draco như quả bóng xì hơi, bao nhiêu tức giận của gã tan biến. Nhìn em như vậy, gã có hơi đau lòng.

Lấy hết can đảm tiến đến gần em, Draco đưa tay nhẹ nhàng nâng cằm em, ánh mắt gã yêu thương nhìn cặp mắt ướt nước của em -‘Ngố, là em ngốc hay là giả ngốc vậy? Tôi đã cho em nhiều dấu hiệu như vậy mà em vẫn không hiểu sao?’

Ngơ ngác nhìn gã, Harry đơ cả người. Khuôn mặt trắng nõn cùng đôi gò má đỏ hây của Harry khiến Draco say đắm, gã bất lực thở dài, cúi người đặt một nụ hôn lên mái tóc lù xù của em rồi ôm em vào lòng -‘Harry, tôi yêu em, yêu từ lâu rồi. Còn em thì sao? Em có yêu tôi không?’

Harry được Draco ôm trong lòng càng thêm xấu hổ, em vùng vẫy cố thoát ra, nhưng vòng tay của Draco quá chặt, em không tài nào thoát ra được. Nhưng nghĩ đến việc hai đứa đều lưỡng tình tương duyệt, cớ chi em phải từ chối. Thế là em không chút ngại ngùng vùi mặt vào lồng ngực ấm áp của Draco, lí nhí mở miệng -‘Draco, em cũng yêu anh, yêu được hai năm rồi…’

Draco mừng phát điên vào khoảng khắc em nói yêu gã, gã mừng rỡ kéo em đứng vững trước mặt gã, nhìn em thật kỹ, phát họa từng đường nét khiến gã mê luyến. Sau đó lại như điên ôm em vào lòng -‘Harry, làm bạn đời của tôi nhé? Em sẽ trở thành chủ nhân thứ hai của gia tộc Malfoy, em có bằng lòng không? Cùng tôi một chỗ?’

Hốc mắt Harry nóng hổi, em đưa tay ôm lấy Draco, giọng nói nghèn nghẹn trả lời -‘Em đồng ý, Draco, em đồng ý, cùng anh một chỗ’

.

.

.

Đêm đó, Draco và Harry như người điên ôm chặt nhau, hai người vui vẻ cười tươi, vòng tay chưa từng nới lỏng. Harry nhu thuận để Draco ôm mình, còn Draco lại như đứa trẻ không ôm cũng hôn Harry.

Hai người ân ân ái ái dưới hoa viên Malfoy mà không hề hay biết từ xa, Lucius cùng Senomus đang chăm chú nhìn cả hai.

-‘Ông bạn già, con ông có thật là một Malfoy không đấy?’- Senomus lo ngại nhìn đôi bạn trẻ rồi lại nhìn sang Lucius, nụ cười khốn khổ được hắn treo lên mặt.

-‘Không sao, tôi sẽ giáo huấn lại thằng nhóc đó. Còn ông, lo cho cục cưng nhà ông đi, thằng bé sẽ mệt mỏi trong thời gian tới nhiều đấy’ – Nói rồi, Lucius bỏ đi, mặc kệ con người đang khốn khổ nhìn ông.

Đợi Lucius rời đi, Senomus cũng quay lại nhìn hai con người đang vui vẻ kia, sao hắn cũng có suy nghĩ Harry bé bỏng sẽ khó qua nổi đêm nay ấy nhỉ?

HẾT CÂU CHUYỆN THỨ HAI

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Những Câu Truyện Nhỏ – Câu Chuyện Đầu Tiên : Yêu


-o0o-

AUTHOR : YING

-o0o-

Draco một tay cầm cuốn sách đang đọc dở, tay kia xoa đầu bé con đang nằm trong lòng gã.

Bé con của gã, đang ngoan ngoãn chui rút trong lòng gã thành một cục tròn xoe trông cưng vô cùng. Em khẽ kêu nhẹ khi được gã vuốt ve mái tóc đen rối xù, cánh môi hồng xinh đẹp đưa lên một đường cong đáng yêu.

– ‘Anh, em buồn ngủ…’- Harry nỉ non với gã, giọng điệu như chú mèo con nghịch ngợm ấy không ngừng nhảy nhót trong tim Draco, cào nhẹ vào lồng ngực gã.

-‘Em ngủ đi. Anh vẫn ở đây mà.’- Draco bất đắc dĩ lên tiếng, con ngươi nhạt màu của gã đong đầy yêu thương nhìn em, bóng dáng nhỏ nhắn của em cũng vì vậy hiện rõ trên cặp mắt đã khiến bao người say mê của gã.

Harry vui vẻ mỉm cười, em ngái ngủ đưa tay dụi mắt, giọt nước mắt buồn ngủ vì thế chảy ra, lọt vào mắt Draco lại đáng yêu vô cùng.

Nhìn xem, Cứu Thế Chủ vĩ đại đang làm gì này? Em đang nũng nịu với gã đấy, mà cũng chỉ gã mới được thấy bộ dáng này của em thôi!

Draco tự hào nghĩ, lòng kiêu hãnh của một Malfoy không cho phép gã cười, nhưng hạnh phúc to lớn khi được có em lại làm nụ cười của gã xuất hiện.

-‘Anh, em ngủ trước nhé, anh cũng nhanh đi, đừng để bị bệnh, em buồn…’- Harry dặn dò gã trước khi chìm vào giấc ngủ đẹp, hai chữ cuối cùng do buồn ngủ mà rơi vào trong cuống họng em, nhưng với đôi tai thính của Draco, gã đã không bỏ sót một chữ nào từ em.

Được người yêu dặn dò, Draco không khỏi ấm lòng, đôi mắt xám càng thêm nồng đậm nhìn em, yêu thương cùng sủng ái tràn hết ra ngoài.

Harry, tôi yêu em… Cảm ơn em, vì đã chọn ở bên tôi, đã chấp nhận và yêu tôi…

Có được em trong đời, Draco tôi không còn gì để hối tiếc…

.

.

.

.

Draco từng nghĩ mình là một vị vua, mà một vị vua thì chỉ cần quyền lực, nên gã học cách lợi dụng, học cách dối trá… Tất cả cũng chỉ vì ngôi vị của gã…

Nhưng từ khi gặp em, gã biết được, một vị vua dù mạnh mẽ, uy quyền bao nhiêu, thì khi đối mặt với người thương, họ cũng sẽ mềm lòng…

Mà Harry, chính là sự mềm mỏng của gã… Mà sự mềm mỏng này, gã nguyện ý chấp nhận, nguyện ý vì em mà từ bỏ ngai vàng, cùng em sống một đời bình dị…

Giờ đây, Harry là tất cả của gã, là mọi thứ gã cần… Vì thế, gã dành mọi sự yêu thương cho em, cưng chiều của gã, sủng ái của gã, tất cả đều vì em…

HẾT CÂU CHUYỆN ĐẦU TIÊN

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 7: Draco Bị Thương


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Park Hoonwoo

-o0o-

Chương 7: Draco Bị Thương
 

Khi Harry đi vào phòng sinh hoạt chung, Ron vội đứng dậy đến gần, “Harry cậu về rồi.”

Harry gật gật đầu, nhớ tới tâm tình không tốt liền mặc kệ Scorpius, cảm thấy như vậy không nên. Hy vọng Draco có thể chăm sóc tốt cho Scorpius.

“Harry……” Ánh mắt Ron do dự.

“Sao vậy?”

“Cậu trở về một mình hả?”

“Scorpius ở chỗ Malfoy.” Harry cho rằng Ron là đang hỏi Scorpius.

“Không phải, tớ không hỏi Scorpius……” Ron thấy mặt Harry không bình thường, “Ách, không có gì.”

Harry cảm thấy Ron như vậy thật khó hiểu, cũng không nghĩ nhiều. Cậu đi đến bên cạnh Hermione mượn vở của cô bắt đầu làm bài.

Sau khi viết xong luận văn, Harry rửa mặt xong, hoạt động cổ chân một chút, cảm giác một chút thấy không còn trở ngại gì liền nghỉ ngơi.

Hôm sau, Harry vừa vào lễ đường đã bị hai viên đạn pháo nhỏ phi đến.

“Ba.”

“Ba.”

Harry ngồi xổm xuống, hôn hôn khuôn mặt nhỏ của Scorpius cùng Albus, tâm tình cảm thấy tốt hơn nhiều. Đột nhiên cảm thấy trên đỉnh đầu có thêm một cái bóng, cậu ngước mắt lên đã nhìn thấy Malfoy không biết đến gần từ bao giờ.

Harry không để ý Malfoy, hiện tại cậu vẫn còn giận! Cậu liếc mắt nhìn Malfoy một chút, mang Scorpius và Albus đến dãy bàn Gryffindor ăn cơm. Draco dừng một chút, xoay người đuổi kịp Harry đang nện từng bước.

Một màn này bị Ron đúng lúc vào lễ đường nhìn thấy. Trong lòng không khỏi nói thầm, da mặt Malfoy thật quá dày, Harry không để ý tới cậu ta, cậu ta còn vội vàng quấn lấy Harry không biết xấu hổ. Còn có học trưởng Diggory cũng thật là, tại sao còn không chịu hành động.

Ron nghĩ vậy, liếc qua bàn Hufflepuff nhìn Cedric Diggory, lại thấy thần sắc khó hiểu trong mắt của anh ta nhìn qua mình, bạn cùng phòng ngồi cạnh đang cùng anh ta nói nhỏ gì đó, ánh mắt cũng liên tiếp liếc nhìn qua mình.

Vẻ mặt Ron đầy dấu chấm hỏi, xảy ra chuyện gì sao?

Làm Ron thất thần càng không nghĩ đến chính là, nhất cử nhất động của nó lại rơi vào mắt của một cô gái nhỏ.

“Kế hoạch đã bắt đầu, tớ thật không thể chờ được.” Pansy kích động lầm bầm làu bàu.

Blaise yên lặng cố gắng làm cho sự tồn tại của bản thân phai nhạt đi, sau đó cúi đầu dùng cơm, anh cái gì cũng không biết. Nếu được, anh thật muốn giả vờ như không quen biết Pansy. Loại việc bắt ép người ta ghép đôi này, Pansy tự xưng là thục nữ cũng làm được, anh đã vô lực phun tào.

Harry không để ý Draco ngồi bên cạnh, một lòng giúp hai đứa trẻ dùng xong cơm, liền lôi kéo hai đứa nhỏ rời đại sảnh.

“Cậu vẫn không muốn nói chuyện với tôi sao? Potter.”

“Cậu đang đi đâu vậy? Potter.”

Draco ngăn Harry lại, “Chẳng lẽ cậu quên chút nữa còn có lớp.”

Harry liếc qua Draco, “Tôi biết, tôi sẽ không quên lớp của bác Hagrid.”

Khóe miệng Draco khẽ nhếch, “Cũng không biết tên khổng lồ kia có thể dạy cái gì? Tốt nhất không có nguy hiểm, bằng không tôi sẽ bảo ba ba của tôi không tha cho ông ta.” Anh thấy mặt Harry toàn là không quan tâm, đành phải đổi câu. “Được rồi được rồi, tôi không nói nữa là được chứ gì?”

Harry trừng mắt liếc ngang Malfoy, mang hai đứa trẻ đến Bệnh Thất trước, tính nhờ phu nhân Pomfrey giúp chăm sóc bọn nhỏ.

Draco đi theo sau Harry, đối hành vi của Harry còn có phần hài lòng, cho nên cũng không ngăn cản.

Hai người rời khỏi Bệnh Thất liền trở về phòng lấy cặp sách, nhưng địa điểm tiết học lại là cạnh cánh rừng, tất cả đều có chút há hốc mồm.

“Đây là cái gì?” Draco nhìn động vật đầu chim, cánh chim, mình ngựa phía trước cảm thấy đầu có phần đau nhức.

Harry cũng giật mình lùi về sau một bước.

Vẻ mặt Hagrid đầy cao hứng, “Nó tên là Buckbeak, thế nào? Xinh lắm đúng không?”

Draco hoài nghi mắt của tên bán khổng lồ này có vấn đề, con vật này một chút cũng không giống sinh vật vừa thần kỳ mà lại xinh đẹp, nhất định nó rất nguy hiểm.

Hagrid tiếp tục nói: “Các trò ai muốn chào hỏi Buckbeak trước.”

Mọi người sợ tới mức đều lui ra sau, để lại Harry không kịp phản ứng.

“Ta biết Harry sẽ thấy hứng thú, mau lại đây chào hỏi với Buckbeak.” Hagrid nói, đặt tay lên cổ Buckbeak. Buckbeak không kiên nhẫn, đi về phía trước vài bước.

Harry cũng có chút sợ hãi, nhưng vẫn căng da đầu mà đi lên trước, không muốn làm cho Hagrid thất vọng.

“Potter.” Draco tức điên, khẩn trương đi lên vài bước giữ chặt tay Harry, “Cậu không biết nguy hiểm sao?”

“Có Hagrid ở đây sẽ không có nguy hiểm.”

“Tên khổng lồ ngốc nghếch kia còn không chăm sóc tốt được cho mình, căn bản không hề ý thức được nguy hiểm.”

Harry có phần không cao hứng, “Không cho phép ngươi nói Hagrid nói như vậy.”

“Nhưng tôi nói thật…… Cẩn thận.” Draco thấy Buckbeak bất ngờ dậm chân kêu to, anh theo bản năng xoay người kéo Harry vào trong lòng ngực mà bảo vệ, sau đó liền cảm thấy vai bên phải đau xót, miệng không nhịn được kêu lên một tiếng.

May là Hagrid còn biết tiến lên giữ chặt Buckbeak, nếu không Harry và Draco sẽ càng chật vật không biết làm sao.

Draco chịu đau buông Harry ra, “Cậu tin chưa! Tên khổng lồ ngu ngốc đó căn bản là không xứng làm giáo sư, chẳng giáo sư nào chỉ biết mang học sinh lao đầu vào nguy hiểm.”

“Giờ là lúc nào rồi mà cậu còn nói cái này.” Harry thấy Draco đã bị thương rồi mà còn không quên quở trách Hagrid, cậu cảm thấy rất bất đắc dĩ.

Mặt Draco vốn dĩ đã trắng, giờ bị thương khiến cho mặt anh thêm phần trắng bệt, “Được rồi, là tôi tự cho là đúng, tự làm mất mặt, tự mình chuốc lấy cực khổ!”

Harry áy náy, “Malfoy, ý của tôi không phải như vậy.”

Hermione đi lên trước nghiêm túc nói: “Hai người các cậu, bây giờ không phải là lúc cãi nhau.” Nói xong, nhìn qua Hagrid, “Hagrid, thầy ngẩn người nghĩ cái gì vậy, còn không mau đưa Malfoy đến Bệnh Thất, thầy là giáo sư đó.”

“Phải, ta là giáo sư, ta phải phụ trách an toàn cho học sinh.” Hagrid lẩm bẩm xong, muốn đi tới bế Draco lên đã bị anh đẩy ra.

Nói giỡn sao. Trước mặt Harry sao có thể để người khác bế lên, anh cương quyết không thể biểu hiện mặt xấu của mình trước mặt Harry.

Hagrid không còn biện pháp, đành nhờ vả Harry và Blaise đỡ Draco đến Bệnh Thất trước. Tới Bệnh Thất rồi, phu nhân Pomfrey đã biết tin lập tức tiến đến kiểm tra vết thương của Draco. Scorpius cùng Albus đi theo sau bà lo lắng nhìn Draco.

“Các bảo bối, daddy không sao, hai đứa không cần lo lắng quá.” Draco an ủi tinh thần hai đứa trẻ nói.

Albus khụt khịt mũi nhỏ, “Daddy lừa người, trẻ ngoan không nên lừa ai hết, daddy chảy máu như vậy nhất định là rất đau.”

Scorpius hiểu biết xụ mặt, “Daddy sơ suất quá đi.”

Draco sờ mũi, anh là đang bị bọn nhỏ thuyết giáo. “Được rồi! Lần sau daddy sẽ chú ý.” Nói rồi, nhìn qua Harry.

Harry bị nhìn có chút không tự nhiên, quay đầu qua bên kia.

Sau khi phu nhân Pomfrey kiểm tra xong, nói chỉ là bị thương ngoài da và xương bị nứt rất nhỏ, uống dược bổ máu và dùng một lần chú ngữ sẽ phục hồi như cũ, qua mấy ngày là có thể phục hồi như lúc ban đầu.

Draco nằm trên giường, tuy áo sơmi cùng áo chùng đều đã được rửa sạch như mới, nhưng trong lòng anh vẫn cảm giác mũi vẫn ngửi được mùi máu tươi. “Blaise, giúp tớ lấy một bộ áo chùng mới được không??”

Blaise gật đầu, “Một lát nữa tớ sẽ quay lại.”

Blaise đi rồi, Harry ngồi ở mép giường, nhìn Albus hừ hừ mà chổng mông nhỏ bò lên giường, cuối cùng vẫn là Harry nén cười duỗi tay ra giúp bé một phen, bé mới bò được đến cạnh Draco.

“Daddy, con giúp người thổi thổi một chút liền sẽ không đau nữa.”

Draco dùng tay trái ôm Albus vào lòng, “Daddy đã không còn đau, Albus kể chuyện xưa cho daddy nghe đi!”

“Được, con sẽ chia sẻ chuyện anh hai hay kể cho daddy.” Albus dùng âm thanh non nớt kể lại câu chuyện nhỏ đơn giản. Draco, Harry, Scorpius đều hổ động chăm chú nghiêm túc nghe, Bệnh Thất yên tĩnh trở nên thật ấm áp.

HẾT CHƯƠNG 7

Design a site like this with WordPress.com
Get started