AUTHOR : YURI OZAKI
-o0o-
Nấu nướng luôn luôn là điều Tom chán ghét nhất.
Thuở bé, ở cô nhi viện, tuy hắn bị bọn trẻ lẫn các sơ chán ghét cũng không phải bị bỏ đói. Ừ, không phải là bỏ đói cả tháng. Chưa kể tới, những năm đó hắn nhỏ yếu, căn bản không cần tự mình nấu món nào.
Lên mười một tuổi, Tom càng không cần lo vấn đề tới thức ăn. Học ở Hogwarts, một ngôi trường phù thủy có gia tinh nấu bữa ăn mỗi ngày. Nếu biết đường xuống bếp, còn có thể tùy thời lấy được đồ ăn không mất chút thời gian nào.
Sau này, thành chúa tể hắc ám làm mưa làm gió cả thế giới phù thủy, Tom càng thêm thong dong. Vải lụa, mỹ thực gì đó luôn luôn trong tầm mắt. Hắn có gì phải lo lắng đến vấn đề không có ai nấu?
Song, tận khi hắn bại trận, thành tàn hồn chỉ có thể miễn cưỡng sống vất vưởng qua ngày trong thân xác của con rắn, Tom cũng chưa từng nấu nướng. Đùa cái gì vậy! Một con rắn? Đi nấu nướng? Trong rừng á!?
Không nói tới bếp núc đâu, nồi chảo kiếm chỗ nào, vấn đề làm sao có lửa rõ ràng đã đủ làm hắn đau đầu. Trước còn vung đũa phép cái là có, hiện tại, chỉ dựa vào cái đưa rắn mà có lửa được đúng là phước cả đời!
Mà khi trở lại thành người lần nữa, được tái sinh, Tom vẫn mĩ mãn được ăn đồ đã nấu. Không phải từ căn nhà của ba người, bốn người Dazai thì cũng là từ trường Hogwarts. Cho nên, giờ đây, hắn sâu sắc hiểu được, cái cảm giác gọi là ‘ăn đồ từ sát thủ nhà bếp’.
Giật giật mắt nhìn ‘thứ’ trên đĩa, đen xì, còn bốc khói màu tím mờ mờ. Chưa kể tới nó…hình như còn cử động? Lúc nhúc, lúc nhúc y chang giòi bọ!
Tom lại nâng mắt, khó tin được nhìn nam nhân tóc đen đáng thương hề hề gãi đầu mình, bộ dáng thực vô tội.
Black, quả nhiên không có xứng là chó hơn mi! Cư nhiên dám cho con đỡ đầu ăn thứ không phải dành cho người này!
Đây chính là lí do vì sao hắn và Harry phải chạy đi siêu thị Muggle.
Bất quá, mua xong rồi, Tom càng thêm rối rắm.
Hắn trừ việc chọn thức ăn cho chó, toàn lại toàn cùng Harry chọn nguyên liệu nấu ăn. Chính mình đã không biết nấu, Black kia càng không biết nấu, người cuối bị Tom trực tiếp bỏ ra. Một đứa trẻ mới mười hai, mười ba tuổi sao biết nấu cơm được.
Cơ mà, nếu như không ai nấu, chẳng phải gián tiếp báo Tom buộc mình ăn thứ không còn là thức ăn kia sao?
Thôi, ít ra nó cũng đã chín, không phải đồ sống cố gắng ăn để mà sống qua ngày khi còn trong dạng con rắn?
Còn lâu hắn mới tự an ủi mình như thế!!!!!
Tom nhịn đủ lắm rồi. Đường đường là người thừa kế của Slytherin, cớ sao hắn cứ phải làm khổ mình thế này? Cứ trực tiếp xưng danh ra lấy lại quyền uy có phải hơn không!?
Ngay lúc này, đầu hắn xẹt qua hình ảnh năm nào mình suýt bị hổ ăn, cái viễn cảnh nam hài quấn đầy băng chạm tay vào hổ, khiến nó biến thành một đứa trẻ.
……….Thôi, Tom vẫn còn yêu mạng lắm.
Gì thì gì, chẳng lẽ thực sự phải ăn thứ đó?
“Tom, làm gì ngẩn người nãy giờ thế?”
Nam hài tóc đen bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn lên, đáy mắt lập tức lóe lên tia kinh ngạc. Hắn hơi nhíu mày nhìn người tóc tổ quạ đứng trong bếp, rất quen thuộc cầm chảo rán ít trứng. Rõ ràng không phải mới làm lần một lần hai.
Nãy giờ hắn mải suy nghĩ, hoàn toàn không để ý Harry đã đi tới đó nấu từ bao giờ. Thẳng tắp từ cửa ra vào là phòng bếp, đó là tại sao Tom lại nhìn thấy được.
Chần chừ một lúc, hắn cũng không đi vào phòng khách ngồi cùng người nào đó đang ỉu xìu, trực tiếp đi thẳng vào bếp. So với việc ngồi nhìn mặt con cẩu ngốc, Tom càng tình nguyện làm gì đó. Dù sao thì hắn không nấu được cơm, vẫn biết làm vài thứ đơn giản như cắt hành, nhổ rau, xắt lát thịt.
Những chuyện tiếp đó….làm gì có tiếp đó!
Chỉ có một Harry Potter kinh hãi nhìn Tom Riddle dùng thần chú ‘Cắt sâu mãi mãi’ lên củ hành. Củ hành vô tội trực tiếp nát bét….
Không gian rơi vào trầm mặc, không ai lên tiếng.
Harry đột ngột hiểu rõ cái câu mà hồi trước Tom từng nói với cậu:
“Em một chút cũng không hiểu nấu ăn là gì!”
Câu này là hắn bực dọc thốt lên thời điểm cậu hỏi không ngừng lần mới gặp.
Nam hài tóc tổ quạ trân trân nhìn một lúc, đồng tử ngọc lục bảo chất đầy sự kinh hoàng khó tả. Mà đối phương bị cậu nhìn cả người đều mất tự nhiên, vô cùng khó chịu quay đầu qua nơi khác, chẳng chút để ý mắt mình bị dính chút nước từ củ hành nát bét kia.
Kết cục, Harry chỉ có thể tắt bếp, lấy cái khăn trong túi áo lau lau mặt Tom. Một chút cũng không đụng tới vấn đề sao lại dùng phép thuật ngoài trường, càng không để ý dùng cái nào không dùng lại đi dùng thần chú này.
Được rồi, cái sau cậu không hỏi là do không biết. Sau này biết thì lại không để tâm mấy, cuối cùng vẫn không rõ Tom dùng thần chú gì.
Còn hiện tại, Harry nghiêng đầu, nhìn ngũ quan có thể coi là xuất chúng của Tom. Tuy hai người có thể coi là khá thân, bất quá, rất ít khi cả hai tiếp xúc gần như này. Đơn giản một điều, Tom trông chẳng có vẻ gì là quý cậu cả, vẻ mặt vẫn luôn ẩn ẩn chán ghét tựa ảo giác từ chính cậu.
Harry không chắc có phải đó là điều huyễn huyền mình tự ảo tưởng ra hay không, thế nhưng, ít nhất, cậu biết một điều.
Cậu thích Tom Riddle.
Thích nam hài tóc đen dùng vẻ mặt ảo não trước cả đống câu hỏi cậu đặt ra ngay lần đầu gặp mặt. Mến người đàn em lớp dưới thông minh vẫn luôn dùng vẻ mặt không tình nguyện, lại giơ tay chỉ bài.
Harry Potter yêu Tom Riddle.
Chỉ đơn giản là yêu. Yêu cái kẻ dùng vẻ mặt mang vài phần hung tợn trừng trừng cha đỡ đầu mình, rõ ràng phê bình chất lượng cuộc sống, lại làm cậu có cảm giác, đây là Tom lo lắng quan tâm mình.
Những điều này Harry không phải sâu sắc tự nghiệm ra, mà là Dazai kéo cậu đàm đạo một buổi trước khi về nhà Sirius. Chính là thuyết phục cậu cho Tom theo cùng, cuối cùng lại biến thành cố vấn tình cảm cho mấy vấn đề này.
“Harry, anh đang nghĩ gì thế?”
“Anh đang nghĩ mình yêu em.”-Mơ mơ hồ hồ trả lời, Harry cứ thế nói thẳng suy nghĩ hiện tại. Lúc cậu bừng tỉnh, đã quá muộn…
Nam hài tóc tổ quạ hơi kinh hãi nhìn nhìn người đối diện. Đáp lại cậu, vẻ mặt Tom còn mộng bức hơn cả mình, cứ như thể điều Harry mới thốt ra là thứ không nên.
Sau đó, Tom không có phòng ác chú như chính hắn tưởng, chỉ đờ đẫn xoay người đi lên phòng. Hắn cần bình tĩnh lại….
Ôi được, Harry Potter? Cậu bé vàng của Gryffindor đã từng giết hắn, yêu hắn?
…………..Merlin vừa bỏ cả thế đúng không?
Không, không đúng, thế sao ban nãy Tom không trực tiếp phóng một cái Sutefy hay Olibivate vào Harry? Có khi đó chỉ là ngẫu nhiên, hay cái cứu thế chủ vĩ đại kia đang nói tới là việc yêu như tình bạn thì sao?
Tom rõ ràng, hắn không nỡ. Tâm như nổi lên một mạt mất mát khi nghĩ tới những khả năng kia, hắn vậy mà lại mong rằng….lời Harry nói, là thật.
……….Hắn thực sự cần tĩnh tâm!
Tom cứ thế, ngồi phát ngốc trong phòng cả ngày, cái gì cũng không ăn, thế nào cũng không động. Cứ thế trì độn ngồi trên giường nhìn chằm chằm trần nhà bám đầy bụi.
Harry ngay lập tức cho rằng, cậu bị từ chối!
Đáng thương viết một phong thư gửi cho Dazai, nam hài tóc tổ quạ bày ra vẻ mặt đáng thương. Có ai như cậu không!? Chưa tỏ tình đoàng hoàng đã bị từ chối!
Thời điểm Dazai gửi thư hồi âm cùng một lọ độc dược qua, đã không còn ai biết chuyện gì xảy ra. Chỉ biết, hôm sau có một người tóc tổ quạ khóc lóc nói sẽ chịu trách nhiệm với nam hài tóc đen.
_________________________________________________
Lời cuối của tác giả:
Ta thực sự cần một cái lịch, mấy ngày là bận trên cả bận rồi ;-;
Trước giờ luôn mỗi ngày một chap không lo gì hết, giờ dịch hết học đến là sấp mặt, hoàn toàn không còn bao thời gian viết truyện ;-;
HẾT PN1