[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Phiên Ngoại 1 : Kỷ Niệm Ngày Hè


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

“Căn nhà lẫn vạt rừng lần trước đều đã cháy rụi, bọn ta đã kiếm được nơi khác để làm lại nhà.”-Nam hài quấn băng gạc đầy mình nghiêng đầu, đồng tử nâu sậm nhìn thoảng qua người mang bộ dáng chỉ nhỏ hơn hắn một tuổi phía đối diện.

“Và?”-Người sau khó khăn thốt lên một từ, cảm giác rất rất bất an. Không đâu sao tên nhóc này bỗng dưng lôi hắn ra nói nói mấy vấn đề này? 

“Nó đã xây xong!”

“Cho nên?”

“Từ giờ ngươi sống với Harry đi, đỡ rách việc, còn tốn tiền nuôi thêm một miệng ăn.”

“Hả!!!???”

Tom cảm thấy đầu mình đang chảy dài vài ba vạch hắc tuyến khi nhớ lại cuộc đối thoại kia. Chính mình còn chưa kịp bước chân vào lại căn nhà đã trực tiếp bị sút ra ngoài, tư vị thật đặc biệt.

Tuy đúng là năm kia, hắn cắm rễ được ở nhà bốn người Dazai vốn là vì trước đó làm chuột bạch, sau một thời gian biến thành người. Mà thời điểm biến thành, vừa hay lại chỉ còn cách ngày nhập học vài ba hôm. Chính mình lập tức lợi dụng ăn bám mấy ngày.

Nếu mà nói, không phải vì tránh gây chú ý, Dazai cũng không can tâm tình nguyện có thêm một Tom Riddle ăn chực. Một phần là vì Odasaku mang cái lòng thương vô bờ, không nỡ để trẻ nhỏ lưu lạc bao xa. 

Phần còn lại là bởi họ không muốn trở nên nổi bật, kiểu gì thì kiểu, Tom chắc chắn sẽ khai Dazai ra đầu tiên nếu được hỏi về điều gì đó. Vì vậy, hắn mới thành công ăn bám được hai năm, trước khi căn nhà bị cháy rụi.

Còn hiện tại, nhà đã xây mới, cha đỡ đầu của Harry cũng được vô tội phóng thích. Nam hài tóc tổ quạ đã có nơi ở mới cùng cha đỡ đầu, Dazai chính là nhân thời cơ, thẳng tay ném thêm một người khỏi nhà mình.

Dù sao với Dazai mà nói, thuyết phục Harry quá dễ. Cha đỡ đầu của cậu càng không cần lo, tuy không có hảo cảm với Slytherin, bất quá, Tom giờ là Gryffindor.

Tóm lại, vì tất cả những lí do trên, nam hài tóc đen đứng như trời trồng cạnh Harry nhìn căn nhà nát tới không thể nát hơn. Tom cảm thấy khóe miệng mình run rẩy không ngừng lại được, cả đầu như muốn co rúm thành nho khô, chỗ này thực sự có thể cho người sống?

Hình thái hóa thú của Black là cẩu? Đúng là con cẩu ngu xuẩn! Vậy mà đi mời con đỡ đầu của mình tới chuồng gia súc sống!

Cạch!

Cửa căn nhà số mười hai đường Grimmauld mở ra, một nam nhân tóc đen đi ra, dáng vẻ ngốc ngốc mà cười nham nhở làm Tom giật giật mí mắt. Phản đồ của gia tộc Black có khác, một chút phong phạm quý tộc đều không có!

Nhìn lại mình, hình như lễ nghi của chính mình hai năm qua cũng đã sớm mất sạch….

Nam hài tóc đen đau khổ ôm mặt, sắp tới hắn phải sống ở đây thật à? 

“Nào nào, mấy đứa! Mau vào đi! Do chú bị phóng thích muộn hơn mình tưởng, còn chưa kịp dọn dẹp thấu đáo hết!”-Sirius nhiệt tình vẫy tay chào đón con đỡ đầu của ông và bạn thằng bé vào. Cái ngày được tự tay chăm sóc Harry, ông đã tưởng tượng tới không biết bao nhiêu lần!

Phải biết, những năm đó, điều ông hối hận nhất là để Peter làm người giữ bí mật thay mình. Mà chỉ đứng sau nó, Sirius hối hận vì đã làm việc ngờ nghệch kia, khiến Harry phải sống với những người họ hàng chán ghét phù thủy lâu như vậy.

Đương nhiên, cái sau là hồi được phán vô tội, ông mới biết.

Nhìn nhìn hai cái nam hài đi vào nhà, thần kinh thô của Gryffindor làm Sirius một chút cũng không cảm thấy chút mất tự nhiên nào. Nam nhân tóc đen vẫn cười tít mắt, nhiệt liệt dẫn cả hai lên tầng chỉ phòng ngủ.

Một màn sau đó, Tom tỏ vẻ, biết thế thà vất vưởng ngoài đường bám chân Dazai còn hơn, ít ra Oda kia có thể thương tình đồng ý cho hắn ở lại chứ không như bây giờ, ngồi nhìn con gia tinh ăn vạ chửi rủa mình dơ bẩn.

Ngứa mắt nhìn con gia tinh hãy còn lẩm bẩm với cái âm lượng ai cũng nghe thấy, Tom sắn tay, cười giả lả với hai người còn lại ngơ ngác nhìn mình xách Kreacher đi. Rất tự nhiên cất lên một câu:

“Con mượn nó chút nha.”

“Không thể tin được là cha đỡ đầu của anh lại nói anh sống cùng! Ông ấy có đúng là người lớn không thế? Đến cả đồ ăn cũng không biết nấu, là ai chăm sóc ai a!”

“Bình tĩnh đi, Tom.”-Nam hài tóc tổ quạ hơi che miệng, mí mắt cong cong nhìn người bên cạnh vừa gắt gỏng phàn nàn, lại vừa cầm thêm một món đồ vào giỏ. Là thức ăn cho chó.

Harry thật không biết mình nên phản ứng thế nào, Tom thế nào lại nhầm đồ ăn cho người với cho chó chứ! Nhìn mà hài hước, thằng bé còn không nhận ra mình bỏ nhầm cái gì, trực tiếp kéo cậu quay quầy khác.

Ôi, đôi khi Tom đáng yêu ghê.

Hai năm quen biết hắn đủ để làm cậu biết, Tom không có khó gần. Ngoài cái vẻ ngoài luôn mất tự nhiên ra, cách biểu đạt đúng làm hại Harry cười lăn lộn mấy ngày. Tựa như ban nãy, giúp cha đỡ đầu của cậu khiến Kreacher nghe lời.

“Anh Harry! Mau đi thôi!”-Tom quay người, khó hiểu nhìn nam hài tụt hẳn lại phía sau. Cư nhiên tự dưng dừng lại như thế, có vấn đề gì sao? Black ngốc nghếch làm nổ cái bếp, hại hắn và Harry phải chạy ra siêu thị Muggle mua đồ chẳng lẽ còn quên không đưa tiền?

“Tới ngay đây!”

_________________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Ta nghĩ mình nên chia mỗi omake làm nhiều phần, như thế sẽ dễ diễn giải hơn chút. Trên hết, như này sẽ làm rõ được kha khá chi tiết không được nhắc tới về cặp phụ /-\

Và tùy từng cặp, độ dài ngắn sẽ khác nhau a :v

HẾT PN1 (1)

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 57


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Krum phiền muộn, rất rất phiền muộn.

Hôm nay là ngày bài thi thứ ba bắt đầu, và, Chuuya có tới chỗ hắn ngay trước khi thực hiện bài thi. Còn nghĩ người đàn em này sẽ cổ vũ cho hắn chút chút, thiếu niên tóc đen sáng rực hai mắt nhìn chằm chằm nam hài tóc cam. Cả người đều toát ra cái không khí mãnh liệt xen chút mong chờ thấy rõ.

Nào ngờ, cái câu Chuuya gửi lại hắn….

{Huynh trưởng, em tính từ giờ sẽ ở lại Anh. Hết năm nay sẽ chuyển qua Hogwarts học.}

……Nga, Chuuya, ách, em mới nói cái gì thế?

{Cả Akutagawa cũng sẽ ở lại Anh. Huynh trưởng Krum? Huynh trưởng?}-Chuuya bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt cứng đờ của thiếu niên, cũng không biết phải an ủi thế nào. Được rồi, năm nay Krum đã là năm cuối, họ có đi chắc không buồn lắm đâu.

Mà ngược lại với ý nghĩ của cậu, Krum cảm thấy não như muốn nổ tung. Hắn đang mong về Đức vô cùng, đơn giản là vì khi về đó, hắn có thể nói chuyện thoải mái hơn với Chuuya và Akutagawa. Kể cả là sau này có ra trường, hắn vẫn có thể thỉnh thoảng tới giới Muggle mỗi dịp hè về thăm cả hai.

Bất quá, hiện tại, Chuuya và Akutagawa không ở Đức, bao nhiêu viễn tưởng đẹp đẽ của hắn như vỡ vụn từng mảnh nhỏ. Còn có thể nghe ra được tiếng từng chút hình ảnh một nứt ra mãi chẳng chịu dừng.

Crắc….rắc…..Crắc.

Thiếu niên tóc đen tỏ vẻ, đây là âm thanh thống khổ nhất hắn từng được nghe!

Cho nên, Krum máy móc bước vào mê cung thực hiện bài thi. 

Máy móc để người ta điều khiển tấn công quán quân khác. 

Máy móc được các giáo sư đưa ra khỏi mê cung.

Máy móc nhìn Akutagawa và Atsushi mang theo cúp phép thuật và một đống người mặc áo choàng đen bị trói dúm dó vào siêu siêu vẹo vẹo trong tiếng la hét của vô số người. Krum còn thấy rõ được người chân còn đặt trên mặt người khác, mặt thì ụp xuống dưới….

Ôi được,  cái tin Chuuya và Akutagawa sẽ ở lại Anh so với việc toàn bộ tàn dư của Tử thần thực tử bị hai đứa trẻ mới năm tư bắt trói hết sốc hơn nhiều. Dù sao thứ những học sinh nước Đức sợ hãi nhất, là chúa tể hắc ám đời đầu, Gellert Grinderwald. Hoàn toàn không phải Voldemort.

Cho nên, Krum vẫn tiếp tục máy móc nhìn tất cả. 

Máy móc nghe thông báo của các vị hiệu trưởng hai người đàn em nọ sẽ chính thức là học sinh Hogwarts vào năm sau. 

Máy móc dùng bữa sáng cuối cùng trước khi quay lại Đức.

Atsushi ngồi trên bàn ăn nhìn qua bàn nhà Slytherin, không nhịn được oán hận dùm nam hài tóc Highlight bên cạnh:

“Cái anh Krum đó bao giờ mới chịu bình thường trở lại vậy?”

Akutagawa nghiêng đầu, không đáp. Hắn không có hứng an ủi ai, càng không biết an ủi thế nào. Chuuya-san hình như cũng không có biết. Tình trạng này rõ là không nói được gì rồi.

Nhớ qua nhớ lại, có lẽ người chịu khổ nhất sau cuộc thi thứ ba không phải Krum sắp không thể gặp hai người bạn quý giá, hay hắn và Atsushi bị người ta săm soi tứ phía bởi một điều đơn giản, thực lực tàn dư của Tử thần thực tử không hề nhỏ, cần tới rất nhiều thần sáng may ra mới ngang bằng.

Người khổ nhất trong chuyện này, không ai khác phải là Tom Riddle.

Mỗi một mảnh hồn đều có một liên kết nhỏ với nhau, Tom hiển nhiên cũng cảm nhận được và thu thập lại những mảnh hồn ngày trước hắn ném tứ phía. Vấn đề lớn nhất là, hắn bỏ quên cái nhẫn Gaunt của gia tộc mẹ hắn.

Không thể gọi là quên, nếu muốn nói rõ nhất, là không có khả năng tới lấy. Ba năm Tom hồi sinh, năm đầu thành vật thí nghiệm tới tận khi thành người, năm hai thêm một Harry Potter ở và sống ở trang viên Mafloy không mở lời rõ ràng nổi, năm ba cúp World Cup thế giới thì hắn lập tức biết một điều.

Hắn muộn rồi.

Tom cảm nhận được chúng, lí nào chúng không cảm nhận được Tom.

Trường sinh linh giá cuối cùng còn sót lại, nhẫn Gaunt, với viên đá đính ngay trên nhẫn là đá phục sinh, mảnh hồn này đã tự tìm đường giúp nó có thể tự do tự tại. Đây chính là toàn bộ khởi nguồn cho một Moddy giả tới đây.

Mục đích vốn có vẫn là tiêu diệt Harry Potter, kẻ thù trong lời tiên tri năm xưa. Chỉ tiếc, Dazai đã tráo mảnh giấy và mọi chuyện trở nên biến chất. Moddy giả sớm đã bị ai kia tẩy não hoàn toàn, mất khả năng báo cáo lại sự thật.

Vì thế, thời điểm Akutagawa và Atsushi bị chiếc cúp mang tới nghĩa địa, người ngạc nhiên không hề phải hai người họ. Những việc tiếp theo….nam hài tóc trắng tỏ vẻ, hình như cậu vô cùng thừa thãi thì phải?

Akutgawa, ngươi không cần một đường đánh bại tất cả đâu, cho ta đánh chút coi. Lâu ngày không vận động xương cốt, mỏi nhừ rồi….

Lúc đó, cậu như nghe thấy loáng thoáng bên tai mấy chữ, đầu tựa ảo giác nhìn ra đồng tử hắc sắc đang trừng trừng nhìn mình:

“Còn lâu!”

…..Đồ hẹp hòi!

Phồng má liếc qua người vẫn bình thản ăn bên cạnh, Atsushi thật khó tin được, người bạn duy nhất của ngươi sắp về Đức rồi kìa! Ở lại Anh thì thôi đi, cũng qua nói vài lời đi chứ!

Đáp lại cậu, Akutagawa hơi ngẩng đầu, nhìn nhìn một chút. Lại cúi xuống như không có gì xảy ra.

Vô tâm có mức độ thôi, Akutagawa….

Nam hài tóc trắng nghiêng người, càng nhìn càng thấy sai. Tên cộng sự cậu biết, dù thường ngày tỏ vẻ thế nào, nếu thực sự đã quan tâm, sẽ không biểu lộ như này. Bất quá, cái biểu hiện tức giận lần trước chẳng lẽ không phải….

Từ từ, vạt áo của Akutagawa…

Atsushi ôm miệng, con ngươi vàng chanh ngập ý cười. Coi ra chắc cậu nghĩ nhiều rồi, tên này quan tâm tới Krum khá nhiều đó chứ!

____________________Hoàn chính văn__________________

Tiểu kịch trường:

Dazai (nghi hoặc nhìn cái nhẫn trên tay): Cái nhẫn này…làm chuột bạch được bao lâu?

Ango (nâng kính đáng giá): Không sao hết, lúc sau kéo Riddle thêm vài cái nhỏ cũng không chết ai. Nhiều lắm là hắn điên lên thì chúng ta giết.

Tom (gào thét): Các ngươi kêu ta là cái gì thế hả!!!????

Oda (thương hại nhìn): Tom, cố lên, ngươi chết là Harry sẽ rất buồn. Cơ mà ta cứu không nổi ngươi.

**************************************************************

Yuri: Thực ra ban đầu tính viết quyển này tới năm năm, nhưng xoay qua tính lại, ta thấy năm sau thì không cách nào chuyển được từ Harry qua những người khác, nói đúng hơn thì quyển đó chủ yếu để phát triển tình cảm cho Tom và Harry thì hợp hơn là những người còn lại /-\

Nếu viết tiếp, ta sợ tiếp đó những nhân vật vốn chính biến thành phụ hết mất ;-;

Cho nên, ta sẽ cố viết một cái phiên ngoại nhỏ về năm sau. Và trên hết, là viết vài cái phiên ngoại chính các độc giả đã thấy ta không viết trong này mà trực tiếp bỏ qua. Lí do đơn giản là vì ta muốn biến nó trở nên đặc biệt chút chút, giả như cái vũ hội giáng sinh ấy :v

Còn về Akutagawa tính làm gì và Atsushi nhìn thấy cái vạt áo thế nào, tự tưởng tượng đi a~

HẾT CHÍNH VĂN

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 56


AUTHOR : PARK HOONWOO

-o0o-

Tuy nói là xử lí, Akutagawa vẫn không biết chính xác nên làm Crouch. Hắn ngồi xếp bằng trên đất, khoanh tay, săm soi nhìn nam nhân te tua nọ vẫn cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp từ dị năng của hắn.

Làm gì đây?

Gỏi? Há cảo? Hay thịt băm?

…..Khoan! Sao lại nghĩ tới món ăn? Hắn có phải quỷ đâu mà đi ăn mấy cái thứ đó! 

Chưa kể tới….nếu là thịt băm, chỉ sợ thịt còn chưa băm nhuyễn, nội tạng còn có máu đã che lấp hết. Khâu dọn dẹp và xử lí cũng vô cùng phiền phức!

Còn có há cảo thì…..

[Đừng nói với ta là ngươi muốn ăn thịt người thật hả?]

Phía sau Akutagawa đột ngột phát ra tông giọng trong trong dễ nghe quen thuộc, bóng người theo đó từ lùm cây bước ra. Người trước không hề gì, vẫn giữ bộ dáng bình thản ngồi xếp bằng như cũ, không phản bác lời nào.

Nam hài tóc trắng run rẩy khóe miệng, đồng tử vàng chanh kinh dị chằm chằm cộng sự cũ của cậu, có chút không muốn tin. Akutagawa thật sự thèm thịt người? Nghĩ lại thì…cái chân hồi trước bị chặt của cậu hình như hồi sau….. biến mất?

……Chắc không phải do người trước mặt đã ăn nó đâu, nhỉ? 

Bất quá, câu nói sau của người tóc highlight đen trắng đúng thật là làm Atsushi cảm thấy bụng nhộn nhạo không tả.

[Ngươi nghĩ thịt dai thì làm món gì ngon nhất?]

……..Ngươi tính ăn nó thật à? Này, vậy cái chân ta hồi trước ấy, ngươi có ăn không đó?

Nhịn xuống xúc động buột mấy câu này ra khỏi miệng, cậu vò đầu, cố hết sức nghĩ cách diễn giải đơn giản nhất rằng thịt người không thể ăn. Dù là, ừ, nó cũng là thịt. 

[Thì….cái đó….Crouch là giám khảo, Akutagawa. Không nấu được đâu.]

[Mất tích là được.]-Nam hài trừng trừng người trước mặt, cảm giác không ăn cũng muốn xẻ mấy miếng. Không hiểu tại sao, hắn cảm thấy lòng như đang nổi vũ bão, chỉ muốn giết chết kẻ xấu số nọ.

[Ngươi…ta không chắc, nhưng ngươi…đang nổi giận?]-Nhăn mày nhìn ai kia nổi đầy sát khí, Atsushi càng nghĩ càng sai. Bộ dáng này, hình như thật sự rất giống cái hồi Akutagawa còn hận thù, ánh mắt tàn sát chỉ muốn nghiền ép cậu thành cát bụi.

Bộ dáng này, từ cái hồi cuộc chiến với Fyodor bắt đầu, đã rất lâu rồi Atsushi còn không thấy nữa. Thời gian, chiến tranh đủ để thay đổi cả con người. Những lần biểu cảm này xuất hiện, hoàn toàn chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Giả như thời điểm Chuuya-san hay Dazai-san bị thương, thêm một tin bất lợi nữa cho phe ta gửi tới, hay bị phá đám một việc Akutagawa coi là quan trọng.

Người sau cứng ngắc, cũng nhận ra được mình hành xử khác thường thế nào. Hắn ho khan, đứng thẳng dậy rồi dùng dị năng nhấc nam nhân lếch thếch nọ lên. Akutagawa xoay người, coi như chưa hề nghe thấy Atsushi nói gì, bình thản cất tiếng:

[Đi thôi. Mang tên này tới phòng hiệu trưởng.]

Hắn gọi Jinko tới, là không muốn giải trình sự việc thêm lần nào nữa, rất phiền. 

Về phần lí do mình tức giận, Akutagawa tỏ vẻ, tiểu tiết nhỏ nhặt này không cần để tâm!

Mà khi tới phòng hiệu trưởng, người làm vẻ mặt kì lạ cũng không phải Atsushi chỉ đi chứ không hiểu tại sao mình tới, mà là Dumbledore.

Cái ông khó hiểu chẳng phải sao Crouch bị như này, mà là thứ đen đen quấn quanh người nam nhân nọ khiến Crouch lơ lửng ngay đỉnh đầu hai đứa nhỏ. Ông đã biết được Moddy vốn là tử thần thực tử giả trang, vốn chưa làm gì một phần là do Dumbledore muốn biết kẻ này tính làm gì.

Sau tất cả, rõ ràng Moddy giả này không khiến Harry thành quán quân thứ tư. Mà là hai đứa nhỏ trước mắt.

Thế nhưng, cái quái gì đây?

Dải lụa của tiên nữ thuộc đào lai tiên cảnh trong truyền thuyết? Ào choàng tử thần có thể siết cổ con người? 

Tự hỏi thứ đen đen trước mắt này là một trong hai thứ đối lập hoàn toàn kia làm Dumbledore cảm thấy đầu ẩn ẩn đau. 

Lần trước bài thi thứ hai còn phải lựa kho báu thứ tư cho hai đứa nhỏ này, kết quả không hiểu sao cúp tam phép thuật mất hơn sáu, bảy tiếng đồng hồ vẫn không chịu phun ra tên nào.

Tên được bỏ trong cúp tam phép thuật để nó lựa vốn là các tên hiện đang có trong phạm vi Hogwarts, bao gồm cả giáo viên, học sinh và hiệu trưởng lẫn ban giám khảo. Trường hợp như này đủ để biết cái quan trọng thứ tư ấy vốn không ở nơi này.

Song, giờ lại thêm cái vụ trò Akutagawa và Nakajima mang theo vị giám khảo mất tích suốt hai bài thi đúng nửa đêm ngày tiết lộ quy tắc bài thi thứ ba. Cỡ nào đặc biệt!

Kết cục, Dumbledore cũng không hỏi cái gì kể cả là sao giữa đêm muộn lại xuất hiện chỗ này. Chính xác mà nói, một phần trong ông cũng không muốn hỏi. 

Rõ ràng dù là ở bất kì phương diện nào, hai đứa nhỏ này không có cùng tam quan với Dumbledore, hoàn toàn là khác nhau một trời một vực. Hỏi mà không hiểu câu trả lời thì chỉ được cái mất thời gian.

Lão nhân mặc bộ áo chùng cầu kì chậm rãi đóng cửa lại, gương mặt vốn nhăn nheo giãn ra xuất hiện thêm bao nếp nhăn. Lúc này, Dumbledore như già đi thêm vài trăm tuổi, dù chính tuổi và bề ngoài của ông đã già cõi khô cằn tựa chính cái cây đại thụ đang dần mất đi sự sống.

Nakajima và Akutagawa, Shin Soukoku à, chỉ sợ, kế hoạch của ông ngay từ cái giây phút có thêm sự xuất hiện của hai người này, sớm đã tan tác cả rồi. Tom…..rốt cuộc là có nên diệt trừ hay không? 

Thành chúa tể hắc ám, là do Dumbledore. Ông không mong rằng Harry cũng trở nên như vậy. Và, trên hết, Tom của hiện tại, ông đã nhìn gần bốn năm, thực sự đã thay đổi rất nhiều. Thành một Tom khác, là một Gryffindor, một người không có bao mưu mô xảo trá.

Biến thành Gryffindor không chút mưu mô sau này nghe được Tom Riddle:……….

__________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Hôm nay, vì một số vấn đề, ta thực sự không lấy ra được chút thời gian để viết truyện :v

HẾT CHƯƠNG 56

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 55


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Krum gần đây thực sự rất phiền muộn.

Ý định ban đầu của hắn là muốn tạo vài kỉ niệm tốt đẹp cùng hai người đàn em duy nhất coi như gắn bó, Chuuya và Akutagawa. Bất quá, sau khi tới đây, đừng bàn về việc nói, đến cả thấy bóng người hắn còn không thấy đâu nữa!

Đích xác mà nói, Krum vẫn còn thấy choáng váng. Akutagawa là quán quân thì không nói, vì cái gì kho báu của hắn lại không phải Chuuya!?

Không phải ý gì đâu, chính là, Chuuya là đàn em có thể coi là thân cận với hắn nhất. Ấy không, không giống thân cận lắm, bị….ờm….bị….bị phạt nhiều nhất! Đúng, bị phạt nhiều nhất!

Trận ẩu đả ngay năm đầu, không hiểu được tiếng Đức khiến Chuuya luôn phải ra ngoài đứng lớp. Là một cái huynh trưởng, bên Durmstrang còn có trách nhiệm theo dõi sát sao những học sinh kiểu thế. Cho nên, Krum cũng có thể nói là hiểu được Chuuya.

Trên hết, Chuuya và Akutagawa là hai người bạn duy nhất của hắn.

Người người xung quanh ai ai cũng ngưỡng mộ Krum. Bất quá, trong số đó, có ai là bạn của hắn sao? Họ chỉ thần tượng, tôn hắn như một tấm gương đáng được noi theo, hoàn toàn không hề có ý định muốn làm thân.

Ba má Krum vẫn luôn ở Đức, và vì một bài thi mà phải chạy tận về Anh thì quá bất tiện. Đây là lí do hắn không nghĩ tới việc người thân mình có thể chính là kho báu. 

Nhưng gì thì gì, có thể cho ta hỏi, kho báu của ta….ai đây? Có quen à?

Phức tạp liếc qua cái thiếu nữ đang lau tóc, mái tóc vàng xoăn xoăn, ánh mắt mơ màng nhìn nơi nào đến hắn cũng không rõ. Hồi giáng sinh Krum nhớ qua có mời bừa một cô gái, trông thế nào thì không để ý kĩ bao nhiêu. Hẳn là người này đi?

Thôi, người nào thì nào, tóm lại vẫn không thể nào là Chuuya hay Akutagawa….

Cũng bởi việc này, Krum đã quyết chí, nhất định phải tìm cách có một cuộc nói chuyện tử tế với hai đứa nó! Không thì một trong hai thôi cũng được!

Và hiển nhiên, cái ngày phổ biến qua về nội dung bài thi thứ ba quả là thời điểm hoàn hảo để Krum có thể gọi người lại, dù là chỉ có mình Akutagawa.

Một góc nào đó trong lòng, hắn cũng thật không có dũng khí tìm Chuuya. Khác với Atsushi khá hiền hòa, cũng hiểu giữa hai người là tình bằng hữu, Dazai có hiểu cũng còn lâu mới để yên cho Krum. Một lần nói chuyện với nam hài này đủ làm hắn sâu sắc nghiệm ra rồi. Tính bảo vệ Chuuya còn cao hơn cả Akutagawa.

Ài, quên hết mấy chuyện đó đi! Cuối cùng hắn cũng có một buổi trò chuyện một mình với AKutagawa rồi!!!! Thế nhưng….

Krum quên việc tìm người để nói chuyện quỷ gì rồi…..

Trước giờ chỉ là muốn cùng hai người đàn em trò chuyện vui vẻ chỉ với ba người. Giờ ngộ lại thì, hắn phải nói cái quỷ gì đây?

Hơi nuốt một ngụm nước bọt, thiếu niên tóc đen liếc qua nam hài bên cạnh, đáy lòng không nhịn được kêu gào. Mau nói cái gì đi a!!!! Gì cũng được!!!! Chủ đề ơi, mau trôi ra đi!!!!

{Này.}

Tông giọng hơi trầm vang lên, ngữ điệu bình thản. Akutagawa quay đầu liếc thiếu niên bên cạnh, chậm rãi mở miệng kết thúc câu:

{Anh muốn nói gì?}

…Anh không có tính nói gì với Akutagawa hết, chỉ muốn được nói chuyện vui vẻ một buổi như cái hồi còn ở Đức thôi, được không?

Nói vậy hẳn là thằng bé cũng không làm gì hắn đâu, đúng không? Là bạn lâu như vậy, hẳn đây cũng là điều bình thường khi Krum muốn được đàm đạo chút chuyện, lại chưa biết nên nói cái gì.

Bi ai thay cho Krum, còn chưa kịp mở miệng nói câu này, đầu hắn bất chợt xẹt qua bao hình ảnh hồi mới quen.

Akutagawa dùng thứ đen đen kì dị rượt hắn tới bị thương ở mức suýt chết, nằm quằn quại trong bệnh thất cả đêm.

Akutagawa ngã đùng xuống ngất xuống khi hắn vươn tay muốn làm bạn.

Akutagawa lườm hắn cháy mặt mỗi lần Chuuya không để ý, còn dùng thứ đen đen đó sượt qua mặt không biết bao nhiêu lần.

…………..

Giờ mà điểm lại…hình như Akutagawa chưa từng muốn làm bạn với Krum?

…….Giờ hắn mà thốt lên câu kia thì có bị tuy cùng giết tận như hồi đầu mới gặp không?

{À thì….thì….}

Câu còn chưa dứt, tay hắn lập tức bị nam hài kia kéo về phía mình. Vẻ mặt cảnh giác cực độ nhìn về phía gốc cây gần đó. Akutagawa nheo mắt, ở đó có người! Hắn sớm đã quen với những trường hợp như này, bắn tỉa luôn là những kẻ lẩn trốn từ xa tấn công, nếu không nhận rõ sự hiện diện và tinh mắt, người chết sẽ là hắn.

Tuy ở đây đã ba, bốn năm bình yên làm mài mòn một phần nào đó tính cảnh giác trong Akutagawa. Bất quá, luyện tập mười năm, cũng không phải vài phút, vài năm là đủ mất hết.

“Là ai?”

Một nam nhân trông te tua tới lạ, lảo đảo bước ra từ sau một cây sồi cao. Bộ dáng xồm xoàn, quần áo rách rưới. Điều khiến Krum kinh ngạc là, đây chẳng phải ông Crouch, một trong số giám khảo của bài thi sao? Sao lại thế này?

Thiếu niên tóc đen ảo não, đầu như muốn phình to gấp đôi. Cuối cùng chỉ có thể chết trân nhìn nam hài tóc highlight vươn tay, để phần tay áo dài to, trói chặt Crouch lại, nhấc lên như một việc bình thường.

Bình tĩnh xoay người thêm lần nữa, Akutagawa ngoái lại nhìn phía sau, trầm trầm bỏ lại một câu:

{Nghỉ ngơi đi. Tôi có chút việc. Tạm biệt.}

{A…à….ừ….}

Ngơ ngác ậm ừ đáp lại một câu, Krum càng nhìn càng thấy mộng bức, cái quái gì đang xảy ra trong cuộc thi này vậy?

Song, được năm phút sau, hắn mới ngộ ra một điều, cuộc nói chuyện một mình với Akutagawa còn chưa kịp bắt đầu đã buộc phải kết thúc trong nháy mắt….

________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Ta thấy dạo này mình thật chăm đâu~

Đi đăng sớm hơn bình thường~

HẾT CHƯƠNG 55

Design a site like this with WordPress.com
Get started