[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN18: Làm Lại Nghề Cũ (11)


EDITOR: ALISIA

BETA : MÈO

-o0o-

Cuối cùng vào hai ngày trước khi Hogwart khai giảng, bọn nhỏ do Harry nhắc mãi mới chịu về. Hai người trước đó sinh hoạt rất tốt đẹp, nhưng Harry và Severus đã quen cảm giác có bọn nhỏ bên cạnh. Bọn nhỏ trở về liên vây quanh bên cha và daddy ríu rít nói các khám phá mới, Sev mấy lần muốn châm chọc bọn nhỏ ầm ĩ, nhưng nhìn mấy gương mặt nhỏ hưng phấn, lời nói trong miệng liền nghẹn lại, không bật ra môi được, vì vậy cũng phải nuốt xuống.

Nghỉ ngơi một ngày, sáng sớm hôm sau, Harry đã dậy sớm làm bữa sáng, trong lòng nghĩ ngày mai nên chuẩn bị cho chồng như thế nào. Phải biết là sau khi Hogwart khai giảng hai ngày luôn là sinh nhật của Severus, sau khi Harry tốt nghiệp đều không có chuẩn bị cho Sev một cái sinh nhật đàng hoàng, ai nấy đều biết trải qua kỳ nghỉ ngắn ngủi bọn tiểu động vật có bao nhiêu hoạt bát chứ. Làm viện trưởng của Slytherin thông thường có khá là nhiều phiền toái. Hơn nữa sau Harry ba năm là thủ tịch và Draco hai năm thủ tịch, Sev cảm thấy thật lo lắng, mấy thủ tịch nhà sau này không có người nào làm hắn vừa ý. Nhưng mà, so với hai tên nhóc đã sống qua hai đời kia, thì người khác không thể đạt được trình độ này, cũng không thể nào trách được.

Severus cùng bốn nhóc con ngồi vào đúng vị trí trên bàn, trên bàn đã bày nhiều món ngon. Mấy ngày không ăn đồ ăn do Harry làm, bọn nhỏ gần như là tranh nhau cướp sạch bữa sáng, sau đó bất mãn mà no căng. Bốn nhóc con ngồi một hàng trên ghế buồn rầu xoa bụng nhỏ, vì hành vi tham ăn mà ăn hết đồ ăn không chừa cho daddy mà bị cha hung tợn dùng nọc độc rửa tội. Bọn nhỏ lén lút nhìn daddy dọn một mớ đồ ăn ngọn khác cùng baba dùng cơm.

“Như vậy, ta không tin các ông bà sẽ bỏ đói các con, vì cái gì vừa trở về lại làm ta và Sev cảm thấy như chúng ta đang nuôi bốn con cự quái sắp chết đói vậy nhỉ?” Sau khi Severus ăn xong bữa sáng đang ở trong phòng chế tác dược tiêu thực, Harry một bên nói một bên nhẹ nhàng xoa xoa bụng nhỏ của bốn tiểu động vật nhà mình. 

“Daddy à, người tha thứ cho chúng con vì mấy hôm nay không có được ăn bữa sáng ngon như vậy” Solomon nói.

“Daddy ơi, đồ ăn ở Mexico rất mặn đó” Jimmy ngày thường không hay bắt bẻ, cũng lần đầu tiên oán giận.

Mà Cynthia cùng Benny ở bên cạnh cũng lập tức phụ họa gật đầu như gà con mổ thóc, sợ chậm một chút thì daddy sẽ không tin bọn nhóc.

Dược tiêu thực đối với Severus rất đơn giản, ước chừng nửa tiếng, bốn phần dược tản ra mùi thối làm cho bọn nhỏ nhanh chóng trốn phía sau Harry.

“Dược tiêu thực, uống khi còn nóng” mặt vô tình Severus nói.

“Cha, người không thể làm cho chúng con dược vị trái cây sao?” tránh ở phía sau Harry, Solomon đánh bạo vươn đầu nhỏ, đưa ra một kiến nghị làm em trai, em gái nhóc đều phi thường cảm thấy có tính đột phá.

“Hừ?” Severus nhướn mày phát ra một tiếng hừ nhẹ.

“Cha, chỉ cần cải thiện một chút khẩu vị độc dược, chúng con sẽ càng thích ma dược nha” Jimmy chớp chớp đôi mắt xanh, bày ra bộ dáng ngoan ngoãn.

“Sau đó?” Cho mấy đứa không chút cố kỵ đi tìm rắc rối sao?” Severus khoanh tay ôm ngực.

“Nhưng cha ơi, mùi vị này cũng ghê quá đi” Cynthia kháng nghị

“Có thời gian thảo luận hương vị dược còn không bằng trực tiếp uống sạch, không cần lãng phí thời gian của ta” Severus lãnh đạm nói, cặp sinh ba từ nhỏ đối với hương vị của dược luôn bắt bẻ, muốn bọn nhỏ uống hương vị kinh khủng của dược so với lên trời còn khó hơn, bọn họ trước 4 tuổi thì độc dược khi uống phần lớn là do Harry làm, Harry luôn có kiên nhẫn mà chế tác dược vị trái cây cho bọn nhỏ. Nhưng mà từ khi Harry đi tộc Tinh linh về Severus cũng không cưng chiều bọn nhỏ nữa, vì thế dược vị trái cây không có

Harry cười tủm tỉm nhìn 3 đứa nhỏ nhà mình cùng chồng đang giằng co, không có ý muốn nhúng tay. Đối với cậu mà nói, đã sớm cùng Sev đạt được ăn ý, khi Sev đang dạy dỗ con cái, cậu chỉ cần nhìn là được, không lên tiếng che chở, đến nỗi bọn nhỏ trốn ra phía sau cậu, cậu cũng không can thiệp. Tóm lại trong tình hình này cậu tỏ thái độ không giúp đỡ. So với thường ngày Harry dạy con, Sev thường đồng ý với hành động của Harry, Harry cảm thấy giữ hình tượng uy nghiêm của Sev trong lòng bọn nhỏ là cần thiết, còn Harry thì không đành lòng quản giáo nghiêm khắc đối với bọn nhỏ được

Benny vươn đầu nhỏ, hít hít cái mũi, có chút không tình nguyện bò ra khỏi lưng Harry, cầm lấy một bình dược, hít sâu một hơi, sau đó đem thuốc một ngụm ục ục nuốt xuống. Nhìn hành vi đột ngột làm phản của em trai, cặp sinh ba có điểm tức giận, còn Harry thì vui mừng ôm đứa nhỏ nhất của mình vô ngực, lấy ra một cái kẹo, lột ra một cái nhét vào trong miệng của Benny.

“Benny! Em là cái đồ phản bội!” Nhìn em trai út không đứng vè phía của bọn họ, mấy nhóc con kia nhao nhao kháng nghị, cặp sinh ba sinh khí trừng em trai.

“A, các anh, chị, em thấy là mọi người đều biết, cứ để dược một lúc nữa thì hương vị càng khủng khiếp, em nghĩ chắc là sẽ biến thành mùi xác thối?” Benny quay ra ý hỏi cha của mình, bé con nhỏ xíu này cảm thấy cha chắc chắn có khả năng làm ra dược có mùi như vậy, cha là một thiên tài.

“Con thực nhạy bén nha” Severus khó được buông tay, xoa xoa đầu tóc rối bời của con trai, hắn thật sự hy vọng nhóc Prince này có thể trong tương lai ở giới độc dược toả sáng rực rỡ?

“Tốt, ba đứa con, hoặc là uống thuốc hoặc là tiếp tục khó chịu cứ chọn đi cũng tự gánh vác hậu quả. Ta hôm nay còn không nghĩ chỉ vì một liều tiêu thực lại tốn mất nửa giờ” Harry cũng tỏ thái độ nghiêm túc.

Vì vậy, cặp sinh ba tỏ vẻ họ lựa chọn uống thuốc.

Cái này chỉ là một đoạn nho nhỏ người một nhà sinh hoạt cùng nhau, đối với Harry mà nói, so với việc tụi nhỏ không uống thuốc chỉ là việc nhỏ, sinh nhật Sev mới là việc quan trọng nhất trong năm. Là một bạn lữ đủ tư cách, làm thế nào để tổ chức cho chồng một ngày sinh nhật ấm áp tốt đẹp là một nan đề. Hơn nữa, ngày này lại thường thường trùng với lễ khai giảng, cái này làm Harry có điểm rầu rĩ

“Daddy, tối nay con có thể cùng ông Sarah đi nghe nhạc không? Con đã hứa với ông rồi” Sáng sớm ngày khai giảng, Harry nghe con trai út thông báo. 

“Vậy buổi tối có trở về không? Harry rót cho con một chút nước trái cây.

“Không ạ, Benny sẽ ở lại trang viên Potter một buổi tối, ngày mai mới cùng ông Sarah đi Hogwart” Benny rất được Salazar coi trọng, giống như cặp sinh ba rất ngọt ngào, Salazar cực kỳ thích bé con này. Tuy là ông cũng rất mực yêu thương cặp sinh ba, nhưng mà cũng có khác biệt một chút, tỷ như Rowena vô cùng coi trọng Cynthia, Berkeley tâm đắc Jimmy.

“Được rồi, nhưng mà con phải ngoan ngoãn, không được để ông lo lắng nha” Harry dặn dò nói

“Dạ, daddy yên tâm” Benny cười ngọt ngào

Ăn sáng xong, trước khi cặp sinh ba bị Loket đưa ra ga đã thần bí đưa cho Severus ba hộp quà nhỏ mang ba phong cách khác biệt, sau đó Kelly đến đón Benny, Benny nhỏ trước khi đi đưa cho Severus một cái thư, sau đó ghé vào tai hắn nhỏ giọng thỏ thẻ gì đó, sau đó mới đi. Harry tình cờ nhìn thấy nhưng cậu cũng không hỏi đó là cái gì, chỉ là sau khi Benny đi, cười ôm lấy cánh tay của chồng “Buổi tối chúng ta đi rừng Cấm nha, hôm nay buổi tối có trăng, em đưa anh đi xem hoa nguyệt quang thảo.

“Được” Severus nói, nhớ tới máy lời con trai nhỏ vừa nói, không khỏi cảm thấy có lẽ hắn có thể thỏa mãn tâm nguyên nhỏ của bọn nhỏ, xem như hồi báo lễ vật mà bọn nhỏ đặc biệt chuẩn bị?

“Như vậy, em đi chuẩn bị một chút, anh không phải có việc sao, đi kiểm tra ký túc xá của Slytherin một chút hay sao?” Harry cười hỏi

“Em có thể đi cùng ta không” Khó được Severus mở miệng hỏi bạn lữ.

“Nếu anh muốn vậy.” Harry mỉm cười “Em đi chuẩn bị một chút trang phục, rất nhanh thôi”.

“Ừ” Severus nói.

Harry lên lầu hai, Severus nhìn cậu mãi cho đến khi không còn thấy thân ảnh của bạn lữ nữa. Lúc này mới chậm rãi mở quà của con trai trưởng, một lọ độc dược bình thường, bên trong đang tỏa ra chất lỏng màu vàng xinh đẹp, Severus nhìn lọ thuốc không khỏi ngẩn ra – phúc lạc dược, cầm quơ quơ, phát hiện màu sắc gần như hoàn mỹ, chỉ còn một chút tạp chất, sau đó mở nắp ngửi ngửi, không tồi, nhóc con đã có thể làm tới trình độ này rồi sao? Severus vui mừng suy nghĩ. Sau đó mở quà của đứa con thứ hai. Một cái hộp đựng dược liệu hình vuông, tuy nói bình thường Harry có chế tác nhũng cái này, nhưng cũng xem như đồ ở nhà, tuy cái này chạm khắc còn chút thô, nhưng mà với một đứa mới 12 tuổi làm ra được cái này thì đã rất tốt rồi. Sau đó, hắn mở ra hộp quà màu bạc của con gái. Bên trong là một quyển sách, Severus bĩu môi, trong nhà không thiếu sách nha, nhưng mà nhìn tới năm xuất bản thì bị hấp dẫn “Bút ký của Atlanta”, Atlanta ở 1000 trước là một bậc thầy độc dược, không giống như Godric, ông ta là bậc thầy độc dược thích đi du lịch. Khi đi du lịch gặp được bệnh sẽ ra tay, cho nên luận về độc dược, ma pháp chữa trị, ông ta là chuyên gia, cho nên rất nhiều người hy vọng có thể đọc bút ký của ông ấy, mà quyển sách này chính là bút ký của ông ấy. Tuy không phải là bản gốc, mà là do Cynthia viết tay, nhưng cũng đủ trân quý rồi. Quyển sách này rất dày, cho nên con gái chép lại chắc phải tốn thời gian, hôm nào hỏi xem bản chính ở đâu mới được.  Cuối cùng hắn mở ra bức tư của Benny, nhìn nội dung trong thư, không hỏi giật mình.

Đem phúc lạc dược của con trai trưởng uống hết, này là lần đầu tiên kể từ khi hắn 16 tuổi uống phúc lạc dược không hoàn chỉnh. Nhưng mà dù sao đây cũng là tâm ý của của trai, không thể để lãng phí nha. Sau đó quý trọng đem các món quà còn lại thu nhỏ, bỏ vào túi.

Một lát sau, Harry từ trên lầu đi xuống, hai người nắm tay dùng lò sưởi đi Hogwarts

HẾT PN18

[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN17: Làm Lại Nghề Cũ (10)


EDITOR: ALISIA

BETA : MÈO

-o0o-

Giáng Sinh – kỳ nghỉ đông chắc khoảng nửa tháng, Harry thu được vô số thư mời. Vì Harry mới nghiêm khắc chỉnh đốn Bộ pháp thuật nên không ít nhân vật muốn thăm dò ý tứ.

Mấy năm nay, Harry thao túng Bộ pháp thuật, làm cho giới phù thủy phát triển không ngừng, hơn nữa có Severus ủng hộ, Harry đối với bạch phù thủy hay phù thủy Hắc ám đều có quan hệ, cho nên giới phù thủy gần như đều biết ý muốn của gia chủ Potter chính là ý muốn của thế giới phù thủy Anh quốc.

Harry cùng Severus lúc đầu tính mang theo bọn nhỏ tới Hogwart đón giáng sinh với các cha mẹ nuôi, làm cho bọn họ hưởng thụ một chút thiên luân chi nhạc (niềm vui thú với gia đình). Nhưng mà, các cha mẹ nuôi lại có việc riêng, bởi vì Godric cùng Salazar muốn đi Vienna nghe nhạc hội mừng năm mới, thuận tiện đi du lịch; Rowena muốn đi huyết tộc để lăn lộn với đám con dơi; Helga cùng Berkeley muốn đi Mexico tìm đồ ăn ngon. Cũng không biết bốn tiểu bảo bối cùng với các ông bà nói to nhỏ gì đó, bọn họ liền dắt các bảo bối đi cùng. Godric cùng Salazar dắt theo Solomon cùng Benny, Cynthia cùng Jimmy muốn đi Mexico. Bốn bảo bối còn hẹn nhau khi trở về sẽ trao đổi trí nhớ cho nhau.

Vì thế, già trẻ rời đi, thật trống trải mà.

Severus cùng Harry ở nhà có khoảng thời gian sinh hoạt kỳ diệu.

Sáng sớm có thể nhìn thấy đối phương mở mắt, tình thú nổi lên lại làm một lần, không cần lo lắng bọn nhỏ chỉ trích daddy ngủ nướng; lúc ăn cơm, có thể đút đồ ăn cho nhau, cảm thấy đồ ăn trong miệng đối phương quá mê người, có thể trực tiếp từ miệng đối phương lấy đồ ăn, không cần lo lắng bọn nhỏ kế bên chế giễu; có thể cùng nhau nghiên cứu độc dược, có thể đối với đối phương động tay động chân, mang danh là: Thu thập tài liệu độc được mới mẻ trân quý, không cần lo lắng bọn nhỏ đột nhiên đi vào nhìn thấy cái gì đó không nên nhìn; cùng nhau lên phố mua sắm, có thể vẫn luôn nhìn đối phương, nắm tay đối phương, không cần lo lắng bọn nhỏ ở trên đường chạy loạn nguy hiểm.

Tóm lại, bởi vì cặp chồng chồng có con cái quá sớm, bọn họ yêu nhau sâu đậm, cũng coi con cái như trân bảo, nhưng là, những thân mật của các đôi tình nhân thì họ không thể nào tận tình hưởng thụ.

Trước đêm giao thừa, hai người mới tiếp nhận lời mời của Lucius, đến thái ấp Malfoy tham gia vũ hội. Harry mặc lễ phục cổ đứng màu xám bạc, mà Severus thì mặc lễ phục màu xanh đậm, hai người cầm tay nhau đi vào Thái ấp Malfoy, đại sảnh của thái ấp đã đông đúc như nêm.

“Hoan nghênh đến thái ấp Malfoy, Severus.” Lucius mỉm cười nói, “Đương nhiên, còn có Harry.”

Harry kéo cánh tay Severus, thấy người đàn ông không có chút xíu phản ứng, nên liền rất tự nhiên thay chồng trả lời: “Rất cảm ơn lời mời của ngài Lucius. A, Narcissa, mấy tháng không gặp, chị vẫn rất xinh đẹp, đêm nay không có ai lộng lẫy được như chị” vừa nói vừa lịch sự kéo tay Narcissa theo lễ nghi tiêu chuẩn mà hôn một cái.

“A, Severus, miệng Harry thật ngọt nha” Narcissa đối với Harry rất yêu thích “Ừm, biết hai người đến, nên ta đã làm không ít điểm tâm, Lucius cũng cố ý chuẩn bị rượu nho ngon nhất”

“Thật tốt quá, làm phiền chị và Lucius lo lắng” Harry khéo léo cười.

“Cha đỡ đầu, hoan nghênh cha đến, gần đây vội quá, con không có thời gian đi thăm cha” Draco cùng Pansy đi tới. Pansy còn mang theo nhóc Scorpius nhà cô đến.

Severus đối với lời thăm hỏi của con đỡ đầu chỉ gặt gật đầu, biết rõ tính tình của cha đỡ đầu nhà mình, Draco tự nhiên không so đo, cậu chuyển hướng về phía bạn tốt “Còn có Harry, ha ha, đêm nay ở thái ấp Malfoy cứ tự nhiên hưởng thụ nha”.

“A, đường nhiên rồi Rồng nhỏ thân ái, tớ mới không khách sáo đâu” Harry đảo mắt thấy Pansy “ Thật là mỹ lệ, phu nhân giống như trong trí nhớ lần đầu gặp mặt thật tao nhã” 

“Ha ha, Draco, mẹ nói không sai nha, miêng Harry so với mật còn ngọt hơn” Pansy thảo mai nói, vừa khen Narcissa lại còn không đắc tội với cha đỡ đầu của chồng

“Chào cha đỡ đầu, chào chú Severus ạ” Không thể không nói từ nhỏ Scorpio đã có một ít bối rối nho nhỏ, chồng của cha đỡ đầu nhà mình là cha đỡ đầu của cha mình, có một lần Scorpio theo lễ nghi gọi Severus là ông, sau đó về nhà bị hung hăng dạy dỗ suốt ba ngày liền, bởi vì độc dược vinh quang của ông nội bị bỏ thêm một ít gì đó, làm cho ông nội phải trốn trong phòng suốt một tuần lễ mới dám ra gặp mọi người. Cho nên từ đó về sau, mẹ đã dạy bất luận thế nào cũng phải gọi Severus là “chú”

“Con Bò cạp nhỏ đáng yêu, cái này coi như cha đỡ đầu tặng con một lễ vật nhỏ nha” Harry nhanh chóng lấy ra lễ vật mà mình đã chuẩn bị.

Sau đó thì Neville cùng vợ đến, vì vậy lại trò chuyện một lúc.

Vũ hội thật náo nhiệt, đặc biệt là sau khi Harry và Severus tới, mỗi người đều ở trước mặt ngài Potter bày ra bộ mặt thành thục, nhưng Harry vẫn ngồi cùng Severus ở một góc nhỏ là nói chuyện riêng. Có mấy người không biết tốt xấu cứ lượn xung quanh, Harry cũng bình tĩnh đối phó mấy chính khách nhàm chán này. Chỉ là vì muốn Severus không phiền lòng, Harry buộc phải xin lỗi chồng đi đến khu vực tương đối đông đúc. Severus cứ như vậy ngồi nhìn nhóc con của hắn từ xa xa.

Harry qua lại trò chuyện với đủ loại người, cậu như tỏa sáng dưới ánh đèn thủy tinh xa hoa lấp lánh của nhà Malfoy, nhất cử nhất động của cậu đều không thể bắt bẻ. Nhưng Severus nhớ rất rõ ràng, mỗi khi về tới nhà lại toát ra vẻ mệt mỏi cùng áp lực, tuy rằng bạn lữ của hắn đa số thời điểm tỏ ra vô tình thậm chí giấu hắn không muốn hắn phát hiện ra, trừ khi thật sự khó chịu. 

Severus biết, Harry cũng không tình nguyện giao du với tầng lớp thượng lưu giả dối kia. Thậm chí chính cậu đã nói với hắn, nguyện vọng chân chính của mình chỉ là muốn có một gia đình, trong đó có người mình yêu, người đó cũng yêu cậu. Lúc cậu về nhà sẽ được nhận lời chào hỏi, khi cậu về trễ thì một mảnh đèn còn sáng chờ đợi cậu. Cho nên từ khi sinh Benny ra đến nay, chỉ có Severus có khả năng vì cậu mà đạt thành nguyện vọng này.

Severus nhớ rất rõ trước kia rất lâu Harry Potter là một người xúc động, bị một người tính kế dẫn dắt đi trên con đường cứu thế, khi đó tuy rằng thân là một Gryffindor nhiệt tình, nhưng cũng vô pháp chữa khỏi những vết tích vì từ nhỏ đã trải qua ngược đãi, cậu gần như cẩn thận giấu những vết tích đó không để bạn bè nhìn thấy, thậm chí trải qua những thử thách đáng sợ trên con đường cứu thế chết tiệt kia, bị những tai nạn đó bồi dưỡng thành một anh hùng. Mà sau đó, lại vì hắn, là cái Severus Snape trước kia; cậu trải qua phản bội, cuộc sống gian khổ do bị truy đuổi trở nên già nua, trở thành một nam nhân mệt mỏi bước vào một nhà giam – cam tâm tình nguyện không giãy giụa.

Severus đột nhiên có một loại xúc động, một xúc động không giống Slytherin, mà phải là của Gryffindor? Nhưng hắn không áp lực, hơn nữa sung sướng muốn đem loại xúc động này thành sự thật, Severus cho chính mình một bùa làm lớn âm thanh, sau đó:

“Ta mệt, nên về nhà rồi, cự quái”

Chỉ là nói một câu, chữ cuối cùng thoát ra khỏi cánh môi, Severus không thèm liếc mắt tới không gian im lặng ở đây, một mình xoay người rời đi, áo chùng quay cuồng biến mất, lò sưởi của thái ấp Malfoy sáng lên ngọn lửa.

Harry có chút ngạc nhiên nhìn chồng rời đi, bên tai vang lên tiếng ồn ào cũng không thể ngăn cản cậu dùng ánh mắt đuổi theo áo chùng của người kia cho đến khi nó biến mất trong ngọn lửa, trong mắt nổi lên xúc động, một mảnh mơ hồ, vẻ mặt hạnh phúc một chút một chút bò lên gương mặt anh tuấn, cậu nghe được âm thanh của mình gần như tràn ngập cảm kích cùng thỏa mãn.

“Haha… tôi nghĩ bạn lữ của tôi, Severus Prince vĩnh viễn biết tôi nghĩ cái gì, cho nên các vị, tôi thực xin lỗi, tôi phải về nhà, hưởng thụ điểm tâm với người yêu cùng thời gian đọc sách tốt đẹp rồi…”

Nói xong cậu mỉm cười đi nhanh về phía lò sưởi, ánh lửa xanh bùng lên, để lại đại sảnh toàn bộ kinh ngạc.

“Thân ái!” Bước ra khỏi lò sưởi, cảm khác không khỏe còn chưa biến mất, cơ hồ cậu liền ôm lấy thân ảnh đang đứng trước lò sưởi chờ cậu.

Hôn môi nhiệt tình triền miên, Harry gần như tham lam đụng chạm bờ môi mềm mại của ái nhân. Sau đó Severus rõ ràng không chút do dự đảo khách thành chủ, đem chất lỏng ngọt ngào trong miệng Harry hấp thu, thẳng đến chàng trai mắt xanh dùng tay yếu ớt đẩy đẩy ngực hắn, lúc này mới lưu luyến rời khỏi cánh môi của ái nhân đã bị hôn đến sưng đỏ. Severus nắm tay Harry, nhìn cặp môi còn ướt át, hắn nhìn gò má đỏ ửng của nhóc con, thành kính hôn lên ngón áp út của bạn lữ như để chứng minh người kia thuộc về hắn.

“Sev, em yêu anh” Nhóc con vừa ngượng ngùng vừa vô lực nhỏ giọng bày tỏ, mà hắn cho là câu này mặc dù đơn giản nhưng lại êm tai nhất.

Severus cong khóe môi, khóe đuôi lông mày đều mang theo vẻ mềm mại không thể diễn tả, giọng nói trầm thấp thành công làm cho bạn lữ hắn điên cuồng.

“Có lẽ ta có thể chờ mong biểu hiện của em —–ở trên giường, Harry”

HẾT PN17

[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN16: Làm Lại Nghề Cũ (9)


EDITOR: ALISIA

BETA : MÈO

-o0o-

Severus ngồi trên khán đài cao, cảm giác thật tốt khi nhìn Harry bay trên trời.

Ít nhất hắn có thể nhìn ra, bạn lữ của hắn lúc ở trên bầu trời thật sự vui vẻ, vì bay nhanh nên mái tóc dài đã rối giờ càng trở nên bù xù.

Vì thế, khi Harry chịu dừng lại bên người Severus, trên mặt còn treo nụ cười, không phải là vẻ mỉm cười ưu nhã, mà là một nụ cười xinh đẹp, còn chói chang hơn cả ánh mặt trời. 

Severus cũng nhìn cậu mỉm cười, sau đó vươn tay đem cự quái nhà hắn túm đến bên người, để lưng Harry áp vào ngực mình, cũng mặc kệ xung quanh có bao nhiêu người nhìn, biến ra dây cột tóc cùng cái lược, rồi bắt đầu thuần thục chải tóc cho Harry.

“Sev……” Harry cũng không cảm thấy có gì không đúng, Severus thường xuyên làm trò cột tóc cho cậu trước tụi Draco, Blaise. Tuy rằng lúc đầu mấy bạn hữu của cậu cảm thấy kinh khủng, nhưng là nhìn nhiều sẽ quen; đến nỗi bọn nhỏ từ hồi nhỏ xíu đã nhìn cha thường xuyên giúp daddy, càng thêm cảm thấy không có gì. Harry híp mắt say mê, một bên nhớ lại cảm giác bay lượn lúc nãy, một bên tiếp tục nói: “Thật sự là rất tuyệt vời.”

Severus cong khóe miệng, bình đạm nói: “Em đã thật lâu không có bay, ta cho rằng mấy tên đầu óc cỏ lác và mấy sự kiện phát sinh đột ngột ở Bộ pháp thuật đã làm em vất vả thật lâu rồi. Bay lượn có thể làm em có cảm giác được tự do một chút.” Severus vừa nói vừa buộc lại mái tóc xinh đẹp của bạn lữ.

“Không ai có thể hiểu em hơn anh” Harry quay lại, dịu dàng nhìn Snape, quang mang khiến người ta không dám nhìn thẳng nhoáng cái đã biến mất.

“Đương nhiên, chúng ta đã bên nhau nhiều năm như vậy rồi. Được rồi, nên trở về chuẩn bị một chút. Tối nay phải dự tiệc, đúng rồi, sau tiệc tối, ta phải về trường, đêm nay có mấy đứa đầu óc nhét đầy cỏ lác tới xử lý tài liệu”. Severus thở mạnh, tỏ vẻ bất mãn.

“Em qua cùng anh được không?” Harry hỏi.

“Cũng tốt.” Severus gật đầu.

Sau đó, Harry cười quay đầu, bọn nhỏ rất có hiểu biết, sau khi xem xong màn đối thoại ngọt ngào của các ba ba, mới bắt đầu hướng Harry làm nũng.

“Giáo sư Potter, vì sao chúng con không biết daddy bay giỏi như vậy?” Nhìn màn bay lượn xuất sắc kia, Solomon muốn đuổi kịp coi bộ là việc khó à nha. 

“Ta cho rằng, cho dù các con là do Draco dạy bay, thì cậu ta cũng phải từng thừa nhận bay không tốt như ta?” Harry mỉm cười nói, duỗi tay xoa xoa tóc tên nhóc lớn nhất nhà mình.

“Chúng con cứ tưởng chú ấy nói giỡn, dù sao daddy cũng là cấp trên của chú ấy?” Cynthia thè lưỡi.

“Draco cùng ta là bạn bè, cậu ấy sẽ không nói dối các con đúng không?” Harry ôm nhóc con nhỏ xíu vào lòng.

“Daddy vì sao người không làm làm tầm thủ Quidditch?” Jimmy tò mò hỏi.

“Ta cũng có nghĩ qua nha, nhưng mà các con phải làm sao bây giờ? Mùa giải Quidditch thi đấu 9 tháng liền, các bảo bối, ta lo lắng cho các con” Harry cười nói.

Severus nhìn bạn lữ, rồi cũng đi về phía phòng nhỏ. Nhìn cả nhóm lớn nhỏ đang nói chuyện vui vẻ, hắn cầm cây chổi của Harry, yên lặng chậm rãi lùi về sau, đôi mắt trước sau nhìn chăm chú vào những người thân yêu của mình. Ngẫu nhiên nghe được một chút đối thoại thú vị từ bọn họ, cũng sẽ lộ ra một cái mỉm cười hiểu ý. Harry ngẫu nhiên sẽ quay đầu lại nhìn Severus một chút, sau đó trong chớp mắt, Severus lập tức biết Harry nghĩ gì hoặc là muốn gì. Cảm giác phi thường vi diệu, cũng phi thường thần kỳ hơn so với bất cứ pháp thuật cường đại gì, hơn nữa còn làm say lòng người.

Tiết dạy của giáo sư Potter càng ngày càng được hoan nghênh, còn giáo sư Prince theo chủ nghĩa khủng bố thì lại càng ngày càng làm người kính sợ —— nhóm tiểu động vật càng thích  giáo sư Potter thì càng sợ hãi giáo sư Prince; chính xác là vừa kính vừa sợ, giáo sư Potter càng được hoan nghênh, vì thế lâm vào một cái tuần hoàn ác tính, các lão tổ tông không ra mặt, bọn họ ở một bên vui sướng mà xem diễn kịch.

Trời cũng càng ngày càng lạnh, bước vào tháng mười hai, mọi người phát hiện trong giờ học, giáo sư Potter hoàn toàn biến mất, mà giáo sư Prince lại có một tiểu sủng vật không biết tên cực kỳ đáng yêu.

Một ngày nọ của tháng mười hai, trời đổ tuyết lớn, rất lạnh. Sáng sớm Severus xuất hiện, nhiều người ngoài ý muốn phát hiện giáo sư Potter luôn dính giáo sư Prince lại không xuất hiện, làm người ta ngạc nhiên chính là bọn họ phát hiện một động vật nhỏ đang nằm lười biếng trên vai giáo sư Prince. Tiểu động vật lông xù, lông màu xám bạc như muốn tỏa sáng lấp lánh. Hiển nhiên là một sủng vật được nuôi rất tốt. Nó có khuôn mặt và tai giống như hồ ly, lông cổ thì giống như sư tử, có thân hình giọt nước tuyệt đẹp của báo, còn có chín cái đuôi nhỏ nha. Mà bốn cái chi lại giống chân sư tử, chỉ là từ đầu gối trở xuống không có lông mà là vảy rồng, móng cũng là móng rồng. Nó treo ở trên vai Severus, chi trước buông xuống trước ngực hắn. Lông đuôi xù xù to gắt gao mà vòng quanh cổ Severus, giống như một cái khăn choàng cổ cao quý. Động vật nhỏ còn nhắm mắt lim dim ngủ, cặp sinh ba thấy vậy liền làm một cái mặt quỷ.

“Đây là làm sao vậy?” Khi Severus đi lên bàn giáo viên, Helga duỗi tay nhẹ nhàng sờ sờ vật nhỏ.

“Tối hôm qua gặp ác mộng, buổi sáng muốn nghỉ thêm, nhưng vì sợ con đến trễ, nên là muốn ngủ như vậy.” Severus bất đắc dĩ nói.

“Ha hả, sư tử ngốc cũng thường thường như vậy, chỉ cần nhóc con không quên có lớp năm ba là được.” Rowena nói.

“Con sẽ chú ý.” Severus gật đầu.

Severus ăn qua bữa sáng, cứ như vậy mang theo sủng vật hoa lệ trên cổ đi học, hôm nay lớp độc dược học tiết đầu là Ravenclaw cùng Hufflepuff năm hai. Cynthia và Jimmy, hai đứa nhỏ học lớp độc dược đều rất có thiên phú.

Severus hôm nay dạy về dược sinh sôi, trước giải thích thuộc tính cùng cách dùng của vài loại tài liệu, sau đó thì hướng dẫn lớp bắt đầu chế tác.

Trên vai, nhóc con vẫn ngủ say sưa, còn thường cọ cọ bên cổ Severus, mà Severus cũng không tỏ vẻ bực bội. Điều này làm cho bọn học sinh trợn tròn mắt.

“Jimmy, đó có phải là tài liệu độc dược quý hiếm không vậy?” Cộng sự của Jimmy một bên xử lý cái đuôi chuột, một bên nhỏ giọng hỏi.

“Ansle Rowle, kia chính là một con Toan Nghê.” Jimmy đang cẩn thận rắc bột phấn của Hương tử lan.

“Toan Nghê?” Ansle Rowle có chút khó hiểu mà nhìn bạn tốt.

“Chính là sư long.” Jimmy nhìn một bên, em gái đang cùng Nivea hợp tác thành một tổ, hiển nhiên, em gái cũng đang cùng bạn tốt giải thích.

“Là sủng vật của giáo sư Prince sao?” Ansle Rowle hỏi.

“Có thể đi” Jimmy nhìn thoáng qua hình dạng thú cưng nho nhỏ của daddy nhà mình, quyết định tốt nhất là không nên nói cho bạn tốt biết cái bí mật này.

“Giáo sư Prince nuôi bao lâu rồi a?” Ansle Rowle lại nhỏ giọng hỏi, một bên xử lý tốt cái đuôi chuột.

“Tớ cũng không biết, chúng tớ từ nhỏ đã thấy nó.” Jimmy hiện lên một tia giảo hoạt, sau đó lộ ra nụ cười thiên chân vô tà “Có liên quan tới giáo sư Potter đó”

“Phải không?” Ansle Rowle hình như nghe được một tin tức thực lớn, cũng không có phát hiện bạn tốt của mình giảo hoạt.

Ước chừng một nửa tiết học trôi qua, Severus lạnh lùng vỗ vỗ vật nhỏ đang ngủ ngon lành trên vai, sau đó kéo đuôi vật nhỏ một chút, hắn biết cái này là chiêu duy nhất có hiệu quả. Quả nhiên, vật nhỏ chậm rãi mở ra đôi mắt xanh như đá quý, đôi mắt xanh ngắt giống như màu xanh của núi rừng, làm người ta nhìn liền không rời mắt được.

Trong nháy mắt có mấy cái vạc bị nổ, vì thế, Severus hùng hổ vọt qua, xem xét thấy học sinh không bị thương, đối với mấy vị học sinh này tuôn ra một tràn giáo huấn đậm chất Prince, dưới tình cảnh các vị này run bần bật mà thỏa mãn trừ một đống đá quý.

Sau đó mọi người thấy vật nhỏ trên vai vươn lưỡi nhỏ phấn hồng liếm liếm mặt giáo sư Prince, vì thế giáo sư Prince khủng bố lập tức trở lại bục giảng, gọi tới một ít đồ ăn. Sau đó vật nhỏ kia từ trên vai giáo sư nhảy xuống, ở trên bục giảng duỗi eo nhỏ lười biếng, lắc lắc bộ lông óng ánh.

Một màn làm người khác kinh hoàng nữa lại xuất hiện: giáo sư Prince thế nhưng không để ý tới ai mà một tay thì vuốt ve bộ lông xù của nhóc con kia, một tay thì cẩn thận đút vật nhỏ ăn, vì thế lại có thêm hai cái vạc nổ mạnh. Nên là vật nhỏ bất đắc dĩ cắn dĩa ăn, nhảy xuống đi ra ngoài.

Sau khi vật nhỏ rời khỏi lớp độc dược, Severus dốc lòng hướng nhóm học trò phun ra lượng lớn nọc độc cao cấp làm người ta sợ đến rụt rụt cổ —— Sev tính tình thật là càng ngày càng kém a……

Tiểu động vật đi vào một cái mật đạo, lát sau, một nam nhân anh tuấn từ mật đạo đi ra —— rõ ràng đó chính là giáo sư Potter được hoan nghênh nhất học kỳ này đây mà.

Sau một ngày dài, Harry phê xong bài tập, dỗ cho Benny ngủ. Sau đó liền ngồi xuống sô pha, nhắm mắt lại thở dài. Severus nhìn cậu như vậy, buông xuống bài vở trên tay, đi qua.

“Làm sao vậy? Tối qua mơ thấy gì sao? Cả ngày nay em đều không có tinh thần.” Nhiều năm như vậy, Severus chính là học được lúc bình thường không có đối với Harry và bọn nhỏ phun nọc độc.

“Những cảnh rối loạn lung tung trong mơ thôi, có cảnh em giết Voldemort lúc trước, có cảnh em giết mấy người phái cấp tiến của Hội Phượng Hoàng, có cảnh em giết Tử Thần Thực Tử, có cảnh em xử lý người hội áo xám phản bội, có cảnh em tranh chấp với sát thủ khi đi mạo hiểm, có cảnh Voldemort chết mười ba năm trước, còn có âm thi khắp nơi lúc chiến tranh ở tộc Tinh linh, có mấy hôm trước em lúc em xử lý mấy người ở Bộ pháp thuật, quan trọng hơn, còn có hồi anh chết…” Harry yếu ớt nói: “Sev, em giết quá nhiều người.”

“Ta biết.” Severus hiểu rõ, bạn lữ của hắn chưa bao giờ là kẻ máu lạnh, chính là Merlin thích trêu người, em ấy muốn đứng ở vị trí cao đó, nhất định phải tuyệt tình, mà thứ mà hắn muốn bảo vệ chính là mảnh ấm áp cuối cùng trong lòng Harry.

“Sev……” Harry ghé vào trên người Severus, lắng nghe tiếng tim đập của bạn lữ.

“Ừ?” Severus nhẹ nhàng ôm nhóc con của mình — bất luận trải qua bao lâu, cậu trong mắt của hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.

“Đáp ứng em, lần này để em đi trước”

“Em thật ích kỷ nha, nhưng mà vì cái gì không cùng nhau? Cho dù là đi gặp Merlin, chúng ta cũng đi cùng nhau” Severus hôn phớt môi Harry “Chúng ta sẽ sống thật lâu thật lâu. Trên thực tế, em muốn đi gặp Merlin bây giờ cũng rất khó. Hơn nữa ta lớn hơn em 20 tuổi.”

HẾT PN16

[TW + HP] Magical Twilight – Chương 9


TRANSLATOR: JUNE

BETA: BAMBI

-o0o-

Jasper nhìn Harry ngủ một cách yên bình, vui mừng vì cậu pháp sư nhận sự giúp đỡ từ anh, để ngủ. Anh ghét việc cảm giác được hay thậm chí là nghe thấy tiếng Harry lạc lối trong ác mộng của quá khứ. Với tất cả những việc anh đã làm và chứng kiến, anh mừng vì mình không thể ngủ để ​​những cơn ác mộng của mình sẽ còn tệ hơn gấp ngàn lần này quầy rầy. Đêm nay,Bella đã ổn trong Vòng An Toàn cùng với bố cô ấy. Sau đó, bố Bella đưa bố của Jacob đi câu cá vào ngày kế, vì vậy hai gia đình đã ở cùng nhau vào cuối tuần. Victoria dường như biết khá nhiều và đi xa hơn đến vùng đất của bộ lạc, nhưng điều đó đã cho họ một cuối tuần để dụ ả ra. Anh ghét việc để Harry vào cuộc nhưng cậu đã chứng minh rằng cậu có thể chiến đấu, và ngọn lửa mà cậu tạo ra… Jasper biết nó sẽ hạ gục đồng loại của mình.

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Jacob ngồi cạnh Bella, cánh tay của họ khẽ chạm nhau khi họ ngồi quanh đống lửa trại với các thành viên khác của Pack. Cậu cảm thấy tay cô nắm chặt thành đấm mỗi khi có người nói không tốt về nhà Cullen và thật kỳ lạ là sau khi hiểu Jasper hơn, cậu lại đồng tình với cô. Đúng là ma cà rồng săn người, nhưng nhà Cullen không phải là mối đe dọa. Jasper thậm chí còn đang dạy cậu cách chiến đấu với đồng loại của anh ta. Bởi anh ấy tin Jake sẽ không đâm sau lưng mình, và Jacob tôn trọng anh vì điều đó, cũng vì cách anh giúp bảo vệ Bella khỏi con ả hút máu tóc đỏ ấy. 

Jacob rất ngạc nhiên khi họ được mời đến buổi lửa trại này. Nói cho cùng, cậu gần như bị đá khỏi nhóm Pack cho từ khi gặp Jasper, Harry và Bella trong rừng. Cậu thầm rên lên, nhận ra lý do họ được mời khi các Trưởng lão bắt đầu lên tiếng. Bố của cậu đã không còn trong đó từ khi ông đi câu cá với Charlie, nhưng mà, đùa nhau à? Cậu biết về những truyền thuyết và cậu cũng biết dù có nghe chúng không ảnh hưởng được cậu và Bella. Cậu cảm thấy người Bella căng lên bên cạnh khi các bô lão kể chuyện. Cậu siết chặt tay cô. Cô liếc sang Jacob, cười nhẹ, lại hơi ngập ngừng. Bella là Dấu ấn của cậu, cậu sẽ làm mọi thứ vì cô, nên cậu luôn để cô tuỳ ý, nhưng Jacob ước bọn họ có thể tiến xa hơn thế nữa. Giá như Edward không làm tan nát trái tim cô. Bây giờ hắn là tên ma cà rồng mà cậu muốn cắm vuốt nhọn của mình vào, xé toạt hắn ra. 

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Jasper chạy qua hàng cây, nhìn thấy vệt đỏ phía trước, một con cáo nhỏ bám lấy anh để tiện đi lại. Khi Victoria bắt đầu rẽ, con cáo nhảy khỏi người anh, biến lại thành người giữa không trung và cưỡi chổi đuổi theo ả. Cuối cùng, họ dồn được ả vào sát một vách đá sâu trong khu rừng, cách xa Forks. Ả ta khom người cảnh giác. Ả cố tìm lối thoát, kể cả sau khi Harry đã xuống chổi, tiến lại chỗ ả cùng Jasper. Ả tin rằng Harry yếu hơn mình và có thể thoát ra từ chỗ cậu. Một khối lửa xoáy đụng vào Victoria, ả hét lên rồi lùi lại.

“Giao con người đó cho tao!” Con ả gầm gừ.

“Bella được tao bảo vệ.” Jasper trả lời.

“Cullen.” Ả ta chế nhạo và Jasper cười khẩy, giọng trầm xuống.

“Thực ra là Whitlock.”

Nếu ma cà rồng có thể tái nhợt, chắc hẳn mặt Victoria sẽ trắng bệch. Con ả biết cái tên đó và ả thật sự nghĩ là anh ta đã chết sau một thời gian dài không có tin tức. Anh ta đã thực sự sống với đám “ăn chay” thảm hại đó suốt thời gian qua sao?  Và tên tóc đen có thể điều khiển lửa kia là ai? 

“Hãy thề bằng mạng sống của mình là mày sẽ rời khỏi đây, không bao giờ tìm cách hãm hại Bella hoặc bọn tao nữa, dù là để người khác làm, và mày có thể đi. Nếu không, mày sẽ chết ngay đây.” Con người tóc đen nói một cách bình tĩnh.  

Victoria bật cười. Ả không tin cậu, hơn nữa con người kia còn là bạn đời của người khác. Con nhỏ đó sẽ chết dưới tay của mình, ả tin chắc vậy.

Jasper cảm nhận được cảm xúc của ả, lắc đầu trước khi bắt đầu giết chóc. Ả ta cố gắng trèo lên vách đá nhưng bị một cái hất tay của Harry làm cho trượt xuống, không thể bám lại được. Harry nhìn Jasper xé xác con ả, rồi chất đống các bộ phận lại và để Harry đốt chúng. Jasper nhìn xác ả bị đốt, liếc sang Harry, không chắc liệu cậu sẽ chấp nhận sau khi thấy việc anh làm. Đôi mắt xanh lục khóa chặt vào ngọn lửa, Jasper cảm thấy bản thân mình thư giãn khi cảm nhận được cảm xúc bình lặng của Harry, không hề chửi rủa anh là quái vật vì những gì anh đã làm. Harry nhìn anh, cười nhẹ. “Được chứ?” Người phàm hỏi và Jasper gật đầu. “Chúng ta nên cho Bella biết là bây giờ cô ấy đã có thể an tâm mà ngủ rồi.” Harry đưa tay ra, Jasper nắm lấy. Giống như Bella, Harry không hề nao núng trước làn da lạnh băng của anh. Anh cảm nhận được phép thuật của Harry tụ lại rồi biến mất.

“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “

Harry bật cười khi Jacob xoay người Bella một cách hào hứng. Họ vừa báo cho hai người tin vui và Bella cảm thấy nhẹ nhõm là điều hiển nhiên. Cô ấy khiến cả hai ngạc nhiên khi hôn lên má mỗi người để cảm ơn. Harry cắn môi để không cười khi Bella suýt ngã nhào vì Jacob thả cô ra, sau đó cậu mỉm cười khi thấy cô hôn người sói. Cậu nhìn Jasper, thấy được vẻ hạnh phúc trên khuôn mặt của Empath* khi anh tiếp thu những cảm xúc trong phòng. Jasper bắt gặp cậu đang quan sát mình và cười nhẹ. Harry tiến lại gần và nắm lấy tay anh, bóp nhẹ. “Thật ngọt ngào, nhỉ?” Cậu hỏi.

*Empath là người cảm nhận được cảm xúc của người khác như Jasper

“Cực kỳ. Thật tốt khi thấy cô ấy vượt qua được Edward, và Jacob sẽ không bao giờ làm cô ấy tổn thương.” Jasper đồng ý với cậu. Harry gật đầu, thoáng buồn khi nhìn họ, ước gì mình có thể tìm được một người như thế. Jasper thấy sự thay đổi trong cảm xúc của người đối diện, nhẹ nhàng ôm lấy cậu.

Harry chớp mắt, bất ngờ, nhưng mỉm cười rồi ôm lại. “Cảm ơn.” Cậu thì thầm.

TBC….

HẾT CHƯƠNG 9

Design a site like this with WordPress.com
Get started