EDITOR + BETA: ALISIA
-o0o-
Một điều hoàn toàn đúng là nhiều năm sau, những đứa trẻ ngày nào đã lớn lên và có gia đình riêng. Khi đó Harry và những người khác thích ở nhà hơn là ở trường. Bọn họ có nhiều thời gian để ở cạnh người thân của mình hơn. Harry và Snape đã dành phần lớn cuộc đời của họ cho Hogwarts, và bây giờ họ ở nhà, thỉnh thoảng ra ngoài sân phơi nắng, sau đó ngồi lại với nhau cùng đọc một cuốn sách hoặc ngắm cảnh vật ngoài sân.
Bọn họ đã gần hai trăm tuổi. Sau một thời tuổi trẻ điên cuồng, họ luôn hy vọng cuối đời có thể bình thản ấm áp. Ngay cả Snape cũng rời xa nồi quặng, và dành nhiều thời gian hơn ở cạnh Harry.
Godric cũng không muốn đi mạo hiểm nữa và bốn vị đầu sỏ trở lại trang viên Slytherin.
Mặc dù những đứa trẻ không ở đó, nhưng bốn người cộng với Harry và Severus làm cho trang viên cũng không có vẻ quạnh quẽ. Bất chấp Salazar và những người khác là những bậc thầy lạnh lùng, thì vẫn có một Godric vui vẻ yêu đời mà. Trang viên Slytherin vẫn vô cùng náo nhiệt nha.
Vào đêm Giáng sinh, trang viên Slytherin chào đón một đám người. Bọn nhỏ của Harry và Severus trở về, Hermione và Draco, Ron và Zabini cũng đến cùng với gia đình mình. Gia tinh trong nhà bận rộn. Khi Harry, Helga và Hermione vào bếp, chúng nó vô cùng hoảng sợ vì nghĩ là chúng vô trách nhiệm, nhưng đã bị Harry ngăn lại. Harry luôn có cách đối xử riêng với gia tinh trong nhà, và gia tinh ở đây đã được chủ nhân chiếu cố hơn bao giờ hết, điều này khiến Hermione vô cùng hài lòng. Bọn nhỏ kể lại cho mấy ông già những gì họ chứng kiến gần đây, trong khi Severus và Salazar, hai người không tham gia trò chuyện thì đọc sách. Chẳng mấy chốc, bọn cú mang đến những lá thư lộn xộn.
Harry và Severus làm việc ở Hogwarts trong nhiều năm. Đặc biệt là Harry, không chỉ làm giáo sư, thậm chí sau này cậu còn trở thành hiệu trưởng. Cậu luôn được học trò yêu mến. Mặc dù những đứa trẻ đã tốt nghiệp nhiều năm rồi, chúng vẫn không quên gửi lời thăm hỏi đến giáo sư của mình trong dịp lễ tết.
Sau khi trở thành nữ bộ trưởng đầu tiên của Bộ Pháp thuật, Hermione bắt đầu giới thiệu công nghệ Muggle, kết hợp với tình hình thế giới phù thủy tiến hành cải cách thế giới phù thủy. Phải mất hai mươi năm để tạo ra một thế giới phù thủy hoàn toàn mới, ngay cả khi cô đã nghỉ hưu nhiều năm, nhưng dân chúng vẫn nhớ đến vị bộ trưởng này lắm. Những người còn lại là những người bạn mà Salazar và những người khác gặp nhau trong những cuộc phiêu lưu của họ. Mặc dù một số người chỉ đi cùng nhau một thời gian, nhưng thời gian vẫn không thể cản trở tình bạn của họ.
Thư tín mỗi ngày thường đến muộn. Những người trẻ tuổi không muốn quấy rầy buổi sáng của người người già. Bọn họ muốn các lão nhân này được nghỉ ngơi nhiều hơn, hoặc dành thời gian hưởng thụ bữa sáng mỹ vị. Cho nên không biết từ khi nào, mọi người đều ăn ý gửi thư đến muộn một chút.
Gia tinh sắp xếp các loại thư từ. Salazar rút ra một số bức thư quan trọng. Trong đó có một bức thư có bìa màu đen. Tấm da dê bên trong không có bất kỳ chữ viết nào, nhưng nhiều người trong nhà biết lá thư này đến từ đâu. Gửi kèm bức thư kia là một ít vật phẩm hắc ám. Đây là sản phẩm đến từ hẻm Knockturn.
Ngay sau khi Harry mở ra trang viên Slytherin, có người tìm đến cửa. Bọn họ tự xưng là hậu duệ của gia tộc Slytherin, hơn nữa con đưa ra bằng chứng. Bọn họ không phải muốn trở về gia tộc mà là cảm thấy trang viên Slytherin bất thường nên đến xem thử.
Phù thủy thường nói sử dụng quá mức pháp thuật hắc ám sẽ tự hại thân, không thể sống thọ. Thực thế luôn có phương pháp riêng, không phải tất cả phù thủy hắc ám đều dùng pháp thuật hắc ám để hại người. Rất nhiều thời điểm, bạch phù thủy cũng không phải là người tốt. Trong 1000 năm, các thành viên còn lại của nhà Slytherin chỉ thay đổi hết bốn thế hệ mà thôi. Lời nói và hành động của bọn họ còn giữ nhiều nét của ngàn năm trước, làm Harry nhớ tới không khí của trang viên Slytherin nhiều năm về trước. Hồi trước sau khi các tộc nhân rời khỏi trang viên Slytherin, họ đến một ngôi làng có nhiều phù thủy hắc ám sinh sống. Bởi vì pháp thuật hắc ám của họ cường đại, cho nên họ dễ dàng chiếm được sự tôn kính của nhóm phù thủy nơi ấy, sau đó họ trở thành quản lý của nơi đó.
Thời gian thay đổi, địa vị của các phù thủy hắc ám bị giảm xuống, nhiều pháp sư đã rời khỏi, một số người ở lại cũng bình yên đón chờ cái chết của tuổi già. Diện tích của ngôi làng ngày càng nhỏ dần, cuối cùng chỉ còn chưa tới 50 người.
Khi hẻm Xéo xuất hiện, họ vẫn giữ thái độ quan sát. Rồi nó cũng thay thế Hogsmeade, trở thành nơi giao thương của phù thủy. Lúc đó mấy tộc trưởng gia tộc khác tìm bọn họ, cùng bọn họ ký kết khế ước. Hẻm Xéo sẽ không đe dọa sự tồn tại của hẻm Knockturn và ngược lại. Đây là lý do vì sao, ngay cả khi Bộ Pháp thuật xuất hiện, ngay cả khi Bộ Pháp thuật quản lý toàn bộ thế giới phù thủy cũng không gây ra sóng gió gì tới hẻm Knockturn cả. Sau đó, một số phù thủy hắc ám độc ác, một số phù thủy bị mê hoặc bởi ma thuật hắc ám nhưng bị gia đình cấm sử dụng tập trung ở Knockturn, chiếm giữ phần lớn con hẻm này làm, cho hậu nhân Slytherin và các cư dân còn lại trong hẻm sống ẩn cư phía sau. Nhưng cho dù thế nào tất cả các pháp sư muốn ở đây đều phải tuân theo một quy tắc đó là, cho dù họ hoành hành ở đây như thế nào, họ cũng không thể tìm phù thủy ở hẻm Xéo gây chuyện. Tuy nhiên, nếu có một con “cừu” nào đó bị lạc vào hẻm Knockturn thì cái này không thuộc phạm vi quản lý của tộc nhân Slytherin nhé.
Trước đây từng có những phù thủy hắc ám ảo tưởng, không sợ chết, chạy đến hẻm Xéo bắt cóc những phù thủy nhỏ để lấy nội tạng, nhưng những người này vừa đưa bọn trẻ vào đến hẻm Knockturn đều về gặp Merlin cả.
Ngay cả Voldemort cũng không biết rằng Knockurn có những hạn chế như vậy. Năm đó cả khi hắn ta ở thời kỳ cường thịnh nhất, hắn có ý muốn chiếm Knockurn là của riêng cũng không thành công. Harry ngẫm nghĩ cảm thấy thật buồn cười.
Người đứng sau quản lý chính là tộc nhân chính thống của Slytherin, cái tên không biết đã bị lẫn lộn biết bao nhiêu máu rồi lại muốn thuần huyết bọn họ quy thuận? Sau khi tộc nhân xác thực huy hiệu tộc trưởng của Harry là đồ thật, trang viên cũng chấp nhận Harry, cho nên họ không nảy sinh địch ý. Chỉ là bọn họ không muốn trở về gia tộc, mặc dù họ được sinh ra ở nơi này. Họ thà rằng trang viên này không bao giờ được mở hơn là rơi vào tay người nước ngoài. Sau đó họ bị sốc khi Salazar còn sống, bọn họ vô cùng khiếp sợ. Đó là lý do vì sao Harry cùng đám người nọ thường xuyên thư từ qua lại.
Đối với họ, Salazar Slytherin là tộc trưởng không thể thay thế trong trái tim họ.
Con gái út của Ron thậm chí đã kết hôn và bước vào chân vào hẻm Knockturn trở thành một phu nhân Slytherin. Khi Ron nghĩ về điều này, cậu không ngừng run rẩy khóe miệng. Cậu không hiểu tại sao con gái mình lại thích pháp thuật hắc ám.
Đợi tới khi gia tinh đem thư và quà tặng dọn dẹp ổn thỏa, mọi người cùng nháo một trận, Harry chỉ huy các gia tinh trong nhà đem bữa tối lên. Trang viên Slytherin vô cùng náo nhiệt. Harry dành thời gian để hỏi về tình hình gần đây của bọn nhỏ, và sau đó vì một ít việc nhỏ mà cười vui vẻ.
“Salazar, tôi có tóc bạc rồi!” Tại bàn ăn, Godric đột nhiên thốt lên một cách ngạc nhiên, ông nắm tóc mình vui vẻ nói.
Con dao của Salazar ngừng lại, rồi tiếp tục động tác trước đó: “Ừ.” Ông nhẹ nhàng trả lời.
“Nhưng chỉ có một sợi thôi.” Godric đau khổ nói, ông nắm sợi tóc trắng duy nhất mà ông vất vả tìm được trong một mớ tóc vàng.
Lúc trước Godric để tóc ngắn. Nhưng để mau chóng tìm được tóc bạc, ông liền để tóc dài, mỗi ngày rảnh rỗi sẽ tìm tóc bạc.
“Đây là một khởi đầu tốt, thưa ngài.” Dumbledore trong bức tranh vui vẻ nói với ông.
Sau khi ông lão này sang Đức không lâu, khi Harry mở ra trang viên Slytherin, ông đã mang theo một ông già khác trở về. Rồi năm mươi năm sau đó, bọn họ đã đi nhiều nơi, nói rằng bọn họ muốn hoàn thành giấc mơ hồi trẻ của mình. Năm mươi năm sau nữa, bọn họ trở lại trang viên Slytherin. Harry và những người khác đã tổ chức sinh nhật lần thứ 200 cho họ. Họ ở lại trang viên Slytherin từ đó. Một buổi sáng, Harry thấy bọn họ không xuống ăn sáng nên đi gõ cửa. Nhưng không ai trả lời.
Vì lo lắng, Harry mở cửa.
Hai ông già nằm ngủ yên bình trên giường, trên mặt mang theo nét cười ôn hòa. Cái chết không làm bọn họ sợ hãi.
Nhiều người đã đến dự đám tang của cụ Dumbledore, nhưng chỉ một số ít người biết có một ông già khác đã được hỏa táng cùng ông và đã nằm lại yên bình với ông tại Hogwarts.
Họ vẫn ở độ trung niên khi họ rời đi, nhưng tóc họ đã bạc trắng.
Điều tốt nhất trong cuộc sống sau khi trải qua sóng to gió lớn, là cùng nhau nhìn thấy tóc đen ngả màu bạc, cùng nhau an hưởng thời gian cuối cùng.
Godric từ đó sinh ra chấp nhất với mái tóc bạc này.
Ông nói năm đó khi ông tự tay hủy hoại Gryffindor, nhiều người đã nguyền rủa ông sẽ không được hạnh phúc, vì vậy ông phải để những người đó nhìn ông già đi với người ông yêu. Salazar cũng không ngăn ông lại. Ma lực của bọn họ cực lớn, dù không cố ý duy trì, thì khuôn mặt của họ vẫn có thể ở độ tuổi năm mươi. Họ đã sống qua hai trăm năm và bọn họ sẽ còn cùng nhau đi qua nhiều năm nữa. Salazar và Godric đã trải qua rất nhiều, người ngoài không bao giờ có thể tưởng tượng rằng một người thờ ơ, một người ấm áp hào phóng, và tại sao hai người cực đoan có thể cùng một chỗ, ngay cả học trò của họ cũng không hiểu được.
Salazar không thích ồn ào, nhưng ông đã để Godric làm phiền ông gần hai trăm năm – kể từ khi họ gặp nhau ở tuổi mười lăm, Godric chưa bao giờ ngừng quấy rối và quấy rối Salazar. Salazar là người có tâm tư, nhưng thỉnh thoảng anh sẽ theo Godric xúc động.
Tình cảm của bọn họ không bao giờ khoa trương cũng như đi theo lời khuyên của người khác, tranh cãi ầm ĩ là chuyện của bọn họ, ấm áp là chuyện của bọn họ. Ngay cả Harry, người con trai mà họ cùng chọn, cũng chỉ có thể là khán giả mà thôi. Họ không có con cháu, ngoại trừ Rowena và Helga, hầu như không ai có thể chen chân vào giữa bọn họ.
Godric ồn ào hy vọng cái chết từ một trăm năm trước, ông muốn cái chết sẽ đến sớm, điều này trong mắt người ngoài thật khó hiểu. Nhiều người hy vọng sẽ bay khỏi tử vong, nhưng Godric lại cả ngày nghĩ về việc chào đón cái chết.
Chỉ có Harry và những người khác biết rằng họ đã trải qua quá nhiều sóng to gió lớn, niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc đau đớn, họ đều đã trải qua điều đó. Nó giống như một bông hoa nở rộ suốt một mùa, luôn bình tĩnh chờ đợi tàn úa. Đối với Godric và Salazar, họ đã trải qua mọi thứ cùng nhau và họ chỉ chưa chào đón cái chết cùng nhau thôi.
Harry chợt nhớ rất lâu trước kia, khi cậu còn là học trò năm nhất tại Hogwarts. Vào ngày hôm đó, cậu ngồi trên giường bệnh và nghe Dumbledore nói rằng Nicolas đã phá hủy Hòn đá phù thủy. Cậu rất ngạc nhiên vì nó đại diện cho việc cụ Nicolas sắp chết. Vào thời điểm đó, Dumbledore đã nói thế này: ‘Đối với một người trẻ tuổi như con, thầy chắc hẳn điều đó thật khó tin, nhưng đối với Nicolas nó thực ra cũng giống như đi ngủ sau một ngày dài, rất dài.’
Lúc đó cậu không hiểu, cảm thấy những lời của Dumbledore quá khó hình dung.
Hôm nay, nhiều năm sau, cậu nghĩ cuối cùng cũng hiểu những lời nói mà ngày đó không thể hình dung ra được.
Cái chết cũng chỉ là mở đầu cho một cuộc phiêu lưu vĩ đại khác.
Salazar và Godric đã cùng nhau trả qua nhiều cuộc phiêu lưu, nhưng chưa ai trong họ thật sự có một “cuộc phiêu lưu tử vong”.
Godric háo hức hy vọng rằng ngày này sẽ đến.
“Chà, tôi sẽ đợi cho đến một ngày nó hoàn toàn bạc trắng.” Godric nhìn vào tóc anh và thề son sắc.
Mọi người phá lên cười.
Godric dường như đã bỏ quên một điều. Ông nghĩ rằng tóc của cụ Dumbledore bắt đầu bạc khi cụ ta hơn một trăm tuổi, nhưng cụ ấy cũng phải đợi đến khi hai trăm tuổi mới chết. Mà pháp lực của Godric cường đại hơn cụ Dumbledore nhiều lần. Phỏng chừng còn phải chờ thật lâu nữa.
Salazar thong thả nuốt xuống thức ăn, cả bàn ăn chỉ có ông không cười, thậm chí ngay cả Severus khoé môi cũng cong lên, ông thản nhiên nói: “Cùng nhau chờ.”
Khuỷu tay Harry chọt chọt Severus.
“Sev, anh muốn em để tóc dài không?” Cậu tỏ vẻ nếu như vậy thì có thể nhìn thấy khi nào cậu có tóc bạc. Lúc đầu Harry nuôi tóc dài, nhưng vì Collis luôn thích nắm tóc của cậu khi nhóc còn nhỏ. Severus đã lén Collis cắt ngắn tóc của Harry, cho nên Harry đã để tóc ngắn cho tới bây giờ.
Severus liếc cậu một cái.
“Đến lúc đó, em tự tìm.”
“Lúc đó không thèm nhờ anh đâu.” Harry nhe hàm răng trắng.
Trên bàn, Godric giật lấy thức ăn từ đĩa của Salazar, và Salazar không giận, còn đẩy phần còn lại cho Godric. Thấy Godric đang nhìn Salazar cười ngây ngô, tất cả mọi người hiểu ý mỉm cười.
Bọn họ hoàn toàn có lý do tin tưởng, trong cuộc sống sau này, hai người đó thật sự chậm rãi chờ cuộc phiêu lưu của họ.
Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, nhưng không biết đến khi nào màu tuyết đẹp đẽ này mới nhuộm thành màu tóc mà Godric muốn.
Chúng ta cùng nhau chờ đợi, chờ tóc đen hóa thành tóc trắng, chờ đợi một cuộc phiêu lưu mới.
HẾT PN3