[HP] Cách Mệnh – Chương 1: Harry And His Friends


EDITOR: AKKI

BETA: HASU

-o0o-

Chapter 1: Harry và những người bạn.

Lời phát biểu thứ nhất của tiểu Har.

Harry tiến vào năm thứ sáu, so với khi cậu vừa bước vào trường, có một sự thay đổi cực lớn. So với cơ thể gầy yếu ban đầu, sau khi trải qua quá trình trường kỳ rèn luyện Quidditch, thể chất đã được cải thiện rất lớn. Cứ việc so sánh làn da trắng nõn của Harry với những cầu thủ Quidditch bình thường mà xem, nhưng không phải là màu sắc tái nhợt, mà là khoẻ mạnh trơn bóng. Cậu sở hữu một thân hình cân đối, càng làm cậu thêm câu dẫn nhân tâm, sắc mặt hồng hào, mái tóc đen mềm mượt sáng bóng. Vào nghỉ hè năm thứ năm, thời kỳ trưởng thành cậu chờ mong đã lâu cuối cùng cũng đến, cậu lập tức cao thêm 6 tấc Anh [ khoảng 16cm…]. Trải qua năm năm điều trị, bởi vì cuộc sống cơ cực cùng lương thực thiếu thốn nghiêm trọng dẫn đến cơ thể suy dinh dưỡng nghiêm trọng cùng bệnh bao tử đều khỏi hẳn. Tại ngày sinh nhật cậu năm đó, Lupin đã đưa cho cậu một lọ dược cận thị linh phát minh mới nhất. Cậu tháo xuống mắt kính, lộ ra một đôi mắt xanh lục sáng ngời thâm thuý. Theo con đường trưởng thành, ma lực của Harry càng ngày càng cường đại hơn. Mái tóc rối loạn ban đầu, nay đã có trật tự, mềm mại có hơi uốn lượn một chút, dù vẫn có chút hỗn độn, nhưng nó lại trở nên gợi cảm, sợi tóc dọc theo khuôn mặt kéo dài tới xương quai xanh, khiêu khích khinh nhờn đôi môi đỏ mọng kiều mị. Chỉ cần nhìn đều có thể cảm nhận được sự mê hoặc của cậu.

Hiện tại, cậu đã là “Cậu bé sống sót anh tuấn phi phàm”. Seamus từng nói với Harry, năm nay cậu có thể đoạt đi danh hiệu “Người đàn ông hấp dẫn nhất Hogwarts” đã nằm trong tay Draco nhiều năm nay.

Sau khi ăn xong cơm trưa, Harry thường hay lui tới bên Hồ Đen an tĩnh ngủ một giấc, bổ sung cho giấc ngủ hay bị Voldy đánh thức lúc nửa đêm. Nhưng hôm nay, cậu đột nhiên lại muốn làm chút gì đó khác biệt. Trên thực tế, gần đây Voldy an phận đi rất nhiều. Đạt được ích lợi này, Harry gần đây giấc ngủ cũng coi như là an tĩnh hưởng thụ cả đêm không bị làm phiền.

“Hắn gần đây đại khái không có chuyện tốt gì bị phá huỷ đi.” Harry nhún nhún vai, đi hướng về phía thư viện bên kia. Chính cậu cũng không thể lý giải ra, vì lý do gì mà hôm nay chính mình lại muốn trở thành một học sinh ngoan. “Xem ra, theo như lời của Hermione, Voldy biến thái ở xa như thế chiêu dụ quân số cho dù có lợi hại đến đâu thì cũng chẳng được bao nhiêu. Nàng cho là Voldy cho dù có hoàn thành sự nghiệp mấy năm dài đeo đuổi – làm cậu tức tới điên. Cậu thế nhưng lại tự chủ động đi đến thư viện — lại không phải thời điểm làm bài tập. Ron lại làm như thế nào mà ngày nào cũng dính với nàng cùng một chỗ cũng có thể chịu đựng được?”

Không có nhiều người giống y như Hermione vậy, cả ngày đều ngâm mình trong thư viện. Khai giảng mới vừa qua chưa lâu, kỳ thi trước mắt còn một khoảng thời gian khá dài. Các giáo sư hôm nay cũng đặc biệt từ bi, không giao cho học sinh quá nhiều bài tập. Thời tiết lại khá tốt, cho nên hôm nay phần lớn học sinh trong trường chọn hưởng thụ không khí trong lành bên ngoài sân trường.

Hành lang vắng lặng, Harry nhìn thấy bên đầu kia của hành lang, mái đầu kim sắc mà cậu không thể nào quen thuộc hơn, từ trong góc khuất chợt lướt qua. Harry lại vừa vặn mà mang theo tấm bản đồ Đạo tặc.

“Có lẽ mình nên thông qua mật đạo đi tắt một chút để doạ hắn.” Vừa hình dung trong đầu khuôn mặt lạnh băng vạn năm không đổi lại biến sắc, cùng với một bộ dáng kinh ngạc tột đỉnh, Harry lại không ức chế nổi muốn cười ra mặt. Hiện tại bất quá phải thật cẩn thận với tiểu tâm tư của chính mình, im lặng rồi lặng lẽ tiếp cận đối phương, sau đó bất ngờ mãnh liệt nhào ra — tựa như mãnh hổ săn mồi.

Mà ngay tại thời điểm con sư tử nhỏ hung mãnh nhào ra, hiệu quả tất nhiên càng rõ rệt hung hiểm. Ấy thế mà lại có ba gương mặt mãnh liệt thay đổi màu sắc – Draco, Harry, và ngoài ra còn có Ron.

Harry hai mắt trợn to, không thể tin được vào chính mắt mình. Từ thời điểm mà cậu cùng Draco kết bạn cho tới nay, trong lòng cậu luôn âm thầm cố gắng hòa giải quan hệ của người yêu nhà mình cùng bạn thân nhất có thể hoà hợp hữu nghị đứng cùng một chỗ, nhưng lại luôn luôn thất bại. Trước mặt cậu, Draco vô cùng lãnh đạm và chán ghét đối mặt với Granger và Weasley, Hermione và Ron lại tỏ ra vô cùng miễn cưỡng mà chịu đựng hai người bọn họ ở cùng một chỗ — chỉ là tại thời điểm đồng thời cùng xuất hiện, cảnh tượng thân thiết là vô cùng miễn bàn.

Mà ngay trước mặt cậu bây giờ, chứng minh Harry rốt cuộc cũng thành công. Bọn họ biểu hiện ra không chỉ là quan hệ hết mức hoà hợp, mà tuyệt đối hết sức thân thiết, không, phải là hết sức thân mật! Draco ép chặt Ron lên một mặt tường, quần áo hai người không chỉnh tề, tóc tai hỗn độn, môi hơi sưng đỏ, lại còn thở hồng hộc! Hiện tại, ba người bọn họ đều sợ ngây người. Đầu gối của Draco hiện tại còn đang chen vào ép chặt giữa hai chân Ron, hai tay Ron vây quanh ôm chặt lấy cổ hắn, gương mặt Harry còn đang vặn vẹo không kịp thay đổi giữa biểu cảm tinh nghịch vui vẻ chưa kịp thu hồi dường như đông cứng lại.

Xa xa truyền đến tiếng chân của Hermione cùng giọng nói thuyết giáo vô cùng độc đáo của cô nàng: “Ron, các ngươi lề mề quá đấy. Hiện tại cũng không phải thời gian cho hai người thân thiết đâu. Ta vừa hỏi qua Dean, Harry hôm nay không có đi tới hồ. Cho nên phải đi tìm hắn ngay, các ngươi phải cẩn thận một chút… Harry! Tại sao cậu lại ở trong này!”

“Merlin! Bọn họ… Ngươi….” Cảm giác bất lực không thể nói ra chưa từng có ập đến lòng ngực của Harry. Cậu nhắm chặt mắt lại, hít sâu một hơi, cố gắng hết sức khiến cho bản thân phải tỉnh táo lại.

Hiển nhiên trong lúc này, Draco – không là Malfoy, cùng Ron – không là Weasley, nghĩ muốn tránh né, ý đồ rời khỏi đây, chầm chậm lùi bước đến phía sau Hermione – không là Granger.

“Harry, tất cả chuyện này ta có thể giải thích cho em hiểu, em nhất định phải bình tĩnh…” Malfoy toang mở miệng giải thích.

“Tên đáng chết nhà ngươi còn muốn tôi phải bình tĩnh! Ngươi thân mật cùng một chỗ với bạn thân của tôi!! Ngươi! Granger, ngươi rõ ràng đã biết tất cả! Ngươi lại còn giúp bọn họ che giấu tôi! Tôi còn không biết chuyện này phát sinh bao lâu rồi. Xem ra cái đứa ngu ngốc nhất hiện tại là tôi đi. Các ngươi luôn vây xem sự ngu xuẩn của tôi có phải rất thú vị hay không? Toàn bộ Hogwarts có bao nhiêu người biết về chuyện này rồi?! Có bao nhiêu người cả ngày nhìn chằm chằm tôi y như một con chó ngu xuẩn cả ngày nhảy nhót vây quanh Malfoy?! Ý đồ chính của hắn là tiếp cận tôi, gợi lên sự chú ý của tôi. Tôi luôn cho rằng là vì hắn thích tôi. Thậm chí còn vì tôi mà duy trì cái xưng hô chết tiệt, Malfoy kiêu ngạo! Tôi đã thông báo trước mọi người, cho dù hắn không thích tôi đi nữa, mà lại nói, vì cái gì ngươi lại tiếp nhận hắn? Weasley, ngươi đã biết hắn là bạn trai tôi, lại còn dám cùng hắn thân mật như thế.  Granger vì sao ngươi cũng biết, lại không nói cho tôi biết!” Harry không thể kìm chế được ma lực trong cơ thể có xu hướng bạo động bùng nổ ra ngoài. Tất cả đèn trên hành lang tắt ngấm, cửa thuỷ tinh nứt vỡ tung toé rơi xuống sàn, uy áp ma pháp như ngọn núi đè dần trên đỉnh đầu của những người đối diện.

Ba người nao núng lui về phía sau một bước. Granger bình tĩnh mở miệng: “Trên thực tế, ngươi nghĩ sai rồi, Malfoy cũng có một bước đi sai lầm. Thời điểm cậu ấy tiếp cận, ba người chúng ta lúc nào cũng dính với nhau cùng một chỗ. Cho nên ngươi mới cho rằng… Cậu ấy hiển nhiên chỉ là hiểu sai tình cảm của mình, cũng khiến cho ngươi hiểu lầm mà thôi.”

“Sau này ta mới phát hiện, người ta thích chính là Ron” Malfoy xen mồm.

“Cho nên ngươi hiển nhiên cho rằng, chinh phục được đứa trẻ Đại-nạn-không- chết, đặc biệt cực kỳ có ý nghĩa. Chả trách mỗi khi chúng ta ở cùng một chỗ, ngươi luôn luôn nói, chúng ta còn chưa có trưởng thành, hơn nữa, trước khi chính thức kết hôn, một Malfoy cùng ái nhân không nên phát sinh bất cứ quan hệ nào; Cái không nên thân mật tiếp xúc đó cũng là một cách chống chế tránh sự tiếp xúc đi. Ta thật ngu ngốc còn cho rằng một Malfoy đáng chết có bao nhiêu là thánh khiết, không thể xâm phạm, lại còn ngây thơ cho rằng Slytherin trong tưởng tượng giả dối, âm hiểm luôn lợi dụng mọi mối quan hệ là hoàn toàn tương phản. Mà Weasley cùng Granger, là vì không muốn nhìn thấy mối quan hệ thân thiết của chúng ta, cũng là giống nhau đi?” Harry âm trầm đề cao âm điệu.

Weasley có chút không quen bộ dáng trào phúng của Harry trước mặt bọn họ, rụt rụt cổ, mặt đỏ lên.

Granger kích động đứng lên: “Harry, công bằng chút đi! Ngươi so sánh một chút, Ron cái gì cũng đều không có, danh vọng không có, tiền cũng không có, không có sự quan tâm của thật nhiều trưởng bối, thành tích học tập thì không bằng ngươi, Quidditch cũng chơi không lại ngươi, thậm chí, tướng mạo của ngươi cũng càng ngày càng thoát tục. Như thế hắn không thể có được một người để thương yêu lo lắng cho mà ngươi không có hay sao? Tình yêu chính là thứ mà không thể miễn cưỡng được. Sự thật chính là, bọn họ yêu thương nhau, Malfoy chính là không phải yêu ngươi. Chúng ta lúc trước không nói cho ngươi biết, chính là lương tâm tốt sợ ngươi bị tổn thương. Huống chi, ngươi lại là trụ cột tinh thần của Ma pháp giới, ngươi không thể bị bất cứ một thương tổn nào. Một ít tình cảm sinh hoạt thường ngày đối với ngươi mà nói cũng là một loại điều hoà không khí thôi không phải sao?”

“A! Nói đến trọng điểm chút, công bằng! Quyền lợi “nôn” vào, ngươi tranh thủ được còn không đủ. Hiện tại liền tranh thủ cho đủ quyền lợi của mỗi người mới bình đẳng, vì hoà bình thế giới. Nếu nói như vậy, tôi nhất định phải trả giá một cái gì đi, để duy trì cái công bằng dối trá của ngươi. Hiện tại, ngươi đã vừa lòng rồi đi. Ngươi đừng quên, hắn thế nhưng không hề bị Voldemort thường xuyên quấy rối, không có bị đau đầu, không có một tuổi thơ bi thảm, hắn có gia đình của chính mình! Thậm chí ngươi lúc trước còn cho rằng mẹ con nó rất có tác dụng để lợi dụng từ Bộ ma pháp. So với bản thân tôi mà nói, đúng rồi, tôi còn quên, ngươi làm gì am hiểu cái gọi là nghệ thuật biểu diễn. Ngươi còn phải làm bộ cùng Weasley thâm tình kết giao lâu như thế.”

“Harry!” Granger cơ hồ hét ầm lên, “Ngươi không thể nói chúng tôi như vậy. Tất cả chúng tôi đều là thật tâm quan tâm ngươi!Ngươi không biết chúng tôi có bao nhiêu tự trách khi phải dối gạt ngươi sao! Tại vì Ron đã phát hiện ra cậu ấy yêu Malfoy trước ngươi, bọn họ chẳng qua chỉ là thật tâm muốn kết giao mà thôi!”

“Sau đó, ngươi nhận thấy sinh hoạt tình yêu của Ron, cho nên ngươi cùng hắn âm mưu kết hợp nhau thật kích thích, lãng mạn, lại cảm động. Vì thế ngươi lại lấy cái tình cảm mẫu thân từ ái của ngươi từ trên người ta rút đi, chuyển tới trên người hai tên tiện nhân kia. Tôi thậm chí còn phát hiện ngươi đối với cái lý do đáng “Nôn mửa” đó thật hứng thú!”

Granger sắc mặt trắng bệch.

Harry đúng lý hợp tình chậm rì rì nói: “Một vấn đề cuối cùng: Có bao nhiêu người biết chuyện này, giúp các ngươi giấu diếm chuyện này? Tôi cảm thấy ít nhất tất cả Gryffindor, Slytherin đều tham dự vào chuyện này đi?”

Weasley cắn cắn môi, rốt cuộc cũng mở miệng: “Không phải, Neville cùng Seamus còn có Crabbe cùng Goyle đều không hề biết. Tất cả mọi người trong nhà chúng ta cũng đều không hề biết.”

“Ta nghĩ đó là do miệng của những người đó không quá kín đi, hơn nữa sự việc kinh hoàng này của các ngươi sẽ khiến mọi người trong nhà điên lên mất. Nói như vậy, Hufflepuff ngu ngốc cũng bị Granger thuyết phục rồi; Ravenclaw càng không cần phải nói, bọn họ vẫn luôn hướng tới tình yêu bí mật đầy lãng mạn, cho nên cũng dễ dàng bị đả động rồi, đúng không?”

Weasley hốt hoảng trợn to ánh mắt đầy hoảng sợ. Harry biết, mình đã đoán đúng rồi, “Kia…”

“Tình huống thật quá khó tiếp nhận, tất cả chúng ta đều không quá rõ ràng.” Granger thật cẩn thận nói, “ Harry, tớ không phải bắt buộc cậu phải tìm lý do biện giải giùm bọn tớ lúc này. Tớ chỉ hy vọng cậu tỉnh táo lại thôi, cậu cẩn thận ngẫm nghĩ lại xem.”

“Yên tâm đi, ta sẽ. Chung quy tôi còn không nghĩ phải nhanh như vậy liền bị bắt đến Azkaban đâu. Còn có, đừng có mà giả trang thân thiết mà gọi ta Harry. Về sau, ta sẽ làm như không còn nhìn thấy các ngươi, các ngươi cũng đừng có mà đến trêu chọc vào tôi.”

Tác giả giải thích:

P/S: Hermione vì phòng ngừa Harry sẽ nhìn thấy được Ron và Draco bí mật ở cùng một chỗ trên Bản đồ Đạo tặc, nên cô nàng đã lấy cớ là chính mình cùng Ron đang hẹn hò, vào thời điểm cả bọn thân thiết với nhau cùng một chỗ, cô nàng liền bí mật thi một chú ngữ che giấu lên tấm da dê để lừa Harry, khiến cậu chỉ thấy hai người họ lúc nào cũng dính nhau tại một chỗ. Cho dù, khi Ron cùng Draco có ở cùng một chỗ thì Harry cũng chỉ nhìn thấy mỗi tên của Draco mà thôi. Mà những lúc đó Hermione sẽ dùng một chú ngữ theo dõi để giám thị hành động của Harry, bảo đảm cậu sẽ chắc chắn không bao giờ xuất hiện ở nơi nào gần đó.

Khi Harry cùng Draco kết giao không đến một năm, thì Draco cũng lén lút sau lưng cậu cũng nửa năm. Bởi vì mỗi đêm Harry sẽ gặp phải ác mộng, cho nên thói quen nghỉ trưa của cậu cũng dần dần được dưỡng thành. Lúc này, thời gian đó thường sẽ trở thành thời gian riêng tư lén lúc của Draco với Ron. Từ đó tới nay, bọn họ lúc nào cũng cảnh giác cao độ. Hermione liền trở thành cao thủ sử dụng thần chú theo dõi, thế nhưng cũng không thể lúc nào cũng cam đoan mỗi lần đều thi triển chú ngữ đúng lúc. Huống chi sau đó còn phải hoá giải chú ngữ để tránh cho Harry phát hiện ra.

HẾT CHƯƠNG 1

[HP] Khi Hy Vọng Giáng Lâm – Chương 2


EDITOR + BETA: AKKI

-o0o-

010

Harry rảnh rồi thường xuyên sẽ tưởng tượng ra tương lai 6 năm có lẽ thật sự rất dài, đủ dài để Harry có thể thích ứng với tất cả những thiếu sót của người nam nhân này, ví dụ như: quá mức xấu xí, cực kỳ nghiêm khắc, lại còn ít nói.

Bởi vì hắn đã cho cậu đầy đủ những thứ xa xỉ mà kiếp trước cậu từng chờ mong, Harry thậm chí còn nguyện ý cứ như vậy bình tĩnh, thư thái mà đi qua cả đời.

Merlin ah, đây thật là một cái ý tưởng điên rồ, Harry hung hăng cắn mạnh miếng bò bít tết, vì những suy nghĩ không thực tế của chính mình, sau đó ngẩng đầu nhìn tên Slytherin bên cạnh.

Tuân thủ nghiêm ngặt bản chất của Slytherin, nghiêm cẩn mà tao nhã, cho dù trong phòng chỉ có hai người, động tác ăn cơm của Tom như cũ thực ưu nhã, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài của hắn ta, ngược lại, nếu bạn không nhìn vào mặt hắn, bạn sẽ nghĩ đó là Quý ông lịch lãm.

“Tom ăn cơm thật là đẹp mắt.”

Giọng nói trẻ con làm cho lời nói của Harry trở nên ngây thơ hơn một chút.

“Harry cũng sẽ trở thành một Slytherin xuất sắc khi lớn lên.”

Giọng nói của Voldemort không được tính là dễ nghe, thậm chí có chút khan khàn, và hơn nữa Harry một chút cũng đều không nghĩ muốn trở thành một Slytherin ưu tú. Nhưng ngay cả như vậy, Harry vẫn cảm nhận thấy được sự ấm áp của gia đình dành cho mình, giống như tất cả mọi người cha trên thế giới luôn tin rằng con cái họ sẽ vượt qua những đứa trẻ khác.

Harry cúi đầu ăn bữa tối của chính mình, học bộ dáng của Voldemort, nhưng tất cả như thế lại trông như thể một bộ dáng bắt chước bừa bãi, một nụ cười trầm thấp dường như vang lên bên tai cậu, và Harry cảm thấy hơi khó chịu.

Harry đang bĩu môi lẩm bẩm đột nhiên cảm thấy cả cơ thể được bao bọc vào một vòng tay ấm áp, và rồi hai bàn tay nho nhỏ của cậu bị giữ bởi một đôi bàn tay to khô ráo. Dưới sự hướng dẫn tận tình của đôi bàn tay đó, Harry từ từ đưa lên khóe môi nở một nụ cười.

Cuộc sống ở đây thật sự rất nhàm chán, bạn chỉ cần hoàn thành các nhiệm vụ cố định mỗi ngày, nhưng đây là cuộc sống thực tại, nhưng Harry lại cảm thấy rất hài lòng.

Thời gian đa phần dường như nhàn nhã không liên quan gì đến cuộc sống ồn ào náo nhiệt của kiếp trước, dù cho cuộc sống của cậu có là kẻ ăn nhờ ở đậu hay nhận được tất cả sự chú ý của mọi người, nhưng những ngày mà cậu luôn khao khát lúc trước lại là ở dưới cùng một mái nhà với đối thủ lớn nhất cuộc đời mình.

Thế nhưng thực sự lại làm cậu cảm thấy …  thật hạnh phúc.

Vâng, chính là hạnh phúc.

“Tom sẽ ở bên cạnh Harry mọi lúc chứ?” Lời nói có vài phần trẻ con, che đậy đi ý định của người hỏi.

Đôi mắt xanh lục bích của Harry dán chặt vào đôi mắt đỏ sậm của người đàn ông cao lớn, không chớp mắt. Đối diện đôi mắt thuần khiết như vậy khiến Voldemort cảm thấy chính hắn gần như không có nơi nào để trốn tránh, không cách nào có thể lừa dối.

Tất nhiên, hắn cũng khinh thường việc đi lừa dối người khác, nên hắn đã nói sự thật.

“Harry sẽ không bao giờ muốn sống với ta sau này nữa.” Ý nghĩa của câu nói này rất rõ ràng. Đây là phương pháp từ chối mà người lớn thường luôn sẵn sàng sử dụng hòng lừa trẻ con. Harry hạ đôi mắt như con nai xuống và trượt xuống khỏi đầu gối của Tom, lơ đãng bước trở lại phòng ngủ.

Voldemort rõ ràng biết rằng những gì hắn nói không thuộc về cách nói chuyện của bề trên hay như của một người cha tốt, nhưng anh lại nói như vậy.

Đây là sự thật, phải không?

Nhìn vào bộ đồ ăn trên bàn, Voldemort lấy ra cây đũa phép của mình, và đủ loại ánh sáng từ ma thuật phát ra từ đầu cây đũa phép. Có lẽ hành động như vậy sẽ khiến rất nhiều Tử thần Thực tử phải choáng váng, Voldemort âm thầm phun tào trong lòng.

Sau khi hoàn thành việc thu dọn phòng ăn, Voldemort cũng đi về phía phòng ngủ. Rõ ràng là hắn muốn đi trấn an Harry bé nhỏ của mình, vì sự trung thực của chính mình, đúng vậy, trung thực.

Tất ren của Merlin, thậm chí hắn còn không nghĩ đến mình cũng sẽ có một ngày như vậy.

011

Harry đang nằm trên giường với một chút cáu kỉnh.

Cậu không rõ lý do tại sao cậu lại hy vọng rằng Chúa Tể Hắc Ám sẽ từ bỏ tham vọng thống trị thế giới phù thủy và dành phần còn lại cuộc đời của mình cùng cậu ở một góc xa xôi hẻo lánh như vậy, thật buồn cười. Cậu bực bội vì hành vi lố bịch của mình, thậm chí cậu còn tự đa tình cho rằng bản thân hiểu rõ hành động và tính tình của Voldemort.

Trong mắt của Chúa Tể Hắc Ám, ngươi chỉ là một công cụ giải sầu thay thế cho Nagini, hoặc ngươi chẳng là cái thá gì cả.

Harry vốn luôn biết rằng để Voldemort từ bỏ dã tâm của chính mình là không thể nào, nhưng cho dù chỉ một chút hy vọng nhỏ bé của cậu cũng bị hắn đập nét, cậu lại cảm thấy buồn bã, khổ sở.

Rồi Harry nghe thấy tiếng mở cửa, cậu hờn dỗi nhắm mắt lại ngay lập tức, và hành động trẻ con này không tránh khỏi ánh mắt của Voldemort.

“Harry, chúng ta về nhà nào.”

Nhà, một từ Harry cực kỳ khao khát, nhưng lúc này Harry lại cảm thấy không yên tâm.

“Đây không phải là nhà của chúng ta sao?” Harry dường như nhận ra điều gì đó.

“Anh Quốc, một nơi sống động, nhộn nhịp và phồn hoa hơn nhiều so với ở đây, ta nghĩ chúng ta nên quay trở về.”

“Harry chỉ nghĩ muốn ở bên cạnh Tom, và em không muốn cùng ai khác ở cùng.”

“Harry bé nhỏ của ta là tác phẩm kiệt xuất nhất trong cuộc đời ta, em nên tin tưởng rằng không có bất kỳ thứ gì có thể thay thế em trong mắt ta.”

Harry im lặng vùi sâu mặt vào cơ thể của người đàn ông, ngăn cản tầm mắt Tom nhìn thấy vẻ mặt thất thần của cậu. Cậu bé sợ rằng sự thất vọng trên mặt sẽ tiết lộ hết tất cả những bí mật của cậu.

Thì ra, thực tế là Voldemort vẫn không thể từ bỏ mọi thứ, hắn vẫn phải quay lại.

Harry cố tình ngăn không cho bản thân nghĩ quá sâu về tương lai.

Khoảnh khắc của sự phản bội đã đến rất gần.

Harry thở dài trong lòng. Cậu tự ý thức được rằng cậu không thể nào ngăn cản dã tâm của hắn.

Chỉ lúc này đây, bản thân cậu vẫn có thể cam tâm lạnh lùng chĩa đũa phép đối mặt với người đàn ông này mà niệm ác chú sao.

Cậu chỉ thuần túy là một Gryffindor ngốc nghếch.

012

Trang viên Malfoy

“Lord, hoan nghênh ngài trở về.”

Gia chủ gia tộc Malfoy chuyên gia cao ngạo, ngạo nghễ cuối cùng cũng phải cúi cái đầu hoa lệ của ông ta xuống, tấm áo choàng được dệt từ tơ lụa quý hiếm của hắn hiển nhiên bị chạm sát xuống đất, nhưng ông ta lại không hề nhận ra điều đó, và khuôn mặt xinh đẹp, giảo hoạt của ông ta được treo lên một nụ cười thích hợp, đạm nhiên và thờ ơ.

Harry chỉ đi theo Tom, tâm trạng phức tạp chấp nhận sự yếu đuối của gia chủ Malfoy.

“Người bạn xảo quyệt y như trong quá khứ, Lucius.”

Nỗi sợ hãi lóe lên trong đôi mắt của Lucius, và anh ta đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng, “Tất cả các lực lượng dung để bảo tồn quyền lực là dành cho sự trở lại vinh quang của Ngài, xin hãy tha thứ cho tôi, Chúa tể vĩ đại.”

“Đã đến lúc đưa bạn bè của chúng ta trở lại,” Voldemort nói.

Lucius duỗi cánh tay trái ra một cách ngoan ngoãn. Khi cổ tay của hắn được nâng lên, viền của chiếc áo trùng bị chùng xuống một cách tự nhiên, để lộ ra một mảng da thịt mịn màng, và làn da nhợt nhạt nơi cổ tay bị bàn tay của Voldemort chạm vào. Nhanh chóng hiện lên.

Harry chỉ đứng yên bên cạnh Voldemort, không nói gì, và rồi thấy vô số người mặc đồ đen tụ lại ở đây.

013

“Thật bất ngờ”, giọng nói âm trầm so với xà giống hệt của Voldemort làm rung chuyển hầu hết bộ phận khán giả.

“Chủ nhân, những người còn thiếu hãy để tôi xử lý cho Ngài.”

Bella nhiệt tình nhìn về phía chủ nhân của cô.

“Bella, ta biết rõ lòng trung thành của ngươi, như vậy sau đó liền giao cho ngươi.”

Lucius nhướn mày, dường như chủ nhân đang có tâm trạng rất tốt.

“Bạn của ta đã mang đến cho ta một tin nhắn khá thú vị. Viên đá phục sinh của Nicholas Flamel đã được đưa đến Hogwarts, giúp ta lấy được nó.”

“Giáo sư Phòng ngự Ma thuật Hắc ám tiếp theo hiện đang trong kỳ nghỉ, thuộc hạ sẽ giúp Ngài bắt được hắn.” Lucius vẫn sử dụng giọng điệu tuyệt đẹp của mình ngân nga.

“Rất tốt.”

Vẫn còn vui sướng ra mặt với lời khen ngợi mà ông ta vừa nhận được. Ông ta thấy Harry đang đứng sang một bên, và ông không biết sống chết tiến về phía trước và hỏi, “Chủ nhân, đứa trẻ này là ai.”

Voldemort liếc nhìn Bella, rồi dùng bàn tay phải nhẹ nhàng chạm vào trán Harry.

“Đây là Harry của ta.” Voldemort không đưa ra bất kỳ lời giới thiệu nào nữa, nhưng giọng điệu sủng nịch rõ ràng trong lời nói khiến cho tất cả mọi người đang hiện diện đều phải run rẩy một chút, hình tượng Voldemort sủng ái tuyệt đối có lực sát thương trí mạng hơn so với hình ảnh của một tên người sói hung ác.

“Lucius và Severus lưu lại, những người khác có thể đi.”

014

Harry luôn cảm thấy một ánh mắt lạnh lùng từ đầu cuộc biểu tình, vì vậy cậu dễ dàng xác định được vị trí của Giáo sư Snape trong vô số áo choàng đen.

Severus Snape, một vị anh hùng thuộc nhà Slytherin.

“Chúa tể, tâm trạng của ngài có vẻ rất tốt. “Lucius cẩn thận hỏi.

Trên thực tế, toàn bộ quá trình tập hợp vừa rồi đều không có sử dụng môt câu chú Crucio hay Imperio nào.

“Harry còn nhỏ, thằng bé không thích hợp để xem những thứ này.”

Sau đó, ba người còn lại đều tập trung nhìn vào Harry.

Giống như một đứa trẻ bình thường, Harry rụt rè lùi lại và trốn ra đằng sau Voldemort, tránh đi ánh mắt của mọi người.

“Tất nhiên, Harry sẽ là một trân bảo được bảo vệ bởi Tử thần Thực tử.” Sự nịnh hót của gia đình Malfoy luôn khiến mọi người cảm thấy thoải mái và hài lòng.

“Lucius, kế hoạch của ngươi rất tốt. Hòn Đá Phù Thuỷ đã giúp ta có được nó càng sớm càng tốt. Tốt nhất là để tên ngốc đang thực hiện nó tiến hành càng nhanh càng tốt cho ta. Ta có cần phải trực tiếp tiến vào Hogwarts luôn không.”

“Severus, Harry sẽ nhập học vào Hogwarts vào năm tới, ta muốn nói về sự an toàn của thằng bé.”

“Vâng, chủ nhân.” Snape gật đầu, biểu thị rằng y sẽ tuân theo mệnh lệnh.

“Ngoài ra, hãy giúp ta chuẩn bị Thuốc Đa Dịch và Thuốc Ổn Định Linh Hồn.”

Snape âm thầm suy đoán mục đích của hai thứ này trong lòng, nhưng lại không có bất kỳ manh mối nào.

Cuối cùng, anh liếc mắt nhìn đứa trẻ trước khi rời khỏi nhà Malfoy, ánh mắt anh ánh lên môt tia nhìn không rõ ràng.

Harry, thằng nhỏ thế nhưng còn chưa chết.

015

Hội Phượng hoàng

Hội Phượng Hoàng là một tổ chức được thành lập nên để chiến đấu với Voldemort.

Giờ đây, Chúa Tể Hắc Ám đã trở lại, Hội Phượng hoàng đã được tái lập.

Thời gian này có rất ít người, chỉ có Snape, vợ chồng nhà Potter, Lupin, Sirius và Dumbledore.

Sirius không bị Peter vu khống hãm hại, vì vậy bây giờ anh và những người bạn tốt của mình đã trở thành một Thần sáng (Auror). Điều kiện sinh hoạt không tồi đã khiến anh không bị gục ngã như kiếp trước. Ngược lại, cuộc sống của anh hiện tại rất tốt và thoải mái, vì vậy ngài Black có một dung mạo chiếm ưu thế lại có ve mặt vô cùng phóng khoáng.

Dumbledore vẻ mặt nghiêm túc hỏi người đàn ông mặt vô cảm ở đối diện, “Severus, anh  nói rằng Voldemort đã trở lại phải không?”

“Còn có cả Harry Potter,” Những lời của Snape ngắn gọn và đơn giản, nhưng làm cho khuôn mặt của mọi người trông đều đại biến.

Lily gần như ngay lập tức gục xuống, và James ở bên cạnh cũng ôm chầm lấy vợ mình, dường như trên gương mặt đang biểu tình tâm trạng mừng như điên.

Dumbledore là người bình tĩnh nhất, “Harry không chết.”

Snape mím môi, sau một lúc lâu mới mở miệng, “Chúa Tể Hắc Ám đối xử rất tốt với Harry, Harry trông có vẻ rất phụ thuộc vào Chúa Tể Hắc Ám.”

Sirius là người đàu tiên mất kiên nhẫn, “Sao chứ, thằng bé là Gryffindor!”

“Cậu ta chỉ mới mười tuổi còn chưa có phân viện, hơn nữa rõ ràng cậu ta có tỷ lệ lớn hơn sẽ trở thành một Slytherin..” Snape lạnh lùng liếc Sirius một cái.

“Snivellus ngươi đắc ý quá có phải không, Harry sẽ rơi vào tay Voldemort, không phải là bởi vì ngươi đã tiết lộ lời tiên tri sao!”

“Sirius!”

Lupin không tán đồng nhìn chằm chằm Sirius.

Quả nhiên, khuôn mặt của Snape ngày càng tái nhợt hơn.

Đương nhiên, Harry như vậy là do y làm hại, con của Lily.

016

“Tôi muốn tìm con tôi.” Lily đứng dậy, giọng điệu chắc nịch.

Hầu như ngày nào cô cũng rửa mặt với nước mắt vì đứa con bé nhỏ đã chết đi.

“Lily!” Đôi mắt của cụ Dumbledore lóe lên, “Trò cần Harry rất nhiều, nhưng thằng bé không nhất thiết cần trò. Lily, điều này quá mức nguy hiểm.”

“Giáo sư, thật sự khó đến mức ngài phải yêu cầu em từ bỏ cả đứa con của em sao!”

“Chúa Tể Hắc Ám dường như có ý định cho Harry đến Hogwarts đi học,” Snape ở một bên rầu rĩ nói.

Đôi mắt của Lily bỗng nhiên sáng lên.

“Ta sẽ tìm cơ hội để Harry nhìn thấy các trò.” Dumbledore mỉm cười thật hiền từ, nhưng không ai biết rõ suy nghĩ của ông ta.

HẾT CHƯƠNG 2

[ HP Đồng Nhân ] Kitty Paradise – Chương 4


TRASLATOR : AKKI

BETA : MIN

-o0o-

Đôi mắt xanh lục – lam khẽ chớp và mở to ngái ngủ nhìn chằm chằm xung quanh chiếc giường nhỏ, nhìn lên các tia sáng ấm áp xuyên qua những cái lỗ nho nhỏ trên tấm màn phủ kín giường của họ. Một bé mèo đen nhỏ ngáp dài, tiếp tục tìm kiếm và nhanh chóng phát hiện ra anh trai nhỏ đang cuộn tròn phía đối diện. Cô mèo duỗi người, móng cào cào xuống tấm đệm và uốn cong móng vuốt nhỏ bé của mình trước khi cô đi đến bên cậu bé và vồ lấy. Felix, dậy đi! Trời sáng rồi!

Felix, một con mèo lông đen mịn khác mở đôi mắt màu xanh lam – lục của bé ra, chớp chớp mắt với em gái của mình và nhanh chóng đóng chúng lại, Ngẩu đi. (bé cưng nói ngọng nha)

Coi nào Felix, đứng dậy đi, dậy đi! Raja kêu lên, nhìn cậu bé vung đuôi với cô nhóc phía sau đang nhảy tưng tưng lên trong không trung.

Được rồi, được rồi. Anh đứng dậy đây, cậu bé ngáp nói và duỗi người. Cậu bé di chuyển cơ thể nhỏ bé của mình trước khi cô nhóc có thể nhảy lên người cậu nhỏ lần nữa.

Yay! Cô nhóc kêu lên, nhảy quanh không gian nhỏ và nhét mình vào cái chăn, Hôm nay chúng mình nên làm gì đây? Cô nhóc hỏi trong khi nằm ngửa, móng vuốt nhỏ bị mắc vào tấm chăn phía trên.

Felix nghiêng đầu sang một bên, Mmm, anh không biết. Chúng ta chưa khám phá ở đâu sao?

Nơi có tất cả ánh sang hả?

Không, chúng ta đã làm điều đó một lần trước đây.

Oh… Hay cái nơi tối tối ở dưới cầu thang nhé?

Daddy nói không được xuống đó nhớ không?

Oh yeah, cô bé trầm ngâm nói cụp hai tai của mình vào đầu, Vậy còn cái nơi to lớn với rất nhiều các cửa sổ và bàn?

Felix nghĩ một lúc, Anh không nghĩ chúng ta đã khám phá nơi đó qua đâu… Được rồi! Chúng ta sẽ đến đó! Cậu bé vồ lấy em gái mình. Hai đứa nhỏ tiếp tục chơi đùa xung quanh một lúc cho đến khi họ nghe thấy một tiếng động.

Hai đứa dừng việc huyên náo lại và vểnh tai lên để lắng nghe. Sự kiên nhẫn của hai chú mèo con đã được đền đáp bằng âm thanh mở cửa và tiếng bước chân mềm mại.

Ba ơi! Raja lầm bầm và cả hai nhảy chuồm chuồm lên để lật mở mớ chăn đang trùm lấy cả hai. Tấm chăn trên giỏ đã được di chuyển đi và hai đứa nhỏ đã nhìn thấy khuôn mặt của ba mình. Hai con mèo nhỏ tranh giành nhau để được tiếp cận cậu trước.

Ba ơi!

Ba ơi!

Tránh ra. Anh trước!

Không, em trước. Ba yêu em hơn!

Đâu có, Ba yêu anh nhiều hơn!

Họ tiếp tục vật lộn để thu hút sự chú ý của cậu, nhưng ba của họ chỉ thầm cười nhẹ và bế cả hai lên, “Hai thiên thần nhỏ của ba sáng nay thế nào?”

Được rồi, cả hai cùng lầm bầm với cậu và thè lưỡi nhỏ liếm nhẹ mặt cậu vào mỗi buổi sáng khi cậu đang âu yếm, gần gũi hai đứa nhỏ.

Harry trao cho mỗi chú mèo con một nụ hôn nhẹ trên đỉnh đầu đầy lông rồi đứng dậy và đi vào phòng ngủ. Cậu luôn đặt chúng xuống sàn và để chúng tự khám phá xung quanh căn phòng nhỏ luôn trong tầm mắt khi cậu thay quần áo.

Felix luôn nhìn quanh căn phòng với ánh mắt tò mò, Daddy đâu rồi?

Raja chớp mắt và nhìn xung quanh cảm thấy quái lạ, Em không biết. Hay hỏi ba nha. Hai chú mèo nhỏ chạy đến chỗ Harry và nhảy chồm lên đôi chân của cậu để thu hút sự chú ý, truyền đạt lại câu hỏi của hai đứa nhỏ với những tiếng kêu meo meo nài nỉ và vẻ mặt tràn đầy tò mò.

Harry nhìn xuống hai đứa nhỏ và cố gắng để hiểu được những gì mà hai đứa đang muốn. Phải mất một lúc lâu trước khi cuối cùng cậu cũng hiểu ra, “Ah. Hai con đang tìm Daddy phải không?”

Dạ đúng! Hai đứa kêu lên.

“Lắng nghe nào. Thử xem hai con có thể tìm thấy anh ấy không nào,” Ba của hai đứa nhỏ nói.

Cả hai dừng lại và vểnh tai lên để lắng nghe. Raja nghe thấy tiếng gì đó đầu tiên và đi đến trước một cánh cửa nơi bé con có thể nghe thấy được tiếng nước chảy. Cô bé đặt bàn chân trước của mình lên cửa và quay lại nhìn ba mình với một tiếng grừ… grừ… nho nhỏ, Daddy đang ở đây!

“Raja rất tốt,” Ba cô nói và đưa tay gãi gãi sau tai cô bé. Cô nhóc cười rạng rỡ vì được khen ngợi và tránh sang bên khi Harry mở cửa. Cả hai đứa đều rên rỉ khi nhìn thấy daddy của mình đứng trước bồn rửa mặt cạo râu và di chuyển nhẹ nhàng đến chỗ hắn, nhưng đường đi của họ lại bị chặn bởi một bàn chân. “Ah ah. Ở lại đây,” ba của hai người lên tiếng cảnh báo.

Awww, cả hai đều thất vọng.

Harry đi vào phòng tắm, “Cặp song sinh đã thức dậy rồi.”

“Có phải chúng ở bên ngoài không?” Cha của họ hỏi và nhìn ra cửa chỗ hai đứa nhỏ đang đứng, “Ta sẽ ra ngay.”

“Anh đã bỏ lỡ một chỗ này,” Harry nói.

“Ở đâu?” Tom hỏi rồi nhìn vào gương.

Harry tiến lên và hôn lên miệng hắn, “Đó. Em lấy rồi.”

“Em thật câu dẫn,” Tom nói, túm lấy cậu và làm nụ hôn sâu thêm.

Trong khi hai người cha vô lương tâm của họ bận rộn chiếm lấy nhau, Raja đã chờ đợi đến mất kiên nhẫn và vượt qua ngưỡng cửa để vào phòng tắm và đi về phía cha cô.

Raja, chúng ta phải ở lại đây, Felix nói.

Nhưng em muốn gặp Daddy. Coi nào!

Nhưng… Felix nói, bước đi qua lại ngay trước cửa.

Thôi nào,anh là đồ mèo chết nhát!

Anh không phải là một con mèo chết nhát! Felix giận dữ rồi ngập ngừng đưa chân bước vào phòng tắm và đi theo sau em gái mình; nỗi sợ hãi với cái bồn tắm rộng lớn. Cậu bé vẫn còn nhớ cái lần trượt chân rơi vào cái hố khổng lồ tối đen bên dưới nó. Đó là điều đáng sợ và thật tối, nên cậu nhỏ không bao giờ muốn bị mắc kẹt ở đó một lần nào nữa.

Hai bé mèo con tìm đường đến chỗ hai người cha vô lương và nhảy nhót xung quanh họ để thu hút sự chú ý, vui vẻ nhai mấy cái gấu quần và gắn mấy cái móng vuốt tý hon vào ống quần của họ.

Ba của đôi song sinh cuối cùng cũng phải nhìn xuống và cậu lại thở hổn hển bất lực, “Ba đã nói gì hả?” cậu kêu lên và nhanh chóng nhặt cả hai lên để xem chúng có bị thương chỗ nào hay không.

“Hai đứa nhỏ đều không sao đâu, mèo con,” Tom nói cướp Raja ra khỏi tay cậu và vuốt ve tai cô bé, “Hai đứa nhỏ chỉ đến để nói xin chào mà.”

“Đúng, nhưng…”

“Anh nghĩ rằng hai đứa đã học được một bài học đắt giá về bồn tắm rồi.”

Con không sao đâu ba, Felix rên grừ grừ và liếm ngón tay của cậu.

Harry thở dài và ôm cậu nhỏ của mình thật chặt, “Đừng làm cho ba phải sợ như thế nữa nhé.”

Được rồi mà ba ơi, Felix đồng ý và rúc vào người cậu.

Daddy, con đang đói, Raja đột nhiên xông vào.

Con cũng vậy, con cũng vậy!

Tom cười khúc khích vì những động tác nhiệt tình quá mức của Raja và cái bụng nhỏ lại đột ngột gầm lên, “Anh nghĩ hai đứa đang đói.”

Harry gật đầu, “Vậy chúng ta cùng đi ăn thôi.”

xxx

Anh nghĩ đó là lối này. Felix chạy xuống đại sảnh với Raja ngay đằng sau.

Hai con mèo nhỏ đi hết dãy hành lang sáng sủa cho đến khi đến trước một cánh cửa đôi trông lạ mắt.

Aww! Cửa đóng rồi, Raja phàn nàn.

Chết tiệt! Felix nói nhìn xuống bàn chân nhỏ của mình sau đó lại nhìn lên tay nắm cửa ở rất cao. Cậu nhỏ vẫy đuôi tới lui trong khi suy nghĩ. (Felix con học xấu)

Bây giờ chúng ta nên làm gì? Em gái của cậu bé ngồi xuống bên cạnh anh trai mình và nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

Cho anh một vài giây… Cậu bé tiếp tục suy nghĩ cho đến khi có ý tưởng mới nảy ra. Nó có thể hoạt động, nó có thể trước khi… hmm…

Cái gì có thể hoạt động vậy? Nói cho em biết, nói cho em biết đi!

Cậu nhỏ đứng dậy rồi đặt bàn chân lên cánh cửa và đẩy, Thôi nào, mở ra! Giúp anh với Raja!

Cả hai đẩy cửa hết sức có thể, Mở, mở, mở! Hai đứa hô vang. Như thể nghe thấy lời cầu xin của họ, có tiếng cách và cánh cửa hé mở.

Yay! Raja nhảy lên hào hứng. Chúng ta làm được rồi!

Đi nào! Felix đã đi vào trước.

Ái chà! Trong đây tối quá, Raja chớp mắt, nhìn xung quanh và để mắt của mỉnh thích nghi dần với bóng tối.

Anh nghĩ rằng có những tấm gương ở đây, Felix chạy vụt sang bên trái.

Chúng không phải là gương, cô bé nói theo anh trai và cũng lao vào bóng tối, Chúng là… Chúng là… những cái cửa sổ! Chính là nó! Các cửa sổ!

Gì cũng được.

Ha ha, anh đã hiểu sai! Cô bé nghêu ngao hát, nhưng anh trai lại mặc kệ cô.

Cả hai dừng lại trước mấy tấm màn dài che hết các cửa sổ và quay đầu lại để họ có thể nhìn lên phía trên. Trông giống như họ đã ra đi mãi mãi ấy.

Đó là những cửa sổ thật to lớn, Raja nhận xét.

Yup, Felix đồng ý.

Làm thế nào để chúng ta có thể mở chúng ra?

Thử tìm cái đung đưa xem như trong phòng của ba và daddy ấy.

Đung đưa sao, đã hiểu, Raja nói và lắc lư bên dưới tấm màn, Ánh sáng! Cô kêu lên.

Yeah?

Yup! Thực sự quá sáng! Em có thể nhìn thấy bên ngoài luôn!

Quá tuyệt. Anh sẽ kiểm tra bên này, em thì đi theo lối đó. Xem nếu em có thể tìm thấy nó không.

Okay, cô bé nói và bắt đầu đi dọc theo rìa của cửa sổ.

Thấy gì không? Felix gọi.

Không, câu trả lời yếu ớt từ Raja vọng đến. Ow!

Cậu nhỏ dừng bước giữa và ngoái tai lại phía sau, Chuyện gì xảy ra vậy?

Em bị đập vào mũi rồi, câu trả lời vọng đến, rồi một tiếng sụt sịt vang lên.

Aw, em đừng khóc lớn.

Em không có khóc… nó thật sự rất đau.

Chỉ cần tiếp tục tìm kiếm. Sau vài phút chạy loang quanh trong bóng tối, Felix nghe thấy tiếng hân hoan khóc lớn của em gái mình.

À ha! Tìm thấy cái đung đưa rồi!

 (Tới đây tui mới biết hai đứa nhỏ nó nói cái gì ah, ý nó tìm cái dây tua rua kéo rèm lên á)

Được rồi. Anh đang đến đây! Cậu nhỏ gào lên và quay đầu để đi đến chỗ Raja đang ở. Khi bé con đi đến cuối mép cửa sổ, mèo nhỏ thấy những gì em gái đang nhìn, anh cũng bị mê hoặc theo.

Yup, chính là nó, Felix phấn khích nói, Anh đầu tiên! Anh chàng kêu lên và nhảy chồm lên nó; vương móng vuốt của mình vào trong mấy sợi chuỗi lấp lánh.

Hey! Không công bằng. Em đã thấy nó trước cơ! Raja rên rỉ và cũng hung phấn nhảy lên nó.

Họ tiếp tục chơi đùa với những chiếc tua lấp lánh, hoàn toàn quên mất ý định ban đầu họ đến đây để làm gì cho đến khi với cả hai trọng lượng kết hợp lại, màn cửa liền mở ra một phần khe hở ở giữa và chiếu vào trong căn phòng một luồng ánh sáng.

Cặp song sinh đứng hình nhìn vào cảnh tượng trước mắt. Ái chà! Cả hai cùng nói khi tò mò nhìn ngắm xung quanh. Căn phòng không có nhiều thứ để nhìn, đập vào mắt người khác là những tấm vải trắng và bụi phủ lên mọi thứ, nhưng với hai hình dạng nhỏ bé và trí tưởng tượng cực kỳ phong phú của hai đứa nhỏ, thì đó lại là sân chơi tuyệt đỉnh.

Raja là người đầu tiên thoát khỏi cái nhìn đầy mê muội, cô nhóc quay lại và liếc anh trai mình, Chính là anh! Cô hét lên và nhanh chóng lủi xuống dưới một trong những cái bàn to.

Hay! Quay lại đây! Anh trai cô hét lớn và đuổi theo cô nhỏ.

Trong vài giờ tiếp theo, họ chơi đùa xung quanh phòng khiêu vũ lớn với trò người tốt / kẻ xấu, đuổi bắt và trốn tìm. Hai đứa chạy loăng quăng như hai con thoi, vào và ra khỏi mấy cái chân bàn ghế và nhảy bổ lên cả mấy tấm khăn trải bàn, thậm chí còn cố gắng kéo một số tấm vải xuống đất rồi sau đó bị đè bẹp dưới cả khối vải lanh mà hai đứa lại biến thành một trò chơi mới gọi là ‘giải cứu’ nơi một trong hai đứa phải tìm ra người đang kêu to ‘giải cứu’ và cứu người kia khỏi nanh vuốt của con quái vật màu trắng đầy nguy hiểm. Vào thời điểm ba của đôi song sinh tìm thấy họ, họ trông rất buồn ngủ.

“Raja, hai đứa có ở đây không?”

Ngay đây nè ba ơi, hai đứa nhỏ meo meo kêu to và chạy đến nơi giọng nói phát ra giọng nói của ba mình.

Đôi tai của Harry dựng lên khi cậu nghe thấy mấy tiếng meo meo của hai đứa nhỏ và đi vào sâu hơn, sự nhẹ nhõm được hiển hiện trên khuôn mặt cậu. “Ba thực sự mong hai đứa sẽ không chạy trốn như thế, hai com làm cho ba sợ hãi đó,” cậu nói và nheo mắt nhìn trong bóng tối để cố gắng tìm thấy hai con mèo nhỏ nghịch ngợm của mình. Nó thực sự quá tối phía trong căn phòng chỉ có một khe hở nhỏ trên rèm cửa để bắt lấy ánh sáng, ngay cả đối với một phù thủy cho dù có đặc điểm của mèo.

Xin lỗi ba. Bọn con chỉ muốn được vui vẻ và chơi và chúng con đã tìm thấy nơi này, căn phòng tối và đáng sợ rồi chúng con đã tự mở những thứ đó ra và sau đó có ánh sang, con và Raja chơi đùa và chúng con—-  Felix kêu meo meo loạn cả lên khi hai đứa nhỏ tìm thấy ba của mình và nhảy loạn lên dưới chân cậu.

Anh có biết ba không thể hiểu lời nói của chúng ta mà, Raja ngắt lời cậu nhỏ.

Yeah, anh biết, nhưng anh vẫn muốn nói với ba nha.

… Raja lại im lặng một lúc trước khi cô nàng cũng bắt đầu nói chuyện với ba của mình kể cho ba nghe câu chuyện của cô nhóc.

“Tìm thấy hai đứa chưa?” Một giọng nói phát ra từ phía cánh cửa.

Daddy! Cả hai reo hò khi nghe thấy giọng nói.

“Yeah. Hai đứa đang ở ngay đây,” Harry nói, “Đợi đã, để em chỉ…”, cậu kéo cái dây đã bị phá hỏng ở phía dưới và mở rộng rèm cửa ra hết cỡ.

Whoa! Cặp song sinh thở hổn hển một lần nữa với sự kinh hãi hơn khi căn phòng được tiết lộ đầy đủ.

“Em đã quên mất căn phòng này đó,” Harry nói rồi nhìn xung quanh. Cậu vỗ tay và quay sang Tom, đôi mắt sáng ngời đầy hứng khởi, “Chúng ta có thể tổ chức đám cưới ở đây!”

“Ở đây?” Tom bối rối hỏi lại.

“Yeah. Đám cưới có thể diễn ra ở sân sau và tiệc cưới có thể diễn ra ở đây… Oh! Sẽ thật hoàn hảo!”

Raja nhìn sang anh trai mình, Cái we-wed-ding là gì ạ? (khúc này Raja hỏi dễ thương quá nên tui để thế nha)

Anh không biết, Felix nói và ngồi xuống dưới chân ba mình để chờ cậu chú ý đến hai đứa.

“Em có chắc không?” Tom hỏi nhìn xung quanh và lắc lắc một trong những chiếc khăn trải bàn gần đó khiến lớp bụi dày bay bổng lên không trung, “Ở đây à?”

“Yeah!” Harry nhiệt tình nói, “Tất nhiên là phải dọn dẹp trước rồi… Nhìn người hai đứa nè!” Ba của họ kêu lên khi cuối cùng cậu cũng bắt gặp cảnh hai đứa nhỏ kiên nhẫn ngồi dưới chân mình và cơ thể thì phủ đầy bụi bẩn, “Hai đứa con đã làm gì vậy hả?” cậu hỏi nhặt cơ thể hai đứa lên.

“Trông chúng giống như vừa bơi trong bụi bẩn xong”, Tom nói nhìn sang xung quanh và phát hiện ra một vài cái bàn bị mất vải phủ.

Harry nói với đôi song sinh, “Well,” cậu nói và nhìn xuống khuôn mặt ngây thơ đầy lông của họ với một nụ cười nhe răng không quá trong sáng, “Hai đứa biết điều đó có nghĩa là gì đúng không.”

Không!

xxx

Không có sức để phản kháng nhiều như thường lệ do kiệt sức, Raja và Felix được đưa vào bồn rửa tay trong phòng tắm để tắm rửa.

Em ghét bị ướt, Raja phàn nàn khi cô bé cố gắng bám vào tay ba mình.

Anh cũng vậy, Felix đồng ý, cố gắng thoát ra khỏi bồn rửa tay trước khi trượt vèo xuống nước.

“Coi nào Felix, để ba tắm rửa xong cho em gái sau đó con có thể ra ngoài,” Harry dừng lại tay cọ rửa lại một chút, “Daddy của con đâu rồi? Không khó để tìm một chiếc khăn chứ nhỉ.”

Hi hi. Daddy thật là buồn cười, Raja nói khi cô đang được rửa sạch xà phòng.

Anh hy vọng daddy sẽ sớm đến đây, anh muốn ra ngoài, Felix càu nhàu cố gắng thoát ra khỏi dòng nước xà phòng đang đổ xuống từ trên cao mà không gặp may mắn chút nào.

“Tom! Anh đang ở đâu vậy?”

“Tới đây!” Tom bước vào phòng tay cầm hai cái khăn, “Không còn cái nhỏ nào nữa rồi, Anh phải đi lấy một cái từ phòng giặt đồ. Anh không biết chúng ta đã xài chúng nhanh như thế này.”

“Với hai cái đứa giặc con này thì không có gì là lạ hết. Ở đây này,” câu đưa Raja cho hắn lau khô.

Daddy! Cô rên rỉ và liếm ngón tay hắn.

“Xin chào bé con,” Tom quấn cô nhóc vào khăn và bắt đầu tỉ mỉ lau khô lớp long mịn. Cô vui vẻ mếu máo và háo hức nằm xuống để hắn xoa xoa cái bụng nhỏ.

Harry cười khúc khích trước sự nhiệt tình của con gái cưng với việc cô bé thích lau khô và nhặt Felix lên rồi quấn cậu nhỏ lại trong một chiếc khăn long khác. “Xong. Tất cả đã khô ráo và sạch sẽ,” cậu nói rồi bước ra khỏi phòng tắm và đến phòng cho trẻ, “Bây giờ là thời gian cho một giấc ngủ ngắn.”

Cả hai đều kêu meo meo nho nhỏ nhưng không đánh nhau, hai đứa nhanh chóng ngủ thiếp đi.

“Chúc ngủ ngon mèo con của ba,” Harry nói với cặp song sinh, “Ba yêu hai đứa.”

“Yêu con,” cha họ nói khi ông hôn lên đỉnh đầu cả hai và đặt chúng vào giỏ nhỏ.

Con cũng yêu ba, daddy, hai đứa nhỏ trả lời.

Cả hai ngáp dài đầy buồn ngủ và cuộn tròn quanh nhau sau một ngày dài khám phá mọi thứ. Vẫn còn rất nhiều điều nữa để khám phá về ngôi nhà của họ, nhưng điều đó sẽ phải đợi một thời gian khác…

Hoặc ít nhất là cho đến sau giấc ngủ trưa của cả hai.

HẾT CHƯƠNG 4

[ HP Đồng Nhân ] Kitty Trouble – Chương 8 + Chương 9


TRANSLATOR : AKKI

BETA : YONA

-o0o-

Chapter 8

Tiếng hét của Harry có thể nghe thấy hàng dặm, và nó là đặc biệt lớn để Ray người đang đi xuống các hành lang để kiểm tra Harry. Anh ta vội vã đến nơi phát ra âm thanh với cây đũa phép của mình, chuẩn bị cho mọi thứ; nhưng anh không chuẩn bị cho việc đang xảy ra. Điều đầu tiên anh nhìn thấy khi anh đi qua góc hành lang là máu, máu tràn ra ở khắp mọi nơi; sàn nhà, bức tường, máu vương lên cả cái cây đang dựng trong góc gần đó. Và Harry đang đứng chính giữa vũng máu. Harry đang lập đi lập lại điều gì đó nhiều lần mà anh không thể nghe thấy, nhưng càng trở nên rõ ràng hơn khi anh càng lại gần.

“MÈO CON CỦA TÔI! MÈO CON CỦA TÔI!” cậu hét lên ôm bụng, cố gắng trong tuyệt vọng để ngăn cho máu ngừng chảy và hy vọng rằng không có gì xảy ra với con mèo con của mình.

“Harry!” Ray kêu lên kinh hoàng và chạy về phía trước và đỡ một cánh tay cậu. Thật không may đó là điều sai trái để làm. Harry đánh lại anh ta, mở rộng móng vuốt và cào qua ngực anh ta. Ray té xuống sàn những vết cắt và đứt xâu.

“Đừng chạm vào tôi!” Harry gầm gừ.

Ray nhìn chằm chằm kinh hoàng vào khuôn mặt động vật của cậu. Cái nhìn thoải mái và vui vẻ thường thấy trên khuôn mặt của Harry đã biến mất. Được thay thế bằng một biểu cảm méo mó trong đau đớn và giận dữ. Đôi đồng tử trong mắt cậu im lặng và sắt bén như một con mèo, móng vuốt mở rộng, lông trên đuôi và tai anh ta đang dựng đứng trên đầu và răng nanh của cậu dài ra. Đó thực sự là một cảnh tượng đáng sợ.

“Aw. Mèo con có móng vuốt,” Bella lẩm bẩm. Harry hướng ánh mắt về phía cô ả và nheo mắt lại, vòng tay ôm bụng và rít lên với ả. Bella toét miệng cười, “Bọn ta không cần ngươi. Đặc biệt là chúa tể của chúng ta. Ngươi đã phá hỏng mọi thứ!” ả hét lên.

Harry không di chuyển, cậu chỉ ngồi co ro trên sàn nhà ôm bụng thật chặt với những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt. “Ngươi đã làm tổn thương mèo con của ta,” cậu thì thầm lườm ả.

“Ta sẽ làm nhiều hơn là chỉ làm tổn thương nó. Ta sẽ giết nó và ngươi cùng với nó sẽ biến mất!” Bella hét lên đắc thắng, “Sau đó, câu thần chú mà ngươi dành cho chúa tể của ta sẽ biến mất và mọi thứ sẽ ổn. Không còn cần nói về-“

“Bella dừng việc này lại,” Ray hét lên cắt đứt cô ả khi anh từ từ rời khỏi sàn. Anh không thích vẻ mặt của Harry; Trông cậu đã sẵn sàng để ra tay giết cô ta và cậu vẫn lẩm bẩm ‘Mèo con của tôi’ như một câu thần chú.

“Không!” Cô rít lên, “Tôi sẽ không. Thằng điếm này và đứa con hoang của nó đã hủy hoại tất cả mọi thứ của chúng ta. Nhưng sẽ không còn nữa. Chúa tể bóng tối sẽ ca ngợi tôi khi Ngài đã trở lại bình thường.”

“Chúa tể bóng tối không bị ảnh hưởng bởi một câu thần chú!”

“Có Ngài ấy có! Mọi người đều biết điều đó.”

“Tất cả mọi người là chỉ cô Bella,” Ray cười khẩy, “Những người còn lại đều ổn với những thay đổi.”

Bella lẩm bẩm: “Có một vài người trong chúng ta nghĩ rằng chúa tể của chúng ta đang bị mê hoặc. Tôi không biết nó đã làm thế nào, nhưng tôi sẽ ngăn chặn điều đó xảy ra.”

“Chúa tể bóng tối sẽ không tha thứ cho cô đâu, Bella.”

“Không thành vấn đề. Ngài ấy sẽ hiểu. Ngay bây giờ tôi sẽ có niềm vui lớn khi loại bỏ cái gai đã ở bên cạnh chúng ta quá lâu. Ngươi có nghe thấy ta nói không?” Bellatrix mắng Harry, người không chú ý đến ả và đang cố gắng ngăn dòng máu chảy ra quá nhiều bằng tay, nhưng ngước lên khi ả nói với cậu. “Ta sẽ giết ngươi! Nhưng trước tiên ta sẽ tách đứa trẻ khốn khiếp đó ra khỏi cơ thể ngươi và để cho ngươi tận mắt nhìn thấy nó chết, trước khi nó kịp -“

“KHÔNG!” Harry rít lên và phóng mình về phía ả. Bella giơ đũa phép lên, nhưng cậu quá nhanh. Cậu hất đũa phép của cô ả ra khỏi tay và hất ả xuống sàn, nơi cậu bắt đầu cắn xé dữ dội ả bằng móng vuốt. “NGƯƠI SẼ KHÔNG ĐƯỢC TỔN THƯƠNG MÈO CON CỦA TA!” cậu hét lên với cô ả khi cậu cào nát mặt, ngực ả, và bất cứ nơi nào cậu có thể với tới; Tiếng khóc trong đau đớn của Bellatrix chỉ làm tăng thêm sự tức giận của cậu.

Ray bị mê hoặc trong nỗi kinh hoàng khi Harry bắt đầu xé toạc cô ả ra; Tiếng thét đau đớn của Bella rơi vào tai anh. Anh nhẹ nhàng đánh giá thiệt hại trên ngực của chính mình trong khi để mắt đến cảnh tượng khủng khiếp trước mặt anh; anh không bị tổn thương quá nặng. Anh gục đầu ra ngoài hành lang nơi anh có thể nghe thấy tiếng bước chân dồn dập.

Tom nhảy vào phòng và quan sát cảnh tượng trước mắt. Máu trên sàn làm hắn hoảng sợ hơn bất cứ thứ gì khác; anh không biết đó là của ai. Raymond đang dựa vào tường chống tay cố gắng gượng dậy với một nhát cào sâu ngang ngực; nhưng Harry đã thu hút tất cả sự chú ý của hắn. Chỉ có điều hiện tại không phải là Harry của hắn. Những tiếng thở hổn hển từ những người theo chân hắn đã khiến hắn bị tê liệt và hắn tiến về phía trước để ngăn cậu lại.

“Harry,” Tom nói và nắm lấy cánh tay cậu, nhưng Harry bị đả kích cào hất cánh tay anh ra và tiếp tục công cuộc xóa sổ Bellatrix.

“Chúa tể của tôi”, một người không sợ chết kêu lên và vội vã bước tới để giúp hắn. Hắn giơ tay ngăn anh lại, một vết xước nhỏ chẳng là gì cả. Hắn sẽ không để điều đó ngăn hắn lại. Tom nắm lấy eo cậu và kéo Harry đi.

Harry vùng vẫy phá xung quanh trong sự kìm kẹp của người đã ngăn cậu làm tổn thương người phụ nữ đã làm tổn thương chú mèo con của cậu. Cậu rít lên với hắn và cố gắng để thoát khỏi, nhưng hắn từ chối để cậu đi.

“Harry,” giọng nói khẽ vang lên, “Bình tĩnh. Không sao đâu.” Harry chậm lại sự vùng vẫy của mình, Mình biết giọng nói này, cậu quay lại nhìn lên đôi mắt xanh lo lắng của Tom. “Tom?” cậu nghẹn lời.

Tom gật đầu, “Ta ở ngay đây.”

Harry nhanh chóng ngã xuống sàn khiến Tom ngã cùng. Cậu vòng tay ôm bụng và nước mắt lập tức rớt xuống. “Mèo con của chúng ta! Cô ả làm tổn thương mèo con của chúng ta!” Harry hét lên.

Đôi mắt của Tom trừng to khi hắn nhìn thấy vết thương lớn trên bụng Harry, đang chảy máu đầm đìa. Hắn liếc nhìn người phụ nữ đang thoi thóp trước mặt hắn. Đôi mắt Tom đỏ rực vì giận dữ và hắn ôm Harry vào lòng. “Đưa cô ta đến ngục tối,” anh ra lệnh và những Tử thần Thực tử khác lập tức tóm lấy ả. “Làm những gì các ngươi thích với cô ả, nhưng giữ ả sống.”

“Vâng, thưa Chúa tể,” họ lẩm bẩm, liếc nhìn đầy lo lắng về cậu bé trong vòng tay của chủ nhân và lôi kéo Bellatrix đang la hét và van nài một cách mạnh mẽ.

“Chủ nhân! Làm ơn! Hãy để tôi giải thích về…. Chúa tể của tôi….”

Tom phớt lờ ả, bắt đầu đi lên cầu thang một cách nhanh chóng và hét lên qua vai hắn, “Raymond. Gọi Lương y Mitchell nhanh lên.”

“Vâng thưa Chúa tể,” Ray nói và chạy ra khỏi phòng.

Tom bước lên cầu thang hai bậc một lúc rồi nhanh chóng đi vào phòng ngủ của họ và đặt cậu lên giường. “Suỵt,” anh cố gắng xoa dịu Harry. “Bé con sẽ ổn thôi.”

“Mèo con của chúng ta,” Harry khẩn khoản cầu xin, “Làm ơn đừng để mèo con của chúng ta chết!”

Nỗi sợ hãi dâng trào và tràn ngập trong Tom khi hắn suy nghĩ và cố gắng tìm cách cầm máu, “Anh sẽ không để điều đó xảy ra,” hắn nói chắc chắn. [Tại khúc này Boss bắt đầu thật sự lo lắng cho Harry nên mình từ khúc này sẽ đổi cách xưng hô của Boss nha]

Harry tiếp tục khóc trong đau đớn khi Tom cố gắng làm lành vết thương, nhưng hắn không phải là Lương y. Bước chân thu hút sự chú ý của hắn và hắn quay lại khi thấy Albert bước vào cùng với Raymond phía sau ông.

“Albert,” Tom nói một cách tuyệt vọng.

Albert gật đầu, “Để tôi xem cho cậu ấy.”

Tom tránh đường, nhưng không ở quá xa Harry.

“Allie,” Harry nức nở, “Làm ơn…. Mèo con của con.”

“Đừng lo lắng Harry. Ông sẽ không để bất cứ điều gì xảy ra với bé con,” ông rút đũa phép và bắt đầu chữa lành vết thương. Harry và Tom chờ đợi trong nín thở khi người Lương y thì thầm những từ bằng tiếng Latin dưới hơi thở nặng nề của ông. Cuối cùng sau vài phút, Albert dừng lại và kiểm tra vết thương; nó đã ngưng chảy máu và lành lại. Sau đó, ông lại nhặt đũa phép để kiểm tra em bé. Khi xong việc, Albert lau mồ hôi trên trán và ngước lên.

“Tốt chứ!” Tom yêu cầu giữ chặt tay Harry.

“Đứa bé vẫn ổn,” Albert nói với một nụ cười mệt mỏi.

Harry bật khóc và ôm chặt lấy Tom và choàng tay qua bụng. : Bé con ổn! Bé con ổn. : Harry cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn. Tom kéo Harry lại gần, khẽ nhắm mắt lại và vùi mặt vào tóc Harry. Một cảm giác châm chích lạ lẫm ở phía sau mắt hắn khiến hắn siết cậu lại chặt hơn.

Tom lay Harry qua lại thật lâu, “Suỵt. Giờ thì ổn rồi. Thằng bé đã ổn.” Anh cố gắng xoa dịu, nhưng Harry không thể ngừng khóc. Toàn thân Harry run rẩy vì nức nở; nước mắt thấm ướt đẫm áo Tom.

Albert tiến về phía trước sau một phút nỗ lực không có kết quả để trấn tĩnh cậu, tay cầm ống tiêm. Tom kéo Harry lại gần và nhìn nó, “Cái gì vậy?”

“Đây là một loại thuốc an thần. Nếu cậu ấy cứ như vậy, nó sẽ gây hại đến cậu ấy và đứa trẻ.” Albert nói thật.

Tom cứng người và siết chặt vòng tay quanh Harry. Nhìn vào mắt của Lương y, hắn biết rằng điều này sẽ trở nên nghiêm trọng hơn là hắn nghĩ. Hít một hơi thật sâu, hắn gật đầu. Albert tiến tới để đặt ống tiêm, nhưng Harry cảm nhận được chuyển động từ phía sau và quay lại.

“Ngài đang làm gì đấy?!” Anh kêu lên đầy cảnh báo.

“Đây chỉ là để giúp con, Harry” Albert nói nhẹ nhàng.

“Không!” Harry kêu lên, “Không. Tôi sẽ không để ông làm hại mèo con của tôi.”

“Harry. Ông không-“

“Không!” Harry hét vào lưng Tom. “Em không cần nó. Tom, đừng để ông ta làm bất cứ điều gì.”

“Cậu ấy phải Harry. Em cần nghỉ ngơi để bé con có thể được chữa lành.” Tom nói khẽ đưa tay chạm vào bụng cậu.

Harry gạt tay hắn và kéo ra một khoảng cách, nhìn hắn với đôi mắt mở to. “Không,” cậu thì thầm. “Anh không thể.”

Tom rời mắt khỏi Harry, sự phản bội đong đầy trong mắt. “Anh xin lỗi,” hắn thì thầm và kéo Harry xuống, ghìm chặt cậu xuống giường rồi gật đầu với Albert.

“KHÔNG KHÔNG!” Harry hét lên khi Albert tiến đến gần hơn, đập mạnh vào nắm tay chặt chẽ của Tom. “Không! Tom tại sao? Tại sao?” cậu khóc nức nở khi Albert bơm hết thuốc an thần vào tĩnh mạch. “Mèo con của chúng ta,” cậu thì thầm yếu ớt, hành động từ từ chậm lại và đôi mắt bắt đầu rũ dần xuống, “Tại sao lại….”

Cuối cùng cậu yên tĩnh lại và Albert di chuyển đi. Tom nhẹ nhàng di chuyển Harry và nhét cậu vào trong chăn, cúi đầu chăm chú. Phủ mấy lọn tóc của Harry khỏi mặt cậu và thì thầm. “Cám ơn.”

Albert gật đầu, “Không cần cảm ơn.” Ông bước về phía trước và nhẹ nhàng đặt một bàn tay trấn an lên vai hắn. “Sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi không trách cậu là người cuồng loạn. Nhưng bây giờ mọi thứ sẽ ổn thôi. Hãy nghỉ ngơi đi.”

Tom gật đầu, “Thằng bé tệ đến mức nào?” Albert không trả lời, “Chuyện xấu đến thế nào?”

“Nếu tôi không kịp cầm máu.” Thì thầm Albert bỏ đi.

Tom nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang ngủ của Harry và ánh nhìn đẫm máu rục rịch hiện lên. Bọn họ gần như đã mất thằng bé. Điều này sẽ không bao giờ nên được tha thứ! Anh nắm chặt tờ giấy giữa các ngón tay cho đến khi chúng trắng bệch ra. Bellatrix Lestrange sẽ không thể sống thêm một ngày nào nữa!

HẾT CHƯƠNG 8

Design a site like this with WordPress.com
Get started