[ Harry Potter Đồng Nhân ] I Come From The Afterlife – Chương 10 : Trang Viên Malfoy (2)


-o0o-

AUTHOR : WISTERIA FLORIAN

-o0o-

Draco đang cao hứng thì đột nhiên… tắt hứng hoàn toàn.

Tối hôm đó, một người thì thì hí hửng ngủ ngon lành, một người thì hối hận xoay qua xoay lại không ngủ nổi.

–oOo–

Một buổi sáng tuyệt đẹp đón chào hai bạn nhỏ của chúng ta, vô cùng thích hợp cho một chuyến đi chơi. Trời xanh ngát và cao vô cùng. Mây trôi thẫn thờ, gió thổi nhè nhẹ làm đung đưa nhành hoa anh đào trồng trong vườn nhà Draco, cánh hoa bay bay nhẹ nhàng đáp xuống bàn tay thon dài trắng mịn của Harry – một cảnh tượng dường như chỉ có thể thấy trong những bộ phim ngôn tình. Trời mới đổ mưa tối qua nên không khí vẫn còn vương lại mùi ẩm đặc trưng, và cả thời tiết mát mẻ nữa. Harry còn đang đắm chìm trong cảnh đẹp, bỗng Draco phang cho một câu:

– Thế có đi không? Ba giây nữa mà không đi là thôi khỏi đi luôn. Ba–

Nó đã ngay lập tức xuất hiện bên cạnh Draco, còn đẩy đẩy vai cậu, ý bảo ‘Đi đi’.

Draco thì bất ngờ, nhưng tưởng mình nhìn nhầm nên thôi cũng bỏ qua.

Harry và Draco dùng khóa cảng đi đến Hẻm Xéo, sau đó đi đến thế giới Muggle. Bây giờ là kì nghỉ hè, vậy nên đường xá vô cùng đông đúc. Các nhà sách, shop thời trang, nhà hàng,… mở cửa khắp từ đầu phố đến cuối phố, nhưng không có chỗ nào vắng khách hết. Cậu quý tử mù tịt công nghệ kia vừa bám theo đuôi Harry vừa không ngừng lải nhải chê chỗ nọ bỏ chỗ kia. Nó trước tiên kéo Draco vào tiệm quần áo, lựa hết bộ này đến bộ kia mà cậu vẫn không ưng bộ nào, nó bèn phải lôi đống quần áo gửi từ nhà đến ra cho cậu thử. Cậu vừa nhìn thấy đã sáng mắt, tâm trí đặt hết vào chỗ quần áo kia, Harry hỏi gì cũng gật bừa, thành ra đi đâu là quyền của Harry tất.

Nó lôi cậu đến công viên giải trí, chơi đủ thứ trò chơi, từ cảm giác mạnh cho đến mấy trò trẻ con, thậm chí cả trò ngựa nhún cậu cũng bị nó lừa lên. Harry lập tức tranh thủ lấy điện thoại ra quay đủ mọi góc, gửi một cái cho ngài Lucius xem con trai mà ngài tự hào trông như thế nào, một cái post Facebook khoe được đi chơi cùng với người giống hệt Draco Malfoy. Riêng nhờ cái sau Harry trở thành hot Face, nó thấy mọi người quan tâm liền chụp cả cây Nimbus 2000 và ti tỉ thứ khác post hết lên Facebook.

Sau khi đi chơi thoải mái, Draco – thực ra là cả Voldemort nữa. Harry không biết hắn đói kiểu gì mà cũng không biết hắn ăn kiểu gì – kêu đói, Harry nhờ có cậu quý tử nhà sẵn tiền tài trợ nên không ngần ngại đến hẳn nhà hàng năm sao gọi toàn tôm hùm, cua hoàng đế, vi cá mập,… Draco ăn thử thì khen lấy khen để, bắt đám gia tinh phải làm theo.

Cả hai chơi bời ăn uống mua sắm đã đời thì Harry đòi đến Hẻm Xéo, nó đòi tách riêng ra đi chơi. Lúc đầu Draco hẳn nhiên là không chịu, nhưng nó cứ dây dưa đòi hỏi mãi, cậu cũng đành phải đồng ý thôi.

Harry sau khi đi khuất khỏi tầm nhìn của Draco, liền lôi chiếc áo choàng nó hay mặc khi đi ám sát ra, mặc vào, chùm kín đầu, sau đó rẽ vào Hẻm Knockturn.

V


ừa bước vào không khí liền thay đổi, dường như bước qua cánh cửa đến thế giới khác vậy. Trời đang giữa hè mà nó lại thấy lạnh lạnh, mùi của phép thuật Hắc ám tràn ngập khắp nơi. Harry không muốn ở lại lâu, ngay lập tức hỏi Voldemort:

[ Anh muốn đi đâu? ]

[ Tiệm Burgin & Burkes ]

[ Haiz. Được rồi ]

Voldemort thấy Harry thở dài, liền thấy có gì đó không đúng. Chẳng lẽ Harry từng đến đây rồi?
Voldemort lo lắng là thế, nhưng lí do của Harry thực chất rất đơn giản. Là tại cô J.K Rowling cô miêu tả gây ấn tượng xấu với tất cả độc giả a. Harry chẳng cần đến, chỉ cần biết cô ấy miêu tả như thế là biết nó tệ đến mức nào rồi.

Voldemort chỉ đường, Harry vừa đi vừa cố gắng tránh người khác. Nó không muốn bị nhiễm mấy cái phép thuật Hắc ám lạ lạ này đâu nha. Voldemort đã dạy tận tình đến nỗi quát ầm quát ĩ trong đầu nó rồi, dính một tí cũng không có ổn chút nào đâu. Harry vừa đi vừa cầu xin đừng có ai đụng vào nó, nhưng lo lắng của nó cũng bằng thừa. Người nào người ấy đều cố gắng tránh xa nhau nhất có thể. Harry cũng rất dễ dàng tìm thấy tiệm Burgin & Burkes. Cửa tiệm trông thì tồi tàn xập xệ, bên trong mùi phép thuật Hắc ám toả ra càng nồng hơn. Nó miễn cưỡng đẩy cửa bước vào.

– Xin chào. Cậu muốn trao đổi cái gì?

Một giọng nói phát ra từ trong bóng tối, ông chủ cửa tiệm bước ra, nhìn là biết chẳng có điểm gì tốt lành cả.

[ Cho ta mượn cơ thể, được không? ]

Harry đắn đo giây lát, rồi cuối cùng cũng đồng ý. Hắn không nói rõ ràng, chỉ hỏi thứ hắn cần đã có chưa, khi nào thì có. Nó vốn tưởng có thể hóng hớt gì đó, nhưng hai người họ nói chuyện đều thần thần bí bí, đủ thứ ẩn ý, biết là không nhân cơ hội lấy chút lợi lộc được, nó đành ngoảnh mặt làm ngơ để chèn ép cái sự tò mò của mình. Người ta nói sự tò mò giết chết con mèo. Harry còn yêu đời lắm, chưa muốn chết đâu.

Voldemort nói qua nói lại với ông chủ kia một hồi lâu, sau đó cầm cái hộp màu đen tuyền rồi trả cơ thể lại cho nó, ý bảo nó bước ra ngoài. Harry quay trở lại Hẻm Xéo, gọi Draco đến thì thấy cậu mặt vô cùng khó ở. Nó nghĩ, chắc không phải tại nó đi lâu quá đấy chứ? Harry hỏi thử mới biết, thì ra là do ngài Snape đáng kính biết được cậu đến thế giới Muggle nên cho cậu một tràng giáo huấn. Nó chợt cảm thán, tình huống này thật quen thuộc nha, không phải là có ẩn tình gì chứ? Harry chợt cười gian, Draco tưởng nó cười cậu thì giận luôn.

Draco và Harry trở về trang viên Malfoy, cậu đã định sẽ làm hoà với nó. Nhưng sau khi về biết nó gửi cả cảnh cậu chơi ngựa nhún cho cha cậu, Draco giận thật luôn. Suốt mấy ngày, cậu không hề nói chuyện với Harry, làm nó rất buồn. Harry không biết làm thế nào để dỗ dành cậu rồng nhỏ này nữa, mà hôm qua ngài Lucius lại nói ngài sẽ đi có việc khoảng một tuần. Nó chỉ đành hỏi lão dơi già kia thôi. Snape thấy cuối cùng nó cũng chịu đến hỏi lão, liền nhân cơ hội phun nọc độc, sau đó mới cho Harry lời khuyên. Nó thấy trong số gợi ý kia chỉ có việc mua cho cậu một con rồng nhỏ là ổn nhất. Harry thấy vậy liền liên hệ với Ron, nhờ Ron chuyển lời đến anh trai cậu là Charles Weasley, hỏi thử anh ấy có chú rồng con nào mới sinh hay không. Rất may là có, Charles và bạn của anh đang huấn luyện rồng cho một cuộc thi, nên không có thời gian chăm sóc cho chú rồng nhỏ kia. Vài ngày sau, chú rồng được đưa đến nơi, Draco nhận được thì mừng khỏi nói chứ còn lấy đâu ra tâm trạng để mà giận với cả dỗi.

Sau một tháng ăn chơi trác táng… à không, vui chơi thoải mái ở trang viên Malfoy, Harry tiếp tục cuộc hành trình đến trang trại Hang Sóc. Liệu rằng có còn những ngày bình yên như thế?

HẾT CHƯƠNG 10

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 9: Draco Ghen


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Akki

-o0o-

Chương 9: Draco Ghen

Harry đi vào phòng học, tiết này là do giáo sư Lupin dạy. Trong phòng học trống trải không có bàn ghế, ở góc phòng chỉ có một tủ quần áo cũ, trong tủ còn truyền từng tiếng đập mạnh bang bang từ bên trong vọng ra ngoài.

Harry khiếp sợ, đứng bên cạnh tủ quần áo nghe được tiếng động kì dị của ông kẹ bên trong càng làm cậu hốt hoảng hơn trước nhiều.

Giáo sư Lupin đã từng nói qua những việc cần phải chú ý khi đứng trước ông kẹ, còn dạy cho mọi người câu thần chú đánh bại nó, mới bắt đầu để cho bọn học sinh thử đối mặt với ông kẹ.

Quá trình diễn ra có kinh ngạc, có kinh hãi, có kinh sợ, nhưng cả đám học sinh đều miễn cưỡng có thể sử dụng được thần chú mà chống trả.

Tới lượt Harry, giáo sư Lupin dùng ánh mắt cổ vũ Harry bước lên trước.

Mặt Harry vô biểu tình, làm ra vẻ trấn định đi lên trước, mắt thấy giáo sư Lupin dùng chú ngữ mở tủ quần áo cũ ra, từ trong tủ quần áo chui ra một thân ảnh mặc chiếc áo choàng màu đen rách nát, mặt được che lại nhờ mũ áo choàng. Thân ảnh kia âm trầm duỗi ra bàn tay hư thối, khiến người ta cảm nhận được hàn ý lạnh băng đến khó thở.

Harry cảm thấy cả người lạnh lẽo, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

“Mau đọc chú ngữ, Harry.”

Harry nghe được lời giáo sư Lupin nói, muốn giơ đũa phép lên đọc chú ngữ, lại phát hiện bản thân vì tiếp xúc hàn khí sớm đã bị đông lạnh tới cứng cả người, không cách nào có thể cử động được. Tiếng thét chói tai đầy hoảng sợ của một người phụ nữ lại vang lên bên tai, theo đó là một tia ánh sáng xanh lục mang đầy chết chóc đánh trúng người nọ.

Harry cảm thấy lồng ngực co rút đau đớn, ý thức dần dần mờ đi.

Không biết đã qua bao lâu, Harry mơ hồ nghe được âm thanh của giáo sư Lupin.

“Harry, Harry, con sao rồi?”

Harry chậm rãi mở to mắt, nhận thấy bản thân sớm đã nằm trên giường ở bệnh thất, giáo sư Lupin ngồi ở mép giường quan tâm nhìn mình.

“Đứa nhỏ, lại đây, mau ăn ít chocolate đi.” Phu nhân Pomfrey đứng ở bên cạnh đưa cho Harry một thanh chocolate. “Ăn xong rồi con sẽ không sao nữa.”

“Cảm ơn người, phu nhân Pomfrey.” Harry nhận chocolate, mặc kệ việc nói chuyện cùng giáo sư Lupin, đã bắt đầu ăn chocolate.

Giáo sư Lupin nhìn nhìn Harry, ngữ khí đầy áy náy, “Thầy thực xin lỗi Harry, thầy không nghĩ ông kẹ sẽ biến thành giám ngục lại ảnh hưởng tới con lớn đến vậy.”

Harry cúi đầu nuốt miếng chocolate trong miệng, bình đạm nói: “Con đã không sao rồi, giáo sư Lupin.”

“Harry……”

“Ta còn có việc, hai thầy trò cứ từ từ.” Phu nhân Pomfrey thấy bộ dáng Lupin còn muốn nói chuyện gì đó với Harry, liền xoay người rời đi.

Lupin nhìn phu nhân Pomfrey rời đi, lại quay qua Harry bên cạnh, nhích gần lại một chút. “Harry, thầy vẫn luôn có lời muốn nói với con, con và Malfoy không hợp đâu, hai đứa vẫn không nên yêu nhau, phụ thân thằng bé năm xưa là Tử thần Thực tử, nhà bọn họ cùng kẻ thần bí……”

Harry dừng lại động tác cắn chocolate, cậu ngẩng đầu nhìn Lupin, đánh gãy lời ông nói. “Nếu ba mẹ của con còn sống, nói với con rằng con và Malfoy không hợp, con có lẽ sẽ nghe theo một ít; nhưng giáo sư Lupin là đang dùng thân phận gì để khuyên con, nếu là dùng thân phận giáo sư, cũng không cần phải quá để ý, dù gì chúng ta cũng không thân đến mức như vậy; nếu là dùng thân phận trưởng bối, vậy trước giờ thầy đã làm gì, vì sao bây giờ mới đến quan tâm con.”

“Thầy xin lỗi Harry.” Sắc mặt giáo sư Lupin hơi khó coi, không biết nên giải thích cho Harry hiểu như thế nào. “Thầy nghĩ con vẫn luôn sống rất tốt, nên mới không đến làm phiền cuộc sống của con……”

“Thầy chỉ nghĩ, nếu thầy là bạn của cha mẹ con vì sao không hề tới thăm con, quan tâm con, dù chỉ là một hai lần cũng được.”

Harry buông thanh chocolate, muốn bước xuống giường lại bị Lupin ngăn lại, “Harry con muốn đi đâu, con cần phải nghỉ ngơi.”

Thanh âm Harry lãnh đạm, “Con muốn về ký túc xá nghỉ ngơi, mong thầy tránh ra, giáo sư Lupin.”

Lupin có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn nghiêng mình tránh ra.

Harry xuống giường ra khỏi bệnh thất, cậu không rõ vì sao đến cả giáo sư Lupin cũng bảo cậu và Malfoy không hợp, dù Malfoy là con của một cựu Tử thần Thực tử, Dumbledore cũng không nói gì, thầy dựa vào cái gì phản đối.

“Potter.”

Harry nghe thấy có người gọi cậu, xoay người đã thấy Cedric đến gần. “Sao anh lại ở chỗ này, học trưởng Diggory?”

“Anh nghe nói em bị ngất, nên đến thăm em.”

“Cảm ơn anh học trưởng Diggory.”

Diggory thấy sắc mặt Harry tái nhợt, không nhịn được quan tâm nói: “Potter, sắc mặt em không tốt lắm.”

“Em không sao đâu, học trưởng.”

“Vẫn là để anh dìu em về tháp Gryffindor nghỉ ngơi đi!” Diggory nói xong, nâng tay Harry dậy.

“Không cần đâu học trưởng, em không yếu đuối như vậy……” Harry mới nói được đến đây, Malfoy không biết từ bao giờ đã đứng ngay trước mặt.

Harry chột dạ rút cánh tay lại, tuy chính cậu cũng không biết vì sao lại phải chột dạ.

Draco nhìn Harry lại liếc qua mình, liền lộ nụ cười giả tạo với Diggory, “Học trưởng, năm trên không phải rất bận sao? Học trưởng Diggory sao lại rảnh rỗi như vậy, đến đâu cũng gặp được anh.”

Sắc mặt Diggory bình tĩnh nói: “Anh chỉ là quan tâm đàn em, có gì sai sao?”

“Em thay mặt Harry cảm ơn học trưởng.” Draco nói xong, kéo tay Harry rời đi.

Thẳng đến lúc Draco và Harry đã đi xa, Ron trốn ở một nơi gần đó mới nhảy ra, đến trước mặt Cedric Diggory buồn bực nói: “Học trưởng sao anh lại để Malfoy lôi Harry đi.”

Ánh mắt Diggory sâu thẳm nhìn chằm chằm vào mắt Ron, “Anh chỉ đồng ý với em tới thăm Harry, cũng không đồng ý cái gì khác.”

“Học trưởng Diggory sao anh lại như vậy, anh không thích Harry sao?” Ron không hiểu được thái độ của Diggory.

“Weasley, chỉ sợ em hiểu nhầm việc gì rồi.” Diggory nghiêm túc nhìn về phía Ron, “Là em luôn nói anh thích Potter, muốn anh theo đuổi Potter, anh thật sự có hảo cảm với Potter, nhưng cũng không có tình cảm như thế đối với trò ấy, anh tiếp cận Potter chỉ là muốn tăng áp lực cho Malfoy, cũng không muốn theo đuổi Potter.”

“Được rồi! Đã vậy, bỏ qua chuyện này đi, hẹn gặp lại học trưởng.” Ron nhụt chí, vừa xoay người tính rời đi, đã bị Diggory bắt lấy cánh tay, ấn nó vào vách tường.

“Anh có nói để em đi sao? Weasley.” Diggory nói, ngày càng tới gần Ron.

Ron, “???”

……

“Draco cậu buông tôi ra, cậu muốn kéo tôi đi đâu?” Harry giãy dụa vài lần đều không thành công, ngược lại còn bị Draco túm tay kéo vào một phòng học trống.

Draco “Phanh” một tiếng đóng cửa phòng học, làm Harry sợ tới mức rụt hai bả vai lại, lùi dần ra phía sau.

“Tôi nghe Blaise nói cậu bị ngất, vô cùng khẩn trương tới thăm cậu, kết quả là nhìn thấy cậu và học trưởng Diggory ân ái, quả nhiên là tôi đến sai thời điểm.” Draco tức giận tiến tới gần Harry.

Harry càng ngày càng lui dần về phía sau, “Giữa tôi và học trưởng Diggory không hề có gì cả.” Sau đó lại nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chưa kể cậu cũng không phải là cái gì của tôi, dựa vào cái gì mà quản tôi.”

Draco giận tới mức cười lớn, kéo Harry qua, mạnh bạo hôn xuống.

Đầu óc Harry vì thế lại trở nên choáng váng, chút sức lực cuối cùng cũng chẳng đủ để giãy giụa.

Draco buông đôi môi đã sưng đỏ của Harry ra, cụng trán của hắn với trán của Harry, “Harry, tôi là ai?”

Harry thở dốc, ngước mắt nhìn mí mắt Draco, không biết vì sao hắn lại hỏi như vậy, nhưng vẫn trả lời hắn. “Draco Malfoy.”

“Tôi là gì của cậu?”

Harry rũ mắt không nói.

“Harry, nhìn tôi.” Draco thấy Harry lại ngước mắt nhìn mình, liền trịnh trọng nói: “Tôi là chồng tương lai của cậu, sau này không cho phép cậu đi gặp Diggory một mình.”

Harry chớp chớp mắt, “Vậy tôi cũng không cho cậu gặp cô gái xinh đẹp nào một mình.”

“Được.” Draco điệu thấp nở nụ cười.

Harry lần nữa rũ mắt, vành tai sớm đã đỏ bừng.

HẾT CHƯƠNG 9

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 33


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Suốt thời gian mấy năm học qua, quan hệ giữa Krum cùng Chuuya và Akutagawa tốt hơn rất nhiều. Ít nhất, người nào đó cũng không nhân lúc mỗi lần vị cựu cấp trên của mình không để ý liền dùng dị năng lấy vạt áo đe dọa huynh trưởng kia.

Thiếu niên tóc đen tỏ vẻ, ban đầu sợ thật. Lơ là một cái là sẽ bị thứ gì đó sượt qua mặt tới mức chảy máu, cái lườm cháy mặt y chang mẹ chồng đang đối xử cay độc tra hỏi con dâu ấy!

Mà thôi, giờ thì hòa nhã rồi.

Nghĩ lại, Krum cũng thấy càng ngày càng sai, còn có chút buồn cười. Chính mình ngày đó ngu ngốc chạy đi vào đường chết, tự lấy tay cầm lưỡi hái kề vào cổ mình cho tử thần tùy ý xử lí mà giơ tay hữu hảo muốn làm bạn.

Người ta nói, vì miếng ăn làm đen, làm nhục danh dự.

Còn hắn, vì miếng kiến thức không mấy bõ bèn, sẵn sàng nhảy vào cái hố sâu chết chóc không lấy đường thoát.

Krum đối với điều này cẩn thận suy nghĩ, ngày đó hắn đúng thật một thân ngập câu hỏi muốn làm bạn chỉ để tìm hiểu về hai nhóc đàn em mang năng lực kì quái gì kia.

Hiện tại á? Sau tận hơn một năm làm bạn à?

Xin trân trọng thân báo, hắn một chữ vẫn chẳng biết được chút nào….

Thiếu niên tóc đen ảo não thở dài đầy phiền muộn. Là ai bảo không vào hang cọp sao bắt được cọp con?! Hắn vào hang cọp hơn năm, tại sao vẫn không bắt được???

Tính ra, hình như đến giờ hắn còn chưa được cái đặc quyền gọi tên hai đứa nhỏ đó nữa….

Quả nhiên bí ẩn vẫn hoàn bí ẩn…

Hơi cúi đầu xuống nhìn mấy tờ vé trên tay. Hè này Krum là được đi thi đấu Quidditch ở tận Anh Quốc lận. Bất quá, hắn không hiểu mấy về nước này. Nhờ là tuyển thủ, đương nhiên sẽ được cấp cho vài cái giấy mời dành tặng gia đình, bạn bè đi xem.

Coi như mang hai cái mời Akutagawa và Nakahara đi.

Tuy Krum thực kinh ngạc, sau vụ đâm đầu xuống đất đó, nam hài quấn băng mắt kia so với trước càng nồng nhiệt yêu môn này. Đúng hơn, chắc là yêu cái không khí trên nơi cao vút của bầu trời ấy. Bởi lẽ, thằng bé từng viết lên trang giấy:

“‘Cảm nhận được từng cơn gió mát dịu nơi những đám mây trắng bồng bềnh, so với cưỡi chổi, thoải mái hơn nhiều!”

Ừ, tuy hắn chả hiểu sao Nakahara biết được không cưỡi chổi mà chỉ hưởng gió sẽ tốt hơn. Dù sao thì phù thủy không có chổi làm gì bay được. Mà Muggle theo Krum biết cũng có vật dụng bay được gọi là máy bay, nhưng nó làm gì cho phép người ta hưởng gió trên cao chứ!?

Ài, càng ngày càng xa chủ đề chính rồi. Hắn dù gì sớm đã là học sinh năm cuối, vây quanh nhiều người ngưỡng mộ lại chẳng có ai thực sự là bạn trừ hai người đàn em nhỏ tuổi kia. Cũng muốn tạo một kỉ niệm gì đó đặc biệt cùng chúng vào những năm tháng cuối của tuổi học trò chứ!

Mặc dù trước mặt Nakahara và Akutaagawa không thể nói mấy lời sến rện này. Bằng không, thứ Krum nhận lại sẽ là một cái xô đầy ụ thứ chất lỏng kì dị cùng cái mùi khó tả từ cả đống đồ ăn trộn lẫn và phát chổi phang vào mặt truy vấn: “Ngươi là ai!?”

Vì vậy, hắn sớm đã tự tạo cho mình một lí do vô cùng chính đáng khác. Nam hài tóc highlight biết cả tiếng anh, liền mượn vốn từ ít ỏi về ngôn ngữ này của Krum nhờ theo cùng làm thông dịch viên là được rồi!

Thiếu niên tóc đen khoanh tay, nhắm mắt mà gật gật đầu liên tục, khóe miệng nhếch lên đầy đắc ý.

Bỗng, một thanh âm non nớt đầy ngây thơ phá nát suy nghĩ của hắn:

“Mẹ ơi, anh ấy đang diễn kịch âm ạ? Con thấy anh ấy cứ độc thoại rồi làm đủ mọi biểu cảm nãy giờ. Hài hước ghê á!”

“Đừng nhìn, con ạ. Khổ cho bệnh viện ngày nay, bệnh nhân trốn liên tục.”

“Mẹ vừa nói gì vậy ạ?”

“Không có gì đâu con, mau đi thôi!”

Cả người Krum cứng ngắc. Hết sức khó nói trước cuộc đối thoại vừa rồi, mà cũng không cãi lại được. Vì toàn bộ hành động nãy giờ của hắn đúng là không khác gì diễn trò cười. Nhưng cô à, cháu thật lòng đó, mấy cái hành động đó đâu giống tên tâm thần quá đâu. Thật lòng đó!

Hơi ủ rũ cong lưng, dù mình xuống. Krum nhìn đám người đông đúc qua lại, từng người từng người đều mặc bộ đồ khác lạ quá mức so với hắn. 

Muốn mời là một chuyện, còn đi mời quả thực là một việc khác mà!

Xuống Muggle xong cái là lạc đường thế này! Vớ của Merlin, con đã phải đứng ở đây như kẻ ăn mày hơn ba tiếng rồi đó! Chẳng lẽ không thể cho con xin một cái người tử tế đồng ý trả lời hỏi đường được à? Chưa kịp hỏi người ta đã làm lơ như không nghe thấy chỉ vì đồ mặc trên người.

Cứ thế này thì chờ tới hè năm sau cũng chưa chắc tìm được nơi Nakahara và Akutagawa đang ở đâu mất!

Krum trước sự việc này bày tỏ hối hận, hắn đang ra trước nghỉ hè phải hỏi hai nhóc này mấy thông tin đơn giản về đường phố, nơi ở và cách thứ đối đáp với Muggle mới phải.

_______________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Nay đăng siêu muộn :3

Dựa theo bình luận của một độc giả, sẽ viết về nghỉ hè bên Chuuya đâu~

Cơ mà, hôm trước mới thấy có người ghi chuyển về Mangatoon, tò mò vô thử. Phát hiện, nó tính tiền cho mình theo lượt đọc 😀

Đang cực kì nghiêm túc tự hỏi, có nên chuyển qua đấy luôn không nhỉ~?

HẾT CHƯƠNG 32

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 32


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Harry chưa từng thấy hạnh phúc hơn bây giờ hết.

Cậu vẫn còn một người cha đỡ đầu!

Thật vui quá.

Những tưởng cái đó tình thân sớm đã không còn được nếm trải thêm lần nào nữa. Tuy rằng sự thật về mọi việc xảy ra năm xưa cũng quá kinh quá, đến bây giờ cậu cũng không dám tin quá nhiều.

Bất quá, đổi lại được một người thân đúng nghĩa, có lẽ kết quả này không tệ.

Chính là, mấy ngày nay Atsushi rất lạ, vô cùng kì quặc là đằng khác. Cậu ấy không còn đi với nhóm họ quá nhiều với lí do tập trung vào học hành, cũng gần như chẳng tiếp xúc mấy ai. Cứ như….Atsushi đang muốn tách biệt hoàn toàn với thế giới này vậy.

Nhưng…..

Cậu ấy, Dazai, anh Oda, và cả anh Ango, có đúng là người của thế giới này không?

Nam hài tóc tổ quạ hơi nghiêng đầu, cảm thấy câu hỏi kia rõ hài hước. Không phải người của thế giới này? Chẳng lẽ có thế giới khác chắc!

Ài, sau vụ cậu bạn mái tóc trắng đó có thể hóa hổ cộng thêm việc Dazai bạo động ma lực mà xung quanh những thứ ma pháp đều sẽ tan biến, điển hình là ông kẹ và giáo sư Lupin không thể dùng được thần chú can ngăn đánh ngất cậu ấy lại làm Harry suy nghĩ linh tinh ghê đó.

Kệ đi! Nghĩ nhiều làm gì cho mệt. Có là người thế giới khác thật thì đó vẫn là bạn cậu thôi, để ý làm cái gì.

Gryffindor vô cùng không quá thích việc nghĩ nhiều. Cho nên, Harry đi sát rạt tới chân tướng nhờ sự nhạy cảm trong cảm xúc khi ở nhà dì dượng thời gian dài vẫn không hiểu được sự thật.

Slytherin thì đối lập. Họ nghĩ rất nhiều. Chỉ tiếc, họ chẳng có bao đầu mối suy luận như Harry ở hẳn nhà đám Dazai một khoảng thời gian trước khi nơi đó cháy mất theo nghĩa đen cả.

Tỷ như Draco, hắn đã suy đi tính lại bao khả năng xảy ra vẫn không nghĩ được nguyên nhân coi là hợp lí nhất cho vụ toàn bộ ma pháp đều biến mất khi Dazai bạo động. Nhất là lúc giáo sư tính dùng bùa chú mà không dùng được.

Đùa!

Bảo một học sinh không làm được thì còn tin, chứ chẳng lẽ một giáo sư có thể coi là hiểu biết còn chọn được phương pháp dạy không tồi mà không dùng được thần chú đánh ngất đơn giản của năm một, năm hai sớm đã học á?

Có vạch ra cả đống phương hướng xảy ra được hoàn toàn vẫn vô vọng. Thậm chí, Draco còn nhờ phụ thân gửi cả đống sách trong kho tàng của nhà để tìm hiểu vẫn không ra.

Slytherin rất coi trọng bằng hữu. Chỉ cần họ đã xác định đối phương là bạn, họ sẽ hết lòng giúp đỡ mà không tiếc hi sinh, không phản bội người nọ.

Nay Dazai bị như vậy, hắn cũng chỉ đơn thuần lo lắng bệnh trạng thân thể. Càng là sau khi hai vị lớp trên Ango và Oda báo với phu nhân Pomfrey rằng độc dược không có tác dụng với Dazai, lo lắng trong Draco còn tăng gấp đôi.

Cơ thể bị miễn nhiễm với độc dược sao? Chưa từng nghe qua bao giờ. Chẳng lẽ đó là một căn bệnh hiếm gặp nào khác?

Vì vậy, Draco gần như nhốt mình trong thư viện với núi sách cao đồ sộ. So với Hermione y chang nhau chăm chú tới không còn nghe được cái gì xung quanh.

Mà, vì tần suất đi thư viện nhiều như vậy. Ấy nhầm, còn tần suất đâu, hai người đó ngày nào chả lên thư viện. Thành ra, Hermione và Draco được dịp thân hơn hẳn những người khác. Biết sao được, Gryffindor trời sinh không quá thích ngồi một chỗ đọc sách.

Blaise à, dạo này cứ mất tăm ở đâu làm trò gì ấy. Chả biết gì hết.

Còn Dazai, người này không còn là không thích nữa, mà là ghét luôn. Lí do thì khá là gọn, lười.

Nam hài quấn băng đầy người biểu thị, dù gì thì mấy cái này hắn cũng biết rõ nên tìm với tra cứu làm chi cho mệt thân mình. Lo kiếm manh mối của giá treo mũ mà gần như vô vọng không ra đầu mối rồi.

Dazai thở dài một hơi nhìn đám bạn. Là hắn tưởng tượng hay họ đang tách dần thành các nhóm nhỏ hơn còn có hai, ba người vậy trời!

Ron với Blaise dạo này cứ chạy chỗ nào ấy. Còn Draco cùng Hermione cắm rễ ở thư viện hận không thể mang túi ngủ tới đó sống luôn rồi. Atsushi rõ ràng đang hỗn loạn cảm xúc, rất loạn luôn. Nên để thằng bé một mình hiện tại chính là phương pháp ổn nhất.

Thành ra, hắn đã báo với Harry là hiện tại cứ tạm để thằng bé một mình. Cho nên, trừ Tom ra, Harry hết người đi cùng nhà để chơi mỗi tối hoặc lúc rảnh rỗi rồi.

Oda vẫn cứ đều đặn mỗi ngày đều tới kí túc xá nhà Gryffindor giúp Atsushi làm vài việc vệ sinh cá nhân cơ bản, càng không có gì lo lắng tới.

Nằm chán nản trên cái bàn gỗ nghe tiếng sột soạt của bút viết lên giấy da phía đối diện, Dazai thấy mình nãy giờ nằm phơi nắng tới muốn rã đông thành nước rồi. Hắn cất tiếng, hỏi người duy nhất hiện vẫn còn đang viết bài phía đối diện chứ không làm gì khác:

“Ango, không có gì chơi sao? Tớ chán quá~”

“Có con rắn mới bắt được, lấy nó mà thí nghiệm.”-Người sau đến đầu cũng không thèm ngẩng, chăm chú viết từng nét chữ. Tính của Dazai, cậu còn lạ cái gì. Không đưa cậu ấy thứ gì vui vui mà chơi, kiểu gì Ango này sẽ thành đối tượng cho người nọ quậy phá.

“Ừ nhỉ! Tớ đi trước đây!”

“Ừ, đi đi.” Đừng làm phiền tới tớ là được.

Một phút.

Hai phút.

Ba phút.

Ango hơi khựng lại, ngẩng đầu, tay hơi đẩy gọng kính dày trượt dần xuống trên sống mũi, mày hơi nhíu. Quên mất không báo cho Dazai, con rắn đó là thú cưng của Tom, tên là Nagini, vốn là để Oda nấu canh rắn khi hè về mừng cái nhà lành lặn mới được xây lại.

Thôi vậy, kiểu gì cũng đang thiếu vật mẫu thí nghiệm.

Và thế là, cho đến cuối năm, họ vẫn cứ tiếp tục loanh quanh những việc đó. Không có gì đặc biệt xảy ra hết. Giám ngục về hết rồi mà, tù nhân sớm đã bắt được, có còn gì để mạo với hiểm đâu.

Tóm lại, năm thứ ba nhịp nhàng qua đi.

________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Cảm thấy hôm nay mình chăm ghê~

Sáng đã đăng rồi :3

HẾT CHƯƠNG 32

Design a site like this with WordPress.com
Get started