[ Harry Potter Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 12 : Mục Tiêu, Rồng Của Hagrid


-o0o-

EDITOR : PARK HOONWOO

BETA VÀ SỬA LỖI : PARK HOONWOO

-o0o-

Tháng 11 rồi, nhưng Harry vẫn không thu hoạch được gì ở thư viện, Draco cũng vậy.

“Đáng chết! Vì sao trong sách chỉ giới thiệu về phương diện độc dược!” Harry căm giận ném cuốn sách sang một bên, thu hoạch được một cái trừng của phu nhân Pince.

“Bởi vì cái cuốn cậu xem là << Gía trị dược liệu của trăm loại sinh vật huyền bí >>!” Hermoine trợn trắng mắt, tuy rằng không biết Harry đang tìm cái gì, nhưng vẫn đoán được nó có chút quan hệ với sinh vật huyền bí, chỉ là cái tên ngốc này chỉ lấy sách ở kệ độc được. “Sách về sinh vật huyền bí nằm ở giá bên trái!”

“Ấy, cảm ơn, Hermione!” Harry vội vã chuyển kệ, phía sau là cảnh cáo của phu nhân Pince.

Harry lướt ngón tay qua từng cái gáy sách một, ở chỗ có chút hẻo lánh tìm được một cuốn tên là << Những sinh vật huyền bí đã từng tồn tại >>, nhìn cái tựa đề thì có vẻ nói về những loài sinh vật huyền bí đã tuyệt chủng.

“Khụ khụ khụ, thật sự là quá bẩn!” Vươn tay rút sách ra, Harry hứng hết toàn bộ mớ buị rơi ra từ nó.

Y đứng ở kệ sách và bắt đầu lật sách, mục lục của cuốn sách có phân loại cực kỳ tỉ mỉ : Sinh vật huyền bí có cánh ăn thịt, sinh vật huyền bí thuỷ sinh ăn thịt, sinh vật huyền bí có sừng ăn thịt, sinh vật huyền bí ăn thịt người……………

Mở ra chương nói về sinh vật huyền bí có cánh ăn thịt, trang đầu tiên vẽ một con rồng, có vẻ lớn hơn rồng bây giờ rất nhiều, mà nhìn cũng nguy hiểm hơn. “Rồng viễn cổ, ăn thịt và sống một mình, không có thiên địch, năng lực sinh sản cự kỳ kém, thích ăn những loài sinh vật huyền bí khác, tỷ như bạch kỳ mã, báo độc, vũ xà, Griffin ……………. Griffin?!”

Không biết có phải ảo giác hay không, Harry nhìn bức ảnh mà đổ mồ hôi lạnh. Sau trang này chính là Griffin, vỗ cánh bay lượn trên bầu trời “Griffin, ăn thịt, là sinh vật huyền bí thích sống theo bầy đàn, do con đầu đàn lãnh đạo, thích ăn các loại sinh vật huyền bí sống theo bầy đàn khác, tỷ như bạch kỳ mã, sói quỷ, tê giác lửa …………. Thiên địch : Cự long viễn cổ, vũ xà, phượng hoàng viễn cổ.

“Rồng………” Harry nghĩ nghĩ, hình như Hagrid sắp có được con rồng kia rồi, đến lúc đó lén lấy vẩy và máu chắc cũng không quá khó.

Nếu đã tìm được thứ mình muốn, Harry cũng không phí thời gian ngâm mình trong thư viện nữa. Bởi vì giải Quidditch sắp đến, thành ra Wood rất phấn khích, mỗi lần thấy Harry như fan cuồng theo idol, thẳng đến khi Harry nghĩ ra được cách cắt đuôi anh ta mới thôi.

Vất vả lắm mới đến được buổi tối, Harry xụi lơ nằm trên giường.

“Merlin! Nếu còn tiếp tục như vậy, tớ nghĩ Wood có thể trực tiếp dọn đến phòng ngủ của chúng ta mất!” Thời điểm ăn tối, ánh mắt của Wood vẫn cứ luôn bắn dán lưng của Harry.

“Cậu gia nhập đội Quidditch là được rồi.” Moni mặt than nói, mặt mày xấu xa “Theo như Lông Trắng nói, kiếp chơi Quidditch của cậu ở trường không khi nào suôn sẻ.”

“Quan hệ của cậu và Draco đúng là càng ngày càng tốt.” Harry cắn răng, Lông Trắng chết tiệt, tớ trù cậu về già hói đầu.

“Chúc kiếp chơi Quidditch của cậu sung sướng, ngủ ngon  ~”Moni mặt than thả màn, âm thanh truyền ra từ trong giường rõ sung sướng.

“Graaaaa!” Harry hung hăng kéo màn xuống, nhỏ giọng cắn răng “Một đôi gian phu!” ( ể, là Cp Moni và Draco sao. )

———————– Trái Snitch vàng óng —————————–

Hôm thi đấu Quidditch, Gryffindor cực kỳ hào hứng, tuyển thủ tham gia thi đấu sáng hôm đó mém chút nữa đã bị đồ ăn chôn vùi.

“Harry, anh tin em sẽ gia nhập đội Quidditch sau khi xem thi đấu.” Wood cười, hàm răng trắng bóc lóe sáng, trải qua thời gian theo đuôi lâu như vậy, Wood thành công có được cơ hội gọi tên thánh của Harry.

“Ha hả, chắc vậy đi.” Trừ khi vũ xà yêu Voldemort, nếu không y sống chết không chơi Quidditch!

Bước vào sân Quidditch, hôm nay là Slytherin đấu với Gryffindor, băng rôn tất cả đã được Gryffindor chuẩn bị xong xuôi, nhưng nội dung toàn là ………….. ‘Slytherin chết chắc rồi!’ ‘Đánh bay rắn độc!’ ‘Cứ dọng vài trái Bludger vô Slytherin!’ giáo sư McGonagall nhìn thấy xong lập tức trừ năm điểm tịch và thu toàn bộ băng rôn.

Tiếng còi vang lên, tuyển thủ hai đội bay vút lên trời, người xem cũng bắt đầu la hét, trong khi Harry bọc áo choàng, ngáp.

“Lạnh chết mất!” Một cái hắt xì nối tiếp một cái hắt xì khác, Harry lại quấn áo choàng chặt hơn một chút, y đột nhiên hâm mộ Hermione sốt đùng đùng phải nằm trong Bệnh Thất ghê gớm. Sau khi thức tỉnh huyết thống, Harry cứ mỗi lần đến mùa đông là lại diện quần áo mỏng manh khiến Ron tức chết, lâu lắm rồi y không lạnh đến trình độ này.

“Vèo——-”  Trái bludger bay loạn xạ trên trời, Harry trên mặt đất vẫn tiếp tục công cuộc hắt xì của mình. Đột nhiên, một trái bludger bị đánh văng ra chỗ khác bỗng nhiên thay đổi phương hướng, xông thẳng vào khán đài Gryffindor.

“Á!” Jordan đang bình luận cảm thán : “Xem ra tuyển thủ của Gryffindor muốn cho đồng học của mình cảm nhận một chút nhiệt tình của bludger!”

Trái bludger vừa xông đến khán đài đã bị đập văng ra, Harry nhìn bludger bị đánh văng ra, lại nhìn Snape đang ngăn cản Quirrell “Mình có một dự cảm không tốt lắm……….”

HẾT CHƯƠNG 12

 

 

 

 

 

 

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Ngàn Năm Trôi Qua – Chương 5 : Kết cục (2)


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Yuri Ozaki

-o0o-

Năm 990 SCN, Hogwarts.

“Cậu ấy nói cậu ấy vĩnh viễn yêu tớ.”

“Ừm.” 

Helga và Rowena nhìn nhau, nhìn Salazar, sau đó lại yên lặng thở dài.

“Godric đã sắp chết, cậu cố gắng xây dựng một giấc mơ như vậy làm gì.” Rowena do dự một chút, sau đó nói với Salazar.

Salazar lẳng lặng nhìn Godric đang nằm, y có thể cảm giác được hô hấp của hắn ta càng ngày càng mỏng manh.

“Cậu ấy nói cậu ấy vĩnh viễn yêu tớ.” Salazar lập lại.

Rowena lắc đầu, kéo Helga rời đi.

Năm 990 SCN, đêm giao thừa, 9h19 phút, Godric Gryffindor vì giao chiến với giáo đình, trọng thương mà qua đời.

Năm 1990 SCN, Salazar xách theo một con chuột đưa cho Chúa Cứu Thế mặt nôn nóng.

“Xin lỗi thưa ngài, sao ngài lại ở đây?”

“Tôi đợi một người trong rừng Cấm.”

“Ai?”

“Một người nói sẽ mãi mãi yêu tôi.”

Salazar trở về căn nhà sâu bên trong rừng cấm, ngơ ngác nhìn Godric. Lúc sau, y mở cửa ra ngoài, lại nghe phía sau truyền đến một tiếng trầm thấp.

“Tớ—————- mãi mãi ———— yêu ———- cậu” 

Đêm giao thừa, 9h19 phút, Godric lần nữa tỉnh lại.

Không thừa không thiếu, vừa vặn ngàn năm trôi qua.

Hoon : Hoàn rồi a, có 5 chương thôi, nói thật nhé, mình rất bất ngờ với cái kết luôn, mình chưa đọc truyện này lần nào, thấy nó ngắn mới nhảy vào edit, nói thiệt thì mình cũng không biết cái này là OE hay HE, nhưng mà, nó thật sự rất hay, không phải sao. Mong mọi người sẽ yêu thích nó.

HẾT CHƯƠNG

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Ngàn Năm Trôi Qua – CHƯƠNG 4: KẾT CỤC (1)


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Yuri Ozaki

-o0o-

Hôm sau, Gryffindor tỉnh lại, hắn khẩn trương kéo màn cửa sổ ra, rũ mắt nhìn ánh nắng rực rỡ bên ngoài. Nhớ đến giấc mơ tối hôm qua, hắn cảm thấy có chút xấu hổ. Ai cũng nói ngày nghĩ gì thì đêm mơ đó, chẳng lẽ hắn thật sự thích Salazar? Nhưng hắn vẫn luôn cho rằng hắn chỉ xem Salazar là bạn mà thôi.

Gryffindor lắc đầu, đầu hắn bây giờ rất rối, giống như một cuộn chỉ bị rối vậy. Hắn đẩy cửa phòng, bắt đầu một ngày dạy học của mình. Bản thân hắn cảm thấy, nếu giáo hội và mấy sinh vật huyền bí khác không có suốt ngày đến Hogwarts tự tìm đường chết, như vậy mỗi ngày dạy học cho mấy đứa quỷ chết tiệt kia và đánh nhau với bằng hữu cũng thực không tồi.

Đáng tiếc, đôi khi đời không như mơ, có đôi khi, cái đám quỷ chết tiệt này không hề nghe lời chút nào. Chẳng hạn như hiện tại —— Godric đứng trong phòng học nhìn mặt đất bỗng nhiên xuất hiện một cái hố to, bên cạnh còn có mấy động vật nhỏ cúi đầu, phảng phất như biết mình đã phạm lỗi vậy.

Nhưng Godric đã từng có kinh nghiệm bị lừa gạt thừa biết, cái đám này chỉ diễn để khỏi bị phạt mà thôi. Đặc biệt là cái tên đầu ổ gà Potter kia, dám trước mặt hắn lấy chai thuốc nhỏ mắt ra nhỏ vài giọt! Coi hắn mù rồi hay gì?

“Ngẩng đầu lên hết cho ta!” Godric nổi trận lôi đình. Bọn học sinh quá quen thuộc đối với chuyện hiệu trưởng chỉ lớn tiếng chứ không làm gì, nể tình làm bộ do dự đứng lên? Cái gì?! Vạn nhất ngài ấy thực sự phạt bọn họ thì sao giờ? Sợ quái gì? Bọn họ không phải còn có trò cũ sao?

Godric vỗ bục giảng, âm thanh lớn đến mức toàn bộ phòng học đều nghe thấy. Đương nhiên còn có cả một tên cực giỏi giả đò đang mang theo học sinh của mình đứng ngoài hành lang Salazar.

“Không phải là chưa đến 10h sao?! Tại sao trên mặt đất lại có một cái lỗ lớn như vậy!”

“Không không, giáo sư, tụi con vì quá mức sùng bái ngài cho nên chỉ muốn bắt chước vài thần chú thầy từng thi triển, không nghĩ đến…………” Mỗ Slytherin nào đó nói, y chang như viện trưởng của bọn họ, nói dối không chớp mắt.

“Ha! Sùng bái! Đem cái áo choàng xanh lục trên người trò cởi ra rồi hẵng nói! Sùng bái tôi ? Trò có chắc mình là Slytherin không vậy hả?”

“Nó là học sinh của Slytherin đấy, cậu có ý kiến?” Salazar đứng ở cửa nãy giờ âm trầm đánh gãy mấy câu tiếp theo Godric định nói.

“Không có! Giáo sư nói chuyện học sinh đừng…………. Ai?! Salazar???” Godric quay đầu, thấy Salazar đang dựa vào cửa phòng. “Cậu đến đây làm gì?”

“Giải cứu học sinh.” Salazar cười như không cười nói.

“Bọn họ thậm chí còn chơi cáo trạng! Muốn cứu viện à, để tớ đục cho cậu một lỗ đã rồi tính.” Khí thế hồi nãy của Godric bốc hơi hết, chỉ làm bộ hung tợn với Salazar.

“Cậu luyến tiếc.” Salazar đột nhiên nói. Nếu bình thường cậu ta nói lời này, Godric tuyệt đối sẽ mặt dày phản bác, nhưng mấy cảnh trong mơ hôm qua làm hắn bây giờ không biết nên nói gì cho phải. Hắn im lặng không nói gì. Salazar bình thường không đùa như vậy a, sao hôm nay cậu ấy chơi lớn thế.

“Sao không nói tiếp?” Salazar chú ý đến phản ứng của hắn. “Ah?” Godric tỉnh lại. “Được, đi tìm Rowena và Helga thôi.” Không đợi Godric nghĩ nhiều, Salazar đã xoay người đi rồi.

“Được rồi, ngồi xuống đi, tan học.” Godric vội vàng ném cho đám tiểu động vật trong phòng học một câu. Đôi mắt của mấy động vật nhỏ trong phòng nheo lại, nhìn thoáng qua nhau. Ừm! Hai người bọn họ chắc chắn có gian tình.

“Salazar! Salazar! Ai da! Cậu chậm một chút đi.” Godric đuổi theo đến một hành lang, kêu Salazar đi chậm lại một chút. Salazar dừng lại, sau đó xoay người nhìn Godric.

“Vừa rồi sao không nói tiếp?” Salazar nhìn chằm chằm đôi mắt xanh lam tuyệt đẹp của Godric.

“Còn có thể tại sao? Tại không muốn nói thôi!” Godric sửng sốt, sau đó chột dạ trả lời.

“Nếu nói tiếp? Cậu sẽ nói cái gì?” Salazar từng bước từng bước ép sát, đi đến trước mặt Godric.

“Éc ——- Không………….. tất nhiên là không rồi…..” Godric lui lui, nhận mệnh đáp.

“Tại sao?”

“Chúng ta là bạn tốt nha!”

“Không, cậu không nên trả lời như vậy.” Salazar nói.

“Thật là……….. Trả lời cái gì?” Ngữ khí của Godric càng thêm cẩn thận, bộ dạng của Salazar bây giờ có chút không đúng, hắn không muốn mình không cẩn thận đi kích phát cái tên ôn thần vui buồn bất chợt này đâu.

“Tôi yêu cậu.” Salazar thổi khí vào bên tai của Godric nói. Mặt Godric đỏ lên, ngây dại, thế nhưng máy móc lập lại.

“Tôi………….Yêu…………….Cậu” Đây là cái tình huống quái gì vậy?

“Tớ vĩnh viễn yêu cậu.” 

“Tớ—————-vĩnh—————-viễn————–yêu———cậu” Godric lại tiếp tục lập lại, ngay cả năng lực tự hỏi cũng đã đánh mất.

“Ừm. Tớ cũng vậy.” Nhiều năm trôi qua, Godric mới có thể lại một lần nữa thấy được cái nụ cười xinh đẹp này trên mặt Salazar.

“Không, không…………” Godric cuối cùng cũng ý thức được chuyện gì đang xảy ra, vội vàng giải thích.

“Không sai, chính là như vậy, không cần giải thích.” Ánh mắt Salazar trong suốt. Y cúi thấp đầu, hạ một nụ hôn, ngăn chặn câu tiếp theo Godric định nói.

Không sai, chính là cái tình trạng này. Tớ—————-vĩnh—————-viễn————–yêu———cậu ——– Godric mặc niệm, buông cánh tay muốn đẩy Salazar ra xuống.

Ánh nắng rực rỡ, ánh nắng tươi đẹp. Cùng với ……….. Tình yêu trong sáng.

Hoon : Cái khúc “tất nhiên là không rồi” của Godric trên kia là trả lời cho câu hỏi “cậu sẽ luyến tiếc” của Salazar ý, phát triển nhanh quá đi, mới chương trước còn đánh nhau, đầu chương còn đốt trường mà cuối chương đã yêu nhau rồi.

HẾT CHƯƠNG 4

[HP Đồng Nhân] NGÀN NĂM TRÔI QUA – CHƯƠNG 3: NẰM MƠ (2)


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Yuri Ozaki

-o0o-

Sau khi trải qua buổi sáng khôi hài, Godric và Salazar phá lệ, lần đầu tiên hai người chung tay đốt trường, tuyên bố với cả thế giới nhóm đốt trường thứ ba chính thức thành lập.

Dưới uy lực của Helga vác chảo, hai người Godric và Salazar miễn miễn cưỡng cưỡng đi sửa chữa lại nơi bọn họ vừa mới đốt. Ai da———– vợ chồng son muốn âu yếm nhau bộ dễ lắm hay gì? ( lầm to )

Godric cả về thể xác lẫn tinh thần đều mệt, tất nhiên là bây giờ không có phòng y tế cho hắn nằm rồi, hắn chỉ có thể về phòng hiệu trưởng. Sau khi xử lý xong công việc, Godric liền ôm gối đi đánh cờ với Chu Công.

Hắn lại trở về trạng thái linh hồn trước đó, Godric lại không biết linh hồn của mình lại bay đến chỗ nào rồi. Lúc này hắn đang đứng trên một cái hành lang nào đó của Hogwarts, mấy bức tường xung quanh không còn treo đầy tranh giống như lần trước nữa.

Godric ngây người, đau khổ suy nghĩ xem mình rốt cuộc đang ở cái thời đại nào, tóm lại là tương lai. Phía sau nhanh chóng truyền đến tiếng nhảy nhót, tiết tấu nhẹ nhàng vui vẻ, như là hướng dương nghênh đón mặt trời vậy.

“Ba ba———” Tiếng bước chân dừng ở sau lưng hắn, sau đó còn làm nũng ôm eo hắn. Ba ba?! Godric kinh ngạc, nhưng hắn lại cảm giác được thân thể của mình quay ra sau, đem chủ nhân giọng nói bế lên.

Đấy, lần này linh hồn của hắn có cơ thể, nhưng hắn không hề có quyền khống chế chút nào. Godric định thần, nhìn cô bé trong ngực mình. Tóc vàng giống hắn, có chút gầy, tổng thể cực kỳ giống Godric hắn. Nhưng mà, mắt con bé này màu đỏ.

Godric nhớ tới Salazar, Salazar mắt đỏ là vì huyết thống của mình, nhưng hắn Godric Gryffindor. Làm sao mà con gái của hắn lại có huyết thống Slytherin? Như vậy chỉ còn lại một trường hợp, linh hồn của cô bé này bị khiếm khuyết.

Godric đau lòng, mới vừa bị một tiếng “ba ba” bắt làm tù binh, không ngờ công chùa nhỏ nhà mình lại mắc phải cái loại tình huống này. Nhưng mà có vẻ như thân thể của cô bé cũng không gặp phải vấn đề nghiêm trọng gì.

Thông qua linh hồn của mình, Godric kiểm tra một chút pháp lực của công chúa nhỏ. Kết quả làm hắn tức muốn nổ phổi. Con gái của Godric Gryffindor hắn, thế mà lại là một hạt giống tốt trên phương diện phép thuật hắc ám!!! Này mẹ nó chính là di truyền huyết thống! Đừng nói hắn lấy họ hàng gì đó của tên Salazar đấy nhá !

“Ba ba ——- dì Nana lại muốn con đọc sách…….” Tiểu công chúa nức nở phàn nàn với Godric. Hắn nghe được chính mình nói : “Sao vậy? Ona không thích đọc sách?”  

“Con thích đọc sách, nhưng không có nghĩa sách nào con cũng đọc đâu ba ba!”

“Được rồi được rồi ——- là ba sai, ba làm Ona buồn, ba mang con đi tìm dì Helga lấy điểm tâm nhé?” Godric cuồng con lập tức online.

“Dạ, dạ, dạ!” Công chúa nhỏ gật đầu thật mạnh, hiển nhiên là đã mưu tính từ lâu. Tim của Godric đã bị công chúa nhỏ này nung đến mức hóa thành một bãi nước luôn rồi, cho dù có bị Salazar đánh đi chăng nữa hắn cũng nhất định phải lấy mẹ của công chúa nhỏ này về cho bằng được!

Hai người vào nhà bếp, Helga không ở đây, Godric rót chút sữa bò, lấy hai dĩa điểm tâm. Công chúa nhỏ cười với Godric một cái, sau đó tập trung vật lộn với đồ ăn.

Công chúa nhỏ ngẩng đầu lên, mép miệng còn vương chút sữa bò, Godric chưa kịp duỗi tay lau thì nó đã vươn lưỡi liếm sạch sẽ, dáng vẻ cực kỳ giống với bé con sư tử.

“Ophelia!” Một giọng nói lạnh lùng truyền đến từ cửa bếp, Godric không cần nhìn cũng biết, người đến nhất định là Salazar. Công chúa nhỏ đối diện hắn toàn thân trở nên khẩn trương, tay cũng bỏ xuống bàn.

Nó nhảy xuống khỏi ghế, nhào vào trong ngực Godric.

“Con cho rằng con trốn trong ngực của ba ba con thì ta không đem con đi được hay sao?”

Godric nổi giận, ngày thường xéo sắt hắn còn chưa nói, vậy mà còn dám ngược đãi con gái của hắn! Ác ma bảo vệ con gái online.

“Cậu dám làm gì nó!” Godric tự khen mình, mặc dù hắn không có quyền điều khiển cơ thể nhưng đây đích xác là những gì hắn muốn làm bây giờ.

“Gody, buông nó ra, nó là con gái của tôi, Slytherin không chấp nhận hậu duệ phản nghịch.”

“Gryffindor chấp nhận!” Godric lại ôm bé con trong lòng mình chặt hơn, ngay thẳng nói.

“Được rồi Gody, tôi sẽ không làm gì nó, nó là con gái của chúng ta, cậu không phải không hiểu nó, nó chỉ đang làm biếng mà thôi!”

Từ từ ——– Con gái ——- Chúng ta……….. Con gái của chúng ta!!! Wow!!! Là hai quý cô điên rồ kia hạ dược bọn họ sao!!!!

HẾT CHƯƠNG 3

Design a site like this with WordPress.com
Get started