[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 56: Ngàn năm – PN1


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

Lý Mạch xoa xao trán ngồi dậy, nhìn hiện trường có thể dùng từ phế tích để gọi xung quanh mình, tức khắc cảm thấy …. Đau trứng …. Chuyện quái gì thế này?!

Lý Mạch nhìn xung quanh một vòng, muốn nhúc nhích chân của mình, lại phát hiện cả tay lẫn chân của mình đều ngắn lại, trên đùi còn có một quả cầu thịt thậm chí còn nhỏ hơn cả y nằm bò trên nó.

Bởi vì động tác nhẹ nhàng của Lý Mạch, làm quả cầu thịt vốn dựa vào đùi y giật giật, ngẩng đầu xoa xoa hai mắt mình, nhìn Lý Mạch, sau đó dụi cả cơ thể vào trong người y, nước mắt theo khuôn mặt cứ thế nhỏ xuống đất, thanh âm mềm mềm mại mại làm Lý Mạch cảm thấy cực kỳ đau lòng “Anh ơi….”

“Ngoan” Lý Mạch theo bản năng, ôm quả cầu thịt nhỏ đang nhào vào trong ngực mình “Nơi này…”

“Anh ơi, đám muggle kia đốt trang viên của chúng ta, phụ thân mẫu thân….” Nói xong lời cuối cùng, cục bông trắng liền im lặng, dụi đầu vào ngực Lý Mạch hổn hển khóc.

Lý Mạch sờ sờ đầu Ino, nhìn những đám mây thong thả trên bầu trời: Muggle? Trang viên? Làm sao một chút cũng không hiểu thế này? Còn có … Lý Mạch nhìn khuôn mặt trắng nõn của cục bông trong ngực mình, mái tóc bạch kim …. Nhìn sao cũng không giống người Trung Quốc.

“Cái kia…” Lý Mạch cẩn thận tổng hợp từ, sợ tổn thương trái tim nhỏ bé của Ino “Anh hình như cái gì cũng không nhớ, em có thể ….kể cho anh một chút được không?”

Động vật nhỏ vốn đang dụi đầu vào ngực Lý Mạch khóc ô ô bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt xanh xám ngập nước, nháy mắt gợi lên tia mềm mại dưới đáy lòng y “…. Anh ơi?”

Lý Mạch rối loạn nhìn tiểu Ino mới bốn tuổi, muốn ôm nó vào ngực, chỉ tiếc cố gắng cách mấy cũng không bế nổi, Lý Mạch tuyệt vọng nghĩ mình rốt cuộc bao nhiêu tuổi, sao lại có thể yếu như thế!!

“Khụ khụ” Lý Mạch ho khan hai tiếng che dấu xấu hổ của mình, “Cái kia, chúng ta rời khỏi chỗ này trước đi, dù sao hồi nãy em nói muggle gì gì đó đốt trang viên của chúng ta rồi, nơi này cũng không an toàn nữa. Chờ tìm được nơi nào an toàn, em kể hết tất cả cho anh.”

Tiểu Ino ngoan ngoãn gật đầu, bộ dạng đáng yêu làm Lý Mạch nhịn không được cúi đầu gặm hai phát lên mặt nó, sau đó mới buông tiểu Ino ra, kéo móng vuốt nhỏ của nó, chạy đến nơi ẩn nấp.

Tiểu Ino từ nhỏ đến lớn vẫn luôn anh trai nói gì nghe nấy, đối với mấy thứ Lý Mạch nói hoàn toàn không hề có ý kiến. Còn cái gì mà không nhớ rõ, tiểu Ino cũng không suy diễn thêm, chỉ cho rằng sóng gió nhà mình gặp phải quá lớn, vì thế anh trai nhà mình lựa chọn cách quên đi…

Tiểu Ino có thể nghĩ như vậy chỉ có thể nói, tuổi quá nhỏ, kinh nghiệm không đủ nha, tiểu shota bị người ta bán còn giúp đếm tiền quả là thứ dễ thương nhất trần đời.

Bởi vì mấy lời vừa rồi của tiểu Ino, trực giác cuả y nháy mắt cảm thấy nhất định cái gia đình này đã kết thù oán cực kỳ lớn, bằng không làm sao lại bị thiêu chết được? Qua thật là quá không khoa học.

Lý Mạch kéo tay tiểu Ino nhanh chóng tìm được một chỗ có thể ẩn nấp, ngừa mấy kẻ thù đó tìm đến cửa. Sau đó nghiêm trang nhìn tiểu Ino, muốn thu thập chút tin tức từ nhóc con trước mặt này.

“Cái kia, em là em trai của anh?” Lý Mạch nghi vấn hỏi, nhìn tiểu Ino không chút do dự gật đầu, được rồi không còn nghi nghờ gì nữa “Có thể nói hết toàn bộ những thứ em biết được chứ? Dù sao, anh đã quên hết tất cả.”

Tiểu Ino nhìn Lý Mạch, nhìn ánh mắt nỗ lực tỏ ra chân thành của y, lập tức giống như người lớn, kéo Lý Mạch ngồi xổm xuống sờ sờ đầu y “Anh đừng lo lắng, em sẽ nói cho anh hết, cho nên đừng sợ, Ino sẽ bảo vệ anh thật tốt, tuyệt không cho anh bị chút thương tích gì!”

Lý Mạch nháy mắt bị tiểu Ino làm cảm động, rõ ràng nhỏ hơn mình, chỉ có một mẩu chút xíu, cư nhiên còn an ủi anh trai là y, thật là một đứa nhỏ ngoan mà, nhất định phải nuôi lớn đứa nhỏ này thật tốt mới được!

Nhưng mà, làm rõ tình trạng xã hội bây giờ quan trọng hơn, mấy thứ hàng hoá, giá tiền gì gì đó không phải xã hội nào cũng giống nhau, huống chi …. Cái chỗ này tuyệt đối không phải Trung Quốc.

Lý Mạch ngồi bệt xuống đất, kéo tiểu Ino cùng ngồi xuống, ngồi trên đất, tay chống cằm nghe tiểu Ino kể chuyện xưa.

Đối với Lý Mạch mà nói, quả thật là kể chuyện xưa, nơi này y vừa mới tới, cũng chưa dung nhập được với nó, thứ duy nhất vướng bận trước mắt, cũng chỉ độc mỗi tiểu Ino.

Nơi Lý Mạch tìm thấy quả thật rất tốt để ẩn nấp, tiểu Ino lải nhải hết nửa ngày, bầu trời cũng từ giữa trưa chuyển sang chạng vạng, thế mà vẫn không ai phát hiện chỗ của bọn họ, mấy người này, năng lượng phản trinh sát yếu kém quá đi….

Phản trinh sát: Không để cho việc trinh sát của địch thành công, còn vì lý do tại sao chỗ này là phản trinh sát thì tui không biết.

Lý Mạch ngáp một cái, tiểu Ino cuối cùng cũng đã nói xong, nhìn bộ dạng mơ mơ màng màng của Lý Mạch, trong lòng rất cho là lo lắng hỏi: “Anh ơi, anh có phải mệt rồi hay không? Vậy nhanh nghỉ ngơi đi, Ino sẽ bảo vệ anh thật tốt, không cho đám muggle kia bắt anh đi.”

Lý Mạch vui mừng xoa xoa đầu tiểu Ino, từ mấy thứ vừa rồi tiểu Ino nói biết được. Cục bông trước mặt này tên là Ino Malfoy, năm nay bốn tuổi, mà y là Ansel Malfoy, lớn hơn Ino hai tuổi rưỡi, là phù thuỷ thuần huyết, nhưng hôm nay, không biết lý do vì sao đám muggle kia lại đột nhiên xông vào trang viên Malfoy. Người của Giáo Đình cầm đầu một đám muggle cứ vậy xông vào, làm hai vợ chồng Malfoy vội vàng giấu hai đứa nhỏ đi, tiến hành đánh nhau với nhóm Muggle. Nhưng cuối cùng vì đối phương nhiều người, làm cho toàn bộ trang viên Malfoy cháy trong tay đám muggle kia…..

Lý Mạch xoa đầu mình, lượng thông tin cực lớn nháy mắt đánh úp não bộ y, làm y cảm thấy hơi khó tiêu hoá. Nhưng mà, phù thuỷ, giáo đình, Malfoy, Muggle, tại sao y lại cảm thấy mấy từ này quen quen vậy…

Lý Mạch sờ sờ đầu tiểu Ino, tận chức tận trách hoàn thành chức trách anh trai của mình, đột nhiên xuyên thành anh trai của đứa nhỏ trước mặt, cho dù thế nào cũng phải hoàn thành cho bằng được trách nhiệm của huynh trưởng, huống chi, cục bột này lại đáng yêu đến thế, y mới không buông tiểu Ino xuống mà bỏ đi đâu.

“Có đói không?” Lý Mạch quan tâm hỏi, từ khi y tỉnh lại đến giờ vẫn chưa thấy cục bột nhỏ ăn gì, hẳn là trước đó y cũng chưa ăn gì đi? Dù sao, Muggle xông vào trang viên quá đột ngột mà.

Tiểu Ino lắc lắc đầu, tỏ vẻ mình không đói. Nó tuy nhỏ, nhưng không phải cái gì cũng không hiểu, cái loại tình huống này, không thể nào có gì cho nó ăn được. Nói đói, chỉ làm cho anh trai thêm phiền mà thôi.

Nhưng mà, bụng tiểu Ino vẫn tương đối thành thật, ùng ục kháng nghị, làm mặt nó xoát một cái đỏ bừng. Mềm mại nói: “Cái kia…. Anh ơi, em thật sự không đói bụng….”

Lý Mạch thở dài, đứa nhỏ này, quá quan tâm đến người khác, rõ ràng đói rồi còn không thừa nhận. Y là một người hiện đại, chẳng nhẽ còn không kiếm được gì cho nhóc con này ăn hay sao?

Kéo tiểu Ino đứng dậy, sắc trời đã đen, lúc này hẳn mọi người cũng vào nhà hoạt động hết rồi nhỉ. Chậm rãi thích ứng với hoàn cảnh tối tăm xung quanh, Lý Mạch kéo tiểu Ino bắt đầu hành trình tìm đồ ăn.

Cho dù y có đói cũng không được để cho em trai mình đói, đói đến mức sinh bệnh khá phiền phức, hơn nữa nó vẫn còn đang lớn.

“Anh ơi…” Tiểu Ino ôm tay Lý Mạch, vẻ mặt khẩn trương nhìn xung quanh đen như mực, làm tiểu Ino từ nhỏ đến lớn vẫn luôn sống trong trang viên bốn phía đèn đuốc sáng trưng, cảm thấy sợ hãi.

“Đừng sợ nào, có anh ở đây mà, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra đâu.” Lý Mạch một bên an ủi tiểu Ino, một bên cảnh giác nhìn xung quanh, tại cái thời đại hỗn loạn này, cho dù có ở trong nhà cũng chưa chắc an toàn, huống cho bọn họ đang ở bên ngoài. Ở hiện đại, dã ngoại là một trong những nguyên nhân của các loại sự cố khác nhau đấy.

“Ừm… Em không sợ, có anh ở đây em cái gì cũng không sợ…”

HẾT CHƯƠNG 56

[HP] Vô Sự Tự Phi – Chương 5: Kết Thúc


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: YURI

-o0o-

Godric giống như ngày xưa, dạy độc dược và hóa học, sau khi dung hợp hai môn độc dược và hoá học, những bậc thầy độc dược xuất xứ từ Hogwarts đều là nhà giàu mới nổi, cực kỳ được hoan nghênh. Kim cương vốn là than, biết không?

Giải thích: Kim cương vốn là cacbon, mà than cũng thế, chính xác hơn là, cacbon có hai loại hình thù chính, là kim cương và than chì.

Salazar dạy phép thuật hắc ám cùng với vũ khí của muggle, lực sát thương lại cao thêm một tầng. Hogwart đi ra ngoài phổ biến can đảm cùng với cẩn trọng thậm chí còn có thể đánh nhau, tổ chức đoàn thể đến Durmstrang chơi cúp tam phép thuật, làm toàn bộ thế giới phép thuật khiếp sợ.

Tom khi đi học chính là một nhân vật phong vân, hai người bạn tốt nhất của nó một người là Dorea Black, người còn lại là Gryffindor Charles Potter, Tom đối với hai dòng họ này đặc biệt có hảo cảm, càng đừng nói hai người bạn tốt sau này lại kết hôn, cực kỳ môn đăng hộ đối.

Tom sau khi tốt nghiệp lại ở lại trường thêm rất nhiều năm, một mặt hỗ trợ chiếu cố em gái, một mặt dạy cách sinh tồn trong Muggle giới – xét thấy nhóm phù thuỷ rất tò mò, ngay cả Nagini cũng dùng đuôi cuốn đũa phép lên đóng vai Shakespeare. Sau này anh trai của Dorea kết hôn liền mời nó tham gia, nghe nói là lấy chị họ của anh ta.

Tom suy nghĩ gì đó, cuối cùng lấy luôn em gái kỳ thật có quan hệ huyết thống cực kỳ xa của mình, nó nuôi từ nhỏ đến lớn mắc mớ gì phải tiện nghi cho người ngoài!

Rất nhiều năm sau, bức hoạ Rowena Ravenclaw được tìm thấy trong thư viện cá nhân của Ravenclaw, nàng giật mình phát hiện hai người bạn tốt thế mà còn sống, nàng vội vàng giới thiệu con gái nuôi đã trở thành hồn ma Helena cho hai người, còn cảm khái “Chỉ vì hai người, mà phu thê Black năm đó mém nữa đã nháo đến nghiêng trời lệch đất, aiiiii, bọn chúng cũng có ý tốt, hai đứa nhỏ ngu ngốc ấy.”

Hôm sau, Rowena liền trợn mắt há mồm nhìn hai bạn tốt mang theo con cháu đến gặp nàng, nàng quả thật muốn ngất xỉu, độc thân cả đời sau khi chết lại bị nhét cẩu lương vào mồm, ăn đến rơi lệ đầy mặt, cạn lời cứng họng.

Godric cực kỳ áy náy đến gia tộc Black, thế nhưng thật sự phát hiện hai bức tranh của học sinh mình, chỉ là nó đã mất đi phép thuật, không thể nhúc nhích.

Phu nhân Walburga thật cẩn thận hỏi “Ngài Gryffindor biết bọn họ?”

Sirius cao lớn tò mò nhìn chủ nhiệm nhà mình.

Godric tốn chút thời gian làm hai bức họa sống lại, hai người thức tỉnh vừa nhìn thấy người đàn ông tóc vàng liền hận không thể nhảy ra khỏi tranh “Giáo sư (chủ nhiệm), tụi con thật sự không cố ý, chỉ muốn hai người đừng cãi nhau nữa mà thôi.”

Phu nhân Walburga run run, hai tổ tiên đã làm cái gì?

Godric giơ tay lên, lộ ra cái nhẫn tuy đơn giản như vẫn rất thời thượng “Bọn ta đã kết hôn, đa tạ.”

Bức hoạ nháy mắt cứng đờ “Kết hôn?!”

Thẳng một đời hiển nhiên sau khi chết cũng không cong “…. Gì?”

Sau đó Sirius vì muốn lấy một người đàn ông vào cửa liền nháo lớn với mẹ của mình, bức tranh tổ tiên lên tiếng “Đi tìm chủ nhiệm xin dược sinh con nha, nhóc ngốc.”

Walburga sau đó tỏ vẻ rất vừa lòng, người đàn ông tóc đen ôn hoà kia rất dễ ở chung, hơn nữa còn dễ bảo hơn con trai suốt ngày bay bổng của mình.

Con trai nhỏ Regulus sau cũng tìm một người đàn ông, Walburga cũng không còn phản đối như vậy nữa, chỉ là lo lắng tính tình dịu ngoan lại ít nói làm bảo bối mình bị khi dễ, kết quả nó ngày càng trẻ ra, lâu lâu còn đưa một mớ dược mỹ dung và trang sức kim cương về, làm nàng không khỏi cảm thán, phu nhân Prince ngày xưa đã rất hồ đồ khi kết hôn với một tên muggle ngu xuẩn, nhưng rất may mắn nhanh chóng tỉnh ngộ, kịp thời dứt ra quay đầu, đứa con trai này lớn lên tuy hơi hung hăng như lại rất không tồi!

Chọn chút độc dược và trang sức, phu nhân Walburga đến nhà anh trai, một đường còn lầu bà lầu bầu “Phong cách của người cũng phải có lúc trưởng thành lên chứ, mấy kiểu dáng dành cho tiểu cô nương thế này làm sao ta có thể mang ra ngoài được, vẫn là cho cháu họ thêm một chút, khi Cissy gả đi còn có lúc đúng dùng.”

Bạch kim nam nhân trước khi kết hôn cũng cực kỳ khẩn trương, vô cùng lo lắng viết thư gửi cho bạn tốt đã kết hôn của mình: Dược mỹ dung hết rồi, gửi nhanh lên!

Độc thoại của Eileen Prince: Người giống nàng vừa ôn nhu lại nhiều tiền, không biết quý trọng chẳng nhẽ còn lưu lại ăn tết sao, không thiến tên sâu rượu kia chính là nàng đã hạ thủ lưu tình rồi!

Nagini bị ảnh hưởng bởi Shakespeare, phẩm vị Eileen lại thiên hướng muggle, thế nên sau khi con trai kết hôn, nàng liền trang điểm ưu nhã đến muggle giới, lần này không mù nữa, tìm một giáo sư đại học phong nhã nhỏ hơn mình mười mấy tuổi, sở thích lại giống nhau, mỗi ngày viết thơ tâm sự văn học, còn cho Severus thêm một em gái.

Severus khi biết mình có em liền sợ ngây người, tuy rằng xụ mặt không nhìn ra cảm xúc. Mẫu thân cũng không quay về, chỉ gửi một băng ghi hình, bé gái tóc đen nho nhỏ ngọt ngào gọi anh trai.

Severus trầm mặc, quay đầu nhìn Regulus “Vẫn nên sinh con gái đi.”

Từ góc độ gien cho thấy, con trai không quá an toàn, vô luận là gien tiểu quỷ của cha ruột hay là gien của cái tên cẩu Black ngu xuẩn kia, cái nào cũng khiến người khác sốt ruột.

Đương nhiên, nhiều năm sau, Severus mới ý thức được sinh con gái cũng sốt ruột không kém, đặc biệt là sau khi con đỡ đầu có ý định bắt cóc con gái hắn, thật sự là muốn độc chết tên nhóc chết toi kia!

Hoon: mong mọi người yêu thích nó, nó thật sự rất dễ thương á.

TOÀN VĂN HOÀN

[HP] Vô Sự Tự Phi – Chương 4: Chân Tướng


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: YURI

-o0o-

Godric đi lên lầu hai nhìn nhìn, cửa phòng Salazar vẫn đóng chặt, hẳn là chưa tỉnh, nghĩ nghĩ, y sức sống tràn trề rời nhà, sau đó đi nhà sách mua một mớ sách, truyện cổ tích cùng với sách hoá học.

Những thứ như hoá học trước kia không có,y cảm thấy cái này khá giống với độc dược, có thể nghiên cứu thử, huống chi khi Salazar dạy mấy đứa nhỏ y hoàn toàn không có việc gì để làm, không bằng học cái gì đó mới, trên đường về, y ghé lại một cửa hàng nào đó mua bữa sáng.

Tom học rất nhanh, đã có thể đọc những cuốn sách đơn giản, Salazar dạy một lúc, sau đó cho Tom tự mình đọc, hắn ngẩng đầu nhìn người đàn ông tóc vàng không chạy nhảy khắp nơi nữa, mà yên lặng ngồi bên bàn đọc sách, hắn không muốn quấy rầy đối phương, vì thế liền lấy << Hướng dẫn chăm sóc con cho phái mạnh >> ra đọc.

Godric đọc một đoạn liền cảm thấy nó rất mới mẻ, sau đó nghe thanh âm non nớt đọc truyện cổ tích của trẻ con vang lên, cho nên ngẩng đầu, nhìn thấy người đàn ông tóc đen nghiêm túc ngồi đọc << Hướng dẫn chăm sóc con cho phái mạnh >>

Godric “…” Y thật sự chỉ là thuận tay mua về cùng thuận miệng nói mà thôi, Salazar vẫn luôn đọc cuốn sách này? Ở trong phòng?

Godric đột nhiên cảm thấy khó chịu, nhớ lại xem ngày xưa mình có nói cái gì hơi quá phận khi cãi nhau không, có vài thứ y chỉ thuận miệng nói, nói xong thì quên, nhưng Salazar sẽ thật sự đi làm?

Học sinh của y nói mỗi lần cãi nhau Salazar đều rất khổ sở, nghĩ theo cách này, nó thật sự là lỗi của y.

Godric đứng dậy pha một bình trà, bày đồ ăn nhẹ ra đĩa, đi đến bên cạnh bàn “Nghỉ ngơi chút đi.”

Nagini là rắn hưởng ứng đầu tiên.

“Đi ra ngoài đắp người tuyết đi, nếu không thì không phải mùa đông.” Godric nói với Tom.

Tom quả thật rất giỏi trong việc xem mặt đoán ý, lập tức quay đầu chạy ra sân sau, còn mang  cả Nagini theo.

Salazar có chút hoang mang “Có việc?”

“Không, không có việc gì.” Godric chỉ là lại muốn hôn người đàn ông này. Luyện nhiều một chút khẳng định sẽ không đỏ mặt nữa.

Sự thật chứng minh, nhiệt tình của Gryffindor vô pháp đền bù thiếu hụt kỹ thuật, y không chỉ mềm chân, mà còn ngã vào trong lòng nam nhân tóc đen tên Slytherin này.

Salazar không ra vẻ, hắn không ngại tiến thêm một bước, vì thế hắn độn thổ mang Godric về phòng ngủ, chuẩn xác mà nói là trên giường trong phòng ngủ. Đối với Salazar mà nói, hôn môi và ôm người đàn ông mình có cảm tình không phải việc gì khó, thậm chí còn thực sung sướng.

Trận tuyến của Godric tất cả đều hỏng mất, y cảm thấy mơ mơ hồ hồ, sau đó lại cảm thấy mình mở miệng cự tuyệt…. Không được, nó thật sự chẳng có chút tác dụng nào.

Vì thế có thể nói, Godric trải qua ngần ấy năm vẫn chưa hiểu hết Salazar, thậm chí cũng không hiểu chính mình, y thích nhất là khám phá những thứ chưa biết, Salazar vừa cho y kinh hỉ, thứ y yêu thích thứ hai là, kích thích, Salazar lúc này cho y đầy đủ kích thích.

Y quái gì lại độc thân nhiều năm như vậy?

Nhiệt tình của Godric cuối cùng cũng có đất dụng võ, và Salazar liền có một người yêu cực kỳ nhiệt tình lăn qua lăn lại với hắn … xem ra hoạt bát chút không xấu chút nào, hắn không chút khách khí ăn sạch người kia đến xương cũng không còn.

Godric khi ngủ đặc biệt yên tĩnh, Salazar lấy chăn gói kỹ đối phương rồi mới rời giường.

Salazar vẫn chưa quên bên ngoài còn có hai đứa nhỏ cần hắn cho ăn, chờ đến khi an bài Tom xong, Salazar lại leo lên trên giường, ôm Gryffindor tóc vàng vào trong ngực.

“Sal…” Người đàn ông mơ mơ màng màng gọi.

Salazar sửng sốt, trừ bỏ mẫu thân đã qua đời, chưa từng có người gọi hắn như vậy, hắn nghiêng đầu nhìn người đàn ông tóc vàng, trong mắt mang theo ôn nhu nồng đậm đến mức ngay cả bản thân hắn cũng không biết.

Sáng hôm sau người đầu tiên mở mắt là Godric, trong đầu thoáng xẹt qua một suy nghĩ, vậy cũng rất tốt.

Trở thành tình nhân có một chỗ tốt rất lớn, chính là hai người dù có nổi hứng đấu tay đôi, cũng sẽ không cãi nhau giống khi xưa, hai người đều là phù thuỷ hắc ám và bạch phù thuỷ mạnh nhất, đánh đến vui vẻ vô cùng.

Salazar rất thích đấu tay đôi, thường kéo Godric ra sau nhà đánh, cho dù có bị thương hắn cũng không quan tâm. Nhưng Godric lại có phần đau đầu với vấn đề này, buổi tối khi đi ngủ chắc chắn không thoát được việc nhìn thấy mấy vết sẹo đó, sau đó y mua chút thuốc mỡ trị ngoại thương của muggle dùng thử, hiệu quả thế nào chưa biết, bởi lần nào y đang bôi được một nửa, thể nào cũng biến thành một màn vận động trên giường, mà y, lại rất thích.

Chỉ một chút nữa thôi …. Godric ngày nọ rời giường hỏi: “Có muốn đến nơi khác thử xem không?”

“Cái gì?” Salazar không hiểu.

“Nước Anh lớn như vậy, mỗi thành phố đều có thể đến, mỗi nơi ở lại nửa năm, thế nào?” Godric đề nghị “Còn có thể vào rừng ở nửa năm, nếu ngươi thích.” Y biết Salazar rất thích hoàn cảnh thuần tự nhiên.

Salazar vốn rất trạch do dự chốc lát nhưng vẫn đáp ứng, muggle thân thiện không quá đáng ghét.

“Kia thật tốt quá!” Godric vui vẻ ôm chầm lấy bạn lữ, lần này tuyệt đối là bạn lữ, không sai được.

Godric mua một tấm bản đồ nước anh thật lớn treo trên tường phòng khách, cho Tom ném phi tiêu, ném trúng nơi nào liền đến đó du lịch. Đứa nhỏ không quan tâm đi đâu, chỉ cần không bị vứt bỏ, ném phi tiêu xong lập tức đi thu dọn hành lý.

Một khi bắt đầu lữ hành, Salazar đột nhiên cảm thấy sinh hoạt như vầy cũng không tồi, ngàn năm trước cho dù đến chỗ nào cũng bị người khác kêu gào đòi giết, hiện giờ đến nơi nào Godric cũng tìm được đồ ăn ngon nhất, sau đó ba người một xà đi nếm thử, thưởng thức opera cũng trở thành hạng mục thường lệ, Godric một khi nổi hứng, còn sẽ ở nhà nấu cơm, đồng thời hát mấy bài cực kỳ khó nghe.

Nhưng lần này Salazar không chê, thậm chí còn không thèm dùng bùa cách âm, ngẫu nhiên hắn cũng sẽ thử nấu cơm, cũng may cái này đơn giản hơn nấu độc dược nhiều, chờ đến khi Tom nhận thức được nhiều từ đơn khác nhau, Salazar liền bắt đầu dạy đứa nhỏ phép thuật, lúc này, Godric cũng gia nhập hàng ngũ giảng dạy, dạy đứa nhỏ độc dược, một năm kia, vừa lúc bọn họ ở lại một khu rừng, sâu trong rừng có rất nhiều dược liệu, Godric mỗi ngày đều nấu đến cực kỳ vui vẻ, vạc là Salazar dùng đá núi lửa tạo thành.

Tom đang lớn không chịu nổi tịch mịch trong rừng, vì thế bọn họ rất nhanh liền dọn trở lại thành phố, Godric còn sờ sờ đầu đứa nhỏ “Đến mỗi góc của thế giới, mới biết cái gì tốt, cái gì không tốt.”

Nếu không nhân sinh liền không còn thú vị.

Hai phù thuỷ trước giờ vẫn chẳng đứng đắn chút nào sống trong thành phố của muggle, ngày xưa là dùng thuật biến hình biến ra tiền giấy, sau này Godric lại kết hợp phép thuật và nguyên lý hoá học chế ra một mớ kim cương, cho nên, hoàn toàn không thiếu tiền.

Hai người chưa bao giờ gặp phù thuỷ nào ngoại trừ đối phương, bọn họ cũng không quá để ý, sinh hoạt phong phú mỗi ngày khiến họ chẳng rảnh đâu mà để ý đến cái khác, thẳng đến khi Tom mười một tuổi nhận được một lá thư từ cú mèo.

Đến từ trường phép thuật và ma thuật Hogwarts.

Salazar và Godric “…” Đột nhiên biết lâu đài mình xây ngàn năm trước thế nhưng vẫn còn sừng sững?

Salazar và Godric mang theo thư thông báo của Tom đến hẻm xéo, nhìn thấy rất nhiều phù thuỷ, những thứ làm bọn họ khiếp sợ chính là phù thuỷ tuy có nơi tụ tập, nhưng quy mô chẳng khác lắm so với chợ thời trung cổ của muggle, nói cách khác, trình độ phồn hoa hoàn toàn không bì được với muggle giới, đặc biệt là những thành phố phát triển vượt bậc của muggle.

Sau khi mua đầy đủ dụng cụ học tập cho Tom, sau lại mua thêm thật nhiều sách ở hiệu sách nữa, ba người mới trở về.

Tom hiếu học mở sách bùa chú ra học, phát hiện hồi sáu tuổi mình đã học qua, tức khắc thất vọng, sau đó mở sách độc dược, phát hiện mình cũng học rồi, cuối cùng ngẫm lại cảm thấy lịch sử khá mới mẻ, nhưng đọc vài lần liền sửng sốt, hai người giám hộ lai lịch bất phàm của nó, người được nhắc đến trong lịch sử là bọn họ sao? Làm sao tên lại y chang như vậy, nhưng mà…

Tom hướng Godric dâng cuốn sách lên.

Nếu Tom muốn đến Hogwarts, vậy có vài việc không có khả năng giấu, Godric liền đi lại giải thích: “Cái trường học này là bọn ta xây, sau lại ngoài ý muốn xuyên qua thời không và gặp gỡ con.”

Tom ngẩn người, nhưng điểm nó khiếp sợ không phải cái này, nó đưa sách qua.

Godric vừa nhìn thấy liền bùng nổ “Cái gì mà rời trường trốn đi?!”

Rống một cái, Salazar cũng đi đến, nhìn thử, hình dung về bọn họ trong sách lịch sử rất không xong, ngày xưa là bạn thân nhưng không biết vì sao chán ghét lẫn nhau, cuối cùng lần lượt trốn đi, một đi không quay lại.

Tom không tin, nó mới không tin, hai người giám hộ này của nó rõ ràng là một đôi.

Godric rất nhanh liền nói với Tom “Mấy cái này tất cả đều bậy bạ, chúng ta chưa từng ghét nhau.” Nói xong còn ngẩng đầu nhìn Salazar “Từ khi xây trường, Sal liền thích ta”

Salazar “…” Cái gì?

Godric thấy mặt vô cảm của Salazar, vội bảo đối phương nói hai câu, ở bên nhau sáu năm rồi, mấy chuyện cũ kỹ này còn có gì không thể nói, y cũng sẽ không chê cười hắn.

Salazar còn chưa thoát ra khỏi tuyên bố của Godric, hắn ấp úng nói: “Rõ ràng là ngươi…” Hắn dừng lại.

“Cái gì?” Godric nghi hoặc.

Ánh mắt Salazar nhìn Godric càng ngày càng khó tin “Trò Black nói….. ngươi thích ta.”

Godric đầu tiên là sửng sốt, sau đó cũng chậm rãi nói chuyện cũ “Rõ ràng là trò Potter nói…”

Đột nhiên, hai người đồng thời nhớ lại hai người bọn nó chính là một đôi tình lữ, là một đôi tình lữ tinh quái.

Merlin a, đây rốt cuộc là tình huống quái gì thế này?

Ngủ chung 6 năm mới phát hiện hoá ra ngay từ đầu chỉ là hiểu lầm?!

Godric trầm mặc, một lát sau liền biến ra một cây bút lông ngỗng, hai ba nét viết ra vài đoạn văn tự, tiếp theo tại chỗ trống viết thêm một hàng ký tự, ký tên, sau đó đưa cho Salazar “Ký tên!”

Salazar cúi đầu đọc, yên lặng ký vào.

Tom ngày đầu khai giảng vừa phân nhà xong đã lấy sách lịch sử ra đặt lên bàn dài giáo sư  “Hiệu trưởng, người giám hộ của con rất phản cảm với mấy thứ vô căn cứ trong sách, phiền ngài sửa lại cho đúng, nếu không bọn họ khẳng định muốn đến tính sổ.”

Dumbledore gần đó thuận tay cầm lấy, chuẩn bị chuyển cho hiệu trưởng, sau đó lại cứng đờ, toàn bộ động tác như ngừng lại, Giáo sư Slughorn một bên cảm thấy lạ nên cũng nghiêng đầu nhìn thử, vừa nhìn thoáng qua liền cứ thế ngã xuống, thân mình tròn vo trực tiếp đổ trên bàn dài giáo sư, ít nhất ông vẫn còn ngồi được.

Hiệu trưởng nhíu mày nhìn qua, liền thấy vài đoạn miêu tả bị gạch đi, bên cạnh còn có vài chữ rồng bay phượng múa: Cứt nhé! Bọn ta là đi hưởng tuần trăng mật!

Ký tên: Godric Gryffindor và Salazar Slytherin.

Cái gọi là lịch sử, chính là một cái hố vô cùng vô cùng to, không biết đã chôn vùi bao nhiêu người rồi.

Nhóm giáo sư Hogwarts liên danh gửi một lá thư, nhón chân mong chờ hai người sách lập này có thể về trường nhìn thử.

Nhưng lại nhận được một bức thư giương nanh múa vuốt: Bận đi du lịch vòng quanh thế giới rồi, chỗ ký tên vẫn là tên của cả hai.

Đến tận khi Tom tốt nghiệp, hai vị nhà sáng lập mới trở về, Salazar ôm một bé con tóc vàng trong ngực, nói với Tom: “Đây là em gái của con.”

Godric dùng dây phép thuật túm một nam phù thuỷ tóc vàng rực rỡ anh tuấn, nói với Dumbledore “Đi ngang qua Đức gặp phải phù thuỷ không hiểu chuyện gây sự khắp nơi, nghe nói là nhà ngươi?” (nhà ngươi ở đây là của nhà ngươi, không phải là nhà ngươi nha mọi người)

Dumbledore “…” Này mẹ nó là thằng nào đồn? Dumbledore oán niệm đầy mình nhìn người trước mặt, cuối cùng vẫn lãnh bạn trai cũ rời khỏi.

HẾT CHƯƠNG 4

[HP] Vô Sự Tự Phi – Chương 3: Thử Xem


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: YURI

-o0o-

Godric nghịch một hồi cuối cùng cũng mở được TV, những hình ảnh nó phát ra rất thú vị, vì thế y không ra khỏi nhà, cứ thế ngốc trong phòng khách xem TV, Tom chưa từng thấy qua thứ này, liếc mắt một cái thì liền mê, ngồi cạnh Godric cùng nhau xem, ngay cả Nagini cũng vừa xem vừa lắc lắc.

Salazar đi từ trên tầng hai xuống, Godric không ra khỏi nhà là vì đang đợi hắn đáp lại? Hắn xoa xoa huyệt Thái Dương, lần đầu tiên tự hỏi chính mình, hắn tột cùng có khả năng chọn Godric làm bạn lữ hay không?

Kỳ thật cũng không phải là không thể.

Cho dù Godric trêu chọc hắn thế nào đi chăng nữa, hắn cũng chỉ cãi nhau đôi câu với y, không có thật sự căm ghét đối phương, mà khi Godric không chọc hắn phiền lòng …. Cũng rất đẹp.

Hắn không quá am hiểu phương diện nào, Godric lại cực kỳ giỏi phương diện ấy, ví dụ, dỗ con nít vui vẻ.

Nghĩ lại, trẻ con nhà mình lại do Godric chăm sóc, có lẽ mình đã không xem y là người ngoài từ lâu rồi? Chỉ là bước thêm bước nữa…

Thử xem đi, Salazar sẽ không miễn cưỡng mình, nhưng không thử sao biết được, mấy ngày này Godric không cãi nhau với hắn cũng khá tốt đấy chứ.

Salazar nhìn mớ vỏ đồ ăn vặt đầy đất, một mình rời khỏi nhà, mang theo gà tây cùng với thức ăn chế biến sẵn trở về, còn có một chai rượu, bỏ lên bàn ăn xong liền trở về phòng, tính toán đọc tiếp << Hướng dẫn chăm con cho phái mạnh >>

Nagini đói bụng đầu tiên là người phát hiện ra mớ đồ ăn trên bàn, Tom lập tức kéo Godric đi ăn, sau đó, Godric liền ngây người.

Salazar đi ra ngoài mua đồ ăn là một chuyện, còn cố ý mua rượu về? Godric thích uống rượu, đặc biệt là rượu nho, mà cái chai trên bàn chính là rượu nho.

Godric tổng cho rằng Salazar cho dù không muốn làm rõ cũng nên dứt khoát một chút, loại tặng lễ vật vòng vo này, hành vi này của cái con người đang trốn tránh kia một chút cũng không có phong phạm của phù thuỷ hắc ám.

Cái tương phản này có chút đáng yêu…

Godric bị suy nghĩ này của mình làm cho hoảng hồn, sau đó cúi đầu cân nhắc, đúng là y không có dự định tìm bạn lữ, nhưng nếu muốn, thì Salaar cũng là một lựa chọn không tồi, thực lực mạnh, nhu cầu ít, là người đơn giản lại không thích ra vẻ, khi dạy học thậm chí còn kiên nhẫn hơn y. Nếu khi rảnh nguyện bồi y đi mạo hiểm khắp nơi …. Cũng không phải không thể.

Hay thử xem?

Godric không miễn cưỡng chính mình, nếu không được cũng có thể chia tay trong vui vẻ.

Salazar mơ hồ đọc << Hướng dẫn chăm con cho phái mạnh >>, nhưng hắn nắm được một điểm khá quan trọng, về vấn đề vỡ lòng, sau đó ý thức được Tom hẳn là không biết chữ.

Mấy đứa nhỏ của Hogwarts cho dù không biết chữ cũng tự mình đi hỏi bạn, Hogwarts không dạy môn này, nhưng hiện tại không được, Salazar quyết định mỗi ngày thêm môn này.

Cái này không chỉ có Tom, ngay cả Nagini cũng thành học sinh, Salazar nếu đã dạy, cũng không ngại dạy hai người.

Bắt đầu từ những từ đơn giản trước, nhóc Tom thông minh cũng rất ngoan ngoãn, Salazar dạy dỗ khá quy tắc, mấy đứa nhỏ liền cứ thế mà học, mà Nagini hiển nhiên là một học tra, nhớ từ mới quên từ cũ.

Salazar nhớ đến cuốn sách viết khích lệ cũng khá hữu dụng, bèn nói: “Nhớ hết, có thể thêm thức ăn.” Rắn đều tham ăn.

Đôi mắt vàng óng ánh của tiểu cô nương như muốn rớt ra ngoài, phun lưỡi học từ.

Godric sợ ngây người, y chưa bao giờ thấy Salazar như vậy, cái thuộc tính đáng yêu lại được thêm vài điểm cộng, chờ sau khi tiết học kết thúc, Godric chủ động mời “Có nhà hàng nhìn không tồi, cùng đi?” Còn quay sang cười với Nagini “Thêm đồ ăn?”

Nghe giống lời mời hẹn hò quá.

“Buổi tối còn có một vở opera, cũng có thể đi xem, tuy rằng là của muggle, nhưng nhìn poster cũng rất thú vị.” Godric tiếp tục, y đã trộm đi vào nghe rồi, là phong cách ưu nhã không ồn ào, Salazar hẳn không ghét, mà y cũng cảm thấy cốt truyện rất thú vị.

Chắc chắn là mời hẹn hò.

Salazar cảm thấy hơi phiền phức nhưng lại không từ chối, nếu đã trả lễ cũng như muốn thử xem, hà tất phải ra vẻ làm gì.

Kỳ nghỉ lễ giáng sinh rất nhanh liền kết thúc, nhưng dư vị vẫn còn lưu lại, ba người một xà trong phòng ăn đến cực kỳ vui vẻ, ngẫu nhiên còn có thể nghe thấy tiếng violon bên ngoài triền vào.

Tom cực kỳ khiến người khác mất vui, đại khái là do từ cô nhi viện ra, thực nhạy cảm, không tốn mấy ngày đã học được lễ nghi bàn ăn đến bảy tám phần, giống như một thân sĩ nhỏ, hiển nhiên học tra Nagini cũng cực kỳ dở trên phương diện này, ăn no xong liền nằm ườn ra mặt đất không thể nhúc nhích.

“Chú Slytherin, Nagini hình như bị bệnh.” Tom sau khi học tập cuối cùng cũng biết tên của thân nhân mình, nó lo lắng nhìn dưới chân.

Godric quay đầu nhìn qua, ném cho Nagini một bùa thúc đẩy quá trình tiêu hoá “Không sao, nó ngủ một chút là tốt rồi.”

Tom tò mò nhìn đũa phép, nhưng không hỏi gì, chỉ bỏ Nagini vào quần áo mình gói kỹ.

Kế tiếp là thời gian thưởng thức opera.

Nhóm thính giả Muggle đến xem đều có vẻ ung dung ưu nhã, cử chỉ khéo léo, cái này làm Salazar thở phào, mặc cái áo gió lông nhung mềm mại ngồi giữa một nhóm muggle xem kịch cũng không đến mức nào.

Godric nhỏ giọng phổ cập kiến thức cho người mới, tỷ như cấu tạo sân khấu, nhạc cụ và nhạc đệm “Trước đây chưa thấy bao giờ.”

Salazar nhẹ nhàng ừ.

“Giọng hát cũng rất êm tai.” Godric bổ sung, mặc dù y chỉ mới nghe có hai ba câu, nhưng cảm thấy rất ổn.

Vừa dứt lời, một giọng nữ mềm nhẹ mở lên, Salazar nghe, không kém, lại liên tưởng đến mấy câu Godric vừa nói, hiếm khi lại kéo khoé miệng cười một cái. Godric là một tên âm tra, nón phân loại hát khó nghe như thế kỳ thực cũng là do Godric ban tặng, cho nên khi Salazar nghe kịch cảm thấy không tồi, cũng không khỏi cảm thấy ít nhất lỗ tai của Godric lần này không dọn nhà đi chơi nữa.

Cái nụ cười tự nhiên chỉ có phút chốc này bị Godric nhìn thấy, làm tim y trễ một nhịp, phù thuỷ hắc ám không cười cười rộ lên cũng rất đẹp, Godric quay đầu xem opera, đột nhiên cảm thấy nó không còn hấp dẫn y như ban đầu nữa.

Vở opera diễn được một nửa, Nagini cuối cùng cũng tỉnh, củng củng đầu chui ra, may mắn ánh sáng trong thính phòng tập trung hết lên sân khấu, nếu không thực dễ khiến người khác khủng hoảng.

Nagini: [Nghe thật hay, ta thích.]

Tiểu cô nương rất nhiệt tình, ăn vạ Salazar sửa lại giáo trình, ngược lại đi học thơ ca, sau đó liền hoá thân thành một học bá tiêu chuẩn, mấy ngày liền có thể nối tiếp thơ của Shakespeare, tuy khi dùng đuôi viết hơi sai chút, nhưng vẫn nhanh hơn ngồi học nhớ từ bình thường.

Tom không có hứng thú với thơ ca, nhưng thấy trưởng bối thoả mãn yêu cầu của Nagini, lập tức đến tìm Salazar, mở miệng chọn truyện cổ tích.

Godric còn chưa thoát khỏi cái nụ cười kia, thì phát hiện Salazar bắt đầu đọc cổ tích muggle cho đứa nhỏ. Y làm sao không phát hiện Salazar lại là một phù thuỷ hắc ám dễ thương như thế chứ?

Godric thích khám phá những thứ chưa ai biết, đột nhiên, y phát hiện Salazar chính là một người luôn khiến người khác kinh hỉ khi tìm hiểu sâu hơn về hắn.

Y động tâm.

Thú vị hơn là mỗi lần Salazar đọc xong một truyện cổ tích sẽ dừng một chút, giải thích vài câu hoặc kết luận, ví dụ:

Cho dù có là người lùn đi chăng nữa cũng sẽ không chỉ lớn bằng ngón tay cái.

Mỹ nhân ngư trên đất chẳng sống được bao lâu.

Không có bụi phép thuật nào có thể làm cho con người vĩnh viễn không lớn. ( truyện gì ý nhờ? )

Tinh linh sẽ không làm mẹ đỡ đầu của muggle.

Người đàn ông tóc đen đang nghiêm túc nói kia không cảm thấy có chỗ nào không đúng, quay đầu một cái, thấy Gryffindor tóc vàng cười tủm tỉm rót đưa cho mình một ly trà.

Salazar yên lặng uống, một ngụm uống hết, sau đó tiếp tục dạy học.

Gần đây hai người ở chung cực kỳ hài hoà, Godric đôi khi vẫn rất ầm ỹ, kéo đứa nhỏ xem TV hoặc ra ngoài chơi, nhưng cũng không làm phiền người khác, thường xuyên cười ha hả nhìn hắn, chuyên chú nghe hắn nói. Tương đương, Salazar cũng sẽ nghe Godric kể mấy chuyện thú vị bên ngoài, kỳ thật người nói nhiều nhất trong nhà là Nagini, vì thế Godric có vẻ khá an tĩnh.

Lại một vở opera nữa, Godric lần này chỉ hẹn Salazar, Godric cũng không phải mấy người ngấm ngầm, y cảm thấy động tâm liền cứ thế cố gắng không ngừng, nếu không chẳng nhẹ chờ cái tên Salazar biệt nữu im lặng như hữu nút này hành động? Chỉ cái tính trầm ổn thích y nhiều năm như vậy vẫn không nói của Salazar, y có chờ đến lúc xuống mồ vẫn không kéo đến tay được.

Vở opera này là phong cách hồi hộp. Là một vở trinh thám, hơn nữa còn cố tình chỉ diễn phân nửa liền kết thúc, phần còn lại khi khác diễn.

Godric xem đến mê mẩn, vì thế rất mất mát, người đàn ông tóc vàng ra đến cửa nhà hát rồi vẫn còn nghĩ về vở opera, rung đùi đắc ý chơi trò trinh thám.

“…. Là quản gia giết.” Salazar thấy thế bèn nhàn nhạt nói.

“Làm sao ngươi biết?” Godric kinh ngạc.

“Này không phải rất rõ ràng sao?” Salazar không quan tâm nói.

Đôi con ngươi xanh biển trợn to, trên mặt người đàn ông tóc vàng bị bao phủ bởi nghi hoặc và tò mò, thẳng lăng lăng nhìn Salazar “Nói xem.”

Salazar có chút không quen với ánh mắt chăm chú đó của Godric, hắn rũ mắt, nhẹ giọng phân tích.

“Thì ra là thế!” Đôi mắt của người đàn ông tóc vàng như phát sáng.

“Ừm”

Godric liếc mắt nhìn Salazar cúi đầu đi đường, trông cậy vào Salazar hiểu tình thú là gì là chuyện không có khả năng, những ngôi sao trên bầu trời đang tỏa sáng, cũng không có ai đến đây, vì thế, y duỗi tay giữ chặt tay Salazar.

“Ừm?”

Godric trực tiếp hôn lên, đều là người trưởng thành, phải trực tiếp và dứt khoát!

Salazar ngốc lặng, nhưng lại không chán ghét ấm áp ập vào mặt mình lúc này chút nào, thậm chí bản năng của hắn cũng không từ chối, vì thế hắn không chỉ đáp lại, mà còn hôn đối phương đến không còn chút sức nào.

Salazar nhìn thế nhưng lại là đàn ông từng có vợ kinh nghiệm phong phú, mà Godric trắng như tờ giấy lần đầu tiên biết hôn môi là gì cứ thế mềm chân.

Quá mất mặt.

Đều đã hôn môi, quan hệ của cả hai cứ thế đổi thành tình lữ, loại sự tình này không cần nói cũng hiểu. Mà thái độ đối xử của Salazar với bạn và tình lữ hiển nhiên bất đồng.

Slytherin am hiểu nhiều cách đối đãi khác nhau, mà Salazar lại là Slytherin nhất Slytherin. Đầu tiên, nhẫn nại của hắn với Godric càng nhiều hơn.

Slytherin nhất slytherin: Cái đầu ý chỉ phong cách của Slytherin, cái sau chỉ nhà Slytherin.

Đứng ở góc độ tình nhân hồi tưởng lại quá khứ cãi nhau mười mấy năm của cả hai, liền cảm thấy cực kỳ trẻ trâu, tỷ như Godric rất thích ném đồ đạc lung tung, loại việc này rõ ràng một bùa dọn dẹp là xong chuyện. Lại tỷ như khi Godric nấu độc dược rất thích ca hát, chỉ là cực kỳ khó nghe, nhưng loại chuyện này cũng chỉ cần một bùa tĩnh âm là thế giới lại tươi đẹp.

Hà tất phải phân cao thấp.

Đồng thời, Salazar cũng sẽ thoả mãn nhu cầu của tình nhân, giống như hắn sẽ thoả mãn nhu cầu của học sinh, chỉ là cấp bậc khác nhau mà thôi.

Vì thế ngày hôm sau hắn bỏ một rương đủ loại rượu nho trong phòng Godric hay dùng để xem TV, cho y khi tiêu khiển có thể làm một ly.

Quan hệ bạn lữ có thành hay không trước hết vẫn yêu cầu gắn bó của cả hai, Salazar trước đến nay luôn lấy trách nhiệm làm đầu, cho nên hắn sẽ đi làm những chuyện bạn lữ nên làm. Cảm tình của hắn có lẽ chậm hơn người kia một chút, nhưng vô luận là Godric cười sáng lạn, hay Godric quơ tay múa chân, hay Godric hôn môi hắn, hắn thừa nhận, có chút thích.

Mà đối với người phương diện tình cảm trước giờ vẫn luôn đạm mạc như hắn, nhiêu đây đã quá đủ, thậm chí đủ để nó càng ngày càng mãnh liệt, nhưng điểm này không chỉ dựa vào hắn, dù sao hắn vẫn không rõ vì sao Godric lại thích mình nhiều năm như vậy, có lẽ về sau hắn sẽ biết.

Godric mềm chân tối hôm đó cố gắng chống cự về đến nhà, trở về nhà liền chui vào phòng của mình, lặng lẽ đỏ mặt, y làm sao không biết mình lại có thể ngây thơ đến như vậy.

Ngày hôm sau, Godric trợn mắt há mồm nhìn trong phòng TV biến hoá, sofa mềm mại màu vàng kim, bức màn cũng đổi thành màu đỏ, góc tường còn có đồ ăn vặt, Merlin, Salazar khi yêu đương chính là cái dạng này?

HẾT CHƯƠNG 3

Design a site like this with WordPress.com
Get started